Thành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi…

Chương 62: Nộp Thuế Chỉ Số Iq Thấp

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nộp thuế chỉ số IQ thấp Bạch Cẩm Sương lắc lắc đầu, tỉnh táo phân tích: “Không cần, tổng giám đốc Mặc, lần này cho dù Trịnh Hoài Thanh di dời được sự chú ý của công chúng thì danh tiếng của Trang sức Đá quý Hải Thiên vẫn đã bị hủy hoại, thanh danh anh ta cũng nhơ nhuốc.Nếu muốn khiến Trang sức Đá quý Hải Thiên vực dậy được, trừ phi Trang sức Đá quý Hải Thiên phải đổi CEO”“Nhưng theo như tính cách của anh ta, anh ta không thể cam tâm nhường tâm huyết nhiều năm của mình cho người ta, thế nên ngày sau, Trang sức Đá quý Hải Thiên đã định sẵn là sẽ tâm thường không thể vươn lên, không thể trở thành kẻ nổi bật trong ngành, không nhìn thấy hi vọng.Đối với anh ta, đây đã là trừng phạt tốt nhất”Bạch Cẩm Sương không nhanh không chậm phân tích.Cặp mắt Mặc Tu Nhân lấp lóe: “Cô đúng là nhìn thông thấu”Bạch Cẩm Sương khẽ gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc Mặc đã khen”Mặc Tu Nhân cảm thấy bầu không khí dường như trở nên lạnh nhạt khiến người ta bứt rứt mất tự nhiên, bèn tăng hãng một tiếng: “Nếu không còn chuyện gì nữa, thì cô về bộ phận thiết kế trước đi.”Bạch Cẩm Sương gật đầu: “Vậy tôi đi trước”Khi cô đi tới cửa, Mặc Tu Nhân đột ngột cất tiếng: “Phải rồi, chiều tan làm tự cô về đi, tôi còn chút việc.”Bạch Cẩm Sương nhớ tới hồi sáng mình ngồi xe Mặc Tu Nhân tới công ty, gật đầu: “Được.”Bạch Cẩm Sương ra khỏi phòng tiếp khách, bấy giờ mới cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.Nghĩ tới những lời Mặc Tu Nhân nói ban nấy, cô nhếch môi tự giêu, hai hôm nay, quả thật cô có hơi vượt quá ranh giới.Hôm đó Lâm Kim Thư mới nói là Mặc Tu Nhân giúp cô như vậy có thể đã có ý với cô thì ngay hôm nay cô đã bị chỉ mặt cảnh cáo.Không trách trước kia vẫn hay nghe người ta nói rằng Mặc Tu Nhân lạnh lẽo vô tình, là người không dễ gần gũi thân thiết.Nói cho cùng vẫn là do hai hôm nay cô không có đầu óc, quá ngây thơ nên mới lầm tưởng rằng Mặc Tu Nhân là một người tốt bụng dễ gần.Đúng là cô đã bị Trịnh Hoài Thanh làm tốn thương nên mới muốn tìm kiếm sự ấm áp từ người khác nên đã phạm phải lỗi lầm ngu xuẩn như vậy, về sau không thể tiếp tục như thế nữa.Cô còn nói để Bạch Linh Lan trả giá cho việc IQ thấp nữa chứ, xem ra, lần này chính bản thân cô cũng nên trả giá cho việc này rồi.Giờ tan việc, Bạch Cẩm Sương nhận được điện thoại của Lâm Kim Thư, cùng nhau đi ăn cơm.Ngày thường trừ máy tính ra, Lâm Kim Thư không còn sinh hứng thú với chuyện gì khác, lúc này nhìn thấy Bạch Cẩm Sương thì không nhịn được mở miệng hỏi chuyện hôm nay.“Chắc ông chồng kia của cậu thích cậu thật rôi, mình thấy anh ta đối xử với cậu tốt lắm đấy”Bạch Cẩm Sương lập tức nhớ tới hình ảnh Mặc Tu Nhân cảnh cáo mình, nét mặt cứng lại, lắc lắc đầu: “Cậu nghĩ nhiều rồi, bọn tớ đều vì lợi ích của bản thân, anh ta không có ý gì với tớ hết, làm imgwebtruyen- -----------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nộp thuế chỉ số IQ thấp Bạch Cẩm Sương lắc lắc đầu, tỉnh táo phân tích: “Không cần, tổng giám đốc Mặc, lần này cho dù Trịnh Hoài Thanh di dời được sự chú ý của công chúng thì danh tiếng của Trang sức Đá quý Hải Thiên vẫn đã bị hủy hoại, thanh danh anh ta cũng nhơ nhuốc.

Nếu muốn khiến Trang sức Đá quý Hải Thiên vực dậy được, trừ phi Trang sức Đá quý Hải Thiên phải đổi CEO”

“Nhưng theo như tính cách của anh ta, anh ta không thể cam tâm nhường tâm huyết nhiều năm của mình cho người ta, thế nên ngày sau, Trang sức Đá quý Hải Thiên đã định sẵn là sẽ tâm thường không thể vươn lên, không thể trở thành kẻ nổi bật trong ngành, không nhìn thấy hi vọng.

Đối với anh ta, đây đã là trừng phạt tốt nhất”

Bạch Cẩm Sương không nhanh không chậm phân tích.

Cặp mắt Mặc Tu Nhân lấp lóe: “Cô đúng là nhìn thông thấu”

Bạch Cẩm Sương khẽ gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc Mặc đã khen”

Mặc Tu Nhân cảm thấy bầu không khí dường như trở nên lạnh nhạt khiến người ta bứt rứt mất tự nhiên, bèn tăng hãng một tiếng: “Nếu không còn chuyện gì nữa, thì cô về bộ phận thiết kế trước đi.”

Bạch Cẩm Sương gật đầu: “Vậy tôi đi trước”

Khi cô đi tới cửa, Mặc Tu Nhân đột ngột cất tiếng: “Phải rồi, chiều tan làm tự cô về đi, tôi còn chút việc.”

Bạch Cẩm Sương nhớ tới hồi sáng mình ngồi xe Mặc Tu Nhân tới công ty, gật đầu: “Được.”

Bạch Cẩm Sương ra khỏi phòng tiếp khách, bấy giờ mới cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Nghĩ tới những lời Mặc Tu Nhân nói ban nấy, cô nhếch môi tự giêu, hai hôm nay, quả thật cô có hơi vượt quá ranh giới.

Hôm đó Lâm Kim Thư mới nói là Mặc Tu Nhân giúp cô như vậy có thể đã có ý với cô thì ngay hôm nay cô đã bị chỉ mặt cảnh cáo.

Không trách trước kia vẫn hay nghe người ta nói rằng Mặc Tu Nhân lạnh lẽo vô tình, là người không dễ gần gũi thân thiết.

Nói cho cùng vẫn là do hai hôm nay cô không có đầu óc, quá ngây thơ nên mới lầm tưởng rằng Mặc Tu Nhân là một người tốt bụng dễ gần.

Đúng là cô đã bị Trịnh Hoài Thanh làm tốn thương nên mới muốn tìm kiếm sự ấm áp từ người khác nên đã phạm phải lỗi lầm ngu xuẩn như vậy, về sau không thể tiếp tục như thế nữa.

Cô còn nói để Bạch Linh Lan trả giá cho việc IQ thấp nữa chứ, xem ra, lần này chính bản thân cô cũng nên trả giá cho việc này rồi.

Giờ tan việc, Bạch Cẩm Sương nhận được điện thoại của Lâm Kim Thư, cùng nhau đi ăn cơm.

Ngày thường trừ máy tính ra, Lâm Kim Thư không còn sinh hứng thú với chuyện gì khác, lúc này nhìn thấy Bạch Cẩm Sương thì không nhịn được mở miệng hỏi chuyện hôm nay.

“Chắc ông chồng kia của cậu thích cậu thật rôi, mình thấy anh ta đối xử với cậu tốt lắm đấy”

Bạch Cẩm Sương lập tức nhớ tới hình ảnh Mặc Tu Nhân cảnh cáo mình, nét mặt cứng lại, lắc lắc đầu: “Cậu nghĩ nhiều rồi, bọn tớ đều vì lợi ích của bản thân, anh ta không có ý gì với tớ hết, làm imgwebtruyen

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -----------------

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nộp thuế chỉ số IQ thấp Bạch Cẩm Sương lắc lắc đầu, tỉnh táo phân tích: “Không cần, tổng giám đốc Mặc, lần này cho dù Trịnh Hoài Thanh di dời được sự chú ý của công chúng thì danh tiếng của Trang sức Đá quý Hải Thiên vẫn đã bị hủy hoại, thanh danh anh ta cũng nhơ nhuốc.Nếu muốn khiến Trang sức Đá quý Hải Thiên vực dậy được, trừ phi Trang sức Đá quý Hải Thiên phải đổi CEO”“Nhưng theo như tính cách của anh ta, anh ta không thể cam tâm nhường tâm huyết nhiều năm của mình cho người ta, thế nên ngày sau, Trang sức Đá quý Hải Thiên đã định sẵn là sẽ tâm thường không thể vươn lên, không thể trở thành kẻ nổi bật trong ngành, không nhìn thấy hi vọng.Đối với anh ta, đây đã là trừng phạt tốt nhất”Bạch Cẩm Sương không nhanh không chậm phân tích.Cặp mắt Mặc Tu Nhân lấp lóe: “Cô đúng là nhìn thông thấu”Bạch Cẩm Sương khẽ gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc Mặc đã khen”Mặc Tu Nhân cảm thấy bầu không khí dường như trở nên lạnh nhạt khiến người ta bứt rứt mất tự nhiên, bèn tăng hãng một tiếng: “Nếu không còn chuyện gì nữa, thì cô về bộ phận thiết kế trước đi.”Bạch Cẩm Sương gật đầu: “Vậy tôi đi trước”Khi cô đi tới cửa, Mặc Tu Nhân đột ngột cất tiếng: “Phải rồi, chiều tan làm tự cô về đi, tôi còn chút việc.”Bạch Cẩm Sương nhớ tới hồi sáng mình ngồi xe Mặc Tu Nhân tới công ty, gật đầu: “Được.”Bạch Cẩm Sương ra khỏi phòng tiếp khách, bấy giờ mới cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.Nghĩ tới những lời Mặc Tu Nhân nói ban nấy, cô nhếch môi tự giêu, hai hôm nay, quả thật cô có hơi vượt quá ranh giới.Hôm đó Lâm Kim Thư mới nói là Mặc Tu Nhân giúp cô như vậy có thể đã có ý với cô thì ngay hôm nay cô đã bị chỉ mặt cảnh cáo.Không trách trước kia vẫn hay nghe người ta nói rằng Mặc Tu Nhân lạnh lẽo vô tình, là người không dễ gần gũi thân thiết.Nói cho cùng vẫn là do hai hôm nay cô không có đầu óc, quá ngây thơ nên mới lầm tưởng rằng Mặc Tu Nhân là một người tốt bụng dễ gần.Đúng là cô đã bị Trịnh Hoài Thanh làm tốn thương nên mới muốn tìm kiếm sự ấm áp từ người khác nên đã phạm phải lỗi lầm ngu xuẩn như vậy, về sau không thể tiếp tục như thế nữa.Cô còn nói để Bạch Linh Lan trả giá cho việc IQ thấp nữa chứ, xem ra, lần này chính bản thân cô cũng nên trả giá cho việc này rồi.Giờ tan việc, Bạch Cẩm Sương nhận được điện thoại của Lâm Kim Thư, cùng nhau đi ăn cơm.Ngày thường trừ máy tính ra, Lâm Kim Thư không còn sinh hứng thú với chuyện gì khác, lúc này nhìn thấy Bạch Cẩm Sương thì không nhịn được mở miệng hỏi chuyện hôm nay.“Chắc ông chồng kia của cậu thích cậu thật rôi, mình thấy anh ta đối xử với cậu tốt lắm đấy”Bạch Cẩm Sương lập tức nhớ tới hình ảnh Mặc Tu Nhân cảnh cáo mình, nét mặt cứng lại, lắc lắc đầu: “Cậu nghĩ nhiều rồi, bọn tớ đều vì lợi ích của bản thân, anh ta không có ý gì với tớ hết, làm imgwebtruyen- -----------------

Chương 62: Nộp Thuế Chỉ Số Iq Thấp