Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 171
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 171: Ngoại trừ sinh con cho anh ấy, cô còn giúp anh ấy được cái gì nữaHôm nay là ngày tổ chức tiệc sinh nhật chomụ phù thủy nhà họ Đường kia, buổi chiều haigiờ chuẩn bị xuất phát, Kiều Bích Ngọc cho rằnglà Quách Cao Minh gõ cửa bước vào, nhưng vừangẩng đầu lên đã trông thấy một vị “kháchkhông mời mà đến”.Kiều Bích Ngọc xụ mặt, nhìn người phụ nữtrước mắt.Nhất định là cô ta tới đây để tìm anh.“Sáng nay Quách Cao Minh đã ra ngoài rồi.”Kiểu Bích Ngọc không muốn khách sáo hànhuyên với đối phương, giọng nói lạnh lùng rõràng muốn đuổi người.“Tôi biết.”Hà Thủy Tiên nở nụ cười, nhẹ giọng đáp mộtcâu, giống như hoàn toàn không ngại tư thái bàixích của cô.“Sáng nay hơn bảy giờ anh ấy tới bệnh việnthăm tôi, giúp tôi làm thủ tục xuất viện… Hômnay Cao Minh bận rộn nhiều việc, lát nữa có lẽ côphải tự mình tới nhà họ Đường.”Giọng điệu của cô ta rất tự nhiên, lúc nóinhững lời này nâng giọng, Kiều Bích Ngọc nghesao cũng cảm thấy khó nghe.“Cô Hà, Quách Cao Minh là bạn cũ lâu nămvới cô, anh ấy quan tâm cô là chuyện nên làm”Kiều Bích Ngọc không hề che giấu tâm trạng khóchịu của mình.“Nhưng có vài việc, không cần cô quá haotâm tổn trí suy đoán, cho dù Quách Cao Minhbận hơn nữa thì nhất định cũng sẽ về nhà đóntôi“ Đến câu cuối, giọng cô nhấn mạnh thêmmột chút.Hà Thủy Tiên nghe thấy giọng điệu chắcchắn này của cô thì giật mình, không lập tứcphản bác.Nếu như người khác nói vậy không khỏi quámức ngông cuồng, chuyện Quách Cao Minh nhấtđịnh sẽ làm, ai dám khẳng định như vậy chứ,nhưng người phụ nữ trước mắt lại dám.Kiều Bích Ngọc…Hà Thủy Tiên đứng đấy, bỗng dưng nhìn“”mợ chủ nhà họ Quách” này với ánh mắt phứctạp, cô dựa vào đâu mà kiêu ngạo như vậy.Kiều Bích Ngọc bị cô nhìn tới mất kiên nhẫn,trực tiếp đứng dậy khỏi sofa.Cô nghiêng đầu, không muốn nhìn ánh mắtsắc bén kia, có lẽ Hà Thủy Tiên đã lăn lộn trênthương trường lâu rồi, cả ánh mắt cũng mangtheo sự tàn nhẫn.Kiều Bích Ngọc cũng chú ý tới, hôm nay HàThủy Tiên mặc một chiếc váy dài không tay inhoa màu vàng nhạt bằng lụa trắng, rất hiếm khithấy cô ta mặc trong trẻo xinh đẹp như vậy, tayphải còn xách một túi giấy đựng quà xinh xắn,như thể vừa trở về từ trung tâm thương mại caocấp.“Cô Hà, không còn chuyện gì nữa thì phiềncô ra ngoài.”Kiều Bích Ngọc không muốn xung đột chínhdiện với cô ta, dù sao đó cũng là bạn của QuáchCao Minh và Lục Khánh Nam, nhưng cô khó chịuvới cái người họ Hà này, tất nhiên sẽ không giả bộ.“Thật ra tôi tới để tìm cô”Hà Thủy Tiên vẫn đứng đó, không hề có ýđịnh đi, sắc mặt của cô ta hơi nghiêm túc: “BíchNgọc, tôi biết vì chuyện của Châu Mỹ Duy, có lẽcô không vui lắm, nhưng tôi thật sự xin lỗichuyện bạn của cô, có điều công ty có quy tắccủa công ty, tối qua Mỹ Duy tự tiện mở miệngchọc tổng giám đốc Mạc nổi giận, chúng tôikhông thể vì một nhân viên mà…Kiều Bích Ngọc càng nghe cô ta nói, sắcmặt càng tối lại.Rõ ràng lấy Châu Mỹ Duy làm vũ khí để sửdụng mà còn có mặt mũi ăn nói hùng hồn đạo lýto lớn như vậy, hừ!“Bích Ngọc, cô đừng lo, tôi đảm bảo với côlần này Mỹ Duy nghỉ việc sẽ không ảnh hưởngxấu tới sơ yếu lý lịch của cô ấy, hơn nữa côngviệc sau này của cô ấy, tôi cũng có thể giúp.”“Không cần.”Hà Thủy Tiên thấy cô lạnh mặt, lời nói cũngngừng lại, dịu giọng, đưa túi quà tỉnh xảo trongtay tới, vẫn là giọng nói ôn hòa ấm áp kia: “BíchNgọc, món quà này cô nhận đi.”Kiều Bích Ngọc liếc túi quà tặng này, xem ralà thứ rất quý giá.Nhưng cô không thèm.“Là Quách Cao Minh kêu tôi mua cho cô.”Thủy Tiên cũng đã sớm đoán được cô sẽ khôngnhận, quan tâm như chị gái giải thích một câu:“Bên cạnh Cao Minh chỉ có một người bạn gái làtôi, vì vậy chỉ có thể nhờ tôi đưa cho cô món quànhỏ, Bích Ngọc, cô nhận đi, đây là tấm lòng củaanh ấy.”Kiều Bích Ngọc mặc kệ cô ta, ánh mắt cóchút sát khí, trừng mắt nhìn túi quà tặng in mộthàng tiếng Ý màu đen thiếp vàng.Hay lắm, vốn chỉ hơi phiển muộn, bây giờtrực tiếp khiến cô tức đến muốn mắng người.Tại sao phải tìm phụ nữ mua quà cho cô, cốtình còn là Hà Thủy Tiên, cô càng không muốn.“Bích Ngọc, thật ra tối qua tôi có hơi lo lắngcô sẽ thổi gió bên tai Cao Minh, may mà cô cũnghiểu chuyện của công ty, nếu không tôi thật sựkhông biết nên xử lý thế nào, chuyện của tổnggiám đốc Mạc liên quan rất lớn, lỡ như Cao Minhthật sự vì cô…”Kiều Bích Ngọc thật sự nghe không lọt, nhịnmột chút, thò tay nhanh chóng giành lấy cái túiquà tặng không thể giải thích được từ tay cô ta,hơi nghiến răng nghiến lợi đáp lại một câu:“Quách Cao Minh có nhân viên ưu tú như cô,đúng là phúc của anh ấy.”“Đúng vậy, tôi và anh ấy cùng cố gắng phấnđấu nhiều năm như vậy, quả thực không dễdàng.”Hà Thủy Tiên thấy trên tay mình trống rỗng,vốn dĩ là cho cô, nhưng thấy cô nhận dứt khoátnhư vậy, trong lòng luôn có chút khó chịu, cảgiọng điệu nói chuyện cũng lạnh xuống: “Tôikhông giống như cô, ngoại trừ sinh con cho anhấy ra, cô thật sự không giúp được gì cho anh ấy.”Trong nháy mắt, vẻ mặt của Kiều Bích Ngọccăng cứng.Hà Thủy Tiên lại như không trông thấy sắcmặt tối sầm của cô, tiếp tục cười nói: “Quả thựctập đoàn IP&G rất khổng lồ, nhưng không ai trênthương trường có thể đảm bảo nó sẽ là vị vuamãi mãi, cho dù nhà họ Quách có gốc rễ bêntrong, nhưng hiện tại tập đoàn IP&G đã đủ khiếnthế hệ trước tự hào.”“Những thành tích này chúng ta đều nhìnthấy hết, nhưng cô vĩnh viễn sẽ không biếtQuách Cao Minh ở vị trí này phải đối mặt với baonhiêu khó khăn, cho dù cô biết… Có lẽ cô cũngchỉ có thể ở nhà dưỡng thai, Kiều Bích Ngọc,việc cô có thể làm chính là đừng làm phiền anhấy”“Quách Cao Minh sống rất mệt, cô khônghiểu anh ấy”Không hiểu anh.Quả thực không hiểu.Kiều Bích Ngọc cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt thẫnthờ nhìn thẳng vào cô ta, một lúc lâu sau vẫnkhông lên tiếng.“Thủy Tiên cũng ở đây à?”“ Đột nhiên ngoàicửa vang lên một giọng nói, phá vỡ sự yên tĩnhkỳ lạ này.Kiều Bích Ngọc chậm rãi xoay người, bọn họđã tới.“Bọn anh đến đón Kiều Bích Ngọc, bây giờđang chuẩn bị đến nhà họ Đường, Thủy Tiên đichung với bọn anh nhé.” Lục Khánh Nam tùy ýnói một câu.“Cho dù Quách Cao Minh bận hơn nữa thìnhất định cũng sẽ về nhà đón tôi.”Vừa rồi cô đã nói như vậy.Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi thay đổi, khônkhéo trong mắt xưa giờ trở nên hơi khó chịu.Cô ta cố gắng nói với giọng tự nhiên: “Emkhông đến nhà họ Đường đâu, tối qua say rượuđầu còn hơi choáng.“ Nói xong, cô ta như nghĩtới điều gì, hơi khựng lại một chút, quay đầu nhìnvề phía một người đàn ông khác, giọng nói củacô ta cũng hơi trầm xuống: “Nếu như hôm naynhìn thấy anh ấy trên bữa tiệc thì nhớ nói cho embiết.”“Ừ””Quách Cao Minh lên tiếng, nhưng khôngngẩng đầu nhìn cô ta.Anh vừa vào cửa đã đi đến bên cạnh KiềuBích Ngọc, như chú ý thấy cổ áo của người phụnữ này hơi lệch, bàn tay to lớn kia rất tự nhiênchỉnh lại cho cô.Mắt Hà Thủy Tiên rơi vào cổ Kiều Bích Ngọc,mơ hồ có thể trông thấy dấu hôn, thật chướng mắt.“Hôm nay mọi người chơi vui vẻ nhé.” Nétmặt cô ta hơi lúng túng, giống như không muốntrông thấy cảnh tượng này, xoay người trực tiếpbỏ đi.Kiều Bích Ngọc thấy bước chân Hà ThủyTiên vội vã như vậy thì thấy lạ, vừa rồi cô đuổicũng không chịu đi mà.“Cô Hà, cô đừng đi nhanh như vậy, tôi cómột việc muốn hỏi cô.Kiều Bích Ngọc trực tiếp nói với bóng lưngcó chút gấp gáp của cô ta: “Cô Hà, cô thật sự làbạn gái của Đường Tuấn Nghĩa hả?”Cơ thể Hà Thủy Tiên hơi chấn động, bướcchân chột dạ chần chừ, nhưng cô ta khôngngừng lại, tiếp tục ra ngoài.
Chương 171: Ngoại trừ sinh con cho anh ấy, cô còn giúp anh ấy được cái gì nữa
Hôm nay là ngày tổ chức tiệc sinh nhật cho
mụ phù thủy nhà họ Đường kia, buổi chiều hai
giờ chuẩn bị xuất phát, Kiều Bích Ngọc cho rằng
là Quách Cao Minh gõ cửa bước vào, nhưng vừa
ngẩng đầu lên đã trông thấy một vị “khách
không mời mà đến”.
Kiều Bích Ngọc xụ mặt, nhìn người phụ nữ
trước mắt.
Nhất định là cô ta tới đây để tìm anh.
“Sáng nay Quách Cao Minh đã ra ngoài rồi.”
Kiểu Bích Ngọc không muốn khách sáo hàn
huyên với đối phương, giọng nói lạnh lùng rõ
ràng muốn đuổi người.
“Tôi biết.”
Hà Thủy Tiên nở nụ cười, nhẹ giọng đáp một
câu, giống như hoàn toàn không ngại tư thái bài
xích của cô.
“Sáng nay hơn bảy giờ anh ấy tới bệnh viện
thăm tôi, giúp tôi làm thủ tục xuất viện… Hôm
nay Cao Minh bận rộn nhiều việc, lát nữa có lẽ cô
phải tự mình tới nhà họ Đường.”
Giọng điệu của cô ta rất tự nhiên, lúc nói
những lời này nâng giọng, Kiều Bích Ngọc nghe
sao cũng cảm thấy khó nghe.
“Cô Hà, Quách Cao Minh là bạn cũ lâu năm
với cô, anh ấy quan tâm cô là chuyện nên làm”
Kiều Bích Ngọc không hề che giấu tâm trạng khó
chịu của mình.
“Nhưng có vài việc, không cần cô quá hao
tâm tổn trí suy đoán, cho dù Quách Cao Minh
bận hơn nữa thì nhất định cũng sẽ về nhà đón
tôi“ Đến câu cuối, giọng cô nhấn mạnh thêm
một chút.
Hà Thủy Tiên nghe thấy giọng điệu chắc
chắn này của cô thì giật mình, không lập tức
phản bác.
Nếu như người khác nói vậy không khỏi quá
mức ngông cuồng, chuyện Quách Cao Minh nhất
định sẽ làm, ai dám khẳng định như vậy chứ,
nhưng người phụ nữ trước mắt lại dám.
Kiều Bích Ngọc…
Hà Thủy Tiên đứng đấy, bỗng dưng nhìn
“”mợ chủ nhà họ Quách” này với ánh mắt phức
tạp, cô dựa vào đâu mà kiêu ngạo như vậy.
Kiều Bích Ngọc bị cô nhìn tới mất kiên nhẫn,
trực tiếp đứng dậy khỏi sofa.
Cô nghiêng đầu, không muốn nhìn ánh mắt
sắc bén kia, có lẽ Hà Thủy Tiên đã lăn lộn trên
thương trường lâu rồi, cả ánh mắt cũng mang
theo sự tàn nhẫn.
Kiều Bích Ngọc cũng chú ý tới, hôm nay Hà
Thủy Tiên mặc một chiếc váy dài không tay in
hoa màu vàng nhạt bằng lụa trắng, rất hiếm khi
thấy cô ta mặc trong trẻo xinh đẹp như vậy, tay
phải còn xách một túi giấy đựng quà xinh xắn,
như thể vừa trở về từ trung tâm thương mại cao
cấp.
“Cô Hà, không còn chuyện gì nữa thì phiền
cô ra ngoài.”
Kiều Bích Ngọc không muốn xung đột chính
diện với cô ta, dù sao đó cũng là bạn của Quách
Cao Minh và Lục Khánh Nam, nhưng cô khó chịu
với cái người họ Hà này, tất nhiên sẽ không giả bộ.
“Thật ra tôi tới để tìm cô”
Hà Thủy Tiên vẫn đứng đó, không hề có ý
định đi, sắc mặt của cô ta hơi nghiêm túc: “Bích
Ngọc, tôi biết vì chuyện của Châu Mỹ Duy, có lẽ
cô không vui lắm, nhưng tôi thật sự xin lỗi
chuyện bạn của cô, có điều công ty có quy tắc
của công ty, tối qua Mỹ Duy tự tiện mở miệng
chọc tổng giám đốc Mạc nổi giận, chúng tôi
không thể vì một nhân viên mà…
Kiều Bích Ngọc càng nghe cô ta nói, sắc
mặt càng tối lại.
Rõ ràng lấy Châu Mỹ Duy làm vũ khí để sử
dụng mà còn có mặt mũi ăn nói hùng hồn đạo lý
to lớn như vậy, hừ!
“Bích Ngọc, cô đừng lo, tôi đảm bảo với cô
lần này Mỹ Duy nghỉ việc sẽ không ảnh hưởng
xấu tới sơ yếu lý lịch của cô ấy, hơn nữa công
việc sau này của cô ấy, tôi cũng có thể giúp.”
“Không cần.”
Hà Thủy Tiên thấy cô lạnh mặt, lời nói cũng
ngừng lại, dịu giọng, đưa túi quà tỉnh xảo trong
tay tới, vẫn là giọng nói ôn hòa ấm áp kia: “Bích
Ngọc, món quà này cô nhận đi.”
Kiều Bích Ngọc liếc túi quà tặng này, xem ra
là thứ rất quý giá.
Nhưng cô không thèm.
“Là Quách Cao Minh kêu tôi mua cho cô.”
Thủy Tiên cũng đã sớm đoán được cô sẽ không
nhận, quan tâm như chị gái giải thích một câu:
“Bên cạnh Cao Minh chỉ có một người bạn gái là
tôi, vì vậy chỉ có thể nhờ tôi đưa cho cô món quà
nhỏ, Bích Ngọc, cô nhận đi, đây là tấm lòng của
anh ấy.”
Kiều Bích Ngọc mặc kệ cô ta, ánh mắt có
chút sát khí, trừng mắt nhìn túi quà tặng in một
hàng tiếng Ý màu đen thiếp vàng.
Hay lắm, vốn chỉ hơi phiển muộn, bây giờ
trực tiếp khiến cô tức đến muốn mắng người.
Tại sao phải tìm phụ nữ mua quà cho cô, cố
tình còn là Hà Thủy Tiên, cô càng không muốn.
“Bích Ngọc, thật ra tối qua tôi có hơi lo lắng
cô sẽ thổi gió bên tai Cao Minh, may mà cô cũng
hiểu chuyện của công ty, nếu không tôi thật sự
không biết nên xử lý thế nào, chuyện của tổng
giám đốc Mạc liên quan rất lớn, lỡ như Cao Minh
thật sự vì cô…”
Kiều Bích Ngọc thật sự nghe không lọt, nhịn
một chút, thò tay nhanh chóng giành lấy cái túi
quà tặng không thể giải thích được từ tay cô ta,
hơi nghiến răng nghiến lợi đáp lại một câu:
“Quách Cao Minh có nhân viên ưu tú như cô,
đúng là phúc của anh ấy.”
“Đúng vậy, tôi và anh ấy cùng cố gắng phấn
đấu nhiều năm như vậy, quả thực không dễ
dàng.”
Hà Thủy Tiên thấy trên tay mình trống rỗng,
vốn dĩ là cho cô, nhưng thấy cô nhận dứt khoát
như vậy, trong lòng luôn có chút khó chịu, cả
giọng điệu nói chuyện cũng lạnh xuống: “Tôi
không giống như cô, ngoại trừ sinh con cho anh
ấy ra, cô thật sự không giúp được gì cho anh ấy.”
Trong nháy mắt, vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc
căng cứng.
Hà Thủy Tiên lại như không trông thấy sắc
mặt tối sầm của cô, tiếp tục cười nói: “Quả thực
tập đoàn IP&G rất khổng lồ, nhưng không ai trên
thương trường có thể đảm bảo nó sẽ là vị vua
mãi mãi, cho dù nhà họ Quách có gốc rễ bên
trong, nhưng hiện tại tập đoàn IP&G đã đủ khiến
thế hệ trước tự hào.”
“Những thành tích này chúng ta đều nhìn
thấy hết, nhưng cô vĩnh viễn sẽ không biết
Quách Cao Minh ở vị trí này phải đối mặt với bao
nhiêu khó khăn, cho dù cô biết… Có lẽ cô cũng
chỉ có thể ở nhà dưỡng thai, Kiều Bích Ngọc,
việc cô có thể làm chính là đừng làm phiền anh
ấy”
“Quách Cao Minh sống rất mệt, cô không
hiểu anh ấy”
Không hiểu anh.
Quả thực không hiểu.
Kiều Bích Ngọc cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt thẫn
thờ nhìn thẳng vào cô ta, một lúc lâu sau vẫn
không lên tiếng.
“Thủy Tiên cũng ở đây à?”“ Đột nhiên ngoài
cửa vang lên một giọng nói, phá vỡ sự yên tĩnh
kỳ lạ này.
Kiều Bích Ngọc chậm rãi xoay người, bọn họ
đã tới.
“Bọn anh đến đón Kiều Bích Ngọc, bây giờ
đang chuẩn bị đến nhà họ Đường, Thủy Tiên đi
chung với bọn anh nhé.” Lục Khánh Nam tùy ý
nói một câu.
“Cho dù Quách Cao Minh bận hơn nữa thì
nhất định cũng sẽ về nhà đón tôi.”
Vừa rồi cô đã nói như vậy.
Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi thay đổi, khôn
khéo trong mắt xưa giờ trở nên hơi khó chịu.
Cô ta cố gắng nói với giọng tự nhiên: “Em
không đến nhà họ Đường đâu, tối qua say rượu
đầu còn hơi choáng.“ Nói xong, cô ta như nghĩ
tới điều gì, hơi khựng lại một chút, quay đầu nhìn
về phía một người đàn ông khác, giọng nói của
cô ta cũng hơi trầm xuống: “Nếu như hôm nay
nhìn thấy anh ấy trên bữa tiệc thì nhớ nói cho em
biết.”
“Ừ””
Quách Cao Minh lên tiếng, nhưng không
ngẩng đầu nhìn cô ta.
Anh vừa vào cửa đã đi đến bên cạnh Kiều
Bích Ngọc, như chú ý thấy cổ áo của người phụ
nữ này hơi lệch, bàn tay to lớn kia rất tự nhiên
chỉnh lại cho cô.
Mắt Hà Thủy Tiên rơi vào cổ Kiều Bích Ngọc,
mơ hồ có thể trông thấy dấu hôn, thật chướng mắt.
“Hôm nay mọi người chơi vui vẻ nhé.” Nét
mặt cô ta hơi lúng túng, giống như không muốn
trông thấy cảnh tượng này, xoay người trực tiếp
bỏ đi.
Kiều Bích Ngọc thấy bước chân Hà Thủy
Tiên vội vã như vậy thì thấy lạ, vừa rồi cô đuổi
cũng không chịu đi mà.
“Cô Hà, cô đừng đi nhanh như vậy, tôi có
một việc muốn hỏi cô.
Kiều Bích Ngọc trực tiếp nói với bóng lưng
có chút gấp gáp của cô ta: “Cô Hà, cô thật sự là
bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa hả?”
Cơ thể Hà Thủy Tiên hơi chấn động, bước
chân chột dạ chần chừ, nhưng cô ta không
ngừng lại, tiếp tục ra ngoài.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 171: Ngoại trừ sinh con cho anh ấy, cô còn giúp anh ấy được cái gì nữaHôm nay là ngày tổ chức tiệc sinh nhật chomụ phù thủy nhà họ Đường kia, buổi chiều haigiờ chuẩn bị xuất phát, Kiều Bích Ngọc cho rằnglà Quách Cao Minh gõ cửa bước vào, nhưng vừangẩng đầu lên đã trông thấy một vị “kháchkhông mời mà đến”.Kiều Bích Ngọc xụ mặt, nhìn người phụ nữtrước mắt.Nhất định là cô ta tới đây để tìm anh.“Sáng nay Quách Cao Minh đã ra ngoài rồi.”Kiểu Bích Ngọc không muốn khách sáo hànhuyên với đối phương, giọng nói lạnh lùng rõràng muốn đuổi người.“Tôi biết.”Hà Thủy Tiên nở nụ cười, nhẹ giọng đáp mộtcâu, giống như hoàn toàn không ngại tư thái bàixích của cô.“Sáng nay hơn bảy giờ anh ấy tới bệnh việnthăm tôi, giúp tôi làm thủ tục xuất viện… Hômnay Cao Minh bận rộn nhiều việc, lát nữa có lẽ côphải tự mình tới nhà họ Đường.”Giọng điệu của cô ta rất tự nhiên, lúc nóinhững lời này nâng giọng, Kiều Bích Ngọc nghesao cũng cảm thấy khó nghe.“Cô Hà, Quách Cao Minh là bạn cũ lâu nămvới cô, anh ấy quan tâm cô là chuyện nên làm”Kiều Bích Ngọc không hề che giấu tâm trạng khóchịu của mình.“Nhưng có vài việc, không cần cô quá haotâm tổn trí suy đoán, cho dù Quách Cao Minhbận hơn nữa thì nhất định cũng sẽ về nhà đóntôi“ Đến câu cuối, giọng cô nhấn mạnh thêmmột chút.Hà Thủy Tiên nghe thấy giọng điệu chắcchắn này của cô thì giật mình, không lập tứcphản bác.Nếu như người khác nói vậy không khỏi quámức ngông cuồng, chuyện Quách Cao Minh nhấtđịnh sẽ làm, ai dám khẳng định như vậy chứ,nhưng người phụ nữ trước mắt lại dám.Kiều Bích Ngọc…Hà Thủy Tiên đứng đấy, bỗng dưng nhìn“”mợ chủ nhà họ Quách” này với ánh mắt phứctạp, cô dựa vào đâu mà kiêu ngạo như vậy.Kiều Bích Ngọc bị cô nhìn tới mất kiên nhẫn,trực tiếp đứng dậy khỏi sofa.Cô nghiêng đầu, không muốn nhìn ánh mắtsắc bén kia, có lẽ Hà Thủy Tiên đã lăn lộn trênthương trường lâu rồi, cả ánh mắt cũng mangtheo sự tàn nhẫn.Kiều Bích Ngọc cũng chú ý tới, hôm nay HàThủy Tiên mặc một chiếc váy dài không tay inhoa màu vàng nhạt bằng lụa trắng, rất hiếm khithấy cô ta mặc trong trẻo xinh đẹp như vậy, tayphải còn xách một túi giấy đựng quà xinh xắn,như thể vừa trở về từ trung tâm thương mại caocấp.“Cô Hà, không còn chuyện gì nữa thì phiềncô ra ngoài.”Kiều Bích Ngọc không muốn xung đột chínhdiện với cô ta, dù sao đó cũng là bạn của QuáchCao Minh và Lục Khánh Nam, nhưng cô khó chịuvới cái người họ Hà này, tất nhiên sẽ không giả bộ.“Thật ra tôi tới để tìm cô”Hà Thủy Tiên vẫn đứng đó, không hề có ýđịnh đi, sắc mặt của cô ta hơi nghiêm túc: “BíchNgọc, tôi biết vì chuyện của Châu Mỹ Duy, có lẽcô không vui lắm, nhưng tôi thật sự xin lỗichuyện bạn của cô, có điều công ty có quy tắccủa công ty, tối qua Mỹ Duy tự tiện mở miệngchọc tổng giám đốc Mạc nổi giận, chúng tôikhông thể vì một nhân viên mà…Kiều Bích Ngọc càng nghe cô ta nói, sắcmặt càng tối lại.Rõ ràng lấy Châu Mỹ Duy làm vũ khí để sửdụng mà còn có mặt mũi ăn nói hùng hồn đạo lýto lớn như vậy, hừ!“Bích Ngọc, cô đừng lo, tôi đảm bảo với côlần này Mỹ Duy nghỉ việc sẽ không ảnh hưởngxấu tới sơ yếu lý lịch của cô ấy, hơn nữa côngviệc sau này của cô ấy, tôi cũng có thể giúp.”“Không cần.”Hà Thủy Tiên thấy cô lạnh mặt, lời nói cũngngừng lại, dịu giọng, đưa túi quà tỉnh xảo trongtay tới, vẫn là giọng nói ôn hòa ấm áp kia: “BíchNgọc, món quà này cô nhận đi.”Kiều Bích Ngọc liếc túi quà tặng này, xem ralà thứ rất quý giá.Nhưng cô không thèm.“Là Quách Cao Minh kêu tôi mua cho cô.”Thủy Tiên cũng đã sớm đoán được cô sẽ khôngnhận, quan tâm như chị gái giải thích một câu:“Bên cạnh Cao Minh chỉ có một người bạn gái làtôi, vì vậy chỉ có thể nhờ tôi đưa cho cô món quànhỏ, Bích Ngọc, cô nhận đi, đây là tấm lòng củaanh ấy.”Kiều Bích Ngọc mặc kệ cô ta, ánh mắt cóchút sát khí, trừng mắt nhìn túi quà tặng in mộthàng tiếng Ý màu đen thiếp vàng.Hay lắm, vốn chỉ hơi phiển muộn, bây giờtrực tiếp khiến cô tức đến muốn mắng người.Tại sao phải tìm phụ nữ mua quà cho cô, cốtình còn là Hà Thủy Tiên, cô càng không muốn.“Bích Ngọc, thật ra tối qua tôi có hơi lo lắngcô sẽ thổi gió bên tai Cao Minh, may mà cô cũnghiểu chuyện của công ty, nếu không tôi thật sựkhông biết nên xử lý thế nào, chuyện của tổnggiám đốc Mạc liên quan rất lớn, lỡ như Cao Minhthật sự vì cô…”Kiều Bích Ngọc thật sự nghe không lọt, nhịnmột chút, thò tay nhanh chóng giành lấy cái túiquà tặng không thể giải thích được từ tay cô ta,hơi nghiến răng nghiến lợi đáp lại một câu:“Quách Cao Minh có nhân viên ưu tú như cô,đúng là phúc của anh ấy.”“Đúng vậy, tôi và anh ấy cùng cố gắng phấnđấu nhiều năm như vậy, quả thực không dễdàng.”Hà Thủy Tiên thấy trên tay mình trống rỗng,vốn dĩ là cho cô, nhưng thấy cô nhận dứt khoátnhư vậy, trong lòng luôn có chút khó chịu, cảgiọng điệu nói chuyện cũng lạnh xuống: “Tôikhông giống như cô, ngoại trừ sinh con cho anhấy ra, cô thật sự không giúp được gì cho anh ấy.”Trong nháy mắt, vẻ mặt của Kiều Bích Ngọccăng cứng.Hà Thủy Tiên lại như không trông thấy sắcmặt tối sầm của cô, tiếp tục cười nói: “Quả thựctập đoàn IP&G rất khổng lồ, nhưng không ai trênthương trường có thể đảm bảo nó sẽ là vị vuamãi mãi, cho dù nhà họ Quách có gốc rễ bêntrong, nhưng hiện tại tập đoàn IP&G đã đủ khiếnthế hệ trước tự hào.”“Những thành tích này chúng ta đều nhìnthấy hết, nhưng cô vĩnh viễn sẽ không biếtQuách Cao Minh ở vị trí này phải đối mặt với baonhiêu khó khăn, cho dù cô biết… Có lẽ cô cũngchỉ có thể ở nhà dưỡng thai, Kiều Bích Ngọc,việc cô có thể làm chính là đừng làm phiền anhấy”“Quách Cao Minh sống rất mệt, cô khônghiểu anh ấy”Không hiểu anh.Quả thực không hiểu.Kiều Bích Ngọc cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt thẫnthờ nhìn thẳng vào cô ta, một lúc lâu sau vẫnkhông lên tiếng.“Thủy Tiên cũng ở đây à?”“ Đột nhiên ngoàicửa vang lên một giọng nói, phá vỡ sự yên tĩnhkỳ lạ này.Kiều Bích Ngọc chậm rãi xoay người, bọn họđã tới.“Bọn anh đến đón Kiều Bích Ngọc, bây giờđang chuẩn bị đến nhà họ Đường, Thủy Tiên đichung với bọn anh nhé.” Lục Khánh Nam tùy ýnói một câu.“Cho dù Quách Cao Minh bận hơn nữa thìnhất định cũng sẽ về nhà đón tôi.”Vừa rồi cô đã nói như vậy.Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi thay đổi, khônkhéo trong mắt xưa giờ trở nên hơi khó chịu.Cô ta cố gắng nói với giọng tự nhiên: “Emkhông đến nhà họ Đường đâu, tối qua say rượuđầu còn hơi choáng.“ Nói xong, cô ta như nghĩtới điều gì, hơi khựng lại một chút, quay đầu nhìnvề phía một người đàn ông khác, giọng nói củacô ta cũng hơi trầm xuống: “Nếu như hôm naynhìn thấy anh ấy trên bữa tiệc thì nhớ nói cho embiết.”“Ừ””Quách Cao Minh lên tiếng, nhưng khôngngẩng đầu nhìn cô ta.Anh vừa vào cửa đã đi đến bên cạnh KiềuBích Ngọc, như chú ý thấy cổ áo của người phụnữ này hơi lệch, bàn tay to lớn kia rất tự nhiênchỉnh lại cho cô.Mắt Hà Thủy Tiên rơi vào cổ Kiều Bích Ngọc,mơ hồ có thể trông thấy dấu hôn, thật chướng mắt.“Hôm nay mọi người chơi vui vẻ nhé.” Nétmặt cô ta hơi lúng túng, giống như không muốntrông thấy cảnh tượng này, xoay người trực tiếpbỏ đi.Kiều Bích Ngọc thấy bước chân Hà ThủyTiên vội vã như vậy thì thấy lạ, vừa rồi cô đuổicũng không chịu đi mà.“Cô Hà, cô đừng đi nhanh như vậy, tôi cómột việc muốn hỏi cô.Kiều Bích Ngọc trực tiếp nói với bóng lưngcó chút gấp gáp của cô ta: “Cô Hà, cô thật sự làbạn gái của Đường Tuấn Nghĩa hả?”Cơ thể Hà Thủy Tiên hơi chấn động, bướcchân chột dạ chần chừ, nhưng cô ta khôngngừng lại, tiếp tục ra ngoài.