Thành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi…

Chương 103: Nữ Thần Bi-a

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nữ thần Bi-a Sở Tuấn Thịnh không sao nghĩ tới, Bạch Cẩm Sương lại có thể làm cho người khác kinh ngạc như thế, kết thúc trò chơi chỉ bằng một cú đánh.Ánh mắt của anh ta chăm chú nhìn vào Bạch Cẩm Sương, đáy mắt lóe lên cảm giác vừa khiếp sợ vừa tán thưởng.Anh ta đột nhiên phát hiện, khi một người thực sự tỏa sáng, sẽ khiến ánh mắt của bạn không thể tự chủ mà nhìn theo cô ấy.Bạch Cẩm Sương đã xử lý hết những quả bóng màu, trên bàn chỉ còn lại bóng màu của Sở Tuấn Thịnh, còn lại quả bóng đen duy nhất.Chỉ cần Bạch Cẩm Sương dùng bóng trắng, đánh nốt quả bóng màu đen vào trong lỗ, là có thể thắng trận đấu này.Bạch Cẩm Sương ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Sở Tuấn Thịnh, đáy mắt hiện lên tia khiêu khích, nhìn thấy tâm tư của Sở Tuấn Thịnh như đang kinh ngạc.Anh ta không cần nghĩ, cũng đã đoán được Bạch Cẩm Sương sẽ đánh trúng bóng đen vào lỗ.Mặt Bạch Cẩm Sương đầy căng thẳng, cầm gậy lên, quả quyết đánh quả bóng đen vào thẳng lỗ.Bên trong phòng chơi bi-a đã không còn ai nói chuyện, mọi người đều trở nên khiếp sợ, căn bản không nghĩ tới, Bạch Cẩm Sương lại lợi hại như vậy! Cô không cho Sở Tuấn Thịnh cơ hội để chơi tiếp, trực tiếp dùng một gậy đánh thẳng vào quả bóng màu, kết thúc trò chơi, thắng được trận đấu này.Cô thần thái dựa cây gậy vào bên cạnh, ngước mắt lên nhìn vê phía Sở Tuấn Thịnh: "Anh Sở, cuộc thi đã kết thúc, những lời anh nói trước đây, còn tính không?”Sở Tuấn Thịnh dùng ánh mắt phức tạp nhìn vào cô, chậm rãi nở nụ cười.Nụ cười kia, có ngạc nhiên, có tán thưởng, còn có mấy phần si mê.Anh ta mở miệng cười: “Chắc chắn rồi, chuyện lúc trước, xóa bỏ, nhưng mà, em gái Bạch, bây giờ tôi càng ngày càng hiếu kỳ, đến cùng em là loại người thế nào, biết thiết kế, biết đánh nhau, đến ngay cả bi-a mà cũng chơi giỏi như vậy, còn có gì mà em không thể chứ, em thật sự để cho tôi càng ngày càng cảm thấy hứng thú đây!" Anh ta nhìn vào Bạch Cẩm Sương, giống như là nhìn những điều bất ngờ.Bạch Cẩm Sương mặt không biểu tình, cũng không trả lời mấy loại vấn đề nhàm chán này của anh ta: “Tôi đã thắng rồi, vậy xin đi trước một bước, tôi còn đang liên hoan ở dưới tầng!" Sở Tuấn Thịnh thấy vậy thì thôi, cũng không muốn làm cho Bạch Cẩm Sương chán ghét, anh ta cười nháy mắt với Bạch Cẩm Sương vài cái: "Không vấn đề, sau này cũng đừng quên thường xuyên liên lạc đấy!" Bạch Cẩm Sương không trả lời anh ta, mở cửa rời đi.Cô vừa rời đi, trong phòng chơi bi-da trở nên náo nhiệt."Anh Sở, đây là cô gái ở quá Bar lần trước sao? Thực sự quá ngầu!" imgwebtruyen- -----------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nữ thần Bi-a Sở Tuấn Thịnh không sao nghĩ tới, Bạch Cẩm Sương lại có thể làm cho người khác kinh ngạc như thế, kết thúc trò chơi chỉ bằng một cú đánh.

Ánh mắt của anh ta chăm chú nhìn vào Bạch Cẩm Sương, đáy mắt lóe lên cảm giác vừa khiếp sợ vừa tán thưởng.

Anh ta đột nhiên phát hiện, khi một người thực sự tỏa sáng, sẽ khiến ánh mắt của bạn không thể tự chủ mà nhìn theo cô ấy.

Bạch Cẩm Sương đã xử lý hết những quả bóng màu, trên bàn chỉ còn lại bóng màu của Sở Tuấn Thịnh, còn lại quả bóng đen duy nhất.

Chỉ cần Bạch Cẩm Sương dùng bóng trắng, đánh nốt quả bóng màu đen vào trong lỗ, là có thể thắng trận đấu này.

Bạch Cẩm Sương ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Sở Tuấn Thịnh, đáy mắt hiện lên tia khiêu khích, nhìn thấy tâm tư của Sở Tuấn Thịnh như đang kinh ngạc.

Anh ta không cần nghĩ, cũng đã đoán được Bạch Cẩm Sương sẽ đánh trúng bóng đen vào lỗ.

Mặt Bạch Cẩm Sương đầy căng thẳng, cầm gậy lên, quả quyết đánh quả bóng đen vào thẳng lỗ.

Bên trong phòng chơi bi-a đã không còn ai nói chuyện, mọi người đều trở nên khiếp sợ, căn bản không nghĩ tới, Bạch Cẩm Sương lại lợi hại như vậy! Cô không cho Sở Tuấn Thịnh cơ hội để chơi tiếp, trực tiếp dùng một gậy đánh thẳng vào quả bóng màu, kết thúc trò chơi, thắng được trận đấu này.

Cô thần thái dựa cây gậy vào bên cạnh, ngước mắt lên nhìn vê phía Sở Tuấn Thịnh: "Anh Sở, cuộc thi đã kết thúc, những lời anh nói trước đây, còn tính không?”

Sở Tuấn Thịnh dùng ánh mắt phức tạp nhìn vào cô, chậm rãi nở nụ cười.

Nụ cười kia, có ngạc nhiên, có tán thưởng, còn có mấy phần si mê.

Anh ta mở miệng cười: “Chắc chắn rồi, chuyện lúc trước, xóa bỏ, nhưng mà, em gái Bạch, bây giờ tôi càng ngày càng hiếu kỳ, đến cùng em là loại người thế nào, biết thiết kế, biết đánh nhau, đến ngay cả bi-a mà cũng chơi giỏi như vậy, còn có gì mà em không thể chứ, em thật sự để cho tôi càng ngày càng cảm thấy hứng thú đây!" Anh ta nhìn vào Bạch Cẩm Sương, giống như là nhìn những điều bất ngờ.

Bạch Cẩm Sương mặt không biểu tình, cũng không trả lời mấy loại vấn đề nhàm chán này của anh ta: “Tôi đã thắng rồi, vậy xin đi trước một bước, tôi còn đang liên hoan ở dưới tầng!" Sở Tuấn Thịnh thấy vậy thì thôi, cũng không muốn làm cho Bạch Cẩm Sương chán ghét, anh ta cười nháy mắt với Bạch Cẩm Sương vài cái: "Không vấn đề, sau này cũng đừng quên thường xuyên liên lạc đấy!" Bạch Cẩm Sương không trả lời anh ta, mở cửa rời đi.

Cô vừa rời đi, trong phòng chơi bi-da trở nên náo nhiệt.

"Anh Sở, đây là cô gái ở quá Bar lần trước sao? Thực sự quá ngầu!" imgwebtruyen

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -----------------

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly HônTác giả: Vân Khởi Mặc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngThành phố Trà Giang, mười giờ tối. Đêm dần trở nên sâu hơn, ánh trăng vô cùng đẹp. Bạch Cẩm Sương tỉnh lại từ trong cơn say, đầu cô cảm thấy rất đau, nhìn thoáng qua cách trang trí trong phòng, cô phát hiện mình đang ở phòng đôi chỗ khách sạn mình ở. Hôm nay em gái Bạch Linh Lan tổ chức bữa tiệc ăn mừng cuộc thi thiết kế trang sức cấp thành phố, cô không nghĩ tới mình uống có hai ly đã say khướt như vậy rồi. Cô ngồi dậy, nghe thấy được bên cạnh loáng thoáng truyền ra cuộc đối thoại, lập tức xuống giường đi ra ngoài. Cửa phòng bên cạnh không khóa kín, mở ra một khe hở nhỏ, Bạch Gẩm Sương đang định vươn tay đẩy cửa, kết quả thấy được bên trong đang “chiến đấu”, cả người hoàn toàn cứng đờ. Một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu vàng nhạt, tóc tùy ý rối tung trên bả vai trắng nõn, quay lưng về phía mình, ôm ấp Trịnh Hoài Thanh bạn trai của cô. Cả người Bạch Cẩm Sương giống như bị sét đánh. Người phụ nữ ôm lấy cổ Trịnh Hoài Thanh làm nũng, giọng nói ngọt ngấy vang lên: “Hoài Thanh, vừa rồi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nữ thần Bi-a Sở Tuấn Thịnh không sao nghĩ tới, Bạch Cẩm Sương lại có thể làm cho người khác kinh ngạc như thế, kết thúc trò chơi chỉ bằng một cú đánh.Ánh mắt của anh ta chăm chú nhìn vào Bạch Cẩm Sương, đáy mắt lóe lên cảm giác vừa khiếp sợ vừa tán thưởng.Anh ta đột nhiên phát hiện, khi một người thực sự tỏa sáng, sẽ khiến ánh mắt của bạn không thể tự chủ mà nhìn theo cô ấy.Bạch Cẩm Sương đã xử lý hết những quả bóng màu, trên bàn chỉ còn lại bóng màu của Sở Tuấn Thịnh, còn lại quả bóng đen duy nhất.Chỉ cần Bạch Cẩm Sương dùng bóng trắng, đánh nốt quả bóng màu đen vào trong lỗ, là có thể thắng trận đấu này.Bạch Cẩm Sương ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Sở Tuấn Thịnh, đáy mắt hiện lên tia khiêu khích, nhìn thấy tâm tư của Sở Tuấn Thịnh như đang kinh ngạc.Anh ta không cần nghĩ, cũng đã đoán được Bạch Cẩm Sương sẽ đánh trúng bóng đen vào lỗ.Mặt Bạch Cẩm Sương đầy căng thẳng, cầm gậy lên, quả quyết đánh quả bóng đen vào thẳng lỗ.Bên trong phòng chơi bi-a đã không còn ai nói chuyện, mọi người đều trở nên khiếp sợ, căn bản không nghĩ tới, Bạch Cẩm Sương lại lợi hại như vậy! Cô không cho Sở Tuấn Thịnh cơ hội để chơi tiếp, trực tiếp dùng một gậy đánh thẳng vào quả bóng màu, kết thúc trò chơi, thắng được trận đấu này.Cô thần thái dựa cây gậy vào bên cạnh, ngước mắt lên nhìn vê phía Sở Tuấn Thịnh: "Anh Sở, cuộc thi đã kết thúc, những lời anh nói trước đây, còn tính không?”Sở Tuấn Thịnh dùng ánh mắt phức tạp nhìn vào cô, chậm rãi nở nụ cười.Nụ cười kia, có ngạc nhiên, có tán thưởng, còn có mấy phần si mê.Anh ta mở miệng cười: “Chắc chắn rồi, chuyện lúc trước, xóa bỏ, nhưng mà, em gái Bạch, bây giờ tôi càng ngày càng hiếu kỳ, đến cùng em là loại người thế nào, biết thiết kế, biết đánh nhau, đến ngay cả bi-a mà cũng chơi giỏi như vậy, còn có gì mà em không thể chứ, em thật sự để cho tôi càng ngày càng cảm thấy hứng thú đây!" Anh ta nhìn vào Bạch Cẩm Sương, giống như là nhìn những điều bất ngờ.Bạch Cẩm Sương mặt không biểu tình, cũng không trả lời mấy loại vấn đề nhàm chán này của anh ta: “Tôi đã thắng rồi, vậy xin đi trước một bước, tôi còn đang liên hoan ở dưới tầng!" Sở Tuấn Thịnh thấy vậy thì thôi, cũng không muốn làm cho Bạch Cẩm Sương chán ghét, anh ta cười nháy mắt với Bạch Cẩm Sương vài cái: "Không vấn đề, sau này cũng đừng quên thường xuyên liên lạc đấy!" Bạch Cẩm Sương không trả lời anh ta, mở cửa rời đi.Cô vừa rời đi, trong phòng chơi bi-da trở nên náo nhiệt."Anh Sở, đây là cô gái ở quá Bar lần trước sao? Thực sự quá ngầu!" imgwebtruyen- -----------------

Chương 103: Nữ Thần Bi-a