Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 155
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 155: Vợ của mình, tự mình yêu thương“Đây là loại thuốc mới do bên Seattle gửiđến, cần dùng trong một tháng trước khi cậuCao Minh làm phẫu thuật.”Trời trong xanh, giữa trưa hè có cơn gió thổiqua làm cho người ta cảm thấy khoan khoái dễchịu, chẳng qua lúc này ở trong đình nghỉ mát,sắc mặt ông cụ lại tối sầm, tâm trạng bực bội.Trên tay quản gia là một chiếc túi giấy inlogo của bệnh viện, bên trong là một lọ thuốcmàu nâu được đóng cẩn thận, ông ta vội vàng điđến bên này, nói được nửa câu, nhanh chóngnhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy bóngdáng của Quách Cao Minh đâu.Nhìn thấy sắc mặt của ông cụ trước mắtkhông tốt, ông ta cười khổ một tiếng: “Cậu CaoMinh đến công ty rồi à?”Hôm qua là tết đoan ngọ, hôm nay vừa khéolà chủ nhật, Quách Cao Minh và Kiều Bích Ngọcdậy từ sớm, sau khi ăn sáng cùng với ông cụ,cậu Cao Minh và Kiều Bích Ngọc còn hiếm khicùng chơi cờ tướng với ông cụ, tiếp theo hìnhnhư Kiều Bích Ngọc cũng đi ra ngoài.“Thằng bé đi cùng vợ đến viện điều dưỡngAn Nhiên rồi.”Ông cụ Quách nhìn bàn cờ tướng mới chơiđược một nửa kia, sắc mặt ông cụ tối sầm, tứcgiận nói: “Tôi thật đúng là không biết cái thằngnhóc thối tha kia lại là người hiểu được hiếuthuận như vậy, hừ… Thuốc này đưa thẳng cho vợthằng bé là được.”Quản gia nghe đến đó thì giật mình, sau đấylập tức cười nói: “Cậu Cao Minh cũng nên đi mộtchuyến đến viện điều dưỡng An Nhiên, so vớinhà họ Kiều, Kiều Bích Ngọc có tình cảm sâu sắcvới dì út Cung Nhã Yến hơn nhiều, tự mình đếngặp người lớn trong nhà, cậu Cao Minh thậtđúng là để ý.”Ông cụ Quách giống như bị việc gì chọcgiận, ông cụ lập tức giận sôi máu, quát ầm lên:“Thằng bé có thể không để ý à, tôi chẳng quachỉ lạnh nhạt làm lơ vợ nó có mấy ngày, thế mànó đã lên tiếng bảo tôi đừng làm khó dễ KiềuBích Ngọc, thằng bé sợ tôi hù dọa Kiều BíchNgọc này chạy mất.”Ông cụ chống gậy, chậm rãi đi đến một bênhồ sen, mắng một câu: “Thằng cháu bất hiếu.”“Thật đúng là ngu ngốc, người phụ nữ nàymới lấy về nhà được nửa năm… Giống hệt nhưlúc còn nhỏ thằng bé nuôi con chó kia, trí lựccủa thằng bé thật đúng là một xíu cũng khôngtiến bộ.Chẳng qua mắng thì mắng, nhưng trên mặtông cụ không có quá nhiều vẻ giận dữ, ánh mắtông cụ nặng nề nhìn về những bông hoa senđang nở rộ, giống như có điều suy ngHĩ.“Tính tình của cậu Cao Minh, từ nhỏ đến lớncậu ấy rất bao che khuyết điểm.”Nhớ đến những việc trước kia, quản giakhông khỏi bật cười một tiếng, trước kia, cho dùQuách Cao Minh chỉ nuôi một con chó nhỏ cũngsẽ không cho người ngoài đụng vào, chó củaanh, anh còn không cho đụng, càng đừng nóiđến người của anh.“Khoảng thời gian gần đây hình như thằngnhóc thối Quách Cao Minh này rất vui?”Ông cụ Quách tùy ý hỏi một câu.Quản gia còn chưa lên tiếng, ông cụ đã dứtkhoát để gậy sang một bên, bàn tay già nua nắmchặt lấy lan can, thân trên nghiêng người về phíatrước, ông cụ khom người giống như một lãongoan đồng, đưa tay ra muốn với sen trong hồ.“Ông chủ, ngộ nhỡ rơi xuống hồ sen sẽkhông giống như năm đó đâu.” Quản gia lập tứckhẩn trương đi lên trước dặn dò.“Ông cũng cảm thấy tôi già, không còn dùngđược hả?”Ông cụ đứng thẳng người lại, quay đầu liếcthoáng qua ông bạn già của mình, bất đắc dĩcười một tiếng: “Dung Hiên, tôi già, sau cùng sẽphải ra đi, nhưng nhà họ Quách chúng ta lại sinhra một thằng nhóc khiến tôi không bớt lo.”Sắc mặt của quản gia có phần ngưng trọng,ông ta muốn lên tiếng an ủi mấy câu, chẳng quaông cụ Quách cũng hiểu rõ, cháu trai của mìnhkhông ngốc đến mức chẳng cần mạng, bệnh củaanh, anh rất rõ ràng.“Lần trước chuyện tôi bảo ông điều tra…Nếu thằng nhóc kia đã không muốn để cho tôibiết, ông không cần điều tra nữa.Nghe thấy ông cụ Quách nói như thế, quảngia cảm thấy ngoài ý muốn: “Ông chủ, sáu nămtrước cậu Cao Minh đến thành phố Hải Châu làmtrợ giảng, theo điều tra ban đầu, việc này có liênquan đến tai nạn xe của cậu chủ và Đường TuấnNghĩa, mà Kiều Bích Ngọc…”“Chỉ cần Kiều Bích Ngọc an phận sinh con,an phận làm mợ chủ nhà họ Quách, chỉ cầnkhông có gì bất ngờ xảy ra, chuyện trước kia tôicó thể không so đo.”Giọng nói già nua vang lên trên một mảnhđất vắng vẻ quanh quẩn khắp nơi, mơ hồ mangtheo bất an.“Quách Cao Minh, anh thật đúng là lắm tật xầu.”Lúc này một chiếc xe đua màu đen chạy nhưbay trên đường cao tốc, trong xe, người phụ nữkhông vui thắt chặt dây an toàn, vẻ mặt buồnbực phàn nàn.“Em nghe quản gia nói, trước kia anh nuôimột con chó nhỏ, anh dẫn nó ra ngoài đi dạo,người khác chạy đến muốn sờ nó một xíu, anhcòn kiêu ngạo nói đó là chó của anh, không chosờ, tuổi còn nhỏ mà đã như thế, hừ…
Chương 155: Vợ của mình, tự mình yêu thương
“Đây là loại thuốc mới do bên Seattle gửi
đến, cần dùng trong một tháng trước khi cậu
Cao Minh làm phẫu thuật.”
Trời trong xanh, giữa trưa hè có cơn gió thổi
qua làm cho người ta cảm thấy khoan khoái dễ
chịu, chẳng qua lúc này ở trong đình nghỉ mát,
sắc mặt ông cụ lại tối sầm, tâm trạng bực bội.
Trên tay quản gia là một chiếc túi giấy in
logo của bệnh viện, bên trong là một lọ thuốc
màu nâu được đóng cẩn thận, ông ta vội vàng đi
đến bên này, nói được nửa câu, nhanh chóng
nhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy bóng
dáng của Quách Cao Minh đâu.
Nhìn thấy sắc mặt của ông cụ trước mắt
không tốt, ông ta cười khổ một tiếng: “Cậu Cao
Minh đến công ty rồi à?”
Hôm qua là tết đoan ngọ, hôm nay vừa khéo
là chủ nhật, Quách Cao Minh và Kiều Bích Ngọc
dậy từ sớm, sau khi ăn sáng cùng với ông cụ,
cậu Cao Minh và Kiều Bích Ngọc còn hiếm khi
cùng chơi cờ tướng với ông cụ, tiếp theo hình
như Kiều Bích Ngọc cũng đi ra ngoài.
“Thằng bé đi cùng vợ đến viện điều dưỡng
An Nhiên rồi.”
Ông cụ Quách nhìn bàn cờ tướng mới chơi
được một nửa kia, sắc mặt ông cụ tối sầm, tức
giận nói: “Tôi thật đúng là không biết cái thằng
nhóc thối tha kia lại là người hiểu được hiếu
thuận như vậy, hừ… Thuốc này đưa thẳng cho vợ
thằng bé là được.”
Quản gia nghe đến đó thì giật mình, sau đấy
lập tức cười nói: “Cậu Cao Minh cũng nên đi một
chuyến đến viện điều dưỡng An Nhiên, so với
nhà họ Kiều, Kiều Bích Ngọc có tình cảm sâu sắc
với dì út Cung Nhã Yến hơn nhiều, tự mình đến
gặp người lớn trong nhà, cậu Cao Minh thật
đúng là để ý.”
Ông cụ Quách giống như bị việc gì chọc
giận, ông cụ lập tức giận sôi máu, quát ầm lên:
“Thằng bé có thể không để ý à, tôi chẳng qua
chỉ lạnh nhạt làm lơ vợ nó có mấy ngày, thế mà
nó đã lên tiếng bảo tôi đừng làm khó dễ Kiều
Bích Ngọc, thằng bé sợ tôi hù dọa Kiều Bích
Ngọc này chạy mất.”
Ông cụ chống gậy, chậm rãi đi đến một bên
hồ sen, mắng một câu: “Thằng cháu bất hiếu.”
“Thật đúng là ngu ngốc, người phụ nữ này
mới lấy về nhà được nửa năm… Giống hệt như
lúc còn nhỏ thằng bé nuôi con chó kia, trí lực
của thằng bé thật đúng là một xíu cũng không
tiến bộ.
Chẳng qua mắng thì mắng, nhưng trên mặt
ông cụ không có quá nhiều vẻ giận dữ, ánh mắt
ông cụ nặng nề nhìn về những bông hoa sen
đang nở rộ, giống như có điều suy ngHĩ.
“Tính tình của cậu Cao Minh, từ nhỏ đến lớn
cậu ấy rất bao che khuyết điểm.”
Nhớ đến những việc trước kia, quản gia
không khỏi bật cười một tiếng, trước kia, cho dù
Quách Cao Minh chỉ nuôi một con chó nhỏ cũng
sẽ không cho người ngoài đụng vào, chó của
anh, anh còn không cho đụng, càng đừng nói
đến người của anh.
“Khoảng thời gian gần đây hình như thằng
nhóc thối Quách Cao Minh này rất vui?”
Ông cụ Quách tùy ý hỏi một câu.
Quản gia còn chưa lên tiếng, ông cụ đã dứt
khoát để gậy sang một bên, bàn tay già nua nắm
chặt lấy lan can, thân trên nghiêng người về phía
trước, ông cụ khom người giống như một lão
ngoan đồng, đưa tay ra muốn với sen trong hồ.
“Ông chủ, ngộ nhỡ rơi xuống hồ sen sẽ
không giống như năm đó đâu.” Quản gia lập tức
khẩn trương đi lên trước dặn dò.
“Ông cũng cảm thấy tôi già, không còn dùng
được hả?”
Ông cụ đứng thẳng người lại, quay đầu liếc
thoáng qua ông bạn già của mình, bất đắc dĩ
cười một tiếng: “Dung Hiên, tôi già, sau cùng sẽ
phải ra đi, nhưng nhà họ Quách chúng ta lại sinh
ra một thằng nhóc khiến tôi không bớt lo.”
Sắc mặt của quản gia có phần ngưng trọng,
ông ta muốn lên tiếng an ủi mấy câu, chẳng qua
ông cụ Quách cũng hiểu rõ, cháu trai của mình
không ngốc đến mức chẳng cần mạng, bệnh của
anh, anh rất rõ ràng.
“Lần trước chuyện tôi bảo ông điều tra…
Nếu thằng nhóc kia đã không muốn để cho tôi
biết, ông không cần điều tra nữa.
Nghe thấy ông cụ Quách nói như thế, quản
gia cảm thấy ngoài ý muốn: “Ông chủ, sáu năm
trước cậu Cao Minh đến thành phố Hải Châu làm
trợ giảng, theo điều tra ban đầu, việc này có liên
quan đến tai nạn xe của cậu chủ và Đường Tuấn
Nghĩa, mà Kiều Bích Ngọc…”
“Chỉ cần Kiều Bích Ngọc an phận sinh con,
an phận làm mợ chủ nhà họ Quách, chỉ cần
không có gì bất ngờ xảy ra, chuyện trước kia tôi
có thể không so đo.”
Giọng nói già nua vang lên trên một mảnh
đất vắng vẻ quanh quẩn khắp nơi, mơ hồ mang
theo bất an.
“Quách Cao Minh, anh thật đúng là lắm tật xầu.”
Lúc này một chiếc xe đua màu đen chạy như
bay trên đường cao tốc, trong xe, người phụ nữ
không vui thắt chặt dây an toàn, vẻ mặt buồn
bực phàn nàn.
“Em nghe quản gia nói, trước kia anh nuôi
một con chó nhỏ, anh dẫn nó ra ngoài đi dạo,
người khác chạy đến muốn sờ nó một xíu, anh
còn kiêu ngạo nói đó là chó của anh, không cho
sờ, tuổi còn nhỏ mà đã như thế, hừ…
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 155: Vợ của mình, tự mình yêu thương“Đây là loại thuốc mới do bên Seattle gửiđến, cần dùng trong một tháng trước khi cậuCao Minh làm phẫu thuật.”Trời trong xanh, giữa trưa hè có cơn gió thổiqua làm cho người ta cảm thấy khoan khoái dễchịu, chẳng qua lúc này ở trong đình nghỉ mát,sắc mặt ông cụ lại tối sầm, tâm trạng bực bội.Trên tay quản gia là một chiếc túi giấy inlogo của bệnh viện, bên trong là một lọ thuốcmàu nâu được đóng cẩn thận, ông ta vội vàng điđến bên này, nói được nửa câu, nhanh chóngnhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy bóngdáng của Quách Cao Minh đâu.Nhìn thấy sắc mặt của ông cụ trước mắtkhông tốt, ông ta cười khổ một tiếng: “Cậu CaoMinh đến công ty rồi à?”Hôm qua là tết đoan ngọ, hôm nay vừa khéolà chủ nhật, Quách Cao Minh và Kiều Bích Ngọcdậy từ sớm, sau khi ăn sáng cùng với ông cụ,cậu Cao Minh và Kiều Bích Ngọc còn hiếm khicùng chơi cờ tướng với ông cụ, tiếp theo hìnhnhư Kiều Bích Ngọc cũng đi ra ngoài.“Thằng bé đi cùng vợ đến viện điều dưỡngAn Nhiên rồi.”Ông cụ Quách nhìn bàn cờ tướng mới chơiđược một nửa kia, sắc mặt ông cụ tối sầm, tứcgiận nói: “Tôi thật đúng là không biết cái thằngnhóc thối tha kia lại là người hiểu được hiếuthuận như vậy, hừ… Thuốc này đưa thẳng cho vợthằng bé là được.”Quản gia nghe đến đó thì giật mình, sau đấylập tức cười nói: “Cậu Cao Minh cũng nên đi mộtchuyến đến viện điều dưỡng An Nhiên, so vớinhà họ Kiều, Kiều Bích Ngọc có tình cảm sâu sắcvới dì út Cung Nhã Yến hơn nhiều, tự mình đếngặp người lớn trong nhà, cậu Cao Minh thậtđúng là để ý.”Ông cụ Quách giống như bị việc gì chọcgiận, ông cụ lập tức giận sôi máu, quát ầm lên:“Thằng bé có thể không để ý à, tôi chẳng quachỉ lạnh nhạt làm lơ vợ nó có mấy ngày, thế mànó đã lên tiếng bảo tôi đừng làm khó dễ KiềuBích Ngọc, thằng bé sợ tôi hù dọa Kiều BíchNgọc này chạy mất.”Ông cụ chống gậy, chậm rãi đi đến một bênhồ sen, mắng một câu: “Thằng cháu bất hiếu.”“Thật đúng là ngu ngốc, người phụ nữ nàymới lấy về nhà được nửa năm… Giống hệt nhưlúc còn nhỏ thằng bé nuôi con chó kia, trí lựccủa thằng bé thật đúng là một xíu cũng khôngtiến bộ.Chẳng qua mắng thì mắng, nhưng trên mặtông cụ không có quá nhiều vẻ giận dữ, ánh mắtông cụ nặng nề nhìn về những bông hoa senđang nở rộ, giống như có điều suy ngHĩ.“Tính tình của cậu Cao Minh, từ nhỏ đến lớncậu ấy rất bao che khuyết điểm.”Nhớ đến những việc trước kia, quản giakhông khỏi bật cười một tiếng, trước kia, cho dùQuách Cao Minh chỉ nuôi một con chó nhỏ cũngsẽ không cho người ngoài đụng vào, chó củaanh, anh còn không cho đụng, càng đừng nóiđến người của anh.“Khoảng thời gian gần đây hình như thằngnhóc thối Quách Cao Minh này rất vui?”Ông cụ Quách tùy ý hỏi một câu.Quản gia còn chưa lên tiếng, ông cụ đã dứtkhoát để gậy sang một bên, bàn tay già nua nắmchặt lấy lan can, thân trên nghiêng người về phíatrước, ông cụ khom người giống như một lãongoan đồng, đưa tay ra muốn với sen trong hồ.“Ông chủ, ngộ nhỡ rơi xuống hồ sen sẽkhông giống như năm đó đâu.” Quản gia lập tứckhẩn trương đi lên trước dặn dò.“Ông cũng cảm thấy tôi già, không còn dùngđược hả?”Ông cụ đứng thẳng người lại, quay đầu liếcthoáng qua ông bạn già của mình, bất đắc dĩcười một tiếng: “Dung Hiên, tôi già, sau cùng sẽphải ra đi, nhưng nhà họ Quách chúng ta lại sinhra một thằng nhóc khiến tôi không bớt lo.”Sắc mặt của quản gia có phần ngưng trọng,ông ta muốn lên tiếng an ủi mấy câu, chẳng quaông cụ Quách cũng hiểu rõ, cháu trai của mìnhkhông ngốc đến mức chẳng cần mạng, bệnh củaanh, anh rất rõ ràng.“Lần trước chuyện tôi bảo ông điều tra…Nếu thằng nhóc kia đã không muốn để cho tôibiết, ông không cần điều tra nữa.Nghe thấy ông cụ Quách nói như thế, quảngia cảm thấy ngoài ý muốn: “Ông chủ, sáu nămtrước cậu Cao Minh đến thành phố Hải Châu làmtrợ giảng, theo điều tra ban đầu, việc này có liênquan đến tai nạn xe của cậu chủ và Đường TuấnNghĩa, mà Kiều Bích Ngọc…”“Chỉ cần Kiều Bích Ngọc an phận sinh con,an phận làm mợ chủ nhà họ Quách, chỉ cầnkhông có gì bất ngờ xảy ra, chuyện trước kia tôicó thể không so đo.”Giọng nói già nua vang lên trên một mảnhđất vắng vẻ quanh quẩn khắp nơi, mơ hồ mangtheo bất an.“Quách Cao Minh, anh thật đúng là lắm tật xầu.”Lúc này một chiếc xe đua màu đen chạy nhưbay trên đường cao tốc, trong xe, người phụ nữkhông vui thắt chặt dây an toàn, vẻ mặt buồnbực phàn nàn.“Em nghe quản gia nói, trước kia anh nuôimột con chó nhỏ, anh dẫn nó ra ngoài đi dạo,người khác chạy đến muốn sờ nó một xíu, anhcòn kiêu ngạo nói đó là chó của anh, không chosờ, tuổi còn nhỏ mà đã như thế, hừ…