Tác giả:

Trong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này…

Chương 26: Phá Thai?

Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Anh tức giận đá vào bụng cô một cái đau. Cô đau đớn ôm bụng khóc.- Không con tôi...tôi đau bụng quá….Anh bóp lấy cổ cô nói:- Sao cô cảm thấy đau khổ chưa. Nhìn cô như vậy tôi cảm thấy rất vui. Để đứa con của cô xuống bầu bạn với con của tôi với Tố Lan đi.- Đồ khốn nạn, Lăng Triệt...Cô thở không ra hơi, cả người mất hết sức lực bị lôi ném lên xe ô tô, bánh xe dần dần chuyển động đến bệnh viện.Cả người cô đau đớn, tay nắm chặt lấy vạt váy dài dính máu, gồng sức để không ngất đi. Chẳng lẽ, cuộc đời của cô, chỉ kết thúc ở đây sao? Đứa con cô trân quý nhất, lại không hề biết, chính người cha lạnh lùng tàn nhẫn muốn phá bỏ.Đến bệnh viện cũng rất nhanh, họ không chút để tâm, cứ thế mà bế phốc cô lên đưa vào bệnh viện.Cô nhìn bóng thoáng, máu từ chân mình cứ rỉ ra càng ngày càng nhiều, chảy khắp sảnh bệnh viện thành đường dài đỏ tươi.Bị ép nằm lên giường bệnh, gương mặt cô đã trắng bệch từ bao giờ, thuộc hạ của anh vây xung quanh, giữ chặt chân tay cô để cô không thể giãy dụa.- Gọi bác sĩ trưởng ra đây, nhanh.Các y tá sợ hãi chạy vội vào phòng nào đó, rồi một vị bác sĩ già đẩy gọng kính chậm rãi bước đến, nhìn tình trạng cô đang th* d*c trên giường liền hỏi.- Có chuyện gì sao?- Phá bỏ cái thai này đi.- Nhưng nhìn cô ấy có vẻ không muốn.Hầm hổ tiến đến, một thuộc hạ cáu kỉnh túm cổ vị bác sĩ lên đe dọa khiến mọi người trong bệnh viện một phen hồn vía lên mây. Vội vàng rủ nhau rời đi.- Phá hay đập nát cả cái bệnh viện.Vuốt mồ hôi trên trán, bác sĩ trưởng kia mới không đành lòng mà đồng ý. Hất tay bảo các y tá khác chuẩn bị dụng cụ, đẩy chiếc giường của cô vào phòng cấp cứu.Mấy người kia muốn bước vào, nhưng bác sĩ ấy đóng sầm cửa lại với lý do, không phận sự cấm vào, làm ảnh hưởng đến bệnh nhân và bác sĩ.Đội chiếc mũ làm việc và khẩu trang vào, bác sĩ trưởng tiến đến, nhìn cô đang cắn chặt môi đến bật máu, có chút chạnh lòng.- Cô không muốn phá bỏ cái thai đúng không?- Bác sĩ, làm ơn, đừng, đừng giết con tôi...- Nhưng tôi phải làm gì đây. Tôi đang nắm giữ cuộc sống của cả bệnh viện này. Thứ lỗi cho tôi không thể.- Ha, bác sĩ, tôi hiểu mà. Lỗi không phải của ông. Là lỗi của anh ta.Cơn đau chợt ập đến khiến cô nhói đau, nhưng không thốt lên bất cứ tiếng nào khiến người chuẩn bị phá thai càng đau lòng hơn.Tình mẫu tử rất thiêng liêng, nhưng thật sự xin lỗi, tôi đành phải làm việc ác.Ngày hôm ấy, một giọt nước mắt mặn chát khẽ rơi trên gò má của cô......- Thưa ngài, đang làm phẫu thuật phá bỏ cái thai.- Lui ra đi.Anh đặt sấp tài liệu xuống bàn, với tay lấy cốc cà phê đã nguội lạnh nhấp một ngụm, tựa lưng ra sau ghế khẽ thở dài.Phụ lòng một người yêu mình như vậy là không đúng, nhưng anh không cho phép bản thân có một tia thương hại nào với cô.Bởi vì...cô là con của kẻ thù.Nếu mềm lòng, sẽ dễ dàng bị bắt điểm yếu, vậy nên anh luôn phải sắc lạnh, phải độc đoán, không thể đem sự thương hại cho bất cứ ai.Sự hạnh phúc dành cho cô, chỉ đơn giản là vỏ bọc để anh tiến đến việc trả thù ngày càng nhanh. Nếu để trả thù cho gia đình mình, mọi chuyện anh đều có thể làm.Mà cũng rất đơn giản. Vì cô rất dễ lừa gạt, rất dễ dãi.Vậy mà sao, việc trả thù gần xong, mà trong lòng lại có chút không êm đềm như thế này? Và vừa có chút, không cam lòng.Tiếng cửa đập sầm vào tường làm anh rời khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhìn tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.- Có lẽ phải chỉnh đốn lại tác phong làm việc chứ nhỉ?- Nhưng thưa ngài, phu...phu nhân đang trong tình trạng nguy kịch.

Anh tức giận đá vào bụng cô một cái đau. Cô đau đớn ôm bụng khóc.

- Không con tôi...tôi đau bụng quá….

Anh bóp lấy cổ cô nói:

- Sao cô cảm thấy đau khổ chưa. Nhìn cô như vậy tôi cảm thấy rất vui. Để đứa con của cô xuống bầu bạn với con của tôi với Tố Lan đi.

- Đồ khốn nạn, Lăng Triệt...

Cô thở không ra hơi, cả người mất hết sức lực bị lôi ném lên xe ô tô, bánh xe dần dần chuyển động đến bệnh viện.

Cả người cô đau đớn, tay nắm chặt lấy vạt váy dài dính máu, gồng sức để không ngất đi. Chẳng lẽ, cuộc đời của cô, chỉ kết thúc ở đây sao? Đứa con cô trân quý nhất, lại không hề biết, chính người cha lạnh lùng tàn nhẫn muốn phá bỏ.

Đến bệnh viện cũng rất nhanh, họ không chút để tâm, cứ thế mà bế phốc cô lên đưa vào bệnh viện.

Cô nhìn bóng thoáng, máu từ chân mình cứ rỉ ra càng ngày càng nhiều, chảy khắp sảnh bệnh viện thành đường dài đỏ tươi.

Bị ép nằm lên giường bệnh, gương mặt cô đã trắng bệch từ bao giờ, thuộc hạ của anh vây xung quanh, giữ chặt chân tay cô để cô không thể giãy dụa.

- Gọi bác sĩ trưởng ra đây, nhanh.

Các y tá sợ hãi chạy vội vào phòng nào đó, rồi một vị bác sĩ già đẩy gọng kính chậm rãi bước đến, nhìn tình trạng cô đang th* d*c trên giường liền hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Phá bỏ cái thai này đi.

- Nhưng nhìn cô ấy có vẻ không muốn.

Hầm hổ tiến đến, một thuộc hạ cáu kỉnh túm cổ vị bác sĩ lên đe dọa khiến mọi người trong bệnh viện một phen hồn vía lên mây. Vội vàng rủ nhau rời đi.

- Phá hay đập nát cả cái bệnh viện.

Vuốt mồ hôi trên trán, bác sĩ trưởng kia mới không đành lòng mà đồng ý. Hất tay bảo các y tá khác chuẩn bị dụng cụ, đẩy chiếc giường của cô vào phòng cấp cứu.

Mấy người kia muốn bước vào, nhưng bác sĩ ấy đóng sầm cửa lại với lý do, không phận sự cấm vào, làm ảnh hưởng đến bệnh nhân và bác sĩ.

Đội chiếc mũ làm việc và khẩu trang vào, bác sĩ trưởng tiến đến, nhìn cô đang cắn chặt môi đến bật máu, có chút chạnh lòng.

- Cô không muốn phá bỏ cái thai đúng không?

- Bác sĩ, làm ơn, đừng, đừng giết con tôi...

- Nhưng tôi phải làm gì đây. Tôi đang nắm giữ cuộc sống của cả bệnh viện này. Thứ lỗi cho tôi không thể.

- Ha, bác sĩ, tôi hiểu mà. Lỗi không phải của ông. Là lỗi của anh ta.

Cơn đau chợt ập đến khiến cô nhói đau, nhưng không thốt lên bất cứ tiếng nào khiến người chuẩn bị phá thai càng đau lòng hơn.

Tình mẫu tử rất thiêng liêng, nhưng thật sự xin lỗi, tôi đành phải làm việc ác.

Ngày hôm ấy, một giọt nước mắt mặn chát khẽ rơi trên gò má của cô...

...

- Thưa ngài, đang làm phẫu thuật phá bỏ cái thai.

- Lui ra đi.

Anh đặt sấp tài liệu xuống bàn, với tay lấy cốc cà phê đã nguội lạnh nhấp một ngụm, tựa lưng ra sau ghế khẽ thở dài.

Phụ lòng một người yêu mình như vậy là không đúng, nhưng anh không cho phép bản thân có một tia thương hại nào với cô.

Bởi vì...cô là con của kẻ thù.

Nếu mềm lòng, sẽ dễ dàng bị bắt điểm yếu, vậy nên anh luôn phải sắc lạnh, phải độc đoán, không thể đem sự thương hại cho bất cứ ai.

Sự hạnh phúc dành cho cô, chỉ đơn giản là vỏ bọc để anh tiến đến việc trả thù ngày càng nhanh. Nếu để trả thù cho gia đình mình, mọi chuyện anh đều có thể làm.

Mà cũng rất đơn giản. Vì cô rất dễ lừa gạt, rất dễ dãi.

Vậy mà sao, việc trả thù gần xong, mà trong lòng lại có chút không êm đềm như thế này? Và vừa có chút, không cam lòng.

Tiếng cửa đập sầm vào tường làm anh rời khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhìn tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.

- Có lẽ phải chỉnh đốn lại tác phong làm việc chứ nhỉ?

- Nhưng thưa ngài, phu...phu nhân đang trong tình trạng nguy kịch.

Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Anh tức giận đá vào bụng cô một cái đau. Cô đau đớn ôm bụng khóc.- Không con tôi...tôi đau bụng quá….Anh bóp lấy cổ cô nói:- Sao cô cảm thấy đau khổ chưa. Nhìn cô như vậy tôi cảm thấy rất vui. Để đứa con của cô xuống bầu bạn với con của tôi với Tố Lan đi.- Đồ khốn nạn, Lăng Triệt...Cô thở không ra hơi, cả người mất hết sức lực bị lôi ném lên xe ô tô, bánh xe dần dần chuyển động đến bệnh viện.Cả người cô đau đớn, tay nắm chặt lấy vạt váy dài dính máu, gồng sức để không ngất đi. Chẳng lẽ, cuộc đời của cô, chỉ kết thúc ở đây sao? Đứa con cô trân quý nhất, lại không hề biết, chính người cha lạnh lùng tàn nhẫn muốn phá bỏ.Đến bệnh viện cũng rất nhanh, họ không chút để tâm, cứ thế mà bế phốc cô lên đưa vào bệnh viện.Cô nhìn bóng thoáng, máu từ chân mình cứ rỉ ra càng ngày càng nhiều, chảy khắp sảnh bệnh viện thành đường dài đỏ tươi.Bị ép nằm lên giường bệnh, gương mặt cô đã trắng bệch từ bao giờ, thuộc hạ của anh vây xung quanh, giữ chặt chân tay cô để cô không thể giãy dụa.- Gọi bác sĩ trưởng ra đây, nhanh.Các y tá sợ hãi chạy vội vào phòng nào đó, rồi một vị bác sĩ già đẩy gọng kính chậm rãi bước đến, nhìn tình trạng cô đang th* d*c trên giường liền hỏi.- Có chuyện gì sao?- Phá bỏ cái thai này đi.- Nhưng nhìn cô ấy có vẻ không muốn.Hầm hổ tiến đến, một thuộc hạ cáu kỉnh túm cổ vị bác sĩ lên đe dọa khiến mọi người trong bệnh viện một phen hồn vía lên mây. Vội vàng rủ nhau rời đi.- Phá hay đập nát cả cái bệnh viện.Vuốt mồ hôi trên trán, bác sĩ trưởng kia mới không đành lòng mà đồng ý. Hất tay bảo các y tá khác chuẩn bị dụng cụ, đẩy chiếc giường của cô vào phòng cấp cứu.Mấy người kia muốn bước vào, nhưng bác sĩ ấy đóng sầm cửa lại với lý do, không phận sự cấm vào, làm ảnh hưởng đến bệnh nhân và bác sĩ.Đội chiếc mũ làm việc và khẩu trang vào, bác sĩ trưởng tiến đến, nhìn cô đang cắn chặt môi đến bật máu, có chút chạnh lòng.- Cô không muốn phá bỏ cái thai đúng không?- Bác sĩ, làm ơn, đừng, đừng giết con tôi...- Nhưng tôi phải làm gì đây. Tôi đang nắm giữ cuộc sống của cả bệnh viện này. Thứ lỗi cho tôi không thể.- Ha, bác sĩ, tôi hiểu mà. Lỗi không phải của ông. Là lỗi của anh ta.Cơn đau chợt ập đến khiến cô nhói đau, nhưng không thốt lên bất cứ tiếng nào khiến người chuẩn bị phá thai càng đau lòng hơn.Tình mẫu tử rất thiêng liêng, nhưng thật sự xin lỗi, tôi đành phải làm việc ác.Ngày hôm ấy, một giọt nước mắt mặn chát khẽ rơi trên gò má của cô......- Thưa ngài, đang làm phẫu thuật phá bỏ cái thai.- Lui ra đi.Anh đặt sấp tài liệu xuống bàn, với tay lấy cốc cà phê đã nguội lạnh nhấp một ngụm, tựa lưng ra sau ghế khẽ thở dài.Phụ lòng một người yêu mình như vậy là không đúng, nhưng anh không cho phép bản thân có một tia thương hại nào với cô.Bởi vì...cô là con của kẻ thù.Nếu mềm lòng, sẽ dễ dàng bị bắt điểm yếu, vậy nên anh luôn phải sắc lạnh, phải độc đoán, không thể đem sự thương hại cho bất cứ ai.Sự hạnh phúc dành cho cô, chỉ đơn giản là vỏ bọc để anh tiến đến việc trả thù ngày càng nhanh. Nếu để trả thù cho gia đình mình, mọi chuyện anh đều có thể làm.Mà cũng rất đơn giản. Vì cô rất dễ lừa gạt, rất dễ dãi.Vậy mà sao, việc trả thù gần xong, mà trong lòng lại có chút không êm đềm như thế này? Và vừa có chút, không cam lòng.Tiếng cửa đập sầm vào tường làm anh rời khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhìn tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.- Có lẽ phải chỉnh đốn lại tác phong làm việc chứ nhỉ?- Nhưng thưa ngài, phu...phu nhân đang trong tình trạng nguy kịch.

Chương 26: Phá Thai?