“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy……

Chương 14: Tiên khí

Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Ngoài trần gian muôn màu xanh tốt, tươi đẹp này, còn có Thiên giới – Vùng đất trêи chín tầng mây. Liệu có ai nghĩ rằng, mình cũng là một phần của thế giới đó không? Trêи trời có muôn vàn vị tiên, vị thần, chính là những người bản năng có phép thuật, nghe hư cấu nhưng đó là sự thật. Chuyện trần gian tạm gác sang một bên, kể chuyện Thiên giới- -----------------------------------Tại khuê phòng của Khả Hy – Nhị tiểu thư Lam gia, thượng vị tiên nữ ở Thiên giới - tại Điệp phủ, nàng ngồi thơ thẩn nhìn vào quyển kinh thư. Tựa đang tập trung mà suy nghĩ điều gì đó, nhưng không, tâm hồn của nàng bây giờ đang dần dần bị gió cuốn đi. Khả Hy có một vị tỷ tỷ - Đại tiểu thư Vĩ Nguyệt – Do tiên khí quá yếu ớt, nên bị đưa xuống trần gian tu luyện, tích đức. Chẳng biết bây giờ tỷ ấy ra sao? Khả Hy không được phép xem quyển sổ ghi kiếp đời người của lão Diêm vương, chẳng biết bây giờ đi xuống trần gian tìm tỷ ấy ở đâu. Chán nản nàng đặt quyển kinh thư xuống, lại ngồi lên bàn trà, nhâm nhi một tách trà hoa cúc, hương thơm thoang thoảng khiến nàng bớt đi chút căng thẳng.“Uyển Nhi, năm xưa Đại tỷ có dấu hiện nhận biết nào không?” – Cô hỏi nữ hầu thân cận của mình, có lẽ cô đang muốn tìm tỷ ấy.“Hồi Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư có một vết bớt màu đỏ phía sau gáy.” – Nghe giống giống một ai đó ở trần gian nhỉ?“Ngươi xem hộ ta, tiên khí tỷ ấy đã tăng lên chưa?” – Chỉ cần tiên khí đủ mạnh, có thể tìm thấy dù chỉ là đoán, nhưng đa phần khả năng đoán trúng rất cao.“Tiểu… tiểu thư…” – Uyển Nhi cô nương mở quyển sổ ghi chép tiên khí ra… Thật sự quá bất ngờ rồi chăng?“Có chuyện gì sao? Chẳng lẽ Đại tỷ, tiên khí không tăng lên chút nào? – Khả Hy nói với cái giọng chán nản, bản mặt của nàng trông vô cùng khó mà diễn tả.“Không thưa Người, mà là…” – Thật sự nó rất khó nói đến vậy hay sao? Chuyện Đại tiểu thư Lam Vĩ Nguyệt có quay về Thiên giới được không cần nghe qua câu nói này của Uyển Nhi cô nương.“Đại tiểu thư… tiên khí rất cao, cao hơn cả Người đó, Nhị tiểu thư!” – Mức độ tiên khí mà Vĩ Nguyệt sở hữu thật sự rất cao, Lam gia trước giờ Khả Hy vẫn luôn giữ tiên khí cao nhất, nhưng…“Thật… thật tốt quá, Đại tỷ có thể quay về rồi. Không được! Không chờ thêm lâu nữa, ta đi xuống tìm tỷ ấy.” - Vừa nói, Khả Hy liền thu xếp đồ đạc mau chóng khởi hành. Tính theo năm ở Thiên giới, Đại tiểu thư đi đã được vạn năm rồi.Đến nay đã được chục vạn năm Khả Hy chưa hạ phàm. Cảnh sắc nơi đây cũng thật đẹp, vượt qua được chín tầng mây xuống đến nơi, đúng thật cảnh sắc rất trù phú. Cô lại dừng chân đúng với đất nước Đại Lam rộng lớn, nơi mà Dương An Thục – Thực chất là Đại tiểu thư Lam Vĩ Nguyệt – đang cư ngụ.Cô cẩn thận cải trang thành một cung nữ, đi vào từng cung một dò la tung tích của Vĩ Nguyệt. Đến tẩm cung cuối cùng, đó chính là Tuyết Dư cung, nơi An Thục được ban ngự. Vô tình lướt qua dáng người mảnh mai của Dương An Thục, nàng thấy một vết bớt nhỏ nhỏ ở sau gáy, xác nhận ngay đó chính là Đại tỷ. Đúng thật, tiên khí toát ra từ người An Thục thực sự quá lớn. Và… An Thục, dường như nàng cũng cảm nhận được luồng khí bao quanh mình…

Ngoài trần gian muôn màu xanh tốt, tươi đẹp này, còn có Thiên giới – Vùng đất trêи chín tầng mây. Liệu có ai nghĩ rằng, mình cũng là một phần của thế giới đó không? Trêи trời có muôn vàn vị tiên, vị thần, chính là những người bản năng có phép thuật, nghe hư cấu nhưng đó là sự thật. Chuyện trần gian tạm gác sang một bên, kể chuyện Thiên giới

- -----------------------------------

Tại khuê phòng của Khả Hy – Nhị tiểu thư Lam gia, thượng vị tiên nữ ở Thiên giới - tại Điệp phủ, nàng ngồi thơ thẩn nhìn vào quyển kinh thư. Tựa đang tập trung mà suy nghĩ điều gì đó, nhưng không, tâm hồn của nàng bây giờ đang dần dần bị gió cuốn đi. Khả Hy có một vị tỷ tỷ - Đại tiểu thư Vĩ Nguyệt – Do tiên khí quá yếu ớt, nên bị đưa xuống trần gian tu luyện, tích đức. Chẳng biết bây giờ tỷ ấy ra sao? Khả Hy không được phép xem quyển sổ ghi kiếp đời người của lão Diêm vương, chẳng biết bây giờ đi xuống trần gian tìm tỷ ấy ở đâu. Chán nản nàng đặt quyển kinh thư xuống, lại ngồi lên bàn trà, nhâm nhi một tách trà hoa cúc, hương thơm thoang thoảng khiến nàng bớt đi chút căng thẳng.

“Uyển Nhi, năm xưa Đại tỷ có dấu hiện nhận biết nào không?” – Cô hỏi nữ hầu thân cận của mình, có lẽ cô đang muốn tìm tỷ ấy.

“Hồi Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư có một vết bớt màu đỏ phía sau gáy.” – Nghe giống giống một ai đó ở trần gian nhỉ?

“Ngươi xem hộ ta, tiên khí tỷ ấy đã tăng lên chưa?” – Chỉ cần tiên khí đủ mạnh, có thể tìm thấy dù chỉ là đoán, nhưng đa phần khả năng đoán trúng rất cao.

“Tiểu… tiểu thư…” – Uyển Nhi cô nương mở quyển sổ ghi chép tiên khí ra… Thật sự quá bất ngờ rồi chăng?

“Có chuyện gì sao? Chẳng lẽ Đại tỷ, tiên khí không tăng lên chút nào? – Khả Hy nói với cái giọng chán nản, bản mặt của nàng trông vô cùng khó mà diễn tả.

“Không thưa Người, mà là…” – Thật sự nó rất khó nói đến vậy hay sao? Chuyện Đại tiểu thư Lam Vĩ Nguyệt có quay về Thiên giới được không cần nghe qua câu nói này của Uyển Nhi cô nương.

“Đại tiểu thư… tiên khí rất cao, cao hơn cả Người đó, Nhị tiểu thư!” – Mức độ tiên khí mà Vĩ Nguyệt sở hữu thật sự rất cao, Lam gia trước giờ Khả Hy vẫn luôn giữ tiên khí cao nhất, nhưng…

“Thật… thật tốt quá, Đại tỷ có thể quay về rồi. Không được! Không chờ thêm lâu nữa, ta đi xuống tìm tỷ ấy.” - Vừa nói, Khả Hy liền thu xếp đồ đạc mau chóng khởi hành. Tính theo năm ở Thiên giới, Đại tiểu thư đi đã được vạn năm rồi.

Đến nay đã được chục vạn năm Khả Hy chưa hạ phàm. Cảnh sắc nơi đây cũng thật đẹp, vượt qua được chín tầng mây xuống đến nơi, đúng thật cảnh sắc rất trù phú. Cô lại dừng chân đúng với đất nước Đại Lam rộng lớn, nơi mà Dương An Thục – Thực chất là Đại tiểu thư Lam Vĩ Nguyệt – đang cư ngụ.

Cô cẩn thận cải trang thành một cung nữ, đi vào từng cung một dò la tung tích của Vĩ Nguyệt. Đến tẩm cung cuối cùng, đó chính là Tuyết Dư cung, nơi An Thục được ban ngự. Vô tình lướt qua dáng người mảnh mai của Dương An Thục, nàng thấy một vết bớt nhỏ nhỏ ở sau gáy, xác nhận ngay đó chính là Đại tỷ. Đúng thật, tiên khí toát ra từ người An Thục thực sự quá lớn. Và… An Thục, dường như nàng cũng cảm nhận được luồng khí bao quanh mình…

Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Ngoài trần gian muôn màu xanh tốt, tươi đẹp này, còn có Thiên giới – Vùng đất trêи chín tầng mây. Liệu có ai nghĩ rằng, mình cũng là một phần của thế giới đó không? Trêи trời có muôn vàn vị tiên, vị thần, chính là những người bản năng có phép thuật, nghe hư cấu nhưng đó là sự thật. Chuyện trần gian tạm gác sang một bên, kể chuyện Thiên giới- -----------------------------------Tại khuê phòng của Khả Hy – Nhị tiểu thư Lam gia, thượng vị tiên nữ ở Thiên giới - tại Điệp phủ, nàng ngồi thơ thẩn nhìn vào quyển kinh thư. Tựa đang tập trung mà suy nghĩ điều gì đó, nhưng không, tâm hồn của nàng bây giờ đang dần dần bị gió cuốn đi. Khả Hy có một vị tỷ tỷ - Đại tiểu thư Vĩ Nguyệt – Do tiên khí quá yếu ớt, nên bị đưa xuống trần gian tu luyện, tích đức. Chẳng biết bây giờ tỷ ấy ra sao? Khả Hy không được phép xem quyển sổ ghi kiếp đời người của lão Diêm vương, chẳng biết bây giờ đi xuống trần gian tìm tỷ ấy ở đâu. Chán nản nàng đặt quyển kinh thư xuống, lại ngồi lên bàn trà, nhâm nhi một tách trà hoa cúc, hương thơm thoang thoảng khiến nàng bớt đi chút căng thẳng.“Uyển Nhi, năm xưa Đại tỷ có dấu hiện nhận biết nào không?” – Cô hỏi nữ hầu thân cận của mình, có lẽ cô đang muốn tìm tỷ ấy.“Hồi Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư có một vết bớt màu đỏ phía sau gáy.” – Nghe giống giống một ai đó ở trần gian nhỉ?“Ngươi xem hộ ta, tiên khí tỷ ấy đã tăng lên chưa?” – Chỉ cần tiên khí đủ mạnh, có thể tìm thấy dù chỉ là đoán, nhưng đa phần khả năng đoán trúng rất cao.“Tiểu… tiểu thư…” – Uyển Nhi cô nương mở quyển sổ ghi chép tiên khí ra… Thật sự quá bất ngờ rồi chăng?“Có chuyện gì sao? Chẳng lẽ Đại tỷ, tiên khí không tăng lên chút nào? – Khả Hy nói với cái giọng chán nản, bản mặt của nàng trông vô cùng khó mà diễn tả.“Không thưa Người, mà là…” – Thật sự nó rất khó nói đến vậy hay sao? Chuyện Đại tiểu thư Lam Vĩ Nguyệt có quay về Thiên giới được không cần nghe qua câu nói này của Uyển Nhi cô nương.“Đại tiểu thư… tiên khí rất cao, cao hơn cả Người đó, Nhị tiểu thư!” – Mức độ tiên khí mà Vĩ Nguyệt sở hữu thật sự rất cao, Lam gia trước giờ Khả Hy vẫn luôn giữ tiên khí cao nhất, nhưng…“Thật… thật tốt quá, Đại tỷ có thể quay về rồi. Không được! Không chờ thêm lâu nữa, ta đi xuống tìm tỷ ấy.” - Vừa nói, Khả Hy liền thu xếp đồ đạc mau chóng khởi hành. Tính theo năm ở Thiên giới, Đại tiểu thư đi đã được vạn năm rồi.Đến nay đã được chục vạn năm Khả Hy chưa hạ phàm. Cảnh sắc nơi đây cũng thật đẹp, vượt qua được chín tầng mây xuống đến nơi, đúng thật cảnh sắc rất trù phú. Cô lại dừng chân đúng với đất nước Đại Lam rộng lớn, nơi mà Dương An Thục – Thực chất là Đại tiểu thư Lam Vĩ Nguyệt – đang cư ngụ.Cô cẩn thận cải trang thành một cung nữ, đi vào từng cung một dò la tung tích của Vĩ Nguyệt. Đến tẩm cung cuối cùng, đó chính là Tuyết Dư cung, nơi An Thục được ban ngự. Vô tình lướt qua dáng người mảnh mai của Dương An Thục, nàng thấy một vết bớt nhỏ nhỏ ở sau gáy, xác nhận ngay đó chính là Đại tỷ. Đúng thật, tiên khí toát ra từ người An Thục thực sự quá lớn. Và… An Thục, dường như nàng cũng cảm nhận được luồng khí bao quanh mình…

Chương 14: Tiên khí