Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 170

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 170: Tối nay anh muốn em, nhẹ một chútLúc trở lại khách sạn, đã gần rạng sáng.“Đợi một chút.”Nhìn nhân viên phục vụ trong khách sạn tựmình cầm thẻ phòng tới mở cửa cho bọn họ,Kiều Bích Ngọc nhìn cánh cửa trước mắt, mởmiệng ngăn cản theo bản năng.“Đợi cái gì?”Quách Cao Minh chú ý tới người phụ nữ bêncạnh tâm sự nặng nề, trên đường trở về cô luônim lặng không nói lời nào.Kiều Bích Ngọc vừa định mở miệng nói mộtcái cớ, nhưng mà nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bénquá thâm thúy của anh, cô không nghĩ ra được lýdo.“Đi ngủ sớm một chút đi.”Không còn sớm nữa, Quách Cao Minhkhông hiểu nổi người phụ nữ này có tâm tư gì.Cửa phòng mở ra, nhân viên phục vụ lập tứccung kính bật đèn giúp bọn, trước mắt là mộtvùng ánh sáng, sáng như ban ngày.Kiểu Bích Ngọc cứng đờ ở cửa phòng, vẻmặt khẩn trương.“Nghĩ gì thế?”Quách Cao Minh thấy cô không cử động, tốinay cô rất kỳ lạ.Cô không trả lời anh, ánh mắt nhìn thẳng vềphía giường lớn trong phòng ngủ, tâm tư hỗnloạn phức tạp, mang theo chút khẩn trương.“Em đang nhìn gì thế?”Anh cảm thấy cô thất thần, cô ngay cả nóichuyện với anh cũng không chuyên chú, khônghiểu sao anh hơi tức giận, Quách Cao Minh xoayngười tiến lên, cơ thể cao lớn của Quách CaoMinh chiếm cứ hết tầm mắt của cô.Anh mở miệng lần nữa, giọng nói trầm thấpgọi tên cô: “Kiều Bích Ngọc”“Có, có chuyện gì?”Trong lúc kinh ngạc cô mới lấy lại tỉnh thần,trong đôi mắt không thể che giấu được chột dạ.“Em vẫn luôn nhìn về phía bên giường.”Quách Cao Minh hơi híp mắt, nhìn chằm chằmđôi mắt cô.Ánh mắt cô sáng ngời, trắng đen rõ ràng, rấtđẹp, nhưng không hiểu sao lại hoảng sợ.“Em vẫn luôn nhìn bên giường, chỗ đó cóngười sao?”Anh mới nói xong đã đi về phía phòng ngủ,Kiều Bích Ngọc kinh hoảng muốn kéo tay anhtheo phản xạ.Nhưng Quách Cao Minh chân dài, chỉ mấybước là đi tới bên giường, quay đầu nhìn kỹngười phụ nữ phía sau một cái.Tay phải nắm lấy góc chăn, vén mạnh ra.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc trắng bệch, trái timthấp thỏm.Ánh mắt đều tập trung nhìn phía trước…Trên chiếc giường hơn hai mét trống không,không có gì cả.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới âm thầm thởphào nhẹ nhõm một hơi, anh đi tới.“Phái người tìm kiếm trong này một lần, nhấtlà phòng của mợ chủ, phòng tắm, phòng thayquần áo..” Quách Cao Minh gần như là lúc cômới thả lỏng một giây, lập tức sẵng giọng ra lệnh.Phòng tổng thống này khoảng hơn một trămbảy mươi mét vuông, nếu có người trốn ở đây,mà lúc trước anh phái người tiến vào không tìmthấy, như vậy… Ánh mắt anh phức tạp nhìn vềphía giường lớn ở phòng ngủ chính.Trốn ở trong chăn.Cùng cô nằm cạnh nhau?Quách Cao Minh nghĩ như vậy, sắc mặt lậptức thay đổi.Anh quay người, phát hiện người phụ nữphía sau đã đứng ở ban công.Kiều Bích Ngọc đến bên ban công, vẻ mặtcô hoảng hốt nhìn bầu trời đêm, cô không dámquay đầu, không dám nhìn thẳng anh, sợ bịQuách Cao Minh nhìn ra được manh mối.Cô rất muốn hỏi vì sao Quách Cao Minh phảiphái người tìm Đường Tuấn Nghĩa?Nhưng theo hiểu biết của cô, người màQuách Cao Minh muốn tìm, hơn phân nửa là đắctội anh, cô còn nhớ rõ khi ở tầng hầm ngầm,Quách Cao Minh đối phó với kẻ địch của mìnhtàn nhẫn cỡ nào.Lúc này, cô không dám hỏi.Tâm trạng khẩn trương, bị người đàn ôngphía sau tiến lạigần, Kiểu Bích Ngọc không quay đầu, đã cảmnhận được anh tức giận di tới.Làm sao bây giờ?Không thể gạt được anh.Trong lúc bối rối cô nhớ tới một chuyện, mởmiệng nói: “Hà, Hà Thủy Tiên khiến Mỹ Duy chịutiếng xấu thay người khác.” Giọng nói của cô hơigấp gáp, cố ý đề cao giọng che lấp chột dạ.“Mỹ Duy không làm gì sai, vì sao…”Kiều Bích Ngọc hi vọng có thể cố tình gâysự lừa dối qua cửa như vậy, nhưng câu nói kếtiếp của cô không thể nói tiếp, cánh tay đã bịQuách Cao Minh dùng lực kéo, cả người ngã vàotrong lồng ngực rắn chắc của anh.“Kiều Bích Ngọc… Anh không thích bộ dạngnày của em.” Quách Cao Minh cúi đầu, đôi mắtsắc bén nhìn thẳng gương mặt chột dạ của cô.Không thích em hoảng hốt.Cô biết ý trong lời nói của anh, còn có tứcgiận trong lời nói của anh.Cô ngượng ngùng mấp máy môi, muốn nóigì đó, nhưng vẫn chần chừ.Gương mặt Quách Cao Minh lạnh lùng,không có tính nhẫn nại, tay phải để sau gáy cô,đôi môi mỏng hơi mở ra hôn xuống, m*t cắncánh môi mềm mại của cô.Cô bất ngờ không phòng bị, nhịp tim đập rốiloạn, cơ thể trầm luân theo bản năng.Cắn cánh môi bị thương có mùi máu tươi,hơi đau đớn.Anh hôn rất dùng lực, anh rất tức giận.Cơ thể hơi mềm nhữn, trong lúc ý loạn tìnhmê, bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc nhớ tới mìnhđang mang thai, cô giơ tay ôm lấy cổ anh theobản năng, rất không dễ dàng gì mới đẩy đượcQuách Cao Minh ra.“Quách, Quách Cao Minh, em… Đừng nhưVậy, sẽ làm cục cưng bị thương.” Cô nhẹ nhàngđứt quãng nói, thở gấp nhắc nhở anh.Nhưng người đàn ông đang triền miênkhông buông ra, lập tức bế cô lên, vội vàng đi vềphía giường lớn.“Kiều Bích Ngọc anh muốn em.”Ánh mắt nóng bỏng của Quách Cao Minh,giống như ngày thường vội vàng xao động vàkhát vọng nhìn chằm chằm cô, còn có thêm chútcố chấp và… Bất an.“Tối nay anh muốn em”Bất an.Không biết vì sao, chỉ là trực giác mãnh liệtđó, giống như lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì đấy…Khiến tối nay anh rất bực bội bất an.“Này… Anh làm sao vậy.”Trong khoang mũi quanh quẩn hơi thở namtính, động tác của anh hơi gấp gáp trực tiếp dánsát lại.Kiều Bích Ngọc không rõ vì sao anh lại nônnóng như thế, sức lực mạnh hơn bình thường, cốchấp không thể nói rõ được.Muốn mở miệng hỏi một câu, nhưng cơ thểbị anh trêu chọc nóng lên, mẫn cảm uốn éongười, càng giống như muốn mà giả vờ từ chối.Cuối cùng cô đành phải cúi đầu thỏa hiệp,nhỏ giọng nói: “Nhẹ một chút.”Rạng sáng bầu trời tối đen, ngoài cửa gióđêm thổi vào, gió mùa hè mang theo cảm giácmát mẻ, nhưng không thổi tan được kiều diễmtrong phòng.Mặc sức phóng túng.Trước đây thường xuyên nghe nói, con nhàgiàu xa hoa trụy lạc, ngợp ở trong nơi vàng son,hàng đêm sênh ca tận tình làm càn.Con nhà giàu nhà người ta hàng đêm sênhca thế nào, Kiểu Bích Ngọc không rõ, nhưngQuách Cao Minh chắc chắn sẽ không tới quánbar để phóng túng chính mình, cho nên tối hômqua anh rất không bình thường.Lúc cô tỉnh lại, đã là giữa trưa ngày hôm sau.Người đàn ông ở bên cạnh đã rời giường, vẻmặt Kiều Bích Ngọc ủ rũ, có chút tức giận bấtbình đánh mạnh vào gối, coi như là phát tiết:“Tên đàn ông thối.“Mợ chủ, buổi sáng tốt lành.”Đợi Kiều Bích Ngọc tắm rửa xong, thay quầnáo đi ra, đúng lúc quản lý nữ tới gõ cửa, mangtheo mỉm cười đẩy toa đồ ăn có cháo hải sâm vàchút điểm tâm khác vào: “Cô mới tỉnh ngủ sao,có muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa không.”Buổi sáng tốt lành sao?Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc không thay đổi, nhìnmặt trời chói chang nóng rát bên ngoài cửa sổ.Quả nhiên Châu Mỹ Duy nói đúng, làm việccho nhà tư bản, đều phải vi phạm lương tâm, lờiđược ít tiền đúng là không dễ dàng.Nhưng Kiều Bích Ngọc đối với việc cô mớitỉnh ngủ, quản lý nữ của khách sạn “đúng lúc”bưng cháo vào có chút tò mò, cô nhướng mày,ánh mắt nhìn một vòng xung quanh.Đặc biệt lắp camera theo dõi mình sao?“Quách Cao Minh đâu?” Rõ ràng là giọng nóicủa cô trở nên nghiêm túc hơn.Quản lý nữ được phái tới gọi Kiều Bích Ngọchơi kinh ngạc, cô ta hành nghề nhiều năm tấtnhiên là rất am hiểu tùy mặt gửi lời, đặt cháo vàbánh ngọt lên bàn, giọng nói của cô ta ôn hòagiải thích: “Sáng nay anh Cao Minh bảo chúngtôi chuẩn bị bữa sáng cho cô.”Những thứ này là bữa sáng, chỉ vì cô ngủdậy muộn.Quản lý nữ nở nụ cười đúng tiêu chuẩn:“Chúng tôi không đặt camera ở trong phòng cô,mong cô yên tâm.”Kiều Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, bỗngnhiên im lặng.Cô ngồi xuống, dùng thìa ăn một miếngcháo, quản lý nữ chú ý tới tâm trạng cô khôngtốt, quan tâm nói một câu: “Mợ chủ, cháo nàykhông hợp khẩu vị của cô à, có cần đổi mónkhác không?”“Không cần.” Kiều Bích Ngọc đặt thìa xuống,thì thầm: “Tôi chỉ nghĩ tới một việc.”Nghĩ lại, có phải gần đây cô nghi ngờ quánặng hay không, cô nên tin tưởng Quách CaoMinh.Có phải cô nên nói chuyện tối qua gặpĐường Tuấn Nghĩa cho anh hay không?

Chương 170: Tối nay anh muốn em, nhẹ một chút

Lúc trở lại khách sạn, đã gần rạng sáng.

“Đợi một chút.”

Nhìn nhân viên phục vụ trong khách sạn tự

mình cầm thẻ phòng tới mở cửa cho bọn họ,

Kiều Bích Ngọc nhìn cánh cửa trước mắt, mở

miệng ngăn cản theo bản năng.

“Đợi cái gì?”

Quách Cao Minh chú ý tới người phụ nữ bên

cạnh tâm sự nặng nề, trên đường trở về cô luôn

im lặng không nói lời nào.

Kiều Bích Ngọc vừa định mở miệng nói một

cái cớ, nhưng mà nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén

quá thâm thúy của anh, cô không nghĩ ra được lý

do.

“Đi ngủ sớm một chút đi.”

Không còn sớm nữa, Quách Cao Minh

không hiểu nổi người phụ nữ này có tâm tư gì.

Cửa phòng mở ra, nhân viên phục vụ lập tức

cung kính bật đèn giúp bọn, trước mắt là một

vùng ánh sáng, sáng như ban ngày.

Kiểu Bích Ngọc cứng đờ ở cửa phòng, vẻ

mặt khẩn trương.

“Nghĩ gì thế?”

Quách Cao Minh thấy cô không cử động, tối

nay cô rất kỳ lạ.

Cô không trả lời anh, ánh mắt nhìn thẳng về

phía giường lớn trong phòng ngủ, tâm tư hỗn

loạn phức tạp, mang theo chút khẩn trương.

“Em đang nhìn gì thế?”

Anh cảm thấy cô thất thần, cô ngay cả nói

chuyện với anh cũng không chuyên chú, không

hiểu sao anh hơi tức giận, Quách Cao Minh xoay

người tiến lên, cơ thể cao lớn của Quách Cao

Minh chiếm cứ hết tầm mắt của cô.

Anh mở miệng lần nữa, giọng nói trầm thấp

gọi tên cô: “Kiều Bích Ngọc”

“Có, có chuyện gì?”

Trong lúc kinh ngạc cô mới lấy lại tỉnh thần,

trong đôi mắt không thể che giấu được chột dạ.

“Em vẫn luôn nhìn về phía bên giường.”

Quách Cao Minh hơi híp mắt, nhìn chằm chằm

đôi mắt cô.

Ánh mắt cô sáng ngời, trắng đen rõ ràng, rất

đẹp, nhưng không hiểu sao lại hoảng sợ.

“Em vẫn luôn nhìn bên giường, chỗ đó có

người sao?”

Anh mới nói xong đã đi về phía phòng ngủ,

Kiều Bích Ngọc kinh hoảng muốn kéo tay anh

theo phản xạ.

Nhưng Quách Cao Minh chân dài, chỉ mấy

bước là đi tới bên giường, quay đầu nhìn kỹ

người phụ nữ phía sau một cái.

Tay phải nắm lấy góc chăn, vén mạnh ra.

Sắc mặt Kiều Bích Ngọc trắng bệch, trái tim

thấp thỏm.

Ánh mắt đều tập trung nhìn phía trước…

Trên chiếc giường hơn hai mét trống không,

không có gì cả.

Lúc này Kiều Bích Ngọc mới âm thầm thở

phào nhẹ nhõm một hơi, anh đi tới.

“Phái người tìm kiếm trong này một lần, nhất

là phòng của mợ chủ, phòng tắm, phòng thay

quần áo..” Quách Cao Minh gần như là lúc cô

mới thả lỏng một giây, lập tức sẵng giọng ra lệnh.

Phòng tổng thống này khoảng hơn một trăm

bảy mươi mét vuông, nếu có người trốn ở đây,

mà lúc trước anh phái người tiến vào không tìm

thấy, như vậy… Ánh mắt anh phức tạp nhìn về

phía giường lớn ở phòng ngủ chính.

Trốn ở trong chăn.

Cùng cô nằm cạnh nhau?

Quách Cao Minh nghĩ như vậy, sắc mặt lập

tức thay đổi.

Anh quay người, phát hiện người phụ nữ

phía sau đã đứng ở ban công.

Kiều Bích Ngọc đến bên ban công, vẻ mặt

cô hoảng hốt nhìn bầu trời đêm, cô không dám

quay đầu, không dám nhìn thẳng anh, sợ bị

Quách Cao Minh nhìn ra được manh mối.

Cô rất muốn hỏi vì sao Quách Cao Minh phải

phái người tìm Đường Tuấn Nghĩa?

Nhưng theo hiểu biết của cô, người mà

Quách Cao Minh muốn tìm, hơn phân nửa là đắc

tội anh, cô còn nhớ rõ khi ở tầng hầm ngầm,

Quách Cao Minh đối phó với kẻ địch của mình

tàn nhẫn cỡ nào.

Lúc này, cô không dám hỏi.

Tâm trạng khẩn trương, bị người đàn ông

phía sau tiến lại

gần, Kiểu Bích Ngọc không quay đầu, đã cảm

nhận được anh tức giận di tới.

Làm sao bây giờ?

Không thể gạt được anh.

Trong lúc bối rối cô nhớ tới một chuyện, mở

miệng nói: “Hà, Hà Thủy Tiên khiến Mỹ Duy chịu

tiếng xấu thay người khác.” Giọng nói của cô hơi

gấp gáp, cố ý đề cao giọng che lấp chột dạ.

“Mỹ Duy không làm gì sai, vì sao…”

Kiều Bích Ngọc hi vọng có thể cố tình gây

sự lừa dối qua cửa như vậy, nhưng câu nói kế

tiếp của cô không thể nói tiếp, cánh tay đã bị

Quách Cao Minh dùng lực kéo, cả người ngã vào

trong lồng ngực rắn chắc của anh.

“Kiều Bích Ngọc… Anh không thích bộ dạng

này của em.” Quách Cao Minh cúi đầu, đôi mắt

sắc bén nhìn thẳng gương mặt chột dạ của cô.

Không thích em hoảng hốt.

Cô biết ý trong lời nói của anh, còn có tức

giận trong lời nói của anh.

Cô ngượng ngùng mấp máy môi, muốn nói

gì đó, nhưng vẫn chần chừ.

Gương mặt Quách Cao Minh lạnh lùng,

không có tính nhẫn nại, tay phải để sau gáy cô,

đôi môi mỏng hơi mở ra hôn xuống, m*t cắn

cánh môi mềm mại của cô.

Cô bất ngờ không phòng bị, nhịp tim đập rối

loạn, cơ thể trầm luân theo bản năng.

Cắn cánh môi bị thương có mùi máu tươi,

hơi đau đớn.

Anh hôn rất dùng lực, anh rất tức giận.

Cơ thể hơi mềm nhữn, trong lúc ý loạn tình

mê, bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc nhớ tới mình

đang mang thai, cô giơ tay ôm lấy cổ anh theo

bản năng, rất không dễ dàng gì mới đẩy được

Quách Cao Minh ra.

“Quách, Quách Cao Minh, em… Đừng như

Vậy, sẽ làm cục cưng bị thương.” Cô nhẹ nhàng

đứt quãng nói, thở gấp nhắc nhở anh.

Nhưng người đàn ông đang triền miên

không buông ra, lập tức bế cô lên, vội vàng đi về

phía giường lớn.

“Kiều Bích Ngọc anh muốn em.”

Ánh mắt nóng bỏng của Quách Cao Minh,

giống như ngày thường vội vàng xao động và

khát vọng nhìn chằm chằm cô, còn có thêm chút

cố chấp và… Bất an.

“Tối nay anh muốn em”

Bất an.

Không biết vì sao, chỉ là trực giác mãnh liệt

đó, giống như lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì đấy…

Khiến tối nay anh rất bực bội bất an.

“Này… Anh làm sao vậy.”

Trong khoang mũi quanh quẩn hơi thở nam

tính, động tác của anh hơi gấp gáp trực tiếp dán

sát lại.

Kiều Bích Ngọc không rõ vì sao anh lại nôn

nóng như thế, sức lực mạnh hơn bình thường, cố

chấp không thể nói rõ được.

Muốn mở miệng hỏi một câu, nhưng cơ thể

bị anh trêu chọc nóng lên, mẫn cảm uốn éo

người, càng giống như muốn mà giả vờ từ chối.

Cuối cùng cô đành phải cúi đầu thỏa hiệp,

nhỏ giọng nói: “Nhẹ một chút.”

Rạng sáng bầu trời tối đen, ngoài cửa gió

đêm thổi vào, gió mùa hè mang theo cảm giác

mát mẻ, nhưng không thổi tan được kiều diễm

trong phòng.

Mặc sức phóng túng.

Trước đây thường xuyên nghe nói, con nhà

giàu xa hoa trụy lạc, ngợp ở trong nơi vàng son,

hàng đêm sênh ca tận tình làm càn.

Con nhà giàu nhà người ta hàng đêm sênh

ca thế nào, Kiểu Bích Ngọc không rõ, nhưng

Quách Cao Minh chắc chắn sẽ không tới quán

bar để phóng túng chính mình, cho nên tối hôm

qua anh rất không bình thường.

Lúc cô tỉnh lại, đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Người đàn ông ở bên cạnh đã rời giường, vẻ

mặt Kiều Bích Ngọc ủ rũ, có chút tức giận bất

bình đánh mạnh vào gối, coi như là phát tiết:

“Tên đàn ông thối.

“Mợ chủ, buổi sáng tốt lành.”

Đợi Kiều Bích Ngọc tắm rửa xong, thay quần

áo đi ra, đúng lúc quản lý nữ tới gõ cửa, mang

theo mỉm cười đẩy toa đồ ăn có cháo hải sâm và

chút điểm tâm khác vào: “Cô mới tỉnh ngủ sao,

có muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa không.”

Buổi sáng tốt lành sao?

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc không thay đổi, nhìn

mặt trời chói chang nóng rát bên ngoài cửa sổ.

Quả nhiên Châu Mỹ Duy nói đúng, làm việc

cho nhà tư bản, đều phải vi phạm lương tâm, lời

được ít tiền đúng là không dễ dàng.

Nhưng Kiều Bích Ngọc đối với việc cô mới

tỉnh ngủ, quản lý nữ của khách sạn “đúng lúc”

bưng cháo vào có chút tò mò, cô nhướng mày,

ánh mắt nhìn một vòng xung quanh.

Đặc biệt lắp camera theo dõi mình sao?

“Quách Cao Minh đâu?” Rõ ràng là giọng nói

của cô trở nên nghiêm túc hơn.

Quản lý nữ được phái tới gọi Kiều Bích Ngọc

hơi kinh ngạc, cô ta hành nghề nhiều năm tất

nhiên là rất am hiểu tùy mặt gửi lời, đặt cháo và

bánh ngọt lên bàn, giọng nói của cô ta ôn hòa

giải thích: “Sáng nay anh Cao Minh bảo chúng

tôi chuẩn bị bữa sáng cho cô.”

Những thứ này là bữa sáng, chỉ vì cô ngủ

dậy muộn.

Quản lý nữ nở nụ cười đúng tiêu chuẩn:

“Chúng tôi không đặt camera ở trong phòng cô,

mong cô yên tâm.”

Kiều Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, bỗng

nhiên im lặng.

Cô ngồi xuống, dùng thìa ăn một miếng

cháo, quản lý nữ chú ý tới tâm trạng cô không

tốt, quan tâm nói một câu: “Mợ chủ, cháo này

không hợp khẩu vị của cô à, có cần đổi món

khác không?”

“Không cần.” Kiều Bích Ngọc đặt thìa xuống,

thì thầm: “Tôi chỉ nghĩ tới một việc.”

Nghĩ lại, có phải gần đây cô nghi ngờ quá

nặng hay không, cô nên tin tưởng Quách Cao

Minh.

Có phải cô nên nói chuyện tối qua gặp

Đường Tuấn Nghĩa cho anh hay không?

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 170: Tối nay anh muốn em, nhẹ một chútLúc trở lại khách sạn, đã gần rạng sáng.“Đợi một chút.”Nhìn nhân viên phục vụ trong khách sạn tựmình cầm thẻ phòng tới mở cửa cho bọn họ,Kiều Bích Ngọc nhìn cánh cửa trước mắt, mởmiệng ngăn cản theo bản năng.“Đợi cái gì?”Quách Cao Minh chú ý tới người phụ nữ bêncạnh tâm sự nặng nề, trên đường trở về cô luônim lặng không nói lời nào.Kiều Bích Ngọc vừa định mở miệng nói mộtcái cớ, nhưng mà nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bénquá thâm thúy của anh, cô không nghĩ ra được lýdo.“Đi ngủ sớm một chút đi.”Không còn sớm nữa, Quách Cao Minhkhông hiểu nổi người phụ nữ này có tâm tư gì.Cửa phòng mở ra, nhân viên phục vụ lập tứccung kính bật đèn giúp bọn, trước mắt là mộtvùng ánh sáng, sáng như ban ngày.Kiểu Bích Ngọc cứng đờ ở cửa phòng, vẻmặt khẩn trương.“Nghĩ gì thế?”Quách Cao Minh thấy cô không cử động, tốinay cô rất kỳ lạ.Cô không trả lời anh, ánh mắt nhìn thẳng vềphía giường lớn trong phòng ngủ, tâm tư hỗnloạn phức tạp, mang theo chút khẩn trương.“Em đang nhìn gì thế?”Anh cảm thấy cô thất thần, cô ngay cả nóichuyện với anh cũng không chuyên chú, khônghiểu sao anh hơi tức giận, Quách Cao Minh xoayngười tiến lên, cơ thể cao lớn của Quách CaoMinh chiếm cứ hết tầm mắt của cô.Anh mở miệng lần nữa, giọng nói trầm thấpgọi tên cô: “Kiều Bích Ngọc”“Có, có chuyện gì?”Trong lúc kinh ngạc cô mới lấy lại tỉnh thần,trong đôi mắt không thể che giấu được chột dạ.“Em vẫn luôn nhìn về phía bên giường.”Quách Cao Minh hơi híp mắt, nhìn chằm chằmđôi mắt cô.Ánh mắt cô sáng ngời, trắng đen rõ ràng, rấtđẹp, nhưng không hiểu sao lại hoảng sợ.“Em vẫn luôn nhìn bên giường, chỗ đó cóngười sao?”Anh mới nói xong đã đi về phía phòng ngủ,Kiều Bích Ngọc kinh hoảng muốn kéo tay anhtheo phản xạ.Nhưng Quách Cao Minh chân dài, chỉ mấybước là đi tới bên giường, quay đầu nhìn kỹngười phụ nữ phía sau một cái.Tay phải nắm lấy góc chăn, vén mạnh ra.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc trắng bệch, trái timthấp thỏm.Ánh mắt đều tập trung nhìn phía trước…Trên chiếc giường hơn hai mét trống không,không có gì cả.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới âm thầm thởphào nhẹ nhõm một hơi, anh đi tới.“Phái người tìm kiếm trong này một lần, nhấtlà phòng của mợ chủ, phòng tắm, phòng thayquần áo..” Quách Cao Minh gần như là lúc cômới thả lỏng một giây, lập tức sẵng giọng ra lệnh.Phòng tổng thống này khoảng hơn một trămbảy mươi mét vuông, nếu có người trốn ở đây,mà lúc trước anh phái người tiến vào không tìmthấy, như vậy… Ánh mắt anh phức tạp nhìn vềphía giường lớn ở phòng ngủ chính.Trốn ở trong chăn.Cùng cô nằm cạnh nhau?Quách Cao Minh nghĩ như vậy, sắc mặt lậptức thay đổi.Anh quay người, phát hiện người phụ nữphía sau đã đứng ở ban công.Kiều Bích Ngọc đến bên ban công, vẻ mặtcô hoảng hốt nhìn bầu trời đêm, cô không dámquay đầu, không dám nhìn thẳng anh, sợ bịQuách Cao Minh nhìn ra được manh mối.Cô rất muốn hỏi vì sao Quách Cao Minh phảiphái người tìm Đường Tuấn Nghĩa?Nhưng theo hiểu biết của cô, người màQuách Cao Minh muốn tìm, hơn phân nửa là đắctội anh, cô còn nhớ rõ khi ở tầng hầm ngầm,Quách Cao Minh đối phó với kẻ địch của mìnhtàn nhẫn cỡ nào.Lúc này, cô không dám hỏi.Tâm trạng khẩn trương, bị người đàn ôngphía sau tiến lạigần, Kiểu Bích Ngọc không quay đầu, đã cảmnhận được anh tức giận di tới.Làm sao bây giờ?Không thể gạt được anh.Trong lúc bối rối cô nhớ tới một chuyện, mởmiệng nói: “Hà, Hà Thủy Tiên khiến Mỹ Duy chịutiếng xấu thay người khác.” Giọng nói của cô hơigấp gáp, cố ý đề cao giọng che lấp chột dạ.“Mỹ Duy không làm gì sai, vì sao…”Kiều Bích Ngọc hi vọng có thể cố tình gâysự lừa dối qua cửa như vậy, nhưng câu nói kếtiếp của cô không thể nói tiếp, cánh tay đã bịQuách Cao Minh dùng lực kéo, cả người ngã vàotrong lồng ngực rắn chắc của anh.“Kiều Bích Ngọc… Anh không thích bộ dạngnày của em.” Quách Cao Minh cúi đầu, đôi mắtsắc bén nhìn thẳng gương mặt chột dạ của cô.Không thích em hoảng hốt.Cô biết ý trong lời nói của anh, còn có tứcgiận trong lời nói của anh.Cô ngượng ngùng mấp máy môi, muốn nóigì đó, nhưng vẫn chần chừ.Gương mặt Quách Cao Minh lạnh lùng,không có tính nhẫn nại, tay phải để sau gáy cô,đôi môi mỏng hơi mở ra hôn xuống, m*t cắncánh môi mềm mại của cô.Cô bất ngờ không phòng bị, nhịp tim đập rốiloạn, cơ thể trầm luân theo bản năng.Cắn cánh môi bị thương có mùi máu tươi,hơi đau đớn.Anh hôn rất dùng lực, anh rất tức giận.Cơ thể hơi mềm nhữn, trong lúc ý loạn tìnhmê, bỗng nhiên Kiều Bích Ngọc nhớ tới mìnhđang mang thai, cô giơ tay ôm lấy cổ anh theobản năng, rất không dễ dàng gì mới đẩy đượcQuách Cao Minh ra.“Quách, Quách Cao Minh, em… Đừng nhưVậy, sẽ làm cục cưng bị thương.” Cô nhẹ nhàngđứt quãng nói, thở gấp nhắc nhở anh.Nhưng người đàn ông đang triền miênkhông buông ra, lập tức bế cô lên, vội vàng đi vềphía giường lớn.“Kiều Bích Ngọc anh muốn em.”Ánh mắt nóng bỏng của Quách Cao Minh,giống như ngày thường vội vàng xao động vàkhát vọng nhìn chằm chằm cô, còn có thêm chútcố chấp và… Bất an.“Tối nay anh muốn em”Bất an.Không biết vì sao, chỉ là trực giác mãnh liệtđó, giống như lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì đấy…Khiến tối nay anh rất bực bội bất an.“Này… Anh làm sao vậy.”Trong khoang mũi quanh quẩn hơi thở namtính, động tác của anh hơi gấp gáp trực tiếp dánsát lại.Kiều Bích Ngọc không rõ vì sao anh lại nônnóng như thế, sức lực mạnh hơn bình thường, cốchấp không thể nói rõ được.Muốn mở miệng hỏi một câu, nhưng cơ thểbị anh trêu chọc nóng lên, mẫn cảm uốn éongười, càng giống như muốn mà giả vờ từ chối.Cuối cùng cô đành phải cúi đầu thỏa hiệp,nhỏ giọng nói: “Nhẹ một chút.”Rạng sáng bầu trời tối đen, ngoài cửa gióđêm thổi vào, gió mùa hè mang theo cảm giácmát mẻ, nhưng không thổi tan được kiều diễmtrong phòng.Mặc sức phóng túng.Trước đây thường xuyên nghe nói, con nhàgiàu xa hoa trụy lạc, ngợp ở trong nơi vàng son,hàng đêm sênh ca tận tình làm càn.Con nhà giàu nhà người ta hàng đêm sênhca thế nào, Kiểu Bích Ngọc không rõ, nhưngQuách Cao Minh chắc chắn sẽ không tới quánbar để phóng túng chính mình, cho nên tối hômqua anh rất không bình thường.Lúc cô tỉnh lại, đã là giữa trưa ngày hôm sau.Người đàn ông ở bên cạnh đã rời giường, vẻmặt Kiều Bích Ngọc ủ rũ, có chút tức giận bấtbình đánh mạnh vào gối, coi như là phát tiết:“Tên đàn ông thối.“Mợ chủ, buổi sáng tốt lành.”Đợi Kiều Bích Ngọc tắm rửa xong, thay quầnáo đi ra, đúng lúc quản lý nữ tới gõ cửa, mangtheo mỉm cười đẩy toa đồ ăn có cháo hải sâm vàchút điểm tâm khác vào: “Cô mới tỉnh ngủ sao,có muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa không.”Buổi sáng tốt lành sao?Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc không thay đổi, nhìnmặt trời chói chang nóng rát bên ngoài cửa sổ.Quả nhiên Châu Mỹ Duy nói đúng, làm việccho nhà tư bản, đều phải vi phạm lương tâm, lờiđược ít tiền đúng là không dễ dàng.Nhưng Kiều Bích Ngọc đối với việc cô mớitỉnh ngủ, quản lý nữ của khách sạn “đúng lúc”bưng cháo vào có chút tò mò, cô nhướng mày,ánh mắt nhìn một vòng xung quanh.Đặc biệt lắp camera theo dõi mình sao?“Quách Cao Minh đâu?” Rõ ràng là giọng nóicủa cô trở nên nghiêm túc hơn.Quản lý nữ được phái tới gọi Kiều Bích Ngọchơi kinh ngạc, cô ta hành nghề nhiều năm tấtnhiên là rất am hiểu tùy mặt gửi lời, đặt cháo vàbánh ngọt lên bàn, giọng nói của cô ta ôn hòagiải thích: “Sáng nay anh Cao Minh bảo chúngtôi chuẩn bị bữa sáng cho cô.”Những thứ này là bữa sáng, chỉ vì cô ngủdậy muộn.Quản lý nữ nở nụ cười đúng tiêu chuẩn:“Chúng tôi không đặt camera ở trong phòng cô,mong cô yên tâm.”Kiều Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, bỗngnhiên im lặng.Cô ngồi xuống, dùng thìa ăn một miếngcháo, quản lý nữ chú ý tới tâm trạng cô khôngtốt, quan tâm nói một câu: “Mợ chủ, cháo nàykhông hợp khẩu vị của cô à, có cần đổi mónkhác không?”“Không cần.” Kiều Bích Ngọc đặt thìa xuống,thì thầm: “Tôi chỉ nghĩ tới một việc.”Nghĩ lại, có phải gần đây cô nghi ngờ quánặng hay không, cô nên tin tưởng Quách CaoMinh.Có phải cô nên nói chuyện tối qua gặpĐường Tuấn Nghĩa cho anh hay không?

Chương 170