Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 164
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 164: Đường Tuấn Nghĩa anh đã chạy đi đâuKhoảng gần 8 giờ tối, bỗng nhiên Kiều BíchNgọc nhận được cuộc gọi của Châu Mỹ Duy.“Kiều, Kiều Bích Ngọc, cậu có thể giúpchúng mình không.”Đầu bên kia di động, giọng nói của Châu MỹDuy dồn dập, lo âu.Kiều Bích Ngọc ở một mình trong phòng xahoa ở tầng cao nhất, mê hoặc hỏi lại: “Mỹ Duy,bên cậu xảy ra chuyện gì thế, có phải cậu uốngsay rồi không?”Nghe thấy giọng nói mơ hồ của cô ấy, hìnhnhư là uống không ít, hơn nữa tửu lượng củaChâu Mỹ Duy rất thấp, uống ba chén nhất địnhSẽ say.“Quách, Quách Cao Minh đâu?”Châu Mỹ Duy nắm di động, giọng nói mơ hồkhông rõ đã nói năng có chút lộn xôn rồi.“Anh ấy không ở đây, rốt cuộc là đã xảy rachuyện gì rồi?”Kiều Bích Ngọc cảm thấy kỳ lạ vì cô ấy độtnhiên hỏi Quách Cao Minh.Lúc trước Quách Cao Minh có việc nên ở lạithành phố Bắc An, nhưng một tiếng trước đã gửitin nhắn nói đang tới, bảo cô đừng chạy lungtung, Kiểu Bích Ngọc đã thay quần đang địnhxuống đại sảnh tìm đồ ăn, vừa định mở cửa rangoài thì nhận được cuộc gọi của Châu Mỹ Duy.“Cô Thủy Tiên, cô Thủy Tiên bị ép uống nửachai Whisky.“ Giọng nói ở đầu bên kia di động cóchút nhỏ, còn đứt quãng.“Tổng giám đốc Mạc nói ông ta là bà con, bàcon của nhà họ Đường… Ông ta nói, cô ta khôngcó khả năng là bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa,nói nếu Hà Thủy Tiên muốn làm vợ bé củaQuách Cao Minh… Không bằng đi theo ông ta.”Kiều Bích Ngọc căn bản không hiểu cô ấyđang nói gì: “Mỹ Duy, bây giờ cậu ở đâu?”“Bây giờ, bây giờ mình… Châu Mỹ Duy ởbên kia di động ngây ngốc một lát.Cô ấy ợ một hơi rượu, giống như nghĩ tớichuyện quan trọng, cao giọng hét lên: “BíchNgọc, cậu nhanh tới đây giúp bọn mình đi!”“Khách sạn này là của nhà họ Quách, ngườiở nơi này sẽ nghe lời cậu… Cậu, cậu nhanh lên.”Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy say tới mức nóinăng lộn xôn, lông mày hơi nhíu chặt lại, lập tứcsốt ruột.“Cậu ở phòng nào, bây giờ mình qua đó?”Nói xong, cô vội vàng mở cửa.Nhưng cô vừa mới mở cửa ra, phía trước lạicó bóng dáng cao lớn xông tới.Kiều Bích Ngọc bất ngờ không phòng bị, cáitrán đụng phải lồng ngực của đối phương, côgiật mình nhất thời không kịp phản ứng, đã bị đốiphương đẩy vào bên trong cửa, khóa cửa lại.“Bệnh thần kinh, anh là ai… Cô ngẩng đầu,tức giận mắng to.Nhưng mà khi câu nói “anh là ai“ vừa nói rakhỏi miệng, cả người Kiều Bích Ngọc cứng đờ lại,nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt cô khôngdám tin.Dáng người đối phương cao lớn, cao gầnmột mét tám mươi sáu, nhưng nhìn có chút gầy,làn da và ngũ quan trắng nõn giống ngườiphương Tây, nhất là đôi mắt màu lam, thâm thúysáng long lanh, khiến người ta khắc sâu ấn tượng.Anh ta nhìn thẳng cô, trong đôi mắt màu lamlà ảnh ngược gương mặt cô, trên gương mặttuấn tú là chần chừ.Một lát sau, lúc này anh ta mới hơi mở môimỏng, thì thầm một tiếng.Giọng nói của anh ta trầm thấp mát lạnh,nhẹ nhàng mà rất dịu dàng, lại có chút lạnh nhạt,cảm giác lành lạnh.Đặc biệt nhất là giọng nói, vô cùng dễ nghe.Giống như con người anh ta, bộ dạng tuấntú trắng nõn, khí chất tuyệt trần, tính cách lạnhnhạt.Cách gọi quen thuộc đã lâu này, ngoại trừngười mẹ đã qua đời của cô, chỉ có anh ta mớigọi như vậy, cục cưng.Cô đã phản kháng vô số lần với anh ta, xưnghô này quá buồn nôn rồi.Nhưng người đàn ông vẫn gọi như vậy, làmthế nào cũng không đổi được.“Nhóc Thanh, mấy năm nay anh, anh đi đâu vậy?”Vành mắt của Kiều Bích Ngọc dần đỏ lên,cuối cùng không nói gì, một lát sau mới mởmiệng mắng: “Đường Tuấn Nghĩa, rốt cuộc là tênvô liêm sỉ anh đã chạy đi đâu?”
Chương 164: Đường Tuấn Nghĩa anh đã chạy đi đâu
Khoảng gần 8 giờ tối, bỗng nhiên Kiều Bích
Ngọc nhận được cuộc gọi của Châu Mỹ Duy.
“Kiều, Kiều Bích Ngọc, cậu có thể giúp
chúng mình không.”
Đầu bên kia di động, giọng nói của Châu Mỹ
Duy dồn dập, lo âu.
Kiều Bích Ngọc ở một mình trong phòng xa
hoa ở tầng cao nhất, mê hoặc hỏi lại: “Mỹ Duy,
bên cậu xảy ra chuyện gì thế, có phải cậu uống
say rồi không?”
Nghe thấy giọng nói mơ hồ của cô ấy, hình
như là uống không ít, hơn nữa tửu lượng của
Châu Mỹ Duy rất thấp, uống ba chén nhất định
Sẽ say.
“Quách, Quách Cao Minh đâu?”
Châu Mỹ Duy nắm di động, giọng nói mơ hồ
không rõ đã nói năng có chút lộn xôn rồi.
“Anh ấy không ở đây, rốt cuộc là đã xảy ra
chuyện gì rồi?”
Kiều Bích Ngọc cảm thấy kỳ lạ vì cô ấy đột
nhiên hỏi Quách Cao Minh.
Lúc trước Quách Cao Minh có việc nên ở lại
thành phố Bắc An, nhưng một tiếng trước đã gửi
tin nhắn nói đang tới, bảo cô đừng chạy lung
tung, Kiểu Bích Ngọc đã thay quần đang định
xuống đại sảnh tìm đồ ăn, vừa định mở cửa ra
ngoài thì nhận được cuộc gọi của Châu Mỹ Duy.
“Cô Thủy Tiên, cô Thủy Tiên bị ép uống nửa
chai Whisky.“ Giọng nói ở đầu bên kia di động có
chút nhỏ, còn đứt quãng.
“Tổng giám đốc Mạc nói ông ta là bà con, bà
con của nhà họ Đường… Ông ta nói, cô ta không
có khả năng là bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa,
nói nếu Hà Thủy Tiên muốn làm vợ bé của
Quách Cao Minh… Không bằng đi theo ông ta.”
Kiều Bích Ngọc căn bản không hiểu cô ấy
đang nói gì: “Mỹ Duy, bây giờ cậu ở đâu?”
“Bây giờ, bây giờ mình… Châu Mỹ Duy ở
bên kia di động ngây ngốc một lát.
Cô ấy ợ một hơi rượu, giống như nghĩ tới
chuyện quan trọng, cao giọng hét lên: “Bích
Ngọc, cậu nhanh tới đây giúp bọn mình đi!”
“Khách sạn này là của nhà họ Quách, người
ở nơi này sẽ nghe lời cậu… Cậu, cậu nhanh lên.”
Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy say tới mức nói
năng lộn xôn, lông mày hơi nhíu chặt lại, lập tức
sốt ruột.
“Cậu ở phòng nào, bây giờ mình qua đó?”
Nói xong, cô vội vàng mở cửa.
Nhưng cô vừa mới mở cửa ra, phía trước lại
có bóng dáng cao lớn xông tới.
Kiều Bích Ngọc bất ngờ không phòng bị, cái
trán đụng phải lồng ngực của đối phương, cô
giật mình nhất thời không kịp phản ứng, đã bị đối
phương đẩy vào bên trong cửa, khóa cửa lại.
“Bệnh thần kinh, anh là ai… Cô ngẩng đầu,
tức giận mắng to.
Nhưng mà khi câu nói “anh là ai“ vừa nói ra
khỏi miệng, cả người Kiều Bích Ngọc cứng đờ lại,
nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt cô không
dám tin.
Dáng người đối phương cao lớn, cao gần
một mét tám mươi sáu, nhưng nhìn có chút gầy,
làn da và ngũ quan trắng nõn giống người
phương Tây, nhất là đôi mắt màu lam, thâm thúy
sáng long lanh, khiến người ta khắc sâu ấn tượng.
Anh ta nhìn thẳng cô, trong đôi mắt màu lam
là ảnh ngược gương mặt cô, trên gương mặt
tuấn tú là chần chừ.
Một lát sau, lúc này anh ta mới hơi mở môi
mỏng, thì thầm một tiếng.
Giọng nói của anh ta trầm thấp mát lạnh,
nhẹ nhàng mà rất dịu dàng, lại có chút lạnh nhạt,
cảm giác lành lạnh.
Đặc biệt nhất là giọng nói, vô cùng dễ nghe.
Giống như con người anh ta, bộ dạng tuấn
tú trắng nõn, khí chất tuyệt trần, tính cách lạnh
nhạt.
Cách gọi quen thuộc đã lâu này, ngoại trừ
người mẹ đã qua đời của cô, chỉ có anh ta mới
gọi như vậy, cục cưng.
Cô đã phản kháng vô số lần với anh ta, xưng
hô này quá buồn nôn rồi.
Nhưng người đàn ông vẫn gọi như vậy, làm
thế nào cũng không đổi được.
“Nhóc Thanh, mấy năm nay anh, anh đi đâu vậy?”
Vành mắt của Kiều Bích Ngọc dần đỏ lên,
cuối cùng không nói gì, một lát sau mới mở
miệng mắng: “Đường Tuấn Nghĩa, rốt cuộc là tên
vô liêm sỉ anh đã chạy đi đâu?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 164: Đường Tuấn Nghĩa anh đã chạy đi đâuKhoảng gần 8 giờ tối, bỗng nhiên Kiều BíchNgọc nhận được cuộc gọi của Châu Mỹ Duy.“Kiều, Kiều Bích Ngọc, cậu có thể giúpchúng mình không.”Đầu bên kia di động, giọng nói của Châu MỹDuy dồn dập, lo âu.Kiều Bích Ngọc ở một mình trong phòng xahoa ở tầng cao nhất, mê hoặc hỏi lại: “Mỹ Duy,bên cậu xảy ra chuyện gì thế, có phải cậu uốngsay rồi không?”Nghe thấy giọng nói mơ hồ của cô ấy, hìnhnhư là uống không ít, hơn nữa tửu lượng củaChâu Mỹ Duy rất thấp, uống ba chén nhất địnhSẽ say.“Quách, Quách Cao Minh đâu?”Châu Mỹ Duy nắm di động, giọng nói mơ hồkhông rõ đã nói năng có chút lộn xôn rồi.“Anh ấy không ở đây, rốt cuộc là đã xảy rachuyện gì rồi?”Kiều Bích Ngọc cảm thấy kỳ lạ vì cô ấy độtnhiên hỏi Quách Cao Minh.Lúc trước Quách Cao Minh có việc nên ở lạithành phố Bắc An, nhưng một tiếng trước đã gửitin nhắn nói đang tới, bảo cô đừng chạy lungtung, Kiểu Bích Ngọc đã thay quần đang địnhxuống đại sảnh tìm đồ ăn, vừa định mở cửa rangoài thì nhận được cuộc gọi của Châu Mỹ Duy.“Cô Thủy Tiên, cô Thủy Tiên bị ép uống nửachai Whisky.“ Giọng nói ở đầu bên kia di động cóchút nhỏ, còn đứt quãng.“Tổng giám đốc Mạc nói ông ta là bà con, bàcon của nhà họ Đường… Ông ta nói, cô ta khôngcó khả năng là bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa,nói nếu Hà Thủy Tiên muốn làm vợ bé củaQuách Cao Minh… Không bằng đi theo ông ta.”Kiều Bích Ngọc căn bản không hiểu cô ấyđang nói gì: “Mỹ Duy, bây giờ cậu ở đâu?”“Bây giờ, bây giờ mình… Châu Mỹ Duy ởbên kia di động ngây ngốc một lát.Cô ấy ợ một hơi rượu, giống như nghĩ tớichuyện quan trọng, cao giọng hét lên: “BíchNgọc, cậu nhanh tới đây giúp bọn mình đi!”“Khách sạn này là của nhà họ Quách, ngườiở nơi này sẽ nghe lời cậu… Cậu, cậu nhanh lên.”Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy say tới mức nóinăng lộn xôn, lông mày hơi nhíu chặt lại, lập tứcsốt ruột.“Cậu ở phòng nào, bây giờ mình qua đó?”Nói xong, cô vội vàng mở cửa.Nhưng cô vừa mới mở cửa ra, phía trước lạicó bóng dáng cao lớn xông tới.Kiều Bích Ngọc bất ngờ không phòng bị, cáitrán đụng phải lồng ngực của đối phương, côgiật mình nhất thời không kịp phản ứng, đã bị đốiphương đẩy vào bên trong cửa, khóa cửa lại.“Bệnh thần kinh, anh là ai… Cô ngẩng đầu,tức giận mắng to.Nhưng mà khi câu nói “anh là ai“ vừa nói rakhỏi miệng, cả người Kiều Bích Ngọc cứng đờ lại,nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt cô khôngdám tin.Dáng người đối phương cao lớn, cao gầnmột mét tám mươi sáu, nhưng nhìn có chút gầy,làn da và ngũ quan trắng nõn giống ngườiphương Tây, nhất là đôi mắt màu lam, thâm thúysáng long lanh, khiến người ta khắc sâu ấn tượng.Anh ta nhìn thẳng cô, trong đôi mắt màu lamlà ảnh ngược gương mặt cô, trên gương mặttuấn tú là chần chừ.Một lát sau, lúc này anh ta mới hơi mở môimỏng, thì thầm một tiếng.Giọng nói của anh ta trầm thấp mát lạnh,nhẹ nhàng mà rất dịu dàng, lại có chút lạnh nhạt,cảm giác lành lạnh.Đặc biệt nhất là giọng nói, vô cùng dễ nghe.Giống như con người anh ta, bộ dạng tuấntú trắng nõn, khí chất tuyệt trần, tính cách lạnhnhạt.Cách gọi quen thuộc đã lâu này, ngoại trừngười mẹ đã qua đời của cô, chỉ có anh ta mớigọi như vậy, cục cưng.Cô đã phản kháng vô số lần với anh ta, xưnghô này quá buồn nôn rồi.Nhưng người đàn ông vẫn gọi như vậy, làmthế nào cũng không đổi được.“Nhóc Thanh, mấy năm nay anh, anh đi đâu vậy?”Vành mắt của Kiều Bích Ngọc dần đỏ lên,cuối cùng không nói gì, một lát sau mới mởmiệng mắng: “Đường Tuấn Nghĩa, rốt cuộc là tênvô liêm sỉ anh đã chạy đi đâu?”