Thành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong…
Chương 104
Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… Lâm Trác Úy thực sự có chút tức giận!Đã giả vờ cả nửa ngày trời mà lại bị cô em vợ làm cho mất mặt?Điều đó mà chịu được thì còn cái gì không chịu được chứ!Vừa định thốt lên rằng tôi đương nhiên có thể chữa khỏi.Nào ngờ!Bẹp một tiếng, Lý Vân Tịch đạp mạnh vào đầu ngón chân của anh ở dưới gầmbàn.Lâm Trác Úy mở miệng ra kêu thành tiếng: “Á!”Nhập từ khóa tìm kiếm!Nhìn thấy anh cau mặt với người nhà, Trương Mẫn và Lý Hữu Phú thực sựmuốn nôn ra máu.Đây là con rể gì thế này?Thiệt là!Không thể khen nổi, vào khoảnh khắc trước còn khen ngợi anh mà vào giâytiếp theo đã làm trò hề rồi.Lý Cảnh Điềm không chút nể mặt, cô ta thờ ơ đáp lời: “Này! Lâm Trác Úy,chuyện này không thể chữa được thì không thể chữa được, anh còn áp lực tâmlý nặng nề, lẽ nào sắp trở nên mất trí luôn sao?”Lâm Trác Úy cười gượng gạo, trừng mắt nhìn người vợ Lý Vân Tịch một cái rồirút chân ra khỏi gầm bàn.Lý Vân Tịch giả vờ như không có chuyện gì xảy ra vậy và ngẩng đầu lên.Nhưng khi nhớ đến dáng vẻ xấu hổ vừa rồi của Lâm Trác Úy thì cuối cùng vẫnkhông thể nhịn được bèn phì cười lên một tiếng.Trương Mẫn trợn trắng mắt, quát: “Ăn cơm! Cười cái gì mà cười?”Chẳng bao lâu thì bữa cơm này đã kết thúc trong bầu không khí vô cùng kỳ lạ.Lý Vân Tịch và bố Lý Hữu Phú đến công ty, Trương Mẫn thì đi xem phim truyềnhình.Lâm Trác Úy và Lý Cảnh Điềm đến khám bệnh cho Triệu Hổ, đúng chứ?Gia đình của người giàu có đúng là phách lối.Lý Hữu Phú thì lái chiếc xe Maybach, Lý Vân Tịch thì là chiếc Mercedes-Benzsmàu đen, thậm chí đến cả sinh viên đại học Lý Cảnh Điềm cũng lái một chiếcBMW màu đỏ.Lâm Trác Úy vội vã ra khỏi nhà và vừa định lên xe.Lý Cảnh Điềm hét lên: “Này, đợi đã!”“Chuyện gì vậy? Tiểu Điềm.”Khi nghe thấy cái câu “Tiểu Điềm” thì mí mắt của Lý Cảnh Điềm giật giật, rấtkhó chịu“Triệu Hổ người ta dù sao cũng là một người có máu mặt, sao nào? Anh địnhmặc như vậy đi khám bệnh cho người ta à?”Khi nói đến đây thì cô ta quan sát cách ăn mặc của Lâm Trác Úy từ đầu đếncuối, từ trái sang phải.Toàn bộ đều là hàng vỉa hè, đây không phải là làm mất mặt của nhà họ Lý sao?Chuyện này thực sự rất xấu hổ!Nhà của Lâm Trác Úy quá nghèo, thực sự không thể nào mua được quần áođẹp gì cả.Tất cả đều là những áo quần còn sót lại của lúc trước, quần áo từ banăm trước rồi!“Tôi! tôi cũng không có áo quần nào khác cả!” Lâm Trác Úy cười lúng túng.Lý Cảnh Điềm nhếch mép cười nhạo, hai tay khoanh trước ngực và vô cùngkiêu căng.“Cũng phải! hừm! Một tên ăn bám phụ nữ, không có chị tôi đưa tiền thì làm gìcó khả năng mua quần áo mới chứ?”Ngay khi vừa dứt lời thì Lâm Trác Úy có chút thẹn quá hoá giận, hung dữ trừngmắt nhìn cô ta: “Cô! ”“Tôi cái gì tôi? Tôi có câu nào nói sai sao?”Lý Cảnh Điềm hôm nay đúng là uống lộn thuốc rồi, đối chọi gay gắt với LâmTrác Úy.Lâm Trác Úy rất muốn phát cáu lên, nhưng cuối cùng nghĩ đến đây là em gáicủa Lý Vân Tịch, là em vợ của mình.Nên anh chỉ có thể nhẫn nhịn!Mở cửa xe ra, Lâm Trác Úy chỉ phun ra một câu: “Tôi không muốn tốn hơi vớicô! Chữa bệnh trước, đại cục quan trọng hơn.”“Đợi đã!”Ai mà ngờ được, Lâm Trác Úy đã không tính toán mà cô ta còn muốn giở trò.“Lại làm gì nữa?”“Đi tìm một cái túi ni lông đến đây!”“Cái gì? Cô là người lái xe mà lại say xe sao?” Lâm Trác Úy khó hiểu.Khi nghe thấy vậy thì cô ta nhếch mép cười nhạo và hờ hững nói: “Chiếc túi nilông là để anh dùng chứ không phải cho tôi!”“Cám ơn! Tôi không có say xe.” Lâm Trác Úy thở phào nhẹ nhõm.Nhưng vào giây tiếp theo!
Lâm Trác Úy thực sự có chút tức giận!
Đã giả vờ cả nửa ngày trời mà lại bị cô em vợ làm cho mất mặt?
Điều đó mà chịu được thì còn cái gì không chịu được chứ!
Vừa định thốt lên rằng tôi đương nhiên có thể chữa khỏi.
Nào ngờ!
Bẹp một tiếng, Lý Vân Tịch đạp mạnh vào đầu ngón chân của anh ở dưới gầm
bàn.
Lâm Trác Úy mở miệng ra kêu thành tiếng: “Á!”
Nhập từ khóa tìm kiếm!
Nhìn thấy anh cau mặt với người nhà, Trương Mẫn và Lý Hữu Phú thực sự
muốn nôn ra máu.
Đây là con rể gì thế này?
Thiệt là!
Không thể khen nổi, vào khoảnh khắc trước còn khen ngợi anh mà vào giây
tiếp theo đã làm trò hề rồi.
Lý Cảnh Điềm không chút nể mặt, cô ta thờ ơ đáp lời: “Này! Lâm Trác Úy,
chuyện này không thể chữa được thì không thể chữa được, anh còn áp lực tâm
lý nặng nề, lẽ nào sắp trở nên mất trí luôn sao?”
Lâm Trác Úy cười gượng gạo, trừng mắt nhìn người vợ Lý Vân Tịch một cái rồi
rút chân ra khỏi gầm bàn.
Lý Vân Tịch giả vờ như không có chuyện gì xảy ra vậy và ngẩng đầu lên.
Nhưng khi nhớ đến dáng vẻ xấu hổ vừa rồi của Lâm Trác Úy thì cuối cùng vẫn
không thể nhịn được bèn phì cười lên một tiếng.
Trương Mẫn trợn trắng mắt, quát: “Ăn cơm! Cười cái gì mà cười?”
Chẳng bao lâu thì bữa cơm này đã kết thúc trong bầu không khí vô cùng kỳ lạ.
Lý Vân Tịch và bố Lý Hữu Phú đến công ty, Trương Mẫn thì đi xem phim truyền
hình.
Lâm Trác Úy và Lý Cảnh Điềm đến khám bệnh cho Triệu Hổ, đúng chứ?
Gia đình của người giàu có đúng là phách lối.
Lý Hữu Phú thì lái chiếc xe Maybach, Lý Vân Tịch thì là chiếc Mercedes-Benzs
màu đen, thậm chí đến cả sinh viên đại học Lý Cảnh Điềm cũng lái một chiếc
BMW màu đỏ.
Lâm Trác Úy vội vã ra khỏi nhà và vừa định lên xe.
Lý Cảnh Điềm hét lên: “Này, đợi đã!”
“Chuyện gì vậy? Tiểu Điềm.
”
Khi nghe thấy cái câu “Tiểu Điềm” thì mí mắt của Lý Cảnh Điềm giật giật, rất
khó chịu
“Triệu Hổ người ta dù sao cũng là một người có máu mặt, sao nào? Anh định
mặc như vậy đi khám bệnh cho người ta à?”
Khi nói đến đây thì cô ta quan sát cách ăn mặc của Lâm Trác Úy từ đầu đến
cuối, từ trái sang phải.
Toàn bộ đều là hàng vỉa hè, đây không phải là làm mất mặt của nhà họ Lý sao?
Chuyện này thực sự rất xấu hổ!
Nhà của Lâm Trác Úy quá nghèo, thực sự không thể nào mua được quần áo
đẹp gì cả.
Tất cả đều là những áo quần còn sót lại của lúc trước, quần áo từ ba
năm trước rồi!
“Tôi! tôi cũng không có áo quần nào khác cả!” Lâm Trác Úy cười lúng túng.
Lý Cảnh Điềm nhếch mép cười nhạo, hai tay khoanh trước ngực và vô cùng
kiêu căng.
“Cũng phải! hừm! Một tên ăn bám phụ nữ, không có chị tôi đưa tiền thì làm gì
có khả năng mua quần áo mới chứ?”
Ngay khi vừa dứt lời thì Lâm Trác Úy có chút thẹn quá hoá giận, hung dữ trừng
mắt nhìn cô ta: “Cô! ”
“Tôi cái gì tôi? Tôi có câu nào nói sai sao?”
Lý Cảnh Điềm hôm nay đúng là uống lộn thuốc rồi, đối chọi gay gắt với Lâm
Trác Úy.
Lâm Trác Úy rất muốn phát cáu lên, nhưng cuối cùng nghĩ đến đây là em gái
của Lý Vân Tịch, là em vợ của mình.
Nên anh chỉ có thể nhẫn nhịn!
Mở cửa xe ra, Lâm Trác Úy chỉ phun ra một câu: “Tôi không muốn tốn hơi với
cô! Chữa bệnh trước, đại cục quan trọng hơn.
”
“Đợi đã!”
Ai mà ngờ được, Lâm Trác Úy đã không tính toán mà cô ta còn muốn giở trò.
“Lại làm gì nữa?”
“Đi tìm một cái túi ni lông đến đây!”
“Cái gì? Cô là người lái xe mà lại say xe sao?” Lâm Trác Úy khó hiểu.
Khi nghe thấy vậy thì cô ta nhếch mép cười nhạo và hờ hững nói: “Chiếc túi ni
lông là để anh dùng chứ không phải cho tôi!”
“Cám ơn! Tôi không có say xe.
” Lâm Trác Úy thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vào giây tiếp theo!
Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… Lâm Trác Úy thực sự có chút tức giận!Đã giả vờ cả nửa ngày trời mà lại bị cô em vợ làm cho mất mặt?Điều đó mà chịu được thì còn cái gì không chịu được chứ!Vừa định thốt lên rằng tôi đương nhiên có thể chữa khỏi.Nào ngờ!Bẹp một tiếng, Lý Vân Tịch đạp mạnh vào đầu ngón chân của anh ở dưới gầmbàn.Lâm Trác Úy mở miệng ra kêu thành tiếng: “Á!”Nhập từ khóa tìm kiếm!Nhìn thấy anh cau mặt với người nhà, Trương Mẫn và Lý Hữu Phú thực sựmuốn nôn ra máu.Đây là con rể gì thế này?Thiệt là!Không thể khen nổi, vào khoảnh khắc trước còn khen ngợi anh mà vào giâytiếp theo đã làm trò hề rồi.Lý Cảnh Điềm không chút nể mặt, cô ta thờ ơ đáp lời: “Này! Lâm Trác Úy,chuyện này không thể chữa được thì không thể chữa được, anh còn áp lực tâmlý nặng nề, lẽ nào sắp trở nên mất trí luôn sao?”Lâm Trác Úy cười gượng gạo, trừng mắt nhìn người vợ Lý Vân Tịch một cái rồirút chân ra khỏi gầm bàn.Lý Vân Tịch giả vờ như không có chuyện gì xảy ra vậy và ngẩng đầu lên.Nhưng khi nhớ đến dáng vẻ xấu hổ vừa rồi của Lâm Trác Úy thì cuối cùng vẫnkhông thể nhịn được bèn phì cười lên một tiếng.Trương Mẫn trợn trắng mắt, quát: “Ăn cơm! Cười cái gì mà cười?”Chẳng bao lâu thì bữa cơm này đã kết thúc trong bầu không khí vô cùng kỳ lạ.Lý Vân Tịch và bố Lý Hữu Phú đến công ty, Trương Mẫn thì đi xem phim truyềnhình.Lâm Trác Úy và Lý Cảnh Điềm đến khám bệnh cho Triệu Hổ, đúng chứ?Gia đình của người giàu có đúng là phách lối.Lý Hữu Phú thì lái chiếc xe Maybach, Lý Vân Tịch thì là chiếc Mercedes-Benzsmàu đen, thậm chí đến cả sinh viên đại học Lý Cảnh Điềm cũng lái một chiếcBMW màu đỏ.Lâm Trác Úy vội vã ra khỏi nhà và vừa định lên xe.Lý Cảnh Điềm hét lên: “Này, đợi đã!”“Chuyện gì vậy? Tiểu Điềm.”Khi nghe thấy cái câu “Tiểu Điềm” thì mí mắt của Lý Cảnh Điềm giật giật, rấtkhó chịu“Triệu Hổ người ta dù sao cũng là một người có máu mặt, sao nào? Anh địnhmặc như vậy đi khám bệnh cho người ta à?”Khi nói đến đây thì cô ta quan sát cách ăn mặc của Lâm Trác Úy từ đầu đếncuối, từ trái sang phải.Toàn bộ đều là hàng vỉa hè, đây không phải là làm mất mặt của nhà họ Lý sao?Chuyện này thực sự rất xấu hổ!Nhà của Lâm Trác Úy quá nghèo, thực sự không thể nào mua được quần áođẹp gì cả.Tất cả đều là những áo quần còn sót lại của lúc trước, quần áo từ banăm trước rồi!“Tôi! tôi cũng không có áo quần nào khác cả!” Lâm Trác Úy cười lúng túng.Lý Cảnh Điềm nhếch mép cười nhạo, hai tay khoanh trước ngực và vô cùngkiêu căng.“Cũng phải! hừm! Một tên ăn bám phụ nữ, không có chị tôi đưa tiền thì làm gìcó khả năng mua quần áo mới chứ?”Ngay khi vừa dứt lời thì Lâm Trác Úy có chút thẹn quá hoá giận, hung dữ trừngmắt nhìn cô ta: “Cô! ”“Tôi cái gì tôi? Tôi có câu nào nói sai sao?”Lý Cảnh Điềm hôm nay đúng là uống lộn thuốc rồi, đối chọi gay gắt với LâmTrác Úy.Lâm Trác Úy rất muốn phát cáu lên, nhưng cuối cùng nghĩ đến đây là em gáicủa Lý Vân Tịch, là em vợ của mình.Nên anh chỉ có thể nhẫn nhịn!Mở cửa xe ra, Lâm Trác Úy chỉ phun ra một câu: “Tôi không muốn tốn hơi vớicô! Chữa bệnh trước, đại cục quan trọng hơn.”“Đợi đã!”Ai mà ngờ được, Lâm Trác Úy đã không tính toán mà cô ta còn muốn giở trò.“Lại làm gì nữa?”“Đi tìm một cái túi ni lông đến đây!”“Cái gì? Cô là người lái xe mà lại say xe sao?” Lâm Trác Úy khó hiểu.Khi nghe thấy vậy thì cô ta nhếch mép cười nhạo và hờ hững nói: “Chiếc túi nilông là để anh dùng chứ không phải cho tôi!”“Cám ơn! Tôi không có say xe.” Lâm Trác Úy thở phào nhẹ nhõm.Nhưng vào giây tiếp theo!