Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 138
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 138: Bà xã anh càng ngày càng nhỏ nhenSáng sớm, vào lúc 7 giờ sáng, Kiểu BíchNgọc bị dì Phương lôi từ trên giường dậy.Ý tứ đại khái chính là, hiện tại ông cụ Quáchvà Giang Mỹ Linh đều ở nhà họ Quách, khôngthích hợp ngủ nướng, nếu không sẽ bị nói ra nóivào, gây ra ảnh hưởng không tốt.“Sau này tôi sẽ chú ý.”Kiều Bích Ngọc rất cảm kích dì Phương đãnhắc nhở, dù sao người lớn trong nhà đã trở về,không thể l* m*ng.Kiều Bích Ngọc nhanh chóng đi vào nhà vệsinh để đánh răng rửa mặt, thay xong quần áo,cô lập tức đi đến nhà chính.“Thủy Tiên, tối hôm qua cháu ngủ thế nào?”Kiều Bích Ngọc dừng bước trước cửa nhàchính, nghe bên trong loáng thoáng truyền đếngiọng nói, đột nhiên tâm trạng của cô có phần phức tạp.Tối hôm qua, Hà Thủy Tiên ở lại nhà họQuách một tối.Kiều Bích Ngọc biết mình không nên đoánmò, dù sao nhà họ Quách cũng có nhiều phòngkhách như thế, chỉ là hình như quy của nhà họQuách không quá thích giữ người lạ ở lại quađêm.Hà Thủy Tiên có được tính là người ngoài không?“Thủy Tiên à, cháu cũng không phải ngườingoài gì, hay là cháu dứt khoát chuyển đến nhàhọ Quách sống đi, không cần phiền phức đi tìmchỗ ở làm gì, bác và Thanh Châu đều thíchcháu.” Là giọng của Giang Mỹ Linh, hình như tâmtrạng của bà ta rất tốt.Hà Thủy Tiên có chút ngượng ngùng, nhỏgiọng từ chối: “Ông nội có quy củ, cháu ở lại sẽkhông tiện.”Giọng điệu của Giang Mỹ Linh rất tự tin:“Cháu không cần lo lắng đến chuyện đó, CaoMinh đã đồng ý chăm sóc tốt cho cháu, cháuqua nói với thằng bé một tiếng, nhất định khôngthành vấn đề.”“Quách Cao Minh đã đồng ý chăm sóc tốt cho cô ta.”“Mợ chủ.”Đột nhiên có người làm nữ đi qua cửa ravào, chào hỏi một câu.Hai người phụ nữ đang nói chuyện với nhautrong phòng khách, lập tức quay đầu nhìn vềphía Kiều Bích Ngọc, nhất thời, hai người nhìnnhau, vẻ mặt có phần lúng túng.“Đây là giáo dưỡng kiểu gì thế, trốn ở đónghe lén.”Giọng nói của Giang Mỹ Linh lập tức trở nênnghiêm túc, ánh mắt nhìn cô cũng không quáthân thiết: “Nhà họ Kiều các cô dạy ra loại congái như thế à.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc căng cứng, cô muốnphản bác một câu, nhưng sau cùng lại mím môinhịn xuống.Bọn họ nói to như thế, lại biến thành cônghe lén, không có gia giáo.Dường như mỗi lần gặp Giang Mỹ Linh, bà tađều không cho cô sắc mặt tốt, Kiều Bích Ngọccúi đầu xuống, chẩn chờ đứng ở cửa chính,không muốn đi vào.“Kiều Bích Ngọc, cô nhanh đến đây, chuẩnbị ăn sáng rồi.”Hà Thủy Tiên mỉm cười theo thói quen, nóimột câu với cô.“Đứng đây làm gì thế?”Đúng lúc này, sau lưng cô, một bóng dángquen thuộc đi đến gần.Tay phải của Quách Cao Minh rất tự nhiênôm lấy eo cô, khóe mắt nhìn thấy gương mặt tứcgiận đến mức sưng lên của cô, vẻ mặt khôngquá vui: “Bị gọi dậy, vẫn còn buồn ngủ à?”Cô ngước mắt lên nhìn thoáng qua ngườiđàn ông ở bên cạnh, đem cảm giác khó chịu đềuđẩy lên người anh, nhỏ giọng oán trách: “Đều tạianh cả, lúc anh thức dậy, làm sao lại không gọiem.”Quách Cao Minh cau mày, cô nhóc này quảthật không vui.“Ăn cơm thôi”Sau lưng, ông cụ Quách chậm rãi đi đến nhàchính, mọi người cùng nhau ngồi bàn ăn.Giống như tối hôm qua, bầu không khí trênbàn cơm rất nghiêm túc, mọi người không nói gì,ngay cả ăn món gì đều cẩn thận từng li từng tí,không dám phát ra tiếng động gì lớn.Chẳng qua Kiểu Bích Ngọc phát hiện ra,buổi sáng hôm nay, tâm trạng của ông cụ hòahoãn hơn nhiều, ít nhất hôm nay gương mặt mokhông còn kéo căng nữa.Nghe dì Phương nói, sáng sớm hôm nayQuách Cao Minh đã bị ông cụ gọi đến bên kia.Chắc hẳn hai ông cháu nhà này thảo luậnchuyện của tập đoàn, trước đó có người nhânlúc Quách Cao Minh bị thương nặng, tung tinđồn thất thiệt, ông nội vẫn luôn lo lắng vềchuyện này, chẳng qua theo như Kiều Bích Ngọcnghĩ, chuyện mà ông cụ quan tâm nhất khôngphải là công ty, mà chính là Quách Cao Minh.Ông nội ở lại Seattle hơn một tháng, rốtcuộc là bận rộn chuyện gì?Cô rất muốn biết rõ, trong lúc Kiều BíchNgọc đang suy nghĩ, ông cụ Quách đột nhiênnhìn liếc thoáng qua cô, điều này dọa cho KiềuBích Ngọc chột dạ, lập tức cúi đầu xuống, cầmthìa xúc cháo vào miệng.“Ăn chậm thôi.”Người đàn ông ngồi bên cạnh cau mày, đưacho cô một chiếc khăn ăn sạch.Mặt Kiều Bích Ngọc đỏ lên, thậm chí cònchẳng ngẩng đầu lên, tùy ý cầm khăn lau miệng.“Sao thế, em sợ ông nội à?“Quách Cao Minh cúi mắt nhìn cô, tâm tư củacô rất dễ dàng đoán được, gần như mọi tâmtrạng đều viết hết lên mặt.Kiều Bích Ngọc nghe thấy anh hỏi như vậy,cô càng thêm luống cuống: “Không phải.”Quay đầu, tùy ý cầm lấy cốc sữa, làm bộnhư rất khát nước, một hơi uống hết một nửa,không để ý đến anh.“Kiều Bích Ngọc, ở đây còn một cốc sữanữa, cô có muốn uống thêm không.”Hà Thủy Tiên ngồi ở đối diện thấy cô uốnghết một nửa cốc sữa, cô ta mỉm cười, đưa cốcsữa trước mặt mình đến.Kiều Bích Ngọc nhìn người phụ nữ đối diệnăn mặc thành thục, nói thật lòng, Kiều Bích Ngọckhông muốn nhận đồ của cô ta, cô cười nói:“Cảm ơn, gần đây tôi đột nhiên rất uống sữa.”Bịa ra một lý do.“Kiều Bích Ngọc, em đừng làm con trai anhbị nghẹn, em uống chậm thôi.”Quách Cao Minh tức giận trừng mắt nhìnthoáng qua cô, cầm một chiếc khăn sạch khác,đến gần bên môi cô, nhỏ giọng dặn dò, ngườiphụ nữ này, giả bộ cũng không chuyên nghiệp.“Xảy ra chuyện gì?”Sau khi ăn sáng xong, Kiểu Bích Ngọc rờikhỏi nhà ăn, chạy đến hàng rào bên hồ sen, tâmtrạng buồn bực nặng nề nhìn những đóa hoa sennở rộ.Phía sau là giọng nói trầm thấp quen thuộc,Quách Cao Minh cất bước đi về phía cô.“Không có gì.”Cô không quay đầu, buồn bực trả lời mộtcâu.“Kiều Bích Ngọc.” Hai tay của anh xoayngười cô lại, nhìn cô, rõ ràng người phụ nữ này ủrũ cúi đầu, dáng vẻ không vui: “Bác sĩ nói tâmtrạng của thai phụ sẽ ảnh hưởng đến IQ của thainhi.”“Em cũng cảm thấy IQ của mình không đủdùng.”Hiếm khi cô không mạnh miệng như thế, cơthể nghiêng về phía trước, trán va vào lồng ngựcanh, đập đầu vào, giống như có phần nhụt chí:“Quách Cao Minh, em cam thấy, hình như em rất ngốc.”Câu này quả thật chọc cười anh.“Anh cười cái gì, em đang nghiêm túc nóichuyện với anh đó.” Cô ngẩng đầu lên, buồn bựctrừng anh.Hôm qua đám người ông cụ Quách độtnhiên về, ông cụ gọi Quách Cao Minh đến nóichuyện, cô biết nhất định là việc quan trọng,Quách Cao Minh không muốn nói cho cô biết, côrất tự nhiên hỏi Hà Thủy Tiên.“Cao Minh không nói cho cô biết à?“ Hômqua Hà Thủy Tiên hỏi lại cô như thế.Câu này không thể đại biểu cho chuyện gì,chẳng qua Hà Thủy Tiên nói như thế, cô đươngnhiên chịu đả kích, ngụ ý Quách Cao Minh khôngnói cho cô, Hà Thủy Tiên cảm thấy giật mình.“Thì ra chính cô ta cũng không biết, cô tacần gì phải dùng giọng điệu đó để nói chuyệnchứ Kiều Bích Ngọc vùi mặt mình vào ngựcQuách Cao Minh, trầm thấp nói.Tối hôm qua ở đầu bậc thang, cô rõ ràngnghe được Hà Thủy Tiên hỏi Quách Cao Minh,ông nội nói chuyện gì với anh, chẳng phải điềunày đã chứng minh, Hà Thủy Tiên cũng không biết gì.“Rốt cuộc là chuyện gì?”Quách Cao Minh không nghĩ nhiều, ngượclại cảm thấy buổi sáng cô nhóc này ôm ấp yêuthương, còn dùng trán đập vào ngực anh, anh cóchút buồn cười.“Quách Cao Minh, em cảm thấy em càngngày càng nhỏ nhen rồi.Vẻ mặt cô phiền muộn, nghĩ một lúc, chắchẳn Hà Thủy Tiên không có ý gì, là do cô ghenloạn: “Đại khái là do con trai ảnh hưởng đến em.”Nghe cô vô lý đem sai lầm đẩy hết lên ngườicon trai, Quách Cao Minh cười, thuận tay vuốttóc cô: “Ở nhà buồn bực rất nhàm chán, buổi tốiquán bar Civilize có một party chào đón ngườimới, em có muốn đi không?”
Chương 138: Bà xã anh càng ngày càng nhỏ nhen
Sáng sớm, vào lúc 7 giờ sáng, Kiểu Bích
Ngọc bị dì Phương lôi từ trên giường dậy.
Ý tứ đại khái chính là, hiện tại ông cụ Quách
và Giang Mỹ Linh đều ở nhà họ Quách, không
thích hợp ngủ nướng, nếu không sẽ bị nói ra nói
vào, gây ra ảnh hưởng không tốt.
“Sau này tôi sẽ chú ý.”
Kiều Bích Ngọc rất cảm kích dì Phương đã
nhắc nhở, dù sao người lớn trong nhà đã trở về,
không thể l* m*ng.
Kiều Bích Ngọc nhanh chóng đi vào nhà vệ
sinh để đánh răng rửa mặt, thay xong quần áo,
cô lập tức đi đến nhà chính.
“Thủy Tiên, tối hôm qua cháu ngủ thế nào?”
Kiều Bích Ngọc dừng bước trước cửa nhà
chính, nghe bên trong loáng thoáng truyền đến
giọng nói, đột nhiên tâm trạng của cô có phần phức tạp.
Tối hôm qua, Hà Thủy Tiên ở lại nhà họ
Quách một tối.
Kiều Bích Ngọc biết mình không nên đoán
mò, dù sao nhà họ Quách cũng có nhiều phòng
khách như thế, chỉ là hình như quy của nhà họ
Quách không quá thích giữ người lạ ở lại qua
đêm.
Hà Thủy Tiên có được tính là người ngoài không?
“Thủy Tiên à, cháu cũng không phải người
ngoài gì, hay là cháu dứt khoát chuyển đến nhà
họ Quách sống đi, không cần phiền phức đi tìm
chỗ ở làm gì, bác và Thanh Châu đều thích
cháu.” Là giọng của Giang Mỹ Linh, hình như tâm
trạng của bà ta rất tốt.
Hà Thủy Tiên có chút ngượng ngùng, nhỏ
giọng từ chối: “Ông nội có quy củ, cháu ở lại sẽ
không tiện.”
Giọng điệu của Giang Mỹ Linh rất tự tin:
“Cháu không cần lo lắng đến chuyện đó, Cao
Minh đã đồng ý chăm sóc tốt cho cháu, cháu
qua nói với thằng bé một tiếng, nhất định không
thành vấn đề.”
“Quách Cao Minh đã đồng ý chăm sóc tốt cho cô ta.”
“Mợ chủ.”
Đột nhiên có người làm nữ đi qua cửa ra
vào, chào hỏi một câu.
Hai người phụ nữ đang nói chuyện với nhau
trong phòng khách, lập tức quay đầu nhìn về
phía Kiều Bích Ngọc, nhất thời, hai người nhìn
nhau, vẻ mặt có phần lúng túng.
“Đây là giáo dưỡng kiểu gì thế, trốn ở đó
nghe lén.”
Giọng nói của Giang Mỹ Linh lập tức trở nên
nghiêm túc, ánh mắt nhìn cô cũng không quá
thân thiết: “Nhà họ Kiều các cô dạy ra loại con
gái như thế à.”
Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc căng cứng, cô muốn
phản bác một câu, nhưng sau cùng lại mím môi
nhịn xuống.
Bọn họ nói to như thế, lại biến thành cô
nghe lén, không có gia giáo.
Dường như mỗi lần gặp Giang Mỹ Linh, bà ta
đều không cho cô sắc mặt tốt, Kiều Bích Ngọc
cúi đầu xuống, chẩn chờ đứng ở cửa chính,
không muốn đi vào.
“Kiều Bích Ngọc, cô nhanh đến đây, chuẩn
bị ăn sáng rồi.”
Hà Thủy Tiên mỉm cười theo thói quen, nói
một câu với cô.
“Đứng đây làm gì thế?”
Đúng lúc này, sau lưng cô, một bóng dáng
quen thuộc đi đến gần.
Tay phải của Quách Cao Minh rất tự nhiên
ôm lấy eo cô, khóe mắt nhìn thấy gương mặt tức
giận đến mức sưng lên của cô, vẻ mặt không
quá vui: “Bị gọi dậy, vẫn còn buồn ngủ à?”
Cô ngước mắt lên nhìn thoáng qua người
đàn ông ở bên cạnh, đem cảm giác khó chịu đều
đẩy lên người anh, nhỏ giọng oán trách: “Đều tại
anh cả, lúc anh thức dậy, làm sao lại không gọi
em.”
Quách Cao Minh cau mày, cô nhóc này quả
thật không vui.
“Ăn cơm thôi”
Sau lưng, ông cụ Quách chậm rãi đi đến nhà
chính, mọi người cùng nhau ngồi bàn ăn.
Giống như tối hôm qua, bầu không khí trên
bàn cơm rất nghiêm túc, mọi người không nói gì,
ngay cả ăn món gì đều cẩn thận từng li từng tí,
không dám phát ra tiếng động gì lớn.
Chẳng qua Kiểu Bích Ngọc phát hiện ra,
buổi sáng hôm nay, tâm trạng của ông cụ hòa
hoãn hơn nhiều, ít nhất hôm nay gương mặt mo
không còn kéo căng nữa.
Nghe dì Phương nói, sáng sớm hôm nay
Quách Cao Minh đã bị ông cụ gọi đến bên kia.
Chắc hẳn hai ông cháu nhà này thảo luận
chuyện của tập đoàn, trước đó có người nhân
lúc Quách Cao Minh bị thương nặng, tung tin
đồn thất thiệt, ông nội vẫn luôn lo lắng về
chuyện này, chẳng qua theo như Kiều Bích Ngọc
nghĩ, chuyện mà ông cụ quan tâm nhất không
phải là công ty, mà chính là Quách Cao Minh.
Ông nội ở lại Seattle hơn một tháng, rốt
cuộc là bận rộn chuyện gì?
Cô rất muốn biết rõ, trong lúc Kiều Bích
Ngọc đang suy nghĩ, ông cụ Quách đột nhiên
nhìn liếc thoáng qua cô, điều này dọa cho Kiều
Bích Ngọc chột dạ, lập tức cúi đầu xuống, cầm
thìa xúc cháo vào miệng.
“Ăn chậm thôi.”
Người đàn ông ngồi bên cạnh cau mày, đưa
cho cô một chiếc khăn ăn sạch.
Mặt Kiều Bích Ngọc đỏ lên, thậm chí còn
chẳng ngẩng đầu lên, tùy ý cầm khăn lau miệng.
“Sao thế, em sợ ông nội à?“
Quách Cao Minh cúi mắt nhìn cô, tâm tư của
cô rất dễ dàng đoán được, gần như mọi tâm
trạng đều viết hết lên mặt.
Kiều Bích Ngọc nghe thấy anh hỏi như vậy,
cô càng thêm luống cuống: “Không phải.”
Quay đầu, tùy ý cầm lấy cốc sữa, làm bộ
như rất khát nước, một hơi uống hết một nửa,
không để ý đến anh.
“Kiều Bích Ngọc, ở đây còn một cốc sữa
nữa, cô có muốn uống thêm không.”
Hà Thủy Tiên ngồi ở đối diện thấy cô uống
hết một nửa cốc sữa, cô ta mỉm cười, đưa cốc
sữa trước mặt mình đến.
Kiều Bích Ngọc nhìn người phụ nữ đối diện
ăn mặc thành thục, nói thật lòng, Kiều Bích Ngọc
không muốn nhận đồ của cô ta, cô cười nói:
“Cảm ơn, gần đây tôi đột nhiên rất uống sữa.”
Bịa ra một lý do.
“Kiều Bích Ngọc, em đừng làm con trai anh
bị nghẹn, em uống chậm thôi.”
Quách Cao Minh tức giận trừng mắt nhìn
thoáng qua cô, cầm một chiếc khăn sạch khác,
đến gần bên môi cô, nhỏ giọng dặn dò, người
phụ nữ này, giả bộ cũng không chuyên nghiệp.
“Xảy ra chuyện gì?”
Sau khi ăn sáng xong, Kiểu Bích Ngọc rời
khỏi nhà ăn, chạy đến hàng rào bên hồ sen, tâm
trạng buồn bực nặng nề nhìn những đóa hoa sen
nở rộ.
Phía sau là giọng nói trầm thấp quen thuộc,
Quách Cao Minh cất bước đi về phía cô.
“Không có gì.”
Cô không quay đầu, buồn bực trả lời một
câu.
“Kiều Bích Ngọc.” Hai tay của anh xoay
người cô lại, nhìn cô, rõ ràng người phụ nữ này ủ
rũ cúi đầu, dáng vẻ không vui: “Bác sĩ nói tâm
trạng của thai phụ sẽ ảnh hưởng đến IQ của thai
nhi.”
“Em cũng cảm thấy IQ của mình không đủ
dùng.”
Hiếm khi cô không mạnh miệng như thế, cơ
thể nghiêng về phía trước, trán va vào lồng ngực
anh, đập đầu vào, giống như có phần nhụt chí:
“Quách Cao Minh, em cam thấy, hình như em rất ngốc.”
Câu này quả thật chọc cười anh.
“Anh cười cái gì, em đang nghiêm túc nói
chuyện với anh đó.” Cô ngẩng đầu lên, buồn bực
trừng anh.
Hôm qua đám người ông cụ Quách đột
nhiên về, ông cụ gọi Quách Cao Minh đến nói
chuyện, cô biết nhất định là việc quan trọng,
Quách Cao Minh không muốn nói cho cô biết, cô
rất tự nhiên hỏi Hà Thủy Tiên.
“Cao Minh không nói cho cô biết à?“ Hôm
qua Hà Thủy Tiên hỏi lại cô như thế.
Câu này không thể đại biểu cho chuyện gì,
chẳng qua Hà Thủy Tiên nói như thế, cô đương
nhiên chịu đả kích, ngụ ý Quách Cao Minh không
nói cho cô, Hà Thủy Tiên cảm thấy giật mình.
“Thì ra chính cô ta cũng không biết, cô ta
cần gì phải dùng giọng điệu đó để nói chuyện
chứ Kiều Bích Ngọc vùi mặt mình vào ngực
Quách Cao Minh, trầm thấp nói.
Tối hôm qua ở đầu bậc thang, cô rõ ràng
nghe được Hà Thủy Tiên hỏi Quách Cao Minh,
ông nội nói chuyện gì với anh, chẳng phải điều
này đã chứng minh, Hà Thủy Tiên cũng không biết gì.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Quách Cao Minh không nghĩ nhiều, ngược
lại cảm thấy buổi sáng cô nhóc này ôm ấp yêu
thương, còn dùng trán đập vào ngực anh, anh có
chút buồn cười.
“Quách Cao Minh, em cảm thấy em càng
ngày càng nhỏ nhen rồi.
Vẻ mặt cô phiền muộn, nghĩ một lúc, chắc
hẳn Hà Thủy Tiên không có ý gì, là do cô ghen
loạn: “Đại khái là do con trai ảnh hưởng đến em.”
Nghe cô vô lý đem sai lầm đẩy hết lên người
con trai, Quách Cao Minh cười, thuận tay vuốt
tóc cô: “Ở nhà buồn bực rất nhàm chán, buổi tối
quán bar Civilize có một party chào đón người
mới, em có muốn đi không?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 138: Bà xã anh càng ngày càng nhỏ nhenSáng sớm, vào lúc 7 giờ sáng, Kiểu BíchNgọc bị dì Phương lôi từ trên giường dậy.Ý tứ đại khái chính là, hiện tại ông cụ Quáchvà Giang Mỹ Linh đều ở nhà họ Quách, khôngthích hợp ngủ nướng, nếu không sẽ bị nói ra nóivào, gây ra ảnh hưởng không tốt.“Sau này tôi sẽ chú ý.”Kiều Bích Ngọc rất cảm kích dì Phương đãnhắc nhở, dù sao người lớn trong nhà đã trở về,không thể l* m*ng.Kiều Bích Ngọc nhanh chóng đi vào nhà vệsinh để đánh răng rửa mặt, thay xong quần áo,cô lập tức đi đến nhà chính.“Thủy Tiên, tối hôm qua cháu ngủ thế nào?”Kiều Bích Ngọc dừng bước trước cửa nhàchính, nghe bên trong loáng thoáng truyền đếngiọng nói, đột nhiên tâm trạng của cô có phần phức tạp.Tối hôm qua, Hà Thủy Tiên ở lại nhà họQuách một tối.Kiều Bích Ngọc biết mình không nên đoánmò, dù sao nhà họ Quách cũng có nhiều phòngkhách như thế, chỉ là hình như quy của nhà họQuách không quá thích giữ người lạ ở lại quađêm.Hà Thủy Tiên có được tính là người ngoài không?“Thủy Tiên à, cháu cũng không phải ngườingoài gì, hay là cháu dứt khoát chuyển đến nhàhọ Quách sống đi, không cần phiền phức đi tìmchỗ ở làm gì, bác và Thanh Châu đều thíchcháu.” Là giọng của Giang Mỹ Linh, hình như tâmtrạng của bà ta rất tốt.Hà Thủy Tiên có chút ngượng ngùng, nhỏgiọng từ chối: “Ông nội có quy củ, cháu ở lại sẽkhông tiện.”Giọng điệu của Giang Mỹ Linh rất tự tin:“Cháu không cần lo lắng đến chuyện đó, CaoMinh đã đồng ý chăm sóc tốt cho cháu, cháuqua nói với thằng bé một tiếng, nhất định khôngthành vấn đề.”“Quách Cao Minh đã đồng ý chăm sóc tốt cho cô ta.”“Mợ chủ.”Đột nhiên có người làm nữ đi qua cửa ravào, chào hỏi một câu.Hai người phụ nữ đang nói chuyện với nhautrong phòng khách, lập tức quay đầu nhìn vềphía Kiều Bích Ngọc, nhất thời, hai người nhìnnhau, vẻ mặt có phần lúng túng.“Đây là giáo dưỡng kiểu gì thế, trốn ở đónghe lén.”Giọng nói của Giang Mỹ Linh lập tức trở nênnghiêm túc, ánh mắt nhìn cô cũng không quáthân thiết: “Nhà họ Kiều các cô dạy ra loại congái như thế à.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc căng cứng, cô muốnphản bác một câu, nhưng sau cùng lại mím môinhịn xuống.Bọn họ nói to như thế, lại biến thành cônghe lén, không có gia giáo.Dường như mỗi lần gặp Giang Mỹ Linh, bà tađều không cho cô sắc mặt tốt, Kiều Bích Ngọccúi đầu xuống, chẩn chờ đứng ở cửa chính,không muốn đi vào.“Kiều Bích Ngọc, cô nhanh đến đây, chuẩnbị ăn sáng rồi.”Hà Thủy Tiên mỉm cười theo thói quen, nóimột câu với cô.“Đứng đây làm gì thế?”Đúng lúc này, sau lưng cô, một bóng dángquen thuộc đi đến gần.Tay phải của Quách Cao Minh rất tự nhiênôm lấy eo cô, khóe mắt nhìn thấy gương mặt tứcgiận đến mức sưng lên của cô, vẻ mặt khôngquá vui: “Bị gọi dậy, vẫn còn buồn ngủ à?”Cô ngước mắt lên nhìn thoáng qua ngườiđàn ông ở bên cạnh, đem cảm giác khó chịu đềuđẩy lên người anh, nhỏ giọng oán trách: “Đều tạianh cả, lúc anh thức dậy, làm sao lại không gọiem.”Quách Cao Minh cau mày, cô nhóc này quảthật không vui.“Ăn cơm thôi”Sau lưng, ông cụ Quách chậm rãi đi đến nhàchính, mọi người cùng nhau ngồi bàn ăn.Giống như tối hôm qua, bầu không khí trênbàn cơm rất nghiêm túc, mọi người không nói gì,ngay cả ăn món gì đều cẩn thận từng li từng tí,không dám phát ra tiếng động gì lớn.Chẳng qua Kiểu Bích Ngọc phát hiện ra,buổi sáng hôm nay, tâm trạng của ông cụ hòahoãn hơn nhiều, ít nhất hôm nay gương mặt mokhông còn kéo căng nữa.Nghe dì Phương nói, sáng sớm hôm nayQuách Cao Minh đã bị ông cụ gọi đến bên kia.Chắc hẳn hai ông cháu nhà này thảo luậnchuyện của tập đoàn, trước đó có người nhânlúc Quách Cao Minh bị thương nặng, tung tinđồn thất thiệt, ông nội vẫn luôn lo lắng vềchuyện này, chẳng qua theo như Kiều Bích Ngọcnghĩ, chuyện mà ông cụ quan tâm nhất khôngphải là công ty, mà chính là Quách Cao Minh.Ông nội ở lại Seattle hơn một tháng, rốtcuộc là bận rộn chuyện gì?Cô rất muốn biết rõ, trong lúc Kiều BíchNgọc đang suy nghĩ, ông cụ Quách đột nhiênnhìn liếc thoáng qua cô, điều này dọa cho KiềuBích Ngọc chột dạ, lập tức cúi đầu xuống, cầmthìa xúc cháo vào miệng.“Ăn chậm thôi.”Người đàn ông ngồi bên cạnh cau mày, đưacho cô một chiếc khăn ăn sạch.Mặt Kiều Bích Ngọc đỏ lên, thậm chí cònchẳng ngẩng đầu lên, tùy ý cầm khăn lau miệng.“Sao thế, em sợ ông nội à?“Quách Cao Minh cúi mắt nhìn cô, tâm tư củacô rất dễ dàng đoán được, gần như mọi tâmtrạng đều viết hết lên mặt.Kiều Bích Ngọc nghe thấy anh hỏi như vậy,cô càng thêm luống cuống: “Không phải.”Quay đầu, tùy ý cầm lấy cốc sữa, làm bộnhư rất khát nước, một hơi uống hết một nửa,không để ý đến anh.“Kiều Bích Ngọc, ở đây còn một cốc sữanữa, cô có muốn uống thêm không.”Hà Thủy Tiên ngồi ở đối diện thấy cô uốnghết một nửa cốc sữa, cô ta mỉm cười, đưa cốcsữa trước mặt mình đến.Kiều Bích Ngọc nhìn người phụ nữ đối diệnăn mặc thành thục, nói thật lòng, Kiều Bích Ngọckhông muốn nhận đồ của cô ta, cô cười nói:“Cảm ơn, gần đây tôi đột nhiên rất uống sữa.”Bịa ra một lý do.“Kiều Bích Ngọc, em đừng làm con trai anhbị nghẹn, em uống chậm thôi.”Quách Cao Minh tức giận trừng mắt nhìnthoáng qua cô, cầm một chiếc khăn sạch khác,đến gần bên môi cô, nhỏ giọng dặn dò, ngườiphụ nữ này, giả bộ cũng không chuyên nghiệp.“Xảy ra chuyện gì?”Sau khi ăn sáng xong, Kiểu Bích Ngọc rờikhỏi nhà ăn, chạy đến hàng rào bên hồ sen, tâmtrạng buồn bực nặng nề nhìn những đóa hoa sennở rộ.Phía sau là giọng nói trầm thấp quen thuộc,Quách Cao Minh cất bước đi về phía cô.“Không có gì.”Cô không quay đầu, buồn bực trả lời mộtcâu.“Kiều Bích Ngọc.” Hai tay của anh xoayngười cô lại, nhìn cô, rõ ràng người phụ nữ này ủrũ cúi đầu, dáng vẻ không vui: “Bác sĩ nói tâmtrạng của thai phụ sẽ ảnh hưởng đến IQ của thainhi.”“Em cũng cảm thấy IQ của mình không đủdùng.”Hiếm khi cô không mạnh miệng như thế, cơthể nghiêng về phía trước, trán va vào lồng ngựcanh, đập đầu vào, giống như có phần nhụt chí:“Quách Cao Minh, em cam thấy, hình như em rất ngốc.”Câu này quả thật chọc cười anh.“Anh cười cái gì, em đang nghiêm túc nóichuyện với anh đó.” Cô ngẩng đầu lên, buồn bựctrừng anh.Hôm qua đám người ông cụ Quách độtnhiên về, ông cụ gọi Quách Cao Minh đến nóichuyện, cô biết nhất định là việc quan trọng,Quách Cao Minh không muốn nói cho cô biết, côrất tự nhiên hỏi Hà Thủy Tiên.“Cao Minh không nói cho cô biết à?“ Hômqua Hà Thủy Tiên hỏi lại cô như thế.Câu này không thể đại biểu cho chuyện gì,chẳng qua Hà Thủy Tiên nói như thế, cô đươngnhiên chịu đả kích, ngụ ý Quách Cao Minh khôngnói cho cô, Hà Thủy Tiên cảm thấy giật mình.“Thì ra chính cô ta cũng không biết, cô tacần gì phải dùng giọng điệu đó để nói chuyệnchứ Kiều Bích Ngọc vùi mặt mình vào ngựcQuách Cao Minh, trầm thấp nói.Tối hôm qua ở đầu bậc thang, cô rõ ràngnghe được Hà Thủy Tiên hỏi Quách Cao Minh,ông nội nói chuyện gì với anh, chẳng phải điềunày đã chứng minh, Hà Thủy Tiên cũng không biết gì.“Rốt cuộc là chuyện gì?”Quách Cao Minh không nghĩ nhiều, ngượclại cảm thấy buổi sáng cô nhóc này ôm ấp yêuthương, còn dùng trán đập vào ngực anh, anh cóchút buồn cười.“Quách Cao Minh, em cảm thấy em càngngày càng nhỏ nhen rồi.Vẻ mặt cô phiền muộn, nghĩ một lúc, chắchẳn Hà Thủy Tiên không có ý gì, là do cô ghenloạn: “Đại khái là do con trai ảnh hưởng đến em.”Nghe cô vô lý đem sai lầm đẩy hết lên ngườicon trai, Quách Cao Minh cười, thuận tay vuốttóc cô: “Ở nhà buồn bực rất nhàm chán, buổi tốiquán bar Civilize có một party chào đón ngườimới, em có muốn đi không?”