Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 231

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 231 Mặc Phùng Dương nhìn Mặc Hàn Vũ đã say khướt, trầm giọng hỏi: “Nhị ca, hôm nay huynh đến Minh Vương phủ rốt cuộc có mục đích gì?” “Minh Vương phủ? Để ta ngẫm thử nào” Mặc Hàn Vũ ợ lên hơi rượu, mùi rượu nồng nặc. Mặc Phùng Dương nhíu mày, ghét bỏ hơi lùi về sau một chút. “À! Lúc trưa ở trong cung ta có nghe lén thấy ngươi và đại ca nói chuyện. Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam bị người ta tráo” Mặc Hàn Vũ lại nấc lên cái nữa: “Khà khà khà” hắn ta bật cười: “Là ta tráo đấy!” “Bất ngờ không nào? Các người chắc là không ngờ chứ gì?” Hắn ta bày dáng vẻ ‘Ông đây là nhất’ vui vẻ gật gù. Mặc Phùng Dương: “…” Đúng là không ngờ thật. Hắn thấy sau lưng Mặc Hàn Vũ tuy có Chu gia hết lòng nâng đỡ nhưng bình thường hắn ta cũng chỉ là một người giá áo túi cơm, hoàn toàn không biết gì về chuyện trong triều. Còn Chu Vũ Oanh, nàng ta cũng là một ‘nữ hán tử. Bình thường phu thê hai người họ ngoại trừ ăn ra thì dường như chẳng có sở trường gì. Không chỉ Mặc Phùng Dương cho là vậy mà đến cả Mặc Vân Đức cũng cho rằng như thế. Cho nên hiện giờ nghe Mặc Hàn Vũ nói như thế, thật sự hắn cảm thấy bất ngờ. “Sao huynh lại tráo thư hối lỗi của Tam ca?” “Bởi vì hắn đáng ăn đòn! Nhạc phụ gửi thư đến nói cho ta biết, lão Tam cố ý muốn viết thư hối lỗi. Ta lập tức nảy ra ý định này, xem ta chơi xỏ chết tên tiểu tử này!” Mặc Hàn Vũ cắn răng, nhấn nhá rõ ràng từng chữ một mà mắng: “Từ nhỏ đã thích cướp đồ của ta” “Mặc Vân Khinh không phải người!” Mặc Phùng Dương: “…” Lúc này hắn nghe thấy sau lưng truyền đến âm thanh xì xì quái lạ. Hắn quay đầu nhìn lại, trông thấy Vân Khương Mịch đang nghiêm túc, loay hoay mò mãm một món đồ màu đen. Âm thanh “xì xì” truyền đến từ bên đó. Mặc Phùng Dương cau mày: “Vân Khương Mịch, nàng đang làm gì đấy? Lại là thứ gì nữa đây?” “Đây là máy ghi âm” Vân Khương Mịch không thèm ngẩng đầu, nói với giọng oán trách: “Cái hệ thống hỏng này! Thứ ta cần là bút ghi âm, ai ngờ nó lại cho ta cả món đồ chơi cổ lỗ sĩ hỏng hóc này” Máy ghi âm? Hệ thống? Bút ghi âm? “Nàng đang nói cái gì vậy?” Mặc Phùng Dương nghe không hiểu câu nào cả. Lúc này Vân Khương Mịch mới chợt định thần lại… Mẹ ơi, vừa nãy nàng nói cái gì vậy? Xem ra đêm nay không chỉ có Mặc Hàn Vũ say mà cả nàng cũng say rồi. Nàng vội vàng đặt chiếc máy ghi âm sang bên cạnh: “Ôi chao, ta cũng say rồi” Vân Khương Mịch nằm lên trên bàn, nhắm một mắt mở một mắt nhìn Mặc Phùng Dương. Thấy hắn vẫn còn nhíu mày nhìn mình, nàng vội vàng nhắm mắt lại với dáng vẻ chột dạ. Lúc này Mặc Phùng Dương mới thu hồi ánh mắt lại. Hắn liếc nhìn chiếc máy ghi âm rồi lại nhìn Mặc Hàn Vũ.

Chương 231

 

Mặc Phùng Dương nhìn Mặc Hàn Vũ đã say khướt, trầm giọng hỏi: “Nhị ca, hôm nay huynh đến Minh Vương phủ rốt cuộc có mục đích gì?”

 

“Minh Vương phủ? Để ta ngẫm thử nào”

 

Mặc Hàn Vũ ợ lên hơi rượu, mùi rượu nồng nặc.

 

Mặc Phùng Dương nhíu mày, ghét bỏ hơi lùi về sau một chút.

 

“À! Lúc trưa ở trong cung ta có nghe lén thấy ngươi và đại ca nói chuyện. Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam bị người ta tráo”

 

Mặc Hàn Vũ lại nấc lên cái nữa: “Khà khà khà” hắn ta bật cười: “Là ta tráo đấy!”

 

“Bất ngờ không nào? Các người chắc là không ngờ chứ gì?”

 

Hắn ta bày dáng vẻ ‘Ông đây là nhất’ vui vẻ gật gù.

 

Mặc Phùng Dương: “…”

 

Đúng là không ngờ thật.

 

Hắn thấy sau lưng Mặc Hàn Vũ tuy có Chu gia hết lòng nâng đỡ nhưng bình thường hắn ta cũng chỉ là một người giá áo túi cơm, hoàn toàn không biết gì về chuyện trong triều.

 

Còn Chu Vũ Oanh, nàng ta cũng là một ‘nữ hán tử.

 

Bình thường phu thê hai người họ ngoại trừ ăn ra thì dường như chẳng có sở trường gì.

 

Không chỉ Mặc Phùng Dương cho là vậy mà đến cả Mặc Vân Đức cũng cho rằng như thế.

 

Cho nên hiện giờ nghe Mặc Hàn Vũ nói như thế, thật sự hắn cảm thấy bất ngờ.

 

“Sao huynh lại tráo thư hối lỗi của Tam ca?”

 

“Bởi vì hắn đáng ăn đòn! Nhạc phụ gửi thư đến nói cho ta biết, lão Tam cố ý muốn viết thư hối lỗi. Ta lập tức nảy ra ý định này, xem ta chơi xỏ chết tên tiểu tử này!”

 

Mặc Hàn Vũ cắn răng, nhấn nhá rõ ràng từng chữ một mà mắng: “Từ nhỏ đã thích cướp đồ của ta”

 

“Mặc Vân Khinh không phải người!”

 

Mặc Phùng Dương: “…”

 

Lúc này hắn nghe thấy sau lưng truyền đến âm thanh xì xì quái lạ.

 

Hắn quay đầu nhìn lại, trông thấy Vân Khương Mịch đang nghiêm túc, loay hoay mò mãm một món đồ màu đen.

 

Âm thanh “xì xì” truyền đến từ bên đó.

 

Mặc Phùng Dương cau mày: “Vân Khương Mịch, nàng đang làm gì đấy? Lại là thứ gì nữa đây?”

 

“Đây là máy ghi âm”

 

Vân Khương Mịch không thèm ngẩng đầu, nói với giọng oán trách: “Cái hệ thống hỏng này! Thứ ta cần là bút ghi âm, ai ngờ nó lại cho ta cả món đồ chơi cổ lỗ sĩ hỏng hóc này”

 

Máy ghi âm?

 

Hệ thống?

 

Bút ghi âm?

 

“Nàng đang nói cái gì vậy?”

 

Mặc Phùng Dương nghe không hiểu câu nào cả.

 

Lúc này Vân Khương Mịch mới chợt định thần lại… Mẹ ơi, vừa nãy nàng nói cái gì vậy?

 

Xem ra đêm nay không chỉ có Mặc Hàn Vũ say mà cả nàng cũng say rồi.

 

Nàng vội vàng đặt chiếc máy ghi âm sang bên cạnh: “Ôi chao, ta cũng say rồi”

 

Vân Khương Mịch nằm lên trên bàn, nhắm một mắt mở một mắt nhìn Mặc Phùng Dương. Thấy hắn vẫn còn nhíu mày nhìn mình, nàng vội vàng nhắm mắt lại với dáng vẻ chột dạ.

 

Lúc này Mặc Phùng Dương mới thu hồi ánh mắt lại.

 

Hắn liếc nhìn chiếc máy ghi âm rồi lại nhìn Mặc Hàn Vũ.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 231 Mặc Phùng Dương nhìn Mặc Hàn Vũ đã say khướt, trầm giọng hỏi: “Nhị ca, hôm nay huynh đến Minh Vương phủ rốt cuộc có mục đích gì?” “Minh Vương phủ? Để ta ngẫm thử nào” Mặc Hàn Vũ ợ lên hơi rượu, mùi rượu nồng nặc. Mặc Phùng Dương nhíu mày, ghét bỏ hơi lùi về sau một chút. “À! Lúc trưa ở trong cung ta có nghe lén thấy ngươi và đại ca nói chuyện. Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam bị người ta tráo” Mặc Hàn Vũ lại nấc lên cái nữa: “Khà khà khà” hắn ta bật cười: “Là ta tráo đấy!” “Bất ngờ không nào? Các người chắc là không ngờ chứ gì?” Hắn ta bày dáng vẻ ‘Ông đây là nhất’ vui vẻ gật gù. Mặc Phùng Dương: “…” Đúng là không ngờ thật. Hắn thấy sau lưng Mặc Hàn Vũ tuy có Chu gia hết lòng nâng đỡ nhưng bình thường hắn ta cũng chỉ là một người giá áo túi cơm, hoàn toàn không biết gì về chuyện trong triều. Còn Chu Vũ Oanh, nàng ta cũng là một ‘nữ hán tử. Bình thường phu thê hai người họ ngoại trừ ăn ra thì dường như chẳng có sở trường gì. Không chỉ Mặc Phùng Dương cho là vậy mà đến cả Mặc Vân Đức cũng cho rằng như thế. Cho nên hiện giờ nghe Mặc Hàn Vũ nói như thế, thật sự hắn cảm thấy bất ngờ. “Sao huynh lại tráo thư hối lỗi của Tam ca?” “Bởi vì hắn đáng ăn đòn! Nhạc phụ gửi thư đến nói cho ta biết, lão Tam cố ý muốn viết thư hối lỗi. Ta lập tức nảy ra ý định này, xem ta chơi xỏ chết tên tiểu tử này!” Mặc Hàn Vũ cắn răng, nhấn nhá rõ ràng từng chữ một mà mắng: “Từ nhỏ đã thích cướp đồ của ta” “Mặc Vân Khinh không phải người!” Mặc Phùng Dương: “…” Lúc này hắn nghe thấy sau lưng truyền đến âm thanh xì xì quái lạ. Hắn quay đầu nhìn lại, trông thấy Vân Khương Mịch đang nghiêm túc, loay hoay mò mãm một món đồ màu đen. Âm thanh “xì xì” truyền đến từ bên đó. Mặc Phùng Dương cau mày: “Vân Khương Mịch, nàng đang làm gì đấy? Lại là thứ gì nữa đây?” “Đây là máy ghi âm” Vân Khương Mịch không thèm ngẩng đầu, nói với giọng oán trách: “Cái hệ thống hỏng này! Thứ ta cần là bút ghi âm, ai ngờ nó lại cho ta cả món đồ chơi cổ lỗ sĩ hỏng hóc này” Máy ghi âm? Hệ thống? Bút ghi âm? “Nàng đang nói cái gì vậy?” Mặc Phùng Dương nghe không hiểu câu nào cả. Lúc này Vân Khương Mịch mới chợt định thần lại… Mẹ ơi, vừa nãy nàng nói cái gì vậy? Xem ra đêm nay không chỉ có Mặc Hàn Vũ say mà cả nàng cũng say rồi. Nàng vội vàng đặt chiếc máy ghi âm sang bên cạnh: “Ôi chao, ta cũng say rồi” Vân Khương Mịch nằm lên trên bàn, nhắm một mắt mở một mắt nhìn Mặc Phùng Dương. Thấy hắn vẫn còn nhíu mày nhìn mình, nàng vội vàng nhắm mắt lại với dáng vẻ chột dạ. Lúc này Mặc Phùng Dương mới thu hồi ánh mắt lại. Hắn liếc nhìn chiếc máy ghi âm rồi lại nhìn Mặc Hàn Vũ.

Chương 231