Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 151

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 151: Quách Cao Minh là người rất bao che khuyết điểm“Để em đỡ anh về phòng ngủ nghỉ ngơi nhé.”Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của côgái khuyên nhủ anh một câu, Quách Cao Minhnghiêng người sang, đang muốn lên tiếng từchối, ánh mắt nhìn về một phía, vẻ mặt hơi ngơ ngác.Đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt củaKiều Bích Ngọc giật mình, trong lòng rối loạn, cơthể theo bản năng muốn chạy trốn.Trước mắt, bọn họ giống như người mộtnhà, còn cô, cho tới bây giờ đều không ở trong đó.Đối với sự xuất hiện của Kiều Bích Ngọc,đám người ông cụ Quách không cảm thấy quá kỳlạ, chỉ là lúc này tất cả mọi người đều trầm mặt,vẻ mặt lo lắng.Mùa hè đến, muôn hoa đua sắc, cả vườnhoa tràn ngập hương thơm thoang thoảng.Hương hoa sen làm cho mọi người bình tĩnhlại, nhưng lại không che giấu được sự bối rốitrong đáy mắt của Kiều Bích Ngọc.“Quách Cao Minh, anh có muốn em giúp anhhay không?”Cô do dự rất lâu mới trầm thấp hỏi một câu.Cô mím chặt môi, dáng vẻ có phần khẩntrương, giống như đã chuẩn bị xong việc anh sẽtừ chối mình, khi đó cô sẽ lập tức ra vẻ khôngsao cả, nhưng giả bộ chính là thứ cô không amhiểu nhất.Quách Cao Minh nhìn về phía cô, nhưng anhkhông lên tiếng mà chính là đi thẳng về phía cô,từng bước một đi đến, đi rất vững vàng, rất kiênđịnh.Sau lưng, Hà Thủy Tiên và Lục Khánh Namđều nhìn theo bóng lưng của anh, vô thức đi vềphía trước, nhưng sau cùng lại dừng bước.Lúc anh đi đến bên cạnh cô, Kiều Bích Ngọcthừa nhận, nhịp tim của cô đập hơi nhanh.Có lẽ bởi vì cảm thấy ngoài ý muốn khi anhđi về phía cô, hoặc là có lẽ do ánh mắt nhìn côcủa đám người ông cụ Quách quá mức nóng rực.Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, nhìn thẳngvào gương mặt có phần tái nhợt của anh.“Anh thấy trong người không thoải mái à?”Giọng điệu của cô có phần nghẹn ngào, chodù anh có nói hay không, cô vẫn muốn hỏi.“Đầu của anh rất đau.”Quách Cao Minh khàn khàn nói, nói rấtthẳng thắn.Không có quá nhiều trao đổi, anh rất tựnhiên khoác tay lên vai cô, nửa trọng lượng trênngười anh đều đặt trên vai cô, tựa sát cô, bướcchân của bọn họ có phần lảo đảo, nhưng mỗimột bước đi lại chân thật như thế.“Ông nội, chuyện của Cao Minh, anh ấy sẽtự mình xử lý.”Lục Khánh Nam nhìn bóng lưng hai ngườidần dần đi xa kia, anh ta quay đầu nói với ông cụmột câu.Hai tay của ông cụ Quách nắm chặt lấy gậy,lông mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn về phía hànhlang gấp khúc, không nói gì, đúng lúc này, phíasau lưng ông cụ, quản gia vội vàng dẫn mấyngười bác sĩ đi đến: “Cậu chủ Cao Minh đi đâu rồi.”Vẻ mặt của Hà Thủy Tiên rất phức tạp, cô tacố gắng tỏ ra bình tĩnh nói: “Cao Minh quay vềphòng ngủ nghỉ ngơi, mấy người qua đó…“Không cần đi”Giọng nói già nua trầm thấp vang lên, rất tức giận.Sắc mặt Hà Thủy Tiên ngạc nhiên, ánh mắtnhìn thoáng qua ông cụ, mấp máy môi mấy lần,sau cùng mím môi an phận, không dám nói linh tỉnh.Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên liếc thoángqua nhau, rất thức thời chào hỏi ông cụ mộttiếng, sau đó sóng vai rời đi.“Khánh Nam, có phải sức khỏe của CaoMinh xảy ra vấn đề không?”Ở bãi đậu xe của nhà họ Quách, lúc Hà ThủyTiên mở cửa xe, cô ta đột nhiên có chút cố chấptruy hỏi Lục Khánh Nam ở phía đối diện.“Không vấn đề gì”Tâm trạng của Lục Khánh Nam có phần bựcbội, sau đó trực tiếp ngồi vào chiếc xe thể thaomới của anh ta, rất dùng sức đóng sầm cửa xelại, rõ ràng không muốn nhiều lời.“Khánh Nam, vì sao ông nội lại khẩn trươngnhư thế, nhất định Cao Minh không chỉ là đơngiản đau nửa đầu.” Hà Thủy Tiên ngồi ở vị trí cao,cô ta là người già dặn, lúc này cô ta cắn răng nói:“Cho dù anh không nói, em chỉ cần điều tra bênphía Seattle…”“Thủy Tiên, em đừng quên thân phận củamình” Lục Khánh Nam đột nhiên lên tiếng cắtngang lời cô ta.Ánh mắt của Lục Khánh Nam nhìn thẳng côta, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn nhiều: “CaoMinh vẫn luôn bài xích phụ nữ, sở dĩ em có thểđứng bên cạnh anh ấy, khiến cho bọn anh tiếpnhận em, cũng chỉ vì Đường Tuấn Nghĩa, nhất lànhững năm nay, Cao Minh quan tâm đặc biệt đếnem, tất cả đều vì anh ấy cảm thấy áy náy, ThủyTiên, tốt nhất em đừng nên có tâm tư khác.”Sắc mặt của Hà Thủy Tiên trầm xuống, cô tanóng nảy nói: “Em quen biết với Quách Cao Minhđã gần mười năm rồi, không có người phụ nữnào hiểu anh ấy hơn em, em chỉ muốn quan tâmanh ấy mà thôi.” Câu nói tiếp theo, cô ta nóikhông rõ ý tứ.Lục Khánh Nam không nhìn cô ta nữa, trựctiếp khởi động xe.Lúc chuẩn bị rời khỏi nhà để xe, anh ta khẽcười một tiếng, bỏ lại một câu tiếp theo: “ThủyTiên, em cũng muốn học theo Kiều Bích Ngọcgắn máy nghe trộm, nghe ngóng chuyện riêngcủa anh ấy à.”“Chuyện mà Kiều Bích Ngọc làm, Quách CaoMinh rất tức giận, anh ấy sẽ mắng Kiều BíchNgọc làm liều, nhưng nếu như em làm, anh ấy sẽtrực tiếp đuổi em đi.”Cơ thể Hà Thủy Tiên cứng đờ tại chỗ, sắcmặt của cô ta âm trầm khó coi, ánh mắt nhìntheo bóng dáng chiếc xe kia dần dần biến mất,vừa rồi Lục Khánh Nam cười rất tùy ý, nhưng đóđều là sự thật.Có một số việc đã chú định cô có thể làm,mà cô ta thì không thể.

Chương 151: Quách Cao Minh là người rất bao che khuyết điểm

“Để em đỡ anh về phòng ngủ nghỉ ngơi nhé.”

Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của cô

gái khuyên nhủ anh một câu, Quách Cao Minh

nghiêng người sang, đang muốn lên tiếng từ

chối, ánh mắt nhìn về một phía, vẻ mặt hơi ngơ ngác.

Đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt của

Kiều Bích Ngọc giật mình, trong lòng rối loạn, cơ

thể theo bản năng muốn chạy trốn.

Trước mắt, bọn họ giống như người một

nhà, còn cô, cho tới bây giờ đều không ở trong đó.

Đối với sự xuất hiện của Kiều Bích Ngọc,

đám người ông cụ Quách không cảm thấy quá kỳ

lạ, chỉ là lúc này tất cả mọi người đều trầm mặt,

vẻ mặt lo lắng.

Mùa hè đến, muôn hoa đua sắc, cả vườn

hoa tràn ngập hương thơm thoang thoảng.

Hương hoa sen làm cho mọi người bình tĩnh

lại, nhưng lại không che giấu được sự bối rối

trong đáy mắt của Kiều Bích Ngọc.

“Quách Cao Minh, anh có muốn em giúp anh

hay không?”

Cô do dự rất lâu mới trầm thấp hỏi một câu.

Cô mím chặt môi, dáng vẻ có phần khẩn

trương, giống như đã chuẩn bị xong việc anh sẽ

từ chối mình, khi đó cô sẽ lập tức ra vẻ không

sao cả, nhưng giả bộ chính là thứ cô không am

hiểu nhất.

Quách Cao Minh nhìn về phía cô, nhưng anh

không lên tiếng mà chính là đi thẳng về phía cô,

từng bước một đi đến, đi rất vững vàng, rất kiên

định.

Sau lưng, Hà Thủy Tiên và Lục Khánh Nam

đều nhìn theo bóng lưng của anh, vô thức đi về

phía trước, nhưng sau cùng lại dừng bước.

Lúc anh đi đến bên cạnh cô, Kiều Bích Ngọc

thừa nhận, nhịp tim của cô đập hơi nhanh.

Có lẽ bởi vì cảm thấy ngoài ý muốn khi anh

đi về phía cô, hoặc là có lẽ do ánh mắt nhìn cô

của đám người ông cụ Quách quá mức nóng rực.

Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, nhìn thẳng

vào gương mặt có phần tái nhợt của anh.

“Anh thấy trong người không thoải mái à?”

Giọng điệu của cô có phần nghẹn ngào, cho

dù anh có nói hay không, cô vẫn muốn hỏi.

“Đầu của anh rất đau.”

Quách Cao Minh khàn khàn nói, nói rất

thẳng thắn.

Không có quá nhiều trao đổi, anh rất tự

nhiên khoác tay lên vai cô, nửa trọng lượng trên

người anh đều đặt trên vai cô, tựa sát cô, bước

chân của bọn họ có phần lảo đảo, nhưng mỗi

một bước đi lại chân thật như thế.

“Ông nội, chuyện của Cao Minh, anh ấy sẽ

tự mình xử lý.”

Lục Khánh Nam nhìn bóng lưng hai người

dần dần đi xa kia, anh ta quay đầu nói với ông cụ

một câu.

Hai tay của ông cụ Quách nắm chặt lấy gậy,

lông mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn về phía hành

lang gấp khúc, không nói gì, đúng lúc này, phía

sau lưng ông cụ, quản gia vội vàng dẫn mấy

người bác sĩ đi đến: “Cậu chủ Cao Minh đi đâu rồi.”

Vẻ mặt của Hà Thủy Tiên rất phức tạp, cô ta

cố gắng tỏ ra bình tĩnh nói: “Cao Minh quay về

phòng ngủ nghỉ ngơi, mấy người qua đó…

“Không cần đi”

Giọng nói già nua trầm thấp vang lên, rất tức giận.

Sắc mặt Hà Thủy Tiên ngạc nhiên, ánh mắt

nhìn thoáng qua ông cụ, mấp máy môi mấy lần,

sau cùng mím môi an phận, không dám nói linh tỉnh.

Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên liếc thoáng

qua nhau, rất thức thời chào hỏi ông cụ một

tiếng, sau đó sóng vai rời đi.

“Khánh Nam, có phải sức khỏe của Cao

Minh xảy ra vấn đề không?”

Ở bãi đậu xe của nhà họ Quách, lúc Hà Thủy

Tiên mở cửa xe, cô ta đột nhiên có chút cố chấp

truy hỏi Lục Khánh Nam ở phía đối diện.

“Không vấn đề gì”

Tâm trạng của Lục Khánh Nam có phần bực

bội, sau đó trực tiếp ngồi vào chiếc xe thể thao

mới của anh ta, rất dùng sức đóng sầm cửa xe

lại, rõ ràng không muốn nhiều lời.

“Khánh Nam, vì sao ông nội lại khẩn trương

như thế, nhất định Cao Minh không chỉ là đơn

giản đau nửa đầu.” Hà Thủy Tiên ngồi ở vị trí cao,

cô ta là người già dặn, lúc này cô ta cắn răng nói:

“Cho dù anh không nói, em chỉ cần điều tra bên

phía Seattle…”

“Thủy Tiên, em đừng quên thân phận của

mình” Lục Khánh Nam đột nhiên lên tiếng cắt

ngang lời cô ta.

Ánh mắt của Lục Khánh Nam nhìn thẳng cô

ta, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn nhiều: “Cao

Minh vẫn luôn bài xích phụ nữ, sở dĩ em có thể

đứng bên cạnh anh ấy, khiến cho bọn anh tiếp

nhận em, cũng chỉ vì Đường Tuấn Nghĩa, nhất là

những năm nay, Cao Minh quan tâm đặc biệt đến

em, tất cả đều vì anh ấy cảm thấy áy náy, Thủy

Tiên, tốt nhất em đừng nên có tâm tư khác.”

Sắc mặt của Hà Thủy Tiên trầm xuống, cô ta

nóng nảy nói: “Em quen biết với Quách Cao Minh

đã gần mười năm rồi, không có người phụ nữ

nào hiểu anh ấy hơn em, em chỉ muốn quan tâm

anh ấy mà thôi.” Câu nói tiếp theo, cô ta nói

không rõ ý tứ.

Lục Khánh Nam không nhìn cô ta nữa, trực

tiếp khởi động xe.

Lúc chuẩn bị rời khỏi nhà để xe, anh ta khẽ

cười một tiếng, bỏ lại một câu tiếp theo: “Thủy

Tiên, em cũng muốn học theo Kiều Bích Ngọc

gắn máy nghe trộm, nghe ngóng chuyện riêng

của anh ấy à.”

“Chuyện mà Kiều Bích Ngọc làm, Quách Cao

Minh rất tức giận, anh ấy sẽ mắng Kiều Bích

Ngọc làm liều, nhưng nếu như em làm, anh ấy sẽ

trực tiếp đuổi em đi.”

Cơ thể Hà Thủy Tiên cứng đờ tại chỗ, sắc

mặt của cô ta âm trầm khó coi, ánh mắt nhìn

theo bóng dáng chiếc xe kia dần dần biến mất,

vừa rồi Lục Khánh Nam cười rất tùy ý, nhưng đó

đều là sự thật.

Có một số việc đã chú định cô có thể làm,

mà cô ta thì không thể.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 151: Quách Cao Minh là người rất bao che khuyết điểm“Để em đỡ anh về phòng ngủ nghỉ ngơi nhé.”Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của côgái khuyên nhủ anh một câu, Quách Cao Minhnghiêng người sang, đang muốn lên tiếng từchối, ánh mắt nhìn về một phía, vẻ mặt hơi ngơ ngác.Đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt củaKiều Bích Ngọc giật mình, trong lòng rối loạn, cơthể theo bản năng muốn chạy trốn.Trước mắt, bọn họ giống như người mộtnhà, còn cô, cho tới bây giờ đều không ở trong đó.Đối với sự xuất hiện của Kiều Bích Ngọc,đám người ông cụ Quách không cảm thấy quá kỳlạ, chỉ là lúc này tất cả mọi người đều trầm mặt,vẻ mặt lo lắng.Mùa hè đến, muôn hoa đua sắc, cả vườnhoa tràn ngập hương thơm thoang thoảng.Hương hoa sen làm cho mọi người bình tĩnhlại, nhưng lại không che giấu được sự bối rốitrong đáy mắt của Kiều Bích Ngọc.“Quách Cao Minh, anh có muốn em giúp anhhay không?”Cô do dự rất lâu mới trầm thấp hỏi một câu.Cô mím chặt môi, dáng vẻ có phần khẩntrương, giống như đã chuẩn bị xong việc anh sẽtừ chối mình, khi đó cô sẽ lập tức ra vẻ khôngsao cả, nhưng giả bộ chính là thứ cô không amhiểu nhất.Quách Cao Minh nhìn về phía cô, nhưng anhkhông lên tiếng mà chính là đi thẳng về phía cô,từng bước một đi đến, đi rất vững vàng, rất kiênđịnh.Sau lưng, Hà Thủy Tiên và Lục Khánh Namđều nhìn theo bóng lưng của anh, vô thức đi vềphía trước, nhưng sau cùng lại dừng bước.Lúc anh đi đến bên cạnh cô, Kiều Bích Ngọcthừa nhận, nhịp tim của cô đập hơi nhanh.Có lẽ bởi vì cảm thấy ngoài ý muốn khi anhđi về phía cô, hoặc là có lẽ do ánh mắt nhìn côcủa đám người ông cụ Quách quá mức nóng rực.Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, nhìn thẳngvào gương mặt có phần tái nhợt của anh.“Anh thấy trong người không thoải mái à?”Giọng điệu của cô có phần nghẹn ngào, chodù anh có nói hay không, cô vẫn muốn hỏi.“Đầu của anh rất đau.”Quách Cao Minh khàn khàn nói, nói rấtthẳng thắn.Không có quá nhiều trao đổi, anh rất tựnhiên khoác tay lên vai cô, nửa trọng lượng trênngười anh đều đặt trên vai cô, tựa sát cô, bướcchân của bọn họ có phần lảo đảo, nhưng mỗimột bước đi lại chân thật như thế.“Ông nội, chuyện của Cao Minh, anh ấy sẽtự mình xử lý.”Lục Khánh Nam nhìn bóng lưng hai ngườidần dần đi xa kia, anh ta quay đầu nói với ông cụmột câu.Hai tay của ông cụ Quách nắm chặt lấy gậy,lông mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn về phía hànhlang gấp khúc, không nói gì, đúng lúc này, phíasau lưng ông cụ, quản gia vội vàng dẫn mấyngười bác sĩ đi đến: “Cậu chủ Cao Minh đi đâu rồi.”Vẻ mặt của Hà Thủy Tiên rất phức tạp, cô tacố gắng tỏ ra bình tĩnh nói: “Cao Minh quay vềphòng ngủ nghỉ ngơi, mấy người qua đó…“Không cần đi”Giọng nói già nua trầm thấp vang lên, rất tức giận.Sắc mặt Hà Thủy Tiên ngạc nhiên, ánh mắtnhìn thoáng qua ông cụ, mấp máy môi mấy lần,sau cùng mím môi an phận, không dám nói linh tỉnh.Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên liếc thoángqua nhau, rất thức thời chào hỏi ông cụ mộttiếng, sau đó sóng vai rời đi.“Khánh Nam, có phải sức khỏe của CaoMinh xảy ra vấn đề không?”Ở bãi đậu xe của nhà họ Quách, lúc Hà ThủyTiên mở cửa xe, cô ta đột nhiên có chút cố chấptruy hỏi Lục Khánh Nam ở phía đối diện.“Không vấn đề gì”Tâm trạng của Lục Khánh Nam có phần bựcbội, sau đó trực tiếp ngồi vào chiếc xe thể thaomới của anh ta, rất dùng sức đóng sầm cửa xelại, rõ ràng không muốn nhiều lời.“Khánh Nam, vì sao ông nội lại khẩn trươngnhư thế, nhất định Cao Minh không chỉ là đơngiản đau nửa đầu.” Hà Thủy Tiên ngồi ở vị trí cao,cô ta là người già dặn, lúc này cô ta cắn răng nói:“Cho dù anh không nói, em chỉ cần điều tra bênphía Seattle…”“Thủy Tiên, em đừng quên thân phận củamình” Lục Khánh Nam đột nhiên lên tiếng cắtngang lời cô ta.Ánh mắt của Lục Khánh Nam nhìn thẳng côta, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn nhiều: “CaoMinh vẫn luôn bài xích phụ nữ, sở dĩ em có thểđứng bên cạnh anh ấy, khiến cho bọn anh tiếpnhận em, cũng chỉ vì Đường Tuấn Nghĩa, nhất lànhững năm nay, Cao Minh quan tâm đặc biệt đếnem, tất cả đều vì anh ấy cảm thấy áy náy, ThủyTiên, tốt nhất em đừng nên có tâm tư khác.”Sắc mặt của Hà Thủy Tiên trầm xuống, cô tanóng nảy nói: “Em quen biết với Quách Cao Minhđã gần mười năm rồi, không có người phụ nữnào hiểu anh ấy hơn em, em chỉ muốn quan tâmanh ấy mà thôi.” Câu nói tiếp theo, cô ta nóikhông rõ ý tứ.Lục Khánh Nam không nhìn cô ta nữa, trựctiếp khởi động xe.Lúc chuẩn bị rời khỏi nhà để xe, anh ta khẽcười một tiếng, bỏ lại một câu tiếp theo: “ThủyTiên, em cũng muốn học theo Kiều Bích Ngọcgắn máy nghe trộm, nghe ngóng chuyện riêngcủa anh ấy à.”“Chuyện mà Kiều Bích Ngọc làm, Quách CaoMinh rất tức giận, anh ấy sẽ mắng Kiều BíchNgọc làm liều, nhưng nếu như em làm, anh ấy sẽtrực tiếp đuổi em đi.”Cơ thể Hà Thủy Tiên cứng đờ tại chỗ, sắcmặt của cô ta âm trầm khó coi, ánh mắt nhìntheo bóng dáng chiếc xe kia dần dần biến mất,vừa rồi Lục Khánh Nam cười rất tùy ý, nhưng đóđều là sự thật.Có một số việc đã chú định cô có thể làm,mà cô ta thì không thể.

Chương 151