Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 126
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 126 “Nhị tiểu thư…” Châu Nhi khóc đến nỗi mắt sưng như là quả óc chó, nhìn ánh mắt của nàng ta giống như trông thấy quỷ. Nàng ấy run lẩy bẩy đứng dậy, ánh mắt không dám đối diện với Vân Ngọc Linh. “Tam muội muội thật sự không xong rồi sao?” Vân Ngọc Linh đến gần. Nàng ta cúi đầu nhìn Vân Lan Thanh đã ngủ thiếp đi, chỉ cho rằng nàng ấy thật sự hôn mê bất tỉnh. Sắc mặt Vân Lan Thanh tái nhợt, vết máu ở mép giường cũng còn chưa khô hết. Thấy thế, Vân Ngọc Linh hả hê trong lòng. Trên mặt nàng ta lại treo vẻ đau buồn giả dối: “Tam muội muội đáng thương! Rốt cuộc đây là thế nào? Chẳng phải chỉ là đau bụng thôi sao? Tại sao lại nghiêm trọng đến thế này?” “Mấy tên lang băm này!” Nàng ta ngồi cạnh giường gạt nước mắt. Chốc lát, chỉ thấy một tiểu nha hoàn vẻ mặt gấp gáp chạy vào. Sau khi nàng ta cúi người nhỏ giọng thì thầm vài câu bên tai Vân Ngọc Linh, sắc mặt Vân Ngọc Linh hơi biến đổi. người khác xử lý xong xuôi, cho nên không tìm thấy chút xíu độc nào trên thức ăn thừa trong thùng nước gạo.” Sắc mặt Vân Khương Mịch u ám, ánh mắt dần dần trở nên rét lạnh. Tác phong làm việc này đích thực là bút tích của Vân Ngọc Linh. Trước giờ nàng ta làm việc không để lại đường lui, cũng sẽ không lưu lại bất kỳ đầu mối và chứng cứ nào. Giống như khi lần trước nàng ta tự hạ độc bản thân, vu hãm Tân Nghiên Tuyết vậy, cũng không có ai tra ra bất kỳ chứng cứ nào. Sao lại mong đợi một người dám hạ độc chính mình để giành được lợi ích như nàng ta vẫn còn lương tri chứ? Có điều, chứng cứ đã bị xử lý xong, không có nghĩa là nàng sẽ không tìm ra chứng cứ! Nhìn chân trời đã tờ mờ sáng, Vân Khương Mịch trâm giọng nói: “Ta sẽ lo chuyện này tới cùng! Lan Thanh bên này phiền ngươi chăm sóc tốt cho nàng, ta muốn vào cung một chuyến” “Sau khi trở lại thì tính toán tiếp” Lúc này Vân Lan Thanh đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nàng tạm thời có thể yên tâm. “Phải rồi, Vân Ngọc Linh tâm tư cẩn thận” Lúc nấy là Vân Khương Mịch chế tạo ra một “bất ngờ” nhỏ, mới thu hút nàng ta rời đi. Chưa xác định Vân Lan Thanh quả thực “không sống được”, nhất định nàng ta sẽ không từ bỏ ý đồ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 126
“Nhị tiểu thư…” Châu Nhi khóc đến nỗi mắt sưng như là quả óc chó, nhìn ánh mắt của nàng ta giống như trông thấy quỷ. Nàng ấy run lẩy bẩy đứng dậy, ánh mắt không dám đối diện với Vân Ngọc Linh.
“Tam muội muội thật sự không xong rồi sao?” Vân Ngọc Linh đến gần.
Nàng ta cúi đầu nhìn Vân Lan Thanh đã ngủ thiếp đi, chỉ cho rằng nàng ấy thật sự hôn mê bất tỉnh.
Sắc mặt Vân Lan Thanh tái nhợt, vết máu ở mép giường cũng còn chưa khô hết.
Thấy thế, Vân Ngọc Linh hả hê trong lòng.
Trên mặt nàng ta lại treo vẻ đau buồn giả dối: “Tam muội muội đáng thương! Rốt cuộc đây là thế nào? Chẳng phải chỉ là đau bụng thôi sao? Tại sao lại nghiêm trọng đến thế này?”
“Mấy tên lang băm này!” Nàng ta ngồi cạnh giường gạt nước mắt.
Chốc lát, chỉ thấy một tiểu nha hoàn vẻ mặt gấp gáp chạy vào.
Sau khi nàng ta cúi người nhỏ giọng thì thầm vài câu bên tai Vân Ngọc Linh, sắc mặt Vân Ngọc Linh hơi biến đổi.
người khác xử lý xong xuôi, cho nên không tìm thấy chút xíu độc nào trên thức ăn thừa trong thùng nước gạo.” Sắc mặt Vân Khương Mịch u ám, ánh mắt dần dần trở nên rét lạnh.
Tác phong làm việc này đích thực là bút tích của Vân Ngọc Linh.
Trước giờ nàng ta làm việc không để lại đường lui, cũng sẽ không lưu lại bất kỳ đầu mối và chứng cứ nào.
Giống như khi lần trước nàng ta tự hạ độc bản thân, vu hãm Tân Nghiên Tuyết vậy, cũng không có ai tra ra bất kỳ chứng cứ nào.
Sao lại mong đợi một người dám hạ độc chính mình để giành được lợi ích như nàng ta vẫn còn lương tri chứ?
Có điều, chứng cứ đã bị xử lý xong, không có nghĩa là nàng sẽ không tìm ra chứng cứ!
Nhìn chân trời đã tờ mờ sáng, Vân Khương Mịch trâm giọng nói: “Ta sẽ lo chuyện này tới cùng! Lan Thanh bên này phiền ngươi chăm sóc tốt cho nàng, ta muốn vào cung một chuyến”
“Sau khi trở lại thì tính toán tiếp” Lúc này Vân Lan Thanh đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nàng tạm thời có thể yên tâm.
“Phải rồi, Vân Ngọc Linh tâm tư cẩn thận” Lúc nấy là Vân Khương Mịch chế tạo ra một “bất ngờ” nhỏ, mới thu hút nàng ta rời đi.
Chưa xác định Vân Lan Thanh quả thực “không sống được”, nhất định nàng ta sẽ không từ bỏ ý đồ.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 126 “Nhị tiểu thư…” Châu Nhi khóc đến nỗi mắt sưng như là quả óc chó, nhìn ánh mắt của nàng ta giống như trông thấy quỷ. Nàng ấy run lẩy bẩy đứng dậy, ánh mắt không dám đối diện với Vân Ngọc Linh. “Tam muội muội thật sự không xong rồi sao?” Vân Ngọc Linh đến gần. Nàng ta cúi đầu nhìn Vân Lan Thanh đã ngủ thiếp đi, chỉ cho rằng nàng ấy thật sự hôn mê bất tỉnh. Sắc mặt Vân Lan Thanh tái nhợt, vết máu ở mép giường cũng còn chưa khô hết. Thấy thế, Vân Ngọc Linh hả hê trong lòng. Trên mặt nàng ta lại treo vẻ đau buồn giả dối: “Tam muội muội đáng thương! Rốt cuộc đây là thế nào? Chẳng phải chỉ là đau bụng thôi sao? Tại sao lại nghiêm trọng đến thế này?” “Mấy tên lang băm này!” Nàng ta ngồi cạnh giường gạt nước mắt. Chốc lát, chỉ thấy một tiểu nha hoàn vẻ mặt gấp gáp chạy vào. Sau khi nàng ta cúi người nhỏ giọng thì thầm vài câu bên tai Vân Ngọc Linh, sắc mặt Vân Ngọc Linh hơi biến đổi. người khác xử lý xong xuôi, cho nên không tìm thấy chút xíu độc nào trên thức ăn thừa trong thùng nước gạo.” Sắc mặt Vân Khương Mịch u ám, ánh mắt dần dần trở nên rét lạnh. Tác phong làm việc này đích thực là bút tích của Vân Ngọc Linh. Trước giờ nàng ta làm việc không để lại đường lui, cũng sẽ không lưu lại bất kỳ đầu mối và chứng cứ nào. Giống như khi lần trước nàng ta tự hạ độc bản thân, vu hãm Tân Nghiên Tuyết vậy, cũng không có ai tra ra bất kỳ chứng cứ nào. Sao lại mong đợi một người dám hạ độc chính mình để giành được lợi ích như nàng ta vẫn còn lương tri chứ? Có điều, chứng cứ đã bị xử lý xong, không có nghĩa là nàng sẽ không tìm ra chứng cứ! Nhìn chân trời đã tờ mờ sáng, Vân Khương Mịch trâm giọng nói: “Ta sẽ lo chuyện này tới cùng! Lan Thanh bên này phiền ngươi chăm sóc tốt cho nàng, ta muốn vào cung một chuyến” “Sau khi trở lại thì tính toán tiếp” Lúc này Vân Lan Thanh đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nàng tạm thời có thể yên tâm. “Phải rồi, Vân Ngọc Linh tâm tư cẩn thận” Lúc nấy là Vân Khương Mịch chế tạo ra một “bất ngờ” nhỏ, mới thu hút nàng ta rời đi. Chưa xác định Vân Lan Thanh quả thực “không sống được”, nhất định nàng ta sẽ không từ bỏ ý đồ.