Tác giả:

Trong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này…

Chương 27: Đứa Bé Được Cứu?

Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Tiếng cửa đập sầm vào tường làm anh rời khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhìn tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.- Có lẽ phải chỉnh đốn lại tác phong làm việc chứ nhỉ?- Nhưng thưa ngài, phu...phu nhân đang trong tình trạng nguy kịch.Anh đập bàn rầm một tiếng:- Tôi không cần biết các người làm thế nào. Không thể để cô ta chết dễ dàng như thế được.- Vâng...thưa thiếu gia.Tên thuộc hạ vừa đi, chuông điện thoại anh reo lên.- Thưa Lăng tổng, Tố tiếu thư đã tỉnh rồi ạ.- Được rồi tôi đến ngay.Anh vội cầm áo khoác lên rồi phóng xe đến bệnh viện.Bước vào phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi, ả ta khóc lóc, hoảng loạn, đầu tóc rối xù lên. Anh bước vào ôm lấy ả ta:- Tố Lan, anh đây em bình tĩnh lại đi.- Anh ơi...em...em không thấy gì cả. Tối quá….quá đáng sợ. Em sợ lắm..huhu...anh ơi… Con con em đâu rồi anh...Anh ơi con em đâu rồi, con gái em đâu...anh ơi...huhuAnh ôm chặt ả ta, nhìn ả ta như vậy lòng anh đau như cắt.- Con không giữ được. Em bình tĩnh, ngoan. Chúng ta rồi sẽ có đứa con khác. Em đừng khóc.Ả ta òa khóc to, liên tục trách bản thân mình.Anh đau lòng hỏi:- Em đừng khóc, anh sẽ trừng phạt cô ta thích đáng. Anh sẽ không bỏ qua cho cô ta đâu.Anh căm ghét, kinh tởm loại người lòng dạ độc ác, xấu xa của cô. Bây giờ đối với cô, anh chỉ có hai từ hận thù.Trong khi anh ở bên chăm sóc, quan tâm yêu thương ả ta. Còn cô đang nguy kịch trong phòng phẫu thuật.Đứa con của cô đã thành hình người rồi, họ tiêm thuốc thúc đẩy để cô sinh non. Anh không cho họ tiêm thuốc tê cho cô muốn cô cảm nhận sự đau đớn như khi Tố Lan mất con. Một lúc sau, cơn đau từ bụng truyền đến toàn thân. Cô đau đớn cắn chặt răng, nước mắt chảy thành dòng. Tay cô nắm chặt vào ga giường, nhìn thấy đứa bé đỏ hòn, cả người đầy máu. Con cô đã thành hình người rồi đó là một đứa bé trai. Cô yếu ớt cầu xin bọn họ cứu đứa bé:- Bác sĩ, cầu xin...mọi người… cứu lấy con...tôi…Các bác sĩ cũng rất rối bời, họ không dám ra tay với một đứa trẻ đã thành người. Nhìn cô thương xót nhưng họ cũng không thể để bệnh viện này sụp đổ được. Nhưng lời thề khi trở thành một bác sĩ, họ nhất định phải cứu hai mẹ con cô:- Được rồi, cô yên tâm chúng tôi nhất định cứu đứa trẻ.Nghe họ nói vậy cô yên tâm vì quá đau đớn nên đã ngất đi.Các bác sĩ nhanh chóng cho đứa bé nhỏ bé vào phòng kính chăm sóc. Đứa bé rất nhỏ nhẹ. Khuôn mặt nhăn nheo, cơ thể gầy gò, bé nhỏ. Ai nhìn cũng đau lòng mà thương xót......Một lúc sau bác sĩ trưởng ra ngoài thông báo:- Thưa ngài, cái thai đã được phá bỏ, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.Thuộc hạ của anh nhanh chóng gọi điện báo tin cho anh. Ả ta biết tin thì rất vui mừng. Hi sinh một chút để có thể khiến cô sống không bằng chết và trở thành vợ của anh thì không là gì cả.....Các bác sĩ đến kiểm tra và khám cho ả.- Tại sao cô ấy không nhìn thấy gì.- Thưa ngài, bệnh nhân bị va đập mạnh, bị vật nhọn có thể là mảnh kính đâm vào mắt và giác mạc bị hỏng. Giờ cần tìm giác mạc phù hợp thay thế thì mới có thể nhìn được.- Vậy các người mau chóng tìm giác mạc phù hợp để cô ấy nhìn thấy lại.Sau đó anh đi đến phòng bệnh của ả ta. Anh chăm sóc ân cần, quan tâm đến ả, ả ta như vậy không có anh bên cạnh là hoảng sợ, mất kiểm soát. Các bác sĩ cũng bị dọa cho mất hồn rồi.

Tiếng cửa đập sầm vào tường làm anh rời khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhìn tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.

- Có lẽ phải chỉnh đốn lại tác phong làm việc chứ nhỉ?

- Nhưng thưa ngài, phu...phu nhân đang trong tình trạng nguy kịch.

Anh đập bàn rầm một tiếng:

- Tôi không cần biết các người làm thế nào. Không thể để cô ta chết dễ dàng như thế được.

- Vâng...thưa thiếu gia.

Tên thuộc hạ vừa đi, chuông điện thoại anh reo lên.

- Thưa Lăng tổng, Tố tiếu thư đã tỉnh rồi ạ.

- Được rồi tôi đến ngay.

Anh vội cầm áo khoác lên rồi phóng xe đến bệnh viện.

Bước vào phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi, ả ta khóc lóc, hoảng loạn, đầu tóc rối xù lên. Anh bước vào ôm lấy ả ta:

- Tố Lan, anh đây em bình tĩnh lại đi.

- Anh ơi...em...em không thấy gì cả. Tối quá….quá đáng sợ. Em sợ lắm..huhu...anh ơi… Con con em đâu rồi anh...Anh ơi con em đâu rồi, con gái em đâu...anh ơi...huhu

Anh ôm chặt ả ta, nhìn ả ta như vậy lòng anh đau như cắt.

- Con không giữ được. Em bình tĩnh, ngoan. Chúng ta rồi sẽ có đứa con khác. Em đừng khóc.

Ả ta òa khóc to, liên tục trách bản thân mình.

Anh đau lòng hỏi:

- Em đừng khóc, anh sẽ trừng phạt cô ta thích đáng. Anh sẽ không bỏ qua cho cô ta đâu.

Anh căm ghét, kinh tởm loại người lòng dạ độc ác, xấu xa của cô. Bây giờ đối với cô, anh chỉ có hai từ hận thù.

Trong khi anh ở bên chăm sóc, quan tâm yêu thương ả ta. Còn cô đang nguy kịch trong phòng phẫu thuật.

Đứa con của cô đã thành hình người rồi, họ tiêm thuốc thúc đẩy để cô sinh non. Anh không cho họ tiêm thuốc tê cho cô muốn cô cảm nhận sự đau đớn như khi Tố Lan mất con. Một lúc sau, cơn đau từ bụng truyền đến toàn thân. Cô đau đớn cắn chặt răng, nước mắt chảy thành dòng. Tay cô nắm chặt vào ga giường, nhìn thấy đứa bé đỏ hòn, cả người đầy máu. Con cô đã thành hình người rồi đó là một đứa bé trai. Cô yếu ớt cầu xin bọn họ cứu đứa bé:

- Bác sĩ, cầu xin...mọi người… cứu lấy con...tôi…

Các bác sĩ cũng rất rối bời, họ không dám ra tay với một đứa trẻ đã thành người. Nhìn cô thương xót nhưng họ cũng không thể để bệnh viện này sụp đổ được. Nhưng lời thề khi trở thành một bác sĩ, họ nhất định phải cứu hai mẹ con cô:

- Được rồi, cô yên tâm chúng tôi nhất định cứu đứa trẻ.

Nghe họ nói vậy cô yên tâm vì quá đau đớn nên đã ngất đi.

Các bác sĩ nhanh chóng cho đứa bé nhỏ bé vào phòng kính chăm sóc. Đứa bé rất nhỏ nhẹ. Khuôn mặt nhăn nheo, cơ thể gầy gò, bé nhỏ. Ai nhìn cũng đau lòng mà thương xót.

.....

Một lúc sau bác sĩ trưởng ra ngoài thông báo:

- Thưa ngài, cái thai đã được phá bỏ, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.

Thuộc hạ của anh nhanh chóng gọi điện báo tin cho anh. Ả ta biết tin thì rất vui mừng. Hi sinh một chút để có thể khiến cô sống không bằng chết và trở thành vợ của anh thì không là gì cả.

....

Các bác sĩ đến kiểm tra và khám cho ả.

- Tại sao cô ấy không nhìn thấy gì.

- Thưa ngài, bệnh nhân bị va đập mạnh, bị vật nhọn có thể là mảnh kính đâm vào mắt và giác mạc bị hỏng. Giờ cần tìm giác mạc phù hợp thay thế thì mới có thể nhìn được.

- Vậy các người mau chóng tìm giác mạc phù hợp để cô ấy nhìn thấy lại.

Sau đó anh đi đến phòng bệnh của ả ta. Anh chăm sóc ân cần, quan tâm đến ả, ả ta như vậy không có anh bên cạnh là hoảng sợ, mất kiểm soát. Các bác sĩ cũng bị dọa cho mất hồn rồi.

Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Tiếng cửa đập sầm vào tường làm anh rời khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhìn tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.- Có lẽ phải chỉnh đốn lại tác phong làm việc chứ nhỉ?- Nhưng thưa ngài, phu...phu nhân đang trong tình trạng nguy kịch.Anh đập bàn rầm một tiếng:- Tôi không cần biết các người làm thế nào. Không thể để cô ta chết dễ dàng như thế được.- Vâng...thưa thiếu gia.Tên thuộc hạ vừa đi, chuông điện thoại anh reo lên.- Thưa Lăng tổng, Tố tiếu thư đã tỉnh rồi ạ.- Được rồi tôi đến ngay.Anh vội cầm áo khoác lên rồi phóng xe đến bệnh viện.Bước vào phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi, ả ta khóc lóc, hoảng loạn, đầu tóc rối xù lên. Anh bước vào ôm lấy ả ta:- Tố Lan, anh đây em bình tĩnh lại đi.- Anh ơi...em...em không thấy gì cả. Tối quá….quá đáng sợ. Em sợ lắm..huhu...anh ơi… Con con em đâu rồi anh...Anh ơi con em đâu rồi, con gái em đâu...anh ơi...huhuAnh ôm chặt ả ta, nhìn ả ta như vậy lòng anh đau như cắt.- Con không giữ được. Em bình tĩnh, ngoan. Chúng ta rồi sẽ có đứa con khác. Em đừng khóc.Ả ta òa khóc to, liên tục trách bản thân mình.Anh đau lòng hỏi:- Em đừng khóc, anh sẽ trừng phạt cô ta thích đáng. Anh sẽ không bỏ qua cho cô ta đâu.Anh căm ghét, kinh tởm loại người lòng dạ độc ác, xấu xa của cô. Bây giờ đối với cô, anh chỉ có hai từ hận thù.Trong khi anh ở bên chăm sóc, quan tâm yêu thương ả ta. Còn cô đang nguy kịch trong phòng phẫu thuật.Đứa con của cô đã thành hình người rồi, họ tiêm thuốc thúc đẩy để cô sinh non. Anh không cho họ tiêm thuốc tê cho cô muốn cô cảm nhận sự đau đớn như khi Tố Lan mất con. Một lúc sau, cơn đau từ bụng truyền đến toàn thân. Cô đau đớn cắn chặt răng, nước mắt chảy thành dòng. Tay cô nắm chặt vào ga giường, nhìn thấy đứa bé đỏ hòn, cả người đầy máu. Con cô đã thành hình người rồi đó là một đứa bé trai. Cô yếu ớt cầu xin bọn họ cứu đứa bé:- Bác sĩ, cầu xin...mọi người… cứu lấy con...tôi…Các bác sĩ cũng rất rối bời, họ không dám ra tay với một đứa trẻ đã thành người. Nhìn cô thương xót nhưng họ cũng không thể để bệnh viện này sụp đổ được. Nhưng lời thề khi trở thành một bác sĩ, họ nhất định phải cứu hai mẹ con cô:- Được rồi, cô yên tâm chúng tôi nhất định cứu đứa trẻ.Nghe họ nói vậy cô yên tâm vì quá đau đớn nên đã ngất đi.Các bác sĩ nhanh chóng cho đứa bé nhỏ bé vào phòng kính chăm sóc. Đứa bé rất nhỏ nhẹ. Khuôn mặt nhăn nheo, cơ thể gầy gò, bé nhỏ. Ai nhìn cũng đau lòng mà thương xót......Một lúc sau bác sĩ trưởng ra ngoài thông báo:- Thưa ngài, cái thai đã được phá bỏ, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.Thuộc hạ của anh nhanh chóng gọi điện báo tin cho anh. Ả ta biết tin thì rất vui mừng. Hi sinh một chút để có thể khiến cô sống không bằng chết và trở thành vợ của anh thì không là gì cả.....Các bác sĩ đến kiểm tra và khám cho ả.- Tại sao cô ấy không nhìn thấy gì.- Thưa ngài, bệnh nhân bị va đập mạnh, bị vật nhọn có thể là mảnh kính đâm vào mắt và giác mạc bị hỏng. Giờ cần tìm giác mạc phù hợp thay thế thì mới có thể nhìn được.- Vậy các người mau chóng tìm giác mạc phù hợp để cô ấy nhìn thấy lại.Sau đó anh đi đến phòng bệnh của ả ta. Anh chăm sóc ân cần, quan tâm đến ả, ả ta như vậy không có anh bên cạnh là hoảng sợ, mất kiểm soát. Các bác sĩ cũng bị dọa cho mất hồn rồi.

Chương 27: Đứa Bé Được Cứu?