Thành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi…

Chương 57: Xuất Hiện Vạch Mặt

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Xuất hiện vạch mặt Gò má Bạch Cẩm Sương hơi hơi ửng đỏ, trong đầu chợt thoáng qua ý nghĩ này.Nhưng chưa đợi cô kịp có phản ứng thì cánh tay đang ôm cô đã hơi buông lỏng.Mặc Tu Nhân cong môi: “Hóa ra...!cô cũng không phải là luôn bình tĩnh như thể”Trong giọng anh còn xen lẫn chút ý chế nhạo, quả thực gợi đòn vô cùng.Nét mặt Bạch Cẩm Sương phút chốc sượng cứng.Cô thẹn quá thành giận, tức tối trừng Mặc Tu Nhân.Cô lại hiểu sai ý anh ta rồi.Cô vươn tay toan đẩy phắt Mặc Tu Nhân ra.Kết quả lại bất chợt bị Mặc Tu Nhân kéo giật về trước, đập vào ngực anh.Chóp mũi Bạch Cẩm Sương lập tức cảm thấy vừa đau lại nhức, ánh mắt phút chốc đỏ hoe.Mặc Tu Nhân nhìn thấy hốc mắt của cô đỏ hoe, cõi lòng chợt rung động một cách vô cớ, hầu kết khe khẽ chuyển động.Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại đưa tay, vuốt vuốt mái tóc của Bạch Cẩm Sương, cất giọng xa xôi: “Cô có cảm thấy là cô rất giống một con mèo không? Chỉ biết cào người lung tung”Chỉ mới trong buổi sáng nay, vì con mèo này mà bản thân đã bị đụng gáy hai lần, cả cảm cũng bị thương.Bạch Cẩm Sương không sao hiểu nổi ý của Mặc Tu Nhân.Gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, cảm thấy nhục nhã ghê gớm, không buôn nghĩ ngợi đã thẳng thừng mở miệng: “Vậy anh có cảm thấy rằng anh giống hệt một con chó không?”Gương mặt điển trai của Mặc Tu Nhân lập tức tối sâm đi.Anh coi như đã được trông thấy người không biết phải trái đúng sai là như thế nào.Anh quay phảt người lại, trở về chỗ ngôi, lạnh mặt nói: “Cô đi ra ngoài cho tôi!”Bạch Cẩm Sương mím môi, thấp giọng đáp: “Là anh mắng tôi trước!”Gần xanh trên trán Mặc Tu Nhân giật giật: “Còn muốn tôi mời cô đi ra nữa à?”Bạch Cẩm Sương bẹp miệng, trong lòng không nhịn được mắng thầm, đúng là cái ngữ nằng mưa thất thường.Triệu Văn Vương vừa định gõ cửa đã nhìn thấy Bạch Cẩm Sương kéo cửa đi ra.Anh ta may mắn gật đầu chào hỏi: “Cô Bạch!”Bạch Cẩm Sương ừ một tiếng, rời đi.Triệu Văn Vương nhìn về Mặc Tu Nhân đang ngồi phía sau bàn làm việc: “Tổng giám đốc, tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi!”Mặc Tu Nhân coi thử tình hình trên mạng, nghĩ tới bộ dạng khiến người ta cáu kỉnh của Bạch Cẩm Sương vừa rồi, trong lòng nín nhịn tới bực bội.Nhưng dù vậy anh vẫn tỉnh táo hạ lệnh: “Có thể bắt đầu phản kích rồi!”Buổi chiều, vừa tới ba giờ.Tổng giám đốc Trịnh Hoài Thanh của Trang imgwebtruyen- -----------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Xuất hiện vạch mặt Gò má Bạch Cẩm Sương hơi hơi ửng đỏ, trong đầu chợt thoáng qua ý nghĩ này.

Nhưng chưa đợi cô kịp có phản ứng thì cánh tay đang ôm cô đã hơi buông lỏng.

Mặc Tu Nhân cong môi: “Hóa ra...!

cô cũng không phải là luôn bình tĩnh như thể”

Trong giọng anh còn xen lẫn chút ý chế nhạo, quả thực gợi đòn vô cùng.

Nét mặt Bạch Cẩm Sương phút chốc sượng cứng.

Cô thẹn quá thành giận, tức tối trừng Mặc Tu Nhân.

Cô lại hiểu sai ý anh ta rồi.

Cô vươn tay toan đẩy phắt Mặc Tu Nhân ra.

Kết quả lại bất chợt bị Mặc Tu Nhân kéo giật về trước, đập vào ngực anh.

Chóp mũi Bạch Cẩm Sương lập tức cảm thấy vừa đau lại nhức, ánh mắt phút chốc đỏ hoe.

Mặc Tu Nhân nhìn thấy hốc mắt của cô đỏ hoe, cõi lòng chợt rung động một cách vô cớ, hầu kết khe khẽ chuyển động.

Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại đưa tay, vuốt vuốt mái tóc của Bạch Cẩm Sương, cất giọng xa xôi: “Cô có cảm thấy là cô rất giống một con mèo không? Chỉ biết cào người lung tung”

Chỉ mới trong buổi sáng nay, vì con mèo này mà bản thân đã bị đụng gáy hai lần, cả cảm cũng bị thương.

Bạch Cẩm Sương không sao hiểu nổi ý của Mặc Tu Nhân.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, cảm thấy nhục nhã ghê gớm, không buôn nghĩ ngợi đã thẳng thừng mở miệng: “Vậy anh có cảm thấy rằng anh giống hệt một con chó không?”

Gương mặt điển trai của Mặc Tu Nhân lập tức tối sâm đi.

Anh coi như đã được trông thấy người không biết phải trái đúng sai là như thế nào.

Anh quay phảt người lại, trở về chỗ ngôi, lạnh mặt nói: “Cô đi ra ngoài cho tôi!”

Bạch Cẩm Sương mím môi, thấp giọng đáp: “Là anh mắng tôi trước!”

Gần xanh trên trán Mặc Tu Nhân giật giật: “Còn muốn tôi mời cô đi ra nữa à?”

Bạch Cẩm Sương bẹp miệng, trong lòng không nhịn được mắng thầm, đúng là cái ngữ nằng mưa thất thường.

Triệu Văn Vương vừa định gõ cửa đã nhìn thấy Bạch Cẩm Sương kéo cửa đi ra.

Anh ta may mắn gật đầu chào hỏi: “Cô Bạch!”

Bạch Cẩm Sương ừ một tiếng, rời đi.

Triệu Văn Vương nhìn về Mặc Tu Nhân đang ngồi phía sau bàn làm việc: “Tổng giám đốc, tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi!”

Mặc Tu Nhân coi thử tình hình trên mạng, nghĩ tới bộ dạng khiến người ta cáu kỉnh của Bạch Cẩm Sương vừa rồi, trong lòng nín nhịn tới bực bội.

Nhưng dù vậy anh vẫn tỉnh táo hạ lệnh: “Có thể bắt đầu phản kích rồi!”

Buổi chiều, vừa tới ba giờ.

Tổng giám đốc Trịnh Hoài Thanh của Trang imgwebtruyen

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -----------------

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Xuất hiện vạch mặt Gò má Bạch Cẩm Sương hơi hơi ửng đỏ, trong đầu chợt thoáng qua ý nghĩ này.Nhưng chưa đợi cô kịp có phản ứng thì cánh tay đang ôm cô đã hơi buông lỏng.Mặc Tu Nhân cong môi: “Hóa ra...!cô cũng không phải là luôn bình tĩnh như thể”Trong giọng anh còn xen lẫn chút ý chế nhạo, quả thực gợi đòn vô cùng.Nét mặt Bạch Cẩm Sương phút chốc sượng cứng.Cô thẹn quá thành giận, tức tối trừng Mặc Tu Nhân.Cô lại hiểu sai ý anh ta rồi.Cô vươn tay toan đẩy phắt Mặc Tu Nhân ra.Kết quả lại bất chợt bị Mặc Tu Nhân kéo giật về trước, đập vào ngực anh.Chóp mũi Bạch Cẩm Sương lập tức cảm thấy vừa đau lại nhức, ánh mắt phút chốc đỏ hoe.Mặc Tu Nhân nhìn thấy hốc mắt của cô đỏ hoe, cõi lòng chợt rung động một cách vô cớ, hầu kết khe khẽ chuyển động.Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại đưa tay, vuốt vuốt mái tóc của Bạch Cẩm Sương, cất giọng xa xôi: “Cô có cảm thấy là cô rất giống một con mèo không? Chỉ biết cào người lung tung”Chỉ mới trong buổi sáng nay, vì con mèo này mà bản thân đã bị đụng gáy hai lần, cả cảm cũng bị thương.Bạch Cẩm Sương không sao hiểu nổi ý của Mặc Tu Nhân.Gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, cảm thấy nhục nhã ghê gớm, không buôn nghĩ ngợi đã thẳng thừng mở miệng: “Vậy anh có cảm thấy rằng anh giống hệt một con chó không?”Gương mặt điển trai của Mặc Tu Nhân lập tức tối sâm đi.Anh coi như đã được trông thấy người không biết phải trái đúng sai là như thế nào.Anh quay phảt người lại, trở về chỗ ngôi, lạnh mặt nói: “Cô đi ra ngoài cho tôi!”Bạch Cẩm Sương mím môi, thấp giọng đáp: “Là anh mắng tôi trước!”Gần xanh trên trán Mặc Tu Nhân giật giật: “Còn muốn tôi mời cô đi ra nữa à?”Bạch Cẩm Sương bẹp miệng, trong lòng không nhịn được mắng thầm, đúng là cái ngữ nằng mưa thất thường.Triệu Văn Vương vừa định gõ cửa đã nhìn thấy Bạch Cẩm Sương kéo cửa đi ra.Anh ta may mắn gật đầu chào hỏi: “Cô Bạch!”Bạch Cẩm Sương ừ một tiếng, rời đi.Triệu Văn Vương nhìn về Mặc Tu Nhân đang ngồi phía sau bàn làm việc: “Tổng giám đốc, tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi!”Mặc Tu Nhân coi thử tình hình trên mạng, nghĩ tới bộ dạng khiến người ta cáu kỉnh của Bạch Cẩm Sương vừa rồi, trong lòng nín nhịn tới bực bội.Nhưng dù vậy anh vẫn tỉnh táo hạ lệnh: “Có thể bắt đầu phản kích rồi!”Buổi chiều, vừa tới ba giờ.Tổng giám đốc Trịnh Hoài Thanh của Trang imgwebtruyen- -----------------

Chương 57: Xuất Hiện Vạch Mặt