Tác giả:

Trong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong…

Chương 29: Kiếp Trước Thiếu Nợ Em Quá Nhiều

Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Kiêu Phong Khang đến gần, hỏi: “Có chuyện gìvậy?”Anh vừa nói chuyện vừa đưa tay tới, không tựnhiên lắm ôm cỏ từ trên vai Phùng Linh Nhi quaTay còn lại cấn thận đỡ đầu cô, để cô dựa vào vaianh thoải mái hơn“Chú ba” Ở trước mặt Kiều Phong Khang,Phùng Linh Nhi cực kỳ ngoan ngoãn, cơ thế cũngđứng tới thẳng tắp: “Tối nay bọn cháu họp lớp,Anh Tuyết uống nhiều mấy ly nên cháu đưa cậuãy vꔓLàm phiên cháu rôi” Kiêu Phong Khang gậtđầu với Phùng Linh Nhi“Không phiền chút nào hết.Chỉ là gần đâytâm trạng của Ảnh Tuyết luôn không tốt, tốt nhấtsáng mai chủ ba có thế khoan dung một xíu, đểấy đi thi thật tốt”Tâm trạng không tõt?Con nhóc này đã thoát khỏi sự quản thúc củaanh, được dọn ra ngoại như CÓ mong muôn, cònkhông vui cái gì?“Tôi biết rồi ““Vậy là được rồi, cháu về trước đây””Dì Lý, gọi tài xế đưa cô Phùng về ”“Vâng, cậu chủ”Dì Lý đưa Phùng Linh Nhi ra ngoài, thoáng cáitrong cả phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họKiêu Phong Khang đỡ eo Du Ảnh Tuyết, cảmnhận được độ ấm của cô, ngửi thấy hơi thở côgần trong gang tấc mới cảm thấy chân thậtNhóc con của anh, đã trở vềLại trở về trong tâm tay của anh, trong vòngtay của anhLúc này, trái tim đã trống rông bãy lâu nay mớibuông xuống và được lãp đầy lần nữa“Linh Nhi, tớ không muốn làm chó con… Tớkhông quay về đâu… Làm chó con mất mặt lắmCô mơ mơ màng màng lấm bấm không rõ, đấyngười bên cạnhCô trở về là tốt rồi, cho dù không phải tựnguyện, Kiêu Phong Khang cũng không tức giậnnóiBây giờ anh không còn câu mong điều gì nữa,chỉ cần có cô là đủKiêu Phong Khang ghé vào tai cô: “Bây giờđẫu tranh đã chậm, bé chó con”Dứt lời, anh cúi người ôm ngang cô lênMặt của Du Ảnh Tuyết vùi vào ngực anh, nửatỉnh nửa mê, có thế ngửi thấy hơi thở trên ngườianh.Cho dù là giận anh, bực anh, sợ anh, thếnhưng khuỷu tay này, mùi hương này cũng khiếncô có cảm giác yên bình khó hiểuKhoảng thời gian ở trường, cô cảm giác mìnhnhư một dây lục bình phiêu bạt, chó con bị vứt bỏĐáng thương đến mức cả nơi đặt chân cũngkhông cóKhông ai thương, không ai yêu, cũng không aiquan tâmChóp mũi cay cay, cô không biết bây giờ làchân thật hay còn đang năm mơ, siết chặt nắmđâm tức giận đập anh“Đồ đáng ghét, cho chú đuối cháu đi này! Chochú đuối cháu đi này!” Cô nghẹn ngào, nói tronglúc say: “Cháu không đi đâu… Ai bảo chú nóimuốn nuôi cháu, cháu sẽ đựa dẳm chú cả đờiCô khócTrên qương mặt nhỏ nhắn ấm ức dính nướcmắt óng ánh, đâm vào ngực Kiêu Phong Khangđau nhức.Nắm đấm của cô cũng rút về, khuônmặt nhỏ nhắn càng vùi sâu vào ngực anh, giốngnhư một đứa trẻ bỗc đồngNhất định cô không biết dáng vẻ ăn vạ củamình giờ phút này đáng yêu bao nhiều, rồi lạingười ta đau lòng bao nhiêuAnh là tên khốn mới có thế thật sự nhẳn tâmđuối cô đi, khiến cô sống trong hoàn cảnh tôi tệnhư vậy lâu đến thếKiêu Phong Khang hối hận“Tốt nhất em đừng quên đêm nay.Sau này,em phải dựa dắm tôi cả đời” Anh nói thâm, giọngnói có chút lạc điệuCô không lên tiêng, cũng không biết có nghethấy câu này hay không, chỉ vùi vào ngực anhkhóc thút thítKiều Phong Khang bất đắc dĩ thở dài.Thườngngày cô rất ít khóc, xem ra trong khoảng thời giannày lạnh nhạt với cô, thật sự dọa có rồiKiêu Phong Khang ôm Du Ảnh Tuyết lên lầu,đặt xuống giườngAnh không đi ngay mà ngôi ở mép giường,một tay chống bên người cô, một tay đấy mái tócấm ướt mồ hôi rối bời trên gò má của cô.KiêuPhong Khang nhìn qương mặt nhỏ nhắn khiếnngày nhớ đêm mong thật chăm chú, giọngnói rất dịu đàng: “Sau này ngoan một chút, đừngchọc tôi tức giận nữa, có biết không?”“Cháu ghét chú nhất… Chú, bất nạt cháukhông cha không mẹ”Cô hất tay anh ra một cách bừa bãi, nói khôngrõ rằng, lông mày nhanh chóng nhíu chặtKiêu Phong Khang giữ chặt tay cô, đặt lênđỉnh đầu, cúi người xuống, môi gần như áp vàomôi cô: ““Rốt cuộc là ai bắt nạt ai? Háả? Không nhìnra tôi tốt với em thì thôi, còn hở chút là lấy MinhĐức ra chọc tức tôi, biết rõ đó là đ**m yếu của tôiđúng không?”Là muốn chọc tức chú đó… Chọc tức chú.Aicho chú… Nối giận với cháu..” Cô không thật sựnghe lọt lời anh, hoàn toàn theo bản năng chốnglại anhCái đầu choáng váng khó chịu đi chuyến,khoảnh khắc nghiêng đầu, đôi môi nóng bóng vôtình cọ qua môi anhiêu Phong Khang cứng đờ, nhiệt độ trongCô Dâu Bị Chiếm Đoạtphòng tăng vọtNóng đến mức khiến anh miệng đắng lưỡikhôHô hấp và cánh tay đều căng thẳng, môi áplên môi cô, mắt thâm trảm, lửa dục bập bùng: “Emkhông để tôi dễ chịu được một ngày nào ”Bây giờ càng khó chịu hơn.Từ trước tới naycơ thế của anh không chịu nối cô trêu chọc vàkhiêu khích dù chỉ một xíuNhưng ngày nào cô cũng khiến anh khó chịu!Du Ảnh Tuyết thở nhẹ một tiếng, chợt ngấngđầu lên, thoáng cái c*n m** d*** của Kiều PhongKhang, giống như trá đũa mà cắn mạnh một cáiTrong nháy mắt đóThời gian như bị đóng băngKiêu Phong Khang chấn động kịch liệt, cảmthấy một dòng điện trí mạng xẹt qua cơ thế anh,xông thắng vào từng tế bào trong cơ thế, khiếnsắp phát điênTốt lắm! NhớBây giờ, cuối cùng là ai bắt nạt ai? Cô phảncảm sự đụng chạm của anh như vậy, hiện tại lạitrêu chọc anh hết lân này tới lần khác?Người khơi mào hôn nhiên không biết giờphút này mình đang làm chuyện thiêu thân gì, chỉcắn chặt đôi môi mềm thật mỏng kiaCuõi cùng Kiêu Phong Khang cũng tìm lạiđược hô hấp, lại thở gấp một tiếng, cơ thế căngthẳng tới đau nhứcNhưng hình như con nhóc này quyết tâmkhông đế anh dễ chịu, sau đó lại ngậm lấy môidưới của anh thích thú m*t, dáng vẻ say mê cựckỳ giống đứa bé chưa trưởng thành, lại giống yêutỉnh quyến rũ chuyên hút tỉnh khí của đàn ôngCon nhóc này xem môi anh thành kẹo rồi hả?“Bé con, có qua có lại, bây giờ tới lượt tôi cắnem rồi” Trong giọng nói khàn khàn của anh mangtheo khát vọng mãnh liệtKiêu Phong Khang nắm cảm cô, cạy răng côra, cho mình một xíu để rút lui.Sau đó, nụ hônnóng bỏng, bá đạo không cho phép từ chối đặtlên đôi mềm mại của côDu Ảnh Tuyết ngơ ngơ ngác ngác, cảm thấyquanh người bị một đống lửa cháy mạnh bao phủVô hình đốt cô tới miệng đắng lưỡi khô, liên tụcrun rấyCô không chịu nối phát ra tiếng thở gấp, cũngtrong phút chốc đó, anh hôn côCô cảm giác mình như bị nuốt sống, hoặcnhư bị cuốn vào trong một dòng nước ãmCô càng lún càng sâu, càng ngày càng khôngCÔ SỨCTrong cơ thế dấy lên cảm giác khô nóng trốngrông khiến đầu óc cô choáng váng, mô hôi nóngđầm đìaNgoại trừ thấp giọng hõn hến rên rÍ ra, cô vôthức đưa tay bám lên vai người đàn ông, đưa bảnới gần môi răng của người đàn ông hơnKiều Phong Khang vì cử chỉ nhỏ bé này củacô mà càng thở nặng nhọc.Anh thỏa mãn thở ratiếng, không nhịn nối, thoáng cởi đồng phục màutrắng trên người côSau đó, ngón tay thon dài sờ ra sau lưng, nhẹnhàng gáy một cái, quần áo trên người cô cử thếmà mở ra, bị anh thở hốn hến vội vàng đấy lênDưới ánh đèn, thứ đây đặn quyến rũ của côgái gần như nảy ra, đế lộ làn da trắng nỗn nà củaCÔHơi thở Kiêu Phong Khang lập tức nghẹn lại,hai mắt vì khát vọng mãnh liệt mà đỏ bừng lên,cho dù ngày thường có kiêm chế tốt đến đâu, giờphút này gân như lập tức không không chẽ nõiNếu anh buông tha thứ tốt đẹp như vậy, chẳngphải sẽ bị trời trách phạt hay sao?Kiêu Phong Khang nặng nề thở ra một hơi, cúingười ngậm lãy“Á” Cô vừa như thỏa mãn, lại như khó chịu,niệng nhỏ nhắn phát ra một tiếng “Á” vừa đauđớn vừa sung sướng, cơ thế nho nhỏ không kìmđược mà cong lênBàn tay nhỏ bé run rấy luỗn vào mái tóc ngắncủa người đàn ông, ngón tay thon dài bấu lấy tócanhTrên chóp mũi, trên da thịt chảy ra một lớp mồhỏiCuõi cùng cô làm sao vậy?Cô không biếtChỉ biết là, như vậy thật khó chịu, lại chẳnghiếu sao… Vui sướng… Giống như lơ lửng trênmây, bay bống trên thiên đườngy, Dây 3 )Dường như cô muốn nhiều hơn nữa“Cậu Kiều” Lúc bên trong dầu sôi lửa bỏng,đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói của ngườilàm.Động tác của Kiều Phong Khang khựng lại,nhíu mày, sắc mặt tàn nhắn: “Chuyện gì?”“Dì Lý nói tôi mang canh giải rượu lên, nói làphải uống ngay, nếu không sẽ ảnh hưởng đếncuộc thi ngày mai”Đôi mắt sâu thắm của Kiều Phong Khang nhìncô gái bên đưới vì tình đục mà hông hào tươi đẹphơn, làm sao nỡ buông tha cho cô như vậy?Giờ phút này, anh đã mong chờ rất nhiều năm,nghĩ tới rất nhiêu nămLúc biễn thành sự thật còn tốt đẹp hơn tưởngtượng của anh, k*ch th*ch mãnh liệt hơn, nóngbỏng hơnSau này, chỉ sợ lại càng khó nhịn hơn!“E rằng kiếp trước thiếu nợ em quá nhiều,khiến kiếp này em biến thành tiếu hô ly tới tra tấntôi” Kiêu Phong Khang tự giêu, khó nhịn cắn cổ cỏmột cái, không dám dùng sức quá mạnhYêu một cô bé nhỏ hơn mình cả mười tuổi,ban đầu cả mình cũng cảm thấy không thế tưởngtượng nóiVốn đ* anh cho rằng chỉ là cảm thấy mới mẻnhất thời, nhưng chẳng hiếu sao sự mới mẻ đó lạikéo dài tới nhiêu năm.Hơn nữa hiến nhiên khônghề có cảm giác muốn hạ nhiệtVì vậy, nếu cô không phải tiếu hô ly dụ dỗ anhtrong bóng tối, còn có cách giải thích nào nữa?Kiêu Phong Khang kiêm chế bản thân, hơichật vật đứng dậy, âm thầm chịu đựng, mặc lạiquản áo cho côMặc dù bị d*c v*ng mãnh liệt thúc giụcnhưng anh vô cùng rõ ràng, đêm nay không phảithời điểm thích hợp để muốn cô.Ngày mai là kỳthi đại học, anh không thế khiến lòng cô rỗi tungvào đêm nay, nếu không, nói không chừng cô sẽhận mìnhThật lâu sauKiêu Phong Khang mới mở cửaBên trong đã yên bình trở lại.Không khí mátmẻ thối qua, cho dù là ai cũng không nhìn ra bênvừa xảy ra một cuộc k*ch t*nh“Đút cô Du uống xong thì giúp cô ấy tắm rửathay quân áo khác”Anh dặn“Vâng, cậu chủ.”Kiều Phong Khang trở lại, nhìn cô nhóc đượcchăn đệm bao phủ chặt chẽ, sau đó trở về phòngtắm rửaTầm nước lạnhTác dụng rất kỳ nhỏVì vậyMột đêm, anh đi vệ sinh hai lầnTự xử, giải quyếtHôm sauSáng sớm, Du Ảnh Tuyết đã bị dì Lý ở bênngoài gõ cửa đánh thức“Dậy đi!” Ngay sau đó, dì Lý đã đấy cửa bướcvào: “Mau mau mau, hơn bảy giờ rồi, mau ngồihuấn bị một xíu, bữa sáng làm rất nhiều,xuõng dưới ăn hết”Du Ảnh Tuyết tính táo lạiCô trôồ mắtTrân nhà quen thuộcTay sờ xuỗng dướiGiường lớn vừa mềm mại vừa thoải mái!Còn có di Lý đang ở trước mặt mình thúc qiục“Sáng sớm đã ngây người, không phải cònchưa tỉnh rượu đấy chứ?” Dì Lý thấy cô khôngnhúc nhích, lo lắng hỏiDu Ánh Tuyết bực bội cào tóc: “Dì Lý, sao tôilại quay về đây rồi? Không phải tối qua tôi ăn cơmvới các bạn à?”“Cỏ còn nói nữa há, biết hôm nay là ngày gìcòn uõng đến say mèm.May là bạn cô, cô Phùngđưa cô về, nếu không hôm nay không dậy nối thìsao?”hùng Linh Nhi đưa cô về?Cô “Ai nha” một tiếng: “Phùng Linh Nhi, bị cậuhại chết rõi!”Cô nuốt lời, phải làm chó con!.

Kiêu Phong Khang đến gần, hỏi: “Có chuyện gì

vậy?”

Anh vừa nói chuyện vừa đưa tay tới, không tự

nhiên lắm ôm cỏ từ trên vai Phùng Linh Nhi qua

Tay còn lại cấn thận đỡ đầu cô, để cô dựa vào vai

anh thoải mái hơn

“Chú ba” Ở trước mặt Kiều Phong Khang,

Phùng Linh Nhi cực kỳ ngoan ngoãn, cơ thế cũng

đứng tới thẳng tắp: “Tối nay bọn cháu họp lớp,

Anh Tuyết uống nhiều mấy ly nên cháu đưa cậu

ãy vê”

“Làm phiên cháu rôi” Kiêu Phong Khang gật

đầu với Phùng Linh Nhi

“Không phiền chút nào hết.

Chỉ là gần đây

tâm trạng của Ảnh Tuyết luôn không tốt, tốt nhất

sáng mai chủ ba có thế khoan dung một xíu, để

ấy đi thi thật tốt”

Tâm trạng không tõt?

Con nhóc này đã thoát khỏi sự quản thúc của

anh, được dọn ra ngoại như CÓ mong muôn, còn

không vui cái gì?

“Tôi biết rồi “

“Vậy là được rồi, cháu về trước đây”

”Dì Lý, gọi tài xế đưa cô Phùng về ”

“Vâng, cậu chủ”

Dì Lý đưa Phùng Linh Nhi ra ngoài, thoáng cái

trong cả phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ

Kiêu Phong Khang đỡ eo Du Ảnh Tuyết, cảm

nhận được độ ấm của cô, ngửi thấy hơi thở cô

gần trong gang tấc mới cảm thấy chân thật

Nhóc con của anh, đã trở về

Lại trở về trong tâm tay của anh, trong vòng

tay của anh

Lúc này, trái tim đã trống rông bãy lâu nay mới

buông xuống và được lãp đầy lần nữa

“Linh Nhi, tớ không muốn làm chó con… Tớ

không quay về đâu… Làm chó con mất mặt lắm

Cô mơ mơ màng màng lấm bấm không rõ, đấy

người bên cạnh

Cô trở về là tốt rồi, cho dù không phải tự

nguyện, Kiêu Phong Khang cũng không tức giận

nói

Bây giờ anh không còn câu mong điều gì nữa,

chỉ cần có cô là đủ

Kiêu Phong Khang ghé vào tai cô: “Bây giờ

đẫu tranh đã chậm, bé chó con”

Dứt lời, anh cúi người ôm ngang cô lên

Mặt của Du Ảnh Tuyết vùi vào ngực anh, nửa

tỉnh nửa mê, có thế ngửi thấy hơi thở trên người

anh.

Cho dù là giận anh, bực anh, sợ anh, thế

nhưng khuỷu tay này, mùi hương này cũng khiến

cô có cảm giác yên bình khó hiểu

Khoảng thời gian ở trường, cô cảm giác mình

như một dây lục bình phiêu bạt, chó con bị vứt bỏ

Đáng thương đến mức cả nơi đặt chân cũng

không có

Không ai thương, không ai yêu, cũng không ai

quan tâm

Chóp mũi cay cay, cô không biết bây giờ là

chân thật hay còn đang năm mơ, siết chặt nắm

đâm tức giận đập anh

“Đồ đáng ghét, cho chú đuối cháu đi này! Cho

chú đuối cháu đi này!” Cô nghẹn ngào, nói trong

lúc say: “Cháu không đi đâu… Ai bảo chú nói

muốn nuôi cháu, cháu sẽ đựa dẳm chú cả đời

Cô khóc

Trên qương mặt nhỏ nhắn ấm ức dính nước

mắt óng ánh, đâm vào ngực Kiêu Phong Khang

đau nhức.

Nắm đấm của cô cũng rút về, khuôn

mặt nhỏ nhắn càng vùi sâu vào ngực anh, giống

như một đứa trẻ bỗc đồng

Nhất định cô không biết dáng vẻ ăn vạ của

mình giờ phút này đáng yêu bao nhiều, rồi lại

người ta đau lòng bao nhiêu

Anh là tên khốn mới có thế thật sự nhẳn tâm

đuối cô đi, khiến cô sống trong hoàn cảnh tôi tệ

như vậy lâu đến thế

Kiêu Phong Khang hối hận

“Tốt nhất em đừng quên đêm nay.

Sau này,

em phải dựa dắm tôi cả đời” Anh nói thâm, giọng

nói có chút lạc điệu

Cô không lên tiêng, cũng không biết có nghe

thấy câu này hay không, chỉ vùi vào ngực anh

khóc thút thít

Kiều Phong Khang bất đắc dĩ thở dài.

Thường

ngày cô rất ít khóc, xem ra trong khoảng thời gian

này lạnh nhạt với cô, thật sự dọa có rồi

Kiêu Phong Khang ôm Du Ảnh Tuyết lên lầu,

đặt xuống giường

Anh không đi ngay mà ngôi ở mép giường,

một tay chống bên người cô, một tay đấy mái tóc

ấm ướt mồ hôi rối bời trên gò má của cô.

Kiêu

Phong Khang nhìn qương mặt nhỏ nhắn khiến

ngày nhớ đêm mong thật chăm chú, giọng

nói rất dịu đàng: “Sau này ngoan một chút, đừng

chọc tôi tức giận nữa, có biết không?”

“Cháu ghét chú nhất… Chú, bất nạt cháu

không cha không mẹ”

Cô hất tay anh ra một cách bừa bãi, nói không

rõ rằng, lông mày nhanh chóng nhíu chặt

Kiêu Phong Khang giữ chặt tay cô, đặt lên

đỉnh đầu, cúi người xuống, môi gần như áp vào

môi cô: ““Rốt cuộc là ai bắt nạt ai? Háả? Không nhìn

ra tôi tốt với em thì thôi, còn hở chút là lấy Minh

Đức ra chọc tức tôi, biết rõ đó là đ**m yếu của tôi

đúng không?”

Là muốn chọc tức chú đó… Chọc tức chú.

Ai

cho chú… Nối giận với cháu.

.

” Cô không thật sự

nghe lọt lời anh, hoàn toàn theo bản năng chống

lại anh

Cái đầu choáng váng khó chịu đi chuyến,

khoảnh khắc nghiêng đầu, đôi môi nóng bóng vô

tình cọ qua môi anh

iêu Phong Khang cứng đờ, nhiệt độ trong

Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt

phòng tăng vọt

Nóng đến mức khiến anh miệng đắng lưỡi

khô

Hô hấp và cánh tay đều căng thẳng, môi áp

lên môi cô, mắt thâm trảm, lửa dục bập bùng: “Em

không để tôi dễ chịu được một ngày nào ”

Bây giờ càng khó chịu hơn.

Từ trước tới nay

cơ thế của anh không chịu nối cô trêu chọc và

khiêu khích dù chỉ một xíu

Nhưng ngày nào cô cũng khiến anh khó chịu!

Du Ảnh Tuyết thở nhẹ một tiếng, chợt ngấng

đầu lên, thoáng cái c*n m** d*** của Kiều Phong

Khang, giống như trá đũa mà cắn mạnh một cái

Trong nháy mắt đó

Thời gian như bị đóng băng

Kiêu Phong Khang chấn động kịch liệt, cảm

thấy một dòng điện trí mạng xẹt qua cơ thế anh,

xông thắng vào từng tế bào trong cơ thế, khiến

sắp phát điên

Tốt lắm! Nhớ

Bây giờ, cuối cùng là ai bắt nạt ai? Cô phản

cảm sự đụng chạm của anh như vậy, hiện tại lại

trêu chọc anh hết lân này tới lần khác?

Người khơi mào hôn nhiên không biết giờ

phút này mình đang làm chuyện thiêu thân gì, chỉ

cắn chặt đôi môi mềm thật mỏng kia

Cuõi cùng Kiêu Phong Khang cũng tìm lại

được hô hấp, lại thở gấp một tiếng, cơ thế căng

thẳng tới đau nhức

Nhưng hình như con nhóc này quyết tâm

không đế anh dễ chịu, sau đó lại ngậm lấy môi

dưới của anh thích thú m*t, dáng vẻ say mê cực

kỳ giống đứa bé chưa trưởng thành, lại giống yêu

tỉnh quyến rũ chuyên hút tỉnh khí của đàn ông

Con nhóc này xem môi anh thành kẹo rồi hả?

“Bé con, có qua có lại, bây giờ tới lượt tôi cắn

em rồi” Trong giọng nói khàn khàn của anh mang

theo khát vọng mãnh liệt

Kiêu Phong Khang nắm cảm cô, cạy răng cô

ra, cho mình một xíu để rút lui.

Sau đó, nụ hôn

nóng bỏng, bá đạo không cho phép từ chối đặt

lên đôi mềm mại của cô

Du Ảnh Tuyết ngơ ngơ ngác ngác, cảm thấy

quanh người bị một đống lửa cháy mạnh bao phủ

Vô hình đốt cô tới miệng đắng lưỡi khô, liên tục

run rấy

Cô không chịu nối phát ra tiếng thở gấp, cũng

trong phút chốc đó, anh hôn cô

Cô cảm giác mình như bị nuốt sống, hoặc

như bị cuốn vào trong một dòng nước ãm

Cô càng lún càng sâu, càng ngày càng không

CÔ SỨC

Trong cơ thế dấy lên cảm giác khô nóng trống

rông khiến đầu óc cô choáng váng, mô hôi nóng

đầm đìa

Ngoại trừ thấp giọng hõn hến rên rÍ ra, cô vô

thức đưa tay bám lên vai người đàn ông, đưa bản

ới gần môi răng của người đàn ông hơn

Kiều Phong Khang vì cử chỉ nhỏ bé này của

cô mà càng thở nặng nhọc.

Anh thỏa mãn thở ra

tiếng, không nhịn nối, thoáng cởi đồng phục màu

trắng trên người cô

Sau đó, ngón tay thon dài sờ ra sau lưng, nhẹ

nhàng gáy một cái, quần áo trên người cô cử thế

mà mở ra, bị anh thở hốn hến vội vàng đấy lên

Dưới ánh đèn, thứ đây đặn quyến rũ của cô

gái gần như nảy ra, đế lộ làn da trắng nỗn nà của

Hơi thở Kiêu Phong Khang lập tức nghẹn lại,

hai mắt vì khát vọng mãnh liệt mà đỏ bừng lên,

cho dù ngày thường có kiêm chế tốt đến đâu, giờ

phút này gân như lập tức không không chẽ nõi

Nếu anh buông tha thứ tốt đẹp như vậy, chẳng

phải sẽ bị trời trách phạt hay sao?

Kiêu Phong Khang nặng nề thở ra một hơi, cúi

người ngậm lãy

“Á” Cô vừa như thỏa mãn, lại như khó chịu,

niệng nhỏ nhắn phát ra một tiếng “Á” vừa đau

đớn vừa sung sướng, cơ thế nho nhỏ không kìm

được mà cong lên

Bàn tay nhỏ bé run rấy luỗn vào mái tóc ngắn

của người đàn ông, ngón tay thon dài bấu lấy tóc

anh

Trên chóp mũi, trên da thịt chảy ra một lớp mồ

hỏi

Cuõi cùng cô làm sao vậy?

Cô không biết

Chỉ biết là, như vậy thật khó chịu, lại chẳng

hiếu sao… Vui sướng… Giống như lơ lửng trên

mây, bay bống trên thiên đường

y, Dây 3 )

Dường như cô muốn nhiều hơn nữa

“Cậu Kiều” Lúc bên trong dầu sôi lửa bỏng,

đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói của người

làm.

Động tác của Kiều Phong Khang khựng lại,

nhíu mày, sắc mặt tàn nhắn: “Chuyện gì?”

“Dì Lý nói tôi mang canh giải rượu lên, nói là

phải uống ngay, nếu không sẽ ảnh hưởng đến

cuộc thi ngày mai”

Đôi mắt sâu thắm của Kiều Phong Khang nhìn

cô gái bên đưới vì tình đục mà hông hào tươi đẹp

hơn, làm sao nỡ buông tha cho cô như vậy?

Giờ phút này, anh đã mong chờ rất nhiều năm,

nghĩ tới rất nhiêu năm

Lúc biễn thành sự thật còn tốt đẹp hơn tưởng

tượng của anh, k*ch th*ch mãnh liệt hơn, nóng

bỏng hơn

Sau này, chỉ sợ lại càng khó nhịn hơn!

“E rằng kiếp trước thiếu nợ em quá nhiều,

khiến kiếp này em biến thành tiếu hô ly tới tra tấn

tôi” Kiêu Phong Khang tự giêu, khó nhịn cắn cổ cỏ

một cái, không dám dùng sức quá mạnh

Yêu một cô bé nhỏ hơn mình cả mười tuổi,

ban đầu cả mình cũng cảm thấy không thế tưởng

tượng nói

Vốn đ* anh cho rằng chỉ là cảm thấy mới mẻ

nhất thời, nhưng chẳng hiếu sao sự mới mẻ đó lại

kéo dài tới nhiêu năm.

Hơn nữa hiến nhiên không

hề có cảm giác muốn hạ nhiệt

Vì vậy, nếu cô không phải tiếu hô ly dụ dỗ anh

trong bóng tối, còn có cách giải thích nào nữa?

Kiêu Phong Khang kiêm chế bản thân, hơi

chật vật đứng dậy, âm thầm chịu đựng, mặc lại

quản áo cho cô

Mặc dù bị d*c v*ng mãnh liệt thúc giục

nhưng anh vô cùng rõ ràng, đêm nay không phải

thời điểm thích hợp để muốn cô.

Ngày mai là kỳ

thi đại học, anh không thế khiến lòng cô rỗi tung

vào đêm nay, nếu không, nói không chừng cô sẽ

hận mình

Thật lâu sau

Kiêu Phong Khang mới mở cửa

Bên trong đã yên bình trở lại.

Không khí mát

mẻ thối qua, cho dù là ai cũng không nhìn ra bên

vừa xảy ra một cuộc k*ch t*nh

“Đút cô Du uống xong thì giúp cô ấy tắm rửa

thay quân áo khác”

Anh dặn

“Vâng, cậu chủ.

Kiều Phong Khang trở lại, nhìn cô nhóc được

chăn đệm bao phủ chặt chẽ, sau đó trở về phòng

tắm rửa

Tầm nước lạnh

Tác dụng rất kỳ nhỏ

Vì vậy

Một đêm, anh đi vệ sinh hai lần

Tự xử, giải quyết

Hôm sau

Sáng sớm, Du Ảnh Tuyết đã bị dì Lý ở bên

ngoài gõ cửa đánh thức

“Dậy đi!” Ngay sau đó, dì Lý đã đấy cửa bước

vào: “Mau mau mau, hơn bảy giờ rồi, mau ngồi

huấn bị một xíu, bữa sáng làm rất nhiều,

xuõng dưới ăn hết”

Du Ảnh Tuyết tính táo lại

Cô trôồ mắt

Trân nhà quen thuộc

Tay sờ xuỗng dưới

Giường lớn vừa mềm mại vừa thoải mái!

Còn có di Lý đang ở trước mặt mình thúc qiục

“Sáng sớm đã ngây người, không phải còn

chưa tỉnh rượu đấy chứ?” Dì Lý thấy cô không

nhúc nhích, lo lắng hỏi

Du Ánh Tuyết bực bội cào tóc: “Dì Lý, sao tôi

lại quay về đây rồi? Không phải tối qua tôi ăn cơm

với các bạn à?”

“Cỏ còn nói nữa há, biết hôm nay là ngày gì

còn uõng đến say mèm.

May là bạn cô, cô Phùng

đưa cô về, nếu không hôm nay không dậy nối thì

sao?”

hùng Linh Nhi đưa cô về?

Cô “Ai nha” một tiếng: “Phùng Linh Nhi, bị cậu

hại chết rõi!”

Cô nuốt lời, phải làm chó con!

.

Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Kiêu Phong Khang đến gần, hỏi: “Có chuyện gìvậy?”Anh vừa nói chuyện vừa đưa tay tới, không tựnhiên lắm ôm cỏ từ trên vai Phùng Linh Nhi quaTay còn lại cấn thận đỡ đầu cô, để cô dựa vào vaianh thoải mái hơn“Chú ba” Ở trước mặt Kiều Phong Khang,Phùng Linh Nhi cực kỳ ngoan ngoãn, cơ thế cũngđứng tới thẳng tắp: “Tối nay bọn cháu họp lớp,Anh Tuyết uống nhiều mấy ly nên cháu đưa cậuãy vꔓLàm phiên cháu rôi” Kiêu Phong Khang gậtđầu với Phùng Linh Nhi“Không phiền chút nào hết.Chỉ là gần đâytâm trạng của Ảnh Tuyết luôn không tốt, tốt nhấtsáng mai chủ ba có thế khoan dung một xíu, đểấy đi thi thật tốt”Tâm trạng không tõt?Con nhóc này đã thoát khỏi sự quản thúc củaanh, được dọn ra ngoại như CÓ mong muôn, cònkhông vui cái gì?“Tôi biết rồi ““Vậy là được rồi, cháu về trước đây””Dì Lý, gọi tài xế đưa cô Phùng về ”“Vâng, cậu chủ”Dì Lý đưa Phùng Linh Nhi ra ngoài, thoáng cáitrong cả phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họKiêu Phong Khang đỡ eo Du Ảnh Tuyết, cảmnhận được độ ấm của cô, ngửi thấy hơi thở côgần trong gang tấc mới cảm thấy chân thậtNhóc con của anh, đã trở vềLại trở về trong tâm tay của anh, trong vòngtay của anhLúc này, trái tim đã trống rông bãy lâu nay mớibuông xuống và được lãp đầy lần nữa“Linh Nhi, tớ không muốn làm chó con… Tớkhông quay về đâu… Làm chó con mất mặt lắmCô mơ mơ màng màng lấm bấm không rõ, đấyngười bên cạnhCô trở về là tốt rồi, cho dù không phải tựnguyện, Kiêu Phong Khang cũng không tức giậnnóiBây giờ anh không còn câu mong điều gì nữa,chỉ cần có cô là đủKiêu Phong Khang ghé vào tai cô: “Bây giờđẫu tranh đã chậm, bé chó con”Dứt lời, anh cúi người ôm ngang cô lênMặt của Du Ảnh Tuyết vùi vào ngực anh, nửatỉnh nửa mê, có thế ngửi thấy hơi thở trên ngườianh.Cho dù là giận anh, bực anh, sợ anh, thếnhưng khuỷu tay này, mùi hương này cũng khiếncô có cảm giác yên bình khó hiểuKhoảng thời gian ở trường, cô cảm giác mìnhnhư một dây lục bình phiêu bạt, chó con bị vứt bỏĐáng thương đến mức cả nơi đặt chân cũngkhông cóKhông ai thương, không ai yêu, cũng không aiquan tâmChóp mũi cay cay, cô không biết bây giờ làchân thật hay còn đang năm mơ, siết chặt nắmđâm tức giận đập anh“Đồ đáng ghét, cho chú đuối cháu đi này! Chochú đuối cháu đi này!” Cô nghẹn ngào, nói tronglúc say: “Cháu không đi đâu… Ai bảo chú nóimuốn nuôi cháu, cháu sẽ đựa dẳm chú cả đờiCô khócTrên qương mặt nhỏ nhắn ấm ức dính nướcmắt óng ánh, đâm vào ngực Kiêu Phong Khangđau nhức.Nắm đấm của cô cũng rút về, khuônmặt nhỏ nhắn càng vùi sâu vào ngực anh, giốngnhư một đứa trẻ bỗc đồngNhất định cô không biết dáng vẻ ăn vạ củamình giờ phút này đáng yêu bao nhiều, rồi lạingười ta đau lòng bao nhiêuAnh là tên khốn mới có thế thật sự nhẳn tâmđuối cô đi, khiến cô sống trong hoàn cảnh tôi tệnhư vậy lâu đến thếKiêu Phong Khang hối hận“Tốt nhất em đừng quên đêm nay.Sau này,em phải dựa dắm tôi cả đời” Anh nói thâm, giọngnói có chút lạc điệuCô không lên tiêng, cũng không biết có nghethấy câu này hay không, chỉ vùi vào ngực anhkhóc thút thítKiều Phong Khang bất đắc dĩ thở dài.Thườngngày cô rất ít khóc, xem ra trong khoảng thời giannày lạnh nhạt với cô, thật sự dọa có rồiKiêu Phong Khang ôm Du Ảnh Tuyết lên lầu,đặt xuống giườngAnh không đi ngay mà ngôi ở mép giường,một tay chống bên người cô, một tay đấy mái tócấm ướt mồ hôi rối bời trên gò má của cô.KiêuPhong Khang nhìn qương mặt nhỏ nhắn khiếnngày nhớ đêm mong thật chăm chú, giọngnói rất dịu đàng: “Sau này ngoan một chút, đừngchọc tôi tức giận nữa, có biết không?”“Cháu ghét chú nhất… Chú, bất nạt cháukhông cha không mẹ”Cô hất tay anh ra một cách bừa bãi, nói khôngrõ rằng, lông mày nhanh chóng nhíu chặtKiêu Phong Khang giữ chặt tay cô, đặt lênđỉnh đầu, cúi người xuống, môi gần như áp vàomôi cô: ““Rốt cuộc là ai bắt nạt ai? Háả? Không nhìnra tôi tốt với em thì thôi, còn hở chút là lấy MinhĐức ra chọc tức tôi, biết rõ đó là đ**m yếu của tôiđúng không?”Là muốn chọc tức chú đó… Chọc tức chú.Aicho chú… Nối giận với cháu..” Cô không thật sựnghe lọt lời anh, hoàn toàn theo bản năng chốnglại anhCái đầu choáng váng khó chịu đi chuyến,khoảnh khắc nghiêng đầu, đôi môi nóng bóng vôtình cọ qua môi anhiêu Phong Khang cứng đờ, nhiệt độ trongCô Dâu Bị Chiếm Đoạtphòng tăng vọtNóng đến mức khiến anh miệng đắng lưỡikhôHô hấp và cánh tay đều căng thẳng, môi áplên môi cô, mắt thâm trảm, lửa dục bập bùng: “Emkhông để tôi dễ chịu được một ngày nào ”Bây giờ càng khó chịu hơn.Từ trước tới naycơ thế của anh không chịu nối cô trêu chọc vàkhiêu khích dù chỉ một xíuNhưng ngày nào cô cũng khiến anh khó chịu!Du Ảnh Tuyết thở nhẹ một tiếng, chợt ngấngđầu lên, thoáng cái c*n m** d*** của Kiều PhongKhang, giống như trá đũa mà cắn mạnh một cáiTrong nháy mắt đóThời gian như bị đóng băngKiêu Phong Khang chấn động kịch liệt, cảmthấy một dòng điện trí mạng xẹt qua cơ thế anh,xông thắng vào từng tế bào trong cơ thế, khiếnsắp phát điênTốt lắm! NhớBây giờ, cuối cùng là ai bắt nạt ai? Cô phảncảm sự đụng chạm của anh như vậy, hiện tại lạitrêu chọc anh hết lân này tới lần khác?Người khơi mào hôn nhiên không biết giờphút này mình đang làm chuyện thiêu thân gì, chỉcắn chặt đôi môi mềm thật mỏng kiaCuõi cùng Kiêu Phong Khang cũng tìm lạiđược hô hấp, lại thở gấp một tiếng, cơ thế căngthẳng tới đau nhứcNhưng hình như con nhóc này quyết tâmkhông đế anh dễ chịu, sau đó lại ngậm lấy môidưới của anh thích thú m*t, dáng vẻ say mê cựckỳ giống đứa bé chưa trưởng thành, lại giống yêutỉnh quyến rũ chuyên hút tỉnh khí của đàn ôngCon nhóc này xem môi anh thành kẹo rồi hả?“Bé con, có qua có lại, bây giờ tới lượt tôi cắnem rồi” Trong giọng nói khàn khàn của anh mangtheo khát vọng mãnh liệtKiêu Phong Khang nắm cảm cô, cạy răng côra, cho mình một xíu để rút lui.Sau đó, nụ hônnóng bỏng, bá đạo không cho phép từ chối đặtlên đôi mềm mại của côDu Ảnh Tuyết ngơ ngơ ngác ngác, cảm thấyquanh người bị một đống lửa cháy mạnh bao phủVô hình đốt cô tới miệng đắng lưỡi khô, liên tụcrun rấyCô không chịu nối phát ra tiếng thở gấp, cũngtrong phút chốc đó, anh hôn côCô cảm giác mình như bị nuốt sống, hoặcnhư bị cuốn vào trong một dòng nước ãmCô càng lún càng sâu, càng ngày càng khôngCÔ SỨCTrong cơ thế dấy lên cảm giác khô nóng trốngrông khiến đầu óc cô choáng váng, mô hôi nóngđầm đìaNgoại trừ thấp giọng hõn hến rên rÍ ra, cô vôthức đưa tay bám lên vai người đàn ông, đưa bảnới gần môi răng của người đàn ông hơnKiều Phong Khang vì cử chỉ nhỏ bé này củacô mà càng thở nặng nhọc.Anh thỏa mãn thở ratiếng, không nhịn nối, thoáng cởi đồng phục màutrắng trên người côSau đó, ngón tay thon dài sờ ra sau lưng, nhẹnhàng gáy một cái, quần áo trên người cô cử thếmà mở ra, bị anh thở hốn hến vội vàng đấy lênDưới ánh đèn, thứ đây đặn quyến rũ của côgái gần như nảy ra, đế lộ làn da trắng nỗn nà củaCÔHơi thở Kiêu Phong Khang lập tức nghẹn lại,hai mắt vì khát vọng mãnh liệt mà đỏ bừng lên,cho dù ngày thường có kiêm chế tốt đến đâu, giờphút này gân như lập tức không không chẽ nõiNếu anh buông tha thứ tốt đẹp như vậy, chẳngphải sẽ bị trời trách phạt hay sao?Kiêu Phong Khang nặng nề thở ra một hơi, cúingười ngậm lãy“Á” Cô vừa như thỏa mãn, lại như khó chịu,niệng nhỏ nhắn phát ra một tiếng “Á” vừa đauđớn vừa sung sướng, cơ thế nho nhỏ không kìmđược mà cong lênBàn tay nhỏ bé run rấy luỗn vào mái tóc ngắncủa người đàn ông, ngón tay thon dài bấu lấy tócanhTrên chóp mũi, trên da thịt chảy ra một lớp mồhỏiCuõi cùng cô làm sao vậy?Cô không biếtChỉ biết là, như vậy thật khó chịu, lại chẳnghiếu sao… Vui sướng… Giống như lơ lửng trênmây, bay bống trên thiên đườngy, Dây 3 )Dường như cô muốn nhiều hơn nữa“Cậu Kiều” Lúc bên trong dầu sôi lửa bỏng,đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói của ngườilàm.Động tác của Kiều Phong Khang khựng lại,nhíu mày, sắc mặt tàn nhắn: “Chuyện gì?”“Dì Lý nói tôi mang canh giải rượu lên, nói làphải uống ngay, nếu không sẽ ảnh hưởng đếncuộc thi ngày mai”Đôi mắt sâu thắm của Kiều Phong Khang nhìncô gái bên đưới vì tình đục mà hông hào tươi đẹphơn, làm sao nỡ buông tha cho cô như vậy?Giờ phút này, anh đã mong chờ rất nhiều năm,nghĩ tới rất nhiêu nămLúc biễn thành sự thật còn tốt đẹp hơn tưởngtượng của anh, k*ch th*ch mãnh liệt hơn, nóngbỏng hơnSau này, chỉ sợ lại càng khó nhịn hơn!“E rằng kiếp trước thiếu nợ em quá nhiều,khiến kiếp này em biến thành tiếu hô ly tới tra tấntôi” Kiêu Phong Khang tự giêu, khó nhịn cắn cổ cỏmột cái, không dám dùng sức quá mạnhYêu một cô bé nhỏ hơn mình cả mười tuổi,ban đầu cả mình cũng cảm thấy không thế tưởngtượng nóiVốn đ* anh cho rằng chỉ là cảm thấy mới mẻnhất thời, nhưng chẳng hiếu sao sự mới mẻ đó lạikéo dài tới nhiêu năm.Hơn nữa hiến nhiên khônghề có cảm giác muốn hạ nhiệtVì vậy, nếu cô không phải tiếu hô ly dụ dỗ anhtrong bóng tối, còn có cách giải thích nào nữa?Kiêu Phong Khang kiêm chế bản thân, hơichật vật đứng dậy, âm thầm chịu đựng, mặc lạiquản áo cho côMặc dù bị d*c v*ng mãnh liệt thúc giụcnhưng anh vô cùng rõ ràng, đêm nay không phảithời điểm thích hợp để muốn cô.Ngày mai là kỳthi đại học, anh không thế khiến lòng cô rỗi tungvào đêm nay, nếu không, nói không chừng cô sẽhận mìnhThật lâu sauKiêu Phong Khang mới mở cửaBên trong đã yên bình trở lại.Không khí mátmẻ thối qua, cho dù là ai cũng không nhìn ra bênvừa xảy ra một cuộc k*ch t*nh“Đút cô Du uống xong thì giúp cô ấy tắm rửathay quân áo khác”Anh dặn“Vâng, cậu chủ.”Kiều Phong Khang trở lại, nhìn cô nhóc đượcchăn đệm bao phủ chặt chẽ, sau đó trở về phòngtắm rửaTầm nước lạnhTác dụng rất kỳ nhỏVì vậyMột đêm, anh đi vệ sinh hai lầnTự xử, giải quyếtHôm sauSáng sớm, Du Ảnh Tuyết đã bị dì Lý ở bênngoài gõ cửa đánh thức“Dậy đi!” Ngay sau đó, dì Lý đã đấy cửa bướcvào: “Mau mau mau, hơn bảy giờ rồi, mau ngồihuấn bị một xíu, bữa sáng làm rất nhiều,xuõng dưới ăn hết”Du Ảnh Tuyết tính táo lạiCô trôồ mắtTrân nhà quen thuộcTay sờ xuỗng dướiGiường lớn vừa mềm mại vừa thoải mái!Còn có di Lý đang ở trước mặt mình thúc qiục“Sáng sớm đã ngây người, không phải cònchưa tỉnh rượu đấy chứ?” Dì Lý thấy cô khôngnhúc nhích, lo lắng hỏiDu Ánh Tuyết bực bội cào tóc: “Dì Lý, sao tôilại quay về đây rồi? Không phải tối qua tôi ăn cơmvới các bạn à?”“Cỏ còn nói nữa há, biết hôm nay là ngày gìcòn uõng đến say mèm.May là bạn cô, cô Phùngđưa cô về, nếu không hôm nay không dậy nối thìsao?”hùng Linh Nhi đưa cô về?Cô “Ai nha” một tiếng: “Phùng Linh Nhi, bị cậuhại chết rõi!”Cô nuốt lời, phải làm chó con!.

Chương 29: Kiếp Trước Thiếu Nợ Em Quá Nhiều