Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 229

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 229 “Chẳng lẽ ngươi muốn chơi tửu lệnh?” Mặc Hàn Vũ nhìn Vân Khương Mịch đầy vẻ hiếu kỳ. “Chơi tửu lệnh? Ta cũng đâu phải người văn nhã, chơi ba cái trò bỏ đi đó làm gì?” Vân Khương Mịch khoát tay ngăn lại, vẻ mặt tươi cười: “Không bằng chúng ta chơi… xúc xắc?” “Chơi thế nào?” Mặc Hàn Vũ chưa từng chơi trò này. Vân Khương Mịch lệnh cho Như Minh đi lấy xúc xắc đến, làm mẫu cho Mặc Hàn Vũ xem: “Chúng ta xúc thử xem nào, ai xúc được số nhỏ hơn thì uống rượu!” Nàng tiện tay ném ra, được một điểm. Thấy thế Mặc Hàn Vũ liền có lòng tin. Không phải chỉ là ném cái cục xúc xắc đấy thôi à? Chẳng lẽ hắn ta còn không xúc hơn được Vân Khương Mịch người ta. Hắn ta kéo ống tay áo lên, làm tư thế chuẩn bị, nói với Mặc Phùng Dương: “Lão Thất, đệ đến làm trọng tài đi này! Công chính nghiêm minh, không được thiên vị bất kỳ bên nào” Hắn ta còn liếc mắt xâu xa nhìn Vân Khương Mịch. “Bọn ta đều chơi, đệ không được thiên vị cho thê tử đâu đấy: Mặc Hàn Vũ bày tư thế chuẩn bị ném. Vân Khương Mịch chỉ tay xuống: “Hàn Vương, mời” “Thất đệ muội, lát nữa có thua cũng không được khóc nhè đâu đấy!” “Hàn Vương, dám chơi dám chịu, đạo lý này ta hiểu” Vân Khương Mịch mỉm cười. Mặc Hàn Vũ vô cùng tự tin vào bản thân, tùy tiện vung tay ném… ba điểm. Mặc dù không ném được đến sáu điểm như tưởng tượng nhưng được ba điểm hắn ta cũng đã rất thỏa mãn. Mới nãy Vân Khương Mịch ném thế nào, không phải chỉ có một điểm thôi sao?” Hắn ta cười cười đưa xúc xắc cho Vân Khương Mịch: “Thất đệ muội, đến lượt ngươi” Nhìn dáng vẻ vô cùng tự ti của Hàn Vương kìa, trên mặt Vân Khương Mịch tràn đầy sự cảnh giác. Sau đó… lại ném tiếp một điểm. Mặt mày Mặc Hàn Vũ cười tươi như hoa: “Thất đệ muội, uống đi” Hắn đưa ly rượu cho Vân Khương Mịch. “Hai cái tay thúi này” Vân Khương Mịch lắc đầu than thở, sau đó nhận ly rượu uống một hơi cạn sạch. “Được lắm! Thất đệ muội quả là nữ trung hào kiệt!” Mặc Hàn Vũ cười càng sảng khoái, lại lần nữa tràn đầy niềm tin ném xúc xắc. Xúc xắc tung lên di chuyển trong một lát, dừng lại ở bốn điểm. Hắn ta chỉ có một cảm giác duy nhất, hắn ta quả đúng là thiên tài chơi xúc xắc! “Thất đệ muội, ngươi vốn không nên chơi xúc xắc với bổn ‘Vương, khắp thiên hạ này bổn Vương vô đối!” Đúng lúc này, Vân Khương Mịch ném được năm điểm. Nàng buồn cười nhìn sang hắn ta: “Hàn Vương, lần này có phải đến lượt ngài uống không?” Mặc Hàn Vũ trợn tròn mắt. Mặc Phùng Dương vẫn giữ bộ mặt thản nhiên ngàn năm không đổi, mở miệng nói: “Nhị ca, huynh thua rồi” “Chuyện này sao có thể được?” Mặc Hàn Vũ trợn mắt há mồm nhìn mặt xúc xắc năm điểm. Hắn ta dụi mắt, vẫn là năm điểm. Hắn ta không cam lòng nhìn qua Vân Khương Mịch: “Ngươi, sao ngươi may mắ vậy! Xem như lần này là bổn Vương nhường ngươi thắng!” Hắn ta nâng chén rượu lên, nhăn mặt uống hết. Không có gì bất ngờ xảy ra, lại lần nữa bị sặc đến nước mắt chảy ròng ròng. “Hàn Vương nhượng bộ rồi, tiếp tục thôi”

Chương 229

 

“Chẳng lẽ ngươi muốn chơi tửu lệnh?”

 

Mặc Hàn Vũ nhìn Vân Khương Mịch đầy vẻ hiếu kỳ.

 

“Chơi tửu lệnh? Ta cũng đâu phải người văn nhã, chơi ba cái trò bỏ đi đó làm gì?”

 

Vân Khương Mịch khoát tay ngăn lại, vẻ mặt tươi cười: “Không bằng chúng ta chơi… xúc xắc?”

 

“Chơi thế nào?”

 

Mặc Hàn Vũ chưa từng chơi trò này.

 

Vân Khương Mịch lệnh cho Như Minh đi lấy xúc xắc đến, làm mẫu cho Mặc Hàn Vũ xem: “Chúng ta xúc thử xem nào, ai xúc được số nhỏ hơn thì uống rượu!”

 

Nàng tiện tay ném ra, được một điểm.

 

Thấy thế Mặc Hàn Vũ liền có lòng tin.

 

Không phải chỉ là ném cái cục xúc xắc đấy thôi à?

 

Chẳng lẽ hắn ta còn không xúc hơn được Vân Khương Mịch người ta.

 

Hắn ta kéo ống tay áo lên, làm tư thế chuẩn bị, nói với Mặc Phùng Dương: “Lão Thất, đệ đến làm trọng tài đi này!

 

Công chính nghiêm minh, không được thiên vị bất kỳ bên nào”

 

Hắn ta còn liếc mắt xâu xa nhìn Vân Khương Mịch.

 

“Bọn ta đều chơi, đệ không được thiên vị cho thê tử đâu đấy: Mặc Hàn Vũ bày tư thế chuẩn bị ném.

 

Vân Khương Mịch chỉ tay xuống: “Hàn Vương, mời”

 

“Thất đệ muội, lát nữa có thua cũng không được khóc nhè đâu đấy!”

 

“Hàn Vương, dám chơi dám chịu, đạo lý này ta hiểu”

 

Vân Khương Mịch mỉm cười.

 

Mặc Hàn Vũ vô cùng tự tin vào bản thân, tùy tiện vung tay ném… ba điểm.

 

Mặc dù không ném được đến sáu điểm như tưởng tượng nhưng được ba điểm hắn ta cũng đã rất thỏa mãn. Mới nãy Vân Khương Mịch ném thế nào, không phải chỉ có một điểm thôi sao?”

 

Hắn ta cười cười đưa xúc xắc cho Vân Khương Mịch: “Thất đệ muội, đến lượt ngươi”

 

Nhìn dáng vẻ vô cùng tự ti của Hàn Vương kìa, trên mặt Vân Khương Mịch tràn đầy sự cảnh giác.

 

Sau đó… lại ném tiếp một điểm.

 

Mặt mày Mặc Hàn Vũ cười tươi như hoa: “Thất đệ muội, uống đi”

 

Hắn đưa ly rượu cho Vân Khương Mịch.

 

“Hai cái tay thúi này”

 

Vân Khương Mịch lắc đầu than thở, sau đó nhận ly rượu uống một hơi cạn sạch.

 

“Được lắm! Thất đệ muội quả là nữ trung hào kiệt!”

 

Mặc Hàn Vũ cười càng sảng khoái, lại lần nữa tràn đầy niềm tin ném xúc xắc. Xúc xắc tung lên di chuyển trong một lát, dừng lại ở bốn điểm.

 

Hắn ta chỉ có một cảm giác duy nhất, hắn ta quả đúng là thiên tài chơi xúc xắc!

 

“Thất đệ muội, ngươi vốn không nên chơi xúc xắc với bổn ‘Vương, khắp thiên hạ này bổn Vương vô đối!”

 

Đúng lúc này, Vân Khương Mịch ném được năm điểm.

 

Nàng buồn cười nhìn sang hắn ta: “Hàn Vương, lần này có phải đến lượt ngài uống không?”

 

Mặc Hàn Vũ trợn tròn mắt.

 

Mặc Phùng Dương vẫn giữ bộ mặt thản nhiên ngàn năm không đổi, mở miệng nói: “Nhị ca, huynh thua rồi”

 

“Chuyện này sao có thể được?”

 

Mặc Hàn Vũ trợn mắt há mồm nhìn mặt xúc xắc năm điểm.

 

Hắn ta dụi mắt, vẫn là năm điểm. Hắn ta không cam lòng nhìn qua Vân Khương Mịch: “Ngươi, sao ngươi may mắ vậy!

 

Xem như lần này là bổn Vương nhường ngươi thắng!”

 

Hắn ta nâng chén rượu lên, nhăn mặt uống hết.

 

Không có gì bất ngờ xảy ra, lại lần nữa bị sặc đến nước mắt chảy ròng ròng.

 

“Hàn Vương nhượng bộ rồi, tiếp tục thôi”

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 229 “Chẳng lẽ ngươi muốn chơi tửu lệnh?” Mặc Hàn Vũ nhìn Vân Khương Mịch đầy vẻ hiếu kỳ. “Chơi tửu lệnh? Ta cũng đâu phải người văn nhã, chơi ba cái trò bỏ đi đó làm gì?” Vân Khương Mịch khoát tay ngăn lại, vẻ mặt tươi cười: “Không bằng chúng ta chơi… xúc xắc?” “Chơi thế nào?” Mặc Hàn Vũ chưa từng chơi trò này. Vân Khương Mịch lệnh cho Như Minh đi lấy xúc xắc đến, làm mẫu cho Mặc Hàn Vũ xem: “Chúng ta xúc thử xem nào, ai xúc được số nhỏ hơn thì uống rượu!” Nàng tiện tay ném ra, được một điểm. Thấy thế Mặc Hàn Vũ liền có lòng tin. Không phải chỉ là ném cái cục xúc xắc đấy thôi à? Chẳng lẽ hắn ta còn không xúc hơn được Vân Khương Mịch người ta. Hắn ta kéo ống tay áo lên, làm tư thế chuẩn bị, nói với Mặc Phùng Dương: “Lão Thất, đệ đến làm trọng tài đi này! Công chính nghiêm minh, không được thiên vị bất kỳ bên nào” Hắn ta còn liếc mắt xâu xa nhìn Vân Khương Mịch. “Bọn ta đều chơi, đệ không được thiên vị cho thê tử đâu đấy: Mặc Hàn Vũ bày tư thế chuẩn bị ném. Vân Khương Mịch chỉ tay xuống: “Hàn Vương, mời” “Thất đệ muội, lát nữa có thua cũng không được khóc nhè đâu đấy!” “Hàn Vương, dám chơi dám chịu, đạo lý này ta hiểu” Vân Khương Mịch mỉm cười. Mặc Hàn Vũ vô cùng tự tin vào bản thân, tùy tiện vung tay ném… ba điểm. Mặc dù không ném được đến sáu điểm như tưởng tượng nhưng được ba điểm hắn ta cũng đã rất thỏa mãn. Mới nãy Vân Khương Mịch ném thế nào, không phải chỉ có một điểm thôi sao?” Hắn ta cười cười đưa xúc xắc cho Vân Khương Mịch: “Thất đệ muội, đến lượt ngươi” Nhìn dáng vẻ vô cùng tự ti của Hàn Vương kìa, trên mặt Vân Khương Mịch tràn đầy sự cảnh giác. Sau đó… lại ném tiếp một điểm. Mặt mày Mặc Hàn Vũ cười tươi như hoa: “Thất đệ muội, uống đi” Hắn đưa ly rượu cho Vân Khương Mịch. “Hai cái tay thúi này” Vân Khương Mịch lắc đầu than thở, sau đó nhận ly rượu uống một hơi cạn sạch. “Được lắm! Thất đệ muội quả là nữ trung hào kiệt!” Mặc Hàn Vũ cười càng sảng khoái, lại lần nữa tràn đầy niềm tin ném xúc xắc. Xúc xắc tung lên di chuyển trong một lát, dừng lại ở bốn điểm. Hắn ta chỉ có một cảm giác duy nhất, hắn ta quả đúng là thiên tài chơi xúc xắc! “Thất đệ muội, ngươi vốn không nên chơi xúc xắc với bổn ‘Vương, khắp thiên hạ này bổn Vương vô đối!” Đúng lúc này, Vân Khương Mịch ném được năm điểm. Nàng buồn cười nhìn sang hắn ta: “Hàn Vương, lần này có phải đến lượt ngài uống không?” Mặc Hàn Vũ trợn tròn mắt. Mặc Phùng Dương vẫn giữ bộ mặt thản nhiên ngàn năm không đổi, mở miệng nói: “Nhị ca, huynh thua rồi” “Chuyện này sao có thể được?” Mặc Hàn Vũ trợn mắt há mồm nhìn mặt xúc xắc năm điểm. Hắn ta dụi mắt, vẫn là năm điểm. Hắn ta không cam lòng nhìn qua Vân Khương Mịch: “Ngươi, sao ngươi may mắ vậy! Xem như lần này là bổn Vương nhường ngươi thắng!” Hắn ta nâng chén rượu lên, nhăn mặt uống hết. Không có gì bất ngờ xảy ra, lại lần nữa bị sặc đến nước mắt chảy ròng ròng. “Hàn Vương nhượng bộ rồi, tiếp tục thôi”

Chương 229