Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 95
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 95 “Nếm thử xem?” Nàng nhìn Lý ma ma. Khuôn mặt Lý ma ma xoắn xuýt. Bà ta lại gần miệng hũ ngửi thử, chỉ cảm thấy mùi tửu thơm nức mũi, mùi vị này là thứ bà ta chưa từng uống qua… Lập tức thèm thuồng nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vẫn cẩn thận hỏi: “Không có độc thật sao?” Vân Khương Mịch không giải thích gì thêm. Mà nàng giật lấy hũ Nhị Oa Đầu, lập tức uống một ngụm. Thấy nàng hào sảng như vậy, lúc này Lý ma ma mới yên tâm phần nào. Bà ta nuốt một ngụm nhỏ, sau khi nếm được vị cay nóng đó, phản ứng đầu tiên là khuôn mặt già nua nhăn lại. Sau khi vị thơm của tửu lan ra khắp khoang miệng, bà ta không chỉ mở to hai mắt, không dám nhìn thẳng về phía Vân Khương Mịch, lại cúi đầu nhìn hũ Nhị Oa Đầu trong tay. “Tuyệt quá! Tuyệt quá! Tuyệt quá đi!” Lý ma ma kinh ngạc thốt lên ba lần câu tuyệt quá. Khuôn mặt già nua đó cũng cười như một đóa hoa cúc. Nhìn dáng vẻ này của bà ta, Vân Khương Mịch đã biết, nàng tặng hũ Nhị Oa Đầu này là đúng. “Ma ma có thích không?” Nàng cười hỏi. “Rất được! Nô tỳ rất thích! Đa tạ Minh vương phi!” Lý ma ma vui đến mức không khép miệng lại được, vui vẻ hỏi: “Minh vương phi, ngài lấy đâu ra thứ ngon miệng này vậy?” “Nếu như Lý ma ma thích, hôm khác bổn vương phi sẽ sai người mang đến tặng cho ngươi một ít” Muốn lấy được lòng người phải cho được thứ người ta thích. Nhìn thái độ của Lý ma ma với nàng mà xem, chớp mắt đã thay đổi. Vân Khương Mịch mỉm cười. “Vậy, nô tỳ xin đa tạ Minh vương phi trước!” Lý ma ma xem nó như bảo bối, bỏ hũ Nhị Oa Đầu đó vào trong tay áo, nét cười trên khuôn mặt già nua không hề bớt đi. Đi được vài bước, giống như bỗng dưng nhớ ra gì đấy, bà †a vội nói với Vân Khương Mịch: “Đúng rồi Minh vương phi! Hôm nay tâm trạng của nương nương không tốt lắm, cho nên Minh vương phi phải làm gì cũng nên cẩn thận!” “Nương nương mà hỏi, nhất định phải suy nghĩ ba lần mới trả lời!” Nhận đồ của người khác phải biết báo đáp. Đã uống Nhị Oa Đầu của Vân Khương Mịch rồi, không cần nàng phải dò hỏi, Lý ma ma đã chủ động nhắc nhở. Tâm trạng của Đức phi không tốt? Thì ra đây là mục đích thật sự kêu nàng qua hỏi chuyện của lần này, muốn lấy nàng ra làm chỗ trút giận, mượn cớ xõa bức tức trong lòng! Vân Khương Mịch thầm cười lạnh trong lòng. “Đa tạ Lý ma ma đã nhắc nhở” Nàng gật đầu với Lý ma ma: “Bổn vương phi chắc chắn sẽ chú ý, không làm mẫu phi tức giận” Nụ cười của Lý ma ma trở nên chân thành hơn không ít: “Nếu đã như vậy, nô tỳ cũng yên tâm hơn nhiều rồi!” “Dù sao nương nương cũng mới đúng là bà bà của Vương phi, nếu như sau này vương phi thường xuyên đến cung Vĩnh Thọ nhiều hơn, chắc chắn những ngăn cách giữa nương nương và Vương phi sớm muộn gì cũng sẽ biến mất thôi” Bà ta ý vị thâm sâu nhìn Vân Khương Mịch, thấp giọng nhắc nàng. Thường xuyên đến cung Vĩnh Thọ? Đến để ngày nào cũng phải nghe mắng chỉnh đốn à? Nàng không có xu hướng tự ngược này! Vân Khương Mịch khit mũi khinh thường lời của Lý ma ma, nhưng lại không thể hiện ra trên mặt: “Đa tạ ma ma đã nhắc.” Trong lúc nói chuyện đã vào đến cung Vĩnh Thọ. Vừa mới đi đến cửa cung điện, một ly trà đã ném đến trước mặt Vân Khương Mịch, rơi xuống một cách nặng nề!
Chương 95
“Nếm thử xem?” Nàng nhìn Lý ma ma.
Khuôn mặt Lý ma ma xoắn xuýt.
Bà ta lại gần miệng hũ ngửi thử, chỉ cảm thấy mùi tửu thơm nức mũi, mùi vị này là thứ bà ta chưa từng uống qua… Lập tức thèm thuồng nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vẫn cẩn thận hỏi: “Không có độc thật sao?” Vân Khương Mịch không giải thích gì thêm.
Mà nàng giật lấy hũ Nhị Oa Đầu, lập tức uống một ngụm.
Thấy nàng hào sảng như vậy, lúc này Lý ma ma mới yên tâm phần nào.
Bà ta nuốt một ngụm nhỏ, sau khi nếm được vị cay nóng đó, phản ứng đầu tiên là khuôn mặt già nua nhăn lại.
Sau khi vị thơm của tửu lan ra khắp khoang miệng, bà ta không chỉ mở to hai mắt, không dám nhìn thẳng về phía Vân Khương Mịch, lại cúi đầu nhìn hũ Nhị Oa Đầu trong tay.
“Tuyệt quá! Tuyệt quá! Tuyệt quá đi!” Lý ma ma kinh ngạc thốt lên ba lần câu tuyệt quá.
Khuôn mặt già nua đó cũng cười như một đóa hoa cúc.
Nhìn dáng vẻ này của bà ta, Vân Khương Mịch đã biết, nàng tặng hũ Nhị Oa Đầu này là đúng.
“Ma ma có thích không?” Nàng cười hỏi.
“Rất được! Nô tỳ rất thích! Đa tạ Minh vương phi!” Lý ma ma vui đến mức không khép miệng lại được, vui vẻ hỏi: “Minh vương phi, ngài lấy đâu ra thứ ngon miệng này vậy?”
“Nếu như Lý ma ma thích, hôm khác bổn vương phi sẽ sai người mang đến tặng cho ngươi một ít” Muốn lấy được lòng người phải cho được thứ người ta thích.
Nhìn thái độ của Lý ma ma với nàng mà xem, chớp mắt đã thay đổi.
Vân Khương Mịch mỉm cười.
“Vậy, nô tỳ xin đa tạ Minh vương phi trước!” Lý ma ma xem nó như bảo bối, bỏ hũ Nhị Oa Đầu đó vào trong tay áo, nét cười trên khuôn mặt già nua không hề bớt đi.
Đi được vài bước, giống như bỗng dưng nhớ ra gì đấy, bà †a vội nói với Vân Khương Mịch: “Đúng rồi Minh vương phi!
Hôm nay tâm trạng của nương nương không tốt lắm, cho nên Minh vương phi phải làm gì cũng nên cẩn thận!”
“Nương nương mà hỏi, nhất định phải suy nghĩ ba lần mới trả lời!” Nhận đồ của người khác phải biết báo đáp.
Đã uống Nhị Oa Đầu của Vân Khương Mịch rồi, không cần nàng phải dò hỏi, Lý ma ma đã chủ động nhắc nhở.
Tâm trạng của Đức phi không tốt?
Thì ra đây là mục đích thật sự kêu nàng qua hỏi chuyện của lần này, muốn lấy nàng ra làm chỗ trút giận, mượn cớ xõa bức tức trong lòng!
Vân Khương Mịch thầm cười lạnh trong lòng.
“Đa tạ Lý ma ma đã nhắc nhở” Nàng gật đầu với Lý ma ma: “Bổn vương phi chắc chắn sẽ chú ý, không làm mẫu phi tức giận” Nụ cười của Lý ma ma trở nên chân thành hơn không ít: “Nếu đã như vậy, nô tỳ cũng yên tâm hơn nhiều rồi!”
“Dù sao nương nương cũng mới đúng là bà bà của Vương phi, nếu như sau này vương phi thường xuyên đến cung Vĩnh Thọ nhiều hơn, chắc chắn những ngăn cách giữa nương nương và Vương phi sớm muộn gì cũng sẽ biến mất thôi” Bà ta ý vị thâm sâu nhìn Vân Khương Mịch, thấp giọng nhắc nàng.
Thường xuyên đến cung Vĩnh Thọ?
Đến để ngày nào cũng phải nghe mắng chỉnh đốn à?
Nàng không có xu hướng tự ngược này!
Vân Khương Mịch khit mũi khinh thường lời của Lý ma ma, nhưng lại không thể hiện ra trên mặt: “Đa tạ ma ma đã nhắc.” Trong lúc nói chuyện đã vào đến cung Vĩnh Thọ.
Vừa mới đi đến cửa cung điện, một ly trà đã ném đến trước mặt Vân Khương Mịch, rơi xuống một cách nặng nề!
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 95 “Nếm thử xem?” Nàng nhìn Lý ma ma. Khuôn mặt Lý ma ma xoắn xuýt. Bà ta lại gần miệng hũ ngửi thử, chỉ cảm thấy mùi tửu thơm nức mũi, mùi vị này là thứ bà ta chưa từng uống qua… Lập tức thèm thuồng nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vẫn cẩn thận hỏi: “Không có độc thật sao?” Vân Khương Mịch không giải thích gì thêm. Mà nàng giật lấy hũ Nhị Oa Đầu, lập tức uống một ngụm. Thấy nàng hào sảng như vậy, lúc này Lý ma ma mới yên tâm phần nào. Bà ta nuốt một ngụm nhỏ, sau khi nếm được vị cay nóng đó, phản ứng đầu tiên là khuôn mặt già nua nhăn lại. Sau khi vị thơm của tửu lan ra khắp khoang miệng, bà ta không chỉ mở to hai mắt, không dám nhìn thẳng về phía Vân Khương Mịch, lại cúi đầu nhìn hũ Nhị Oa Đầu trong tay. “Tuyệt quá! Tuyệt quá! Tuyệt quá đi!” Lý ma ma kinh ngạc thốt lên ba lần câu tuyệt quá. Khuôn mặt già nua đó cũng cười như một đóa hoa cúc. Nhìn dáng vẻ này của bà ta, Vân Khương Mịch đã biết, nàng tặng hũ Nhị Oa Đầu này là đúng. “Ma ma có thích không?” Nàng cười hỏi. “Rất được! Nô tỳ rất thích! Đa tạ Minh vương phi!” Lý ma ma vui đến mức không khép miệng lại được, vui vẻ hỏi: “Minh vương phi, ngài lấy đâu ra thứ ngon miệng này vậy?” “Nếu như Lý ma ma thích, hôm khác bổn vương phi sẽ sai người mang đến tặng cho ngươi một ít” Muốn lấy được lòng người phải cho được thứ người ta thích. Nhìn thái độ của Lý ma ma với nàng mà xem, chớp mắt đã thay đổi. Vân Khương Mịch mỉm cười. “Vậy, nô tỳ xin đa tạ Minh vương phi trước!” Lý ma ma xem nó như bảo bối, bỏ hũ Nhị Oa Đầu đó vào trong tay áo, nét cười trên khuôn mặt già nua không hề bớt đi. Đi được vài bước, giống như bỗng dưng nhớ ra gì đấy, bà †a vội nói với Vân Khương Mịch: “Đúng rồi Minh vương phi! Hôm nay tâm trạng của nương nương không tốt lắm, cho nên Minh vương phi phải làm gì cũng nên cẩn thận!” “Nương nương mà hỏi, nhất định phải suy nghĩ ba lần mới trả lời!” Nhận đồ của người khác phải biết báo đáp. Đã uống Nhị Oa Đầu của Vân Khương Mịch rồi, không cần nàng phải dò hỏi, Lý ma ma đã chủ động nhắc nhở. Tâm trạng của Đức phi không tốt? Thì ra đây là mục đích thật sự kêu nàng qua hỏi chuyện của lần này, muốn lấy nàng ra làm chỗ trút giận, mượn cớ xõa bức tức trong lòng! Vân Khương Mịch thầm cười lạnh trong lòng. “Đa tạ Lý ma ma đã nhắc nhở” Nàng gật đầu với Lý ma ma: “Bổn vương phi chắc chắn sẽ chú ý, không làm mẫu phi tức giận” Nụ cười của Lý ma ma trở nên chân thành hơn không ít: “Nếu đã như vậy, nô tỳ cũng yên tâm hơn nhiều rồi!” “Dù sao nương nương cũng mới đúng là bà bà của Vương phi, nếu như sau này vương phi thường xuyên đến cung Vĩnh Thọ nhiều hơn, chắc chắn những ngăn cách giữa nương nương và Vương phi sớm muộn gì cũng sẽ biến mất thôi” Bà ta ý vị thâm sâu nhìn Vân Khương Mịch, thấp giọng nhắc nàng. Thường xuyên đến cung Vĩnh Thọ? Đến để ngày nào cũng phải nghe mắng chỉnh đốn à? Nàng không có xu hướng tự ngược này! Vân Khương Mịch khit mũi khinh thường lời của Lý ma ma, nhưng lại không thể hiện ra trên mặt: “Đa tạ ma ma đã nhắc.” Trong lúc nói chuyện đã vào đến cung Vĩnh Thọ. Vừa mới đi đến cửa cung điện, một ly trà đã ném đến trước mặt Vân Khương Mịch, rơi xuống một cách nặng nề!