____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 193: Trầm Nhược Nhiên, em đừng hở chút là phát cáu lên!
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ________________________________Convert+beta: Mã MãEditor: LinhSao hắn lại tới đây?Tư Đồ Dật có chút sửng sốt, hắn chợt nở nụ cười: "Em đang trò chuyện với Nhược Nhiên, đợi lát nữa đưa cô ấy đi học ở đây."Hắn nghiêng người, sau đó mời Tư Đồ Hiên Nhiên vào bàn ngồi.Ánh mắt Nhược Nhiên đang nhìn Tư Đồ Hiên Nhiên chuyển sang hướng khác, cái thìa trong tay cũng nặng nề đặt xuống dĩa. Cô không chịu được vẻ mặt đang bực bội của hắn.Tư Đồ Dật dựa vào cánh cửa, hai tay vắt chéo ôm trước ngực, cười như không cười thản nhiên nhìn Nhược Nhiên với Tư đồ Hiên nhiên.Tư Đồ Hiên Nhiên tiến lên trước một bước, nhìn thẳng vào Nhược Nhiên hỏi: "Em ăn xong chưa? Tôi đưa em lên lớp!"Nhược Nhiên đứng lên, nhìn lướt qua Tư Đồ Hiên Nhiên, bất mãn nói: "Tôi không cần anh đưa!"Tư Đồ Hiên Nhiên lại tiến lên nữa, nhích người sát gần Nhược Nhiên, khóe môi nở nụ cười thật tà mị: "Trầm Nhược Nhiên, không phải là em vẫn còn đang ghen sao, thật ra tối hôm qua anh không có làm chuyện gì hết!""Anh làm hay không làm chuyện gì, tất cả đều không liên quan tới tôi!" Nhược Nhiên không khỏi bất mãn liếc nhìn gương mặt tuấn mỹ của Tư đồ Hiên Nhiên."Trầm Nhược Nhiên, em đừng có hở chút là phát cáu lên!" Hắn khẽ trầm giọng, nhìn Nhược Nhiên."Tôi nói rồi, tôi không cần anh quan tâm!" Cô khó chịu nói thẳng với hắn, không thể nào tiếp nhận được tình cảm tốt đẹp của hắn.Tư Đồ Hiên Nhiên bỗng tiến tới, cẩn thận nhìn kĩ vết hằn bên trái mặt Nhược Nhiên, trong lòng hắn có gì đó nhói nhói, nắm chặt cánh tay Nhược Nhiên, trầm giọng nói: " Mặt của em là do ai đánh?"Chết tiệt! Cô thường hay làm cho hắn tức đến gần chết nhưng chưa bao giờ hắn động tay động chân với cô.Rốt cuộc, mặt cô là do ai đánh!!!"Anh buông tay ra!" Nhược Nhiên liền hất tay Tư Đồ Hiên Nhiên ra, cô lạnh lùng xoay người, trong mắt cũng chứa đầy uất ức."Nói cho anh biết, là ai đánh em?" Hắn bước tới gần Nhược Nhiên, chết tiệt, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho người kia.Tư Đồ Dật vẫn dựa người vào cánh cửa, hắn nhìn màn cãi nhau của Nhược Nhiên và Tư Đồ Hiên Nhiên, có cảm giác như bị gạt sang một bên.Đứng xa xa nhìn hai người kia, hắn không có mở miệng nói gì, khóe môi vẫn cong lên nụ cười bất cần đời, nhưng lại mang theo sự chua xót mơ hồ.
________________________________
Convert+beta: Mã Mã
Editor: Linh
Sao hắn lại tới đây?
Tư Đồ Dật có chút sửng sốt, hắn chợt nở nụ cười: "Em đang trò chuyện với Nhược Nhiên, đợi lát nữa đưa cô ấy đi học ở đây."
Hắn nghiêng người, sau đó mời Tư Đồ Hiên Nhiên vào bàn ngồi.
Ánh mắt Nhược Nhiên đang nhìn Tư Đồ Hiên Nhiên chuyển sang hướng khác, cái thìa trong tay cũng nặng nề đặt xuống dĩa. Cô không chịu được vẻ mặt đang bực bội của hắn.
Tư Đồ Dật dựa vào cánh cửa, hai tay vắt chéo ôm trước ngực, cười như không cười thản nhiên nhìn Nhược Nhiên với Tư đồ Hiên nhiên.
Tư Đồ Hiên Nhiên tiến lên trước một bước, nhìn thẳng vào Nhược Nhiên hỏi: "Em ăn xong chưa? Tôi đưa em lên lớp!"
Nhược Nhiên đứng lên, nhìn lướt qua Tư Đồ Hiên Nhiên, bất mãn nói: "Tôi không cần anh đưa!"
Tư Đồ Hiên Nhiên lại tiến lên nữa, nhích người sát gần Nhược Nhiên, khóe môi nở nụ cười thật tà mị: "Trầm Nhược Nhiên, không phải là em vẫn còn đang ghen sao, thật ra tối hôm qua anh không có làm chuyện gì hết!"
"Anh làm hay không làm chuyện gì, tất cả đều không liên quan tới tôi!" Nhược Nhiên không khỏi bất mãn liếc nhìn gương mặt tuấn mỹ của Tư đồ Hiên Nhiên.
"Trầm Nhược Nhiên, em đừng có hở chút là phát cáu lên!" Hắn khẽ trầm giọng, nhìn Nhược Nhiên.
"Tôi nói rồi, tôi không cần anh quan tâm!" Cô khó chịu nói thẳng với hắn, không thể nào tiếp nhận được tình cảm tốt đẹp của hắn.
Tư Đồ Hiên Nhiên bỗng tiến tới, cẩn thận nhìn kĩ vết hằn bên trái mặt Nhược Nhiên, trong lòng hắn có gì đó nhói nhói, nắm chặt cánh tay Nhược Nhiên, trầm giọng nói: " Mặt của em là do ai đánh?"
Chết tiệt! Cô thường hay làm cho hắn tức đến gần chết nhưng chưa bao giờ hắn động tay động chân với cô.
Rốt cuộc, mặt cô là do ai đánh!!!
"Anh buông tay ra!" Nhược Nhiên liền hất tay Tư Đồ Hiên Nhiên ra, cô lạnh lùng xoay người, trong mắt cũng chứa đầy uất ức.
"Nói cho anh biết, là ai đánh em?" Hắn bước tới gần Nhược Nhiên, chết tiệt, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho người kia.
Tư Đồ Dật vẫn dựa người vào cánh cửa, hắn nhìn màn cãi nhau của Nhược Nhiên và Tư Đồ Hiên Nhiên, có cảm giác như bị gạt sang một bên.
Đứng xa xa nhìn hai người kia, hắn không có mở miệng nói gì, khóe môi vẫn cong lên nụ cười bất cần đời, nhưng lại mang theo sự chua xót mơ hồ.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ________________________________Convert+beta: Mã MãEditor: LinhSao hắn lại tới đây?Tư Đồ Dật có chút sửng sốt, hắn chợt nở nụ cười: "Em đang trò chuyện với Nhược Nhiên, đợi lát nữa đưa cô ấy đi học ở đây."Hắn nghiêng người, sau đó mời Tư Đồ Hiên Nhiên vào bàn ngồi.Ánh mắt Nhược Nhiên đang nhìn Tư Đồ Hiên Nhiên chuyển sang hướng khác, cái thìa trong tay cũng nặng nề đặt xuống dĩa. Cô không chịu được vẻ mặt đang bực bội của hắn.Tư Đồ Dật dựa vào cánh cửa, hai tay vắt chéo ôm trước ngực, cười như không cười thản nhiên nhìn Nhược Nhiên với Tư đồ Hiên nhiên.Tư Đồ Hiên Nhiên tiến lên trước một bước, nhìn thẳng vào Nhược Nhiên hỏi: "Em ăn xong chưa? Tôi đưa em lên lớp!"Nhược Nhiên đứng lên, nhìn lướt qua Tư Đồ Hiên Nhiên, bất mãn nói: "Tôi không cần anh đưa!"Tư Đồ Hiên Nhiên lại tiến lên nữa, nhích người sát gần Nhược Nhiên, khóe môi nở nụ cười thật tà mị: "Trầm Nhược Nhiên, không phải là em vẫn còn đang ghen sao, thật ra tối hôm qua anh không có làm chuyện gì hết!""Anh làm hay không làm chuyện gì, tất cả đều không liên quan tới tôi!" Nhược Nhiên không khỏi bất mãn liếc nhìn gương mặt tuấn mỹ của Tư đồ Hiên Nhiên."Trầm Nhược Nhiên, em đừng có hở chút là phát cáu lên!" Hắn khẽ trầm giọng, nhìn Nhược Nhiên."Tôi nói rồi, tôi không cần anh quan tâm!" Cô khó chịu nói thẳng với hắn, không thể nào tiếp nhận được tình cảm tốt đẹp của hắn.Tư Đồ Hiên Nhiên bỗng tiến tới, cẩn thận nhìn kĩ vết hằn bên trái mặt Nhược Nhiên, trong lòng hắn có gì đó nhói nhói, nắm chặt cánh tay Nhược Nhiên, trầm giọng nói: " Mặt của em là do ai đánh?"Chết tiệt! Cô thường hay làm cho hắn tức đến gần chết nhưng chưa bao giờ hắn động tay động chân với cô.Rốt cuộc, mặt cô là do ai đánh!!!"Anh buông tay ra!" Nhược Nhiên liền hất tay Tư Đồ Hiên Nhiên ra, cô lạnh lùng xoay người, trong mắt cũng chứa đầy uất ức."Nói cho anh biết, là ai đánh em?" Hắn bước tới gần Nhược Nhiên, chết tiệt, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho người kia.Tư Đồ Dật vẫn dựa người vào cánh cửa, hắn nhìn màn cãi nhau của Nhược Nhiên và Tư Đồ Hiên Nhiên, có cảm giác như bị gạt sang một bên.Đứng xa xa nhìn hai người kia, hắn không có mở miệng nói gì, khóe môi vẫn cong lên nụ cười bất cần đời, nhưng lại mang theo sự chua xót mơ hồ.