Tác giả:

Thành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong…

Chương 109

Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… "Hình như tôi đã hiểu một chút! Lâm Trác Úy, danh hiệu người bán hàng giỏinhất của anh là dùng cách này." Lý Vân Tịch rất thông minh, chỉ cần một lúc liềntừ một suy ra ba.Người nhà họ Lý đều ngẩn ra một lúc, sau đó cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ rồicùng cười ha ha.Càng ngày càng cảm thấy...Lâm Trác Úy này đúng là bảo bối yêu quý mà!Cả nhà chỉ có Lý Cảnh Điềm là khó chịu nhất, cô ta là con gái út trong gia đình,lẽ ra phải được cưng nựng nhất.Nhập từ khóa tìm kiếm...Lâm Trác Úy đến đây đoạt mất đi vị trí của cô ta!Khó chịu! Thực sự khó chịu!"Trác Úy à, sau này giúp khách hàng của bố con xem bệnh nhiều hơn! Ăn nhiềumột chút, ăn nhiều một chút."Sau khi Trương Mẫn nhận ra giá trị của Lâm Trác Úy đã cố gắng hết sức đểtâng bốc.Lâm Trác Úy gật đầu nhân cơ hội nói: "Có điều mẹ, bố! Phải có chứng chỉ choviệc chữa bệnh này nếu không người ta nói con giả làm bác sĩ trung y, chuyệncon thi vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia, hai người xem...!"Trương Mẫn nghe xong vỗ ngực: "Nhất định phải thi đỗ! Trong khoảng thời giannày con không cần phải làm gì, chỉ cần chuyên tâm vào chuyện thi cử, cứ đểVân Tịch chăm sóc con!""Vâng, cảm ơn mẹ, mẹ thật tốt với con!"Lâm Trác Úy có vẻ xúc động.Hai chị em Lý Vân Tịch và Lý Cảnh Điềm đồng thời nói: "Không biết xấu hổ!""Nào nào nào...!Trác Úy, ăn thêm nữa đi! Món thịt lợn kho này là món tủ củamẹ."Trương Mẫn gắp cho Lâm Trác Úy một miếng, thực sự rất nhiệt tình.Người một nhà đang trong bữa cơm ấm áp nhưng không ngờ...Thảm họa sắp xảy ra!Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!Có tiếng gõ cửa dữ dội, cả gia đình đều ngẩn ra một lúc.Xảy ra chuyện gì vậy?Ai mà mất lịch sự như vậy, làm phiền người khác đang ăn cơm, lại còn gõ cửamột cách dữ dội như thế?“Ai vậy?” Lý Hữu Phú bất mãn hét lên."Cháu là Triệu Bưu! Mau mở cửa!"Ở ngoài cửa truyền đến tiếng của Triệu Bưu.Lý Hữu Phú sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười, nhanh chóng đi ra mở cửa.Nhìn Triệu Bưu ở cửa, cười nói: "Cháu trai, sao cháu lại đến đây? Ha ha ha...lại còn đến tận cửa để cảm ơn, chúng tôi không nhận nổi đâu! Nhà chúng tacòn là quan hệ gì mà đúng không?"Trương Mẫn cũng đứng lên và lịch sự nói: "Triệu Bưu! Ăn cơm chưa? Đúng lúcnhà chúng tôi đang ăn cơm tối, cùng ăn đi!"Vẻ mặt Triệu Bưu trầm lặng đến mức đáng sợ nhìn Lý Hữu Phú, cậu ta mắng:"Cảm ơn? Lý Hữu Phú, chú thực sự còn mặt mũi để nói sao! Chuyện tốt màcon rể chú gây ra, chú không biết ngượng ngùng mà nói, cháu thật xấu hổ khinghe điều đó.""Cái này..."Lý Hữu Phú và những người khác nhìn nhau."Cháu trai, Trác Úy làm sao vậy? Ban ngày mới khám bệnh cho bố cháu đâymà?""Vâng! Chính là vì anh ta khám bệnh, không biết làm thế nào mà kê nhầm thuốcsổ cho ông ấy.Sau khi uống xong, bố cháu mềm nhũn chân tay và bị xuốngsức, giờ đang nằm viện!"Sau khi Triệu Bưu vội vàng nói xong, Lý Vân Tịch bị doạ tới mức sắc mặt thayđổi, hai tay run lên.Một tiếng oanh trong đầu, cái bát đột nhiên rơi xuống đất vàrơi thành từng mảnh.Lý Cảnh Điềm nắm lấy cơ hội, cô ta hả hê và nhếch mép chế nhạo: "Lâm TrácÚy! Anh chữa bệnh cho người ta thật tốt nha! Vốn dĩ chú Triệu người ta đã đỡhơn rồi, chớp mắt anh lại khiến chú ấy phải vào bệnh viện."Vốn dĩ Trương Mẫn đang nổi cơm tam bành, gấp đến hoảng hốt.Bà ấy nghenói như thế thì xoay người, quay lại bàn và tát vào mặt Lâm Trác Úy.Lý Vân Tịch cũng nhanh chóng đứng lên: "Mẹ, sao mẹ lại đánh người ta!"Lâm Trác Úy cũng lấy tay che mặt, ngơ ngác."Đánh người? Mẹ còn muốn giết người! Lâm Trác Úy, nhà họ Lý của tôi nợ cậucái gì? Cho cậu ăn, cho cậu ở, cho cậu học tập, cậu không cảm ơn thì cũng thôiđi, đây có phải còn muốn hại chết một nhà chúng tôi đúng không?"

"Hình như tôi đã hiểu một chút! Lâm Trác Úy, danh hiệu người bán hàng giỏi

nhất của anh là dùng cách này." Lý Vân Tịch rất thông minh, chỉ cần một lúc liền

từ một suy ra ba.

Người nhà họ Lý đều ngẩn ra một lúc, sau đó cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ rồi

cùng cười ha ha.

Càng ngày càng cảm thấy...

Lâm Trác Úy này đúng là bảo bối yêu quý mà!

Cả nhà chỉ có Lý Cảnh Điềm là khó chịu nhất, cô ta là con gái út trong gia đình,

lẽ ra phải được cưng nựng nhất.

Nhập từ khóa tìm kiếm...

Lâm Trác Úy đến đây đoạt mất đi vị trí của cô ta!

Khó chịu! Thực sự khó chịu!

"Trác Úy à, sau này giúp khách hàng của bố con xem bệnh nhiều hơn! Ăn nhiều

một chút, ăn nhiều một chút."

Sau khi Trương Mẫn nhận ra giá trị của Lâm Trác Úy đã cố gắng hết sức để

tâng bốc.

Lâm Trác Úy gật đầu nhân cơ hội nói: "Có điều mẹ, bố! Phải có chứng chỉ cho

việc chữa bệnh này nếu không người ta nói con giả làm bác sĩ trung y, chuyện

con thi vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia, hai người xem...!"

Trương Mẫn nghe xong vỗ ngực: "Nhất định phải thi đỗ! Trong khoảng thời gian

này con không cần phải làm gì, chỉ cần chuyên tâm vào chuyện thi cử, cứ để

Vân Tịch chăm sóc con!"

"Vâng, cảm ơn mẹ, mẹ thật tốt với con!"

Lâm Trác Úy có vẻ xúc động.

Hai chị em Lý Vân Tịch và Lý Cảnh Điềm đồng thời nói: "Không biết xấu hổ!"

"Nào nào nào...!Trác Úy, ăn thêm nữa đi! Món thịt lợn kho này là món tủ của

mẹ."

Trương Mẫn gắp cho Lâm Trác Úy một miếng, thực sự rất nhiệt tình.

Người một nhà đang trong bữa cơm ấm áp nhưng không ngờ...

Thảm họa sắp xảy ra!

Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!

Có tiếng gõ cửa dữ dội, cả gia đình đều ngẩn ra một lúc.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Ai mà mất lịch sự như vậy, làm phiền người khác đang ăn cơm, lại còn gõ cửa

một cách dữ dội như thế?

“Ai vậy?” Lý Hữu Phú bất mãn hét lên.

"Cháu là Triệu Bưu! Mau mở cửa!"

Ở ngoài cửa truyền đến tiếng của Triệu Bưu.

Lý Hữu Phú sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười, nhanh chóng đi ra mở cửa.

Nhìn Triệu Bưu ở cửa, cười nói: "Cháu trai, sao cháu lại đến đây? Ha ha ha...

lại còn đến tận cửa để cảm ơn, chúng tôi không nhận nổi đâu! Nhà chúng ta

còn là quan hệ gì mà đúng không?"

Trương Mẫn cũng đứng lên và lịch sự nói: "Triệu Bưu! Ăn cơm chưa? Đúng lúc

nhà chúng tôi đang ăn cơm tối, cùng ăn đi!"

Vẻ mặt Triệu Bưu trầm lặng đến mức đáng sợ nhìn Lý Hữu Phú, cậu ta mắng:

"Cảm ơn? Lý Hữu Phú, chú thực sự còn mặt mũi để nói sao! Chuyện tốt mà

con rể chú gây ra, chú không biết ngượng ngùng mà nói, cháu thật xấu hổ khi

nghe điều đó.

"

"Cái này..."

Lý Hữu Phú và những người khác nhìn nhau.

"Cháu trai, Trác Úy làm sao vậy? Ban ngày mới khám bệnh cho bố cháu đây

mà?"

"Vâng! Chính là vì anh ta khám bệnh, không biết làm thế nào mà kê nhầm thuốc

sổ cho ông ấy.

Sau khi uống xong, bố cháu mềm nhũn chân tay và bị xuống

sức, giờ đang nằm viện!"

Sau khi Triệu Bưu vội vàng nói xong, Lý Vân Tịch bị doạ tới mức sắc mặt thay

đổi, hai tay run lên.

Một tiếng oanh trong đầu, cái bát đột nhiên rơi xuống đất và

rơi thành từng mảnh.

Lý Cảnh Điềm nắm lấy cơ hội, cô ta hả hê và nhếch mép chế nhạo: "Lâm Trác

Úy! Anh chữa bệnh cho người ta thật tốt nha! Vốn dĩ chú Triệu người ta đã đỡ

hơn rồi, chớp mắt anh lại khiến chú ấy phải vào bệnh viện."

Vốn dĩ Trương Mẫn đang nổi cơm tam bành, gấp đến hoảng hốt.

Bà ấy nghe

nói như thế thì xoay người, quay lại bàn và tát vào mặt Lâm Trác Úy.

Lý Vân Tịch cũng nhanh chóng đứng lên: "Mẹ, sao mẹ lại đánh người ta!"

Lâm Trác Úy cũng lấy tay che mặt, ngơ ngác.

"Đánh người? Mẹ còn muốn giết người! Lâm Trác Úy, nhà họ Lý của tôi nợ cậu

cái gì? Cho cậu ăn, cho cậu ở, cho cậu học tập, cậu không cảm ơn thì cũng thôi

đi, đây có phải còn muốn hại chết một nhà chúng tôi đúng không?"

Thần Y Lâm Cứu Em ĐiTác giả: Đang cập nhậpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Giang. Màn mưa dày đặc bao phủ lấy căn nhà nọ căn nhà mà ở trước cửa có một thanh niên tóc cắt kiểu húi cua đang cúi đầu xem lá thư trong tay. Người đàn ông kích động đến nghiến răng nghiến lợi sự phẫn nộ toát ra vô cùng rõ ràng gương mặt đã đỏ bừng vì tức giận. "Lâm Trác Úy lúc anh nhận được lá thư này chắc anh đã ra tù rồi. Thời gian qua cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ tận tình của anh! Tôi đã kết hôn rồi xin đừng tới tìm tôi nữa xin anh tha thứ cho tôi! Anh nhất định sẽ tìm được người mới tốt hơn Lý Tình thân gửi. " Đọc xong lá thư này Lâm Trác Úy như bị sét đánh giữa trời quang. Anh không thể tin được! Anh ngồi tù vì cô ấy hai năm cuối cùng thì đổi lại được cái gì đổi lại được một cái nón xanh đội lên trên đầu! Hai năm trước Lý Tình vẫn là bạn gái của Lâm Trác Úy. Cũng vào một đêm mưa to như hôm nay! Lâm Trác Úy lấy hết số tiền vất vả nửa năm mới dành dụm được của mình để mua cho cô một chiếc smartphone hiệu Apple sau đó tự mình đưa đến nhà Lý Tình. Kết quả! Ngay trong… "Hình như tôi đã hiểu một chút! Lâm Trác Úy, danh hiệu người bán hàng giỏinhất của anh là dùng cách này." Lý Vân Tịch rất thông minh, chỉ cần một lúc liềntừ một suy ra ba.Người nhà họ Lý đều ngẩn ra một lúc, sau đó cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ rồicùng cười ha ha.Càng ngày càng cảm thấy...Lâm Trác Úy này đúng là bảo bối yêu quý mà!Cả nhà chỉ có Lý Cảnh Điềm là khó chịu nhất, cô ta là con gái út trong gia đình,lẽ ra phải được cưng nựng nhất.Nhập từ khóa tìm kiếm...Lâm Trác Úy đến đây đoạt mất đi vị trí của cô ta!Khó chịu! Thực sự khó chịu!"Trác Úy à, sau này giúp khách hàng của bố con xem bệnh nhiều hơn! Ăn nhiềumột chút, ăn nhiều một chút."Sau khi Trương Mẫn nhận ra giá trị của Lâm Trác Úy đã cố gắng hết sức đểtâng bốc.Lâm Trác Úy gật đầu nhân cơ hội nói: "Có điều mẹ, bố! Phải có chứng chỉ choviệc chữa bệnh này nếu không người ta nói con giả làm bác sĩ trung y, chuyệncon thi vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia, hai người xem...!"Trương Mẫn nghe xong vỗ ngực: "Nhất định phải thi đỗ! Trong khoảng thời giannày con không cần phải làm gì, chỉ cần chuyên tâm vào chuyện thi cử, cứ đểVân Tịch chăm sóc con!""Vâng, cảm ơn mẹ, mẹ thật tốt với con!"Lâm Trác Úy có vẻ xúc động.Hai chị em Lý Vân Tịch và Lý Cảnh Điềm đồng thời nói: "Không biết xấu hổ!""Nào nào nào...!Trác Úy, ăn thêm nữa đi! Món thịt lợn kho này là món tủ củamẹ."Trương Mẫn gắp cho Lâm Trác Úy một miếng, thực sự rất nhiệt tình.Người một nhà đang trong bữa cơm ấm áp nhưng không ngờ...Thảm họa sắp xảy ra!Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!Có tiếng gõ cửa dữ dội, cả gia đình đều ngẩn ra một lúc.Xảy ra chuyện gì vậy?Ai mà mất lịch sự như vậy, làm phiền người khác đang ăn cơm, lại còn gõ cửamột cách dữ dội như thế?“Ai vậy?” Lý Hữu Phú bất mãn hét lên."Cháu là Triệu Bưu! Mau mở cửa!"Ở ngoài cửa truyền đến tiếng của Triệu Bưu.Lý Hữu Phú sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười, nhanh chóng đi ra mở cửa.Nhìn Triệu Bưu ở cửa, cười nói: "Cháu trai, sao cháu lại đến đây? Ha ha ha...lại còn đến tận cửa để cảm ơn, chúng tôi không nhận nổi đâu! Nhà chúng tacòn là quan hệ gì mà đúng không?"Trương Mẫn cũng đứng lên và lịch sự nói: "Triệu Bưu! Ăn cơm chưa? Đúng lúcnhà chúng tôi đang ăn cơm tối, cùng ăn đi!"Vẻ mặt Triệu Bưu trầm lặng đến mức đáng sợ nhìn Lý Hữu Phú, cậu ta mắng:"Cảm ơn? Lý Hữu Phú, chú thực sự còn mặt mũi để nói sao! Chuyện tốt màcon rể chú gây ra, chú không biết ngượng ngùng mà nói, cháu thật xấu hổ khinghe điều đó.""Cái này..."Lý Hữu Phú và những người khác nhìn nhau."Cháu trai, Trác Úy làm sao vậy? Ban ngày mới khám bệnh cho bố cháu đâymà?""Vâng! Chính là vì anh ta khám bệnh, không biết làm thế nào mà kê nhầm thuốcsổ cho ông ấy.Sau khi uống xong, bố cháu mềm nhũn chân tay và bị xuốngsức, giờ đang nằm viện!"Sau khi Triệu Bưu vội vàng nói xong, Lý Vân Tịch bị doạ tới mức sắc mặt thayđổi, hai tay run lên.Một tiếng oanh trong đầu, cái bát đột nhiên rơi xuống đất vàrơi thành từng mảnh.Lý Cảnh Điềm nắm lấy cơ hội, cô ta hả hê và nhếch mép chế nhạo: "Lâm TrácÚy! Anh chữa bệnh cho người ta thật tốt nha! Vốn dĩ chú Triệu người ta đã đỡhơn rồi, chớp mắt anh lại khiến chú ấy phải vào bệnh viện."Vốn dĩ Trương Mẫn đang nổi cơm tam bành, gấp đến hoảng hốt.Bà ấy nghenói như thế thì xoay người, quay lại bàn và tát vào mặt Lâm Trác Úy.Lý Vân Tịch cũng nhanh chóng đứng lên: "Mẹ, sao mẹ lại đánh người ta!"Lâm Trác Úy cũng lấy tay che mặt, ngơ ngác."Đánh người? Mẹ còn muốn giết người! Lâm Trác Úy, nhà họ Lý của tôi nợ cậucái gì? Cho cậu ăn, cho cậu ở, cho cậu học tập, cậu không cảm ơn thì cũng thôiđi, đây có phải còn muốn hại chết một nhà chúng tôi đúng không?"

Chương 109