____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 192: Tôi rất ngây thơ đó!
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ Editor: Mã MãCái này giống như là lời hứa..., khiến người ta không được tự nhiên.Nhược Nhiên khẽ quay đầu, hơi mất tự nhiên.Tư Đồ Dật nhìn dáng vẻ luống cuống của Nhược Nhiên, không muốn cô khó sử hơn nữa, hắn lại cợt nhả cúi người xếp lại thức ăn trên bàn nhìn Nhược Nhiên.Cười to nói: "Hôm nào tôi cũng làm thức ăn cho chị, chị giới thiệu bạn gái cho tôi, thế nào?" Nói xong, nháy nháy mắt với Nhược Nhiên.Nhược Nhiên ngẩng đầu, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, trừng liếc hắn: "Tôi không giới thiệu đấy, giới thiệu để cậu dụ dỗ hết các cô gái đó à!"Thấy cô tự nhiên hơn nhiều, Tư Đồ Dật nói to như bị oan, đôi mắt sâu thẳm bất mãn, cười nói: " Nhưng tôi rất ngây thơ đấy!""PHÙ... " Nhược Nhiên phun cháo, lau khóe miệng: "Anh ngây thơ? Ngây thơ mà ba ngày đổi một cô bạn gái!"Nhược Nhiên cười châm biếm.Tư Đồ Dật nhún nhún vai, ngồi ở bên cạnh bàn, tự múc ình một bát cháo rồi bắt đầu ăn."Đợi ít tôi đưa chị về?" Tư Đồ Dật hỏi dò, nhướn lông mày."Không, đưa tôi lên lớp luôn đi. Chẳng qua... cậu không được theo tôi vào trường! " Nhược Nhiên trừng mắt nói rõ.Tư Đồ Dật nháy mắt cười xấu xa.Lúc này, đột nhiên chuông cửa vang lên, Tư Đồ Dật và Nhược Nhiên đều sửng sốt."Tôi đi mở cửa! " Hắn đứng dậy, đi ra cửa.Khóe môi Nhược Nhiên cong lên hiện ra cười cười, vui vẻ ăn cháo.Tư Đồ Dật mở cửa, lập tức ngạc nhiên: "Anh, sao anh lại tới đây?"Ngoài cửa, Tư Đồ Hiên Nhiên tay cầm túi, thấy Tư Đồ Dật, trong mắt hiện ra nụ cười thản nhiên.Nhưng mà, ánh mắt liếc tránh qua người Tư Đồ Dật nhìn vào trong nhà, thấy khuôn mặt vui vẻ của Nhược Nhiên thì mặt hắn liền lạnh xuống.Hắn muốn đón cô sớm một chút, không ngờ tới cô lại vui vẻ khi ở cạnh Tư Đồ Dật như vậy.Dường như Nhược Nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt của Tư Đồ Hiên Nhiên, khẽ quay đầu nhìn qua, nụ cười trên môi nhất thời đông.
__________________________________
Convert+ Editor: Mã Mã
Cái này giống như là lời hứa..., khiến người ta không được tự nhiên.
Nhược Nhiên khẽ quay đầu, hơi mất tự nhiên.
Tư Đồ Dật nhìn dáng vẻ luống cuống của Nhược Nhiên, không muốn cô khó sử hơn nữa, hắn lại cợt nhả cúi người xếp lại thức ăn trên bàn nhìn Nhược Nhiên.
Cười to nói: "Hôm nào tôi cũng làm thức ăn cho chị, chị giới thiệu bạn gái cho tôi, thế nào?" Nói xong, nháy nháy mắt với Nhược Nhiên.
Nhược Nhiên ngẩng đầu, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, trừng liếc hắn: "Tôi không giới thiệu đấy, giới thiệu để cậu dụ dỗ hết các cô gái đó à!"
Thấy cô tự nhiên hơn nhiều, Tư Đồ Dật nói to như bị oan, đôi mắt sâu thẳm bất mãn, cười nói: " Nhưng tôi rất ngây thơ đấy!"
"PHÙ... " Nhược Nhiên phun cháo, lau khóe miệng: "Anh ngây thơ? Ngây thơ mà ba ngày đổi một cô bạn gái!"
Nhược Nhiên cười châm biếm.
Tư Đồ Dật nhún nhún vai, ngồi ở bên cạnh bàn, tự múc ình một bát cháo rồi bắt đầu ăn.
"Đợi ít tôi đưa chị về?" Tư Đồ Dật hỏi dò, nhướn lông mày.
"Không, đưa tôi lên lớp luôn đi. Chẳng qua... cậu không được theo tôi vào trường! " Nhược Nhiên trừng mắt nói rõ.
Tư Đồ Dật nháy mắt cười xấu xa.
Lúc này, đột nhiên chuông cửa vang lên, Tư Đồ Dật và Nhược Nhiên đều sửng sốt.
"Tôi đi mở cửa! " Hắn đứng dậy, đi ra cửa.
Khóe môi Nhược Nhiên cong lên hiện ra cười cười, vui vẻ ăn cháo.
Tư Đồ Dật mở cửa, lập tức ngạc nhiên: "Anh, sao anh lại tới đây?"
Ngoài cửa, Tư Đồ Hiên Nhiên tay cầm túi, thấy Tư Đồ Dật, trong mắt hiện ra nụ cười thản nhiên.
Nhưng mà, ánh mắt liếc tránh qua người Tư Đồ Dật nhìn vào trong nhà, thấy khuôn mặt vui vẻ của Nhược Nhiên thì mặt hắn liền lạnh xuống.
Hắn muốn đón cô sớm một chút, không ngờ tới cô lại vui vẻ khi ở cạnh Tư Đồ Dật như vậy.
Dường như Nhược Nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt của Tư Đồ Hiên Nhiên, khẽ quay đầu nhìn qua, nụ cười trên môi nhất thời đông.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… __________________________________Convert+ Editor: Mã MãCái này giống như là lời hứa..., khiến người ta không được tự nhiên.Nhược Nhiên khẽ quay đầu, hơi mất tự nhiên.Tư Đồ Dật nhìn dáng vẻ luống cuống của Nhược Nhiên, không muốn cô khó sử hơn nữa, hắn lại cợt nhả cúi người xếp lại thức ăn trên bàn nhìn Nhược Nhiên.Cười to nói: "Hôm nào tôi cũng làm thức ăn cho chị, chị giới thiệu bạn gái cho tôi, thế nào?" Nói xong, nháy nháy mắt với Nhược Nhiên.Nhược Nhiên ngẩng đầu, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, trừng liếc hắn: "Tôi không giới thiệu đấy, giới thiệu để cậu dụ dỗ hết các cô gái đó à!"Thấy cô tự nhiên hơn nhiều, Tư Đồ Dật nói to như bị oan, đôi mắt sâu thẳm bất mãn, cười nói: " Nhưng tôi rất ngây thơ đấy!""PHÙ... " Nhược Nhiên phun cháo, lau khóe miệng: "Anh ngây thơ? Ngây thơ mà ba ngày đổi một cô bạn gái!"Nhược Nhiên cười châm biếm.Tư Đồ Dật nhún nhún vai, ngồi ở bên cạnh bàn, tự múc ình một bát cháo rồi bắt đầu ăn."Đợi ít tôi đưa chị về?" Tư Đồ Dật hỏi dò, nhướn lông mày."Không, đưa tôi lên lớp luôn đi. Chẳng qua... cậu không được theo tôi vào trường! " Nhược Nhiên trừng mắt nói rõ.Tư Đồ Dật nháy mắt cười xấu xa.Lúc này, đột nhiên chuông cửa vang lên, Tư Đồ Dật và Nhược Nhiên đều sửng sốt."Tôi đi mở cửa! " Hắn đứng dậy, đi ra cửa.Khóe môi Nhược Nhiên cong lên hiện ra cười cười, vui vẻ ăn cháo.Tư Đồ Dật mở cửa, lập tức ngạc nhiên: "Anh, sao anh lại tới đây?"Ngoài cửa, Tư Đồ Hiên Nhiên tay cầm túi, thấy Tư Đồ Dật, trong mắt hiện ra nụ cười thản nhiên.Nhưng mà, ánh mắt liếc tránh qua người Tư Đồ Dật nhìn vào trong nhà, thấy khuôn mặt vui vẻ của Nhược Nhiên thì mặt hắn liền lạnh xuống.Hắn muốn đón cô sớm một chút, không ngờ tới cô lại vui vẻ khi ở cạnh Tư Đồ Dật như vậy.Dường như Nhược Nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt của Tư Đồ Hiên Nhiên, khẽ quay đầu nhìn qua, nụ cười trên môi nhất thời đông.