Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 125

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 125 “Đừng nói cho bất kỳ ai là ta đã tới. Nếu như có người hỏi, cứ nói bây giờ Lan Thanh sợ là không được rồi, nàng ấy không muốn gặp bất cứ người nào, chỉ muốn lẳng lặng ở một mình” ¡, trước Mặc dù Châu Nhi không hiểu rõ tại sao Vân Khương Mịch phải căn dặn như vậy. Nhưng cũng biết, nhất định nàng là vì tốt cho Vân Lan Thanh. Vì vậy, nàng ta liền vội cung kính đồng ý: “Vâng, Vương phi” Khi ấy Vân Khương Mịch mới yên tâm ra ngoài, Châu Nhi tiến đến đóng chặt cửa phòng, cài then cửa từ bên trong. Quả nhiên, nàng vừa mới rời đi, cửa phòng đã bị ai đó gõ. Trong ban đêm tĩnh mịch, tiếng đập cửa rõ ràng khác thường. Thân thể Châu Nhi chấn động, cúi đầu nhìn thoáng qua Vân Lan Thanh, chỉ thấy nàng ấy đã ngủ say. Nhớ tới lời dặn của Vân Khương Mịch, nàng ta vội vã òa khóc “hu hu”. Tiếng khóc vừa kìm nén vừa đau buồn. “Ai vậy?” Châu Nhi khóc thút thít hỏi. “Châu Nhị, là ta” Ngoài cửa là giọng của Vân Ngọc Linh. Giọng của nàng ta dịu dàng nhưng lại vô cớ khiến cả người Châu Nhi nổi da gà: “Tam muội muội làm sao vậy? Ta đến xem thử nàng” “Là, là nhị tiểu thư à” Châu Nhi khóc đứt quãng: “Xin nhị tiểu thư hãy quay về đi!” “Tam tiểu thư nàng, nàng sợ là không xong rồi… Tiểu thư cố ý căn dặn nô tỳ, không cho phép bất kỳ ai vào! Nàng nói rằng chỉ muốn yên tĩnh một mình” “Bây giờ, tiểu thư đã hôn mê rồi” Vân Ngọc Linh dán sát tai vào cửa phòng, cẩn thận nghe ngóng một lúc. Phát hiện bên trong ngoại trừ tiếng khóc của Châu Nhi ra thì quả thực không nghe thấy giọng của Vân Lan Thanh. Xem ra thật sự đã hôn mê rồi. Vẻ mặt nàng ta lo lắng: “Sao Tam muội muội lại không xong rồi? Chẳng phải đã nói chỉ là đau bụng sao? Đã mời đại phu đến xem chưa? Đại phu nói như thế nào?” Một đống câu hỏi dồn dập, hỏi đến Châu Nhi nghiến răng nghiến lợi. Nàng ta cũng biết chuyện mấy lần Vân Lan Thanh bị Vân Ngọc Linh uy h**p, bắt nạt. Đêm nay Vân Lan Thanh trúng độc, điều đầu tiên nàng ta nghĩ đến là vị Nhị tiểu thư vẻ mặt nhân từ này ra tay. Tiểu thư là muội muội ruột của nàng ta đấy! Lúc này nghe Vân Ngọc Linh quan tâm hỏi han, Châu Nhi chỉ cảm thấy như chồn chúc tết gà, không có lòng tốt! Nàng ta cắn răng cố nén phãn nộ, nghẹn ngào đáp: “Đại phu đến xem rồi, cũng không nhìn ra vấn đề gì! Nhưng mà tiểu thư thực sự không xong, xin nhị tiểu thư quay về đi!” Vân Ngọc Linh khăng khăng không nhìn thấy Vân Lan Thanh tắt thở thê không bỏ qua. Nàng ta tiếp tục gõ cửa: “Mở cửa để bổn tiểu thư xem thử” Châu Nhi không lên tiếng trả lời. Vân Ngọc Linh cau mày: “Châu Nhi, bổn tiểu thư lo lắng cho Tam muội muội! Nếu ngươi không chịu mở cửa, ta sẽ sai người đập cửa!” Dứt lời, cửa phòng đã bị ai đó đạp mạnh một cái. Nghe thấy tiếng đạp cửa, Châu Nhi nhìn cánh cửa đang không ngừng rung lên, kinh hồn bạt vía cuộn người ở bên giường. Vân Ngọc Linh ở ngoài cửa như ác quỷ tới đòi lấy tính mạng của Vân Lan Thanh… Cửa phòng đã lung lay sắp đổ. Châu Nhi nắm thật chặt thành giường, che chở Vân Lan Thanh phía sau lưng, trong lòng câu nguyện Minh Vương phi có thể sớm trở về. Đáng tiếc, người mà nàng ta chờ được không phải Vân Khương Mịch. Cửa phòng ngã rầm xuống đất. Trong mắt Vân Ngọc Linh chợt lóe lên đắc chí, dẫn theo Lục Dự đi vào, ngoài cửa còn có hai gã gia đinh. Cửa phòng bị đạp ngã xuống đất chính là bút tích của hai gã gia đinh này.

Chương 125

 

“Đừng nói cho bất kỳ ai là ta đã tới. Nếu như có người hỏi, cứ nói bây giờ Lan Thanh sợ là không được rồi, nàng ấy không muốn gặp bất cứ người nào, chỉ muốn lẳng lặng ở một mình” ¡, trước Mặc dù Châu Nhi không hiểu rõ tại sao Vân Khương Mịch phải căn dặn như vậy.

 

Nhưng cũng biết, nhất định nàng là vì tốt cho Vân Lan Thanh.

 

Vì vậy, nàng ta liền vội cung kính đồng ý: “Vâng, Vương phi” Khi ấy Vân Khương Mịch mới yên tâm ra ngoài, Châu Nhi tiến đến đóng chặt cửa phòng, cài then cửa từ bên trong.

 

Quả nhiên, nàng vừa mới rời đi, cửa phòng đã bị ai đó gõ.

 

Trong ban đêm tĩnh mịch, tiếng đập cửa rõ ràng khác thường.

 

Thân thể Châu Nhi chấn động, cúi đầu nhìn thoáng qua Vân Lan Thanh, chỉ thấy nàng ấy đã ngủ say. Nhớ tới lời dặn của Vân Khương Mịch, nàng ta vội vã òa khóc “hu hu”.

 

Tiếng khóc vừa kìm nén vừa đau buồn.

 

“Ai vậy?” Châu Nhi khóc thút thít hỏi.

 

“Châu Nhị, là ta” Ngoài cửa là giọng của Vân Ngọc Linh.

 

Giọng của nàng ta dịu dàng nhưng lại vô cớ khiến cả người Châu Nhi nổi da gà: “Tam muội muội làm sao vậy? Ta đến xem thử nàng”

 

“Là, là nhị tiểu thư à” Châu Nhi khóc đứt quãng: “Xin nhị tiểu thư hãy quay về đi!”

 

“Tam tiểu thư nàng, nàng sợ là không xong rồi… Tiểu thư cố ý căn dặn nô tỳ, không cho phép bất kỳ ai vào! Nàng nói rằng chỉ muốn yên tĩnh một mình”

 

“Bây giờ, tiểu thư đã hôn mê rồi” Vân Ngọc Linh dán sát tai vào cửa phòng, cẩn thận nghe ngóng một lúc.

 

Phát hiện bên trong ngoại trừ tiếng khóc của Châu Nhi ra thì quả thực không nghe thấy giọng của Vân Lan Thanh.

 

Xem ra thật sự đã hôn mê rồi.

 

Vẻ mặt nàng ta lo lắng: “Sao Tam muội muội lại không xong rồi? Chẳng phải đã nói chỉ là đau bụng sao? Đã mời đại phu đến xem chưa? Đại phu nói như thế nào?” Một đống câu hỏi dồn dập, hỏi đến Châu Nhi nghiến răng nghiến lợi.

 

Nàng ta cũng biết chuyện mấy lần Vân Lan Thanh bị Vân Ngọc Linh uy h**p, bắt nạt.

 

Đêm nay Vân Lan Thanh trúng độc, điều đầu tiên nàng ta nghĩ đến là vị Nhị tiểu thư vẻ mặt nhân từ này ra tay.

 

Tiểu thư là muội muội ruột của nàng ta đấy!

 

Lúc này nghe Vân Ngọc Linh quan tâm hỏi han, Châu Nhi chỉ cảm thấy như chồn chúc tết gà, không có lòng tốt!

 

Nàng ta cắn răng cố nén phãn nộ, nghẹn ngào đáp: “Đại phu đến xem rồi, cũng không nhìn ra vấn đề gì! Nhưng mà tiểu thư thực sự không xong, xin nhị tiểu thư quay về đi!” Vân Ngọc Linh khăng khăng không nhìn thấy Vân Lan Thanh tắt thở thê không bỏ qua.

 

Nàng ta tiếp tục gõ cửa: “Mở cửa để bổn tiểu thư xem thử” Châu Nhi không lên tiếng trả lời.

 

Vân Ngọc Linh cau mày: “Châu Nhi, bổn tiểu thư lo lắng cho Tam muội muội! Nếu ngươi không chịu mở cửa, ta sẽ sai người đập cửa!” Dứt lời, cửa phòng đã bị ai đó đạp mạnh một cái.

 

Nghe thấy tiếng đạp cửa, Châu Nhi nhìn cánh cửa đang không ngừng rung lên, kinh hồn bạt vía cuộn người ở bên giường.

 

Vân Ngọc Linh ở ngoài cửa như ác quỷ tới đòi lấy tính mạng của Vân Lan Thanh…

 

Cửa phòng đã lung lay sắp đổ.

 

Châu Nhi nắm thật chặt thành giường, che chở Vân Lan Thanh phía sau lưng, trong lòng câu nguyện Minh Vương phi có thể sớm trở về.

 

Đáng tiếc, người mà nàng ta chờ được không phải Vân Khương Mịch.

 

Cửa phòng ngã rầm xuống đất.

 

Trong mắt Vân Ngọc Linh chợt lóe lên đắc chí, dẫn theo Lục Dự đi vào, ngoài cửa còn có hai gã gia đinh.

 

Cửa phòng bị đạp ngã xuống đất chính là bút tích của hai gã gia đinh này.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 125 “Đừng nói cho bất kỳ ai là ta đã tới. Nếu như có người hỏi, cứ nói bây giờ Lan Thanh sợ là không được rồi, nàng ấy không muốn gặp bất cứ người nào, chỉ muốn lẳng lặng ở một mình” ¡, trước Mặc dù Châu Nhi không hiểu rõ tại sao Vân Khương Mịch phải căn dặn như vậy. Nhưng cũng biết, nhất định nàng là vì tốt cho Vân Lan Thanh. Vì vậy, nàng ta liền vội cung kính đồng ý: “Vâng, Vương phi” Khi ấy Vân Khương Mịch mới yên tâm ra ngoài, Châu Nhi tiến đến đóng chặt cửa phòng, cài then cửa từ bên trong. Quả nhiên, nàng vừa mới rời đi, cửa phòng đã bị ai đó gõ. Trong ban đêm tĩnh mịch, tiếng đập cửa rõ ràng khác thường. Thân thể Châu Nhi chấn động, cúi đầu nhìn thoáng qua Vân Lan Thanh, chỉ thấy nàng ấy đã ngủ say. Nhớ tới lời dặn của Vân Khương Mịch, nàng ta vội vã òa khóc “hu hu”. Tiếng khóc vừa kìm nén vừa đau buồn. “Ai vậy?” Châu Nhi khóc thút thít hỏi. “Châu Nhị, là ta” Ngoài cửa là giọng của Vân Ngọc Linh. Giọng của nàng ta dịu dàng nhưng lại vô cớ khiến cả người Châu Nhi nổi da gà: “Tam muội muội làm sao vậy? Ta đến xem thử nàng” “Là, là nhị tiểu thư à” Châu Nhi khóc đứt quãng: “Xin nhị tiểu thư hãy quay về đi!” “Tam tiểu thư nàng, nàng sợ là không xong rồi… Tiểu thư cố ý căn dặn nô tỳ, không cho phép bất kỳ ai vào! Nàng nói rằng chỉ muốn yên tĩnh một mình” “Bây giờ, tiểu thư đã hôn mê rồi” Vân Ngọc Linh dán sát tai vào cửa phòng, cẩn thận nghe ngóng một lúc. Phát hiện bên trong ngoại trừ tiếng khóc của Châu Nhi ra thì quả thực không nghe thấy giọng của Vân Lan Thanh. Xem ra thật sự đã hôn mê rồi. Vẻ mặt nàng ta lo lắng: “Sao Tam muội muội lại không xong rồi? Chẳng phải đã nói chỉ là đau bụng sao? Đã mời đại phu đến xem chưa? Đại phu nói như thế nào?” Một đống câu hỏi dồn dập, hỏi đến Châu Nhi nghiến răng nghiến lợi. Nàng ta cũng biết chuyện mấy lần Vân Lan Thanh bị Vân Ngọc Linh uy h**p, bắt nạt. Đêm nay Vân Lan Thanh trúng độc, điều đầu tiên nàng ta nghĩ đến là vị Nhị tiểu thư vẻ mặt nhân từ này ra tay. Tiểu thư là muội muội ruột của nàng ta đấy! Lúc này nghe Vân Ngọc Linh quan tâm hỏi han, Châu Nhi chỉ cảm thấy như chồn chúc tết gà, không có lòng tốt! Nàng ta cắn răng cố nén phãn nộ, nghẹn ngào đáp: “Đại phu đến xem rồi, cũng không nhìn ra vấn đề gì! Nhưng mà tiểu thư thực sự không xong, xin nhị tiểu thư quay về đi!” Vân Ngọc Linh khăng khăng không nhìn thấy Vân Lan Thanh tắt thở thê không bỏ qua. Nàng ta tiếp tục gõ cửa: “Mở cửa để bổn tiểu thư xem thử” Châu Nhi không lên tiếng trả lời. Vân Ngọc Linh cau mày: “Châu Nhi, bổn tiểu thư lo lắng cho Tam muội muội! Nếu ngươi không chịu mở cửa, ta sẽ sai người đập cửa!” Dứt lời, cửa phòng đã bị ai đó đạp mạnh một cái. Nghe thấy tiếng đạp cửa, Châu Nhi nhìn cánh cửa đang không ngừng rung lên, kinh hồn bạt vía cuộn người ở bên giường. Vân Ngọc Linh ở ngoài cửa như ác quỷ tới đòi lấy tính mạng của Vân Lan Thanh… Cửa phòng đã lung lay sắp đổ. Châu Nhi nắm thật chặt thành giường, che chở Vân Lan Thanh phía sau lưng, trong lòng câu nguyện Minh Vương phi có thể sớm trở về. Đáng tiếc, người mà nàng ta chờ được không phải Vân Khương Mịch. Cửa phòng ngã rầm xuống đất. Trong mắt Vân Ngọc Linh chợt lóe lên đắc chí, dẫn theo Lục Dự đi vào, ngoài cửa còn có hai gã gia đinh. Cửa phòng bị đạp ngã xuống đất chính là bút tích của hai gã gia đinh này.

Chương 125