Tác giả:

Thành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong…

Chương 106

Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… Lý Cảnh Điềm tức tối đến mức đá vào bánh xe!Cả đời này mình chưa bao giờ gặp được loại người trơ trẽn đến như vậy!Cuối cùng, Lâm Trác Úy thản nhiên mở cửa xe ra, sau đó thì ngồi vào trong.Lý Cảnh Điềm lái xe, nghiến răng nghiến lợi, mặt mày u ám.Lâm Trác Úy cười khúc khích.“Lâm Trác Úy! Anh hay lắm! Anh đúng là không biết xấu hổ mà.”“Ha ha! cũng kỳ lạ thật nhỉ! Đều là mẹ của nhau nhưng người ta lại thươngđứa con rể là tôi mà lại không thương đứa con gái là cô.”Nhập từ khóa tìm kiếm!“! ”Lý Cảnh Điềm chậc lưỡi, lập tức mắng chửi lại: “Cái tên chết tiệt! Anh đừng đắcchí, nếu anh không thể chữa khỏi bệnh của Triệu Hổ thì đến lúc đó xem anhcòn láo lếu kiểu gì?”“Ha ha! ”Lâm Trác Úy lạnh lùng cười một tiếng và hoàn toàn không quan tâm.Lý Cảnh Điềm ôm cơn tức trong bụng, không ngừng bấm còi vang lên bíp bíp.Dưới cảm xúc như vậy, cuối cùng cũng đã đến khu nhà của Triệu Hổ.Lâm Trác Úy chỉnh chu lại áo quần sau đó bước vào trong.Ai mà ngờ rằng!“Này! Đợi đã, anh làm cái gì vậy?”Một người bảo vệ quát lớn, bất mãn chửi bới: “Đây là nơi nào? Mà một tên dánquảng cáo như anh cũng dám đến sao?”Đầu óc của Lâm Trác Úy vang lên tiếng ong ong, mặt mày ngơ ngác.Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh che miệng lại và phì cười.Anh ăn mặc giản dị, sau lưng còn có một chiếc hộp gỗ, nhìn đằng nào trôngcũng giống như một tên dán quảng cáo.Lâm Trác Úy tức muốn hộc máu.Anh nhìn người bảo vệ đó và đáp: “Tôi đến để chữa bệnh cho gia đình ở đây!Cái gì mà dán quảng cáo? Tôi là một bác sĩ trung y! Trung y đấy, có hiểukhông?”“Vậy anh đợi một chút! Tôi sẽ hỏi trước.”Bảo vệ liếc mắt nhìn Lâm Trác Úy và lẩm bẩm: “Chỉ là một tên dán quảng cáo!”Lâm Trác Úy tức giận đến mức muốn bốc khói.Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh cười khinh thường và nói: “Tôi đã nói rồi mà? Bảoanh đi thay một bộ quần áo tươm tất đi thì anh không nghe?”“Điều quan trọng là tôi không có! Cô chỉ có nói suông thôi!” Lâm Trác Úy cáukỉnh nói.Lý Cảnh Điềm tức giận đến trợn tròn hai mắt: “Anh! ”“Tôi cái gì mà tôi? Có cần tôi gọi điện để ân cần hỏi thăm mẹ của cô không?”“! ”Lý Cảnh Điềm lập tức bị phản bác lại.Chẳng mấy chốc, bảo vệ vội vàng chạy ra và nở nụ cười trên mặt: “Xin lỗi, xinlỗi nhé ông anh! Tôi đã xác thực rồi, không còn vấn đề gì nữa! Mời hai ngườivào.”Lâm Trác Úy gật đầu, mang theo hòm thuốc và bình chân như vại bước vàotiểu khu.Lý Cảnh Điềm đi theo sau lưng, nhìn như thế nào cũng thấy anh không vừamắt.Không lâu sau, đã đến trước cửa nhà Triệu Hổ, sau khi ấn chuông cửa thì họ đivào.Người đón tiếp họ là vợ của Triệu Hổ, là một người phụ nữ trung niên tóc ngắnvà rất có năng lực.Bà ấy không quen biết Lâm Trác Úy nhưng nhận ra Lý Cảnh Điềm, bèn cườinói rằng: “Cảnh Điềm? Tại sao cháu lại rảnh rỗi đến nhà dì vậy?”Lý Cảnh Điềm lập tức cười khúc khích và đáp lời: “Dạ, chuyện là như vậy! DìTrần, nghe nói chú Triệu bị bệnh, bố mẹ cháu rất lo lắng nên đã kêu cháu đưabác sĩ đến đây khám cho ạ!”Nghe thấy vậy, dì Trần vui mừng khôn xiết, sau đó nắm lấy tay của Lý CảnhĐiềm và mặt mày rạng rỡ nói: “Ôi chu choa, quá tốt rồi! Vẫn là ông Lý có lòngmà.Cháu không biết đâu, chú Triệu của cháu trong khoảng thời gian dạo gầnđây chẳng buồn ăn uống, ngủ thì ngủ không ngon.Tóc rụng hết nhúm này đếnnhúm khác, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sắp biến thành tên điên rồi.”“Vậy! không có đến bệnh viện khám sao ạ?” Lý Cảnh Điềm không muốn chotên Lâm Trác Úy vô liêm sỉ này giành công lao.Tốt nhất là căn bệnh của Triệu Hổ được chữa khỏi tại bệnh viện.“Ôi, làm gì mà chưa đi chứ! Bệnh viện nói ông ta áp lực quá lớn, hỏi cần phảichữa trị như thế nào thì nói là phải nghỉ ngơi nhiều hơn! Làm sao có thể nghỉngơi được chứ? Cháu cũng không phải không biết công việc của chú Triệunặng nề và nhiều đến mức nào?”Nghe thấy vậy thì Lý Cảnh Điềm gật đầu rồi nhìn sang Lâm Trác Úy: “Thế nào?Anh có thể chữa khỏi không?”

Lý Cảnh Điềm tức tối đến mức đá vào bánh xe!

Cả đời này mình chưa bao giờ gặp được loại người trơ trẽn đến như vậy!

Cuối cùng, Lâm Trác Úy thản nhiên mở cửa xe ra, sau đó thì ngồi vào trong.

Lý Cảnh Điềm lái xe, nghiến răng nghiến lợi, mặt mày u ám.

Lâm Trác Úy cười khúc khích.

“Lâm Trác Úy! Anh hay lắm! Anh đúng là không biết xấu hổ mà.

“Ha ha! cũng kỳ lạ thật nhỉ! Đều là mẹ của nhau nhưng người ta lại thương

đứa con rể là tôi mà lại không thương đứa con gái là cô.

Nhập từ khóa tìm kiếm!

“! ”

Lý Cảnh Điềm chậc lưỡi, lập tức mắng chửi lại: “Cái tên chết tiệt! Anh đừng đắc

chí, nếu anh không thể chữa khỏi bệnh của Triệu Hổ thì đến lúc đó xem anh

còn láo lếu kiểu gì?”

“Ha ha! ”

Lâm Trác Úy lạnh lùng cười một tiếng và hoàn toàn không quan tâm.

Lý Cảnh Điềm ôm cơn tức trong bụng, không ngừng bấm còi vang lên bíp bíp.

Dưới cảm xúc như vậy, cuối cùng cũng đã đến khu nhà của Triệu Hổ.

Lâm Trác Úy chỉnh chu lại áo quần sau đó bước vào trong.

Ai mà ngờ rằng!

“Này! Đợi đã, anh làm cái gì vậy?”

Một người bảo vệ quát lớn, bất mãn chửi bới: “Đây là nơi nào? Mà một tên dán

quảng cáo như anh cũng dám đến sao?”

Đầu óc của Lâm Trác Úy vang lên tiếng ong ong, mặt mày ngơ ngác.

Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh che miệng lại và phì cười.

Anh ăn mặc giản dị, sau lưng còn có một chiếc hộp gỗ, nhìn đằng nào trông

cũng giống như một tên dán quảng cáo.

Lâm Trác Úy tức muốn hộc máu.

Anh nhìn người bảo vệ đó và đáp: “Tôi đến để chữa bệnh cho gia đình ở đây!

Cái gì mà dán quảng cáo? Tôi là một bác sĩ trung y! Trung y đấy, có hiểu

không?”

“Vậy anh đợi một chút! Tôi sẽ hỏi trước.

Bảo vệ liếc mắt nhìn Lâm Trác Úy và lẩm bẩm: “Chỉ là một tên dán quảng cáo!”

Lâm Trác Úy tức giận đến mức muốn bốc khói.

Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh cười khinh thường và nói: “Tôi đã nói rồi mà? Bảo

anh đi thay một bộ quần áo tươm tất đi thì anh không nghe?”

“Điều quan trọng là tôi không có! Cô chỉ có nói suông thôi!” Lâm Trác Úy cáu

kỉnh nói.

Lý Cảnh Điềm tức giận đến trợn tròn hai mắt: “Anh! ”

“Tôi cái gì mà tôi? Có cần tôi gọi điện để ân cần hỏi thăm mẹ của cô không?”

“! ”

Lý Cảnh Điềm lập tức bị phản bác lại.

Chẳng mấy chốc, bảo vệ vội vàng chạy ra và nở nụ cười trên mặt: “Xin lỗi, xin

lỗi nhé ông anh! Tôi đã xác thực rồi, không còn vấn đề gì nữa! Mời hai người

vào.

Lâm Trác Úy gật đầu, mang theo hòm thuốc và bình chân như vại bước vào

tiểu khu.

Lý Cảnh Điềm đi theo sau lưng, nhìn như thế nào cũng thấy anh không vừa

mắt.

Không lâu sau, đã đến trước cửa nhà Triệu Hổ, sau khi ấn chuông cửa thì họ đi

vào.

Người đón tiếp họ là vợ của Triệu Hổ, là một người phụ nữ trung niên tóc ngắn

và rất có năng lực.

Bà ấy không quen biết Lâm Trác Úy nhưng nhận ra Lý Cảnh Điềm, bèn cười

nói rằng: “Cảnh Điềm? Tại sao cháu lại rảnh rỗi đến nhà dì vậy?”

Lý Cảnh Điềm lập tức cười khúc khích và đáp lời: “Dạ, chuyện là như vậy! Dì

Trần, nghe nói chú Triệu bị bệnh, bố mẹ cháu rất lo lắng nên đã kêu cháu đưa

bác sĩ đến đây khám cho ạ!”

Nghe thấy vậy, dì Trần vui mừng khôn xiết, sau đó nắm lấy tay của Lý Cảnh

Điềm và mặt mày rạng rỡ nói: “Ôi chu choa, quá tốt rồi! Vẫn là ông Lý có lòng

mà.

Cháu không biết đâu, chú Triệu của cháu trong khoảng thời gian dạo gần

đây chẳng buồn ăn uống, ngủ thì ngủ không ngon.

Tóc rụng hết nhúm này đến

nhúm khác, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sắp biến thành tên điên rồi.

“Vậy! không có đến bệnh viện khám sao ạ?” Lý Cảnh Điềm không muốn cho

tên Lâm Trác Úy vô liêm sỉ này giành công lao.

Tốt nhất là căn bệnh của Triệu Hổ được chữa khỏi tại bệnh viện.

“Ôi, làm gì mà chưa đi chứ! Bệnh viện nói ông ta áp lực quá lớn, hỏi cần phải

chữa trị như thế nào thì nói là phải nghỉ ngơi nhiều hơn! Làm sao có thể nghỉ

ngơi được chứ? Cháu cũng không phải không biết công việc của chú Triệu

nặng nề và nhiều đến mức nào?”

Nghe thấy vậy thì Lý Cảnh Điềm gật đầu rồi nhìn sang Lâm Trác Úy: “Thế nào?

Anh có thể chữa khỏi không?”

Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… Lý Cảnh Điềm tức tối đến mức đá vào bánh xe!Cả đời này mình chưa bao giờ gặp được loại người trơ trẽn đến như vậy!Cuối cùng, Lâm Trác Úy thản nhiên mở cửa xe ra, sau đó thì ngồi vào trong.Lý Cảnh Điềm lái xe, nghiến răng nghiến lợi, mặt mày u ám.Lâm Trác Úy cười khúc khích.“Lâm Trác Úy! Anh hay lắm! Anh đúng là không biết xấu hổ mà.”“Ha ha! cũng kỳ lạ thật nhỉ! Đều là mẹ của nhau nhưng người ta lại thươngđứa con rể là tôi mà lại không thương đứa con gái là cô.”Nhập từ khóa tìm kiếm!“! ”Lý Cảnh Điềm chậc lưỡi, lập tức mắng chửi lại: “Cái tên chết tiệt! Anh đừng đắcchí, nếu anh không thể chữa khỏi bệnh của Triệu Hổ thì đến lúc đó xem anhcòn láo lếu kiểu gì?”“Ha ha! ”Lâm Trác Úy lạnh lùng cười một tiếng và hoàn toàn không quan tâm.Lý Cảnh Điềm ôm cơn tức trong bụng, không ngừng bấm còi vang lên bíp bíp.Dưới cảm xúc như vậy, cuối cùng cũng đã đến khu nhà của Triệu Hổ.Lâm Trác Úy chỉnh chu lại áo quần sau đó bước vào trong.Ai mà ngờ rằng!“Này! Đợi đã, anh làm cái gì vậy?”Một người bảo vệ quát lớn, bất mãn chửi bới: “Đây là nơi nào? Mà một tên dánquảng cáo như anh cũng dám đến sao?”Đầu óc của Lâm Trác Úy vang lên tiếng ong ong, mặt mày ngơ ngác.Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh che miệng lại và phì cười.Anh ăn mặc giản dị, sau lưng còn có một chiếc hộp gỗ, nhìn đằng nào trôngcũng giống như một tên dán quảng cáo.Lâm Trác Úy tức muốn hộc máu.Anh nhìn người bảo vệ đó và đáp: “Tôi đến để chữa bệnh cho gia đình ở đây!Cái gì mà dán quảng cáo? Tôi là một bác sĩ trung y! Trung y đấy, có hiểukhông?”“Vậy anh đợi một chút! Tôi sẽ hỏi trước.”Bảo vệ liếc mắt nhìn Lâm Trác Úy và lẩm bẩm: “Chỉ là một tên dán quảng cáo!”Lâm Trác Úy tức giận đến mức muốn bốc khói.Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh cười khinh thường và nói: “Tôi đã nói rồi mà? Bảoanh đi thay một bộ quần áo tươm tất đi thì anh không nghe?”“Điều quan trọng là tôi không có! Cô chỉ có nói suông thôi!” Lâm Trác Úy cáukỉnh nói.Lý Cảnh Điềm tức giận đến trợn tròn hai mắt: “Anh! ”“Tôi cái gì mà tôi? Có cần tôi gọi điện để ân cần hỏi thăm mẹ của cô không?”“! ”Lý Cảnh Điềm lập tức bị phản bác lại.Chẳng mấy chốc, bảo vệ vội vàng chạy ra và nở nụ cười trên mặt: “Xin lỗi, xinlỗi nhé ông anh! Tôi đã xác thực rồi, không còn vấn đề gì nữa! Mời hai ngườivào.”Lâm Trác Úy gật đầu, mang theo hòm thuốc và bình chân như vại bước vàotiểu khu.Lý Cảnh Điềm đi theo sau lưng, nhìn như thế nào cũng thấy anh không vừamắt.Không lâu sau, đã đến trước cửa nhà Triệu Hổ, sau khi ấn chuông cửa thì họ đivào.Người đón tiếp họ là vợ của Triệu Hổ, là một người phụ nữ trung niên tóc ngắnvà rất có năng lực.Bà ấy không quen biết Lâm Trác Úy nhưng nhận ra Lý Cảnh Điềm, bèn cườinói rằng: “Cảnh Điềm? Tại sao cháu lại rảnh rỗi đến nhà dì vậy?”Lý Cảnh Điềm lập tức cười khúc khích và đáp lời: “Dạ, chuyện là như vậy! DìTrần, nghe nói chú Triệu bị bệnh, bố mẹ cháu rất lo lắng nên đã kêu cháu đưabác sĩ đến đây khám cho ạ!”Nghe thấy vậy, dì Trần vui mừng khôn xiết, sau đó nắm lấy tay của Lý CảnhĐiềm và mặt mày rạng rỡ nói: “Ôi chu choa, quá tốt rồi! Vẫn là ông Lý có lòngmà.Cháu không biết đâu, chú Triệu của cháu trong khoảng thời gian dạo gầnđây chẳng buồn ăn uống, ngủ thì ngủ không ngon.Tóc rụng hết nhúm này đếnnhúm khác, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sắp biến thành tên điên rồi.”“Vậy! không có đến bệnh viện khám sao ạ?” Lý Cảnh Điềm không muốn chotên Lâm Trác Úy vô liêm sỉ này giành công lao.Tốt nhất là căn bệnh của Triệu Hổ được chữa khỏi tại bệnh viện.“Ôi, làm gì mà chưa đi chứ! Bệnh viện nói ông ta áp lực quá lớn, hỏi cần phảichữa trị như thế nào thì nói là phải nghỉ ngơi nhiều hơn! Làm sao có thể nghỉngơi được chứ? Cháu cũng không phải không biết công việc của chú Triệunặng nề và nhiều đến mức nào?”Nghe thấy vậy thì Lý Cảnh Điềm gật đầu rồi nhìn sang Lâm Trác Úy: “Thế nào?Anh có thể chữa khỏi không?”

Chương 106