Tác giả:

____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…

Chương 127: Thấy rõ bộ mặt của người đàn bà kia!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãBạch Hạo Minh đứng cách cô ta không xa, ngẩn người nhìn Vưu Tiểu Ái khỏa thân trước mặt.Đôi mắt anh trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Vưu Tiểu Ái."Hạo Minh..." Cô chậm rãi bước đến cùng với ánh mắt tràn đầy yêu thương và khát vọng: "Hạo Minh, anh đừng đi được không...""Tiểu Ái, cô làm vậy cũng không thay đổi được gì đâu." Anh khẽ quay đầu, không muốn nhìn nửa thân tr*n tr** của Vưu Tiểu Ái.Đôi mắt Vưu Tiểu Ái trở nên lạnh lẽo, cô l*t s*ch quần áo, chỉ là muốn giữ anh lại.Bạch Hạo Minh hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ quay đầu, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt Vưu Tiểu Ái: "Tiểu Ái, hãy mặc quần áo lại đi!""Không, Hạo Minh..." Vưu Tiểu Ái nhẹ nhàng bước tới, muốn ôm Bạch Hạo Minh: "Làm người yêu của em nhé, được không anh!"Ngay tại lúc cô muốn ôm Bạch Hạo Minh, thì anh khẽ nghiêng người, nắm chặt chiếc áo trong tay mình."Tiểu Ái, thật xin lỗi!" Anh nói khẽ một câu, trên khuôn mặt có chút áy náy, sau đó cầm áo khoác, đi lướt qua Vưu Tiểu Ái, đẩy cửa ra rồi ra ngoài.Cô đứng yên tại đó, nước mắt tuôn trào. Anh thật sự không thích cô, thậm chí ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào cô.Rốt cuộc là có bao nhiêu người phụ nữ thích anh,Vưu Tiểu Ái nắm chặt hai tay, khóc trong im lặng.Vưu Tiểu Ái âm thầm hạ quyết tâm, vì có được Hạo Minh, cô nhất định sẽ cho anh thấy bộ mặt thật của cô gái kia!Trong đôi mắt cô chứa đầy nước mắt vào tính toán, xen lẫn căm tức, đầy oán hận.-----Ngôn Tình là Thiên Đường----Sáng tinh mơ, Nhược Nhiên đã dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc của mình xong và đi xuống lầu.Hay hôm nay vẫn tới trung tâm huấn luyện.Ở trong phòng, cô cố hít một hơi thật sâu, để làm ình nhìn tự nhiên hơn một chút, sau đó cô mở cửa ra, nở nụ cười nhẹ đi xuống dưới lầu."Nhược Nhiên, lại đây dùng cơm!"Tư Đồ Dật đang ngồi nhàn nhã trên ghế sofa giữa phòng khách, vừa nhìn thấy Nhược Nhiên xuất hiện tại bậc thang lầu hai, là anh ta đã gọi cô một cách cợt nhả.

______________________________________

Convert+ Editor: Mã Mã

Bạch Hạo Minh đứng cách cô ta không xa, ngẩn người nhìn Vưu Tiểu Ái khỏa thân trước mặt.

Đôi mắt anh trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Vưu Tiểu Ái.

"Hạo Minh..." Cô chậm rãi bước đến cùng với ánh mắt tràn đầy yêu thương và khát vọng: "Hạo Minh, anh đừng đi được không..."

"Tiểu Ái, cô làm vậy cũng không thay đổi được gì đâu." Anh khẽ quay đầu, không muốn nhìn nửa thân tr*n tr** của Vưu Tiểu Ái.

Đôi mắt Vưu Tiểu Ái trở nên lạnh lẽo, cô l*t s*ch quần áo, chỉ là muốn giữ anh lại.

Bạch Hạo Minh hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ quay đầu, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt Vưu Tiểu Ái: "Tiểu Ái, hãy mặc quần áo lại đi!"

"Không, Hạo Minh..." Vưu Tiểu Ái nhẹ nhàng bước tới, muốn ôm Bạch Hạo Minh: "Làm người yêu của em nhé, được không anh!"

Ngay tại lúc cô muốn ôm Bạch Hạo Minh, thì anh khẽ nghiêng người, nắm chặt chiếc áo trong tay mình.

"Tiểu Ái, thật xin lỗi!" Anh nói khẽ một câu, trên khuôn mặt có chút áy náy, sau đó cầm áo khoác, đi lướt qua Vưu Tiểu Ái, đẩy cửa ra rồi ra ngoài.

Cô đứng yên tại đó, nước mắt tuôn trào. Anh thật sự không thích cô, thậm chí ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào cô.

Rốt cuộc là có bao nhiêu người phụ nữ thích anh,Vưu Tiểu Ái nắm chặt hai tay, khóc trong im lặng.

Vưu Tiểu Ái âm thầm hạ quyết tâm, vì có được Hạo Minh, cô nhất định sẽ cho anh thấy bộ mặt thật của cô gái kia!

Trong đôi mắt cô chứa đầy nước mắt vào tính toán, xen lẫn căm tức, đầy oán hận.

-----Ngôn Tình là Thiên Đường----

Sáng tinh mơ, Nhược Nhiên đã dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc của mình xong và đi xuống lầu.

Hay hôm nay vẫn tới trung tâm huấn luyện.

Ở trong phòng, cô cố hít một hơi thật sâu, để làm ình nhìn tự nhiên hơn một chút, sau đó cô mở cửa ra, nở nụ cười nhẹ đi xuống dưới lầu.

"Nhược Nhiên, lại đây dùng cơm!"

Tư Đồ Dật đang ngồi nhàn nhã trên ghế sofa giữa phòng khách, vừa nhìn thấy Nhược Nhiên xuất hiện tại bậc thang lầu hai, là anh ta đã gọi cô một cách cợt nhả.

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãBạch Hạo Minh đứng cách cô ta không xa, ngẩn người nhìn Vưu Tiểu Ái khỏa thân trước mặt.Đôi mắt anh trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Vưu Tiểu Ái."Hạo Minh..." Cô chậm rãi bước đến cùng với ánh mắt tràn đầy yêu thương và khát vọng: "Hạo Minh, anh đừng đi được không...""Tiểu Ái, cô làm vậy cũng không thay đổi được gì đâu." Anh khẽ quay đầu, không muốn nhìn nửa thân tr*n tr** của Vưu Tiểu Ái.Đôi mắt Vưu Tiểu Ái trở nên lạnh lẽo, cô l*t s*ch quần áo, chỉ là muốn giữ anh lại.Bạch Hạo Minh hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ quay đầu, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt Vưu Tiểu Ái: "Tiểu Ái, hãy mặc quần áo lại đi!""Không, Hạo Minh..." Vưu Tiểu Ái nhẹ nhàng bước tới, muốn ôm Bạch Hạo Minh: "Làm người yêu của em nhé, được không anh!"Ngay tại lúc cô muốn ôm Bạch Hạo Minh, thì anh khẽ nghiêng người, nắm chặt chiếc áo trong tay mình."Tiểu Ái, thật xin lỗi!" Anh nói khẽ một câu, trên khuôn mặt có chút áy náy, sau đó cầm áo khoác, đi lướt qua Vưu Tiểu Ái, đẩy cửa ra rồi ra ngoài.Cô đứng yên tại đó, nước mắt tuôn trào. Anh thật sự không thích cô, thậm chí ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào cô.Rốt cuộc là có bao nhiêu người phụ nữ thích anh,Vưu Tiểu Ái nắm chặt hai tay, khóc trong im lặng.Vưu Tiểu Ái âm thầm hạ quyết tâm, vì có được Hạo Minh, cô nhất định sẽ cho anh thấy bộ mặt thật của cô gái kia!Trong đôi mắt cô chứa đầy nước mắt vào tính toán, xen lẫn căm tức, đầy oán hận.-----Ngôn Tình là Thiên Đường----Sáng tinh mơ, Nhược Nhiên đã dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc của mình xong và đi xuống lầu.Hay hôm nay vẫn tới trung tâm huấn luyện.Ở trong phòng, cô cố hít một hơi thật sâu, để làm ình nhìn tự nhiên hơn một chút, sau đó cô mở cửa ra, nở nụ cười nhẹ đi xuống dưới lầu."Nhược Nhiên, lại đây dùng cơm!"Tư Đồ Dật đang ngồi nhàn nhã trên ghế sofa giữa phòng khách, vừa nhìn thấy Nhược Nhiên xuất hiện tại bậc thang lầu hai, là anh ta đã gọi cô một cách cợt nhả.

Chương 127: Thấy rõ bộ mặt của người đàn bà kia!