Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 135
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 135: Cô ấy là chuyện nhà của tôiTối hôm qua… Diễn ra như thế nào?Hình như mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.Chính Kiều Bích Ngọc cũng nghĩ không rỡ,chỉ cảm thấy hiện tại nhịp tim của mình vẫn đậphơi nhanh, có chút loạn.Nắng sớm theo cửa sổ chiếu vào, đồng hồtrên tường chỉ chín giờ, người đàn ông bên cạnhđã rời giường từ lâu.Nhân lúc anh còn chưa trở lại, cô nhanhchóng chui vào phòng tắm khóa trái cửa, trênngười mặc áo choàng tắm màu trắng, nhưng vẫnloáng thoáng lộ ra dấu hôn trên xương quai xanh,rũ mắt nhìn, đôi má phút chốc nhuộm đỏ.“Đúng là tỉnh lực dồi dào.“ Giọng cô oántrách, nghe có chút phàn nàn.Rõ ràng tối qua tận khuya anh mới ngủ, rạngsáng năm giờ anh đã thức dậy, bình thường anhluôn lặng lễ rời khỏi, nhưng hình như sáng naytâm trạng anh rất tốt, còn cố ý làm phiền cô,quấy rầy giấc mơ của cô.Lúc cô ngủ tiếp, toàn bộ cảnh trong mơ đãbị anh chiếm đoạt, đáng ghét.“Muốn trốn ở bên trong bao lâu nữa?”Đột nhiên cửa phòng tắm bị người ta gõ nhẹ:“Chẳng phải em nói, không thể bị bắt nạt trướcmặt con trai mình à, ra ngoài, ăn sáng, bổ sungthể lực.” Giọng nói quen thuộc trầm thấp, tâmtrạng vô cùng tốt mang theo tươi cười.Má Kiều Bích Ngọc lại đỏ bừng, tối qua làanh hơi quá đáng, quá quấn người, cô khôngchịu nổi anh, cho nên mới thuận miệng lấy contrai ra kêu anh vừa vừa phải phải.Sau khi cô rửa mặt xong, vẻ mặt hờn dỗi mởcửa phòng tắm, nhìn thoáng qua người đàn ôngphấn chấn bên ngoài, rõ ràng tên đàn ông thốinày mệt mỏi cả đêm, tại sao anh còn sung sứcnhư vậy, cô cảm thấy rất không công bằng.“Mệt không?”Cô vừa dậy, dáng vẻ mơ màng buồn ngủ,còn có chút tức giận: “Con em đói rồi.”Quách Cao Minh tiến lên một bước: “Thật sựmệt như vậy à?“ Giọng điệu của anh rất chân thành.Vươn tay, động tác tự nhiên vén mấy sợi tócrối trên trán cô, cúi đầu, ánh mắt dừng lại trêngương mặt ửng hồng, cùng với đôi môi cô.“Kiều Bích Ngọc, sau này… Em phải thíchứng với anh nhanh một chút.” Anh nói có chútkhó hiểu.“Hả?”Cô hé môi, không hỏi hết.Anh không giải thích, chỉ đưa tay trái ôm eocô, tiến lên trước, hôn lên môi cô, nóng bỏng,điên cuồng.Cô khẽ th* d*c, bị anh trêu chọc tới tâmthần rối bời.Hơi thở hòa vào nhau, nhịp tim rối loạn, cơthể hơi rã rời mệt mỏi, toàn thân có chút nónglên, mà anh hình như cũng có chút vội vàng, haitay m*n tr*n cơ thể mềm mại của cô theo bảnnăng, thuận thế đặt lên ngực.“Chúng, chúng ta xuống dưới ăn sáng.”Giọng nói anh khàn khàn mê ly, hơi thở cóchút dồn dập, rồi đột nhiên dừng lại, anh nhớ rõtối qua cô không thích ứng.“Ừ””Má Kiều Bích Ngọc hơi nóng lên, không nhìnanh, quay người có chút thẹn thùng chạy tớiphòng quần áo thay đồ.Sức kiểm chế của Quách Cao Minh rấtmạnh, vừa rồi nếu như anh thật sự làm tiếp, nhấtđịnh cô chỉ có thể thỏa hiệp.Nghĩ vậy, thật ra khiến cô có chút mơ hồ.“Quách Cao Minh, chuyện đó, trước kia anh,tại sao…” Cô đỏ mặt, hỏi rất mơ hồ.Ăn hết một bát cháo, rối rắm, đột nhiênngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn anh:“Trước kia anh…“ Tại sao không cưỡng ép em.Cô không có mặt dày hỏi ra, nhưng QuáchCao Minh hiểu ý cô, vẻ mặt có chút tức giận liếccô một cái.Kiều Bích Ngọc giả ngu, tiếp tục cúi đầu húpcháo.Nhưng cô nghĩ, có lẽ là vì lòng tự trọng củaanh quá lớn, khinh thường ép buộc phụ nữ.Nếu như ban đầu anh ép cô đi vào khuônkhổ, cô không có cách, cũng không có lý do gìtừ chối.Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng cô ngọt ngào,cười khúc khích, uống bát cháo khô khan cũngcảm thấy cực kỳ ngon.Quách Cao Minh tức giận nhìn khóe môicong lên của cô, dáng vẻ cười tới đắc ý.Tôn nghiêm cái gì, ở trước mặt cô, dườngnhư không cần thứ đó.Anh chỉ muốn cô cam tâm tình nguyện.“Phải rồi, Quách Cao Minh, em quên choanh xem thứ này.” Đột nhiên người phụ nữ trênbàn ăn trở nên kích động, cô dời ghế, nhanhchóng bước tới tủ thấp trong phòng khách, tìmtrong ngăn kéo.Bữa sáng cũng đã ăn tới lưng bụng, QuáchCao Minh thấy cô có chút lo lắng lục tung lên,nhanh chân tới chỗ cô: “Tìm cái gì thế?”Kiều Bích Ngọc không nhìn anh, tiếp tục vùiđầu tìm kiếm.Suy nghĩ một chút, cô quay người nhìnngười giúp việc đang chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn:“Các cô có trông thấy cái túi tôi mang về từ bệnhviện mấy ngày trước không, tôi đã đặt ở chỗnày.”“Tài liệu từ bệnh viện mà mợ chủ muốn tìm…Chúng tôi đã dọn dẹp đặt trong ngắn kéo dướibàn trà.”“Đây là ảnh chụp siêu vi B của con trai em.”Cuối cùng cô cũng tìm được nó, rất tự hàođưa tới trước mặt anh khoe khoang: “Anh xem,hai cái này.”Quách Cao Minh ngồi trên sofa trong phòngkhách, cô mặt mày hưng phấn đứng phía trước,anh thuận thế đưa tay kéo cô ngồi lên đùi mình:“Cho anh xem thử.”Bàn tay anh đặt lên bụng cô, nơi này thainghén con của anh và cô.Kiểu Bích Ngọc ngồi trên đùi anh, hai taycủa cô rất tự nhiên ôm cổ anh, vô cùng thân mậtghé sát vào tai anh, mách lẻo: “Em nói cho anhbiết, mấy lão già ở bệnh viện quá giả dối, bọn họcực kỳ biết nịnh bợ, cứ nói ảnh siêu vi B này cựckỳ cao quý, lanh lợi đáng yêu… Không phải chỉ làhai cục thịt nhỏ thôi sao, còn tâng bốc như vậy“Em nói con của chúng ta là cục thịt, hả?”Quách Cao Minh cười khẽ một tiếng.Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có chút giậtmình, trán cô kể vào trán anh, bọn họ gần nhaunhư vậy, cô nhìn thấy đôi mắt vẫn luôn lạnh lùngcủa anh, lúc này lại mang theo chút tươi cườinhư có như không, lồng ngực hơi phập phồng,tiếng cười hồn hậu, đơn thuần.Hình như anh, thật sự rất vui.Không chỉ cô, ngay cả người sau lưng bọnhọ cũng cảm giác được quả thực tâm trạngQuách Cao Minh rất tốt.Đã bao nhiêu năm rồi không nhìn thấy anhcười thật lòng như vậy.Những ánh mắt phức tạp nóng rực kia nhìnbọn họ, bước chân hơi khựng lại, không dám làmphiền.“Ông cụ về rồi.”Quản gia ho nhẹ một tiếng, lúc này mới nhắcnhở bên phòng khách.Kiều Bích Ngọc ôm cổ anh, ánh mắt hốthoảng, thăm dò nhìn về phía cửa.“Ông, ông nội.”Giật mình trong chốc lát, cô lập tức kịp phảnứng, câu nệ đứng dậy khỏi đùi Quách Cao Minh,cung kính chào người lớn một tiếng.Lúc trước cô nghe nói, phải qua tết đoanngọ ông cụ mới về nhà họ Quách, không ngờrằng ông ấy lại về sớm, hơn nữa bọn họ cũng về.“Me”Nét mặt Kiều Bích Ngọc rất do dự, nhìnGiang Mỹ Linh mặt mày không vui trước mắt,cuối cùng nhỏ giọng gọi một tiếng.“Hôm nay là thứ sáu, cô đang làm gì đó, côcòn làm phiền Cao Minh làm việc hả!“ Khôngbiết tại sao Giang Mỹ Linh thấy cô là sẽ không cósắc mặt tốt.“Đông người như vậy, ôm ôm ấp ấp, rốtcuộc là có gia giáo hay không.”“Con, con chỉ… Cô bị ánh mắt sắc bén nhìnchằm chằm, có chút chột dạ.Kiều Bích Ngọc rũ mắt, lại phát hiện QuáchCao Minh ngồi trên sofa mặt mày u ám, nét mặtcủa anh rất kỳ lạ.“Mẹ, hôm nay Quách Cao Minh rất mệt nênkhông đến công ty.“ Cô đánh bạo, dịu giọng nóivới Giang Mỹ Linh một câu.Mặt Giang Mỹ Linh âm trầm khó coi, quátmột tiếng: “Chuyện của nhà họ Quách, khôngmượn cô xem vào.”“Cô ấy là chuyện của con, mấy người khôngcần xen vào.”
Chương 135: Cô ấy là chuyện nhà của tôi
Tối hôm qua… Diễn ra như thế nào?
Hình như mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.
Chính Kiều Bích Ngọc cũng nghĩ không rỡ,
chỉ cảm thấy hiện tại nhịp tim của mình vẫn đập
hơi nhanh, có chút loạn.
Nắng sớm theo cửa sổ chiếu vào, đồng hồ
trên tường chỉ chín giờ, người đàn ông bên cạnh
đã rời giường từ lâu.
Nhân lúc anh còn chưa trở lại, cô nhanh
chóng chui vào phòng tắm khóa trái cửa, trên
người mặc áo choàng tắm màu trắng, nhưng vẫn
loáng thoáng lộ ra dấu hôn trên xương quai xanh,
rũ mắt nhìn, đôi má phút chốc nhuộm đỏ.
“Đúng là tỉnh lực dồi dào.“ Giọng cô oán
trách, nghe có chút phàn nàn.
Rõ ràng tối qua tận khuya anh mới ngủ, rạng
sáng năm giờ anh đã thức dậy, bình thường anh
luôn lặng lễ rời khỏi, nhưng hình như sáng nay
tâm trạng anh rất tốt, còn cố ý làm phiền cô,
quấy rầy giấc mơ của cô.
Lúc cô ngủ tiếp, toàn bộ cảnh trong mơ đã
bị anh chiếm đoạt, đáng ghét.
“Muốn trốn ở bên trong bao lâu nữa?”
Đột nhiên cửa phòng tắm bị người ta gõ nhẹ:
“Chẳng phải em nói, không thể bị bắt nạt trước
mặt con trai mình à, ra ngoài, ăn sáng, bổ sung
thể lực.” Giọng nói quen thuộc trầm thấp, tâm
trạng vô cùng tốt mang theo tươi cười.
Má Kiều Bích Ngọc lại đỏ bừng, tối qua là
anh hơi quá đáng, quá quấn người, cô không
chịu nổi anh, cho nên mới thuận miệng lấy con
trai ra kêu anh vừa vừa phải phải.
Sau khi cô rửa mặt xong, vẻ mặt hờn dỗi mở
cửa phòng tắm, nhìn thoáng qua người đàn ông
phấn chấn bên ngoài, rõ ràng tên đàn ông thối
này mệt mỏi cả đêm, tại sao anh còn sung sức
như vậy, cô cảm thấy rất không công bằng.
“Mệt không?”
Cô vừa dậy, dáng vẻ mơ màng buồn ngủ,
còn có chút tức giận: “Con em đói rồi.”
Quách Cao Minh tiến lên một bước: “Thật sự
mệt như vậy à?“ Giọng điệu của anh rất chân thành.
Vươn tay, động tác tự nhiên vén mấy sợi tóc
rối trên trán cô, cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên
gương mặt ửng hồng, cùng với đôi môi cô.
“Kiều Bích Ngọc, sau này… Em phải thích
ứng với anh nhanh một chút.” Anh nói có chút
khó hiểu.
“Hả?”
Cô hé môi, không hỏi hết.
Anh không giải thích, chỉ đưa tay trái ôm eo
cô, tiến lên trước, hôn lên môi cô, nóng bỏng,
điên cuồng.
Cô khẽ th* d*c, bị anh trêu chọc tới tâm
thần rối bời.
Hơi thở hòa vào nhau, nhịp tim rối loạn, cơ
thể hơi rã rời mệt mỏi, toàn thân có chút nóng
lên, mà anh hình như cũng có chút vội vàng, hai
tay m*n tr*n cơ thể mềm mại của cô theo bản
năng, thuận thế đặt lên ngực.
“Chúng, chúng ta xuống dưới ăn sáng.”
Giọng nói anh khàn khàn mê ly, hơi thở có
chút dồn dập, rồi đột nhiên dừng lại, anh nhớ rõ
tối qua cô không thích ứng.
“Ừ””
Má Kiều Bích Ngọc hơi nóng lên, không nhìn
anh, quay người có chút thẹn thùng chạy tới
phòng quần áo thay đồ.
Sức kiểm chế của Quách Cao Minh rất
mạnh, vừa rồi nếu như anh thật sự làm tiếp, nhất
định cô chỉ có thể thỏa hiệp.
Nghĩ vậy, thật ra khiến cô có chút mơ hồ.
“Quách Cao Minh, chuyện đó, trước kia anh,
tại sao…” Cô đỏ mặt, hỏi rất mơ hồ.
Ăn hết một bát cháo, rối rắm, đột nhiên
ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn anh:
“Trước kia anh…“ Tại sao không cưỡng ép em.
Cô không có mặt dày hỏi ra, nhưng Quách
Cao Minh hiểu ý cô, vẻ mặt có chút tức giận liếc
cô một cái.
Kiều Bích Ngọc giả ngu, tiếp tục cúi đầu húp
cháo.
Nhưng cô nghĩ, có lẽ là vì lòng tự trọng của
anh quá lớn, khinh thường ép buộc phụ nữ.
Nếu như ban đầu anh ép cô đi vào khuôn
khổ, cô không có cách, cũng không có lý do gì
từ chối.
Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng cô ngọt ngào,
cười khúc khích, uống bát cháo khô khan cũng
cảm thấy cực kỳ ngon.
Quách Cao Minh tức giận nhìn khóe môi
cong lên của cô, dáng vẻ cười tới đắc ý.
Tôn nghiêm cái gì, ở trước mặt cô, dường
như không cần thứ đó.
Anh chỉ muốn cô cam tâm tình nguyện.
“Phải rồi, Quách Cao Minh, em quên cho
anh xem thứ này.” Đột nhiên người phụ nữ trên
bàn ăn trở nên kích động, cô dời ghế, nhanh
chóng bước tới tủ thấp trong phòng khách, tìm
trong ngăn kéo.
Bữa sáng cũng đã ăn tới lưng bụng, Quách
Cao Minh thấy cô có chút lo lắng lục tung lên,
nhanh chân tới chỗ cô: “Tìm cái gì thế?”
Kiều Bích Ngọc không nhìn anh, tiếp tục vùi
đầu tìm kiếm.
Suy nghĩ một chút, cô quay người nhìn
người giúp việc đang chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn:
“Các cô có trông thấy cái túi tôi mang về từ bệnh
viện mấy ngày trước không, tôi đã đặt ở chỗ
này.”
“Tài liệu từ bệnh viện mà mợ chủ muốn tìm…
Chúng tôi đã dọn dẹp đặt trong ngắn kéo dưới
bàn trà.”
“Đây là ảnh chụp siêu vi B của con trai em.”
Cuối cùng cô cũng tìm được nó, rất tự hào
đưa tới trước mặt anh khoe khoang: “Anh xem,
hai cái này.”
Quách Cao Minh ngồi trên sofa trong phòng
khách, cô mặt mày hưng phấn đứng phía trước,
anh thuận thế đưa tay kéo cô ngồi lên đùi mình:
“Cho anh xem thử.”
Bàn tay anh đặt lên bụng cô, nơi này thai
nghén con của anh và cô.
Kiểu Bích Ngọc ngồi trên đùi anh, hai tay
của cô rất tự nhiên ôm cổ anh, vô cùng thân mật
ghé sát vào tai anh, mách lẻo: “Em nói cho anh
biết, mấy lão già ở bệnh viện quá giả dối, bọn họ
cực kỳ biết nịnh bợ, cứ nói ảnh siêu vi B này cực
kỳ cao quý, lanh lợi đáng yêu… Không phải chỉ là
hai cục thịt nhỏ thôi sao, còn tâng bốc như vậy
“Em nói con của chúng ta là cục thịt, hả?”
Quách Cao Minh cười khẽ một tiếng.
Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có chút giật
mình, trán cô kể vào trán anh, bọn họ gần nhau
như vậy, cô nhìn thấy đôi mắt vẫn luôn lạnh lùng
của anh, lúc này lại mang theo chút tươi cười
như có như không, lồng ngực hơi phập phồng,
tiếng cười hồn hậu, đơn thuần.
Hình như anh, thật sự rất vui.
Không chỉ cô, ngay cả người sau lưng bọn
họ cũng cảm giác được quả thực tâm trạng
Quách Cao Minh rất tốt.
Đã bao nhiêu năm rồi không nhìn thấy anh
cười thật lòng như vậy.
Những ánh mắt phức tạp nóng rực kia nhìn
bọn họ, bước chân hơi khựng lại, không dám làm
phiền.
“Ông cụ về rồi.”
Quản gia ho nhẹ một tiếng, lúc này mới nhắc
nhở bên phòng khách.
Kiều Bích Ngọc ôm cổ anh, ánh mắt hốt
hoảng, thăm dò nhìn về phía cửa.
“Ông, ông nội.”
Giật mình trong chốc lát, cô lập tức kịp phản
ứng, câu nệ đứng dậy khỏi đùi Quách Cao Minh,
cung kính chào người lớn một tiếng.
Lúc trước cô nghe nói, phải qua tết đoan
ngọ ông cụ mới về nhà họ Quách, không ngờ
rằng ông ấy lại về sớm, hơn nữa bọn họ cũng về.
“Me”
Nét mặt Kiều Bích Ngọc rất do dự, nhìn
Giang Mỹ Linh mặt mày không vui trước mắt,
cuối cùng nhỏ giọng gọi một tiếng.
“Hôm nay là thứ sáu, cô đang làm gì đó, cô
còn làm phiền Cao Minh làm việc hả!“ Không
biết tại sao Giang Mỹ Linh thấy cô là sẽ không có
sắc mặt tốt.
“Đông người như vậy, ôm ôm ấp ấp, rốt
cuộc là có gia giáo hay không.”
“Con, con chỉ… Cô bị ánh mắt sắc bén nhìn
chằm chằm, có chút chột dạ.
Kiều Bích Ngọc rũ mắt, lại phát hiện Quách
Cao Minh ngồi trên sofa mặt mày u ám, nét mặt
của anh rất kỳ lạ.
“Mẹ, hôm nay Quách Cao Minh rất mệt nên
không đến công ty.“ Cô đánh bạo, dịu giọng nói
với Giang Mỹ Linh một câu.
Mặt Giang Mỹ Linh âm trầm khó coi, quát
một tiếng: “Chuyện của nhà họ Quách, không
mượn cô xem vào.”
“Cô ấy là chuyện của con, mấy người không
cần xen vào.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 135: Cô ấy là chuyện nhà của tôiTối hôm qua… Diễn ra như thế nào?Hình như mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.Chính Kiều Bích Ngọc cũng nghĩ không rỡ,chỉ cảm thấy hiện tại nhịp tim của mình vẫn đậphơi nhanh, có chút loạn.Nắng sớm theo cửa sổ chiếu vào, đồng hồtrên tường chỉ chín giờ, người đàn ông bên cạnhđã rời giường từ lâu.Nhân lúc anh còn chưa trở lại, cô nhanhchóng chui vào phòng tắm khóa trái cửa, trênngười mặc áo choàng tắm màu trắng, nhưng vẫnloáng thoáng lộ ra dấu hôn trên xương quai xanh,rũ mắt nhìn, đôi má phút chốc nhuộm đỏ.“Đúng là tỉnh lực dồi dào.“ Giọng cô oántrách, nghe có chút phàn nàn.Rõ ràng tối qua tận khuya anh mới ngủ, rạngsáng năm giờ anh đã thức dậy, bình thường anhluôn lặng lễ rời khỏi, nhưng hình như sáng naytâm trạng anh rất tốt, còn cố ý làm phiền cô,quấy rầy giấc mơ của cô.Lúc cô ngủ tiếp, toàn bộ cảnh trong mơ đãbị anh chiếm đoạt, đáng ghét.“Muốn trốn ở bên trong bao lâu nữa?”Đột nhiên cửa phòng tắm bị người ta gõ nhẹ:“Chẳng phải em nói, không thể bị bắt nạt trướcmặt con trai mình à, ra ngoài, ăn sáng, bổ sungthể lực.” Giọng nói quen thuộc trầm thấp, tâmtrạng vô cùng tốt mang theo tươi cười.Má Kiều Bích Ngọc lại đỏ bừng, tối qua làanh hơi quá đáng, quá quấn người, cô khôngchịu nổi anh, cho nên mới thuận miệng lấy contrai ra kêu anh vừa vừa phải phải.Sau khi cô rửa mặt xong, vẻ mặt hờn dỗi mởcửa phòng tắm, nhìn thoáng qua người đàn ôngphấn chấn bên ngoài, rõ ràng tên đàn ông thốinày mệt mỏi cả đêm, tại sao anh còn sung sứcnhư vậy, cô cảm thấy rất không công bằng.“Mệt không?”Cô vừa dậy, dáng vẻ mơ màng buồn ngủ,còn có chút tức giận: “Con em đói rồi.”Quách Cao Minh tiến lên một bước: “Thật sựmệt như vậy à?“ Giọng điệu của anh rất chân thành.Vươn tay, động tác tự nhiên vén mấy sợi tócrối trên trán cô, cúi đầu, ánh mắt dừng lại trêngương mặt ửng hồng, cùng với đôi môi cô.“Kiều Bích Ngọc, sau này… Em phải thíchứng với anh nhanh một chút.” Anh nói có chútkhó hiểu.“Hả?”Cô hé môi, không hỏi hết.Anh không giải thích, chỉ đưa tay trái ôm eocô, tiến lên trước, hôn lên môi cô, nóng bỏng,điên cuồng.Cô khẽ th* d*c, bị anh trêu chọc tới tâmthần rối bời.Hơi thở hòa vào nhau, nhịp tim rối loạn, cơthể hơi rã rời mệt mỏi, toàn thân có chút nónglên, mà anh hình như cũng có chút vội vàng, haitay m*n tr*n cơ thể mềm mại của cô theo bảnnăng, thuận thế đặt lên ngực.“Chúng, chúng ta xuống dưới ăn sáng.”Giọng nói anh khàn khàn mê ly, hơi thở cóchút dồn dập, rồi đột nhiên dừng lại, anh nhớ rõtối qua cô không thích ứng.“Ừ””Má Kiều Bích Ngọc hơi nóng lên, không nhìnanh, quay người có chút thẹn thùng chạy tớiphòng quần áo thay đồ.Sức kiểm chế của Quách Cao Minh rấtmạnh, vừa rồi nếu như anh thật sự làm tiếp, nhấtđịnh cô chỉ có thể thỏa hiệp.Nghĩ vậy, thật ra khiến cô có chút mơ hồ.“Quách Cao Minh, chuyện đó, trước kia anh,tại sao…” Cô đỏ mặt, hỏi rất mơ hồ.Ăn hết một bát cháo, rối rắm, đột nhiênngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn anh:“Trước kia anh…“ Tại sao không cưỡng ép em.Cô không có mặt dày hỏi ra, nhưng QuáchCao Minh hiểu ý cô, vẻ mặt có chút tức giận liếccô một cái.Kiều Bích Ngọc giả ngu, tiếp tục cúi đầu húpcháo.Nhưng cô nghĩ, có lẽ là vì lòng tự trọng củaanh quá lớn, khinh thường ép buộc phụ nữ.Nếu như ban đầu anh ép cô đi vào khuônkhổ, cô không có cách, cũng không có lý do gìtừ chối.Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng cô ngọt ngào,cười khúc khích, uống bát cháo khô khan cũngcảm thấy cực kỳ ngon.Quách Cao Minh tức giận nhìn khóe môicong lên của cô, dáng vẻ cười tới đắc ý.Tôn nghiêm cái gì, ở trước mặt cô, dườngnhư không cần thứ đó.Anh chỉ muốn cô cam tâm tình nguyện.“Phải rồi, Quách Cao Minh, em quên choanh xem thứ này.” Đột nhiên người phụ nữ trênbàn ăn trở nên kích động, cô dời ghế, nhanhchóng bước tới tủ thấp trong phòng khách, tìmtrong ngăn kéo.Bữa sáng cũng đã ăn tới lưng bụng, QuáchCao Minh thấy cô có chút lo lắng lục tung lên,nhanh chân tới chỗ cô: “Tìm cái gì thế?”Kiều Bích Ngọc không nhìn anh, tiếp tục vùiđầu tìm kiếm.Suy nghĩ một chút, cô quay người nhìnngười giúp việc đang chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn:“Các cô có trông thấy cái túi tôi mang về từ bệnhviện mấy ngày trước không, tôi đã đặt ở chỗnày.”“Tài liệu từ bệnh viện mà mợ chủ muốn tìm…Chúng tôi đã dọn dẹp đặt trong ngắn kéo dướibàn trà.”“Đây là ảnh chụp siêu vi B của con trai em.”Cuối cùng cô cũng tìm được nó, rất tự hàođưa tới trước mặt anh khoe khoang: “Anh xem,hai cái này.”Quách Cao Minh ngồi trên sofa trong phòngkhách, cô mặt mày hưng phấn đứng phía trước,anh thuận thế đưa tay kéo cô ngồi lên đùi mình:“Cho anh xem thử.”Bàn tay anh đặt lên bụng cô, nơi này thainghén con của anh và cô.Kiểu Bích Ngọc ngồi trên đùi anh, hai taycủa cô rất tự nhiên ôm cổ anh, vô cùng thân mậtghé sát vào tai anh, mách lẻo: “Em nói cho anhbiết, mấy lão già ở bệnh viện quá giả dối, bọn họcực kỳ biết nịnh bợ, cứ nói ảnh siêu vi B này cựckỳ cao quý, lanh lợi đáng yêu… Không phải chỉ làhai cục thịt nhỏ thôi sao, còn tâng bốc như vậy“Em nói con của chúng ta là cục thịt, hả?”Quách Cao Minh cười khẽ một tiếng.Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có chút giậtmình, trán cô kể vào trán anh, bọn họ gần nhaunhư vậy, cô nhìn thấy đôi mắt vẫn luôn lạnh lùngcủa anh, lúc này lại mang theo chút tươi cườinhư có như không, lồng ngực hơi phập phồng,tiếng cười hồn hậu, đơn thuần.Hình như anh, thật sự rất vui.Không chỉ cô, ngay cả người sau lưng bọnhọ cũng cảm giác được quả thực tâm trạngQuách Cao Minh rất tốt.Đã bao nhiêu năm rồi không nhìn thấy anhcười thật lòng như vậy.Những ánh mắt phức tạp nóng rực kia nhìnbọn họ, bước chân hơi khựng lại, không dám làmphiền.“Ông cụ về rồi.”Quản gia ho nhẹ một tiếng, lúc này mới nhắcnhở bên phòng khách.Kiều Bích Ngọc ôm cổ anh, ánh mắt hốthoảng, thăm dò nhìn về phía cửa.“Ông, ông nội.”Giật mình trong chốc lát, cô lập tức kịp phảnứng, câu nệ đứng dậy khỏi đùi Quách Cao Minh,cung kính chào người lớn một tiếng.Lúc trước cô nghe nói, phải qua tết đoanngọ ông cụ mới về nhà họ Quách, không ngờrằng ông ấy lại về sớm, hơn nữa bọn họ cũng về.“Me”Nét mặt Kiều Bích Ngọc rất do dự, nhìnGiang Mỹ Linh mặt mày không vui trước mắt,cuối cùng nhỏ giọng gọi một tiếng.“Hôm nay là thứ sáu, cô đang làm gì đó, côcòn làm phiền Cao Minh làm việc hả!“ Khôngbiết tại sao Giang Mỹ Linh thấy cô là sẽ không cósắc mặt tốt.“Đông người như vậy, ôm ôm ấp ấp, rốtcuộc là có gia giáo hay không.”“Con, con chỉ… Cô bị ánh mắt sắc bén nhìnchằm chằm, có chút chột dạ.Kiều Bích Ngọc rũ mắt, lại phát hiện QuáchCao Minh ngồi trên sofa mặt mày u ám, nét mặtcủa anh rất kỳ lạ.“Mẹ, hôm nay Quách Cao Minh rất mệt nênkhông đến công ty.“ Cô đánh bạo, dịu giọng nóivới Giang Mỹ Linh một câu.Mặt Giang Mỹ Linh âm trầm khó coi, quátmột tiếng: “Chuyện của nhà họ Quách, khôngmượn cô xem vào.”“Cô ấy là chuyện của con, mấy người khôngcần xen vào.”