Tác giả:

Trong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong…

Chương 30: Chắc Là Mơ Đúng Không

Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Dì Lý mặc kệ Du Ảnh Tuyết k** r*n, giục côxuống giường, sau đó dọn dẹp chăn nệmDu Ảnh Tuyết bất chấp khó khăn vào nhà vệsinh đánh răng rửa mặt, trong đầu nghĩ lát nữa sẽnhìn thấy Kiêu Phong Khang, sau khi thấy anhmình phải giải thích chuyện đột nhiên chạy về thếnãoNghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên trong đầu Du ẢnhTuyết xuất hiện một hình ảnh khiến người ta mặtđỏ tim đậpĐầu tiên làNgười đàn ông nãm trên người cô k*ch t*nhhôn Sau đóQuân áo của cô bị giật ra, bàn tay ấm áp mơnơ thế cô, môi người đàn ông ngậm lấy côTổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận VệThậm chí Du Ảnh Tuyết còn nhớ rõ xúc cảmướt át ấm nóng kia… Khiến cho cô gần như runchânHơn nữa, chô chết người nhất chính là, ngườiđàn ông kia… Người đàn ông kia vậy mà lại làKiêu Phong Khang!Rốt cuộc đó là mơ hay là thật?Mặt Du Ảnh Tuyết đỏ bừng, cầm bàn chảiđánh răng, nhìn chăm chảm vào gương, hai taychống lên bệ tráng men, hơi thở hỗn loạn, chuyệnnày, cô cũng không thế đi hỏi anh đế xác thựcThế nhưng, nếu như là thật, vậy cũng quáQuá điên cuồng, quá xấu hố, quá không thếtha thứSao bọn họ có thểLòng Du Ảnh Tuyết nhất thời càng rồi loạnkhông chịu nối.Nghiêng đầu, mắt thoáng cái đã thấy áo sơöðng phục bị ném sang một bênNhìn cấn thận, trên áo lại mất hai chiếc cúc!Chẳng lẽ, là ngày hôm qua lúc bị Kiêu PhongKhang cởi áo kéo xuống hay sao? Trong ấn tượngcủa cô, động tác của anh rất thô bạo.Vậy, chuyệnxảy ra tối qua là thật? Căn bản không phải nằmmơ?“Dì Lý, sao trên áo sơ mi của tôi lại mất haichiếc cúc? Cúc áo đâu rõi?” Du Ảnh Tuyết chạy rangoài, hoảng sợ hỏi, trong tay cầm cái áo“Tôi cất hai chiếc cúc đó đi rồi, hôm nay sẽkhẩu lại cho cô Du” Người đáp lời là một ngườilàm khác vừa vào dọn dẹp: “Hôm qua lúc giúp côDu c** q**n áo tắm rửa, bị tôi bất cấn làm đứt,thật xin lôi cô, cô Du”“Là cô làm đứt há?” Du Ảnh Tuyết nửa tin nửangờ“Đúng vậy”“Thế tối qua chú ba..” Câu “Có vào phòng haykhông” còn chưa nói ra khỏi miệng, Du Ảnh Tuyếtng thấy di Lý ở bên cạnh, bắt gặp bà ấy đangdò xét nhìn mình, Du Ảnh Tuyết chột dạ im miệng,không nói nối một chữChuyện lần trước bị dì Lý nhìn thấy đã lúngtúng lắm rồi, nếu lần này lại….Vậy cô thật sự khỏiphái về đây nữa“Sao thế?” Thấy cô nghẹn lại hồi lâu khôngnói tiếp, đì Lý nghỉ hoặc hỏi một câuDu Ánh Tuyết chột dạ lắc đầu: “Không, khôngcó gì… Tôi đi đánh răng tiếp đây”Dì Lý cũng không hỏi nhiều: “Mau đi đi, đừngđể tới giờ thì vội vội vàng vàng, còn phải chuẩn bịđồ nữa đấy”“Tôi biết rồi” Du Ảnh Tuyết quay về nhà vệsinhBên ngoài, dì Lý chỉ huy người làm dọn dẹpphòng.Bên trong, Du Ảnh Tuyết đứng trướcgương gãi đầuLà mơ, là mơ, nhất định là mơt Lần đầu tiênKiều Phong Khang làm vậy với mình là ngoài ÿmuốn, là anh nhất thời xúc động.Lần thứ hai, nhấtđịnh không thế nào!Du Ảnh Tuyết tự thôi miên bản thânRối rầm một lúc lâu, cũng thấp thỏm một lúclâu, cuối cùng Du Ảnh Tuyết lê mê tới phòng ănLúc cô đến, Kiêu Phong Khang cũng đã cómặtAnh mặc chỉnh tê, âu phục tỉnh anh ngồi ở chủvị, nhàn nhã dùng cơmDu Ảnh Tuyết vừa thấy anh đã gân như khôngnhịn được lại nghĩ tới mấy hình ảnh khiến người tamặt đỏ tim đập kia.Cô căng thắng đứng đó, tronglúc nhất thời cả quay đầu đi cũng không được,bước qua cũng không được.Hơn nữa… Chỉ nhìnanh mà tim đã đập nhanh hơn, khó có thể thíchứng.Cô mắc bệnh tim rồi hả?“Còn đứng ngây ra đó làm dì, ngày thi đầu tiênđã muôn đến muộn hả?”Đột nhiên Kiêu Phong Khang lên tiếng, giươngmắt nhìn Du Ảnh Tuyết.Sâu trong mắt anh khôngmột chút gợn sóng, sâu không thấy đáy“Hả? À” Du Ảnh Tuyết không ngờ anh lại chủđộng nói chuyện với mình, sững sờ trong chớpmắt rồi chậm rê rễ bước qua, ngôi nghiêm chỉnhvào vị trí cũ của mìnhKiêu Phong Khang chủ động nói chuyện vớimình là tỏ vẻ… Muốn giảng hòa ư? Nhưng, anhcường thế như vậyTrong lúc chờ người làm mang bữa sáng lên,Du Ảnh Tuyết không nhịn được lắng lặng quan sátanh,Anh chỉ chăm chú dùng bữa, động tác luôntao nhã ung dung, từ đầu tới cuỗi, trên mặt khôngthấy có chút bất thường nàoCho nênChuyện tôi qua, chắc làCô nắm mơ đúng không?Nhìn cái gì vậy?” Kiêu Phong Khang thấpgiọng hỏi một câu, đột nhiên anh nghiêng đầu,ánh mắt cùng cô giao nhau.Khuôn mặt cô đỏ lên,trái tim nhảy dựng, suýt chút nữa ném cái nĩatrong tay đi“Không có! Không nhìn gì hết” Cô lắc đầu,giõng như sợ lời nói của mình không có sứcthuyết phục, trên mặt cười qượng, ngắm nghía đĩaăn trong tay: “Chờ bữa sáng, chờ đến phát chánnên ngây ra một lúc ”“Mới sáng sớm đã ngấn người, đi thi có thểphát huy tốt không?” Kiều Phong Khang ôm tháiđộ hoài nghiDu Ảnh Tuyết phông má.Không phải vàonhững lúc thế này, nên nói mấy câu tốt lành đếkhích lệ cô sao?“Đương nhiên có thế phát huy tốt.Hôm nay làthời khắc quyết định số phận của cháu, sau nàycháu có việc làm hay không, kiêm được tiên haykhông, mua được nhà hay không đều dựa vào lúcnày… Á, đúng rồiCô nhớ tới gì đó, đang nói đột nhiên im bắt,cấn thận liếc mắt nhìn anhKiêu Phong Khang nhìn cô, nhướng mày, chờCÔ nói tiếp“Cháu phải nói rõ trước, cháu không phải chócon” Cô ngôi ngay ngắn lại, nhẽch cảm lên, nhờvào đó che giấu sự chột dạ của mình, cỗ gắng lấylại chút mặt mũi: “Tối qua cháu về, không phảicháu tự nguyện.Chú cũng biết mà, là con nhócPhùng Linh Nhi kia đưa cháu vẽ, nên cháu mới vẽđấy.Nếu không… Cháu sẽ không trở về nơi này.”Câu nói sau cùng, giọng càng ngày càng thấp,đến cuối nhẹ đến mức khiến cô cũng không nghethấy.Hoàn toàn không có chút sức thuyết phụcnaoĐúng là bướng bỉnh.Sĩ diện tới chết! Thật ra,một mình cô ở bên ngoài, không được cái này, cáikia cũng không được, đáng lẽ nên trở về từ sớmmới phái, cố tình lại không hạ mặt mũi xuõngđược mà thôi“Quả thực cháu không phải chó con” KiềuPhong Khang buông nĩa, đứng dậy, tự tay rót mộtly sữa bò nóng, đố yến mạch cán dẹp vào rồi đấytới trước mặt cô.Anh lạnh nhạt liếc cô một cái,nói: “Chó con còn nghe lời hơn cháu, biết điêu hơncháu”“Này!” Cô kháng nghịAnh vậy mà lại so sánh cô với chó con! Hơnnữa, so ra cô còn chẳng bảng một con chó! Hơiquả đáng đó!“Đừng chỉ trừng mắt, cầm lên, uống hết đi”Anh đứng một bên, cảm hất vẽ phía yến mạch.DuẢnh Tuyết bất mãn lấm bấm một tiếng, nhưng vẫnngoan ngoãn cúi đầu uõng sữaĐang uỗng lại nhớ tới chuyện máy hút ấm vàcanh qà mà di Lý nói với mình hôm đó, trong lòngcô hơi thấp thóm, không nhịn được muỗn chứngthựcDu Ảnh Tuyết ngấng đầu lên, mở miệng: “A,chuyện là, chú ba, cháu muốn hỏi một chuyện ”Kiều Phong Khang căn bản không đế ý lời cônói, chỉ nhìn vào môi cô, nhìn mảng trắng noãntrên đôi môi hông kia, ánh mắt nặng nềSau đó, anh thò tay lau sữa điĐộng tác vừa phải, nhiệt độ trên đầu ngón taylại khiến tim cô nhảy dựngĐây… Động tác này, chẳng lẽ không phải độngtác nhỏ chỉ người yêu với nhau mới có hả, sao anhcó thể làm với cô tự nhiên như vậy?Cô thở nhẹ một tiếng, chống lại ánh mắt sâuthắm dịu dàng của anh mới vô thức vội vàngnghiêng mặt điMôi cọ qua ngón tay thon dài của anh.Mộtlúc lâu sau, dường như độ ãm trên ngón tay anhvẫn còn, khiến cô bị bỏng, trong đầu cô trốngrông, vô thức lấy tay lau môi“Không phải có chuyện muốn hỏi tôi à, hỏi cáigì?” Kiêu Phong Khang cúi người, từ trên cao nhìnxuống cô.Thân hình anh cao lớn, cái bóng phủg giống như một tấm lưới dày đặc, bao trùmlẫy côDu Ảnh Tuyết lắc đầu, uõng sữa, ậm ở nói“Quên rồiCó nhiêu vẫn đề đến đâu, bây giờ cũng khôngthế nào hỏi đượcCàng đừng nhắc tới chuyện tối qua rốt cuộclà thật hay mơLàm sao bây giờ? Cô phát hiện, trái tim côthật sự mắc bệnh rồi! Còn đập nhanh như vậynữa, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyệnMột bữa sáng ăn tới hãi hùng khiếp vía, khôngtiêu hóa nốiLúc Du Ảnh Tuyết rời khỏi phòng ăn, võntướng rắng Kiêu Phong Khang đã đi từ lâu, khôngngờ rằng anh vẫn còn ở nhà.Kiều Phong Khangngồi trong xe, cửa số xe hạ xuống, đế lộ một bênqương mặtThấy cô bước ra, anh ấn còi: “Lên xe”Thế nên, anh đưa cô đi thi?Du Ảnh Tuyết không sĩ diện cái láo nữa.Ai màkhông muốn ngồi xe sang chứ? Thoải mái hơnchen lấn trên tàu điện ngâmCô mang theo túi sách, chuẩn bị ngôi ghế sau,lại bị Kiêu Phong Khang trực tiếp gọi vào ghế láiphụHai người ở chung trong không gian hạn hẹptrong xe.Chẳng hiếu sao Du Ảnh Tuyết vô cùnghỏi hộp.Kiều Phong Khang không bao giờ nóinhiêu, vi vậy trên đường đi hai người đều khôngtrao đối với nhauTrong đầu Du Ảnh Tuyết rõi bời, mãy chuyệnlẫn lộn với nhau, tất cả đều có liên quan tới KiềuPhong Khang.Rõ ràng sắp thi đại học, nhưng côlại chẳắng có tâm trạng xem lại bàiThật sự là đủ rồi!Cuỗi cùng, lúc xe dừng trước cống trường,Kiều Phong Khang mới mở miệng hỏi: “Mang đủđồ chưa?”Dạ, cháu kiếm tra cấn thận rồi, không đểquên thứ gì cả”Kiêu Phong Khang gật đầuDu Ảnh Tuyết liếc học sinh ở cống, chiếc xenày của anh đỗ trước trường học thật sự có chútchói mắt, tâm mắt của mọi người đều tập trung vềphía bọn họĐồng thời cũng có người nhận ra bọn họ,trong mắt đều là ngạc nhiên và khó tinDu Ảnh Tuyết vân có chút không thích ứngđược: “Cháu vào trước đây, chú cũng đi đi”Dứt lời, cô đấy cửa ra, muỗn bước xuỗngKiều Phong Khang giữ tay cô, cô khẽ giật mình, vôthức muốn rút ra, nhưng anh hơi dùng sức, khôngbuông tayDu Ảnh Tuyết lập tức ngoan ngoãn, ngón taynho nhỏ cong lại trong lòng bàn tay anh“Thi xong thì ở cống chờ tôi”“Hả?” Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh mộtkhó hiếu“Dọn hết đồ trong ký túc xá của cháu ra”Thế nên, ý anh làDu Ảnh Tuyết nhướng mày, trong mắt bất giácxuất hiện ÿ cườiKiêu Phong Khang hạ giọng một cách hiếmthấy, cũng vô thức dịu đi rất nhiêu: “Vẽ nhà với tôi ”Nụ cười trong mắt cô càng sâu hơn, trêngương mặt nhỏ nhắn có chút đắc ý: “Chú ba, bâygiờ chú đang chủ động giảng hòa với cháu hả?”Kiêu Phong Khang liếc cô một cái: “Được voiđòi tiên ”Tâm trạng của Du Ảnh Tuyết khá tốt.Một giâysau, cô chợt nghĩ tới gì đó, sau khi cân nhắc vẫnmở miệng: “Trở về cũng được, nhưng, cháu phảinói trước ”“Ư” Anh chờ cô nói tiếp“Lần trước… Chính là… Không được phép đốixử với cháu như vậy nữa” Cả một lúc lâu mới nóiược một câu như vậy, bản tay rút ra khỏi tayanh, siết rất chặtẢnh mắt Kiêu Phong Khang thâm trâm nhìncô: “Đôi xử với cháu thế nào?”Cô cau mày, mặt nghẹn đến đỏ bừng: “Chúđừng có biết mà còn cố hỏi”“Được, tôi có thế đồng ý với cháu.Thế nhưng”Lái sang chuyện khác, anh lại gật đầu, câu tiếptheo, anh cố ý nói rất nhỏ, giống như phả hơi vàotai cô: “Điều kiện tiên quyết, tốt nhất cháu đừngcó trêu chọc tôi hết lần này tới lần khác “Lần trước ở phòng sách cũng vậyHôm qua ở phòng ngủ cũng thếHết lần này tới lần khác, bộ dạng cô vô tộigiõng như người bị hạiDu Ảnh Tuyết phông má, sau đó trừng anhThế nên, kết quả, đều là lôi của cô? Cô trêuchọc anh lúc nào chứ?Tập đoàn Kiều Thanh là chỗ nào? Bao nhiêungười chen vỡ đầu muốn chui vào mà còn khóvào được, bây giờ có cơ hội cực tốt đặt sẵn trướcmặt cô, sao cô có thể buông tha chứ?Tuy rãng cô là thực tập, nhưng sau này nếutrên sơ yếu lý lịch viết mấy chữ “Tập đoàn KiềuThanh” cũng giống như được dát thêm một lớpvàng vậy.Nói gì cũng phải đi.Kiều Phong Khang nhướng mày, trong mắt cóý cười nhàn nhạt.Xem như con nhóc này là có một lần thứcthời, không đối chọi lại với anh..

Dì Lý mặc kệ Du Ảnh Tuyết k** r*n, giục cô

xuống giường, sau đó dọn dẹp chăn nệm

Du Ảnh Tuyết bất chấp khó khăn vào nhà vệ

sinh đánh răng rửa mặt, trong đầu nghĩ lát nữa sẽ

nhìn thấy Kiêu Phong Khang, sau khi thấy anh

mình phải giải thích chuyện đột nhiên chạy về thế

não

Nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên trong đầu Du Ảnh

Tuyết xuất hiện một hình ảnh khiến người ta mặt

đỏ tim đập

Đầu tiên là

Người đàn ông nãm trên người cô k*ch t*nh

hôn Sau đó

Quân áo của cô bị giật ra, bàn tay ấm áp mơn

ơ thế cô, môi người đàn ông ngậm lấy cô

Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ

Thậm chí Du Ảnh Tuyết còn nhớ rõ xúc cảm

ướt át ấm nóng kia… Khiến cho cô gần như run

chân

Hơn nữa, chô chết người nhất chính là, người

đàn ông kia… Người đàn ông kia vậy mà lại là

Kiêu Phong Khang!

Rốt cuộc đó là mơ hay là thật?

Mặt Du Ảnh Tuyết đỏ bừng, cầm bàn chải

đánh răng, nhìn chăm chảm vào gương, hai tay

chống lên bệ tráng men, hơi thở hỗn loạn, chuyện

này, cô cũng không thế đi hỏi anh đế xác thực

Thế nhưng, nếu như là thật, vậy cũng quá

Quá điên cuồng, quá xấu hố, quá không thế

tha thứ

Sao bọn họ có thể

Lòng Du Ảnh Tuyết nhất thời càng rồi loạn

không chịu nối.

Nghiêng đầu, mắt thoáng cái đã thấy áo sơ

öðng phục bị ném sang một bên

Nhìn cấn thận, trên áo lại mất hai chiếc cúc!

Chẳng lẽ, là ngày hôm qua lúc bị Kiêu Phong

Khang cởi áo kéo xuống hay sao? Trong ấn tượng

của cô, động tác của anh rất thô bạo.

Vậy, chuyện

xảy ra tối qua là thật? Căn bản không phải nằm

mơ?

“Dì Lý, sao trên áo sơ mi của tôi lại mất hai

chiếc cúc? Cúc áo đâu rõi?” Du Ảnh Tuyết chạy ra

ngoài, hoảng sợ hỏi, trong tay cầm cái áo

“Tôi cất hai chiếc cúc đó đi rồi, hôm nay sẽ

khẩu lại cho cô Du” Người đáp lời là một người

làm khác vừa vào dọn dẹp: “Hôm qua lúc giúp cô

Du c** q**n áo tắm rửa, bị tôi bất cấn làm đứt,

thật xin lôi cô, cô Du”

“Là cô làm đứt há?” Du Ảnh Tuyết nửa tin nửa

ngờ

“Đúng vậy”

“Thế tối qua chú ba.

.

” Câu “Có vào phòng hay

không” còn chưa nói ra khỏi miệng, Du Ảnh Tuyết

ng thấy di Lý ở bên cạnh, bắt gặp bà ấy đang

dò xét nhìn mình, Du Ảnh Tuyết chột dạ im miệng,

không nói nối một chữ

Chuyện lần trước bị dì Lý nhìn thấy đã lúng

túng lắm rồi, nếu lần này lại….

Vậy cô thật sự khỏi

phái về đây nữa

“Sao thế?” Thấy cô nghẹn lại hồi lâu không

nói tiếp, đì Lý nghỉ hoặc hỏi một câu

Du Ánh Tuyết chột dạ lắc đầu: “Không, không

có gì… Tôi đi đánh răng tiếp đây”

Dì Lý cũng không hỏi nhiều: “Mau đi đi, đừng

để tới giờ thì vội vội vàng vàng, còn phải chuẩn bị

đồ nữa đấy”

“Tôi biết rồi” Du Ảnh Tuyết quay về nhà vệ

sinh

Bên ngoài, dì Lý chỉ huy người làm dọn dẹp

phòng.

Bên trong, Du Ảnh Tuyết đứng trước

gương gãi đầu

Là mơ, là mơ, nhất định là mơt Lần đầu tiên

Kiều Phong Khang làm vậy với mình là ngoài ÿ

muốn, là anh nhất thời xúc động.

Lần thứ hai, nhất

định không thế nào!

Du Ảnh Tuyết tự thôi miên bản thân

Rối rầm một lúc lâu, cũng thấp thỏm một lúc

lâu, cuối cùng Du Ảnh Tuyết lê mê tới phòng ăn

Lúc cô đến, Kiêu Phong Khang cũng đã có

mặt

Anh mặc chỉnh tê, âu phục tỉnh anh ngồi ở chủ

vị, nhàn nhã dùng cơm

Du Ảnh Tuyết vừa thấy anh đã gân như không

nhịn được lại nghĩ tới mấy hình ảnh khiến người ta

mặt đỏ tim đập kia.

Cô căng thắng đứng đó, trong

lúc nhất thời cả quay đầu đi cũng không được,

bước qua cũng không được.

Hơn nữa… Chỉ nhìn

anh mà tim đã đập nhanh hơn, khó có thể thích

ứng.

Cô mắc bệnh tim rồi hả?

“Còn đứng ngây ra đó làm dì, ngày thi đầu tiên

đã muôn đến muộn hả?”

Đột nhiên Kiêu Phong Khang lên tiếng, giương

mắt nhìn Du Ảnh Tuyết.

Sâu trong mắt anh không

một chút gợn sóng, sâu không thấy đáy

“Hả? À” Du Ảnh Tuyết không ngờ anh lại chủ

động nói chuyện với mình, sững sờ trong chớp

mắt rồi chậm rê rễ bước qua, ngôi nghiêm chỉnh

vào vị trí cũ của mình

Kiêu Phong Khang chủ động nói chuyện với

mình là tỏ vẻ… Muốn giảng hòa ư? Nhưng, anh

cường thế như vậy

Trong lúc chờ người làm mang bữa sáng lên,

Du Ảnh Tuyết không nhịn được lắng lặng quan sát

anh,

Anh chỉ chăm chú dùng bữa, động tác luôn

tao nhã ung dung, từ đầu tới cuỗi, trên mặt không

thấy có chút bất thường nào

Cho nên

Chuyện tôi qua, chắc là

Cô nắm mơ đúng không?

Nhìn cái gì vậy?” Kiêu Phong Khang thấp

giọng hỏi một câu, đột nhiên anh nghiêng đầu,

ánh mắt cùng cô giao nhau.

Khuôn mặt cô đỏ lên,

trái tim nhảy dựng, suýt chút nữa ném cái nĩa

trong tay đi

“Không có! Không nhìn gì hết” Cô lắc đầu,

giõng như sợ lời nói của mình không có sức

thuyết phục, trên mặt cười qượng, ngắm nghía đĩa

ăn trong tay: “Chờ bữa sáng, chờ đến phát chán

nên ngây ra một lúc ”

“Mới sáng sớm đã ngấn người, đi thi có thể

phát huy tốt không?” Kiều Phong Khang ôm thái

độ hoài nghi

Du Ảnh Tuyết phông má.

Không phải vào

những lúc thế này, nên nói mấy câu tốt lành đế

khích lệ cô sao?

“Đương nhiên có thế phát huy tốt.

Hôm nay là

thời khắc quyết định số phận của cháu, sau này

cháu có việc làm hay không, kiêm được tiên hay

không, mua được nhà hay không đều dựa vào lúc

này… Á, đúng rồi

Cô nhớ tới gì đó, đang nói đột nhiên im bắt,

cấn thận liếc mắt nhìn anh

Kiêu Phong Khang nhìn cô, nhướng mày, chờ

CÔ nói tiếp

“Cháu phải nói rõ trước, cháu không phải chó

con” Cô ngôi ngay ngắn lại, nhẽch cảm lên, nhờ

vào đó che giấu sự chột dạ của mình, cỗ gắng lấy

lại chút mặt mũi: “Tối qua cháu về, không phải

cháu tự nguyện.

Chú cũng biết mà, là con nhóc

Phùng Linh Nhi kia đưa cháu vẽ, nên cháu mới vẽ

đấy.

Nếu không… Cháu sẽ không trở về nơi này.

Câu nói sau cùng, giọng càng ngày càng thấp,

đến cuối nhẹ đến mức khiến cô cũng không nghe

thấy.

Hoàn toàn không có chút sức thuyết phục

nao

Đúng là bướng bỉnh.

Sĩ diện tới chết! Thật ra,

một mình cô ở bên ngoài, không được cái này, cái

kia cũng không được, đáng lẽ nên trở về từ sớm

mới phái, cố tình lại không hạ mặt mũi xuõng

được mà thôi

“Quả thực cháu không phải chó con” Kiều

Phong Khang buông nĩa, đứng dậy, tự tay rót một

ly sữa bò nóng, đố yến mạch cán dẹp vào rồi đấy

tới trước mặt cô.

Anh lạnh nhạt liếc cô một cái,

nói: “Chó con còn nghe lời hơn cháu, biết điêu hơn

cháu”

“Này!” Cô kháng nghị

Anh vậy mà lại so sánh cô với chó con! Hơn

nữa, so ra cô còn chẳng bảng một con chó! Hơi

quả đáng đó!

“Đừng chỉ trừng mắt, cầm lên, uống hết đi”

Anh đứng một bên, cảm hất vẽ phía yến mạch.

Du

Ảnh Tuyết bất mãn lấm bấm một tiếng, nhưng vẫn

ngoan ngoãn cúi đầu uõng sữa

Đang uỗng lại nhớ tới chuyện máy hút ấm và

canh qà mà di Lý nói với mình hôm đó, trong lòng

cô hơi thấp thóm, không nhịn được muỗn chứng

thực

Du Ảnh Tuyết ngấng đầu lên, mở miệng: “A,

chuyện là, chú ba, cháu muốn hỏi một chuyện ”

Kiều Phong Khang căn bản không đế ý lời cô

nói, chỉ nhìn vào môi cô, nhìn mảng trắng noãn

trên đôi môi hông kia, ánh mắt nặng nề

Sau đó, anh thò tay lau sữa đi

Động tác vừa phải, nhiệt độ trên đầu ngón tay

lại khiến tim cô nhảy dựng

Đây… Động tác này, chẳng lẽ không phải động

tác nhỏ chỉ người yêu với nhau mới có hả, sao anh

có thể làm với cô tự nhiên như vậy?

Cô thở nhẹ một tiếng, chống lại ánh mắt sâu

thắm dịu dàng của anh mới vô thức vội vàng

nghiêng mặt đi

Môi cọ qua ngón tay thon dài của anh.

Một

lúc lâu sau, dường như độ ãm trên ngón tay anh

vẫn còn, khiến cô bị bỏng, trong đầu cô trống

rông, vô thức lấy tay lau môi

“Không phải có chuyện muốn hỏi tôi à, hỏi cái

gì?” Kiêu Phong Khang cúi người, từ trên cao nhìn

xuống cô.

Thân hình anh cao lớn, cái bóng phủ

g giống như một tấm lưới dày đặc, bao trùm

lẫy cô

Du Ảnh Tuyết lắc đầu, uõng sữa, ậm ở nói

“Quên rồi

Có nhiêu vẫn đề đến đâu, bây giờ cũng không

thế nào hỏi được

Càng đừng nhắc tới chuyện tối qua rốt cuộc

là thật hay mơ

Làm sao bây giờ? Cô phát hiện, trái tim cô

thật sự mắc bệnh rồi! Còn đập nhanh như vậy

nữa, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện

Một bữa sáng ăn tới hãi hùng khiếp vía, không

tiêu hóa nối

Lúc Du Ảnh Tuyết rời khỏi phòng ăn, võn

tướng rắng Kiêu Phong Khang đã đi từ lâu, không

ngờ rằng anh vẫn còn ở nhà.

Kiều Phong Khang

ngồi trong xe, cửa số xe hạ xuống, đế lộ một bên

qương mặt

Thấy cô bước ra, anh ấn còi: “Lên xe”

Thế nên, anh đưa cô đi thi?

Du Ảnh Tuyết không sĩ diện cái láo nữa.

Ai mà

không muốn ngồi xe sang chứ? Thoải mái hơn

chen lấn trên tàu điện ngâm

Cô mang theo túi sách, chuẩn bị ngôi ghế sau,

lại bị Kiêu Phong Khang trực tiếp gọi vào ghế lái

phụ

Hai người ở chung trong không gian hạn hẹp

trong xe.

Chẳng hiếu sao Du Ảnh Tuyết vô cùng

hỏi hộp.

Kiều Phong Khang không bao giờ nói

nhiêu, vi vậy trên đường đi hai người đều không

trao đối với nhau

Trong đầu Du Ảnh Tuyết rõi bời, mãy chuyện

lẫn lộn với nhau, tất cả đều có liên quan tới Kiều

Phong Khang.

Rõ ràng sắp thi đại học, nhưng cô

lại chẳắng có tâm trạng xem lại bài

Thật sự là đủ rồi!

Cuỗi cùng, lúc xe dừng trước cống trường,

Kiều Phong Khang mới mở miệng hỏi: “Mang đủ

đồ chưa?”

Dạ, cháu kiếm tra cấn thận rồi, không để

quên thứ gì cả”

Kiêu Phong Khang gật đầu

Du Ảnh Tuyết liếc học sinh ở cống, chiếc xe

này của anh đỗ trước trường học thật sự có chút

chói mắt, tâm mắt của mọi người đều tập trung về

phía bọn họ

Đồng thời cũng có người nhận ra bọn họ,

trong mắt đều là ngạc nhiên và khó tin

Du Ảnh Tuyết vân có chút không thích ứng

được: “Cháu vào trước đây, chú cũng đi đi”

Dứt lời, cô đấy cửa ra, muỗn bước xuỗng

Kiều Phong Khang giữ tay cô, cô khẽ giật mình, vô

thức muốn rút ra, nhưng anh hơi dùng sức, không

buông tay

Du Ảnh Tuyết lập tức ngoan ngoãn, ngón tay

nho nhỏ cong lại trong lòng bàn tay anh

“Thi xong thì ở cống chờ tôi”

“Hả?” Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh một

khó hiếu

“Dọn hết đồ trong ký túc xá của cháu ra”

Thế nên, ý anh là

Du Ảnh Tuyết nhướng mày, trong mắt bất giác

xuất hiện ÿ cười

Kiêu Phong Khang hạ giọng một cách hiếm

thấy, cũng vô thức dịu đi rất nhiêu: “Vẽ nhà với tôi ”

Nụ cười trong mắt cô càng sâu hơn, trên

gương mặt nhỏ nhắn có chút đắc ý: “Chú ba, bây

giờ chú đang chủ động giảng hòa với cháu hả?”

Kiêu Phong Khang liếc cô một cái: “Được voi

đòi tiên ”

Tâm trạng của Du Ảnh Tuyết khá tốt.

Một giây

sau, cô chợt nghĩ tới gì đó, sau khi cân nhắc vẫn

mở miệng: “Trở về cũng được, nhưng, cháu phải

nói trước ”

“Ư” Anh chờ cô nói tiếp

“Lần trước… Chính là… Không được phép đối

xử với cháu như vậy nữa” Cả một lúc lâu mới nói

ược một câu như vậy, bản tay rút ra khỏi tay

anh, siết rất chặt

Ảnh mắt Kiêu Phong Khang thâm trâm nhìn

cô: “Đôi xử với cháu thế nào?”

Cô cau mày, mặt nghẹn đến đỏ bừng: “Chú

đừng có biết mà còn cố hỏi”

“Được, tôi có thế đồng ý với cháu.

Thế nhưng”

Lái sang chuyện khác, anh lại gật đầu, câu tiếp

theo, anh cố ý nói rất nhỏ, giống như phả hơi vào

tai cô: “Điều kiện tiên quyết, tốt nhất cháu đừng

có trêu chọc tôi hết lần này tới lần khác “

Lần trước ở phòng sách cũng vậy

Hôm qua ở phòng ngủ cũng thế

Hết lần này tới lần khác, bộ dạng cô vô tội

giõng như người bị hại

Du Ảnh Tuyết phông má, sau đó trừng anh

Thế nên, kết quả, đều là lôi của cô? Cô trêu

chọc anh lúc nào chứ?

Tập đoàn Kiều Thanh là chỗ nào? Bao nhiêu

người chen vỡ đầu muốn chui vào mà còn khó

vào được, bây giờ có cơ hội cực tốt đặt sẵn trước

mặt cô, sao cô có thể buông tha chứ?

Tuy rãng cô là thực tập, nhưng sau này nếu

trên sơ yếu lý lịch viết mấy chữ “Tập đoàn Kiều

Thanh” cũng giống như được dát thêm một lớp

vàng vậy.

Nói gì cũng phải đi.

Kiều Phong Khang nhướng mày, trong mắt có

ý cười nhàn nhạt.

Xem như con nhóc này là có một lần thức

thời, không đối chọi lại với anh.

.

Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Dì Lý mặc kệ Du Ảnh Tuyết k** r*n, giục côxuống giường, sau đó dọn dẹp chăn nệmDu Ảnh Tuyết bất chấp khó khăn vào nhà vệsinh đánh răng rửa mặt, trong đầu nghĩ lát nữa sẽnhìn thấy Kiêu Phong Khang, sau khi thấy anhmình phải giải thích chuyện đột nhiên chạy về thếnãoNghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên trong đầu Du ẢnhTuyết xuất hiện một hình ảnh khiến người ta mặtđỏ tim đậpĐầu tiên làNgười đàn ông nãm trên người cô k*ch t*nhhôn Sau đóQuân áo của cô bị giật ra, bàn tay ấm áp mơnơ thế cô, môi người đàn ông ngậm lấy côTổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận VệThậm chí Du Ảnh Tuyết còn nhớ rõ xúc cảmướt át ấm nóng kia… Khiến cho cô gần như runchânHơn nữa, chô chết người nhất chính là, ngườiđàn ông kia… Người đàn ông kia vậy mà lại làKiêu Phong Khang!Rốt cuộc đó là mơ hay là thật?Mặt Du Ảnh Tuyết đỏ bừng, cầm bàn chảiđánh răng, nhìn chăm chảm vào gương, hai taychống lên bệ tráng men, hơi thở hỗn loạn, chuyệnnày, cô cũng không thế đi hỏi anh đế xác thựcThế nhưng, nếu như là thật, vậy cũng quáQuá điên cuồng, quá xấu hố, quá không thếtha thứSao bọn họ có thểLòng Du Ảnh Tuyết nhất thời càng rồi loạnkhông chịu nối.Nghiêng đầu, mắt thoáng cái đã thấy áo sơöðng phục bị ném sang một bênNhìn cấn thận, trên áo lại mất hai chiếc cúc!Chẳng lẽ, là ngày hôm qua lúc bị Kiêu PhongKhang cởi áo kéo xuống hay sao? Trong ấn tượngcủa cô, động tác của anh rất thô bạo.Vậy, chuyệnxảy ra tối qua là thật? Căn bản không phải nằmmơ?“Dì Lý, sao trên áo sơ mi của tôi lại mất haichiếc cúc? Cúc áo đâu rõi?” Du Ảnh Tuyết chạy rangoài, hoảng sợ hỏi, trong tay cầm cái áo“Tôi cất hai chiếc cúc đó đi rồi, hôm nay sẽkhẩu lại cho cô Du” Người đáp lời là một ngườilàm khác vừa vào dọn dẹp: “Hôm qua lúc giúp côDu c** q**n áo tắm rửa, bị tôi bất cấn làm đứt,thật xin lôi cô, cô Du”“Là cô làm đứt há?” Du Ảnh Tuyết nửa tin nửangờ“Đúng vậy”“Thế tối qua chú ba..” Câu “Có vào phòng haykhông” còn chưa nói ra khỏi miệng, Du Ảnh Tuyếtng thấy di Lý ở bên cạnh, bắt gặp bà ấy đangdò xét nhìn mình, Du Ảnh Tuyết chột dạ im miệng,không nói nối một chữChuyện lần trước bị dì Lý nhìn thấy đã lúngtúng lắm rồi, nếu lần này lại….Vậy cô thật sự khỏiphái về đây nữa“Sao thế?” Thấy cô nghẹn lại hồi lâu khôngnói tiếp, đì Lý nghỉ hoặc hỏi một câuDu Ánh Tuyết chột dạ lắc đầu: “Không, khôngcó gì… Tôi đi đánh răng tiếp đây”Dì Lý cũng không hỏi nhiều: “Mau đi đi, đừngđể tới giờ thì vội vội vàng vàng, còn phải chuẩn bịđồ nữa đấy”“Tôi biết rồi” Du Ảnh Tuyết quay về nhà vệsinhBên ngoài, dì Lý chỉ huy người làm dọn dẹpphòng.Bên trong, Du Ảnh Tuyết đứng trướcgương gãi đầuLà mơ, là mơ, nhất định là mơt Lần đầu tiênKiều Phong Khang làm vậy với mình là ngoài ÿmuốn, là anh nhất thời xúc động.Lần thứ hai, nhấtđịnh không thế nào!Du Ảnh Tuyết tự thôi miên bản thânRối rầm một lúc lâu, cũng thấp thỏm một lúclâu, cuối cùng Du Ảnh Tuyết lê mê tới phòng ănLúc cô đến, Kiêu Phong Khang cũng đã cómặtAnh mặc chỉnh tê, âu phục tỉnh anh ngồi ở chủvị, nhàn nhã dùng cơmDu Ảnh Tuyết vừa thấy anh đã gân như khôngnhịn được lại nghĩ tới mấy hình ảnh khiến người tamặt đỏ tim đập kia.Cô căng thắng đứng đó, tronglúc nhất thời cả quay đầu đi cũng không được,bước qua cũng không được.Hơn nữa… Chỉ nhìnanh mà tim đã đập nhanh hơn, khó có thể thíchứng.Cô mắc bệnh tim rồi hả?“Còn đứng ngây ra đó làm dì, ngày thi đầu tiênđã muôn đến muộn hả?”Đột nhiên Kiêu Phong Khang lên tiếng, giươngmắt nhìn Du Ảnh Tuyết.Sâu trong mắt anh khôngmột chút gợn sóng, sâu không thấy đáy“Hả? À” Du Ảnh Tuyết không ngờ anh lại chủđộng nói chuyện với mình, sững sờ trong chớpmắt rồi chậm rê rễ bước qua, ngôi nghiêm chỉnhvào vị trí cũ của mìnhKiêu Phong Khang chủ động nói chuyện vớimình là tỏ vẻ… Muốn giảng hòa ư? Nhưng, anhcường thế như vậyTrong lúc chờ người làm mang bữa sáng lên,Du Ảnh Tuyết không nhịn được lắng lặng quan sátanh,Anh chỉ chăm chú dùng bữa, động tác luôntao nhã ung dung, từ đầu tới cuỗi, trên mặt khôngthấy có chút bất thường nàoCho nênChuyện tôi qua, chắc làCô nắm mơ đúng không?Nhìn cái gì vậy?” Kiêu Phong Khang thấpgiọng hỏi một câu, đột nhiên anh nghiêng đầu,ánh mắt cùng cô giao nhau.Khuôn mặt cô đỏ lên,trái tim nhảy dựng, suýt chút nữa ném cái nĩatrong tay đi“Không có! Không nhìn gì hết” Cô lắc đầu,giõng như sợ lời nói của mình không có sứcthuyết phục, trên mặt cười qượng, ngắm nghía đĩaăn trong tay: “Chờ bữa sáng, chờ đến phát chánnên ngây ra một lúc ”“Mới sáng sớm đã ngấn người, đi thi có thểphát huy tốt không?” Kiều Phong Khang ôm tháiđộ hoài nghiDu Ảnh Tuyết phông má.Không phải vàonhững lúc thế này, nên nói mấy câu tốt lành đếkhích lệ cô sao?“Đương nhiên có thế phát huy tốt.Hôm nay làthời khắc quyết định số phận của cháu, sau nàycháu có việc làm hay không, kiêm được tiên haykhông, mua được nhà hay không đều dựa vào lúcnày… Á, đúng rồiCô nhớ tới gì đó, đang nói đột nhiên im bắt,cấn thận liếc mắt nhìn anhKiêu Phong Khang nhìn cô, nhướng mày, chờCÔ nói tiếp“Cháu phải nói rõ trước, cháu không phải chócon” Cô ngôi ngay ngắn lại, nhẽch cảm lên, nhờvào đó che giấu sự chột dạ của mình, cỗ gắng lấylại chút mặt mũi: “Tối qua cháu về, không phảicháu tự nguyện.Chú cũng biết mà, là con nhócPhùng Linh Nhi kia đưa cháu vẽ, nên cháu mới vẽđấy.Nếu không… Cháu sẽ không trở về nơi này.”Câu nói sau cùng, giọng càng ngày càng thấp,đến cuối nhẹ đến mức khiến cô cũng không nghethấy.Hoàn toàn không có chút sức thuyết phụcnaoĐúng là bướng bỉnh.Sĩ diện tới chết! Thật ra,một mình cô ở bên ngoài, không được cái này, cáikia cũng không được, đáng lẽ nên trở về từ sớmmới phái, cố tình lại không hạ mặt mũi xuõngđược mà thôi“Quả thực cháu không phải chó con” KiềuPhong Khang buông nĩa, đứng dậy, tự tay rót mộtly sữa bò nóng, đố yến mạch cán dẹp vào rồi đấytới trước mặt cô.Anh lạnh nhạt liếc cô một cái,nói: “Chó con còn nghe lời hơn cháu, biết điêu hơncháu”“Này!” Cô kháng nghịAnh vậy mà lại so sánh cô với chó con! Hơnnữa, so ra cô còn chẳng bảng một con chó! Hơiquả đáng đó!“Đừng chỉ trừng mắt, cầm lên, uống hết đi”Anh đứng một bên, cảm hất vẽ phía yến mạch.DuẢnh Tuyết bất mãn lấm bấm một tiếng, nhưng vẫnngoan ngoãn cúi đầu uõng sữaĐang uỗng lại nhớ tới chuyện máy hút ấm vàcanh qà mà di Lý nói với mình hôm đó, trong lòngcô hơi thấp thóm, không nhịn được muỗn chứngthựcDu Ảnh Tuyết ngấng đầu lên, mở miệng: “A,chuyện là, chú ba, cháu muốn hỏi một chuyện ”Kiều Phong Khang căn bản không đế ý lời cônói, chỉ nhìn vào môi cô, nhìn mảng trắng noãntrên đôi môi hông kia, ánh mắt nặng nềSau đó, anh thò tay lau sữa điĐộng tác vừa phải, nhiệt độ trên đầu ngón taylại khiến tim cô nhảy dựngĐây… Động tác này, chẳng lẽ không phải độngtác nhỏ chỉ người yêu với nhau mới có hả, sao anhcó thể làm với cô tự nhiên như vậy?Cô thở nhẹ một tiếng, chống lại ánh mắt sâuthắm dịu dàng của anh mới vô thức vội vàngnghiêng mặt điMôi cọ qua ngón tay thon dài của anh.Mộtlúc lâu sau, dường như độ ãm trên ngón tay anhvẫn còn, khiến cô bị bỏng, trong đầu cô trốngrông, vô thức lấy tay lau môi“Không phải có chuyện muốn hỏi tôi à, hỏi cáigì?” Kiêu Phong Khang cúi người, từ trên cao nhìnxuống cô.Thân hình anh cao lớn, cái bóng phủg giống như một tấm lưới dày đặc, bao trùmlẫy côDu Ảnh Tuyết lắc đầu, uõng sữa, ậm ở nói“Quên rồiCó nhiêu vẫn đề đến đâu, bây giờ cũng khôngthế nào hỏi đượcCàng đừng nhắc tới chuyện tối qua rốt cuộclà thật hay mơLàm sao bây giờ? Cô phát hiện, trái tim côthật sự mắc bệnh rồi! Còn đập nhanh như vậynữa, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyệnMột bữa sáng ăn tới hãi hùng khiếp vía, khôngtiêu hóa nốiLúc Du Ảnh Tuyết rời khỏi phòng ăn, võntướng rắng Kiêu Phong Khang đã đi từ lâu, khôngngờ rằng anh vẫn còn ở nhà.Kiều Phong Khangngồi trong xe, cửa số xe hạ xuống, đế lộ một bênqương mặtThấy cô bước ra, anh ấn còi: “Lên xe”Thế nên, anh đưa cô đi thi?Du Ảnh Tuyết không sĩ diện cái láo nữa.Ai màkhông muốn ngồi xe sang chứ? Thoải mái hơnchen lấn trên tàu điện ngâmCô mang theo túi sách, chuẩn bị ngôi ghế sau,lại bị Kiêu Phong Khang trực tiếp gọi vào ghế láiphụHai người ở chung trong không gian hạn hẹptrong xe.Chẳng hiếu sao Du Ảnh Tuyết vô cùnghỏi hộp.Kiều Phong Khang không bao giờ nóinhiêu, vi vậy trên đường đi hai người đều khôngtrao đối với nhauTrong đầu Du Ảnh Tuyết rõi bời, mãy chuyệnlẫn lộn với nhau, tất cả đều có liên quan tới KiềuPhong Khang.Rõ ràng sắp thi đại học, nhưng côlại chẳắng có tâm trạng xem lại bàiThật sự là đủ rồi!Cuỗi cùng, lúc xe dừng trước cống trường,Kiều Phong Khang mới mở miệng hỏi: “Mang đủđồ chưa?”Dạ, cháu kiếm tra cấn thận rồi, không đểquên thứ gì cả”Kiêu Phong Khang gật đầuDu Ảnh Tuyết liếc học sinh ở cống, chiếc xenày của anh đỗ trước trường học thật sự có chútchói mắt, tâm mắt của mọi người đều tập trung vềphía bọn họĐồng thời cũng có người nhận ra bọn họ,trong mắt đều là ngạc nhiên và khó tinDu Ảnh Tuyết vân có chút không thích ứngđược: “Cháu vào trước đây, chú cũng đi đi”Dứt lời, cô đấy cửa ra, muỗn bước xuỗngKiều Phong Khang giữ tay cô, cô khẽ giật mình, vôthức muốn rút ra, nhưng anh hơi dùng sức, khôngbuông tayDu Ảnh Tuyết lập tức ngoan ngoãn, ngón taynho nhỏ cong lại trong lòng bàn tay anh“Thi xong thì ở cống chờ tôi”“Hả?” Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh mộtkhó hiếu“Dọn hết đồ trong ký túc xá của cháu ra”Thế nên, ý anh làDu Ảnh Tuyết nhướng mày, trong mắt bất giácxuất hiện ÿ cườiKiêu Phong Khang hạ giọng một cách hiếmthấy, cũng vô thức dịu đi rất nhiêu: “Vẽ nhà với tôi ”Nụ cười trong mắt cô càng sâu hơn, trêngương mặt nhỏ nhắn có chút đắc ý: “Chú ba, bâygiờ chú đang chủ động giảng hòa với cháu hả?”Kiêu Phong Khang liếc cô một cái: “Được voiđòi tiên ”Tâm trạng của Du Ảnh Tuyết khá tốt.Một giâysau, cô chợt nghĩ tới gì đó, sau khi cân nhắc vẫnmở miệng: “Trở về cũng được, nhưng, cháu phảinói trước ”“Ư” Anh chờ cô nói tiếp“Lần trước… Chính là… Không được phép đốixử với cháu như vậy nữa” Cả một lúc lâu mới nóiược một câu như vậy, bản tay rút ra khỏi tayanh, siết rất chặtẢnh mắt Kiêu Phong Khang thâm trâm nhìncô: “Đôi xử với cháu thế nào?”Cô cau mày, mặt nghẹn đến đỏ bừng: “Chúđừng có biết mà còn cố hỏi”“Được, tôi có thế đồng ý với cháu.Thế nhưng”Lái sang chuyện khác, anh lại gật đầu, câu tiếptheo, anh cố ý nói rất nhỏ, giống như phả hơi vàotai cô: “Điều kiện tiên quyết, tốt nhất cháu đừngcó trêu chọc tôi hết lần này tới lần khác “Lần trước ở phòng sách cũng vậyHôm qua ở phòng ngủ cũng thếHết lần này tới lần khác, bộ dạng cô vô tộigiõng như người bị hạiDu Ảnh Tuyết phông má, sau đó trừng anhThế nên, kết quả, đều là lôi của cô? Cô trêuchọc anh lúc nào chứ?Tập đoàn Kiều Thanh là chỗ nào? Bao nhiêungười chen vỡ đầu muốn chui vào mà còn khóvào được, bây giờ có cơ hội cực tốt đặt sẵn trướcmặt cô, sao cô có thể buông tha chứ?Tuy rãng cô là thực tập, nhưng sau này nếutrên sơ yếu lý lịch viết mấy chữ “Tập đoàn KiềuThanh” cũng giống như được dát thêm một lớpvàng vậy.Nói gì cũng phải đi.Kiều Phong Khang nhướng mày, trong mắt cóý cười nhàn nhạt.Xem như con nhóc này là có một lần thứcthời, không đối chọi lại với anh..

Chương 30: Chắc Là Mơ Đúng Không