Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 152

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 152: Quách Cao Minh, anh không thể bỏ em lại“Quách Cao Minh.”“Quách Cao Minh…”Cô gọi hai lần, thế nhưng người đàn ôngđang ngồi im trên giường lớn lại không để ý đếncô, giống như hoàn toàn không nghe thấy.Từ sau khi Quách Cao Minh quay về phòngngủ, anh vẫn ngồi im như thế, nửa cúi đầu, ánhmắt hoảng hốt nhìn chằm chằm hai tay củamình, hơi nắm lại rồi mở ra, giống như đang kiểmtra gì đó, suy nghĩ đến thất thần.Mãi cho đến khi Kiểu Bích Ngọc đi đến bêncạnh anh, một lần nữa gọi tên anh: “Quách CaoMinh.”Cô gọi tên anh lên như thế, hình như QuáchCao Minh rất sửng sốt, anh đột nhiên ngẩng đầulên, trong đáy mắt có phần bối rối rất khó hiểu.“Rốt cuộc anh sao thế?”Kiều Bích Ngọc vội vàng ngồi xuống bêncạnh anh, ánh mắt cô mang theo nghi ngờ nhìnanh, suy đoán hỏi một câu: “Quách Cao Minh,vừa rồi anh không nghe được giọng nói của em à?”Rõ ràng dáng vẻ vừa rồi của anh rất khiếp Sợ.Giống như đối với việc cô đột nhiên xuấthiện ở bên cạnh anh, anh rất giật mình, hoặc cólẽ là vì chuyện khác.“Không có gì.” Anh đột nhiên khôi phục lạivẻ mặt lạnh lùng như ngày thường, hơi nghiêngđầu, né tránh khỏi ánh mắt của cô, giọng nói cóphần khàn khàn: “Không cần uống thuốc, đầucủa anh đã hết đau rồi.”Giọng nói của anh trầm thấp lạnh lùng,giống như không sao cả.Kiều Bích Ngọc ngồi ở bên cạnh anh, mấpmáy môi, đột nhiên yên tĩnh trở lại, rõ ràng anhkhông muốn nói cho cô biết.Bọn họ vừa mới ăn cơm trưa xong, ngoàicửa sổ, ánh nắng ngày hè chói chang, rất nóng,bầu trời trong xanh, một màu xanh thăm thẳm,nhưng ở trong căn phòng ngủ rộng rãi này, có lẽlà do điều hòa không khí để ở mức nhiệt hơithấp, cô luôn cảm thấy lành lạnh.Không hiểu sao Kiều Bích Ngọc lại cảm thấytâm trạng của mình giống như sa sút, cô tìmkiếm một chiếc nhiệt kế điện tử trong hòmthuốc, nắm chặt trong bàn tay phải, vẻ mặt xoắnxuýt.Anh nói không có gì, không cần uống thuốc,nói cách khác anh không cần cô.Nhiệt kế trong tay bị Kiều Bích Ngọc dùngsức giữ chặt, không cẩn thận đè vào khóa điệntử, đột nhiên phát ra một tiếng “đinh”.Trong lúc còn đang tức giận, cô bị tiếngvang này dọa đến mức chột dạ, vội vàng cấtnhiệt kế đi.“Giúp anh kiểm tra qua nhiệt độ cơ thể nhé?”So với việc cô hấp tấp thu dọn đồ, người đànông ở bên cạnh dặn dò một tiếng, giọng điệu lạicó phần bất đắc dĩ.Vẻ mặt của cô hơi ngạc nhiên, nhìn thẳngvào mắt anh một lúc lâu, xác định mình khôngnghe lầm.Kiều Bích Ngọc lập tức lên dây cót, cơ thểđến gần anh hơn, quan tâm hỏi: “Quách CaoMinh sao anh lại trở nên mảnh mai như thế”Mảnh mai ư? Cô thế mà dùng từ này để hình dung anh.Anh không lên tiếng, chỉ nghiêng người, cườinhư không cười nhìn người phụ nữ ở bên cạnhđang tràn đầy phấn khởi giày vò anh.“Đã 38.5 độ rồi, thế mà anh còn nói không sao.”Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm vào nhiệtkế, lo lắng phàn nàn một câu, đang định xoayngười đi bảo người làm gọi bác sĩ đến.“Không cần đâu.”Quách Cao Minh giữ lấy cổ tay phải của cô,có chút mệt mỏi nhắm mắt lại: “Kiều Bích Ngọc,em nằm với anh một lát.”“Đừng lộn xôn.”“Không phải, em chỉ muốn hạ sốt trước choanh mà thôi.“ Cô nằm trên giường không an lòng,lật qua lật lại, kéo chăn, ấn nút điều chỉnh nhiệtđộ của điều hòa không khí, cứ mười phút lại kiểmtra nhiệt độ cho anh.“Quách Cao Minh, các con của anh ngủ rấtnhiều rồi, bọn nhỏ không buồn ngủ nữa.”Cô lấy con trai ra làm cớ, muốn dứt khoátđứng lên dùng khăn mát làm giảm nhiệt độ choanh bằng cách vật lý.“Nhưng cha của bọn nhỏ rất buồn ngủ đấy”Quách Cao Minh tức giận túm cô về.Anh ôm cô từ phía sau, cơ thể của cô rấtmềm, đại khái bởi vì mang thai, trên người côcòn có mùi sữa thơm thoang thoảng, đôi môimỏng của Quách Cao Minh đến gần phía sau cổcô, giọng nói trầm thấp thương lượng với cô.“Kiều Bích Ngọc, nếu sau một tiếng, nhiệtđộ cao hơn 39 độ, anh sẽ đồng ý truyền dịch,được không?”Cô do dự khoảng nửa phút, sau cùng chỉ cóthể đồng ý: “Được.”Thật ra Quách Cao Minh chỉ coi cô là gốiôm, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh đãcó thói quen như vậy, Kiều Bích Ngọc nheo mắtlại, quay đầu lén nhìn anh.“Nhìn gì thế?”Anh không ngủ, chỉ mệt mỏi mà thôi.Cô có chút lúng túng, lập tức quay đầu đi,giả vờ bình tĩnh: “Nhìn xem anh có vì sốt cao màngất đi hay không”“Không biết.”Giọng điệu của anh bình tĩnh, nghe rất bìnhthường, Kiều Bích Ngọc lật người lại, đối diện với anh.Hai gương mặt gần nhau trong gang tấc, cônhíu mày nhìn kỹ anh: “Quách Cao Minh.”“Chuyện gì thế?”Lần này anh trả lời hơi nôn nóng, giống nhưđang che giấu chuyện gì đó.Kiều Bích Ngọc không chú ý lắm, tiếp tụchỏi anh: “Vừa rồi anh đau đầu.”Lời nói đến bên môi lại dừng một lúc:“Quách Cao Minh, anh có thể đồng ý với em mộtchuyện không?”Cô đột nhiên cao giọng nói, chuyển đề tài.Gương mặt lạnh lùng của anh hơi ngẩn ra,trong mắt đè nén một số cảm xúc.Nhìn về phía đôi mắt trong veo của cô, ánhmắt cô cố chấp như thế.“Chuyện gì?” Anh khàn giọng hỏi lại.Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt hơinheo lại: “Em gọi anh… Anh nhất định phải trả lờiem nhé.”Vụ tai nạn xe lần trước, anh hôn mê, cô vẫnluôn gọi tên anh, nhưng anh không trả lời cô,bốn phía chỉ có mùi máu tanh, tuy tai nạn xe đóđã qua một thời gian, nhưng không biết vì saotrong lòng cô luôn cảm thấy bất an.Cô nhếch môi, gần từng chữ nói cho anhbiết: “Quách Cao Minh, sau này, cho dù bao lâu,cho dù xảy ra chuyện gì, nếu như em gọi tên củaanh, em gọi anh ba lần, lần thứ ba, anh nhất địnhphải trả lời em nhé.”Anh không thể bỏ lai em.

Chương 152: Quách Cao Minh, anh không thể bỏ em lại

“Quách Cao Minh.”

“Quách Cao Minh…”

Cô gọi hai lần, thế nhưng người đàn ông

đang ngồi im trên giường lớn lại không để ý đến

cô, giống như hoàn toàn không nghe thấy.

Từ sau khi Quách Cao Minh quay về phòng

ngủ, anh vẫn ngồi im như thế, nửa cúi đầu, ánh

mắt hoảng hốt nhìn chằm chằm hai tay của

mình, hơi nắm lại rồi mở ra, giống như đang kiểm

tra gì đó, suy nghĩ đến thất thần.

Mãi cho đến khi Kiểu Bích Ngọc đi đến bên

cạnh anh, một lần nữa gọi tên anh: “Quách Cao

Minh.”

Cô gọi tên anh lên như thế, hình như Quách

Cao Minh rất sửng sốt, anh đột nhiên ngẩng đầu

lên, trong đáy mắt có phần bối rối rất khó hiểu.

“Rốt cuộc anh sao thế?”

Kiều Bích Ngọc vội vàng ngồi xuống bên

cạnh anh, ánh mắt cô mang theo nghi ngờ nhìn

anh, suy đoán hỏi một câu: “Quách Cao Minh,

vừa rồi anh không nghe được giọng nói của em à?”

Rõ ràng dáng vẻ vừa rồi của anh rất khiếp Sợ.

Giống như đối với việc cô đột nhiên xuất

hiện ở bên cạnh anh, anh rất giật mình, hoặc có

lẽ là vì chuyện khác.

“Không có gì.” Anh đột nhiên khôi phục lại

vẻ mặt lạnh lùng như ngày thường, hơi nghiêng

đầu, né tránh khỏi ánh mắt của cô, giọng nói có

phần khàn khàn: “Không cần uống thuốc, đầu

của anh đã hết đau rồi.”

Giọng nói của anh trầm thấp lạnh lùng,

giống như không sao cả.

Kiều Bích Ngọc ngồi ở bên cạnh anh, mấp

máy môi, đột nhiên yên tĩnh trở lại, rõ ràng anh

không muốn nói cho cô biết.

Bọn họ vừa mới ăn cơm trưa xong, ngoài

cửa sổ, ánh nắng ngày hè chói chang, rất nóng,

bầu trời trong xanh, một màu xanh thăm thẳm,

nhưng ở trong căn phòng ngủ rộng rãi này, có lẽ

là do điều hòa không khí để ở mức nhiệt hơi

thấp, cô luôn cảm thấy lành lạnh.

Không hiểu sao Kiều Bích Ngọc lại cảm thấy

tâm trạng của mình giống như sa sút, cô tìm

kiếm một chiếc nhiệt kế điện tử trong hòm

thuốc, nắm chặt trong bàn tay phải, vẻ mặt xoắn

xuýt.

Anh nói không có gì, không cần uống thuốc,

nói cách khác anh không cần cô.

Nhiệt kế trong tay bị Kiều Bích Ngọc dùng

sức giữ chặt, không cẩn thận đè vào khóa điện

tử, đột nhiên phát ra một tiếng “đinh”.

Trong lúc còn đang tức giận, cô bị tiếng

vang này dọa đến mức chột dạ, vội vàng cất

nhiệt kế đi.

“Giúp anh kiểm tra qua nhiệt độ cơ thể nhé?”

So với việc cô hấp tấp thu dọn đồ, người đàn

ông ở bên cạnh dặn dò một tiếng, giọng điệu lại

có phần bất đắc dĩ.

Vẻ mặt của cô hơi ngạc nhiên, nhìn thẳng

vào mắt anh một lúc lâu, xác định mình không

nghe lầm.

Kiều Bích Ngọc lập tức lên dây cót, cơ thể

đến gần anh hơn, quan tâm hỏi: “Quách Cao

Minh sao anh lại trở nên mảnh mai như thế”

Mảnh mai ư? Cô thế mà dùng từ này để hình dung anh.

Anh không lên tiếng, chỉ nghiêng người, cười

như không cười nhìn người phụ nữ ở bên cạnh

đang tràn đầy phấn khởi giày vò anh.

“Đã 38.5 độ rồi, thế mà anh còn nói không sao.”

Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm vào nhiệt

kế, lo lắng phàn nàn một câu, đang định xoay

người đi bảo người làm gọi bác sĩ đến.

“Không cần đâu.”

Quách Cao Minh giữ lấy cổ tay phải của cô,

có chút mệt mỏi nhắm mắt lại: “Kiều Bích Ngọc,

em nằm với anh một lát.”

“Đừng lộn xôn.”

“Không phải, em chỉ muốn hạ sốt trước cho

anh mà thôi.“ Cô nằm trên giường không an lòng,

lật qua lật lại, kéo chăn, ấn nút điều chỉnh nhiệt

độ của điều hòa không khí, cứ mười phút lại kiểm

tra nhiệt độ cho anh.

“Quách Cao Minh, các con của anh ngủ rất

nhiều rồi, bọn nhỏ không buồn ngủ nữa.”

Cô lấy con trai ra làm cớ, muốn dứt khoát

đứng lên dùng khăn mát làm giảm nhiệt độ cho

anh bằng cách vật lý.

“Nhưng cha của bọn nhỏ rất buồn ngủ đấy”

Quách Cao Minh tức giận túm cô về.

Anh ôm cô từ phía sau, cơ thể của cô rất

mềm, đại khái bởi vì mang thai, trên người cô

còn có mùi sữa thơm thoang thoảng, đôi môi

mỏng của Quách Cao Minh đến gần phía sau cổ

cô, giọng nói trầm thấp thương lượng với cô.

“Kiều Bích Ngọc, nếu sau một tiếng, nhiệt

độ cao hơn 39 độ, anh sẽ đồng ý truyền dịch,

được không?”

Cô do dự khoảng nửa phút, sau cùng chỉ có

thể đồng ý: “Được.”

Thật ra Quách Cao Minh chỉ coi cô là gối

ôm, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh đã

có thói quen như vậy, Kiều Bích Ngọc nheo mắt

lại, quay đầu lén nhìn anh.

“Nhìn gì thế?”

Anh không ngủ, chỉ mệt mỏi mà thôi.

Cô có chút lúng túng, lập tức quay đầu đi,

giả vờ bình tĩnh: “Nhìn xem anh có vì sốt cao mà

ngất đi hay không”

“Không biết.”

Giọng điệu của anh bình tĩnh, nghe rất bình

thường, Kiều Bích Ngọc lật người lại, đối diện với anh.

Hai gương mặt gần nhau trong gang tấc, cô

nhíu mày nhìn kỹ anh: “Quách Cao Minh.”

“Chuyện gì thế?”

Lần này anh trả lời hơi nôn nóng, giống như

đang che giấu chuyện gì đó.

Kiều Bích Ngọc không chú ý lắm, tiếp tục

hỏi anh: “Vừa rồi anh đau đầu.”

Lời nói đến bên môi lại dừng một lúc:

“Quách Cao Minh, anh có thể đồng ý với em một

chuyện không?”

Cô đột nhiên cao giọng nói, chuyển đề tài.

Gương mặt lạnh lùng của anh hơi ngẩn ra,

trong mắt đè nén một số cảm xúc.

Nhìn về phía đôi mắt trong veo của cô, ánh

mắt cô cố chấp như thế.

“Chuyện gì?” Anh khàn giọng hỏi lại.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt hơi

nheo lại: “Em gọi anh… Anh nhất định phải trả lời

em nhé.”

Vụ tai nạn xe lần trước, anh hôn mê, cô vẫn

luôn gọi tên anh, nhưng anh không trả lời cô,

bốn phía chỉ có mùi máu tanh, tuy tai nạn xe đó

đã qua một thời gian, nhưng không biết vì sao

trong lòng cô luôn cảm thấy bất an.

Cô nhếch môi, gần từng chữ nói cho anh

biết: “Quách Cao Minh, sau này, cho dù bao lâu,

cho dù xảy ra chuyện gì, nếu như em gọi tên của

anh, em gọi anh ba lần, lần thứ ba, anh nhất định

phải trả lời em nhé.”

Anh không thể bỏ lai em.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 152: Quách Cao Minh, anh không thể bỏ em lại“Quách Cao Minh.”“Quách Cao Minh…”Cô gọi hai lần, thế nhưng người đàn ôngđang ngồi im trên giường lớn lại không để ý đếncô, giống như hoàn toàn không nghe thấy.Từ sau khi Quách Cao Minh quay về phòngngủ, anh vẫn ngồi im như thế, nửa cúi đầu, ánhmắt hoảng hốt nhìn chằm chằm hai tay củamình, hơi nắm lại rồi mở ra, giống như đang kiểmtra gì đó, suy nghĩ đến thất thần.Mãi cho đến khi Kiểu Bích Ngọc đi đến bêncạnh anh, một lần nữa gọi tên anh: “Quách CaoMinh.”Cô gọi tên anh lên như thế, hình như QuáchCao Minh rất sửng sốt, anh đột nhiên ngẩng đầulên, trong đáy mắt có phần bối rối rất khó hiểu.“Rốt cuộc anh sao thế?”Kiều Bích Ngọc vội vàng ngồi xuống bêncạnh anh, ánh mắt cô mang theo nghi ngờ nhìnanh, suy đoán hỏi một câu: “Quách Cao Minh,vừa rồi anh không nghe được giọng nói của em à?”Rõ ràng dáng vẻ vừa rồi của anh rất khiếp Sợ.Giống như đối với việc cô đột nhiên xuấthiện ở bên cạnh anh, anh rất giật mình, hoặc cólẽ là vì chuyện khác.“Không có gì.” Anh đột nhiên khôi phục lạivẻ mặt lạnh lùng như ngày thường, hơi nghiêngđầu, né tránh khỏi ánh mắt của cô, giọng nói cóphần khàn khàn: “Không cần uống thuốc, đầucủa anh đã hết đau rồi.”Giọng nói của anh trầm thấp lạnh lùng,giống như không sao cả.Kiều Bích Ngọc ngồi ở bên cạnh anh, mấpmáy môi, đột nhiên yên tĩnh trở lại, rõ ràng anhkhông muốn nói cho cô biết.Bọn họ vừa mới ăn cơm trưa xong, ngoàicửa sổ, ánh nắng ngày hè chói chang, rất nóng,bầu trời trong xanh, một màu xanh thăm thẳm,nhưng ở trong căn phòng ngủ rộng rãi này, có lẽlà do điều hòa không khí để ở mức nhiệt hơithấp, cô luôn cảm thấy lành lạnh.Không hiểu sao Kiều Bích Ngọc lại cảm thấytâm trạng của mình giống như sa sút, cô tìmkiếm một chiếc nhiệt kế điện tử trong hòmthuốc, nắm chặt trong bàn tay phải, vẻ mặt xoắnxuýt.Anh nói không có gì, không cần uống thuốc,nói cách khác anh không cần cô.Nhiệt kế trong tay bị Kiều Bích Ngọc dùngsức giữ chặt, không cẩn thận đè vào khóa điệntử, đột nhiên phát ra một tiếng “đinh”.Trong lúc còn đang tức giận, cô bị tiếngvang này dọa đến mức chột dạ, vội vàng cấtnhiệt kế đi.“Giúp anh kiểm tra qua nhiệt độ cơ thể nhé?”So với việc cô hấp tấp thu dọn đồ, người đànông ở bên cạnh dặn dò một tiếng, giọng điệu lạicó phần bất đắc dĩ.Vẻ mặt của cô hơi ngạc nhiên, nhìn thẳngvào mắt anh một lúc lâu, xác định mình khôngnghe lầm.Kiều Bích Ngọc lập tức lên dây cót, cơ thểđến gần anh hơn, quan tâm hỏi: “Quách CaoMinh sao anh lại trở nên mảnh mai như thế”Mảnh mai ư? Cô thế mà dùng từ này để hình dung anh.Anh không lên tiếng, chỉ nghiêng người, cườinhư không cười nhìn người phụ nữ ở bên cạnhđang tràn đầy phấn khởi giày vò anh.“Đã 38.5 độ rồi, thế mà anh còn nói không sao.”Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm vào nhiệtkế, lo lắng phàn nàn một câu, đang định xoayngười đi bảo người làm gọi bác sĩ đến.“Không cần đâu.”Quách Cao Minh giữ lấy cổ tay phải của cô,có chút mệt mỏi nhắm mắt lại: “Kiều Bích Ngọc,em nằm với anh một lát.”“Đừng lộn xôn.”“Không phải, em chỉ muốn hạ sốt trước choanh mà thôi.“ Cô nằm trên giường không an lòng,lật qua lật lại, kéo chăn, ấn nút điều chỉnh nhiệtđộ của điều hòa không khí, cứ mười phút lại kiểmtra nhiệt độ cho anh.“Quách Cao Minh, các con của anh ngủ rấtnhiều rồi, bọn nhỏ không buồn ngủ nữa.”Cô lấy con trai ra làm cớ, muốn dứt khoátđứng lên dùng khăn mát làm giảm nhiệt độ choanh bằng cách vật lý.“Nhưng cha của bọn nhỏ rất buồn ngủ đấy”Quách Cao Minh tức giận túm cô về.Anh ôm cô từ phía sau, cơ thể của cô rấtmềm, đại khái bởi vì mang thai, trên người côcòn có mùi sữa thơm thoang thoảng, đôi môimỏng của Quách Cao Minh đến gần phía sau cổcô, giọng nói trầm thấp thương lượng với cô.“Kiều Bích Ngọc, nếu sau một tiếng, nhiệtđộ cao hơn 39 độ, anh sẽ đồng ý truyền dịch,được không?”Cô do dự khoảng nửa phút, sau cùng chỉ cóthể đồng ý: “Được.”Thật ra Quách Cao Minh chỉ coi cô là gốiôm, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh đãcó thói quen như vậy, Kiều Bích Ngọc nheo mắtlại, quay đầu lén nhìn anh.“Nhìn gì thế?”Anh không ngủ, chỉ mệt mỏi mà thôi.Cô có chút lúng túng, lập tức quay đầu đi,giả vờ bình tĩnh: “Nhìn xem anh có vì sốt cao màngất đi hay không”“Không biết.”Giọng điệu của anh bình tĩnh, nghe rất bìnhthường, Kiều Bích Ngọc lật người lại, đối diện với anh.Hai gương mặt gần nhau trong gang tấc, cônhíu mày nhìn kỹ anh: “Quách Cao Minh.”“Chuyện gì thế?”Lần này anh trả lời hơi nôn nóng, giống nhưđang che giấu chuyện gì đó.Kiều Bích Ngọc không chú ý lắm, tiếp tụchỏi anh: “Vừa rồi anh đau đầu.”Lời nói đến bên môi lại dừng một lúc:“Quách Cao Minh, anh có thể đồng ý với em mộtchuyện không?”Cô đột nhiên cao giọng nói, chuyển đề tài.Gương mặt lạnh lùng của anh hơi ngẩn ra,trong mắt đè nén một số cảm xúc.Nhìn về phía đôi mắt trong veo của cô, ánhmắt cô cố chấp như thế.“Chuyện gì?” Anh khàn giọng hỏi lại.Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt hơinheo lại: “Em gọi anh… Anh nhất định phải trả lờiem nhé.”Vụ tai nạn xe lần trước, anh hôn mê, cô vẫnluôn gọi tên anh, nhưng anh không trả lời cô,bốn phía chỉ có mùi máu tanh, tuy tai nạn xe đóđã qua một thời gian, nhưng không biết vì saotrong lòng cô luôn cảm thấy bất an.Cô nhếch môi, gần từng chữ nói cho anhbiết: “Quách Cao Minh, sau này, cho dù bao lâu,cho dù xảy ra chuyện gì, nếu như em gọi tên củaanh, em gọi anh ba lần, lần thứ ba, anh nhất địnhphải trả lời em nhé.”Anh không thể bỏ lai em.

Chương 152