Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 230

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 230 Mặc Hàn Vũ: năm điểm. Hắn ta đắc ý nhìn Vân Khương Mịch, khoe khoang hệt như một con khổng tước. Vân Khương Mịch hơi cau mày, tiện tay ném: sáu điểm. “Cái gì” Mặc Hàn Vũ nghẹn họng trân trối. Nếu nói Vân Khương Mịch gặp may, may măn thắng hăn ta một ván… thế còn lần này phải giải thích thế nào đây? “Nhị ca, huynh thua rồi” Mặc Phùng Dương lại đưa ly rượu sang. Mặc Hàn Vũ ngơ ngác nhận ly rượu, mơ màng uống hết. Mặc Hàn Vũ: ba điểm. Vân Khương Mịch: bốn điểm. “Nhị ca, huynh thua rồi” Mặc Phùng Dương đưa rượu. Mặc Hàn Vũ: bốn điểm. Vân Khương Mịch: năm điểm. “Nhị ca, huynh thua ri Mặc Phùng Dương đưa rượu. ‘Vân Khương Mịch cũng không cố gắng để điểm số cách quá xa Mặc Hàn Vũ.  Lúc này nàng mới phân phó Như Minh lôi Mặc Hàn Vũ từ dưới gâm bàn ra. Chỉ thấy hai gò má hắn ta đã đỏ bừng, say bất tỉnh nhân sự. Mặc Phùng Dương lườm nàng: “Không phải bảo là sẽ khách sáo, không để Nhị ca quá chén hay sao?” Bây giờ lại còn chuốc say, thậm chí lỡ tay quá mạnh… làm Mặc Hàn Vũ say đến bất tỉnh nhân sự, thế này sao có thể nói khách sáo nữa? “Vương gia đừng vội.” Vân Khương Mịch lôi ngân châm ra, châm vào mấy huyệt vị trên người Mặc Hàn Vũ. Rất nhanh sau đó hắn ta mơ màng mở mắt ra, chỉ là ánh mắt vẫn còn hơi mông lung, rõ ràng vẫn còn mang theo men say trong người: “Đây là đâu? Các ngươi là ai?” Mặc Hàn Vũ say khướt hỏi. Vân Khương Mịch duỗi ngón tay: “Hàn Vương, mấy đây?” “Đây rõ là ngón chân, sao ngươi lại lấy ngón chân chỉ vào mặt bổn Vương? Đúng là gan to bằng trời! Có ai không, lôi nàng ta xuống chém ngay!” Mặc Hàn Vũ say rượu rất có tố chất làm bạo quân ha. Vân Khương Mịch tặc lưỡi, hất cầm với Mặc Phùng Dương: “Vương gia muốn hỏi gì thì nhanh hỏi đi” Như Minh đã đỡ Mặc Hàn Vũ ngồi xuống ghế. Nhưng hắn ta đã say như chết, rất nhanh sau đó lại trượt dài, ngã người xuống chân ghế. Bất đắc dĩ, Như Minh đành phải đỡ hắn ta lại ngồi trên ghế, ôm chặt lấy cánh tay của hắn ta.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 230

 

Mặc Hàn Vũ: năm điểm.

 

Hắn ta đắc ý nhìn Vân Khương Mịch, khoe khoang hệt như một con khổng tước.

 

Vân Khương Mịch hơi cau mày, tiện tay ném: sáu điểm.

 

“Cái gì”

 

Mặc Hàn Vũ nghẹn họng trân trối.

 

Nếu nói Vân Khương Mịch gặp may, may măn thắng hăn ta một ván… thế còn lần này phải giải thích thế nào đây?

 

“Nhị ca, huynh thua rồi”

 

Mặc Phùng Dương lại đưa ly rượu sang.

 

Mặc Hàn Vũ ngơ ngác nhận ly rượu, mơ màng uống hết.

 

Mặc Hàn Vũ: ba điểm.

 

Vân Khương Mịch: bốn điểm.

 

“Nhị ca, huynh thua rồi”

 

Mặc Phùng Dương đưa rượu.

 

Mặc Hàn Vũ: bốn điểm.

 

Vân Khương Mịch: năm điểm.

 

“Nhị ca, huynh thua ri Mặc Phùng Dương đưa rượu.

 

‘Vân Khương Mịch cũng không cố gắng để điểm số cách quá xa Mặc Hàn Vũ.

 

 

Lúc này nàng mới phân phó Như Minh lôi Mặc Hàn Vũ từ dưới gâm bàn ra.

 

Chỉ thấy hai gò má hắn ta đã đỏ bừng, say bất tỉnh nhân sự.

 

Mặc Phùng Dương lườm nàng: “Không phải bảo là sẽ khách sáo, không để Nhị ca quá chén hay sao?”

 

Bây giờ lại còn chuốc say, thậm chí lỡ tay quá mạnh… làm Mặc Hàn Vũ say đến bất tỉnh nhân sự, thế này sao có thể nói khách sáo nữa?

 

“Vương gia đừng vội.”

 

Vân Khương Mịch lôi ngân châm ra, châm vào mấy huyệt vị trên người Mặc Hàn Vũ. Rất nhanh sau đó hắn ta mơ màng mở mắt ra, chỉ là ánh mắt vẫn còn hơi mông lung, rõ ràng vẫn còn mang theo men say trong người: “Đây là đâu? Các ngươi là ai?”

 

Mặc Hàn Vũ say khướt hỏi.

 

Vân Khương Mịch duỗi ngón tay: “Hàn Vương, mấy đây?”

 

“Đây rõ là ngón chân, sao ngươi lại lấy ngón chân chỉ vào mặt bổn Vương? Đúng là gan to bằng trời! Có ai không, lôi nàng ta xuống chém ngay!”

 

Mặc Hàn Vũ say rượu rất có tố chất làm bạo quân ha.

 

Vân Khương Mịch tặc lưỡi, hất cầm với Mặc Phùng Dương: “Vương gia muốn hỏi gì thì nhanh hỏi đi”

 

Như Minh đã đỡ Mặc Hàn Vũ ngồi xuống ghế.

 

Nhưng hắn ta đã say như chết, rất nhanh sau đó lại trượt dài, ngã người xuống chân ghế.

 

Bất đắc dĩ, Như Minh đành phải đỡ hắn ta lại ngồi trên ghế, ôm chặt lấy cánh tay của hắn ta.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 230 Mặc Hàn Vũ: năm điểm. Hắn ta đắc ý nhìn Vân Khương Mịch, khoe khoang hệt như một con khổng tước. Vân Khương Mịch hơi cau mày, tiện tay ném: sáu điểm. “Cái gì” Mặc Hàn Vũ nghẹn họng trân trối. Nếu nói Vân Khương Mịch gặp may, may măn thắng hăn ta một ván… thế còn lần này phải giải thích thế nào đây? “Nhị ca, huynh thua rồi” Mặc Phùng Dương lại đưa ly rượu sang. Mặc Hàn Vũ ngơ ngác nhận ly rượu, mơ màng uống hết. Mặc Hàn Vũ: ba điểm. Vân Khương Mịch: bốn điểm. “Nhị ca, huynh thua rồi” Mặc Phùng Dương đưa rượu. Mặc Hàn Vũ: bốn điểm. Vân Khương Mịch: năm điểm. “Nhị ca, huynh thua ri Mặc Phùng Dương đưa rượu. ‘Vân Khương Mịch cũng không cố gắng để điểm số cách quá xa Mặc Hàn Vũ.  Lúc này nàng mới phân phó Như Minh lôi Mặc Hàn Vũ từ dưới gâm bàn ra. Chỉ thấy hai gò má hắn ta đã đỏ bừng, say bất tỉnh nhân sự. Mặc Phùng Dương lườm nàng: “Không phải bảo là sẽ khách sáo, không để Nhị ca quá chén hay sao?” Bây giờ lại còn chuốc say, thậm chí lỡ tay quá mạnh… làm Mặc Hàn Vũ say đến bất tỉnh nhân sự, thế này sao có thể nói khách sáo nữa? “Vương gia đừng vội.” Vân Khương Mịch lôi ngân châm ra, châm vào mấy huyệt vị trên người Mặc Hàn Vũ. Rất nhanh sau đó hắn ta mơ màng mở mắt ra, chỉ là ánh mắt vẫn còn hơi mông lung, rõ ràng vẫn còn mang theo men say trong người: “Đây là đâu? Các ngươi là ai?” Mặc Hàn Vũ say khướt hỏi. Vân Khương Mịch duỗi ngón tay: “Hàn Vương, mấy đây?” “Đây rõ là ngón chân, sao ngươi lại lấy ngón chân chỉ vào mặt bổn Vương? Đúng là gan to bằng trời! Có ai không, lôi nàng ta xuống chém ngay!” Mặc Hàn Vũ say rượu rất có tố chất làm bạo quân ha. Vân Khương Mịch tặc lưỡi, hất cầm với Mặc Phùng Dương: “Vương gia muốn hỏi gì thì nhanh hỏi đi” Như Minh đã đỡ Mặc Hàn Vũ ngồi xuống ghế. Nhưng hắn ta đã say như chết, rất nhanh sau đó lại trượt dài, ngã người xuống chân ghế. Bất đắc dĩ, Như Minh đành phải đỡ hắn ta lại ngồi trên ghế, ôm chặt lấy cánh tay của hắn ta.

Chương 230