Thành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi…
Chương 85: Bẽ Mặt Trước Tất Cả Mọi Người
Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bẽ mặt trước tất cả mọi người Phùng Hoàng Hân nhất thời c**ng c*ng tại chỗ, đến khi cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vui mừng của Lý Thanh đang bước nhanh về phía người đàn ông bên cạnh Bạch Cẩm Sương.Vẻ mặt cô ta thay đổi ngay lập tức, vội vàng đuổi theo.Lý Thanh không ngờ rằng cô sẽ gặp được Vân Thành Nam ở đây.Cô đã thích Vân Thành Nam từ nhỏ, nhà họ Vân và Lý cũng có ý để bọn họ phát triển tình cảm, đáng tiếc là đã nhiều năm mà Vân Thành Nam vẫn lãm đạm không lạnh không nóng, sau khi anh ta vào làm việc ở bệnh viện thì lại bận rộn hơn, cô thường xuyên ngay cả người cũng không nhìn thấy được.Cho dù là cô muốn lấy lòng cũng không có cơ hội.Lần này, cô tìm đến Phùng Hoàng Hân để đặt trang sức, chỉ mong có thể lấy được sự chú ý của Vân Thành Nam trong sinh nhật lần thứ 50 của mẹ anh ta.Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ thấy Vân Thành Nam tại trang sức đá quý Hoàng Thụy.Đối với cô mà nói, quả thật là một điều kinh hỉ.Vân Thành Nam đang nói chuyện với Bạch Cẩm Sương thì bị ai đó chặn đường, ngước mắt lên liếc nhìn, trong mắt lóe lên một vẻ kinh ngạc, không ngờ đó lại là người quen mình.Bạch Cẩm Sương nhìn đi nhìn lại giữa họ, nhìn về phía Vân Thành Nam: "Viện trưởng Vân, anh có biết cô ấy không?" Vân Thành Nam còn chưa kịp trả lời, Lý Thanh đã gật đầu cười: "Tôi từ nhỏ đã quen Thành Nam rồi!" Bạch Cẩm Sương cười đùa: "Hóa ra là thanh mai trúc mã à!" Vẻ mặt của Vân Thành Nam lạnh nhạt đi, ngay cả nụ cười với Bạch Cẩm Sương trước đó cũng phai đi vài phân.Anh ta nhìn Lý Thanh bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cô ở đây làm gì?" Lý Thanh dường như đã quen với thái độ thờ ơ của Vân Thành Nam đối với cô, giọng điệu lấy lòng: "Vài ngày nữa là sinh nhật lân thứ 50 của dì rồi, em muốn đặt một món trang sức mang đến bữa tiệc sinh nhật của dì.Còn anh thì sao?”Lý Thanh nhìn Vân Thành Nam đầy mong đợi, giọng điệu của Vân Thành Nam lại thờ ơ: "Tôi tới đây để đặt quà sinh nhật cho mẹ tôi!" Lý Thanh hai mắt lập tức sáng lên: “Anh tìm nhà thiết kế Bạch đặt hàng sao?" Vân Thành Nam gật đầu.Lý Thanh căng thẳng nói: "Vậy thật đúng lúc, em cũng muốn tìm nhà thiết kế Bạch, chúng ta củng nhau đi!" Lòng Lý Thanh giờ đây đã hoàn toàn hướng về phía Vân Thành Nam, nào còn sức lực để ý đến Phùng Hoàng Hân được.Dù sao thì cô cũng chưa ký hợp đồng với Phùng Hoàng Hân.Vân Thành Nam không nói lời nào.Mắt Lý Thanh sáng lên, cô nhìn Bạch Cẩm Sương: "Nhà thiết kế Bạch, trong thời gian ngắn imgwebtruyen- -----------------
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bẽ mặt trước tất cả mọi người Phùng Hoàng Hân nhất thời c**ng c*ng tại chỗ, đến khi cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vui mừng của Lý Thanh đang bước nhanh về phía người đàn ông bên cạnh Bạch Cẩm Sương.
Vẻ mặt cô ta thay đổi ngay lập tức, vội vàng đuổi theo.
Lý Thanh không ngờ rằng cô sẽ gặp được Vân Thành Nam ở đây.
Cô đã thích Vân Thành Nam từ nhỏ, nhà họ Vân và Lý cũng có ý để bọn họ phát triển tình cảm, đáng tiếc là đã nhiều năm mà Vân Thành Nam vẫn lãm đạm không lạnh không nóng, sau khi anh ta vào làm việc ở bệnh viện thì lại bận rộn hơn, cô thường xuyên ngay cả người cũng không nhìn thấy được.
Cho dù là cô muốn lấy lòng cũng không có cơ hội.
Lần này, cô tìm đến Phùng Hoàng Hân để đặt trang sức, chỉ mong có thể lấy được sự chú ý của Vân Thành Nam trong sinh nhật lần thứ 50 của mẹ anh ta.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ thấy Vân Thành Nam tại trang sức đá quý Hoàng Thụy.
Đối với cô mà nói, quả thật là một điều kinh hỉ.
Vân Thành Nam đang nói chuyện với Bạch Cẩm Sương thì bị ai đó chặn đường, ngước mắt lên liếc nhìn, trong mắt lóe lên một vẻ kinh ngạc, không ngờ đó lại là người quen mình.
Bạch Cẩm Sương nhìn đi nhìn lại giữa họ, nhìn về phía Vân Thành Nam: "Viện trưởng Vân, anh có biết cô ấy không?" Vân Thành Nam còn chưa kịp trả lời, Lý Thanh đã gật đầu cười: "Tôi từ nhỏ đã quen Thành Nam rồi!" Bạch Cẩm Sương cười đùa: "Hóa ra là thanh mai trúc mã à!" Vẻ mặt của Vân Thành Nam lạnh nhạt đi, ngay cả nụ cười với Bạch Cẩm Sương trước đó cũng phai đi vài phân.
Anh ta nhìn Lý Thanh bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cô ở đây làm gì?" Lý Thanh dường như đã quen với thái độ thờ ơ của Vân Thành Nam đối với cô, giọng điệu lấy lòng: "Vài ngày nữa là sinh nhật lân thứ 50 của dì rồi, em muốn đặt một món trang sức mang đến bữa tiệc sinh nhật của dì.
Còn anh thì sao?”
Lý Thanh nhìn Vân Thành Nam đầy mong đợi, giọng điệu của Vân Thành Nam lại thờ ơ: "Tôi tới đây để đặt quà sinh nhật cho mẹ tôi!" Lý Thanh hai mắt lập tức sáng lên: “Anh tìm nhà thiết kế Bạch đặt hàng sao?" Vân Thành Nam gật đầu.
Lý Thanh căng thẳng nói: "Vậy thật đúng lúc, em cũng muốn tìm nhà thiết kế Bạch, chúng ta củng nhau đi!" Lòng Lý Thanh giờ đây đã hoàn toàn hướng về phía Vân Thành Nam, nào còn sức lực để ý đến Phùng Hoàng Hân được.
Dù sao thì cô cũng chưa ký hợp đồng với Phùng Hoàng Hân.
Vân Thành Nam không nói lời nào.
Mắt Lý Thanh sáng lên, cô nhìn Bạch Cẩm Sương: "Nhà thiết kế Bạch, trong thời gian ngắn imgwebtruyen
- -----------------
Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bẽ mặt trước tất cả mọi người Phùng Hoàng Hân nhất thời c**ng c*ng tại chỗ, đến khi cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vui mừng của Lý Thanh đang bước nhanh về phía người đàn ông bên cạnh Bạch Cẩm Sương.Vẻ mặt cô ta thay đổi ngay lập tức, vội vàng đuổi theo.Lý Thanh không ngờ rằng cô sẽ gặp được Vân Thành Nam ở đây.Cô đã thích Vân Thành Nam từ nhỏ, nhà họ Vân và Lý cũng có ý để bọn họ phát triển tình cảm, đáng tiếc là đã nhiều năm mà Vân Thành Nam vẫn lãm đạm không lạnh không nóng, sau khi anh ta vào làm việc ở bệnh viện thì lại bận rộn hơn, cô thường xuyên ngay cả người cũng không nhìn thấy được.Cho dù là cô muốn lấy lòng cũng không có cơ hội.Lần này, cô tìm đến Phùng Hoàng Hân để đặt trang sức, chỉ mong có thể lấy được sự chú ý của Vân Thành Nam trong sinh nhật lần thứ 50 của mẹ anh ta.Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ thấy Vân Thành Nam tại trang sức đá quý Hoàng Thụy.Đối với cô mà nói, quả thật là một điều kinh hỉ.Vân Thành Nam đang nói chuyện với Bạch Cẩm Sương thì bị ai đó chặn đường, ngước mắt lên liếc nhìn, trong mắt lóe lên một vẻ kinh ngạc, không ngờ đó lại là người quen mình.Bạch Cẩm Sương nhìn đi nhìn lại giữa họ, nhìn về phía Vân Thành Nam: "Viện trưởng Vân, anh có biết cô ấy không?" Vân Thành Nam còn chưa kịp trả lời, Lý Thanh đã gật đầu cười: "Tôi từ nhỏ đã quen Thành Nam rồi!" Bạch Cẩm Sương cười đùa: "Hóa ra là thanh mai trúc mã à!" Vẻ mặt của Vân Thành Nam lạnh nhạt đi, ngay cả nụ cười với Bạch Cẩm Sương trước đó cũng phai đi vài phân.Anh ta nhìn Lý Thanh bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cô ở đây làm gì?" Lý Thanh dường như đã quen với thái độ thờ ơ của Vân Thành Nam đối với cô, giọng điệu lấy lòng: "Vài ngày nữa là sinh nhật lân thứ 50 của dì rồi, em muốn đặt một món trang sức mang đến bữa tiệc sinh nhật của dì.Còn anh thì sao?”Lý Thanh nhìn Vân Thành Nam đầy mong đợi, giọng điệu của Vân Thành Nam lại thờ ơ: "Tôi tới đây để đặt quà sinh nhật cho mẹ tôi!" Lý Thanh hai mắt lập tức sáng lên: “Anh tìm nhà thiết kế Bạch đặt hàng sao?" Vân Thành Nam gật đầu.Lý Thanh căng thẳng nói: "Vậy thật đúng lúc, em cũng muốn tìm nhà thiết kế Bạch, chúng ta củng nhau đi!" Lòng Lý Thanh giờ đây đã hoàn toàn hướng về phía Vân Thành Nam, nào còn sức lực để ý đến Phùng Hoàng Hân được.Dù sao thì cô cũng chưa ký hợp đồng với Phùng Hoàng Hân.Vân Thành Nam không nói lời nào.Mắt Lý Thanh sáng lên, cô nhìn Bạch Cẩm Sương: "Nhà thiết kế Bạch, trong thời gian ngắn imgwebtruyen- -----------------