Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 156
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 156: Đi gặp người lớn trong nhà, đây là người đàn ông của cháuXe vững vàng dừng lại, tài xế lập tức cungkính mở cửa xe, người đàn ông ngồi ở ghế sau dira, nhưng người phụ nữ ở trong xe lại có phầnchần chờ.“Xuống xe đi.”Quách Cao Minh đứng ở bên ngoài xe, sắcmặt hơi tức giận nhìn thoáng qua người phụ nữ ởtrong xe.Kiều Bích Ngọc bị ánh mắt anh nhìn như thế,cô có xíu chột dạ, nhất là ngước mắt nhìn viện andưỡng có tường bao màu trắng vây xung quanhnày, cô càng thêm khẩn trương.Cô đã lâu không đến thăm hỏi dì út CungNhã Yến của mình, cô cúi đầu nhìn phần bụng đãlộ rõ của mình, hơn nửa năm rồi.Bụng của cô đã lớn như thế, cô vẫn khôngcó dũng khí nói cho Cung Nhã Yến biết chuyệnmình mang thai, lúc này cô phải nói như thế nào đây.“Em vẫn chưa nhắc đến anh với dì ấy ư?”Sắc mặt của Quách Cao Minh trầm xuống,anh rất không vui.“Em vẫn luôn tìm cơ hội thích hợp.” KiềuBích Ngọc đành phải thò đầu ra khỏi xe, tìm cớcho mình.Hai người sóng vai nhau đi đến viện an dưỡng.Sau khi cô suy nghĩ một lúc, cô không quênnói cho anh biết: “Đúng rồi Quách Cao Minh, mộtlát nữa gặp dì út của em, anh không thể bày ravẻ mặt lạnh lùng đâu nhé, hơn nữa có khả năngdì út của em không thích anh.”“Không thích anh?”Quách Cao Minh dừng bước, giọng nói lạnhlẽo, anh càng thêm không vui.Kiều Bích Ngọc ngoài cười nhưng trongkhông cười an ủi người đàn ông của mình:“Không có gì, lúc trước em gả cho Doãn ThànhTrung, dì út của em cũng không thích anh ta, sauđó mới chậm rãi tiếp nhận, thật ra chủ yếu là dodì ấy cảm thấy con nhà giàu đều không quá đáng.“Quách Cao Minh, anh chờ ở đây trước nhé,em vào trước xem tình hình như thế nào.”Sau khi nói xong, Kiều Bích Ngọc rất vôtrách nhiệm, chính mình chuồn đi trước.Sắc mặt Quách Cao Minh tối sầm, trừng mắtnhìn bóng dáng của cô rẽ trái vào một cănphòng bệnh, đơn giản là rất chán nản.“Cung Nhã Yến không ở viện an dưỡng.”Một bên khác trên hành lang đột nhiêntruyền đến giọng nói quen thuộc, Quách CaoMinh nhíu mày, nghiêng người sang nhìn qua,thấy đối phương nhanh chân đi về phía mình, sắcmặt mang theo vẻ phức tạp.“Buổi sáng hôm nay Cung Nhã Yến đã đitheo một người đàn ông ra ngoài, bà ấy không ởtrong viện an dưỡng.”Doãn Thành Trung đứng cách anh một mét,lạnh lùng lặp lại một lần, hai người đàn ông đốimặt với nhau, cả hai người bọn họ đều không cósắc mặt tốt.“Hôm qua là tết đoan ngọ, nhưng vì bận rộn,cho nên hôm nay tôi mới có thể mang theo mộtvài thứ đến thăm, thuận tiện nhìn xem dì Nhã Yếncó cần giúp đỡ gì không.”Doãn Thành Trung là người lên tiếng trước,hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục màu đen,dáng người thẳng tắp, cả người lộ ra rất nghiêmcẩn, ngay cả nói chuyện cũng trầm ổn hơnnhiều.“Chẳng qua tôi phát hiện ra, bệnh tình củaCung Nhã Yến không cần đến sự giúp đỡ củatôi: Anh ta dừng lại một lúc, ánh mắt suy nghĩsâu xa nhìn Quách Cao Minh ở trước mặt.“Có nhà họ Quách chăm sóc, đương nhiênkhông cần đến tôi.Giọng điệu của Doãn Thành Trung mangtheo tự giễu.Chẳng qua lúc ánh mắt anh ta nhìn về phíaQuách Cao Minh lại càng thêm phức tạp, còn cóchút không rõ.“Từ sáu năm trước anh đã bắt đầu chú ý đếnviệc tìm kiếm người có tim phù hợp với CungNhã Yến rồi à?” Lời này, Doãn Thành Trungkhông nhịn được, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.Quách Cao Minh không trả lời anh ta, anhcau mày, đánh giá người em họ ở trước mặt, cảmgiác từ khi vụ tai nạn xe kia xảy ra, sau khi anh tara tù, Doãn Thành Trung đã thay đổi rất nhiều.Chẳng qua anh vẫn không có hứng thú nóichuyện với anh ta, sải bước đi đến trong phòngbệnh, muốn đưa Kiều Bích Ngọc về nhà.Doãn Thành Trung có phần nóng nảy, anh tađi lên trước một bước, ngăn cản Quách CaoMinh: “Hiện tại Kiều Bích Ngọc rất một lòng vớianh, đối với chuyện anh đã làm, cô ấy rất cảmkích, chắc hẳn cô ấy rất yêu anh.”“Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”Quách Cao Minh nhìn thấy thái độ này củaanh ta, trong nháy mắt, sắc mặt anh âm trầm.Khóe môi Doãn Thành Trung nở nụ cườichâm chọc: “Tôi biết, tôi không tranh nổi với anh,tôi cũng biết rõ, anh vì cô ấy mà đi làm trợ giảng,thậm chí anh còn thay cô ấy đỡ đạn, chẳng quaQuách Cao Minh, lần đi du lịch cấp ba kia, vì saoKiều Bích Ngọc lại không may gặp gỡ đám ngườixấu, là nhằm vào cô ấy, hay là nhằm vào anh,trong lòng anh rõ ràng hơn ai hết.“
Chương 156: Đi gặp người lớn trong nhà, đây là người đàn ông của cháu
Xe vững vàng dừng lại, tài xế lập tức cung
kính mở cửa xe, người đàn ông ngồi ở ghế sau di
ra, nhưng người phụ nữ ở trong xe lại có phần
chần chờ.
“Xuống xe đi.”
Quách Cao Minh đứng ở bên ngoài xe, sắc
mặt hơi tức giận nhìn thoáng qua người phụ nữ ở
trong xe.
Kiều Bích Ngọc bị ánh mắt anh nhìn như thế,
cô có xíu chột dạ, nhất là ngước mắt nhìn viện an
dưỡng có tường bao màu trắng vây xung quanh
này, cô càng thêm khẩn trương.
Cô đã lâu không đến thăm hỏi dì út Cung
Nhã Yến của mình, cô cúi đầu nhìn phần bụng đã
lộ rõ của mình, hơn nửa năm rồi.
Bụng của cô đã lớn như thế, cô vẫn không
có dũng khí nói cho Cung Nhã Yến biết chuyện
mình mang thai, lúc này cô phải nói như thế nào đây.
“Em vẫn chưa nhắc đến anh với dì ấy ư?”
Sắc mặt của Quách Cao Minh trầm xuống,
anh rất không vui.
“Em vẫn luôn tìm cơ hội thích hợp.” Kiều
Bích Ngọc đành phải thò đầu ra khỏi xe, tìm cớ
cho mình.
Hai người sóng vai nhau đi đến viện an dưỡng.
Sau khi cô suy nghĩ một lúc, cô không quên
nói cho anh biết: “Đúng rồi Quách Cao Minh, một
lát nữa gặp dì út của em, anh không thể bày ra
vẻ mặt lạnh lùng đâu nhé, hơn nữa có khả năng
dì út của em không thích anh.”
“Không thích anh?”
Quách Cao Minh dừng bước, giọng nói lạnh
lẽo, anh càng thêm không vui.
Kiều Bích Ngọc ngoài cười nhưng trong
không cười an ủi người đàn ông của mình:
“Không có gì, lúc trước em gả cho Doãn Thành
Trung, dì út của em cũng không thích anh ta, sau
đó mới chậm rãi tiếp nhận, thật ra chủ yếu là do
dì ấy cảm thấy con nhà giàu đều không quá đáng.
“Quách Cao Minh, anh chờ ở đây trước nhé,
em vào trước xem tình hình như thế nào.”
Sau khi nói xong, Kiều Bích Ngọc rất vô
trách nhiệm, chính mình chuồn đi trước.
Sắc mặt Quách Cao Minh tối sầm, trừng mắt
nhìn bóng dáng của cô rẽ trái vào một căn
phòng bệnh, đơn giản là rất chán nản.
“Cung Nhã Yến không ở viện an dưỡng.”
Một bên khác trên hành lang đột nhiên
truyền đến giọng nói quen thuộc, Quách Cao
Minh nhíu mày, nghiêng người sang nhìn qua,
thấy đối phương nhanh chân đi về phía mình, sắc
mặt mang theo vẻ phức tạp.
“Buổi sáng hôm nay Cung Nhã Yến đã đi
theo một người đàn ông ra ngoài, bà ấy không ở
trong viện an dưỡng.”
Doãn Thành Trung đứng cách anh một mét,
lạnh lùng lặp lại một lần, hai người đàn ông đối
mặt với nhau, cả hai người bọn họ đều không có
sắc mặt tốt.
“Hôm qua là tết đoan ngọ, nhưng vì bận rộn,
cho nên hôm nay tôi mới có thể mang theo một
vài thứ đến thăm, thuận tiện nhìn xem dì Nhã Yến
có cần giúp đỡ gì không.”
Doãn Thành Trung là người lên tiếng trước,
hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục màu đen,
dáng người thẳng tắp, cả người lộ ra rất nghiêm
cẩn, ngay cả nói chuyện cũng trầm ổn hơn
nhiều.
“Chẳng qua tôi phát hiện ra, bệnh tình của
Cung Nhã Yến không cần đến sự giúp đỡ của
tôi: Anh ta dừng lại một lúc, ánh mắt suy nghĩ
sâu xa nhìn Quách Cao Minh ở trước mặt.
“Có nhà họ Quách chăm sóc, đương nhiên
không cần đến tôi.
Giọng điệu của Doãn Thành Trung mang
theo tự giễu.
Chẳng qua lúc ánh mắt anh ta nhìn về phía
Quách Cao Minh lại càng thêm phức tạp, còn có
chút không rõ.
“Từ sáu năm trước anh đã bắt đầu chú ý đến
việc tìm kiếm người có tim phù hợp với Cung
Nhã Yến rồi à?” Lời này, Doãn Thành Trung
không nhịn được, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.
Quách Cao Minh không trả lời anh ta, anh
cau mày, đánh giá người em họ ở trước mặt, cảm
giác từ khi vụ tai nạn xe kia xảy ra, sau khi anh ta
ra tù, Doãn Thành Trung đã thay đổi rất nhiều.
Chẳng qua anh vẫn không có hứng thú nói
chuyện với anh ta, sải bước đi đến trong phòng
bệnh, muốn đưa Kiều Bích Ngọc về nhà.
Doãn Thành Trung có phần nóng nảy, anh ta
đi lên trước một bước, ngăn cản Quách Cao
Minh: “Hiện tại Kiều Bích Ngọc rất một lòng với
anh, đối với chuyện anh đã làm, cô ấy rất cảm
kích, chắc hẳn cô ấy rất yêu anh.”
“Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”
Quách Cao Minh nhìn thấy thái độ này của
anh ta, trong nháy mắt, sắc mặt anh âm trầm.
Khóe môi Doãn Thành Trung nở nụ cười
châm chọc: “Tôi biết, tôi không tranh nổi với anh,
tôi cũng biết rõ, anh vì cô ấy mà đi làm trợ giảng,
thậm chí anh còn thay cô ấy đỡ đạn, chẳng qua
Quách Cao Minh, lần đi du lịch cấp ba kia, vì sao
Kiều Bích Ngọc lại không may gặp gỡ đám người
xấu, là nhằm vào cô ấy, hay là nhằm vào anh,
trong lòng anh rõ ràng hơn ai hết.“
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 156: Đi gặp người lớn trong nhà, đây là người đàn ông của cháuXe vững vàng dừng lại, tài xế lập tức cungkính mở cửa xe, người đàn ông ngồi ở ghế sau dira, nhưng người phụ nữ ở trong xe lại có phầnchần chờ.“Xuống xe đi.”Quách Cao Minh đứng ở bên ngoài xe, sắcmặt hơi tức giận nhìn thoáng qua người phụ nữ ởtrong xe.Kiều Bích Ngọc bị ánh mắt anh nhìn như thế,cô có xíu chột dạ, nhất là ngước mắt nhìn viện andưỡng có tường bao màu trắng vây xung quanhnày, cô càng thêm khẩn trương.Cô đã lâu không đến thăm hỏi dì út CungNhã Yến của mình, cô cúi đầu nhìn phần bụng đãlộ rõ của mình, hơn nửa năm rồi.Bụng của cô đã lớn như thế, cô vẫn khôngcó dũng khí nói cho Cung Nhã Yến biết chuyệnmình mang thai, lúc này cô phải nói như thế nào đây.“Em vẫn chưa nhắc đến anh với dì ấy ư?”Sắc mặt của Quách Cao Minh trầm xuống,anh rất không vui.“Em vẫn luôn tìm cơ hội thích hợp.” KiềuBích Ngọc đành phải thò đầu ra khỏi xe, tìm cớcho mình.Hai người sóng vai nhau đi đến viện an dưỡng.Sau khi cô suy nghĩ một lúc, cô không quênnói cho anh biết: “Đúng rồi Quách Cao Minh, mộtlát nữa gặp dì út của em, anh không thể bày ravẻ mặt lạnh lùng đâu nhé, hơn nữa có khả năngdì út của em không thích anh.”“Không thích anh?”Quách Cao Minh dừng bước, giọng nói lạnhlẽo, anh càng thêm không vui.Kiều Bích Ngọc ngoài cười nhưng trongkhông cười an ủi người đàn ông của mình:“Không có gì, lúc trước em gả cho Doãn ThànhTrung, dì út của em cũng không thích anh ta, sauđó mới chậm rãi tiếp nhận, thật ra chủ yếu là dodì ấy cảm thấy con nhà giàu đều không quá đáng.“Quách Cao Minh, anh chờ ở đây trước nhé,em vào trước xem tình hình như thế nào.”Sau khi nói xong, Kiều Bích Ngọc rất vôtrách nhiệm, chính mình chuồn đi trước.Sắc mặt Quách Cao Minh tối sầm, trừng mắtnhìn bóng dáng của cô rẽ trái vào một cănphòng bệnh, đơn giản là rất chán nản.“Cung Nhã Yến không ở viện an dưỡng.”Một bên khác trên hành lang đột nhiêntruyền đến giọng nói quen thuộc, Quách CaoMinh nhíu mày, nghiêng người sang nhìn qua,thấy đối phương nhanh chân đi về phía mình, sắcmặt mang theo vẻ phức tạp.“Buổi sáng hôm nay Cung Nhã Yến đã đitheo một người đàn ông ra ngoài, bà ấy không ởtrong viện an dưỡng.”Doãn Thành Trung đứng cách anh một mét,lạnh lùng lặp lại một lần, hai người đàn ông đốimặt với nhau, cả hai người bọn họ đều không cósắc mặt tốt.“Hôm qua là tết đoan ngọ, nhưng vì bận rộn,cho nên hôm nay tôi mới có thể mang theo mộtvài thứ đến thăm, thuận tiện nhìn xem dì Nhã Yếncó cần giúp đỡ gì không.”Doãn Thành Trung là người lên tiếng trước,hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục màu đen,dáng người thẳng tắp, cả người lộ ra rất nghiêmcẩn, ngay cả nói chuyện cũng trầm ổn hơnnhiều.“Chẳng qua tôi phát hiện ra, bệnh tình củaCung Nhã Yến không cần đến sự giúp đỡ củatôi: Anh ta dừng lại một lúc, ánh mắt suy nghĩsâu xa nhìn Quách Cao Minh ở trước mặt.“Có nhà họ Quách chăm sóc, đương nhiênkhông cần đến tôi.Giọng điệu của Doãn Thành Trung mangtheo tự giễu.Chẳng qua lúc ánh mắt anh ta nhìn về phíaQuách Cao Minh lại càng thêm phức tạp, còn cóchút không rõ.“Từ sáu năm trước anh đã bắt đầu chú ý đếnviệc tìm kiếm người có tim phù hợp với CungNhã Yến rồi à?” Lời này, Doãn Thành Trungkhông nhịn được, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.Quách Cao Minh không trả lời anh ta, anhcau mày, đánh giá người em họ ở trước mặt, cảmgiác từ khi vụ tai nạn xe kia xảy ra, sau khi anh tara tù, Doãn Thành Trung đã thay đổi rất nhiều.Chẳng qua anh vẫn không có hứng thú nóichuyện với anh ta, sải bước đi đến trong phòngbệnh, muốn đưa Kiều Bích Ngọc về nhà.Doãn Thành Trung có phần nóng nảy, anh tađi lên trước một bước, ngăn cản Quách CaoMinh: “Hiện tại Kiều Bích Ngọc rất một lòng vớianh, đối với chuyện anh đã làm, cô ấy rất cảmkích, chắc hẳn cô ấy rất yêu anh.”“Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”Quách Cao Minh nhìn thấy thái độ này củaanh ta, trong nháy mắt, sắc mặt anh âm trầm.Khóe môi Doãn Thành Trung nở nụ cườichâm chọc: “Tôi biết, tôi không tranh nổi với anh,tôi cũng biết rõ, anh vì cô ấy mà đi làm trợ giảng,thậm chí anh còn thay cô ấy đỡ đạn, chẳng quaQuách Cao Minh, lần đi du lịch cấp ba kia, vì saoKiều Bích Ngọc lại không may gặp gỡ đám ngườixấu, là nhằm vào cô ấy, hay là nhằm vào anh,trong lòng anh rõ ràng hơn ai hết.“