Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 235

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 235: Cô để tôi xem những thứ rác rưởi này sao?Bởi vậy có thể thấy, Vũ Linh Đan còn có thể duy trì được vẻ chân thật nhất của bản thân. Nhìn vậy nhưng không hề dễ dàng, suy cho cùng anh vẫn phải cảm ơn nhà họ Vũ nhiều năm qua đã đuổi cô ra khỏi nhà, nếu không thì cô cũng chỉ là một bản sao của Vũ Hải Yến.“Tổng giám đốc Thành.”Vũ Hải Yến nũng nịu gọi một tiếng.Trương Thiên Thành nhìn chằm chằm cô ta khoảng hơn mười giây, mặc dù anh không nói gì, nhưng trước đấy Trương Thiên Thành không bao giờ nhìn cô ta lâu như vậy.Nhớ lại hôm nay cô ta trang điểm cũng khá kỹ, cách ăn mặc cũng có thể chấp nhận được. Vũ Hải Yến tự tin ngẩng đầu, đáy mắt thoáng qua một tia ngượng ngùng, muốn nói chuyện nhiều hơn với Trương Thiên Thành.Nhưng tia rung động ở đáy mắt, suýt chút nữa đã để Trương Thiên Thành nhìn thấy.Vũ Hải Yến ở một bên tiếp tục nói: “Tổng giám đốc Thành, anh hãy xem tài liệu trước đi, công sức của công ty chúng ta phải được đặt lên hàng đầu.”Cơ thể Lục Hải Yến ngồi ngay ngắn, cố ý bày ra bộ dạng nghiêm túc giải quyết công việc, nhưng trong lòng lại đang mừng như điên, biểu hiện rõ cụ thể ra ngoài. Cơ thể uốn éo, vặn vẹo, ngồi trên ghế không yên phận, bày ra vẻ quyến rũ, kh*** g** người khác.Trương Thiên Thành nhẹ nhàng ho khan một tiếng, thu hồi lại suy nghĩ.Còn Vũ Linh Đan ngồi ở đây, luôn nghiêm chỉnh, hai chân khép chặt, lưng thẳng tắp, bộ dạng giải quyết công việc cùng cấp dưới, hoàn toàn khác biệt so với Vũ Hải Yến.Nếu Vũ Linh Đan cũng có thể giống như vậy…Quên đi, Trương Thiên Thành hoàn toàn không thể nghĩ thêm nữa.“Còn nữa, Tổng giám đốc Thành, anh xem hiện tại cũng đã mười một giờ, chúng ta có thể cùng nhau ăn trưa không?”Vừa rồi sau khi hai mắt chạm nhau, Vũ Hải Yến tự tin về bản thân hơn, nhân cơ hội liền hỏi.“Trong lúc tôi xem tài liệu, không hy vọng có người làm phiền.”Trương Thiên Thành không ngẩng đầu nói.Vũ Hải Yến hiểu ý, nhưng bởi vì Trương Thiên Thành không thẳng thắn từ chối, trong lòng cô ta vẫn có hy vọng.  Kiềm chế trong lòng đang không ngừng nhảy nhót, Vũ Hải Yến mím môi, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.Sau khi ngồi xuống, khoảng bảy, tám phút trôi qua.Thấy Trương Thiên Thành ở phía trước vẫn duy trì hành động không thay đổi, Vũ Hải Yến không nhịn được gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Thành.”“Cô để tôi xem những thứ rác rưởi này sao?”

Chương 235: Cô để tôi xem những thứ rác rưởi này sao?

Bởi vậy có thể thấy, Vũ Linh Đan còn có thể duy trì được vẻ chân thật nhất của bản thân. Nhìn vậy nhưng không hề dễ dàng, suy cho cùng anh vẫn phải cảm ơn nhà họ Vũ nhiều năm qua đã đuổi cô ra khỏi nhà, nếu không thì cô cũng chỉ là một bản sao của Vũ Hải Yến.

“Tổng giám đốc Thành.”

Vũ Hải Yến nũng nịu gọi một tiếng.

Trương Thiên Thành nhìn chằm chằm cô ta khoảng hơn mười giây, mặc dù anh không nói gì, nhưng trước đấy Trương Thiên Thành không bao giờ nhìn cô ta lâu như vậy.

Nhớ lại hôm nay cô ta trang điểm cũng khá kỹ, cách ăn mặc cũng có thể chấp nhận được. Vũ Hải Yến tự tin ngẩng đầu, đáy mắt thoáng qua một tia ngượng ngùng, muốn nói chuyện nhiều hơn với Trương Thiên Thành.

Nhưng tia rung động ở đáy mắt, suýt chút nữa đã để Trương Thiên Thành nhìn thấy.

Vũ Hải Yến ở một bên tiếp tục nói: “Tổng giám đốc Thành, anh hãy xem tài liệu trước đi, công sức của công ty chúng ta phải được đặt lên hàng đầu.”

Cơ thể Lục Hải Yến ngồi ngay ngắn, cố ý bày ra bộ dạng nghiêm túc giải quyết công việc, nhưng trong lòng lại đang mừng như điên, biểu hiện rõ cụ thể ra ngoài. Cơ thể uốn éo, vặn vẹo, ngồi trên ghế không yên phận, bày ra vẻ quyến rũ, kh*** g** người khác.

Trương Thiên Thành nhẹ nhàng ho khan một tiếng, thu hồi lại suy nghĩ.

Còn Vũ Linh Đan ngồi ở đây, luôn nghiêm chỉnh, hai chân khép chặt, lưng thẳng tắp, bộ dạng giải quyết công việc cùng cấp dưới, hoàn toàn khác biệt so với Vũ Hải Yến.

Nếu Vũ Linh Đan cũng có thể giống như vậy…

Quên đi, Trương Thiên Thành hoàn toàn không thể nghĩ thêm nữa.

“Còn nữa, Tổng giám đốc Thành, anh xem hiện tại cũng đã mười một giờ, chúng ta có thể cùng nhau ăn trưa không?”

Vừa rồi sau khi hai mắt chạm nhau, Vũ Hải Yến tự tin về bản thân hơn, nhân cơ hội liền hỏi.

“Trong lúc tôi xem tài liệu, không hy vọng có người làm phiền.”

Trương Thiên Thành không ngẩng đầu nói.

Vũ Hải Yến hiểu ý, nhưng bởi vì Trương Thiên Thành không thẳng thắn từ chối, trong lòng cô ta vẫn có hy vọng.  Kiềm chế trong lòng đang không ngừng nhảy nhót, Vũ Hải Yến mím môi, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.

Sau khi ngồi xuống, khoảng bảy, tám phút trôi qua.

Thấy Trương Thiên Thành ở phía trước vẫn duy trì hành động không thay đổi, Vũ Hải Yến không nhịn được gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Thành.”

“Cô để tôi xem những thứ rác rưởi này sao?”

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 235: Cô để tôi xem những thứ rác rưởi này sao?Bởi vậy có thể thấy, Vũ Linh Đan còn có thể duy trì được vẻ chân thật nhất của bản thân. Nhìn vậy nhưng không hề dễ dàng, suy cho cùng anh vẫn phải cảm ơn nhà họ Vũ nhiều năm qua đã đuổi cô ra khỏi nhà, nếu không thì cô cũng chỉ là một bản sao của Vũ Hải Yến.“Tổng giám đốc Thành.”Vũ Hải Yến nũng nịu gọi một tiếng.Trương Thiên Thành nhìn chằm chằm cô ta khoảng hơn mười giây, mặc dù anh không nói gì, nhưng trước đấy Trương Thiên Thành không bao giờ nhìn cô ta lâu như vậy.Nhớ lại hôm nay cô ta trang điểm cũng khá kỹ, cách ăn mặc cũng có thể chấp nhận được. Vũ Hải Yến tự tin ngẩng đầu, đáy mắt thoáng qua một tia ngượng ngùng, muốn nói chuyện nhiều hơn với Trương Thiên Thành.Nhưng tia rung động ở đáy mắt, suýt chút nữa đã để Trương Thiên Thành nhìn thấy.Vũ Hải Yến ở một bên tiếp tục nói: “Tổng giám đốc Thành, anh hãy xem tài liệu trước đi, công sức của công ty chúng ta phải được đặt lên hàng đầu.”Cơ thể Lục Hải Yến ngồi ngay ngắn, cố ý bày ra bộ dạng nghiêm túc giải quyết công việc, nhưng trong lòng lại đang mừng như điên, biểu hiện rõ cụ thể ra ngoài. Cơ thể uốn éo, vặn vẹo, ngồi trên ghế không yên phận, bày ra vẻ quyến rũ, kh*** g** người khác.Trương Thiên Thành nhẹ nhàng ho khan một tiếng, thu hồi lại suy nghĩ.Còn Vũ Linh Đan ngồi ở đây, luôn nghiêm chỉnh, hai chân khép chặt, lưng thẳng tắp, bộ dạng giải quyết công việc cùng cấp dưới, hoàn toàn khác biệt so với Vũ Hải Yến.Nếu Vũ Linh Đan cũng có thể giống như vậy…Quên đi, Trương Thiên Thành hoàn toàn không thể nghĩ thêm nữa.“Còn nữa, Tổng giám đốc Thành, anh xem hiện tại cũng đã mười một giờ, chúng ta có thể cùng nhau ăn trưa không?”Vừa rồi sau khi hai mắt chạm nhau, Vũ Hải Yến tự tin về bản thân hơn, nhân cơ hội liền hỏi.“Trong lúc tôi xem tài liệu, không hy vọng có người làm phiền.”Trương Thiên Thành không ngẩng đầu nói.Vũ Hải Yến hiểu ý, nhưng bởi vì Trương Thiên Thành không thẳng thắn từ chối, trong lòng cô ta vẫn có hy vọng.  Kiềm chế trong lòng đang không ngừng nhảy nhót, Vũ Hải Yến mím môi, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.Sau khi ngồi xuống, khoảng bảy, tám phút trôi qua.Thấy Trương Thiên Thành ở phía trước vẫn duy trì hành động không thay đổi, Vũ Hải Yến không nhịn được gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Thành.”“Cô để tôi xem những thứ rác rưởi này sao?”

Chương 235