Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 136

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 136: Em là bí mật mà anh không thể nói“Cô ấy là chuyện của con, mấy người khôngcần xen vào.”Người đàn ông ngồi trên sofa đột nhiênđứng lên, nhìn về đám người ở phía trước, lêntiếng, giọng nói lạnh lùng.Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh anh, cô cóxíu kỳ lạ, vốn dĩ ở phía đối diện, Giang Mỹ Linhđang có khí thế bức người, lúc này trên mặt lạicó phần luống cuống, dường như bà ta rất kiêngky con trai của mình.Bầu không khí có chút khác thường, ngaylập tức tất cả mọi người đều yên lặng, suy nghĩsâu xa.“Đến đây”Ông cụ Quách bỗng nhiên trầm giọng lêntiếng, nói một câu tiếp theo, lập tức xoay người,đi thẳng về phía hành lang gấp khúc bên kia.Kiều Bích Ngọc cau mày, cô biết ông cụđang phân phó cho Quách Cao Minh, thế nhưngngười đàn ông đang đứng bên cạnh cô lại hoàntoàn không có ý tứ muốn đi.“Quách Cao Minh.” Cô lén kéo ống tay áocủa anh.“Cậu Cao Minh, ông cụ có chuyện quantrọng muốn nói chuyện với cậu.”Quản gia đứng ở đối diện cũng không nhịnđược, nhỏ giọng nhắc nhở một câu.Gương mặt lạnh lùng của anh mang theo vẻkhông kiên nhẫn, dường như bọn họ trở về đãphá vỡ sự yên bình của anh.Lần này không chỉ có Giang Mỹ Linh trở về,Quách Thanh Châu còn rủ cả Hà Thủy Tiên vềnước cùng.Từ trước đến giờ, quan hệ giữa anh và HàThủy Tiên khá tốt, thấy bầu không khí xấu hổ, côta đi lên phía trước, lên tiếng: “Hơn một thángkhông gặp mặt, có lẽ ông nội muốn tâm sự mấychuyện với anh, Cao Minh, anh đi qua đó một chuyến.”Anh nhìn thoáng qua Hà Thủy Tiên, môimỏng hơi mím, lông mày nhíu chặt, sau đó xoayngười đi đến chỗ hành lang gấp khúc.Kiều Bích Ngọc đứng nguyên tại chỗ, nhìntheo bóng lưng của anh, trong lòng có một loạicảm giác mất mát nói không rõ.“Thủy Tiên, cháu cứ coi nơi này là nhà củamình nhé, bác và Thanh Châu về phòng sắp xếpđồ đạc một xíu.“ Lúc Giang Mỹ Linh nói chuyệnvới người khác, giọng điệu ôn hòa, chẳng quaánh mắt của bà ta cũng không liếc nhìn KiềuBích Ngọc lấy một lần.Người làm dẫn bà chủ và cô chủ về thẳngphòng của mình, trong phòng khách chỉ cònKiều Bích Ngọc và Hà Thủy Tiên.“Kiều Bích Ngọc, hơn một tháng không gặp,hình như bụng của cô to hơn rất nhiều.“ Hà ThủyTiên cười chào hỏi cô, động tác của cô ta rất tựnhiên bắt tay cô, thong dong hào phóng: “Đừngđứng nữa, ngồi xuống đi.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc hơi cứng ngắc, chỉkhẽ gật đầu với cô ta, đột nhiên cô cảm thấymình mới chính là khách.“Chuyện đó… Thủy Tiên, vừa rồi cô khôngtiện nói cho tôi biết, rốt cuộc ông nội ở lại Seattlehơn một tháng, bận rộn chuyện gì thế?” KiềuBích Ngọc do dự một lúc lâu, nhỏ giọng hỏi một câu.Hà Thủy Tiên nghe cô hỏi như thế, ánh mắthơi ngẩn ra, ngay sau đó vẻ mặt cười nói: “CaoMinh không nói cho cô biết à?”Cô ta hỏi rất tự nhiên.Thế nhưng cô ta nói như thế khiến cho tâmtrạng của Kiểu Bích Ngọc rơi xuống đáy vực.Kiều Bích Ngọc không tiếp tục hỏi nữa.Hà Thủy Tiên cũng không nói gì thêm, cô tapha cho mình một cốc trà, ngón tay thon dài khẽđung đưa cốc trà bằng ngọc tinh xảo, nâng cốclên, uống một ngụm.“Chuyện của cháu không cần mọi ngườinhúng tay vào.”Trên hành lang gấp khúc ở phía đông, tuy làgiữa trưa hè, nhưng nơi này rất thoáng mát,trong không khí còn có hương thơm thoangthoảng, lúc này, hoa sen và hoa súng trên hồđang nở rộ, đua nhau khoe sắc.Ông cụ Quách chống quải trượng, đứng ởbên đình nghỉ mát, nhìn một đầm sen đẹp trướcmắt, trong mắt giống như có điều suy nghĩ.Mà người đàn ông đứng ở sau lưng ông cụlại không có hứng thú thưởng thức hoa sen, anhhơi không kiên nhẫn nhấn mạnh một câu:“Chuyện của cháu, cháu sẽ xử lý, không cần”“Qua mấy tháng nữa là ông 81 tuổi rồi.”Ông cụ bỗng nhiên quay người, vẫn làgương mặt uy nghiêm lạnh lùng như cũ, nhưnglàm thế nào cũng không tránh được tang thươngcủa năm tháng.Đôi mắt đục ngầu của ông cụ Quách nhìnthẳng vào mắt anh, người cháu nội duy nhất củanhà họ Quách ông.Trong nháy mắt, ánh mắt của Quách CaoMinh hơi hoảng hốt, bị ông cụ nhìn thẳng nhưthế, tim của anh có phần nặng nề, mím môi, đènén một phần bực bội.“Mẹ của cháu… Là ông đồng ý cho cô ta về.”Đại khái là do tuổi già luôn có một loại tâmtrạng trở về cội nguồn, đồng thời theo thời giantrôi qua cũng buông xuống chấp nhất, nhữngoán niệm hận thù lúc trước, ông cụ đều có thểkhoan dung.Chuyện quá khứ đã qua, hiện tại…“Chuyện của Đường Tuấn Nghĩa, ông biếtcháu cảm thấy rất áy náy, nhưng hiện tại cậu tađã bình phục, chuyện của cháu, ông đã liên hệvới bác sĩ giỏi nhất bên Seattle.”“Chuyện của cháu không cần ông phải lolắng.“ Anh vẫn lạnh lùng từ chối như cũ.“Không cần lo lắng ư!”Ông cụ tức giận dùng quải trượng gõ mạnhlên sàn nhà: “Quách Cao Minh, trong đầu củacháu có một viên đạn, cháu bảo ông làm saokhông lo lắng cho được.”Sắc mặt Quách Cao Minh đột nhiên trầmxuống, trong mắt mang theo xoắn xuýt phức tạp.Anh không nói thêm câu nào nữa, cất bướcđi thẳng.Mấy người ông cụ đều đã trở về.Kiều Bích Ngọc quay về phòng ngủ, khôngbiết vì sao trong lòng cô lại có chút thấp thỏmbất an. Sau cùng không có chủ ý gì, đành phảicầm điện thoại di động lên, mở zalo ra, cầu cứuLục Khánh Nam.Cục cưng vô địch: “Ông nội gọi Quách CaoMinh ra nói chuyện, không biết bọn họ đang nóichuyện gì, Lục Khánh Nam, anh có biết ông nội ởSeattle bận rộn chuyện gì không?”Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại di động, lôngmày thanh tú cau lại, có chút không vui.Cục cưng vô địch: “Vì sao ngay cả Hà ThủyTiên cũng biết, mà tôi lại không thể biết.”Cô nhanh chóng gõ một đoạn tin nhắn.Lục Khánh Nam thấy cô nhắc đến Hà ThủyTiên, anh ta cảm thấy hiếu kỳ: “Hiện tại Hà ThủyTiên cũng ở nhà họ Quách à?”Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên không muốnnhắn lại cho anh ta nữa, cô đứng ở bên cửa sổ,vẻ mặt hoảng hốt nhìn về hồ sen ở phía đông,hoa sen đang nở rộ, nhưng trong lòng cô lại cóphần nặng nề.Anh trai Lục: “Kiều Bích Ngọc, cô đừng giàyvò chúng tôi nữa có được không, tối hôm quachúng tôi đã bị cô hại cho thảm rồi, cô đừng nóivới tôi, bây giờ cô đang ghen đấy nhé.”Đối với cô, Lục Khánh Nam có oán niệm rấtsâu, hơn nữa cảm xúc của cô nàng Kiều BíchNgọc này rất dễ dàng đoán được, anh ta thật sựsợ cô lại ầm ï gây chuyện.Cục cưng vô địch: “Không phải.”Kiều Bích Ngọc mới gặp Hà Thủy Tiên tất cảnăm lần, không thể nói là ghen, chỉ là mỗi lần đốimặt với Hà Thủy Tiên, cô luôn cảm thấy khôngthoải mái.Cục cưng vô địch: “Lục Khánh Nam, anhthẳng thắn nói cho tôi biết, ông nội ở lại Seattlelâu như thế, có phải liên quan đến Quách CaoMinh không, có phải Quách Cao Minh có chuyệngì không.”“Cạch” một tiếng, tin nhắn của cô vừa mớiđược gửi đi, cửa phòng lại đột nhiên bị mở ra.Kiều Bích Ngọc nhìn Quách Cao Minh đangở trước mặt mình, cô giống như chột dạ, vộivàng khóa lại màn hình điện thoại di động.“À, sao thế?”Cô rất bất ngờ, anh đến gần cô, không nóimột lời, lại đột nhiên ôm cô vào trong lòng.Thân hình của anh rất cao lớn, hai tay ôm lấycô, lộ ra dáng vẻ nhỏ xinh của cô: “Kiều BíchNgọc.”Anh cúi đầu, có chút mệt mỏi tựa vào vàovai cô.Thân thể của cô rất mềm, bàn tay anh vuốtve tóc cô: “Kiều Bích Ngọc”Anh gọi tên cô, giống như muốn nói gì đó,nhưng lại chần chờ.“Có phải anh rất mệt mỏi, hay là anh nằmlên giường nghỉ ngơi một lúc nhé.” Cô nghiêngđầu nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt anh.Cô rất ngoan ngoãn, ít nhất không ầm ï vớianh, không đẩy anh ra, ở trong mắt Quách CaoMinh, hôm nay cô đã rất nghe lời.“Đúng là hơi mệt.”Anh thật sự lên giường nằm, nhắm mắt nghỉngơi, chẳng qua Kiều Bích Ngọc bị anh quấn lấy,ngủ cùng anh.Kiều Bích Ngọc nằm nghiêng, nhìn lông mianh khép lại, lặng lẽ đưa tay vuốt lên hai đầulông mày của anh, muốn xua đi vẻ u sầu kia.Thật ra vừa rồi cô rất muốn hỏi, ông nội nóigì với anh, nhưng cô nhịn được.Nhìn qua, anh quả thật mệt mỏi, cô khôngmuốn khiến anh thêm phiền lòng.

Chương 136: Em là bí mật mà anh không thể nói

“Cô ấy là chuyện của con, mấy người không

cần xen vào.”

Người đàn ông ngồi trên sofa đột nhiên

đứng lên, nhìn về đám người ở phía trước, lên

tiếng, giọng nói lạnh lùng.

Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh anh, cô có

xíu kỳ lạ, vốn dĩ ở phía đối diện, Giang Mỹ Linh

đang có khí thế bức người, lúc này trên mặt lại

có phần luống cuống, dường như bà ta rất kiêng

ky con trai của mình.

Bầu không khí có chút khác thường, ngay

lập tức tất cả mọi người đều yên lặng, suy nghĩ

sâu xa.

“Đến đây”

Ông cụ Quách bỗng nhiên trầm giọng lên

tiếng, nói một câu tiếp theo, lập tức xoay người,

đi thẳng về phía hành lang gấp khúc bên kia.

Kiều Bích Ngọc cau mày, cô biết ông cụ

đang phân phó cho Quách Cao Minh, thế nhưng

người đàn ông đang đứng bên cạnh cô lại hoàn

toàn không có ý tứ muốn đi.

“Quách Cao Minh.” Cô lén kéo ống tay áo

của anh.

“Cậu Cao Minh, ông cụ có chuyện quan

trọng muốn nói chuyện với cậu.”

Quản gia đứng ở đối diện cũng không nhịn

được, nhỏ giọng nhắc nhở một câu.

Gương mặt lạnh lùng của anh mang theo vẻ

không kiên nhẫn, dường như bọn họ trở về đã

phá vỡ sự yên bình của anh.

Lần này không chỉ có Giang Mỹ Linh trở về,

Quách Thanh Châu còn rủ cả Hà Thủy Tiên về

nước cùng.

Từ trước đến giờ, quan hệ giữa anh và Hà

Thủy Tiên khá tốt, thấy bầu không khí xấu hổ, cô

ta đi lên phía trước, lên tiếng: “Hơn một tháng

không gặp mặt, có lẽ ông nội muốn tâm sự mấy

chuyện với anh, Cao Minh, anh đi qua đó một chuyến.”

Anh nhìn thoáng qua Hà Thủy Tiên, môi

mỏng hơi mím, lông mày nhíu chặt, sau đó xoay

người đi đến chỗ hành lang gấp khúc.

Kiều Bích Ngọc đứng nguyên tại chỗ, nhìn

theo bóng lưng của anh, trong lòng có một loại

cảm giác mất mát nói không rõ.

“Thủy Tiên, cháu cứ coi nơi này là nhà của

mình nhé, bác và Thanh Châu về phòng sắp xếp

đồ đạc một xíu.“ Lúc Giang Mỹ Linh nói chuyện

với người khác, giọng điệu ôn hòa, chẳng qua

ánh mắt của bà ta cũng không liếc nhìn Kiều

Bích Ngọc lấy một lần.

Người làm dẫn bà chủ và cô chủ về thẳng

phòng của mình, trong phòng khách chỉ còn

Kiều Bích Ngọc và Hà Thủy Tiên.

“Kiều Bích Ngọc, hơn một tháng không gặp,

hình như bụng của cô to hơn rất nhiều.“ Hà Thủy

Tiên cười chào hỏi cô, động tác của cô ta rất tự

nhiên bắt tay cô, thong dong hào phóng: “Đừng

đứng nữa, ngồi xuống đi.”

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc hơi cứng ngắc, chỉ

khẽ gật đầu với cô ta, đột nhiên cô cảm thấy

mình mới chính là khách.

“Chuyện đó… Thủy Tiên, vừa rồi cô không

tiện nói cho tôi biết, rốt cuộc ông nội ở lại Seattle

hơn một tháng, bận rộn chuyện gì thế?” Kiều

Bích Ngọc do dự một lúc lâu, nhỏ giọng hỏi một câu.

Hà Thủy Tiên nghe cô hỏi như thế, ánh mắt

hơi ngẩn ra, ngay sau đó vẻ mặt cười nói: “Cao

Minh không nói cho cô biết à?”

Cô ta hỏi rất tự nhiên.

Thế nhưng cô ta nói như thế khiến cho tâm

trạng của Kiểu Bích Ngọc rơi xuống đáy vực.

Kiều Bích Ngọc không tiếp tục hỏi nữa.

Hà Thủy Tiên cũng không nói gì thêm, cô ta

pha cho mình một cốc trà, ngón tay thon dài khẽ

đung đưa cốc trà bằng ngọc tinh xảo, nâng cốc

lên, uống một ngụm.

“Chuyện của cháu không cần mọi người

nhúng tay vào.”

Trên hành lang gấp khúc ở phía đông, tuy là

giữa trưa hè, nhưng nơi này rất thoáng mát,

trong không khí còn có hương thơm thoang

thoảng, lúc này, hoa sen và hoa súng trên hồ

đang nở rộ, đua nhau khoe sắc.

Ông cụ Quách chống quải trượng, đứng ở

bên đình nghỉ mát, nhìn một đầm sen đẹp trước

mắt, trong mắt giống như có điều suy nghĩ.

Mà người đàn ông đứng ở sau lưng ông cụ

lại không có hứng thú thưởng thức hoa sen, anh

hơi không kiên nhẫn nhấn mạnh một câu:

“Chuyện của cháu, cháu sẽ xử lý, không cần”

“Qua mấy tháng nữa là ông 81 tuổi rồi.”

Ông cụ bỗng nhiên quay người, vẫn là

gương mặt uy nghiêm lạnh lùng như cũ, nhưng

làm thế nào cũng không tránh được tang thương

của năm tháng.

Đôi mắt đục ngầu của ông cụ Quách nhìn

thẳng vào mắt anh, người cháu nội duy nhất của

nhà họ Quách ông.

Trong nháy mắt, ánh mắt của Quách Cao

Minh hơi hoảng hốt, bị ông cụ nhìn thẳng như

thế, tim của anh có phần nặng nề, mím môi, đè

nén một phần bực bội.

“Mẹ của cháu… Là ông đồng ý cho cô ta về.”

Đại khái là do tuổi già luôn có một loại tâm

trạng trở về cội nguồn, đồng thời theo thời gian

trôi qua cũng buông xuống chấp nhất, những

oán niệm hận thù lúc trước, ông cụ đều có thể

khoan dung.

Chuyện quá khứ đã qua, hiện tại…

“Chuyện của Đường Tuấn Nghĩa, ông biết

cháu cảm thấy rất áy náy, nhưng hiện tại cậu ta

đã bình phục, chuyện của cháu, ông đã liên hệ

với bác sĩ giỏi nhất bên Seattle.”

“Chuyện của cháu không cần ông phải lo

lắng.“ Anh vẫn lạnh lùng từ chối như cũ.

“Không cần lo lắng ư!”

Ông cụ tức giận dùng quải trượng gõ mạnh

lên sàn nhà: “Quách Cao Minh, trong đầu của

cháu có một viên đạn, cháu bảo ông làm sao

không lo lắng cho được.”

Sắc mặt Quách Cao Minh đột nhiên trầm

xuống, trong mắt mang theo xoắn xuýt phức tạp.

Anh không nói thêm câu nào nữa, cất bước

đi thẳng.

Mấy người ông cụ đều đã trở về.

Kiều Bích Ngọc quay về phòng ngủ, không

biết vì sao trong lòng cô lại có chút thấp thỏm

bất an. Sau cùng không có chủ ý gì, đành phải

cầm điện thoại di động lên, mở zalo ra, cầu cứu

Lục Khánh Nam.

Cục cưng vô địch: “Ông nội gọi Quách Cao

Minh ra nói chuyện, không biết bọn họ đang nói

chuyện gì, Lục Khánh Nam, anh có biết ông nội ở

Seattle bận rộn chuyện gì không?”

Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại di động, lông

mày thanh tú cau lại, có chút không vui.

Cục cưng vô địch: “Vì sao ngay cả Hà Thủy

Tiên cũng biết, mà tôi lại không thể biết.”

Cô nhanh chóng gõ một đoạn tin nhắn.

Lục Khánh Nam thấy cô nhắc đến Hà Thủy

Tiên, anh ta cảm thấy hiếu kỳ: “Hiện tại Hà Thủy

Tiên cũng ở nhà họ Quách à?”

Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên không muốn

nhắn lại cho anh ta nữa, cô đứng ở bên cửa sổ,

vẻ mặt hoảng hốt nhìn về hồ sen ở phía đông,

hoa sen đang nở rộ, nhưng trong lòng cô lại có

phần nặng nề.

Anh trai Lục: “Kiều Bích Ngọc, cô đừng giày

vò chúng tôi nữa có được không, tối hôm qua

chúng tôi đã bị cô hại cho thảm rồi, cô đừng nói

với tôi, bây giờ cô đang ghen đấy nhé.”

Đối với cô, Lục Khánh Nam có oán niệm rất

sâu, hơn nữa cảm xúc của cô nàng Kiều Bích

Ngọc này rất dễ dàng đoán được, anh ta thật sự

sợ cô lại ầm ï gây chuyện.

Cục cưng vô địch: “Không phải.”

Kiều Bích Ngọc mới gặp Hà Thủy Tiên tất cả

năm lần, không thể nói là ghen, chỉ là mỗi lần đối

mặt với Hà Thủy Tiên, cô luôn cảm thấy không

thoải mái.

Cục cưng vô địch: “Lục Khánh Nam, anh

thẳng thắn nói cho tôi biết, ông nội ở lại Seattle

lâu như thế, có phải liên quan đến Quách Cao

Minh không, có phải Quách Cao Minh có chuyện

gì không.”

“Cạch” một tiếng, tin nhắn của cô vừa mới

được gửi đi, cửa phòng lại đột nhiên bị mở ra.

Kiều Bích Ngọc nhìn Quách Cao Minh đang

ở trước mặt mình, cô giống như chột dạ, vội

vàng khóa lại màn hình điện thoại di động.

“À, sao thế?”

Cô rất bất ngờ, anh đến gần cô, không nói

một lời, lại đột nhiên ôm cô vào trong lòng.

Thân hình của anh rất cao lớn, hai tay ôm lấy

cô, lộ ra dáng vẻ nhỏ xinh của cô: “Kiều Bích

Ngọc.”

Anh cúi đầu, có chút mệt mỏi tựa vào vào

vai cô.

Thân thể của cô rất mềm, bàn tay anh vuốt

ve tóc cô: “Kiều Bích Ngọc”

Anh gọi tên cô, giống như muốn nói gì đó,

nhưng lại chần chờ.

“Có phải anh rất mệt mỏi, hay là anh nằm

lên giường nghỉ ngơi một lúc nhé.” Cô nghiêng

đầu nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt anh.

Cô rất ngoan ngoãn, ít nhất không ầm ï với

anh, không đẩy anh ra, ở trong mắt Quách Cao

Minh, hôm nay cô đã rất nghe lời.

“Đúng là hơi mệt.”

Anh thật sự lên giường nằm, nhắm mắt nghỉ

ngơi, chẳng qua Kiều Bích Ngọc bị anh quấn lấy,

ngủ cùng anh.

Kiều Bích Ngọc nằm nghiêng, nhìn lông mi

anh khép lại, lặng lẽ đưa tay vuốt lên hai đầu

lông mày của anh, muốn xua đi vẻ u sầu kia.

Thật ra vừa rồi cô rất muốn hỏi, ông nội nói

gì với anh, nhưng cô nhịn được.

Nhìn qua, anh quả thật mệt mỏi, cô không

muốn khiến anh thêm phiền lòng.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 136: Em là bí mật mà anh không thể nói“Cô ấy là chuyện của con, mấy người khôngcần xen vào.”Người đàn ông ngồi trên sofa đột nhiênđứng lên, nhìn về đám người ở phía trước, lêntiếng, giọng nói lạnh lùng.Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh anh, cô cóxíu kỳ lạ, vốn dĩ ở phía đối diện, Giang Mỹ Linhđang có khí thế bức người, lúc này trên mặt lạicó phần luống cuống, dường như bà ta rất kiêngky con trai của mình.Bầu không khí có chút khác thường, ngaylập tức tất cả mọi người đều yên lặng, suy nghĩsâu xa.“Đến đây”Ông cụ Quách bỗng nhiên trầm giọng lêntiếng, nói một câu tiếp theo, lập tức xoay người,đi thẳng về phía hành lang gấp khúc bên kia.Kiều Bích Ngọc cau mày, cô biết ông cụđang phân phó cho Quách Cao Minh, thế nhưngngười đàn ông đang đứng bên cạnh cô lại hoàntoàn không có ý tứ muốn đi.“Quách Cao Minh.” Cô lén kéo ống tay áocủa anh.“Cậu Cao Minh, ông cụ có chuyện quantrọng muốn nói chuyện với cậu.”Quản gia đứng ở đối diện cũng không nhịnđược, nhỏ giọng nhắc nhở một câu.Gương mặt lạnh lùng của anh mang theo vẻkhông kiên nhẫn, dường như bọn họ trở về đãphá vỡ sự yên bình của anh.Lần này không chỉ có Giang Mỹ Linh trở về,Quách Thanh Châu còn rủ cả Hà Thủy Tiên vềnước cùng.Từ trước đến giờ, quan hệ giữa anh và HàThủy Tiên khá tốt, thấy bầu không khí xấu hổ, côta đi lên phía trước, lên tiếng: “Hơn một thángkhông gặp mặt, có lẽ ông nội muốn tâm sự mấychuyện với anh, Cao Minh, anh đi qua đó một chuyến.”Anh nhìn thoáng qua Hà Thủy Tiên, môimỏng hơi mím, lông mày nhíu chặt, sau đó xoayngười đi đến chỗ hành lang gấp khúc.Kiều Bích Ngọc đứng nguyên tại chỗ, nhìntheo bóng lưng của anh, trong lòng có một loạicảm giác mất mát nói không rõ.“Thủy Tiên, cháu cứ coi nơi này là nhà củamình nhé, bác và Thanh Châu về phòng sắp xếpđồ đạc một xíu.“ Lúc Giang Mỹ Linh nói chuyệnvới người khác, giọng điệu ôn hòa, chẳng quaánh mắt của bà ta cũng không liếc nhìn KiềuBích Ngọc lấy một lần.Người làm dẫn bà chủ và cô chủ về thẳngphòng của mình, trong phòng khách chỉ cònKiều Bích Ngọc và Hà Thủy Tiên.“Kiều Bích Ngọc, hơn một tháng không gặp,hình như bụng của cô to hơn rất nhiều.“ Hà ThủyTiên cười chào hỏi cô, động tác của cô ta rất tựnhiên bắt tay cô, thong dong hào phóng: “Đừngđứng nữa, ngồi xuống đi.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc hơi cứng ngắc, chỉkhẽ gật đầu với cô ta, đột nhiên cô cảm thấymình mới chính là khách.“Chuyện đó… Thủy Tiên, vừa rồi cô khôngtiện nói cho tôi biết, rốt cuộc ông nội ở lại Seattlehơn một tháng, bận rộn chuyện gì thế?” KiềuBích Ngọc do dự một lúc lâu, nhỏ giọng hỏi một câu.Hà Thủy Tiên nghe cô hỏi như thế, ánh mắthơi ngẩn ra, ngay sau đó vẻ mặt cười nói: “CaoMinh không nói cho cô biết à?”Cô ta hỏi rất tự nhiên.Thế nhưng cô ta nói như thế khiến cho tâmtrạng của Kiểu Bích Ngọc rơi xuống đáy vực.Kiều Bích Ngọc không tiếp tục hỏi nữa.Hà Thủy Tiên cũng không nói gì thêm, cô tapha cho mình một cốc trà, ngón tay thon dài khẽđung đưa cốc trà bằng ngọc tinh xảo, nâng cốclên, uống một ngụm.“Chuyện của cháu không cần mọi ngườinhúng tay vào.”Trên hành lang gấp khúc ở phía đông, tuy làgiữa trưa hè, nhưng nơi này rất thoáng mát,trong không khí còn có hương thơm thoangthoảng, lúc này, hoa sen và hoa súng trên hồđang nở rộ, đua nhau khoe sắc.Ông cụ Quách chống quải trượng, đứng ởbên đình nghỉ mát, nhìn một đầm sen đẹp trướcmắt, trong mắt giống như có điều suy nghĩ.Mà người đàn ông đứng ở sau lưng ông cụlại không có hứng thú thưởng thức hoa sen, anhhơi không kiên nhẫn nhấn mạnh một câu:“Chuyện của cháu, cháu sẽ xử lý, không cần”“Qua mấy tháng nữa là ông 81 tuổi rồi.”Ông cụ bỗng nhiên quay người, vẫn làgương mặt uy nghiêm lạnh lùng như cũ, nhưnglàm thế nào cũng không tránh được tang thươngcủa năm tháng.Đôi mắt đục ngầu của ông cụ Quách nhìnthẳng vào mắt anh, người cháu nội duy nhất củanhà họ Quách ông.Trong nháy mắt, ánh mắt của Quách CaoMinh hơi hoảng hốt, bị ông cụ nhìn thẳng nhưthế, tim của anh có phần nặng nề, mím môi, đènén một phần bực bội.“Mẹ của cháu… Là ông đồng ý cho cô ta về.”Đại khái là do tuổi già luôn có một loại tâmtrạng trở về cội nguồn, đồng thời theo thời giantrôi qua cũng buông xuống chấp nhất, nhữngoán niệm hận thù lúc trước, ông cụ đều có thểkhoan dung.Chuyện quá khứ đã qua, hiện tại…“Chuyện của Đường Tuấn Nghĩa, ông biếtcháu cảm thấy rất áy náy, nhưng hiện tại cậu tađã bình phục, chuyện của cháu, ông đã liên hệvới bác sĩ giỏi nhất bên Seattle.”“Chuyện của cháu không cần ông phải lolắng.“ Anh vẫn lạnh lùng từ chối như cũ.“Không cần lo lắng ư!”Ông cụ tức giận dùng quải trượng gõ mạnhlên sàn nhà: “Quách Cao Minh, trong đầu củacháu có một viên đạn, cháu bảo ông làm saokhông lo lắng cho được.”Sắc mặt Quách Cao Minh đột nhiên trầmxuống, trong mắt mang theo xoắn xuýt phức tạp.Anh không nói thêm câu nào nữa, cất bướcđi thẳng.Mấy người ông cụ đều đã trở về.Kiều Bích Ngọc quay về phòng ngủ, khôngbiết vì sao trong lòng cô lại có chút thấp thỏmbất an. Sau cùng không có chủ ý gì, đành phảicầm điện thoại di động lên, mở zalo ra, cầu cứuLục Khánh Nam.Cục cưng vô địch: “Ông nội gọi Quách CaoMinh ra nói chuyện, không biết bọn họ đang nóichuyện gì, Lục Khánh Nam, anh có biết ông nội ởSeattle bận rộn chuyện gì không?”Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại di động, lôngmày thanh tú cau lại, có chút không vui.Cục cưng vô địch: “Vì sao ngay cả Hà ThủyTiên cũng biết, mà tôi lại không thể biết.”Cô nhanh chóng gõ một đoạn tin nhắn.Lục Khánh Nam thấy cô nhắc đến Hà ThủyTiên, anh ta cảm thấy hiếu kỳ: “Hiện tại Hà ThủyTiên cũng ở nhà họ Quách à?”Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên không muốnnhắn lại cho anh ta nữa, cô đứng ở bên cửa sổ,vẻ mặt hoảng hốt nhìn về hồ sen ở phía đông,hoa sen đang nở rộ, nhưng trong lòng cô lại cóphần nặng nề.Anh trai Lục: “Kiều Bích Ngọc, cô đừng giàyvò chúng tôi nữa có được không, tối hôm quachúng tôi đã bị cô hại cho thảm rồi, cô đừng nóivới tôi, bây giờ cô đang ghen đấy nhé.”Đối với cô, Lục Khánh Nam có oán niệm rấtsâu, hơn nữa cảm xúc của cô nàng Kiều BíchNgọc này rất dễ dàng đoán được, anh ta thật sựsợ cô lại ầm ï gây chuyện.Cục cưng vô địch: “Không phải.”Kiều Bích Ngọc mới gặp Hà Thủy Tiên tất cảnăm lần, không thể nói là ghen, chỉ là mỗi lần đốimặt với Hà Thủy Tiên, cô luôn cảm thấy khôngthoải mái.Cục cưng vô địch: “Lục Khánh Nam, anhthẳng thắn nói cho tôi biết, ông nội ở lại Seattlelâu như thế, có phải liên quan đến Quách CaoMinh không, có phải Quách Cao Minh có chuyệngì không.”“Cạch” một tiếng, tin nhắn của cô vừa mớiđược gửi đi, cửa phòng lại đột nhiên bị mở ra.Kiều Bích Ngọc nhìn Quách Cao Minh đangở trước mặt mình, cô giống như chột dạ, vộivàng khóa lại màn hình điện thoại di động.“À, sao thế?”Cô rất bất ngờ, anh đến gần cô, không nóimột lời, lại đột nhiên ôm cô vào trong lòng.Thân hình của anh rất cao lớn, hai tay ôm lấycô, lộ ra dáng vẻ nhỏ xinh của cô: “Kiều BíchNgọc.”Anh cúi đầu, có chút mệt mỏi tựa vào vàovai cô.Thân thể của cô rất mềm, bàn tay anh vuốtve tóc cô: “Kiều Bích Ngọc”Anh gọi tên cô, giống như muốn nói gì đó,nhưng lại chần chờ.“Có phải anh rất mệt mỏi, hay là anh nằmlên giường nghỉ ngơi một lúc nhé.” Cô nghiêngđầu nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt anh.Cô rất ngoan ngoãn, ít nhất không ầm ï vớianh, không đẩy anh ra, ở trong mắt Quách CaoMinh, hôm nay cô đã rất nghe lời.“Đúng là hơi mệt.”Anh thật sự lên giường nằm, nhắm mắt nghỉngơi, chẳng qua Kiều Bích Ngọc bị anh quấn lấy,ngủ cùng anh.Kiều Bích Ngọc nằm nghiêng, nhìn lông mianh khép lại, lặng lẽ đưa tay vuốt lên hai đầulông mày của anh, muốn xua đi vẻ u sầu kia.Thật ra vừa rồi cô rất muốn hỏi, ông nội nóigì với anh, nhưng cô nhịn được.Nhìn qua, anh quả thật mệt mỏi, cô khôngmuốn khiến anh thêm phiền lòng.

Chương 136