“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy……
Chương 15: "Cô là ai?..."
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Khả Hy rất vui mừng, khi đã tìm ra Đại tỷ. Cô lập tức bay về Thiên giới kể lại cho Uyển Nhi. Niềm phấn khởi trong cô cứ tăng lên vùn vụt, vạn năm rồi, cũng nhớ chứ?“Như vậy thật tốt quá rồi Tiểu thư… Chúng ta mau đón Đại tiểu thư về.” – Uyển Nhi cũng vui không kèm gì Khả Hy. Nhưng quan trọng là… lâu như vậy đương nhiên Vĩ Nguyệt sẽ chẳng nhớ bất cứ điều gì về Thiên giới.“Em có nhớ, khi xưa Đại tỷ có bảo vật nào không?” – Chợt nhận ra điều gì, Khả Hy quay sang hỏi Uyển Nhi. Chỉ cần cho Vĩ Nguyệt chạm vào vật nào đó của cô ấy ở Thiên giới, chắc chắn sẽ nhớ lại.“Tiểu thư… Đại tiểu thư có chiếc vòng làm từ đá quý.” – Uyển Nhi vui mừng lấy từ trong hộp gỗ ra một chiếc vòng, nó ánh lên một sắc xanh rất đẹp. Là vòng do Ngọc đế ban cho.Lại một lần nữa, Khả Hy lại hạ phàm xuống nhân gian. Quay lại chỗ Tuyết Dư cung. Chờ về đêm, khi cung đang vắng. Cô hiện ra, như thì thầm nói với An Thục- Tỷ tỷ… tỷ tỷ…An Thục tỉnh dậy, rất ngạc nhiên. Trông Khả Hy như một hồn ma vậy. Nàng định hét lên vì sợ hãi, nhưng vẫn cố hỏi.- Cô… cô là ai?- Muội là Lam Khả Hy, thượng vị tiên nữ ở Thiên giới, là muội muội của tỷ đó.- Ta… ta làm gì có muội nào là tiên?- Đây là chiếc vòng được làm từ đá quý mà Ngọc đế ban cho tỷ năm xưa khi ở Thiên giới, chạm vào nó, tỷ sẽ có lại kí ứcTuy hơi băn khoăn, nhưng An Thục thử chạm vào. Muốn khoảng kí ức bổng chảy về… Nhớ ra thân phận và lí do hạ phạm xuống trần gian“Kh… Khả Hy?” – Đầu hơi choáng một chút, nhưng cô vẫn cố nhớ đó chính là Nhị muội của mình.“Đại tỷ nhớ ra muội rồi chứ?” – Gặng hỏi dù chỉ một chút, cô mong rằng tỷ sẽ nhớ ra mình. Bỗng tiên khí tỷ ấy mạnh như thế, chắc chặn đã từng trải qua một lần đầu thai. Và tiền kiếp chắc chắn rất gian khổ.Trời cũng đã là canh ba rồi. An Thục sắp xếp chút đồ đạc, chuẩn bị đi theo Khả Hy về diện kiến phụ mẫu và Ngọc đế. Có lẽ biện pháp tăng tiên khí của Ngọc đế rất hiệu quả. Đường đường là Đại tiểu thư của gia tộc Thượng tiên lớn nhất mà tiên khí chỉ đếm trêи đầu ngón tay quả thực không được. Lần này về, lại có một lượng tiên khí vô biên.- --------------------------------------Vượt qua chín tầng mây, lên đến Hoàng cung nơi Ngọc đế đang ở. Bước qua cánh cửa lớn, Ngọc đế đang ngồi trêи cao, nhìn xuống với cặp mắt hiền từ.“Lam đại tiểu thư đã quay về rồi hay sao?” – Ngọc đế ngồi trêи ngôi báu, ngỏ ý hỏi thăm.“Hồi Bệ hạ, tiểu nữ mới quay về.” – An Thục tỏ ra cực kì kính trọng với Ngài. Nay trêи nay An Thục vẫn đeo chiếc vòng Ngọc đế ban.“Ngươi đi về diện kiến phụ mẫu thân đi.” – Ngọc đế xua tay, đứng dậy bước khỏi ngai vàng. Đi vào phía bên trong màn mây mù huyền ảo.
Khả Hy rất vui mừng, khi đã tìm ra Đại tỷ. Cô lập tức bay về Thiên giới kể lại cho Uyển Nhi. Niềm phấn khởi trong cô cứ tăng lên vùn vụt, vạn năm rồi, cũng nhớ chứ?
“Như vậy thật tốt quá rồi Tiểu thư… Chúng ta mau đón Đại tiểu thư về.” – Uyển Nhi cũng vui không kèm gì Khả Hy. Nhưng quan trọng là… lâu như vậy đương nhiên Vĩ Nguyệt sẽ chẳng nhớ bất cứ điều gì về Thiên giới.
“Em có nhớ, khi xưa Đại tỷ có bảo vật nào không?” – Chợt nhận ra điều gì, Khả Hy quay sang hỏi Uyển Nhi. Chỉ cần cho Vĩ Nguyệt chạm vào vật nào đó của cô ấy ở Thiên giới, chắc chắn sẽ nhớ lại.
“Tiểu thư… Đại tiểu thư có chiếc vòng làm từ đá quý.” – Uyển Nhi vui mừng lấy từ trong hộp gỗ ra một chiếc vòng, nó ánh lên một sắc xanh rất đẹp. Là vòng do Ngọc đế ban cho.
Lại một lần nữa, Khả Hy lại hạ phàm xuống nhân gian. Quay lại chỗ Tuyết Dư cung. Chờ về đêm, khi cung đang vắng. Cô hiện ra, như thì thầm nói với An Thục
- Tỷ tỷ… tỷ tỷ…
An Thục tỉnh dậy, rất ngạc nhiên. Trông Khả Hy như một hồn ma vậy. Nàng định hét lên vì sợ hãi, nhưng vẫn cố hỏi.
- Cô… cô là ai?
- Muội là Lam Khả Hy, thượng vị tiên nữ ở Thiên giới, là muội muội của tỷ đó.
- Ta… ta làm gì có muội nào là tiên?
- Đây là chiếc vòng được làm từ đá quý mà Ngọc đế ban cho tỷ năm xưa khi ở Thiên giới, chạm vào nó, tỷ sẽ có lại kí ức
Tuy hơi băn khoăn, nhưng An Thục thử chạm vào. Muốn khoảng kí ức bổng chảy về… Nhớ ra thân phận và lí do hạ phạm xuống trần gian
“Kh… Khả Hy?” – Đầu hơi choáng một chút, nhưng cô vẫn cố nhớ đó chính là Nhị muội của mình.
“Đại tỷ nhớ ra muội rồi chứ?” – Gặng hỏi dù chỉ một chút, cô mong rằng tỷ sẽ nhớ ra mình. Bỗng tiên khí tỷ ấy mạnh như thế, chắc chặn đã từng trải qua một lần đầu thai. Và tiền kiếp chắc chắn rất gian khổ.
Trời cũng đã là canh ba rồi. An Thục sắp xếp chút đồ đạc, chuẩn bị đi theo Khả Hy về diện kiến phụ mẫu và Ngọc đế. Có lẽ biện pháp tăng tiên khí của Ngọc đế rất hiệu quả. Đường đường là Đại tiểu thư của gia tộc Thượng tiên lớn nhất mà tiên khí chỉ đếm trêи đầu ngón tay quả thực không được. Lần này về, lại có một lượng tiên khí vô biên.
- --------------------------------------
Vượt qua chín tầng mây, lên đến Hoàng cung nơi Ngọc đế đang ở. Bước qua cánh cửa lớn, Ngọc đế đang ngồi trêи cao, nhìn xuống với cặp mắt hiền từ.
“Lam đại tiểu thư đã quay về rồi hay sao?” – Ngọc đế ngồi trêи ngôi báu, ngỏ ý hỏi thăm.
“Hồi Bệ hạ, tiểu nữ mới quay về.” – An Thục tỏ ra cực kì kính trọng với Ngài. Nay trêи nay An Thục vẫn đeo chiếc vòng Ngọc đế ban.
“Ngươi đi về diện kiến phụ mẫu thân đi.” – Ngọc đế xua tay, đứng dậy bước khỏi ngai vàng. Đi vào phía bên trong màn mây mù huyền ảo.
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Khả Hy rất vui mừng, khi đã tìm ra Đại tỷ. Cô lập tức bay về Thiên giới kể lại cho Uyển Nhi. Niềm phấn khởi trong cô cứ tăng lên vùn vụt, vạn năm rồi, cũng nhớ chứ?“Như vậy thật tốt quá rồi Tiểu thư… Chúng ta mau đón Đại tiểu thư về.” – Uyển Nhi cũng vui không kèm gì Khả Hy. Nhưng quan trọng là… lâu như vậy đương nhiên Vĩ Nguyệt sẽ chẳng nhớ bất cứ điều gì về Thiên giới.“Em có nhớ, khi xưa Đại tỷ có bảo vật nào không?” – Chợt nhận ra điều gì, Khả Hy quay sang hỏi Uyển Nhi. Chỉ cần cho Vĩ Nguyệt chạm vào vật nào đó của cô ấy ở Thiên giới, chắc chắn sẽ nhớ lại.“Tiểu thư… Đại tiểu thư có chiếc vòng làm từ đá quý.” – Uyển Nhi vui mừng lấy từ trong hộp gỗ ra một chiếc vòng, nó ánh lên một sắc xanh rất đẹp. Là vòng do Ngọc đế ban cho.Lại một lần nữa, Khả Hy lại hạ phàm xuống nhân gian. Quay lại chỗ Tuyết Dư cung. Chờ về đêm, khi cung đang vắng. Cô hiện ra, như thì thầm nói với An Thục- Tỷ tỷ… tỷ tỷ…An Thục tỉnh dậy, rất ngạc nhiên. Trông Khả Hy như một hồn ma vậy. Nàng định hét lên vì sợ hãi, nhưng vẫn cố hỏi.- Cô… cô là ai?- Muội là Lam Khả Hy, thượng vị tiên nữ ở Thiên giới, là muội muội của tỷ đó.- Ta… ta làm gì có muội nào là tiên?- Đây là chiếc vòng được làm từ đá quý mà Ngọc đế ban cho tỷ năm xưa khi ở Thiên giới, chạm vào nó, tỷ sẽ có lại kí ứcTuy hơi băn khoăn, nhưng An Thục thử chạm vào. Muốn khoảng kí ức bổng chảy về… Nhớ ra thân phận và lí do hạ phạm xuống trần gian“Kh… Khả Hy?” – Đầu hơi choáng một chút, nhưng cô vẫn cố nhớ đó chính là Nhị muội của mình.“Đại tỷ nhớ ra muội rồi chứ?” – Gặng hỏi dù chỉ một chút, cô mong rằng tỷ sẽ nhớ ra mình. Bỗng tiên khí tỷ ấy mạnh như thế, chắc chặn đã từng trải qua một lần đầu thai. Và tiền kiếp chắc chắn rất gian khổ.Trời cũng đã là canh ba rồi. An Thục sắp xếp chút đồ đạc, chuẩn bị đi theo Khả Hy về diện kiến phụ mẫu và Ngọc đế. Có lẽ biện pháp tăng tiên khí của Ngọc đế rất hiệu quả. Đường đường là Đại tiểu thư của gia tộc Thượng tiên lớn nhất mà tiên khí chỉ đếm trêи đầu ngón tay quả thực không được. Lần này về, lại có một lượng tiên khí vô biên.- --------------------------------------Vượt qua chín tầng mây, lên đến Hoàng cung nơi Ngọc đế đang ở. Bước qua cánh cửa lớn, Ngọc đế đang ngồi trêи cao, nhìn xuống với cặp mắt hiền từ.“Lam đại tiểu thư đã quay về rồi hay sao?” – Ngọc đế ngồi trêи ngôi báu, ngỏ ý hỏi thăm.“Hồi Bệ hạ, tiểu nữ mới quay về.” – An Thục tỏ ra cực kì kính trọng với Ngài. Nay trêи nay An Thục vẫn đeo chiếc vòng Ngọc đế ban.“Ngươi đi về diện kiến phụ mẫu thân đi.” – Ngọc đế xua tay, đứng dậy bước khỏi ngai vàng. Đi vào phía bên trong màn mây mù huyền ảo.