Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 96
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 96 Tách trà mạnh mẽ bay tới, vừa nhanh vừa độc lại chính xác. Ở giữa nắp ly trà có một chút hơi nóng toát ra, chứng tỏ bên trong có nước trà, hơn nữa nước trà vẫn còn nóng. Nếu bị cái này đập trúng, cho dù sống mũi không bị đập gãy, khuôn mặt không bị nện vào để lại sẹo, thì khuôn mặt này cũng sẽ bị nước trà làm cho bị bỏng! Xem ra, tâm trạng của Đức Phi không đơn giản chỉ là tồi tệ. Chắc chắn bà định gi3t chết nàng! Trong lòng Vân Khương Mịch chấn động, vội vàng mượn cơ hội cúi đầu sửa sang lại vạt vát, kịp thời né tránh được ly trà này. Tách trà văng ra từ trên người nàng, thế nhưng tiểu cung nữ đằng sau lưng nàng lại không tránh được. Chỉ nghe một tiếng “rầm” vang len, cằm của tiểu cung nữ bị tách trà đập trúng. Máu tươi lập tức chảy ròng ròng, hòa lẫn với trà. Lực quán tính to lớn khiến cơ thể của tiểu cung nữ kia lắc lư rồi trượt chân ngã xuống đất. Sau đó, một âm thanh trong trẻo vang lên. Chén trà rơi xuống đất, vỡ tan tành. Nước trà văng khắp nơi, mảnh sứ văng tung tóe! Vân Khương Mịch kinh ngạc quay đầu lại nhìn, vốn đang nghĩ tiểu cung nữ này vô cùng đáng thương, trở thành vật thế thân của nàng. Nhưng nhìn kỹ lại, tiểu cung nữ này? Rõ ràng, là một tiểu nha hoàn ngoài cung! Đây chính là nha hoàn bên cạnh Tân Nghiên Tuyết, Tử Thanh. Nàng ta bưng chén canh trên tay, lúc này chén canh cũng rơi xuống đất, canh gà vương vãi khắp nơi. Mùi thơm xộc vào mũi, ngay cả Vân Khương Mịch cũng không nhịn được hít mũi một cái. Thật tiếc cho một chén canh gà ngon! Mãi một lúc lâu sau, Lý ma ma mới hoàn hồn “Ai da” một tiếng, nhanh chóng tiến lên nâng dậy Tử Thanh. “Tử Thanh cô nương, không sao chứ?” Đức Phi nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tự mình ra ngoài kiểm tra. Còn chưa nhìn tới Tử Thanh, bà liền tức giận quát mắng Vân Khương Mịch: “Vân Khương Mịch! Bổn cung dạy dỗ ngươi, thế mà ngươi vẫn dám trốn sao?” “Mẫu Phi, con dâu bị oan” Thấy bà tức giận, Vân Khương Mịch vội vàng “biết điều” giải thích: “Con dâu không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.” “Mới vừa rồi vạt váy của con dâu có nếp nhăn, con dâu †hầm nghĩ quần áo bất chỉnh tới gặp mẫu phi sẽ là một sự bất kính với mẫu phi! Cho nên, con dâu mới cúi người sửa sang lại, cũng không biết mẫu phi dùng tách trà đánh con dâu” Vẻ mặt nàng tủi thân, muốn nói lại thôi: “Nếu…” “Nếu là sớm biết mẫu phi muốn dùng tách trà này để đánh con dâu, con dâu chắc chắn sẽ không dám né tránh, nhất định sẽ đứng ngay ngắn, đàng hoàng” “Để mẫu phi đánh thẳng vào trán con dâu” Đầu óc của Vân Khương Mịch này bị cửa kẹp vào sao? Lúc này ở trước mặt bà lại khôn khéo như thế? Còn đứng ngay ngắn đàng hoàng cho bà đập… sao nghe lời này không được tự nhiên thế? Đức Phi có hơi sửng sốt, trong lúc bất chợt á khẩu không trả lời được. Tử Thanh kêu đau, kéo dòng suy nghĩ của bà quay lại, vội vàng quay đầu nhìn: “Ôi, đây không phải Tử Thanh sao? Sao ngươi lại tới đây? Vết thương có nghiêm trọng không?” Trên cằm có một vết thương dài do bị đập trúng, máu tươi chảy ròng ròng. Trông vô cùng đáng sợ, thế mà còn nói không nghiêm trọng… Trong lòng Tử Thanh thầm khạc nhổ, dù giận nhưng lại không dám nói gì.
Chương 96
Tách trà mạnh mẽ bay tới, vừa nhanh vừa độc lại chính xác.
Ở giữa nắp ly trà có một chút hơi nóng toát ra, chứng tỏ bên trong có nước trà, hơn nữa nước trà vẫn còn nóng.
Nếu bị cái này đập trúng, cho dù sống mũi không bị đập gãy, khuôn mặt không bị nện vào để lại sẹo, thì khuôn mặt này cũng sẽ bị nước trà làm cho bị bỏng!
Xem ra, tâm trạng của Đức Phi không đơn giản chỉ là tồi tệ.
Chắc chắn bà định gi3t chết nàng!
Trong lòng Vân Khương Mịch chấn động, vội vàng mượn cơ hội cúi đầu sửa sang lại vạt vát, kịp thời né tránh được ly trà này.
Tách trà văng ra từ trên người nàng, thế nhưng tiểu cung nữ đằng sau lưng nàng lại không tránh được.
Chỉ nghe một tiếng “rầm” vang len, cằm của tiểu cung nữ bị tách trà đập trúng.
Máu tươi lập tức chảy ròng ròng, hòa lẫn với trà. Lực quán tính to lớn khiến cơ thể của tiểu cung nữ kia lắc lư rồi trượt chân ngã xuống đất.
Sau đó, một âm thanh trong trẻo vang lên.
Chén trà rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Nước trà văng khắp nơi, mảnh sứ văng tung tóe!
Vân Khương Mịch kinh ngạc quay đầu lại nhìn, vốn đang nghĩ tiểu cung nữ này vô cùng đáng thương, trở thành vật thế thân của nàng.
Nhưng nhìn kỹ lại, tiểu cung nữ này?
Rõ ràng, là một tiểu nha hoàn ngoài cung!
Đây chính là nha hoàn bên cạnh Tân Nghiên Tuyết, Tử Thanh.
Nàng ta bưng chén canh trên tay, lúc này chén canh cũng rơi xuống đất, canh gà vương vãi khắp nơi. Mùi thơm xộc vào mũi, ngay cả Vân Khương Mịch cũng không nhịn được hít mũi một cái.
Thật tiếc cho một chén canh gà ngon!
Mãi một lúc lâu sau, Lý ma ma mới hoàn hồn “Ai da” một tiếng, nhanh chóng tiến lên nâng dậy Tử Thanh.
“Tử Thanh cô nương, không sao chứ?” Đức Phi nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tự mình ra ngoài kiểm tra.
Còn chưa nhìn tới Tử Thanh, bà liền tức giận quát mắng Vân Khương Mịch: “Vân Khương Mịch! Bổn cung dạy dỗ ngươi, thế mà ngươi vẫn dám trốn sao?”
“Mẫu Phi, con dâu bị oan” Thấy bà tức giận, Vân Khương Mịch vội vàng “biết điều” giải thích: “Con dâu không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.”
“Mới vừa rồi vạt váy của con dâu có nếp nhăn, con dâu †hầm nghĩ quần áo bất chỉnh tới gặp mẫu phi sẽ là một sự bất kính với mẫu phi! Cho nên, con dâu mới cúi người sửa sang lại, cũng không biết mẫu phi dùng tách trà đánh con dâu” Vẻ mặt nàng tủi thân, muốn nói lại thôi: “Nếu…”
“Nếu là sớm biết mẫu phi muốn dùng tách trà này để đánh con dâu, con dâu chắc chắn sẽ không dám né tránh, nhất định sẽ đứng ngay ngắn, đàng hoàng”
“Để mẫu phi đánh thẳng vào trán con dâu” Đầu óc của Vân Khương Mịch này bị cửa kẹp vào sao?
Lúc này ở trước mặt bà lại khôn khéo như thế?
Còn đứng ngay ngắn đàng hoàng cho bà đập… sao nghe lời này không được tự nhiên thế?
Đức Phi có hơi sửng sốt, trong lúc bất chợt á khẩu không trả lời được.
Tử Thanh kêu đau, kéo dòng suy nghĩ của bà quay lại, vội vàng quay đầu nhìn: “Ôi, đây không phải Tử Thanh sao? Sao ngươi lại tới đây? Vết thương có nghiêm trọng không?” Trên cằm có một vết thương dài do bị đập trúng, máu tươi chảy ròng ròng.
Trông vô cùng đáng sợ, thế mà còn nói không nghiêm trọng…
Trong lòng Tử Thanh thầm khạc nhổ, dù giận nhưng lại không dám nói gì.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 96 Tách trà mạnh mẽ bay tới, vừa nhanh vừa độc lại chính xác. Ở giữa nắp ly trà có một chút hơi nóng toát ra, chứng tỏ bên trong có nước trà, hơn nữa nước trà vẫn còn nóng. Nếu bị cái này đập trúng, cho dù sống mũi không bị đập gãy, khuôn mặt không bị nện vào để lại sẹo, thì khuôn mặt này cũng sẽ bị nước trà làm cho bị bỏng! Xem ra, tâm trạng của Đức Phi không đơn giản chỉ là tồi tệ. Chắc chắn bà định gi3t chết nàng! Trong lòng Vân Khương Mịch chấn động, vội vàng mượn cơ hội cúi đầu sửa sang lại vạt vát, kịp thời né tránh được ly trà này. Tách trà văng ra từ trên người nàng, thế nhưng tiểu cung nữ đằng sau lưng nàng lại không tránh được. Chỉ nghe một tiếng “rầm” vang len, cằm của tiểu cung nữ bị tách trà đập trúng. Máu tươi lập tức chảy ròng ròng, hòa lẫn với trà. Lực quán tính to lớn khiến cơ thể của tiểu cung nữ kia lắc lư rồi trượt chân ngã xuống đất. Sau đó, một âm thanh trong trẻo vang lên. Chén trà rơi xuống đất, vỡ tan tành. Nước trà văng khắp nơi, mảnh sứ văng tung tóe! Vân Khương Mịch kinh ngạc quay đầu lại nhìn, vốn đang nghĩ tiểu cung nữ này vô cùng đáng thương, trở thành vật thế thân của nàng. Nhưng nhìn kỹ lại, tiểu cung nữ này? Rõ ràng, là một tiểu nha hoàn ngoài cung! Đây chính là nha hoàn bên cạnh Tân Nghiên Tuyết, Tử Thanh. Nàng ta bưng chén canh trên tay, lúc này chén canh cũng rơi xuống đất, canh gà vương vãi khắp nơi. Mùi thơm xộc vào mũi, ngay cả Vân Khương Mịch cũng không nhịn được hít mũi một cái. Thật tiếc cho một chén canh gà ngon! Mãi một lúc lâu sau, Lý ma ma mới hoàn hồn “Ai da” một tiếng, nhanh chóng tiến lên nâng dậy Tử Thanh. “Tử Thanh cô nương, không sao chứ?” Đức Phi nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tự mình ra ngoài kiểm tra. Còn chưa nhìn tới Tử Thanh, bà liền tức giận quát mắng Vân Khương Mịch: “Vân Khương Mịch! Bổn cung dạy dỗ ngươi, thế mà ngươi vẫn dám trốn sao?” “Mẫu Phi, con dâu bị oan” Thấy bà tức giận, Vân Khương Mịch vội vàng “biết điều” giải thích: “Con dâu không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.” “Mới vừa rồi vạt váy của con dâu có nếp nhăn, con dâu †hầm nghĩ quần áo bất chỉnh tới gặp mẫu phi sẽ là một sự bất kính với mẫu phi! Cho nên, con dâu mới cúi người sửa sang lại, cũng không biết mẫu phi dùng tách trà đánh con dâu” Vẻ mặt nàng tủi thân, muốn nói lại thôi: “Nếu…” “Nếu là sớm biết mẫu phi muốn dùng tách trà này để đánh con dâu, con dâu chắc chắn sẽ không dám né tránh, nhất định sẽ đứng ngay ngắn, đàng hoàng” “Để mẫu phi đánh thẳng vào trán con dâu” Đầu óc của Vân Khương Mịch này bị cửa kẹp vào sao? Lúc này ở trước mặt bà lại khôn khéo như thế? Còn đứng ngay ngắn đàng hoàng cho bà đập… sao nghe lời này không được tự nhiên thế? Đức Phi có hơi sửng sốt, trong lúc bất chợt á khẩu không trả lời được. Tử Thanh kêu đau, kéo dòng suy nghĩ của bà quay lại, vội vàng quay đầu nhìn: “Ôi, đây không phải Tử Thanh sao? Sao ngươi lại tới đây? Vết thương có nghiêm trọng không?” Trên cằm có một vết thương dài do bị đập trúng, máu tươi chảy ròng ròng. Trông vô cùng đáng sợ, thế mà còn nói không nghiêm trọng… Trong lòng Tử Thanh thầm khạc nhổ, dù giận nhưng lại không dám nói gì.