Tác giả:

Thành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong…

Chương 90

Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… Hơn nữa, tài năng nổi trội này của anh là học của ai?Lâm Trác Úy nói là học lại của bố!Anh ta có tài năng như vậy thì có lẽ bố của anh hẳn là ngôi sao sáng của giớiTrung y đây.Sao lại nhờ ông ấy viết cái giấy giới thiệu này?Lâm Trác Úy không có cách nào khác, có năng lực mà người ta không biết thìcó ích lợi gì?Chẳng phải là vì lấy cái tờ giấy chứng nhận thôi sao?Anh đau khổ cầu xin Trần Biển Thước, cuối cùng ông ta cũng chỉ có thể đồng ý.Nhập từ khóa tìm kiếm!Không lâu sau cửa của Trung tâm y học cổ truyền quốc gia mở ra, Trần NhượcLiễu cầm giấy giới thiệu đi đến.Nhìn Lâm Trác Úy đang đứng đợi ở đó, cô nhếch miệng: "Tên nhóc cậu cóchữa được hàn độc không đấy?""Hả?""Nếu không thì cậu chạy tới đây học cái quái gì?""! "Lâm Trác Úy vô cùng bất đắc dĩ, anh không muốn lãng phí nước bọt với connhóc thần kinh này.Anh đưa tay ra, nói với cô ta: "Giấy giới thiệu đâu?""Ờ!"Cô lấy giấy giới thiệu đập lên tay Lâm Trác Úy, lại còn đắc ý nói: "Danh tiếngcủa chính anh còn không xài được, đã thế còn phải dựa vào ông nội tôi còn gì.""Ha ha! đúng vậy đúng vậy, toàn là dựa vào thần y Trần!""Được chưa! Vào thôi nào!"Nói xong Trần Nhược Liễu nhanh chóng đi thẳng vào bên trong.Lâm Trác Úy sững sờ, nhanh chóng bước đến giữ cô nàng lại."Em gái này! Ơn to lớn tôi không có lời nào cảm tạ hết được nhưng cô tiễn đếnđây là được rồi, không cần phải đi cùng tôi đi đăng ký.""Bậy nào! Ai muốn tiễn anh? Tôi cũng đến để đăng ký mà.""! "Lâm Trác Úy liếc mắt nhìn người mới thổi phồng ông nội mình như gì.Chẳng phải cuối cùng cũng chạy tới kiếm chứng chỉ còn gì?Anh im lặng đi vào theo.Sau đó anh nộp giấy giới thiệu của Trần Biển Thước vào, có cái thứ này nênhai người có thể thuận lợi đi vào trong.Khá lắm!Sau khi vào bên trong thì hai người mới phát hiện nơi này tấp nập nhiều người.Ngay sau đó làn sóng sàng lọc đầu tiên đã bắt đầu.Trung tâm y học cổ truyền quốc gia khóa sinh viên đầu tiên được tuyển chọn rấtnghiêm khắc.Đầu tiên, anh phải có tay nghề.Hay nói cách khác anh phải đã từng học quaTrung y.Thứ hai!Tách người lớn tuổi và thanh niên ra.Người lớn tuổi thì không phải nói rồi, bọn họ hành nghề y đã mấy chục năm,hoặc là cả đời của họ.Trọng tâm vẫn là bồi dưỡng nhân tài, chính là những người trẻ tuổi này!Đương nhiên những người trẻ tuổi này cũng phải là nhân tài kiệt xuất.Không phải xuất thân từ một gia đình làm Trung y thì cũng là con cháu của mộtsố hiệu thuốc.Giống như Trần Nhược Liễu vậy, quả thực là tài trí hơn người.Còn loại “chân đất” như Lâm Trác Úy thì lại không được yêu thích, nhưng bênngoài vẫn phải nể mặt."Tôi là Dương Mậu người hướng dẫn của các bạn! Tôi chịu trách nhiệm vềđánh giá và giảng dạy các bạn."Một người đàn ông trung niên đạo mạo nghiêm túc đi vào lớp đào tạo lứa thanhniên, bắt đầu nói.Ông ta vừa nói xong, mọi người đồng thanh chào: "Chào thầy Dương!""Khoan! Chớ nóng vội! Tôi không phải là thầy của các bạn, các bạn vẫn chưacó qua kiểm tra.Muốn vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia không dễ vậyđâu.Đầu tiên phải qua cửa kiểm tra này rồi hẵng nói!"Nói xong ông ta vô tay một cái, có mấy người cầm giấy tờ đi vào.Đây là vòng thi đầu tiên, thi viết.Cũng chính là khâu làm bài thi để xem những kiến thức của những người ngồiđây như thế nào.

Hơn nữa, tài năng nổi trội này của anh là học của ai?

Lâm Trác Úy nói là học lại của bố!

Anh ta có tài năng như vậy thì có lẽ bố của anh hẳn là ngôi sao sáng của giới

Trung y đây.

Sao lại nhờ ông ấy viết cái giấy giới thiệu này?

Lâm Trác Úy không có cách nào khác, có năng lực mà người ta không biết thì

có ích lợi gì?

Chẳng phải là vì lấy cái tờ giấy chứng nhận thôi sao?

Anh đau khổ cầu xin Trần Biển Thước, cuối cùng ông ta cũng chỉ có thể đồng ý.

Nhập từ khóa tìm kiếm!

Không lâu sau cửa của Trung tâm y học cổ truyền quốc gia mở ra, Trần Nhược

Liễu cầm giấy giới thiệu đi đến.

Nhìn Lâm Trác Úy đang đứng đợi ở đó, cô nhếch miệng: "Tên nhóc cậu có

chữa được hàn độc không đấy?"

"Hả?"

"Nếu không thì cậu chạy tới đây học cái quái gì?"

"! "

Lâm Trác Úy vô cùng bất đắc dĩ, anh không muốn lãng phí nước bọt với con

nhóc thần kinh này.

Anh đưa tay ra, nói với cô ta: "Giấy giới thiệu đâu?"

"Ờ!"

Cô lấy giấy giới thiệu đập lên tay Lâm Trác Úy, lại còn đắc ý nói: "Danh tiếng

của chính anh còn không xài được, đã thế còn phải dựa vào ông nội tôi còn gì.

"

"Ha ha! đúng vậy đúng vậy, toàn là dựa vào thần y Trần!"

"Được chưa! Vào thôi nào!"

Nói xong Trần Nhược Liễu nhanh chóng đi thẳng vào bên trong.

Lâm Trác Úy sững sờ, nhanh chóng bước đến giữ cô nàng lại.

"Em gái này! Ơn to lớn tôi không có lời nào cảm tạ hết được nhưng cô tiễn đến

đây là được rồi, không cần phải đi cùng tôi đi đăng ký.

"

"Bậy nào! Ai muốn tiễn anh? Tôi cũng đến để đăng ký mà.

"

"! "

Lâm Trác Úy liếc mắt nhìn người mới thổi phồng ông nội mình như gì.

Chẳng phải cuối cùng cũng chạy tới kiếm chứng chỉ còn gì?

Anh im lặng đi vào theo.

Sau đó anh nộp giấy giới thiệu của Trần Biển Thước vào, có cái thứ này nên

hai người có thể thuận lợi đi vào trong.

Khá lắm!

Sau khi vào bên trong thì hai người mới phát hiện nơi này tấp nập nhiều người.

Ngay sau đó làn sóng sàng lọc đầu tiên đã bắt đầu.

Trung tâm y học cổ truyền quốc gia khóa sinh viên đầu tiên được tuyển chọn rất

nghiêm khắc.

Đầu tiên, anh phải có tay nghề.

Hay nói cách khác anh phải đã từng học qua

Trung y.

Thứ hai!

Tách người lớn tuổi và thanh niên ra.

Người lớn tuổi thì không phải nói rồi, bọn họ hành nghề y đã mấy chục năm,

hoặc là cả đời của họ.

Trọng tâm vẫn là bồi dưỡng nhân tài, chính là những người trẻ tuổi này!

Đương nhiên những người trẻ tuổi này cũng phải là nhân tài kiệt xuất.

Không phải xuất thân từ một gia đình làm Trung y thì cũng là con cháu của một

số hiệu thuốc.

Giống như Trần Nhược Liễu vậy, quả thực là tài trí hơn người.

Còn loại “chân đất” như Lâm Trác Úy thì lại không được yêu thích, nhưng bên

ngoài vẫn phải nể mặt.

"Tôi là Dương Mậu người hướng dẫn của các bạn! Tôi chịu trách nhiệm về

đánh giá và giảng dạy các bạn.

"

Một người đàn ông trung niên đạo mạo nghiêm túc đi vào lớp đào tạo lứa thanh

niên, bắt đầu nói.

Ông ta vừa nói xong, mọi người đồng thanh chào: "Chào thầy Dương!"

"Khoan! Chớ nóng vội! Tôi không phải là thầy của các bạn, các bạn vẫn chưa

có qua kiểm tra.

Muốn vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia không dễ vậy

đâu.

Đầu tiên phải qua cửa kiểm tra này rồi hẵng nói!"

Nói xong ông ta vô tay một cái, có mấy người cầm giấy tờ đi vào.

Đây là vòng thi đầu tiên, thi viết.

Cũng chính là khâu làm bài thi để xem những kiến thức của những người ngồi

đây như thế nào.

Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… Hơn nữa, tài năng nổi trội này của anh là học của ai?Lâm Trác Úy nói là học lại của bố!Anh ta có tài năng như vậy thì có lẽ bố của anh hẳn là ngôi sao sáng của giớiTrung y đây.Sao lại nhờ ông ấy viết cái giấy giới thiệu này?Lâm Trác Úy không có cách nào khác, có năng lực mà người ta không biết thìcó ích lợi gì?Chẳng phải là vì lấy cái tờ giấy chứng nhận thôi sao?Anh đau khổ cầu xin Trần Biển Thước, cuối cùng ông ta cũng chỉ có thể đồng ý.Nhập từ khóa tìm kiếm!Không lâu sau cửa của Trung tâm y học cổ truyền quốc gia mở ra, Trần NhượcLiễu cầm giấy giới thiệu đi đến.Nhìn Lâm Trác Úy đang đứng đợi ở đó, cô nhếch miệng: "Tên nhóc cậu cóchữa được hàn độc không đấy?""Hả?""Nếu không thì cậu chạy tới đây học cái quái gì?""! "Lâm Trác Úy vô cùng bất đắc dĩ, anh không muốn lãng phí nước bọt với connhóc thần kinh này.Anh đưa tay ra, nói với cô ta: "Giấy giới thiệu đâu?""Ờ!"Cô lấy giấy giới thiệu đập lên tay Lâm Trác Úy, lại còn đắc ý nói: "Danh tiếngcủa chính anh còn không xài được, đã thế còn phải dựa vào ông nội tôi còn gì.""Ha ha! đúng vậy đúng vậy, toàn là dựa vào thần y Trần!""Được chưa! Vào thôi nào!"Nói xong Trần Nhược Liễu nhanh chóng đi thẳng vào bên trong.Lâm Trác Úy sững sờ, nhanh chóng bước đến giữ cô nàng lại."Em gái này! Ơn to lớn tôi không có lời nào cảm tạ hết được nhưng cô tiễn đếnđây là được rồi, không cần phải đi cùng tôi đi đăng ký.""Bậy nào! Ai muốn tiễn anh? Tôi cũng đến để đăng ký mà.""! "Lâm Trác Úy liếc mắt nhìn người mới thổi phồng ông nội mình như gì.Chẳng phải cuối cùng cũng chạy tới kiếm chứng chỉ còn gì?Anh im lặng đi vào theo.Sau đó anh nộp giấy giới thiệu của Trần Biển Thước vào, có cái thứ này nênhai người có thể thuận lợi đi vào trong.Khá lắm!Sau khi vào bên trong thì hai người mới phát hiện nơi này tấp nập nhiều người.Ngay sau đó làn sóng sàng lọc đầu tiên đã bắt đầu.Trung tâm y học cổ truyền quốc gia khóa sinh viên đầu tiên được tuyển chọn rấtnghiêm khắc.Đầu tiên, anh phải có tay nghề.Hay nói cách khác anh phải đã từng học quaTrung y.Thứ hai!Tách người lớn tuổi và thanh niên ra.Người lớn tuổi thì không phải nói rồi, bọn họ hành nghề y đã mấy chục năm,hoặc là cả đời của họ.Trọng tâm vẫn là bồi dưỡng nhân tài, chính là những người trẻ tuổi này!Đương nhiên những người trẻ tuổi này cũng phải là nhân tài kiệt xuất.Không phải xuất thân từ một gia đình làm Trung y thì cũng là con cháu của mộtsố hiệu thuốc.Giống như Trần Nhược Liễu vậy, quả thực là tài trí hơn người.Còn loại “chân đất” như Lâm Trác Úy thì lại không được yêu thích, nhưng bênngoài vẫn phải nể mặt."Tôi là Dương Mậu người hướng dẫn của các bạn! Tôi chịu trách nhiệm vềđánh giá và giảng dạy các bạn."Một người đàn ông trung niên đạo mạo nghiêm túc đi vào lớp đào tạo lứa thanhniên, bắt đầu nói.Ông ta vừa nói xong, mọi người đồng thanh chào: "Chào thầy Dương!""Khoan! Chớ nóng vội! Tôi không phải là thầy của các bạn, các bạn vẫn chưacó qua kiểm tra.Muốn vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia không dễ vậyđâu.Đầu tiên phải qua cửa kiểm tra này rồi hẵng nói!"Nói xong ông ta vô tay một cái, có mấy người cầm giấy tờ đi vào.Đây là vòng thi đầu tiên, thi viết.Cũng chính là khâu làm bài thi để xem những kiến thức của những người ngồiđây như thế nào.

Chương 90