Thành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi…
Chương 65: Luôn Đứng Thứ Hai
Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Luôn đứng thứ hai Sở Tuấn Thịnh nhìn cô, như cười như không: “Không biết uống rượu thì có thể học mà, hôm nay là tiết học đầu tiên, để anh đây dạy em”Hản tiếp tục cất giọng nói đầy ẩn ý: “Em yên tâm, rượu này là rượu ban nãy em thấy mới mở, không có vấn đề gì.Chỉ cần uống hết tám ly rượu này, em có thể đi.Còn không thì không thể bước ra khỏi cánh cửa này”Nói dứt lời, Sở Tuấn Thịnh lập tức nới lỏng cánh tay Bạch Cẩm Sương.Không ai kéo cô nữa, những Bạch Cẩm Sương lại cảm thấy chân đeo ngàn cân, có thế nào cũng không thể chạy thoát.Cô rất chắc chắn là nếu mình không uống rượu thì mình không thể nào lao ra khỏi phòng trước bao nhiêu ánh mắt như vậy.Cô hít sâu một hơi, nhìn Sở Tuấn Thịnh chăm chú: “Anh Sở, anh chắc chản là uống xong thì có thể đi?”Sở Tuấn Thịnh nhếch nhếch môi: “Anh đây chưa bao giờ nói láo!”Sắc mặt Bạch Cẩm Sương thoáng thay đổi: “Được, tôi tin anh.”Nghe nói như vậy, cặp mắt Sở Tuấn Thịnh lấp lóe, trong lòng thoáng qua một loại cảm giác khác thường.Bạch Cẩm Sương đanh mặt lại, quyết đoán đi tới trước bàn, bưng một ly rượu lên, ngửa đầu dốc cạn.Đám nam nữ trong phòng lập tức nháo nhào xôn xao.“Wow WOW WOW...”Còn có người kêu lên: “Anh Sở, người ta biết uống rượu, mãy lời vừa rồi chỉ là lừa anh thôi.”Sở Tuấn Thịnh lại chỉ nhìn Bạch Cẩm Sương đang uõng rượu một cách chăm chú mà không nói một lời.Bạch Cẩm Sương uống hết một ly, lại tiếp tục uống đến ly thứ hai.Cô mới uống xong ly thứ hai, vừa nhấc ly thứ ba lên thì cửa phòng đột nhiên bị người ta giơ chân đạp văng ra từ bên ngoài.Bạch Cẩm Sương quay đầu lại theo bản năng.Ngay sau đó, cô nhìn thấy gương mặt khôi ngô lại âm trầm của Mặc Tu Nhân.Sắc mặt anh lạnh lùng, bước từng bước một đi tới, nhiệt độ trong phòng cũng vì anh bước vào mà giảm thấp xuống.Sở Tuấn Thịnh cũng ngẩn người.Anh ta cong môi nghiên ngẫm, nhìn Mặc Tu Nhân một cái: “Hai Mặc, tới nhanh thế cơ à, trông ra thì có vẻ vị trí của em Bạch trong lòng anh quả thật rất không tâm thường ấy nhỉ”Ấn đường Bạch Cẩm Sương giật giật, nghe kiểu nói chuyện của Sở Tuấn Thịnh với Mặc Tu Nhân gay gắt như thế, cô lập tức đoán ra được thân phận của đối phương.Sáu năm trước, Trang sức Đá quý Thanh Sương của nhà họ Sở vẫn là công ty trang sức đá quý hàng đầu tại thành phố Trà Giang.Nhưng sáu năm trước, Trang sức Đá quý Hoàng Thụy của Mặc Tu Nhân đột nhiên trên trời rơi xuống, chỉ mất vỏn vẹn một năm đã đẩy địa vị của nhà họ Sở trong giới trang sức của thành phố imgwebtruyen- -----------------
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Luôn đứng thứ hai Sở Tuấn Thịnh nhìn cô, như cười như không: “Không biết uống rượu thì có thể học mà, hôm nay là tiết học đầu tiên, để anh đây dạy em”
Hản tiếp tục cất giọng nói đầy ẩn ý: “Em yên tâm, rượu này là rượu ban nãy em thấy mới mở, không có vấn đề gì.
Chỉ cần uống hết tám ly rượu này, em có thể đi.
Còn không thì không thể bước ra khỏi cánh cửa này”
Nói dứt lời, Sở Tuấn Thịnh lập tức nới lỏng cánh tay Bạch Cẩm Sương.
Không ai kéo cô nữa, những Bạch Cẩm Sương lại cảm thấy chân đeo ngàn cân, có thế nào cũng không thể chạy thoát.
Cô rất chắc chắn là nếu mình không uống rượu thì mình không thể nào lao ra khỏi phòng trước bao nhiêu ánh mắt như vậy.
Cô hít sâu một hơi, nhìn Sở Tuấn Thịnh chăm chú: “Anh Sở, anh chắc chản là uống xong thì có thể đi?”
Sở Tuấn Thịnh nhếch nhếch môi: “Anh đây chưa bao giờ nói láo!”
Sắc mặt Bạch Cẩm Sương thoáng thay đổi: “Được, tôi tin anh.”
Nghe nói như vậy, cặp mắt Sở Tuấn Thịnh lấp lóe, trong lòng thoáng qua một loại cảm giác khác thường.
Bạch Cẩm Sương đanh mặt lại, quyết đoán đi tới trước bàn, bưng một ly rượu lên, ngửa đầu dốc cạn.
Đám nam nữ trong phòng lập tức nháo nhào xôn xao.
“Wow WOW WOW...”
Còn có người kêu lên: “Anh Sở, người ta biết uống rượu, mãy lời vừa rồi chỉ là lừa anh thôi.”
Sở Tuấn Thịnh lại chỉ nhìn Bạch Cẩm Sương đang uõng rượu một cách chăm chú mà không nói một lời.
Bạch Cẩm Sương uống hết một ly, lại tiếp tục uống đến ly thứ hai.
Cô mới uống xong ly thứ hai, vừa nhấc ly thứ ba lên thì cửa phòng đột nhiên bị người ta giơ chân đạp văng ra từ bên ngoài.
Bạch Cẩm Sương quay đầu lại theo bản năng.
Ngay sau đó, cô nhìn thấy gương mặt khôi ngô lại âm trầm của Mặc Tu Nhân.
Sắc mặt anh lạnh lùng, bước từng bước một đi tới, nhiệt độ trong phòng cũng vì anh bước vào mà giảm thấp xuống.
Sở Tuấn Thịnh cũng ngẩn người.
Anh ta cong môi nghiên ngẫm, nhìn Mặc Tu Nhân một cái: “Hai Mặc, tới nhanh thế cơ à, trông ra thì có vẻ vị trí của em Bạch trong lòng anh quả thật rất không tâm thường ấy nhỉ”
Ấn đường Bạch Cẩm Sương giật giật, nghe kiểu nói chuyện của Sở Tuấn Thịnh với Mặc Tu Nhân gay gắt như thế, cô lập tức đoán ra được thân phận của đối phương.
Sáu năm trước, Trang sức Đá quý Thanh Sương của nhà họ Sở vẫn là công ty trang sức đá quý hàng đầu tại thành phố Trà Giang.
Nhưng sáu năm trước, Trang sức Đá quý Hoàng Thụy của Mặc Tu Nhân đột nhiên trên trời rơi xuống, chỉ mất vỏn vẹn một năm đã đẩy địa vị của nhà họ Sở trong giới trang sức của thành phố imgwebtruyen
- -----------------
Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Luôn đứng thứ hai Sở Tuấn Thịnh nhìn cô, như cười như không: “Không biết uống rượu thì có thể học mà, hôm nay là tiết học đầu tiên, để anh đây dạy em”Hản tiếp tục cất giọng nói đầy ẩn ý: “Em yên tâm, rượu này là rượu ban nãy em thấy mới mở, không có vấn đề gì.Chỉ cần uống hết tám ly rượu này, em có thể đi.Còn không thì không thể bước ra khỏi cánh cửa này”Nói dứt lời, Sở Tuấn Thịnh lập tức nới lỏng cánh tay Bạch Cẩm Sương.Không ai kéo cô nữa, những Bạch Cẩm Sương lại cảm thấy chân đeo ngàn cân, có thế nào cũng không thể chạy thoát.Cô rất chắc chắn là nếu mình không uống rượu thì mình không thể nào lao ra khỏi phòng trước bao nhiêu ánh mắt như vậy.Cô hít sâu một hơi, nhìn Sở Tuấn Thịnh chăm chú: “Anh Sở, anh chắc chản là uống xong thì có thể đi?”Sở Tuấn Thịnh nhếch nhếch môi: “Anh đây chưa bao giờ nói láo!”Sắc mặt Bạch Cẩm Sương thoáng thay đổi: “Được, tôi tin anh.”Nghe nói như vậy, cặp mắt Sở Tuấn Thịnh lấp lóe, trong lòng thoáng qua một loại cảm giác khác thường.Bạch Cẩm Sương đanh mặt lại, quyết đoán đi tới trước bàn, bưng một ly rượu lên, ngửa đầu dốc cạn.Đám nam nữ trong phòng lập tức nháo nhào xôn xao.“Wow WOW WOW...”Còn có người kêu lên: “Anh Sở, người ta biết uống rượu, mãy lời vừa rồi chỉ là lừa anh thôi.”Sở Tuấn Thịnh lại chỉ nhìn Bạch Cẩm Sương đang uõng rượu một cách chăm chú mà không nói một lời.Bạch Cẩm Sương uống hết một ly, lại tiếp tục uống đến ly thứ hai.Cô mới uống xong ly thứ hai, vừa nhấc ly thứ ba lên thì cửa phòng đột nhiên bị người ta giơ chân đạp văng ra từ bên ngoài.Bạch Cẩm Sương quay đầu lại theo bản năng.Ngay sau đó, cô nhìn thấy gương mặt khôi ngô lại âm trầm của Mặc Tu Nhân.Sắc mặt anh lạnh lùng, bước từng bước một đi tới, nhiệt độ trong phòng cũng vì anh bước vào mà giảm thấp xuống.Sở Tuấn Thịnh cũng ngẩn người.Anh ta cong môi nghiên ngẫm, nhìn Mặc Tu Nhân một cái: “Hai Mặc, tới nhanh thế cơ à, trông ra thì có vẻ vị trí của em Bạch trong lòng anh quả thật rất không tâm thường ấy nhỉ”Ấn đường Bạch Cẩm Sương giật giật, nghe kiểu nói chuyện của Sở Tuấn Thịnh với Mặc Tu Nhân gay gắt như thế, cô lập tức đoán ra được thân phận của đối phương.Sáu năm trước, Trang sức Đá quý Thanh Sương của nhà họ Sở vẫn là công ty trang sức đá quý hàng đầu tại thành phố Trà Giang.Nhưng sáu năm trước, Trang sức Đá quý Hoàng Thụy của Mặc Tu Nhân đột nhiên trên trời rơi xuống, chỉ mất vỏn vẹn một năm đã đẩy địa vị của nhà họ Sở trong giới trang sức của thành phố imgwebtruyen- -----------------