Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 163
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 163: Cô là sao chổi“Cô Thủy Tiên, cô đúng là lợi hại, còn trẻtuổi như vậy đã là giám đốc quan hệ xã hội củatập đoàn IP&G.” Một giọng nói thô kệch, mangtheo ý cười hàm xúc không rõ vang lên.Trong phòng khách sạn xa hoa, đèn thủytỉnh trên đỉnh đầu lóe lên, trên bàn tròn đặt đủloại đồ ăn phong phú chiêu đãi khách quý,nhưng khách hàng trước mặt lại không có hứngthú với đồ ăn.Ông ta ngồi trên ghế dựa, châm lửa, ánhmắt liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh.Phả ra một làn khói, ông ta khinh thườngcười khẽ một tiếng: “Chỉ là gương mặt của côThủy Tiên đây, cùng với vóc người này kém mộtchút so với tưởng tượng của tôi, không kinh diễmnhư vậy.”“Khiến tổng giám đốc Mạc thất vọng rồi.”Trên gương mặt Hà Thủy Tiên vẫn là nụcười, giống như không thèm để ý.Quay đầu nhìn về phía đám cấp dưới mộtcái, tất cả mọi người đều biết rõ vị tổng giám đốcMạc này không dễ chiêu đãi, đều cố ý giả bộ tươicười ngồi vào chỗ mình.“Nào nào nào, mọi người kính tổng giám đốcMạc một ly trước.”Hà Thủy Tiên cầm lấy ly rượu của mình, ungdung nâng chén với người đàn ông trung niênbên cạnh, tươi cười không kiêu ngạo không siểmnịnh.“Tổng giám đốc Mạc, tôi vừa tới nên khôngquen hoạt động bên này, rất nhiều chuyện còncần trưởng bối như các ông chiếu cố nhiều hơn”Tổng giám đốc Mạc này gần 50, làn da đenxì, dáng người cường tráng, trên cổ đeo một sợidây chuyền vàng, bày ra bộ dạng của người giàucó.Thấy Hà Thủy Tiên uống ly rượu tới đáy, ôngta cũng uống cạn ly rượu của mình.“Bịch”“Tiếp tục!”“Nói thêm nhiều câu dễ nghe, ông đây sẽsuy xét tới việc chiếu cố cô. Miệng người đànông đầy mùi rượu thuốc lá, cười ha ha.Hà Thủy Tiên kìm nén vẻ mặt giận dữ, lúcuống tới chén thứ ba, dạ dày đã không chịu nổi,trên mặt cũng không còn ý cười.“Tổng giám đốc Mạc, chúng tôi chỉ tới đâybàn dự án.”Bỗng nhiên có giọng nói cắt ngang cuộc đốithoại của bọn họ, Châu Mỹ Duy không nhìn nổinữa, tổng giám đốc Mạc này luôn châm chọckhiêu khích, xem ra căn bản không có tâm tưbàn hợp đồng, tốt xấu gì Hà Thủy Tiên cũng làthủ trưởng của cô ấy, không bàn hợp đồng thì đithôi.“Mỹ Duy, câm miệng!” Hà Thủy Tiên phảnứng nhanh, quay đầu trừng cô ấy.“Vị này là bạn giường của cậu chủ nào, vậymà dám nói chuyện với tôi như vậy?”Tổng giám đốc Mạc đặt mạnh ly rượu lênbàn, vẻ mặt giận dữ mắng to.Bỗng nhiên bầu không khí trên bàn ăn trởnên khẩn trương hơn.Những nhân viên đi theo Hà Thủy Tiên tới cósáu người, mọi người đều không nói gì đưa mắtnhìn nhau, Châu Mỹ Duy lại càng không dám nóigì nữa rồi.“Sao chổi”Quan Doanh cũng tới đây, đúng lúc ngồi bêncạnh Châu Mỹ Duy, hạ giọng mắng: “Thật sựkhông rõ vì sao Thủy Tiên lại dẫn cô tới.Bàn ăn rất rộng, vốn muốn chiêu đãi kháchquý cũng không dám thất lễ, Hà Thủy Tiên vàmấy nhân viên nữ trong công ty nở nụ cười, chủđộng đi tới cùng tổng giám đốc Mạc uống rượuxoa dịu bầu không khí.Châu Mỹ Duy biết, thực ra Hà Thủy Tiênkhông thật sự quan tâm tổng giám đốc Mạc này,nhưng sau khi chuyển đến tổng bộ, đây là dự ánđầu tiên cô ta phụ trách, có rất nhiều con mắtnhìn chằm chằm, cô ta nhất định phải lấy được.“Tổng giám đốc Mạc, hẳn là ông biết, dự ánnày, ông không hợp tác với tập đoàn IP&G chúngtôi, không ai dám nhận.”Hà Thủy Tiên lăn lộn trong giới kinh doanhnhiều năm, cũng không dễ bắt nạt.“Cái gì mà tập đoàn của các cô?“ Đốiphương cười phá lên, cười vô cùng càn rõ: “HàThủy Tiên, tôi thấy khẩu vị của cô đúng là khôngít đâu, coi mình là nữ chủ nhân của tập đoànIP&G rồi.”a
Chương 163: Cô là sao chổi
“Cô Thủy Tiên, cô đúng là lợi hại, còn trẻ
tuổi như vậy đã là giám đốc quan hệ xã hội của
tập đoàn IP&G.” Một giọng nói thô kệch, mang
theo ý cười hàm xúc không rõ vang lên.
Trong phòng khách sạn xa hoa, đèn thủy
tỉnh trên đỉnh đầu lóe lên, trên bàn tròn đặt đủ
loại đồ ăn phong phú chiêu đãi khách quý,
nhưng khách hàng trước mặt lại không có hứng
thú với đồ ăn.
Ông ta ngồi trên ghế dựa, châm lửa, ánh
mắt liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh.
Phả ra một làn khói, ông ta khinh thường
cười khẽ một tiếng: “Chỉ là gương mặt của cô
Thủy Tiên đây, cùng với vóc người này kém một
chút so với tưởng tượng của tôi, không kinh diễm
như vậy.”
“Khiến tổng giám đốc Mạc thất vọng rồi.”
Trên gương mặt Hà Thủy Tiên vẫn là nụ
cười, giống như không thèm để ý.
Quay đầu nhìn về phía đám cấp dưới một
cái, tất cả mọi người đều biết rõ vị tổng giám đốc
Mạc này không dễ chiêu đãi, đều cố ý giả bộ tươi
cười ngồi vào chỗ mình.
“Nào nào nào, mọi người kính tổng giám đốc
Mạc một ly trước.”
Hà Thủy Tiên cầm lấy ly rượu của mình, ung
dung nâng chén với người đàn ông trung niên
bên cạnh, tươi cười không kiêu ngạo không siểm
nịnh.
“Tổng giám đốc Mạc, tôi vừa tới nên không
quen hoạt động bên này, rất nhiều chuyện còn
cần trưởng bối như các ông chiếu cố nhiều hơn”
Tổng giám đốc Mạc này gần 50, làn da đen
xì, dáng người cường tráng, trên cổ đeo một sợi
dây chuyền vàng, bày ra bộ dạng của người giàu
có.
Thấy Hà Thủy Tiên uống ly rượu tới đáy, ông
ta cũng uống cạn ly rượu của mình.
“Bịch”
“Tiếp tục!”
“Nói thêm nhiều câu dễ nghe, ông đây sẽ
suy xét tới việc chiếu cố cô. Miệng người đàn
ông đầy mùi rượu thuốc lá, cười ha ha.
Hà Thủy Tiên kìm nén vẻ mặt giận dữ, lúc
uống tới chén thứ ba, dạ dày đã không chịu nổi,
trên mặt cũng không còn ý cười.
“Tổng giám đốc Mạc, chúng tôi chỉ tới đây
bàn dự án.”
Bỗng nhiên có giọng nói cắt ngang cuộc đối
thoại của bọn họ, Châu Mỹ Duy không nhìn nổi
nữa, tổng giám đốc Mạc này luôn châm chọc
khiêu khích, xem ra căn bản không có tâm tư
bàn hợp đồng, tốt xấu gì Hà Thủy Tiên cũng là
thủ trưởng của cô ấy, không bàn hợp đồng thì đi
thôi.
“Mỹ Duy, câm miệng!” Hà Thủy Tiên phản
ứng nhanh, quay đầu trừng cô ấy.
“Vị này là bạn giường của cậu chủ nào, vậy
mà dám nói chuyện với tôi như vậy?”
Tổng giám đốc Mạc đặt mạnh ly rượu lên
bàn, vẻ mặt giận dữ mắng to.
Bỗng nhiên bầu không khí trên bàn ăn trở
nên khẩn trương hơn.
Những nhân viên đi theo Hà Thủy Tiên tới có
sáu người, mọi người đều không nói gì đưa mắt
nhìn nhau, Châu Mỹ Duy lại càng không dám nói
gì nữa rồi.
“Sao chổi”
Quan Doanh cũng tới đây, đúng lúc ngồi bên
cạnh Châu Mỹ Duy, hạ giọng mắng: “Thật sự
không rõ vì sao Thủy Tiên lại dẫn cô tới.
Bàn ăn rất rộng, vốn muốn chiêu đãi khách
quý cũng không dám thất lễ, Hà Thủy Tiên và
mấy nhân viên nữ trong công ty nở nụ cười, chủ
động đi tới cùng tổng giám đốc Mạc uống rượu
xoa dịu bầu không khí.
Châu Mỹ Duy biết, thực ra Hà Thủy Tiên
không thật sự quan tâm tổng giám đốc Mạc này,
nhưng sau khi chuyển đến tổng bộ, đây là dự án
đầu tiên cô ta phụ trách, có rất nhiều con mắt
nhìn chằm chằm, cô ta nhất định phải lấy được.
“Tổng giám đốc Mạc, hẳn là ông biết, dự án
này, ông không hợp tác với tập đoàn IP&G chúng
tôi, không ai dám nhận.”
Hà Thủy Tiên lăn lộn trong giới kinh doanh
nhiều năm, cũng không dễ bắt nạt.
“Cái gì mà tập đoàn của các cô?“ Đối
phương cười phá lên, cười vô cùng càn rõ: “Hà
Thủy Tiên, tôi thấy khẩu vị của cô đúng là không
ít đâu, coi mình là nữ chủ nhân của tập đoàn
IP&G rồi.”a
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 163: Cô là sao chổi“Cô Thủy Tiên, cô đúng là lợi hại, còn trẻtuổi như vậy đã là giám đốc quan hệ xã hội củatập đoàn IP&G.” Một giọng nói thô kệch, mangtheo ý cười hàm xúc không rõ vang lên.Trong phòng khách sạn xa hoa, đèn thủytỉnh trên đỉnh đầu lóe lên, trên bàn tròn đặt đủloại đồ ăn phong phú chiêu đãi khách quý,nhưng khách hàng trước mặt lại không có hứngthú với đồ ăn.Ông ta ngồi trên ghế dựa, châm lửa, ánhmắt liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh.Phả ra một làn khói, ông ta khinh thườngcười khẽ một tiếng: “Chỉ là gương mặt của côThủy Tiên đây, cùng với vóc người này kém mộtchút so với tưởng tượng của tôi, không kinh diễmnhư vậy.”“Khiến tổng giám đốc Mạc thất vọng rồi.”Trên gương mặt Hà Thủy Tiên vẫn là nụcười, giống như không thèm để ý.Quay đầu nhìn về phía đám cấp dưới mộtcái, tất cả mọi người đều biết rõ vị tổng giám đốcMạc này không dễ chiêu đãi, đều cố ý giả bộ tươicười ngồi vào chỗ mình.“Nào nào nào, mọi người kính tổng giám đốcMạc một ly trước.”Hà Thủy Tiên cầm lấy ly rượu của mình, ungdung nâng chén với người đàn ông trung niênbên cạnh, tươi cười không kiêu ngạo không siểmnịnh.“Tổng giám đốc Mạc, tôi vừa tới nên khôngquen hoạt động bên này, rất nhiều chuyện còncần trưởng bối như các ông chiếu cố nhiều hơn”Tổng giám đốc Mạc này gần 50, làn da đenxì, dáng người cường tráng, trên cổ đeo một sợidây chuyền vàng, bày ra bộ dạng của người giàucó.Thấy Hà Thủy Tiên uống ly rượu tới đáy, ôngta cũng uống cạn ly rượu của mình.“Bịch”“Tiếp tục!”“Nói thêm nhiều câu dễ nghe, ông đây sẽsuy xét tới việc chiếu cố cô. Miệng người đànông đầy mùi rượu thuốc lá, cười ha ha.Hà Thủy Tiên kìm nén vẻ mặt giận dữ, lúcuống tới chén thứ ba, dạ dày đã không chịu nổi,trên mặt cũng không còn ý cười.“Tổng giám đốc Mạc, chúng tôi chỉ tới đâybàn dự án.”Bỗng nhiên có giọng nói cắt ngang cuộc đốithoại của bọn họ, Châu Mỹ Duy không nhìn nổinữa, tổng giám đốc Mạc này luôn châm chọckhiêu khích, xem ra căn bản không có tâm tưbàn hợp đồng, tốt xấu gì Hà Thủy Tiên cũng làthủ trưởng của cô ấy, không bàn hợp đồng thì đithôi.“Mỹ Duy, câm miệng!” Hà Thủy Tiên phảnứng nhanh, quay đầu trừng cô ấy.“Vị này là bạn giường của cậu chủ nào, vậymà dám nói chuyện với tôi như vậy?”Tổng giám đốc Mạc đặt mạnh ly rượu lênbàn, vẻ mặt giận dữ mắng to.Bỗng nhiên bầu không khí trên bàn ăn trởnên khẩn trương hơn.Những nhân viên đi theo Hà Thủy Tiên tới cósáu người, mọi người đều không nói gì đưa mắtnhìn nhau, Châu Mỹ Duy lại càng không dám nóigì nữa rồi.“Sao chổi”Quan Doanh cũng tới đây, đúng lúc ngồi bêncạnh Châu Mỹ Duy, hạ giọng mắng: “Thật sựkhông rõ vì sao Thủy Tiên lại dẫn cô tới.Bàn ăn rất rộng, vốn muốn chiêu đãi kháchquý cũng không dám thất lễ, Hà Thủy Tiên vàmấy nhân viên nữ trong công ty nở nụ cười, chủđộng đi tới cùng tổng giám đốc Mạc uống rượuxoa dịu bầu không khí.Châu Mỹ Duy biết, thực ra Hà Thủy Tiênkhông thật sự quan tâm tổng giám đốc Mạc này,nhưng sau khi chuyển đến tổng bộ, đây là dự ánđầu tiên cô ta phụ trách, có rất nhiều con mắtnhìn chằm chằm, cô ta nhất định phải lấy được.“Tổng giám đốc Mạc, hẳn là ông biết, dự ánnày, ông không hợp tác với tập đoàn IP&G chúngtôi, không ai dám nhận.”Hà Thủy Tiên lăn lộn trong giới kinh doanhnhiều năm, cũng không dễ bắt nạt.“Cái gì mà tập đoàn của các cô?“ Đốiphương cười phá lên, cười vô cùng càn rõ: “HàThủy Tiên, tôi thấy khẩu vị của cô đúng là khôngít đâu, coi mình là nữ chủ nhân của tập đoànIP&G rồi.”a