Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 165

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 165: Đều đi vào tìm kiếm cho tôi“Cốc cốc cốc.”Bỗng nhiên có người gõ cửa phòng.Kiều Bích Ngọc ở trong phòng kinh ngạckhông kịp phản ứng, chỉ thấy người đàn ôngtrước mặt nhíu mày, đôi mắt màu lam có vẻ đămchiêu.“Cô Bích Ngọc, xin hỏi cô có ở bên trongkhông, bây giờ có tiện mở cửa không?” Người ởngoài cửa hơi lo lắng nói, giống như rất muốnxông vào.“Tình hình có chút đặc biệt, chúng tôi cầnlập tức tiến vào phòng cô tìm kiếm.”Cả người Kiều Bích Ngọc cảnh giác hơn, côkhông đáp lại, đôi mắt càng lúc càng phức tạpnhìn kỹ người đàn ông trước mắt.Cô đè thấp giọng nói: “Nhóc Thanh, bọnhọ…”“Anh làm gì thế?”Cô còn chưa hỏi xong, đã bị đối phương kéovào trong phòng.Mà khi quản lý khách sạn ở ngoài cửa vộivàng quẹt thẻ xông vào, một đám người ở phíasau hơi ngẩn ra.“Nhiều người như vậy xông tới đây làm gì?”Trên chiếc giường trắng tinh, người phụ nữđang nằm thẳng ngủ, trên người đắp chiếc chănmỏng màu tím, lúc này cô giận tái mặt, biểu cảmvô cùng bất mãn trừng bọn họ.“Cô Bích Ngọc, vô cùng xin lỗi.”Tổng giám đốc của khách sạn là một ngườiđàn ông, ánh mắt anh ta không dám nhìn về phíagiường, nghiêng đầu, giọng nói khó xử giải thích:“Mọi chuyện quá đột ngột, chúng tôi cần tìmkiếm trong phòng cô, hy vọng cô có thể phối hợp.”“Rầm!”Kiều Bích Ngọc vươn tay phải ra, nắm lấy vậtphẩm bằng gốm trên tủ đầu giường, ném mạnhxuống đất.“Ra ngoài, ra ngoài ngay.”Cô giận dữ hét, trên chăn lộ ra cánh taytrắng nõn, cùng với bả vai như ẩn như hiện,giống như đang ngủ say bị làm cho giật mìnhtỉnh lại, hơn nữa ăn mặc không kín đáo bị nhiềungười vây xem nên thẹn quá thành giận.Phối hợp, không có cửa đâu!Năm nhân viên đi theo vào thấy cô không dễtrêu chọc, lập tức đưa mắt nhìn về phía tổnggiám đốc của bọn họ.Sắc mặt tổng giám đốc hơi phức tạp, ánhmắt nghỉ ngờ nhìn một vòng xung quanh.Sau đó hạ giọng, thay đổi cách xưng hô:“Mợ chủ, chúng tôi chỉ là được anh Cao Minhdặn dò, cô đừng làm khó dễ bọn tôi.”Khách sạn này là của nhà họ Quách, tốt xấugì đều là người nhà.Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, trong đôi mắtcó chút do dự.Tổng giám đốc am hiểu tùy mặt gửi lời, thấycô do dự, lập tức cười lấy lòng tiếp tục nói: “Mợchủ, vừa rồi chúng tôi phát hiện một người đànông khả nghỉ trong camera theo dõi, chúng tôi lolắng anh ta vào phòng cô, vì an toàn của cômong cô phối hợp”“Tôi rất an toàn, không cần.” Giọng nói củacô trong trẻo, trực tiếp từ chối.Nói xong, cô lập tức đen mặt rống to với bọnhọ: “Bạn của tôi ở dưới lầu gặp đãi ngộ bất công,các người mặc kệ, bây giờ một đám người chạytới chỗ tôi, rốt cuộc là mấy người quản lý kháchsạn kiểu gì thế, lát nữa tôi thay quần áo đi xuống,các người nhất định cho tôi một lời giải thích!”“Ra ngoài, ra ngoài có nghe thấy không?”Sắc mặt đám người của khách sạn khó xử,mợ chủ này bọn họ cũng có nghe nói tới, ngaycả Lục Khánh Nam đều phải kiêng kị cô vài phần.“Mợ chủ, chúng tôi ở bên ngoài trước, cókhác thường gì mong cô lập tức nói cho chúngtôi biết.Bọn họ đành phải quay đầu rời đi.Tay trái của Kiều Bích Ngọc vụng trộm nắmchặt chăn, hơi thở phào nhẹ nhõm một hơi.Đúng lúc này, bỗng nhiên bên ngoài hànhlang có tiếng bước chân dồn dập…“Đều đi vào tìm kiếm cho tôi.Giọng nói này không chỉ khiến người ngoàicửa chợt ngẩn ra, ngay cả Kiều Bích Ngọc ởtrong phòng đều đã hoảng sợ.

Chương 165: Đều đi vào tìm kiếm cho tôi

“Cốc cốc cốc.”

Bỗng nhiên có người gõ cửa phòng.

Kiều Bích Ngọc ở trong phòng kinh ngạc

không kịp phản ứng, chỉ thấy người đàn ông

trước mặt nhíu mày, đôi mắt màu lam có vẻ đăm

chiêu.

“Cô Bích Ngọc, xin hỏi cô có ở bên trong

không, bây giờ có tiện mở cửa không?” Người ở

ngoài cửa hơi lo lắng nói, giống như rất muốn

xông vào.

“Tình hình có chút đặc biệt, chúng tôi cần

lập tức tiến vào phòng cô tìm kiếm.”

Cả người Kiều Bích Ngọc cảnh giác hơn, cô

không đáp lại, đôi mắt càng lúc càng phức tạp

nhìn kỹ người đàn ông trước mắt.

Cô đè thấp giọng nói: “Nhóc Thanh, bọn

họ…”

“Anh làm gì thế?”

Cô còn chưa hỏi xong, đã bị đối phương kéo

vào trong phòng.

Mà khi quản lý khách sạn ở ngoài cửa vội

vàng quẹt thẻ xông vào, một đám người ở phía

sau hơi ngẩn ra.

“Nhiều người như vậy xông tới đây làm gì?”

Trên chiếc giường trắng tinh, người phụ nữ

đang nằm thẳng ngủ, trên người đắp chiếc chăn

mỏng màu tím, lúc này cô giận tái mặt, biểu cảm

vô cùng bất mãn trừng bọn họ.

“Cô Bích Ngọc, vô cùng xin lỗi.”

Tổng giám đốc của khách sạn là một người

đàn ông, ánh mắt anh ta không dám nhìn về phía

giường, nghiêng đầu, giọng nói khó xử giải thích:

“Mọi chuyện quá đột ngột, chúng tôi cần tìm

kiếm trong phòng cô, hy vọng cô có thể phối hợp.”

“Rầm!”

Kiều Bích Ngọc vươn tay phải ra, nắm lấy vật

phẩm bằng gốm trên tủ đầu giường, ném mạnh

xuống đất.

“Ra ngoài, ra ngoài ngay.”

Cô giận dữ hét, trên chăn lộ ra cánh tay

trắng nõn, cùng với bả vai như ẩn như hiện,

giống như đang ngủ say bị làm cho giật mình

tỉnh lại, hơn nữa ăn mặc không kín đáo bị nhiều

người vây xem nên thẹn quá thành giận.

Phối hợp, không có cửa đâu!

Năm nhân viên đi theo vào thấy cô không dễ

trêu chọc, lập tức đưa mắt nhìn về phía tổng

giám đốc của bọn họ.

Sắc mặt tổng giám đốc hơi phức tạp, ánh

mắt nghỉ ngờ nhìn một vòng xung quanh.

Sau đó hạ giọng, thay đổi cách xưng hô:

“Mợ chủ, chúng tôi chỉ là được anh Cao Minh

dặn dò, cô đừng làm khó dễ bọn tôi.”

Khách sạn này là của nhà họ Quách, tốt xấu

gì đều là người nhà.

Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, trong đôi mắt

có chút do dự.

Tổng giám đốc am hiểu tùy mặt gửi lời, thấy

cô do dự, lập tức cười lấy lòng tiếp tục nói: “Mợ

chủ, vừa rồi chúng tôi phát hiện một người đàn

ông khả nghỉ trong camera theo dõi, chúng tôi lo

lắng anh ta vào phòng cô, vì an toàn của cô

mong cô phối hợp”

“Tôi rất an toàn, không cần.” Giọng nói của

cô trong trẻo, trực tiếp từ chối.

Nói xong, cô lập tức đen mặt rống to với bọn

họ: “Bạn của tôi ở dưới lầu gặp đãi ngộ bất công,

các người mặc kệ, bây giờ một đám người chạy

tới chỗ tôi, rốt cuộc là mấy người quản lý khách

sạn kiểu gì thế, lát nữa tôi thay quần áo đi xuống,

các người nhất định cho tôi một lời giải thích!”

“Ra ngoài, ra ngoài có nghe thấy không?”

Sắc mặt đám người của khách sạn khó xử,

mợ chủ này bọn họ cũng có nghe nói tới, ngay

cả Lục Khánh Nam đều phải kiêng kị cô vài phần.

“Mợ chủ, chúng tôi ở bên ngoài trước, có

khác thường gì mong cô lập tức nói cho chúng

tôi biết.

Bọn họ đành phải quay đầu rời đi.

Tay trái của Kiều Bích Ngọc vụng trộm nắm

chặt chăn, hơi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Đúng lúc này, bỗng nhiên bên ngoài hành

lang có tiếng bước chân dồn dập…

“Đều đi vào tìm kiếm cho tôi.

Giọng nói này không chỉ khiến người ngoài

cửa chợt ngẩn ra, ngay cả Kiều Bích Ngọc ở

trong phòng đều đã hoảng sợ.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 165: Đều đi vào tìm kiếm cho tôi“Cốc cốc cốc.”Bỗng nhiên có người gõ cửa phòng.Kiều Bích Ngọc ở trong phòng kinh ngạckhông kịp phản ứng, chỉ thấy người đàn ôngtrước mặt nhíu mày, đôi mắt màu lam có vẻ đămchiêu.“Cô Bích Ngọc, xin hỏi cô có ở bên trongkhông, bây giờ có tiện mở cửa không?” Người ởngoài cửa hơi lo lắng nói, giống như rất muốnxông vào.“Tình hình có chút đặc biệt, chúng tôi cầnlập tức tiến vào phòng cô tìm kiếm.”Cả người Kiều Bích Ngọc cảnh giác hơn, côkhông đáp lại, đôi mắt càng lúc càng phức tạpnhìn kỹ người đàn ông trước mắt.Cô đè thấp giọng nói: “Nhóc Thanh, bọnhọ…”“Anh làm gì thế?”Cô còn chưa hỏi xong, đã bị đối phương kéovào trong phòng.Mà khi quản lý khách sạn ở ngoài cửa vộivàng quẹt thẻ xông vào, một đám người ở phíasau hơi ngẩn ra.“Nhiều người như vậy xông tới đây làm gì?”Trên chiếc giường trắng tinh, người phụ nữđang nằm thẳng ngủ, trên người đắp chiếc chănmỏng màu tím, lúc này cô giận tái mặt, biểu cảmvô cùng bất mãn trừng bọn họ.“Cô Bích Ngọc, vô cùng xin lỗi.”Tổng giám đốc của khách sạn là một ngườiđàn ông, ánh mắt anh ta không dám nhìn về phíagiường, nghiêng đầu, giọng nói khó xử giải thích:“Mọi chuyện quá đột ngột, chúng tôi cần tìmkiếm trong phòng cô, hy vọng cô có thể phối hợp.”“Rầm!”Kiều Bích Ngọc vươn tay phải ra, nắm lấy vậtphẩm bằng gốm trên tủ đầu giường, ném mạnhxuống đất.“Ra ngoài, ra ngoài ngay.”Cô giận dữ hét, trên chăn lộ ra cánh taytrắng nõn, cùng với bả vai như ẩn như hiện,giống như đang ngủ say bị làm cho giật mìnhtỉnh lại, hơn nữa ăn mặc không kín đáo bị nhiềungười vây xem nên thẹn quá thành giận.Phối hợp, không có cửa đâu!Năm nhân viên đi theo vào thấy cô không dễtrêu chọc, lập tức đưa mắt nhìn về phía tổnggiám đốc của bọn họ.Sắc mặt tổng giám đốc hơi phức tạp, ánhmắt nghỉ ngờ nhìn một vòng xung quanh.Sau đó hạ giọng, thay đổi cách xưng hô:“Mợ chủ, chúng tôi chỉ là được anh Cao Minhdặn dò, cô đừng làm khó dễ bọn tôi.”Khách sạn này là của nhà họ Quách, tốt xấugì đều là người nhà.Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, trong đôi mắtcó chút do dự.Tổng giám đốc am hiểu tùy mặt gửi lời, thấycô do dự, lập tức cười lấy lòng tiếp tục nói: “Mợchủ, vừa rồi chúng tôi phát hiện một người đànông khả nghỉ trong camera theo dõi, chúng tôi lolắng anh ta vào phòng cô, vì an toàn của cômong cô phối hợp”“Tôi rất an toàn, không cần.” Giọng nói củacô trong trẻo, trực tiếp từ chối.Nói xong, cô lập tức đen mặt rống to với bọnhọ: “Bạn của tôi ở dưới lầu gặp đãi ngộ bất công,các người mặc kệ, bây giờ một đám người chạytới chỗ tôi, rốt cuộc là mấy người quản lý kháchsạn kiểu gì thế, lát nữa tôi thay quần áo đi xuống,các người nhất định cho tôi một lời giải thích!”“Ra ngoài, ra ngoài có nghe thấy không?”Sắc mặt đám người của khách sạn khó xử,mợ chủ này bọn họ cũng có nghe nói tới, ngaycả Lục Khánh Nam đều phải kiêng kị cô vài phần.“Mợ chủ, chúng tôi ở bên ngoài trước, cókhác thường gì mong cô lập tức nói cho chúngtôi biết.Bọn họ đành phải quay đầu rời đi.Tay trái của Kiều Bích Ngọc vụng trộm nắmchặt chăn, hơi thở phào nhẹ nhõm một hơi.Đúng lúc này, bỗng nhiên bên ngoài hànhlang có tiếng bước chân dồn dập…“Đều đi vào tìm kiếm cho tôi.Giọng nói này không chỉ khiến người ngoàicửa chợt ngẩn ra, ngay cả Kiều Bích Ngọc ởtrong phòng đều đã hoảng sợ.

Chương 165