Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 94
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 94 Thế là nàng chỉ đành gật đầu đồng ý: “Mời Lý ma ma đi trước dẫn đường cho” Trước khi rẽ vào đường đến cung Vĩnh Thọ, Vân Khương Mịch đã đoán được, Đức phi nói muốn mời nàng “trò chuyện”, e là không có chuyện gì tốt lành. Mà miệng lưỡi của Lý ma ma giống như vỏ trai vậy, làm thế nào cũng cậy không ra. Nghĩ đến nghĩ lui, Vân Khương Mịch nhanh trí nhớ ra. Nàng nghe nói, Lý ma ma này không có sở thích gì đặc biệt cả. Chỉ thích một thứ: Tửu. Nàng nói thầm với chiếc vòng ngọc: Vòng tay, đã đến lúc cần ngươi cống hiến rồi, giúp ta xử lý ả ma ma khó đối phó này đi! Giây tiếp theo, đã có một hũ Nhị Oa Đầu được đặt trong không gian? Nương nhà ngươi! Rốt cuộc không gian này có đáng tin không vậy! Lần trước trị bệnh cho cữu cữu, không gian cung cấp viên Banlangen Granules. Lần này lại cho một hũ Nhị Oa Đầu? Cho một lão thái thái uống Nhị Oa Đầu? Ngộ nhỡ sai sót, ngày mai không bò dậy được, ngủ một giấc đến âm tào địa phủ luôn thì sao? Cái không gian rách nát này, khi nào mới có thể tin tưởng được một lần đây? Có lẽ cảm giác được nàng không thích, trong không gian bỗng xuất hiện một hũ… Thiêu Đao Tử. Vân Khương Mịch: “…’’ Vẫn nên dùng Nhị Oa Đầu thì hơn! Nàng cầm hũ Nhị Oa Đầu, nhìn tấm lưng thẳng của Lý ma ma. Lại nhìn mái tóc gọn gàng không bị rớt ra một sợi nào của bà ta, biết ngay lão thái thái này là một người nghiêm túc cứng nhắc. Đang do dự nên làm thế nào để đưa hũ Nhị Oa Đầu cho bà ta. Ai biết được Lý ma ma đột nhiên dừng lại. Vân Khương Mịch không hề nhận ra, đụng đầu vào đầu của bà ta. Lý ma ma đau đớn hít một hơi lạnh: “Cái trán này của Minh vương phi làm bằng đá sao?” Biết nàng không được Đức phi coi trọng, lại không được Mặc Phùng Dương yêu thích, cho nên ngay cả Lý ma ma cũng dám mặt nặng mày nhẹ, nhe răng trợn mắt trách cứ nàng. Vân Khương Mịch xoa trán. Cầm hũ Nhị Oa Đầu trong tay, dịu dàng mỉm cười đưa cho bà ta rồi nói: “Lý ma ma, có muốn uống một hũ Nhị Oa Đầu không?” “Đây là thứ gì?” Nhị Oa Đầu? Cái tên thật kì lạ! Trông dáng vẻ chưa trải sự đời của bà ta kìa! ‘Vân Khương Mịch âm thầm trợn mắt ở trong lòng. Chẳng qua, không phải chỉ có Lý ma ma cảm thấy hiếm lạ. E là ngay cả đám người Mặc Phùng Dương khi nhìn thấy lại “nắp hũ” có thể vặn mở này cũng cảm thấy hiếm lạ thôi!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 94
Thế là nàng chỉ đành gật đầu đồng ý: “Mời Lý ma ma đi trước dẫn đường cho” Trước khi rẽ vào đường đến cung Vĩnh Thọ, Vân Khương Mịch đã đoán được, Đức phi nói muốn mời nàng “trò chuyện”, e là không có chuyện gì tốt lành. Mà miệng lưỡi của Lý ma ma giống như vỏ trai vậy, làm thế nào cũng cậy không ra.
Nghĩ đến nghĩ lui, Vân Khương Mịch nhanh trí nhớ ra.
Nàng nghe nói, Lý ma ma này không có sở thích gì đặc biệt cả.
Chỉ thích một thứ: Tửu.
Nàng nói thầm với chiếc vòng ngọc: Vòng tay, đã đến lúc cần ngươi cống hiến rồi, giúp ta xử lý ả ma ma khó đối phó này đi!
Giây tiếp theo, đã có một hũ Nhị Oa Đầu được đặt trong không gian?
Nương nhà ngươi!
Rốt cuộc không gian này có đáng tin không vậy!
Lần trước trị bệnh cho cữu cữu, không gian cung cấp viên Banlangen Granules.
Lần này lại cho một hũ Nhị Oa Đầu?
Cho một lão thái thái uống Nhị Oa Đầu?
Ngộ nhỡ sai sót, ngày mai không bò dậy được, ngủ một giấc đến âm tào địa phủ luôn thì sao?
Cái không gian rách nát này, khi nào mới có thể tin tưởng được một lần đây?
Có lẽ cảm giác được nàng không thích, trong không gian bỗng xuất hiện một hũ… Thiêu Đao Tử.
Vân Khương Mịch: “…’’
Vẫn nên dùng Nhị Oa Đầu thì hơn!
Nàng cầm hũ Nhị Oa Đầu, nhìn tấm lưng thẳng của Lý ma ma. Lại nhìn mái tóc gọn gàng không bị rớt ra một sợi nào của bà ta, biết ngay lão thái thái này là một người nghiêm túc cứng nhắc.
Đang do dự nên làm thế nào để đưa hũ Nhị Oa Đầu cho bà ta.
Ai biết được Lý ma ma đột nhiên dừng lại.
Vân Khương Mịch không hề nhận ra, đụng đầu vào đầu của bà ta.
Lý ma ma đau đớn hít một hơi lạnh: “Cái trán này của Minh vương phi làm bằng đá sao?” Biết nàng không được Đức phi coi trọng, lại không được Mặc Phùng Dương yêu thích, cho nên ngay cả Lý ma ma cũng dám mặt nặng mày nhẹ, nhe răng trợn mắt trách cứ nàng.
Vân Khương Mịch xoa trán.
Cầm hũ Nhị Oa Đầu trong tay, dịu dàng mỉm cười đưa cho bà ta rồi nói: “Lý ma ma, có muốn uống một hũ Nhị Oa Đầu không?”
“Đây là thứ gì?” Nhị Oa Đầu?
Cái tên thật kì lạ!
Trông dáng vẻ chưa trải sự đời của bà ta kìa!
‘Vân Khương Mịch âm thầm trợn mắt ở trong lòng.
Chẳng qua, không phải chỉ có Lý ma ma cảm thấy hiếm lạ.
E là ngay cả đám người Mặc Phùng Dương khi nhìn thấy lại “nắp hũ” có thể vặn mở này cũng cảm thấy hiếm lạ thôi!
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 94 Thế là nàng chỉ đành gật đầu đồng ý: “Mời Lý ma ma đi trước dẫn đường cho” Trước khi rẽ vào đường đến cung Vĩnh Thọ, Vân Khương Mịch đã đoán được, Đức phi nói muốn mời nàng “trò chuyện”, e là không có chuyện gì tốt lành. Mà miệng lưỡi của Lý ma ma giống như vỏ trai vậy, làm thế nào cũng cậy không ra. Nghĩ đến nghĩ lui, Vân Khương Mịch nhanh trí nhớ ra. Nàng nghe nói, Lý ma ma này không có sở thích gì đặc biệt cả. Chỉ thích một thứ: Tửu. Nàng nói thầm với chiếc vòng ngọc: Vòng tay, đã đến lúc cần ngươi cống hiến rồi, giúp ta xử lý ả ma ma khó đối phó này đi! Giây tiếp theo, đã có một hũ Nhị Oa Đầu được đặt trong không gian? Nương nhà ngươi! Rốt cuộc không gian này có đáng tin không vậy! Lần trước trị bệnh cho cữu cữu, không gian cung cấp viên Banlangen Granules. Lần này lại cho một hũ Nhị Oa Đầu? Cho một lão thái thái uống Nhị Oa Đầu? Ngộ nhỡ sai sót, ngày mai không bò dậy được, ngủ một giấc đến âm tào địa phủ luôn thì sao? Cái không gian rách nát này, khi nào mới có thể tin tưởng được một lần đây? Có lẽ cảm giác được nàng không thích, trong không gian bỗng xuất hiện một hũ… Thiêu Đao Tử. Vân Khương Mịch: “…’’ Vẫn nên dùng Nhị Oa Đầu thì hơn! Nàng cầm hũ Nhị Oa Đầu, nhìn tấm lưng thẳng của Lý ma ma. Lại nhìn mái tóc gọn gàng không bị rớt ra một sợi nào của bà ta, biết ngay lão thái thái này là một người nghiêm túc cứng nhắc. Đang do dự nên làm thế nào để đưa hũ Nhị Oa Đầu cho bà ta. Ai biết được Lý ma ma đột nhiên dừng lại. Vân Khương Mịch không hề nhận ra, đụng đầu vào đầu của bà ta. Lý ma ma đau đớn hít một hơi lạnh: “Cái trán này của Minh vương phi làm bằng đá sao?” Biết nàng không được Đức phi coi trọng, lại không được Mặc Phùng Dương yêu thích, cho nên ngay cả Lý ma ma cũng dám mặt nặng mày nhẹ, nhe răng trợn mắt trách cứ nàng. Vân Khương Mịch xoa trán. Cầm hũ Nhị Oa Đầu trong tay, dịu dàng mỉm cười đưa cho bà ta rồi nói: “Lý ma ma, có muốn uống một hũ Nhị Oa Đầu không?” “Đây là thứ gì?” Nhị Oa Đầu? Cái tên thật kì lạ! Trông dáng vẻ chưa trải sự đời của bà ta kìa! ‘Vân Khương Mịch âm thầm trợn mắt ở trong lòng. Chẳng qua, không phải chỉ có Lý ma ma cảm thấy hiếm lạ. E là ngay cả đám người Mặc Phùng Dương khi nhìn thấy lại “nắp hũ” có thể vặn mở này cũng cảm thấy hiếm lạ thôi!