Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 139

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 139: Chỉ hơi bị thương đã khiến tổng giám đốc đau lòngParty chào đón người mới của công ty.“Em không biết những người trong tậpđoàn.”Kiều Bích Ngọc có chút uể oải, từ sau khi côtốt nghiệp, cô chưa từng chính thức đi làm, cảmgiác mình như rời khỏi xã hội: “Em chính là kẻ mùchữ không nhận ra người.”Suy nghĩ một lúc, cô ôm người đàn ông củamình, cảm thán: “Quách Cao Minh, chờ sau khiem sinh con xong, em cũng muốn đi làm như HàThủy Tiên.”“Em muốn học Hà Thủy Tiên làm quản lý?”Quách Cao Minh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt sasút này làm anh khẽ cười một tiếng, có chútkhông đồng ý: “Kiều Bích Ngọc, đoán chừng cảđời này em cũng không học được.”“Anh đừng xem thường em, vợ anh là ngườitốt nghiệp một trường danh tiếng đấy”Quách Cao Minh nhìn dáng vẻ lòng đầy cămphẫn của cô, giống như cô thật sự có chút chấpnhất, suy nghĩ một lúc, anh dùng giọng điệunghiêm túc nói với cô: “Em không cần học côta”Lời vừa mới nói ra khỏi miệng. Bên hànhlang gấp khúc bên kia, người hầu vội vàng chạyđến bên này: “Cậu Cao Minh, ông cụ đã ở trên xechờ cậu.”“Quách Cao Minh, anh phải cố gắng kiếmtiền, vợ con anh còn đang chờ anh nuôi đấy, anhphải nhanh lên.”Kiều Bích Ngọc đẩy anh ra, để anh nhanhchóng đi, tránh cho ông cụ chờ đến sốt ruột.“Bữa tiệc chào đón người mới ở quán barCivilize, anh sẽ phái xe đến đón em, không chophép em tự mình đến đó, có biết không?” Trướckhi đi, Quách Cao Minh vẫn không quên cảnhcáo cô.“Em biết rồi. Cô tiếp tục ghé vào hàng ràobên hồ sen, nhìn bóng lưng của người đàn ôngphía trước đi xa dần, trong lòng hơi thổn thức.Có người cho rằng, một trong những nguyênnhân khiến xã hội hiện đại xảy ra nhiều vụ ly hônlà do con người không còn giống như trước kia,khi đó vợ chồng hai người đều ở trong núi, cùngnhau canh tác, học tập, nhận biết đều là đồngbộ.Còn hiện đại, một trong hai vợ chồng vẫnđang tiếp xúc với sự vật mới, vẫn đang khôngngừng tiến bộ, còn một người khác thì dừngbước, không di lên, việc này sinh ra chênh lệch,thời gian trôi qua, giữa hai người không còn ởchung trên một quỹ đạo nữa.Người đàn ông của mình quá ưu tú, KiềuBích Ngọc có chút sầu.Vốn dĩ đối với khối băng này, cô không cótình cảm gì, mang thai bị ép tái giá, bị ép sinh embé, xem như là giao dịch.Nhưng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, cô bắtđầu không nỡ bỏ anh, không muốn rời xa anh,chậm rãi lo lắng, sợ hãi khoảng cách giữa haingười lớn dần, cô không đuổi kịp anh.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc, cóphải lúc mang thai nội tiết trong người thay đổi,luôn thích suy nghĩ lung tung?”Trong giờ làm, Châu Mỹ Duy lén dùng zalotán gẫu với cô: “Tuy Mark rất ưu tú, nhưng tínhcách của anh ấy không giống với người sẽ ngoạitình trong hôn nhân.”Cục cưng vô địch: “Cuộc đời dài như thế,làm sao biết được liệu khối băng này có làmphản không, mình đương nhiên phải cảnh giác.”Bé Heo muốn trở mình: “Quên đi, anh ấycưới cậu một người đã đủ phiền rồi… Hơn nữacậu không thấy, cậu đem tên nick zalo anh minhthần võ của sếp nhà mình đổi thành cái tên chóchết khối băng Nam Cực gì đó, anh ấy cũngkhông kêu một tiếng, Kiều Bích Ngọc chết tiệtkia, cậu đừng suốt ngày gây tai họa cho khí chấtvĩ đại của anh ấy nữa được không?”Kiều Bích Ngọc cảm thấy cô bạn thân củamình đã bị sắc đẹp che mờ mắt, thế mà trọngsắc khinh bạn, đi dạy dỗ cô.Cục cưng vô địch: “Quách Cao Minh khôngtốt đẹp như những gì cậu tưởng tượng đâu, lúcanh ấy tức giận lên, rất đáng sợ.”Bé Heo muốn trở mình: “Đó là do người vợnhư cậu chọc giận đến anh ấy, còn nếu nhưnhững người khác dám chọc giận anh ấy, đoánchừng anh ấy còn chẳng muốn tức giận, trựctiếp tống cổ người ta”Chẳng qua Châu Mỹ Duy suy nghĩ một lúc,cảm thấy Kiều Bích Ngọc lo lắng như thế cũngđúng, ai bảo người mà cô gả lại là Quách CaoMinh, đây không biết là may hay không may.Bé Heo muốn trở mình: “Khó có dịp Markchủ động lên tiếng, để cậu hiểu biết về thế giớicủa anh ấy, cậu nhất định phải chủ động dunghợp vào mạng lưới quan hệ của anh ấy, cậu hiểukhông? Người như chúng ta lẫn vào trong đó,mối quan hệ chính là vô giá, cậu nhất định phảitham gia.”Kiều Bích Ngọc tán gẫu với Châu Mỹ Duymột lúc, cảm thấy cô bạn học Châu không đángtin cậy này có mấy câu rất đúng, cô ném điệnthoại di động lên giường, chạy đến phòng thayđồ, bắt đầu tìm quần áo thích hợp cho bữa tiệchôm nay.Lúc năm giờ chiều, Quách Cao Minh pháingười đến đón cô qua quán bar Civilize.Đại khái là do cô đã từng chạy loạn ở trêntầng, vì thế lần này toàn bộ quá trình, hai ngườivệ sĩ đều nhìn chằm chằm cô, tất cả đều trongtrạng thái phòng bị, cho đến khi đưa cô đến tầngcao nhất, bọn họ mới yên tâm.Chắc hẳn cô đến hơi sớm, hôm nay ông cụQuách quay về công ty, đoán chừng cần mở hộinghị cổ đông, cho nên lúc cô đi đến tầng caonhất, trong không gian lớn như thế lại rất vắng vẻ.Cô nhàm chán đi dạo xung quanh, phát hiệntầng cao nhất có mấy lối thoát hiểm, nhân viênphục vụ đang đứng ở giữa sắp xếp tiệc đứng.Bỗng nhiên một bóng dáng quen thuộc lao đến.“Cẩn thận”Kiều Bích Ngọc phản ứng rất nhanh, thấyngười phụ nữ đi giày cao gót ở phía trước giốngnhư trẹo chân ngã nhào về phía trước, cô vôthức muốn đỡ đối phương.Nhưng mà lực trùng kích khi đối phươngnhào đến hơi lớn, cơ thể của Kiều Bích Ngọc gầnnhư là theo bản năng, nhanh chóng nửa ngồixuống, đè xuống trọng tâm, đồng thời tay phảichống lên sàn nhà, mới không để mình ngã sấp xuống.“Cảm ơn cô.”Người phụ nữ phía trước kia cũng nhanhchóng phản ứng lại.“Cô sao rồi, Hà Thủy Tiên, cô không sao chứ?”Kiều Bích Ngọc nhìn thấy vẻ mặt cô ta cóphần phức tạp lùi lại một bước, hơn nữa hìnhnhư khóe mắt cô ta hơi ướt, cô ta khóc ư?Hà Thủy Tiên hơi xấu hổ, cô ta đứng thẳngngười lên, không muốn nói quá chỉ tiết: “Khôngcó gì, hình như vừa rồi tôi nhìn thấy một ngườiquen, tôi đuổi theo anh ấy, thế nhưng anh ấykhông để ý đến tôi.Giọng nói của cô ta nhỏ dần, gục đầu xuống,lúc này mới chú ý đến, vừa rồi lúc Kiều BíchNgọc đi đến đỡ cô ta, hình như tay phải va đậpvào, chảy ra xíu máu.“Tay của cô..” Cô ta vừa mới nói ra khỏimiệng.“Kiểu Bích Ngọc.”Đột nhiên một giọng nói rất có khí thế, hungdữ quát về phía bên này.“Làm phiền cô bụng to như vậy rồi thì đừngchạy loạn, cô muốn chết, nhưng chúng tôi cònchưa sống đủ đâu, cô nằm rạp trên mặt đất làmgì, ngộ nhỡ một lúc nữa Cao Minh nhìn thấy thìsao.”Lục Khánh Nam vừa mới đi đến đã nhìn thấymột tay cô chật vật để trên sàn nhà lạnh buốt,anh ta lập tức không khách sáo dạy dỗ cô.Nhưng lúc anh ta đến gần, sắc mặt anh tacàng khó coi: “Kiều Bích Ngọc chết tiệt này, côcố ý gây chuyện cho tôi đúng không?”Còn chưa đợi Kiều Bích Ngọc giải thích câunào, Lục Khánh Nam đã cau mày, xoay người, vộivàng nói với quản lý của quản bar: “Gọi mộtngười am hiểu về hộ lý đến.”“Tôi không sao đâu.”“Kiều Bích Ngọc, một lát nữa, cô nhất địnhphải cầu nguyện cho mắt Cao Minh mù, khôngnhìn thấy. Lục Khánh Nam trừng mắt nhìnthoáng qua cô.Kiều Bích Ngọc chột dạ, ngượng ngùng im lặng.Quản lý của quán bar vội vàng xách theohòm thuốc đến, dẫn Kiều Bích Ngọc vào trongmột căn phòng, bôi thuốc sát trùng và băng bócho vết thương ở lòng bàn tay phải của cô.“Vừa rồi, cô ấy chỉ muốn đỡ em mà thôi, cólẽ bàn tay va vào tấm kim loại cảm ứng phòngcháy ở góc hẻo lánh, không cần thiết…” Hà ThủyTiên nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Khánh Nam,thật sự có chút giật mình, cô ta bật cười.“Không cần thiết phải khoa trương như thế,chỉ bị thương một xíu thôi.”“Bị thương một xíu.”Lục Khánh Nam tức giận nhìn cánh cửaphòng bên trái, có chút đau đầu nói: “Thủy Tiên,em không biết đâu, nếu như Quách Cao Minhnhìn thấy cô yêu nữ Kiều Bích Ngọc này chảymáu, nhất định anh ấy sẽ đau lòng chết đi được.”

Chương 139: Chỉ hơi bị thương đã khiến tổng giám đốc đau lòng

Party chào đón người mới của công ty.

“Em không biết những người trong tập

đoàn.”

Kiều Bích Ngọc có chút uể oải, từ sau khi cô

tốt nghiệp, cô chưa từng chính thức đi làm, cảm

giác mình như rời khỏi xã hội: “Em chính là kẻ mù

chữ không nhận ra người.”

Suy nghĩ một lúc, cô ôm người đàn ông của

mình, cảm thán: “Quách Cao Minh, chờ sau khi

em sinh con xong, em cũng muốn đi làm như Hà

Thủy Tiên.”

“Em muốn học Hà Thủy Tiên làm quản lý?”

Quách Cao Minh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt sa

sút này làm anh khẽ cười một tiếng, có chút

không đồng ý: “Kiều Bích Ngọc, đoán chừng cả

đời này em cũng không học được.”

“Anh đừng xem thường em, vợ anh là người

tốt nghiệp một trường danh tiếng đấy”

Quách Cao Minh nhìn dáng vẻ lòng đầy căm

phẫn của cô, giống như cô thật sự có chút chấp

nhất, suy nghĩ một lúc, anh dùng giọng điệu

nghiêm túc nói với cô: “Em không cần học cô

ta”

Lời vừa mới nói ra khỏi miệng. Bên hành

lang gấp khúc bên kia, người hầu vội vàng chạy

đến bên này: “Cậu Cao Minh, ông cụ đã ở trên xe

chờ cậu.”

“Quách Cao Minh, anh phải cố gắng kiếm

tiền, vợ con anh còn đang chờ anh nuôi đấy, anh

phải nhanh lên.”

Kiều Bích Ngọc đẩy anh ra, để anh nhanh

chóng đi, tránh cho ông cụ chờ đến sốt ruột.

“Bữa tiệc chào đón người mới ở quán bar

Civilize, anh sẽ phái xe đến đón em, không cho

phép em tự mình đến đó, có biết không?” Trước

khi đi, Quách Cao Minh vẫn không quên cảnh

cáo cô.

“Em biết rồi. Cô tiếp tục ghé vào hàng rào

bên hồ sen, nhìn bóng lưng của người đàn ông

phía trước đi xa dần, trong lòng hơi thổn thức.

Có người cho rằng, một trong những nguyên

nhân khiến xã hội hiện đại xảy ra nhiều vụ ly hôn

là do con người không còn giống như trước kia,

khi đó vợ chồng hai người đều ở trong núi, cùng

nhau canh tác, học tập, nhận biết đều là đồng

bộ.

Còn hiện đại, một trong hai vợ chồng vẫn

đang tiếp xúc với sự vật mới, vẫn đang không

ngừng tiến bộ, còn một người khác thì dừng

bước, không di lên, việc này sinh ra chênh lệch,

thời gian trôi qua, giữa hai người không còn ở

chung trên một quỹ đạo nữa.

Người đàn ông của mình quá ưu tú, Kiều

Bích Ngọc có chút sầu.

Vốn dĩ đối với khối băng này, cô không có

tình cảm gì, mang thai bị ép tái giá, bị ép sinh em

bé, xem như là giao dịch.

Nhưng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, cô bắt

đầu không nỡ bỏ anh, không muốn rời xa anh,

chậm rãi lo lắng, sợ hãi khoảng cách giữa hai

người lớn dần, cô không đuổi kịp anh.

Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc, có

phải lúc mang thai nội tiết trong người thay đổi,

luôn thích suy nghĩ lung tung?”

Trong giờ làm, Châu Mỹ Duy lén dùng zalo

tán gẫu với cô: “Tuy Mark rất ưu tú, nhưng tính

cách của anh ấy không giống với người sẽ ngoại

tình trong hôn nhân.”

Cục cưng vô địch: “Cuộc đời dài như thế,

làm sao biết được liệu khối băng này có làm

phản không, mình đương nhiên phải cảnh giác.”

Bé Heo muốn trở mình: “Quên đi, anh ấy

cưới cậu một người đã đủ phiền rồi… Hơn nữa

cậu không thấy, cậu đem tên nick zalo anh minh

thần võ của sếp nhà mình đổi thành cái tên chó

chết khối băng Nam Cực gì đó, anh ấy cũng

không kêu một tiếng, Kiều Bích Ngọc chết tiệt

kia, cậu đừng suốt ngày gây tai họa cho khí chất

vĩ đại của anh ấy nữa được không?”

Kiều Bích Ngọc cảm thấy cô bạn thân của

mình đã bị sắc đẹp che mờ mắt, thế mà trọng

sắc khinh bạn, đi dạy dỗ cô.

Cục cưng vô địch: “Quách Cao Minh không

tốt đẹp như những gì cậu tưởng tượng đâu, lúc

anh ấy tức giận lên, rất đáng sợ.”

Bé Heo muốn trở mình: “Đó là do người vợ

như cậu chọc giận đến anh ấy, còn nếu như

những người khác dám chọc giận anh ấy, đoán

chừng anh ấy còn chẳng muốn tức giận, trực

tiếp tống cổ người ta”

Chẳng qua Châu Mỹ Duy suy nghĩ một lúc,

cảm thấy Kiều Bích Ngọc lo lắng như thế cũng

đúng, ai bảo người mà cô gả lại là Quách Cao

Minh, đây không biết là may hay không may.

Bé Heo muốn trở mình: “Khó có dịp Mark

chủ động lên tiếng, để cậu hiểu biết về thế giới

của anh ấy, cậu nhất định phải chủ động dung

hợp vào mạng lưới quan hệ của anh ấy, cậu hiểu

không? Người như chúng ta lẫn vào trong đó,

mối quan hệ chính là vô giá, cậu nhất định phải

tham gia.”

Kiều Bích Ngọc tán gẫu với Châu Mỹ Duy

một lúc, cảm thấy cô bạn học Châu không đáng

tin cậy này có mấy câu rất đúng, cô ném điện

thoại di động lên giường, chạy đến phòng thay

đồ, bắt đầu tìm quần áo thích hợp cho bữa tiệc

hôm nay.

Lúc năm giờ chiều, Quách Cao Minh phái

người đến đón cô qua quán bar Civilize.

Đại khái là do cô đã từng chạy loạn ở trên

tầng, vì thế lần này toàn bộ quá trình, hai người

vệ sĩ đều nhìn chằm chằm cô, tất cả đều trong

trạng thái phòng bị, cho đến khi đưa cô đến tầng

cao nhất, bọn họ mới yên tâm.

Chắc hẳn cô đến hơi sớm, hôm nay ông cụ

Quách quay về công ty, đoán chừng cần mở hội

nghị cổ đông, cho nên lúc cô đi đến tầng cao

nhất, trong không gian lớn như thế lại rất vắng vẻ.

Cô nhàm chán đi dạo xung quanh, phát hiện

tầng cao nhất có mấy lối thoát hiểm, nhân viên

phục vụ đang đứng ở giữa sắp xếp tiệc đứng.

Bỗng nhiên một bóng dáng quen thuộc lao đến.

“Cẩn thận”

Kiều Bích Ngọc phản ứng rất nhanh, thấy

người phụ nữ đi giày cao gót ở phía trước giống

như trẹo chân ngã nhào về phía trước, cô vô

thức muốn đỡ đối phương.

Nhưng mà lực trùng kích khi đối phương

nhào đến hơi lớn, cơ thể của Kiều Bích Ngọc gần

như là theo bản năng, nhanh chóng nửa ngồi

xuống, đè xuống trọng tâm, đồng thời tay phải

chống lên sàn nhà, mới không để mình ngã sấp xuống.

“Cảm ơn cô.”

Người phụ nữ phía trước kia cũng nhanh

chóng phản ứng lại.

“Cô sao rồi, Hà Thủy Tiên, cô không sao chứ?”

Kiều Bích Ngọc nhìn thấy vẻ mặt cô ta có

phần phức tạp lùi lại một bước, hơn nữa hình

như khóe mắt cô ta hơi ướt, cô ta khóc ư?

Hà Thủy Tiên hơi xấu hổ, cô ta đứng thẳng

người lên, không muốn nói quá chỉ tiết: “Không

có gì, hình như vừa rồi tôi nhìn thấy một người

quen, tôi đuổi theo anh ấy, thế nhưng anh ấy

không để ý đến tôi.

Giọng nói của cô ta nhỏ dần, gục đầu xuống,

lúc này mới chú ý đến, vừa rồi lúc Kiều Bích

Ngọc đi đến đỡ cô ta, hình như tay phải va đập

vào, chảy ra xíu máu.

“Tay của cô..” Cô ta vừa mới nói ra khỏi

miệng.

“Kiểu Bích Ngọc.”

Đột nhiên một giọng nói rất có khí thế, hung

dữ quát về phía bên này.

“Làm phiền cô bụng to như vậy rồi thì đừng

chạy loạn, cô muốn chết, nhưng chúng tôi còn

chưa sống đủ đâu, cô nằm rạp trên mặt đất làm

gì, ngộ nhỡ một lúc nữa Cao Minh nhìn thấy thì

sao.”

Lục Khánh Nam vừa mới đi đến đã nhìn thấy

một tay cô chật vật để trên sàn nhà lạnh buốt,

anh ta lập tức không khách sáo dạy dỗ cô.

Nhưng lúc anh ta đến gần, sắc mặt anh ta

càng khó coi: “Kiều Bích Ngọc chết tiệt này, cô

cố ý gây chuyện cho tôi đúng không?”

Còn chưa đợi Kiều Bích Ngọc giải thích câu

nào, Lục Khánh Nam đã cau mày, xoay người, vội

vàng nói với quản lý của quản bar: “Gọi một

người am hiểu về hộ lý đến.”

“Tôi không sao đâu.”

“Kiều Bích Ngọc, một lát nữa, cô nhất định

phải cầu nguyện cho mắt Cao Minh mù, không

nhìn thấy. Lục Khánh Nam trừng mắt nhìn

thoáng qua cô.

Kiều Bích Ngọc chột dạ, ngượng ngùng im lặng.

Quản lý của quán bar vội vàng xách theo

hòm thuốc đến, dẫn Kiều Bích Ngọc vào trong

một căn phòng, bôi thuốc sát trùng và băng bó

cho vết thương ở lòng bàn tay phải của cô.

“Vừa rồi, cô ấy chỉ muốn đỡ em mà thôi, có

lẽ bàn tay va vào tấm kim loại cảm ứng phòng

cháy ở góc hẻo lánh, không cần thiết…” Hà Thủy

Tiên nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Khánh Nam,

thật sự có chút giật mình, cô ta bật cười.

“Không cần thiết phải khoa trương như thế,

chỉ bị thương một xíu thôi.”

“Bị thương một xíu.”

Lục Khánh Nam tức giận nhìn cánh cửa

phòng bên trái, có chút đau đầu nói: “Thủy Tiên,

em không biết đâu, nếu như Quách Cao Minh

nhìn thấy cô yêu nữ Kiều Bích Ngọc này chảy

máu, nhất định anh ấy sẽ đau lòng chết đi được.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 139: Chỉ hơi bị thương đã khiến tổng giám đốc đau lòngParty chào đón người mới của công ty.“Em không biết những người trong tậpđoàn.”Kiều Bích Ngọc có chút uể oải, từ sau khi côtốt nghiệp, cô chưa từng chính thức đi làm, cảmgiác mình như rời khỏi xã hội: “Em chính là kẻ mùchữ không nhận ra người.”Suy nghĩ một lúc, cô ôm người đàn ông củamình, cảm thán: “Quách Cao Minh, chờ sau khiem sinh con xong, em cũng muốn đi làm như HàThủy Tiên.”“Em muốn học Hà Thủy Tiên làm quản lý?”Quách Cao Minh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt sasút này làm anh khẽ cười một tiếng, có chútkhông đồng ý: “Kiều Bích Ngọc, đoán chừng cảđời này em cũng không học được.”“Anh đừng xem thường em, vợ anh là ngườitốt nghiệp một trường danh tiếng đấy”Quách Cao Minh nhìn dáng vẻ lòng đầy cămphẫn của cô, giống như cô thật sự có chút chấpnhất, suy nghĩ một lúc, anh dùng giọng điệunghiêm túc nói với cô: “Em không cần học côta”Lời vừa mới nói ra khỏi miệng. Bên hànhlang gấp khúc bên kia, người hầu vội vàng chạyđến bên này: “Cậu Cao Minh, ông cụ đã ở trên xechờ cậu.”“Quách Cao Minh, anh phải cố gắng kiếmtiền, vợ con anh còn đang chờ anh nuôi đấy, anhphải nhanh lên.”Kiều Bích Ngọc đẩy anh ra, để anh nhanhchóng đi, tránh cho ông cụ chờ đến sốt ruột.“Bữa tiệc chào đón người mới ở quán barCivilize, anh sẽ phái xe đến đón em, không chophép em tự mình đến đó, có biết không?” Trướckhi đi, Quách Cao Minh vẫn không quên cảnhcáo cô.“Em biết rồi. Cô tiếp tục ghé vào hàng ràobên hồ sen, nhìn bóng lưng của người đàn ôngphía trước đi xa dần, trong lòng hơi thổn thức.Có người cho rằng, một trong những nguyênnhân khiến xã hội hiện đại xảy ra nhiều vụ ly hônlà do con người không còn giống như trước kia,khi đó vợ chồng hai người đều ở trong núi, cùngnhau canh tác, học tập, nhận biết đều là đồngbộ.Còn hiện đại, một trong hai vợ chồng vẫnđang tiếp xúc với sự vật mới, vẫn đang khôngngừng tiến bộ, còn một người khác thì dừngbước, không di lên, việc này sinh ra chênh lệch,thời gian trôi qua, giữa hai người không còn ởchung trên một quỹ đạo nữa.Người đàn ông của mình quá ưu tú, KiềuBích Ngọc có chút sầu.Vốn dĩ đối với khối băng này, cô không cótình cảm gì, mang thai bị ép tái giá, bị ép sinh embé, xem như là giao dịch.Nhưng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, cô bắtđầu không nỡ bỏ anh, không muốn rời xa anh,chậm rãi lo lắng, sợ hãi khoảng cách giữa haingười lớn dần, cô không đuổi kịp anh.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc, cóphải lúc mang thai nội tiết trong người thay đổi,luôn thích suy nghĩ lung tung?”Trong giờ làm, Châu Mỹ Duy lén dùng zalotán gẫu với cô: “Tuy Mark rất ưu tú, nhưng tínhcách của anh ấy không giống với người sẽ ngoạitình trong hôn nhân.”Cục cưng vô địch: “Cuộc đời dài như thế,làm sao biết được liệu khối băng này có làmphản không, mình đương nhiên phải cảnh giác.”Bé Heo muốn trở mình: “Quên đi, anh ấycưới cậu một người đã đủ phiền rồi… Hơn nữacậu không thấy, cậu đem tên nick zalo anh minhthần võ của sếp nhà mình đổi thành cái tên chóchết khối băng Nam Cực gì đó, anh ấy cũngkhông kêu một tiếng, Kiều Bích Ngọc chết tiệtkia, cậu đừng suốt ngày gây tai họa cho khí chấtvĩ đại của anh ấy nữa được không?”Kiều Bích Ngọc cảm thấy cô bạn thân củamình đã bị sắc đẹp che mờ mắt, thế mà trọngsắc khinh bạn, đi dạy dỗ cô.Cục cưng vô địch: “Quách Cao Minh khôngtốt đẹp như những gì cậu tưởng tượng đâu, lúcanh ấy tức giận lên, rất đáng sợ.”Bé Heo muốn trở mình: “Đó là do người vợnhư cậu chọc giận đến anh ấy, còn nếu nhưnhững người khác dám chọc giận anh ấy, đoánchừng anh ấy còn chẳng muốn tức giận, trựctiếp tống cổ người ta”Chẳng qua Châu Mỹ Duy suy nghĩ một lúc,cảm thấy Kiều Bích Ngọc lo lắng như thế cũngđúng, ai bảo người mà cô gả lại là Quách CaoMinh, đây không biết là may hay không may.Bé Heo muốn trở mình: “Khó có dịp Markchủ động lên tiếng, để cậu hiểu biết về thế giớicủa anh ấy, cậu nhất định phải chủ động dunghợp vào mạng lưới quan hệ của anh ấy, cậu hiểukhông? Người như chúng ta lẫn vào trong đó,mối quan hệ chính là vô giá, cậu nhất định phảitham gia.”Kiều Bích Ngọc tán gẫu với Châu Mỹ Duymột lúc, cảm thấy cô bạn học Châu không đángtin cậy này có mấy câu rất đúng, cô ném điệnthoại di động lên giường, chạy đến phòng thayđồ, bắt đầu tìm quần áo thích hợp cho bữa tiệchôm nay.Lúc năm giờ chiều, Quách Cao Minh pháingười đến đón cô qua quán bar Civilize.Đại khái là do cô đã từng chạy loạn ở trêntầng, vì thế lần này toàn bộ quá trình, hai ngườivệ sĩ đều nhìn chằm chằm cô, tất cả đều trongtrạng thái phòng bị, cho đến khi đưa cô đến tầngcao nhất, bọn họ mới yên tâm.Chắc hẳn cô đến hơi sớm, hôm nay ông cụQuách quay về công ty, đoán chừng cần mở hộinghị cổ đông, cho nên lúc cô đi đến tầng caonhất, trong không gian lớn như thế lại rất vắng vẻ.Cô nhàm chán đi dạo xung quanh, phát hiệntầng cao nhất có mấy lối thoát hiểm, nhân viênphục vụ đang đứng ở giữa sắp xếp tiệc đứng.Bỗng nhiên một bóng dáng quen thuộc lao đến.“Cẩn thận”Kiều Bích Ngọc phản ứng rất nhanh, thấyngười phụ nữ đi giày cao gót ở phía trước giốngnhư trẹo chân ngã nhào về phía trước, cô vôthức muốn đỡ đối phương.Nhưng mà lực trùng kích khi đối phươngnhào đến hơi lớn, cơ thể của Kiều Bích Ngọc gầnnhư là theo bản năng, nhanh chóng nửa ngồixuống, đè xuống trọng tâm, đồng thời tay phảichống lên sàn nhà, mới không để mình ngã sấp xuống.“Cảm ơn cô.”Người phụ nữ phía trước kia cũng nhanhchóng phản ứng lại.“Cô sao rồi, Hà Thủy Tiên, cô không sao chứ?”Kiều Bích Ngọc nhìn thấy vẻ mặt cô ta cóphần phức tạp lùi lại một bước, hơn nữa hìnhnhư khóe mắt cô ta hơi ướt, cô ta khóc ư?Hà Thủy Tiên hơi xấu hổ, cô ta đứng thẳngngười lên, không muốn nói quá chỉ tiết: “Khôngcó gì, hình như vừa rồi tôi nhìn thấy một ngườiquen, tôi đuổi theo anh ấy, thế nhưng anh ấykhông để ý đến tôi.Giọng nói của cô ta nhỏ dần, gục đầu xuống,lúc này mới chú ý đến, vừa rồi lúc Kiều BíchNgọc đi đến đỡ cô ta, hình như tay phải va đậpvào, chảy ra xíu máu.“Tay của cô..” Cô ta vừa mới nói ra khỏimiệng.“Kiểu Bích Ngọc.”Đột nhiên một giọng nói rất có khí thế, hungdữ quát về phía bên này.“Làm phiền cô bụng to như vậy rồi thì đừngchạy loạn, cô muốn chết, nhưng chúng tôi cònchưa sống đủ đâu, cô nằm rạp trên mặt đất làmgì, ngộ nhỡ một lúc nữa Cao Minh nhìn thấy thìsao.”Lục Khánh Nam vừa mới đi đến đã nhìn thấymột tay cô chật vật để trên sàn nhà lạnh buốt,anh ta lập tức không khách sáo dạy dỗ cô.Nhưng lúc anh ta đến gần, sắc mặt anh tacàng khó coi: “Kiều Bích Ngọc chết tiệt này, côcố ý gây chuyện cho tôi đúng không?”Còn chưa đợi Kiều Bích Ngọc giải thích câunào, Lục Khánh Nam đã cau mày, xoay người, vộivàng nói với quản lý của quản bar: “Gọi mộtngười am hiểu về hộ lý đến.”“Tôi không sao đâu.”“Kiều Bích Ngọc, một lát nữa, cô nhất địnhphải cầu nguyện cho mắt Cao Minh mù, khôngnhìn thấy. Lục Khánh Nam trừng mắt nhìnthoáng qua cô.Kiều Bích Ngọc chột dạ, ngượng ngùng im lặng.Quản lý của quán bar vội vàng xách theohòm thuốc đến, dẫn Kiều Bích Ngọc vào trongmột căn phòng, bôi thuốc sát trùng và băng bócho vết thương ở lòng bàn tay phải của cô.“Vừa rồi, cô ấy chỉ muốn đỡ em mà thôi, cólẽ bàn tay va vào tấm kim loại cảm ứng phòngcháy ở góc hẻo lánh, không cần thiết…” Hà ThủyTiên nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Khánh Nam,thật sự có chút giật mình, cô ta bật cười.“Không cần thiết phải khoa trương như thế,chỉ bị thương một xíu thôi.”“Bị thương một xíu.”Lục Khánh Nam tức giận nhìn cánh cửaphòng bên trái, có chút đau đầu nói: “Thủy Tiên,em không biết đâu, nếu như Quách Cao Minhnhìn thấy cô yêu nữ Kiều Bích Ngọc này chảymáu, nhất định anh ấy sẽ đau lòng chết đi được.”

Chương 139