Tác giả:

____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…

Chương 126: Cởi áo ngực!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãBạch Hạo Minh xoay người lại, hít một hơi thật sâu, đè phẫn nộ trong lòng xuống, cúi đầu nói: "Bây giờ cô về nhà đi, tôi không muốn cãi nhau với cô!"Không...Em không đi!" Nước mắt tủi thân của cô rơi xuống.Ở bên anh, cô đều nhường nhịn mọi thứ, cô nhẫn nhịn, bởi vì cô sợ Hạo Minh sẽ không để ý tới cô nữa.Người anh quan tâm là Trầm Nhược Nhiên, còn cô lại quan tâm đến anh. Vì thế cô sẽ cố nhẫn nhịn."Cô không đi? Vậy tôi sẽ đi." Bạch Hạo Minh cầm áo khoác trên ghế salon, muốn rời khỏi phòng làm việc ngay lúc này."Đừng, Hạo Minh, anh đừng đi!" Vưu Tiểu Ái chặn trước cửa phòng làm việc, nước mắt chảy xuống, ngăn Bạch Hạo Minh.Nhìn khuôn mặt Vưu Tiểu Ái đầy nước mắt, Bạch Hạo Minh hít một hơi thật sâu."Tiểu Ái, hãy để cho tôi đi đi, rồi cô bình tĩnh nghĩ lại được không.""Không được, Hạo Minh, đêm nay, đêm nay em muốn trao thân mình cho anh!" Cô lau nước mắt trên mặt, nở một nụ cười, cúi đầu nói."Cô có ý gì?" Ánh mắt Bạch Hạo Minh nghi hoặc nhìn Vưu Tiểu Ái.Vưu Tiểu Ái không nói gì mà nhẹ nhàng đưa tay lên nút áo mình, chậm rãi cởi ra."Cô..." Bạch Hạo Minh nhìn động tác của Vưu Tiểu Ái, có chút ngẩn người."Tiểu Ái, cô muốn làm gì?" Anh lùi về phía sau một bước, nhìn cô.Tuy khuôn mặt Vưu Tiểu Ái đầy nước mắt, nhưng cô vẫn cố nở nụ cười, đầu ngón tay cởi từng nút áo."Hạo Minh, em có thể trao thân cho anh được không…" Cô cười, sau đó cởi hết quần áo của mình xuống, lộ ra làn da trắng noãn.Bàn tay men theo cái lưng, thời gian dần trôi, nút áo được cởi ra, thoáng chốc, áo ngực cũng rơi xuống.Làn da mỹ lệ, và còn có b* ng*c mượt mà xuất hiện.Trên mặt của cô mang theo một chút ngượng ngùng, cô muốn dùng thân thể này để giữ anh lại, chỉ cần thân thể này là của anh rồi, thì nhất định anh sẽ dần yêu cô."Hạo Minh..." Giọng nói yêu kiều mềm mại của Vưu Tiểu Ái nhẹ nhàng vang lên.

______________________________________

Convert+ Editor: Mã Mã

Bạch Hạo Minh xoay người lại, hít một hơi thật sâu, đè phẫn nộ trong lòng xuống, cúi đầu nói: "Bây giờ cô về nhà đi, tôi không muốn cãi nhau với cô!

"Không...Em không đi!" Nước mắt tủi thân của cô rơi xuống.

Ở bên anh, cô đều nhường nhịn mọi thứ, cô nhẫn nhịn, bởi vì cô sợ Hạo Minh sẽ không để ý tới cô nữa.

Người anh quan tâm là Trầm Nhược Nhiên, còn cô lại quan tâm đến anh. Vì thế cô sẽ cố nhẫn nhịn.

"Cô không đi? Vậy tôi sẽ đi." Bạch Hạo Minh cầm áo khoác trên ghế salon, muốn rời khỏi phòng làm việc ngay lúc này.

"Đừng, Hạo Minh, anh đừng đi!" Vưu Tiểu Ái chặn trước cửa phòng làm việc, nước mắt chảy xuống, ngăn Bạch Hạo Minh.

Nhìn khuôn mặt Vưu Tiểu Ái đầy nước mắt, Bạch Hạo Minh hít một hơi thật sâu.

"Tiểu Ái, hãy để cho tôi đi đi, rồi cô bình tĩnh nghĩ lại được không."

"Không được, Hạo Minh, đêm nay, đêm nay em muốn trao thân mình cho anh!" Cô lau nước mắt trên mặt, nở một nụ cười, cúi đầu nói.

"Cô có ý gì?" Ánh mắt Bạch Hạo Minh nghi hoặc nhìn Vưu Tiểu Ái.

Vưu Tiểu Ái không nói gì mà nhẹ nhàng đưa tay lên nút áo mình, chậm rãi cởi ra.

"Cô..." Bạch Hạo Minh nhìn động tác của Vưu Tiểu Ái, có chút ngẩn người.

"Tiểu Ái, cô muốn làm gì?" Anh lùi về phía sau một bước, nhìn cô.

Tuy khuôn mặt Vưu Tiểu Ái đầy nước mắt, nhưng cô vẫn cố nở nụ cười, đầu ngón tay cởi từng nút áo.

"Hạo Minh, em có thể trao thân cho anh được không…" Cô cười, sau đó cởi hết quần áo của mình xuống, lộ ra làn da trắng noãn.

Bàn tay men theo cái lưng, thời gian dần trôi, nút áo được cởi ra, thoáng chốc, áo ngực cũng rơi xuống.

Làn da mỹ lệ, và còn có b* ng*c mượt mà xuất hiện.

Trên mặt của cô mang theo một chút ngượng ngùng, cô muốn dùng thân thể này để giữ anh lại, chỉ cần thân thể này là của anh rồi, thì nhất định anh sẽ dần yêu cô.

"Hạo Minh..." Giọng nói yêu kiều mềm mại của Vưu Tiểu Ái nhẹ nhàng vang lên.

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãBạch Hạo Minh xoay người lại, hít một hơi thật sâu, đè phẫn nộ trong lòng xuống, cúi đầu nói: "Bây giờ cô về nhà đi, tôi không muốn cãi nhau với cô!"Không...Em không đi!" Nước mắt tủi thân của cô rơi xuống.Ở bên anh, cô đều nhường nhịn mọi thứ, cô nhẫn nhịn, bởi vì cô sợ Hạo Minh sẽ không để ý tới cô nữa.Người anh quan tâm là Trầm Nhược Nhiên, còn cô lại quan tâm đến anh. Vì thế cô sẽ cố nhẫn nhịn."Cô không đi? Vậy tôi sẽ đi." Bạch Hạo Minh cầm áo khoác trên ghế salon, muốn rời khỏi phòng làm việc ngay lúc này."Đừng, Hạo Minh, anh đừng đi!" Vưu Tiểu Ái chặn trước cửa phòng làm việc, nước mắt chảy xuống, ngăn Bạch Hạo Minh.Nhìn khuôn mặt Vưu Tiểu Ái đầy nước mắt, Bạch Hạo Minh hít một hơi thật sâu."Tiểu Ái, hãy để cho tôi đi đi, rồi cô bình tĩnh nghĩ lại được không.""Không được, Hạo Minh, đêm nay, đêm nay em muốn trao thân mình cho anh!" Cô lau nước mắt trên mặt, nở một nụ cười, cúi đầu nói."Cô có ý gì?" Ánh mắt Bạch Hạo Minh nghi hoặc nhìn Vưu Tiểu Ái.Vưu Tiểu Ái không nói gì mà nhẹ nhàng đưa tay lên nút áo mình, chậm rãi cởi ra."Cô..." Bạch Hạo Minh nhìn động tác của Vưu Tiểu Ái, có chút ngẩn người."Tiểu Ái, cô muốn làm gì?" Anh lùi về phía sau một bước, nhìn cô.Tuy khuôn mặt Vưu Tiểu Ái đầy nước mắt, nhưng cô vẫn cố nở nụ cười, đầu ngón tay cởi từng nút áo."Hạo Minh, em có thể trao thân cho anh được không…" Cô cười, sau đó cởi hết quần áo của mình xuống, lộ ra làn da trắng noãn.Bàn tay men theo cái lưng, thời gian dần trôi, nút áo được cởi ra, thoáng chốc, áo ngực cũng rơi xuống.Làn da mỹ lệ, và còn có b* ng*c mượt mà xuất hiện.Trên mặt của cô mang theo một chút ngượng ngùng, cô muốn dùng thân thể này để giữ anh lại, chỉ cần thân thể này là của anh rồi, thì nhất định anh sẽ dần yêu cô."Hạo Minh..." Giọng nói yêu kiều mềm mại của Vưu Tiểu Ái nhẹ nhàng vang lên.

Chương 126: Cởi áo ngực!