Thành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi…

Chương 100: Lật Lọng

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lật lọng Mặc Tu Nhân nói xong lập tức đứng dậy rời đi.Bạch Cẩm Sương nhìn hình bóng của anh ta trong mắt loé lên.Cô có chút không hiểu được Mặc Tu Nhân, nhưng mà mặc kệ ra sao, cô làm tốt chuyện của mình là được.Mặc Tu Nhân lên lầu, đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ.Anh thong thả ung dung bóc một viên kẹo bạc hà, ném vào trong miệng, nhìn ánh đèn ngủ, bực bội xoa xoa giữa hai lông mày.Bỗng anh có chút hối hận, đem con mèo nhỏ kia vê nhưng hiện tại lại không tiện lật lọng tiễn đi.Quan hệ của anh và Bạch Cẩm Sương không nên như thế này, giống như có thứ gì đó không nằm trong không chế của mình.Mặc Tu Nhân nặng nề nhìn ngoài cửa sổ, gọi điện thoại cho Triệu Văn Vương: “Ngày mai tôi sẽ tự mình đi xem hạng mục thành phô Mây bên kia!”Triệu Văn Vương hơi giật mình: “Tổng giám đốc Mặc, không phải anh nói để phó tổng giám đốc Từ đi sao?”Mặc Tu Nhân trâm giọng: “Anh nói với anh ta không cân đi nữa, mặt khác, đặt vé máy bay ngày mai giúp tôi!”Cùng thời gian.Cảnh Hạo Đông nhận được một lời mời kết bạn trên Zalo, anh ta vừa thấy ghi tên là Lâm Kim Thư, vội vàng vui mừng đồng ý.Kết quả, anh ta mới vừa đồng ý, Lâm Kim Thư đã chuyển một khoản cho anh ta, tiền không nhiều không ít, vừa đủ để anh ta thanh toán tiền cơm trưa của phòng bao đối diện.Sắc mặt Cảnh Hạo Đông biến đổi.Cảnh Hạo Đông: [Lâm Kim Thư, em có ý gì đây?] Kết quả, không đợi Lâm Kim Thư trả lời lại, di động anh ta giống như bị virus vậy, chuyến khoản đã được nhận.Mặt Cảnh Hạo Đông khó coi nhìn chằm chằm màn hình di động.Cảnh Hạo Đông: [Vừa rồi anh không có nhận tiền, điện thoại có vấn đề, anh sẽ không nhận tiên của em, anh sẽ chuyển lại cho eml] Kết quả, tin nhắn vừa mới gửi đi thì hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.Khuôn mặt tuấn tú của Cảnh Hạo Đông biến thành xanh mét, đối phương vậy mà cho anh ta vào danh sách đen rôi.Anh ta nhịn không được chửi thề: “Định mệnh, đây là thao tác gì chứ!”Chuyển khoản cho người ta nhận xong thì cho người ta vào danh sách đen luôn! Anh ta thật là phục! Nhà Lâm Kim Thư, cô xoá kết bạn, khép máy tính lại, xoay người đi nghỉ ngơi.Một đồng tiên của Cảnh Hạo Đông cô cũng không muốn thiếu! Đáng thương Cảnh Hạo Đông nào biết rằng, điện thoại anh ta mới bị Lâm Kim Thư hack trong nháy mắt.Anh ta còn tưởng là điện thoại của mình gặp trục trặc mới nhận chuyển khoản.- -----------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lật lọng Mặc Tu Nhân nói xong lập tức đứng dậy rời đi.

Bạch Cẩm Sương nhìn hình bóng của anh ta trong mắt loé lên.

Cô có chút không hiểu được Mặc Tu Nhân, nhưng mà mặc kệ ra sao, cô làm tốt chuyện của mình là được.

Mặc Tu Nhân lên lầu, đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ.

Anh thong thả ung dung bóc một viên kẹo bạc hà, ném vào trong miệng, nhìn ánh đèn ngủ, bực bội xoa xoa giữa hai lông mày.

Bỗng anh có chút hối hận, đem con mèo nhỏ kia vê nhưng hiện tại lại không tiện lật lọng tiễn đi.

Quan hệ của anh và Bạch Cẩm Sương không nên như thế này, giống như có thứ gì đó không nằm trong không chế của mình.

Mặc Tu Nhân nặng nề nhìn ngoài cửa sổ, gọi điện thoại cho Triệu Văn Vương: “Ngày mai tôi sẽ tự mình đi xem hạng mục thành phô Mây bên kia!”

Triệu Văn Vương hơi giật mình: “Tổng giám đốc Mặc, không phải anh nói để phó tổng giám đốc Từ đi sao?”

Mặc Tu Nhân trâm giọng: “Anh nói với anh ta không cân đi nữa, mặt khác, đặt vé máy bay ngày mai giúp tôi!”

Cùng thời gian.

Cảnh Hạo Đông nhận được một lời mời kết bạn trên Zalo, anh ta vừa thấy ghi tên là Lâm Kim Thư, vội vàng vui mừng đồng ý.

Kết quả, anh ta mới vừa đồng ý, Lâm Kim Thư đã chuyển một khoản cho anh ta, tiền không nhiều không ít, vừa đủ để anh ta thanh toán tiền cơm trưa của phòng bao đối diện.

Sắc mặt Cảnh Hạo Đông biến đổi.

Cảnh Hạo Đông: [Lâm Kim Thư, em có ý gì đây?] Kết quả, không đợi Lâm Kim Thư trả lời lại, di động anh ta giống như bị virus vậy, chuyến khoản đã được nhận.

Mặt Cảnh Hạo Đông khó coi nhìn chằm chằm màn hình di động.

Cảnh Hạo Đông: [Vừa rồi anh không có nhận tiền, điện thoại có vấn đề, anh sẽ không nhận tiên của em, anh sẽ chuyển lại cho eml] Kết quả, tin nhắn vừa mới gửi đi thì hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.

Khuôn mặt tuấn tú của Cảnh Hạo Đông biến thành xanh mét, đối phương vậy mà cho anh ta vào danh sách đen rôi.

Anh ta nhịn không được chửi thề: “Định mệnh, đây là thao tác gì chứ!”

Chuyển khoản cho người ta nhận xong thì cho người ta vào danh sách đen luôn! Anh ta thật là phục! Nhà Lâm Kim Thư, cô xoá kết bạn, khép máy tính lại, xoay người đi nghỉ ngơi.

Một đồng tiên của Cảnh Hạo Đông cô cũng không muốn thiếu! Đáng thương Cảnh Hạo Đông nào biết rằng, điện thoại anh ta mới bị Lâm Kim Thư hack trong nháy mắt.

Anh ta còn tưởng là điện thoại của mình gặp trục trặc mới nhận chuyển khoản.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -----------------

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lật lọng Mặc Tu Nhân nói xong lập tức đứng dậy rời đi.Bạch Cẩm Sương nhìn hình bóng của anh ta trong mắt loé lên.Cô có chút không hiểu được Mặc Tu Nhân, nhưng mà mặc kệ ra sao, cô làm tốt chuyện của mình là được.Mặc Tu Nhân lên lầu, đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ.Anh thong thả ung dung bóc một viên kẹo bạc hà, ném vào trong miệng, nhìn ánh đèn ngủ, bực bội xoa xoa giữa hai lông mày.Bỗng anh có chút hối hận, đem con mèo nhỏ kia vê nhưng hiện tại lại không tiện lật lọng tiễn đi.Quan hệ của anh và Bạch Cẩm Sương không nên như thế này, giống như có thứ gì đó không nằm trong không chế của mình.Mặc Tu Nhân nặng nề nhìn ngoài cửa sổ, gọi điện thoại cho Triệu Văn Vương: “Ngày mai tôi sẽ tự mình đi xem hạng mục thành phô Mây bên kia!”Triệu Văn Vương hơi giật mình: “Tổng giám đốc Mặc, không phải anh nói để phó tổng giám đốc Từ đi sao?”Mặc Tu Nhân trâm giọng: “Anh nói với anh ta không cân đi nữa, mặt khác, đặt vé máy bay ngày mai giúp tôi!”Cùng thời gian.Cảnh Hạo Đông nhận được một lời mời kết bạn trên Zalo, anh ta vừa thấy ghi tên là Lâm Kim Thư, vội vàng vui mừng đồng ý.Kết quả, anh ta mới vừa đồng ý, Lâm Kim Thư đã chuyển một khoản cho anh ta, tiền không nhiều không ít, vừa đủ để anh ta thanh toán tiền cơm trưa của phòng bao đối diện.Sắc mặt Cảnh Hạo Đông biến đổi.Cảnh Hạo Đông: [Lâm Kim Thư, em có ý gì đây?] Kết quả, không đợi Lâm Kim Thư trả lời lại, di động anh ta giống như bị virus vậy, chuyến khoản đã được nhận.Mặt Cảnh Hạo Đông khó coi nhìn chằm chằm màn hình di động.Cảnh Hạo Đông: [Vừa rồi anh không có nhận tiền, điện thoại có vấn đề, anh sẽ không nhận tiên của em, anh sẽ chuyển lại cho eml] Kết quả, tin nhắn vừa mới gửi đi thì hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.Khuôn mặt tuấn tú của Cảnh Hạo Đông biến thành xanh mét, đối phương vậy mà cho anh ta vào danh sách đen rôi.Anh ta nhịn không được chửi thề: “Định mệnh, đây là thao tác gì chứ!”Chuyển khoản cho người ta nhận xong thì cho người ta vào danh sách đen luôn! Anh ta thật là phục! Nhà Lâm Kim Thư, cô xoá kết bạn, khép máy tính lại, xoay người đi nghỉ ngơi.Một đồng tiên của Cảnh Hạo Đông cô cũng không muốn thiếu! Đáng thương Cảnh Hạo Đông nào biết rằng, điện thoại anh ta mới bị Lâm Kim Thư hack trong nháy mắt.Anh ta còn tưởng là điện thoại của mình gặp trục trặc mới nhận chuyển khoản.- -----------------

Chương 100: Lật Lọng