Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 172
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 172: Cậu – Quách phải học cách dỗ phụ nữ“Kiều Bích Ngọc, cô thật sự quen ĐườngTuấn Nghĩa hả?”Một chiếc Bugatti màu đen dài vững vàngchạy như bay tới nhà họ Đường, trong xe rộng rãithoải mái, bầu không khí lại rất kỳ lạ.Lục Khánh Nam luôn dùng ánh mắt phức tạpnhìn người phụ nữ đối diện: “Nè, Kiều Bích Ngọc,lần trước cô nói.. “Lần trước chính miệng Kiều Bích Ngọc bảocô quen với Đường Tuấn Nghĩa từ rất lâu.Khi ấy anh ta chỉ cho là cô nói giỡn, bởi vìchuyện này không có khả năng lắm.Ngay cả ánh mắt của Quách Cao Minh bêncạnh của dừng lại trên người cô, khẽ nhướngmày, định mở miệng nói gì đó.“Em không thích món quà này.”Kiều Bích Ngọc không trả lời, trực tiếp nhétcái túi giấy màu đen đắt tiền trên tay cho QuáchCao Minh, trong lời nói của cô không hề che giấughét bỏ.Quách Cao Minh liếc túi quà tặng trong tay,đương nhiên anh biết từ khi lên xe người phụ nữnày luôn mặt mày nhăn nhó, rõ ràng là không vui.“Chuyện của bạn em, anh đã cho bộ phậnnhân sự đi xử lý.“ Quách Cao Minh đoán, có lẽ làvì người phụ nữ tên Châu Mỹ Duy kia nên cô mớicáu kỉnh.“Em không cần anh giúp.”Kiều Bích Ngọc quay đầu ra cửa sổ, rất cóchí khí từ chối.Lục Khánh Nam tuyệt vọng, yêu nữ nàykhông trả lời câu hỏi, vòng một cái còn muốn vớbở, vậy mà còn dám từ chối.Anh ta không nhịn được nói móc một câu:“Cao Minh, Kiều Bích Ngọc căn bản không cókinh nghiệm lăn lộn trong xã hội, chuyện này nênxử lý thế nào thì xử lý thế đó đi, cô ấy không hiểunhững chuyện đấy” Tuyệt đối đừng bị họa thủynày ảnh hưởng!Quách Cao Minh chưa từng cân nhắc nhữngchuyện này, anh cần gì phải quan tâm việc đuổimột nhân viên nhỏ, nếu như giữ lại một nhânviên có thể khiến gia đình bình yên thì cũngđáng giá.Nhưng người họ Kiều nào đó vốn ngắmphong cảnh ngoài cửa sổ thoáng cái đã giậnđiên lên.Cô giống như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lập tứckhông khách sáo nữa: “Lục Khánh Nam, tôikhông hiểu anh đang nói cái gì, tôi không hiểuđám gian thương các người, nhưng tôi có canthiệp tới chuyện của các người à. Mấy chuyện hưhỏng kia của các người, tôi không có khả năngcũng không xen vào.”“Thủy Tiên xử lý không phải nhắm vào cô,Kiều Bích Ngọc cô đừng có cả ngày ăn no rửngmỡ thì đoán mò.”“Tôi ăn no rửng mỡ đoán mò cái gì, LụcKhánh Nam, ý của anh là tôi ngoại trừ việc làmcông cụ sinh con ra thì không làm nên tích sự gì,chỉ cản trở các người đúng không!”Kiều Bích Ngọc càng nói càng tức giận:“Chuyện này Hà Thủy Tiên muốn làm gì thì làm,Mỹ Duy ở lại cũng không có ý nghĩa gì, tránh chongày nào đó bị đào cái hố to, một cước đạpxuống dưới, rơi xuống vực sâu còn không leo lênđược, hừ”Lục Khánh Nam thấy cô nổi giận như vậy, cóchút bất thường, cảm giác như lúc trước cô bị ailàm cho phát bực vậy. Cậu chủ nhà họ Lục dựavào kinh nghiệm của mình nhanh chóng suynghĩ, quyết định ngậm miệng, tránh cho việcphải làm bia đỡ đạn.Kiều Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam khôngkhiêu khích mình nữa, không nói gì thêm, hờndỗi mà nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìnbọn họ nữa.“Cầm lấy.”Quách Cao Minh thấy cô giận tới mức gươngmặt nhỏ nhắn đỏ hồng, đuôi mắt liếc vệ sĩ ở phíagóc một cái, ý bảo rót một ly nước, đưa tới trướcmặt người phụ nữ bên cạnh.Trong chiếc xe sang trọng này có nước uốngcũng như rất nhiều đồ uống, đống thức uống nàylàm Lục Khánh Nam vô cùng tuyệt vọng, bởi vìtất cả đều là vị xoài.Quách Cao Minh bị dị ứng với xoài bẩm sinh,mà Kiều Bích Ngọc lại yêu tha thiết vị xoài, đúnglà nghiệt duyên mà.Kiều Bích Ngọc nhận nửa ly nước lọc uốnghai ngụm, quả thực cô có hơi khát nước, đôi mắtto xinh đẹp quét qua Lục Khánh Nam, càng nhìncàng cảm thấy tên họ Lục này khó ưa.Cô mở miệng oán giận anh ta một câu: “Tênhọ Lục kia, anh đừng có cả ngày suy nghĩ xấu xa,không được dạy hư Quách Cao Minh đó!”Lục Khánh Nam cảm thấy khó hiểu, vô thứcmuốn đáp trả lại cô, nhưng vì lý do an toàn, ánhmắt len lén liếc sang một người đàn ông khác.Quách Cao Minh thấy vợ mình vô lương tâmăn h**p anh em tốt, thế mà khóe môi khẽ nhếch,tâm trạng trông còn không tệ.Thật ra là vì câu này nghe như Kiều BíchNgọc đang bảo vệ anh.“Lục Khánh Nam, anh đừng phủ nhận, cáikhăn lụa xấu xí này nhất định là anh bảo Hà ThủyTiên mua cho tôi, hừ.”Nhàn rỗi sinh nhàm chán, cách nhà họĐường còn một đoạn, Kiều Bích Ngọc buồn bựckiếm chuyện với họ Lục, lời nói của cô chắcchắn, hơn nữa rõ ràng còn chứa một chút bựcdọc.Hà Thủy Tiên tặng cái khăn lụa xấu xí nàycho cô, cô thật sự rất giận.Quách Cao Minh làm sao biết dỗ dành phụnữ, suy cho cùng nhất định là Lục Khánh Namđưa ra ý tưởng tệ hại, bảo Hà Thủy Tiên đi chọnmột món quà thích hợp cho cô.Nhưng Hà Thủy Tiên tặng cái gì cô cũngcảm thấy không thích hợp.“Tôi cảm thấy mắt thẩm mỹ của Thủy Tiênkhông tệ, cái khăn lụa màu trắng này có chất lụavô cùng tốt, là nhãn hiệu cao cấp đấy, chọc phảicô Kiều đây chỗ nào rồi.” Lục Khánh Nam thẳngthắn thừa nhận, mở quà ra, nhìn thoáng qua,cảm thấy không có khuyết điểm gì.Đúng vậy, sáng nay lúc anh và Quách CaoMinh cùng đến bệnh viện thăm Hà Thủy Tiên,sắc mặt cô ta đỡ hơn rất nhiều, nói muốn đếnphố thương mại mua sắm.Đúng lúc mấy ngày trước Quách Cao Minhgiúp nhà họ Lục bọn họ một việc lớn, ông cụ ởnhà luôn muốn cảm ơn Quách Cao Minh, vì vậyanh ta mới nghĩ kế, dùng danh nghĩa của QuáchCao Minh tặng quà cho Kiều Bích Ngọc, dù saoKiều Bích Ngọc vui, nhất định Quách Cao Minhcũng sẽ vui.Không ngờ rằng vậy mà người phụ nữ này lạichê bai, đúng là khó hầu.Quách Cao Minh nhìn thoáng qua cái khănlụa màu trẳng kia, thực ra nó có màu xám nhạtnhưng chất tơ tằm xuyên thấu, in bức tranh trămhoa màu tím, tiên khí thoát tục, lúc đong đưa cònhiện lên chút ánh sáng sặc sỡ, đúng là chất liệuthượng thừa.“Không thích à?”Kiểu Bích Ngọc căng mặt, trả ly nước trongtay cho Quách Cao Minh, có chút thất thường:“Không thích đó.”Lục Khánh Nam buồn bực gần chết, được,cô Kiều bảo không thích, vậy giá trị của thứ nàylập tức giảm xuống rất nhiều.Quách Cao Minh không nói gì, rất tùy ý némchiếc khăn kia xuống gầm xe, suy nghĩ một lúclâu: “Màu đỏ hợp với em hơn.”Kiều Bích Ngọc không hợp với màu trắng, côkhông dịu dàng, càng không thích hợp khiêmtốn, trời sinh cô là một người cởi mở, tư thái ngũquan đều khiến hai mắt người ta tỏa sáng, có rấtít người dám mặc màu đỏ kiều diễm, nhưng nólại vừa khéo tôn lên làn da trắng nõn của cô càngxinh đẹp, quyến rũ.Quách Cao Minh cực kỳ thích cô mặc váyngủ lụa ngắn màu đỏ, mỗi lần mặc màu sắc sặcsỡ kia, nhất định tối đó Kiều Bích Ngọc sẽ bị giàyvò thê thảm.“Em không thích màu đỏ.” Kiều Bích Ngọcđã mang thù rồi.Thật ra màu gì cũng không quan trọng:“Không có người phụ nữ nào thích món quà tìnhđịch chọn cho mình.”Lòng tràn đầy vui vẻ nhận được quà củangười đàn ông, nhưng lại là do người phụ nữkhác chọn giúp, đúng vậy, chọn quà giúp khôngcó gì sai, nhưng nghĩ thôi cũng đã rất buồn nôn.“Tặng quà cốt yếu ở tấm lòng, anh không cólòng thì đừng tặng! Nếu lần này em nói thích, vậycó phải lần sau chỉ cần Hà Thủy Tiên thích, cácngười cũng hiển nhiên cho rằng em cũng thíchkhông.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc khó chịu, trừng haitên đàn ông thối này.Mấy người đàn ông lăn lộn trên thươngtrường, EQ đối phó với phụ nữ thật sự quá thấp!Vẻ mặt Lục Khánh Nam tỉnh ngộ, cảm thánrồi lại không để bụng: “Thảo nào mấy ngày trướcMary không vui cho lắm” Mary đã là bạn gái cũcủa anh ta.Bình thường phụ nữ bất mãn nào dám nóithẳng như vậy, chỉ có Kiều Bích Ngọc cô là togan lớn mật mà thôi.Kiểu Bích Ngọc trực tiếp tặng anh ta mộtchữ: “Ngul”Lục Khánh Nam đen mặt, Quách Cao Minhnhìn người phụ nữ ồn ào bên cạnh, ngược lại tâmtrạng không tệ cười ra tiếng.Kiểu Bích Ngọc có chút mệt mỏi, đầu tựavào vai Quách Cao Minh rất tự nhiên, nhìn dángvẻ kinh ngạc của Lục Khánh Nam, trong lòng đắcý, tầm mắt liếc cửa sổ xe, trong mắt hiện lêncăng thẳng, sắp đến nhà họ Đường rồi.Quách Cao Minh đưa tay đỡ người cô, dứtkhoát ôm cô, để cô dựa thoải mái một chút.Mặt Lục Khánh Nam không biểu cảm nhìn vềphía cửa sổ bên kia, anh ta không muốn nhìn đôivợ chồng vô lương này nữa, xong rồi, anh emnhư tay chân, Quách Cao Minh đã tự cắt hai taycủa mình, đúng là nghiệp chướng!
Chương 172: Cậu – Quách phải học cách dỗ phụ nữ
“Kiều Bích Ngọc, cô thật sự quen Đường
Tuấn Nghĩa hả?”
Một chiếc Bugatti màu đen dài vững vàng
chạy như bay tới nhà họ Đường, trong xe rộng rãi
thoải mái, bầu không khí lại rất kỳ lạ.
Lục Khánh Nam luôn dùng ánh mắt phức tạp
nhìn người phụ nữ đối diện: “Nè, Kiều Bích Ngọc,
lần trước cô nói.. “
Lần trước chính miệng Kiều Bích Ngọc bảo
cô quen với Đường Tuấn Nghĩa từ rất lâu.
Khi ấy anh ta chỉ cho là cô nói giỡn, bởi vì
chuyện này không có khả năng lắm.
Ngay cả ánh mắt của Quách Cao Minh bên
cạnh của dừng lại trên người cô, khẽ nhướng
mày, định mở miệng nói gì đó.
“Em không thích món quà này.”
Kiều Bích Ngọc không trả lời, trực tiếp nhét
cái túi giấy màu đen đắt tiền trên tay cho Quách
Cao Minh, trong lời nói của cô không hề che giấu
ghét bỏ.
Quách Cao Minh liếc túi quà tặng trong tay,
đương nhiên anh biết từ khi lên xe người phụ nữ
này luôn mặt mày nhăn nhó, rõ ràng là không vui.
“Chuyện của bạn em, anh đã cho bộ phận
nhân sự đi xử lý.“ Quách Cao Minh đoán, có lẽ là
vì người phụ nữ tên Châu Mỹ Duy kia nên cô mới
cáu kỉnh.
“Em không cần anh giúp.”
Kiều Bích Ngọc quay đầu ra cửa sổ, rất có
chí khí từ chối.
Lục Khánh Nam tuyệt vọng, yêu nữ này
không trả lời câu hỏi, vòng một cái còn muốn vớ
bở, vậy mà còn dám từ chối.
Anh ta không nhịn được nói móc một câu:
“Cao Minh, Kiều Bích Ngọc căn bản không có
kinh nghiệm lăn lộn trong xã hội, chuyện này nên
xử lý thế nào thì xử lý thế đó đi, cô ấy không hiểu
những chuyện đấy” Tuyệt đối đừng bị họa thủy
này ảnh hưởng!
Quách Cao Minh chưa từng cân nhắc những
chuyện này, anh cần gì phải quan tâm việc đuổi
một nhân viên nhỏ, nếu như giữ lại một nhân
viên có thể khiến gia đình bình yên thì cũng
đáng giá.
Nhưng người họ Kiều nào đó vốn ngắm
phong cảnh ngoài cửa sổ thoáng cái đã giận
điên lên.
Cô giống như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lập tức
không khách sáo nữa: “Lục Khánh Nam, tôi
không hiểu anh đang nói cái gì, tôi không hiểu
đám gian thương các người, nhưng tôi có can
thiệp tới chuyện của các người à. Mấy chuyện hư
hỏng kia của các người, tôi không có khả năng
cũng không xen vào.”
“Thủy Tiên xử lý không phải nhắm vào cô,
Kiều Bích Ngọc cô đừng có cả ngày ăn no rửng
mỡ thì đoán mò.”
“Tôi ăn no rửng mỡ đoán mò cái gì, Lục
Khánh Nam, ý của anh là tôi ngoại trừ việc làm
công cụ sinh con ra thì không làm nên tích sự gì,
chỉ cản trở các người đúng không!”
Kiều Bích Ngọc càng nói càng tức giận:
“Chuyện này Hà Thủy Tiên muốn làm gì thì làm,
Mỹ Duy ở lại cũng không có ý nghĩa gì, tránh cho
ngày nào đó bị đào cái hố to, một cước đạp
xuống dưới, rơi xuống vực sâu còn không leo lên
được, hừ”
Lục Khánh Nam thấy cô nổi giận như vậy, có
chút bất thường, cảm giác như lúc trước cô bị ai
làm cho phát bực vậy. Cậu chủ nhà họ Lục dựa
vào kinh nghiệm của mình nhanh chóng suy
nghĩ, quyết định ngậm miệng, tránh cho việc
phải làm bia đỡ đạn.
Kiều Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam không
khiêu khích mình nữa, không nói gì thêm, hờn
dỗi mà nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìn
bọn họ nữa.
“Cầm lấy.”
Quách Cao Minh thấy cô giận tới mức gương
mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, đuôi mắt liếc vệ sĩ ở phía
góc một cái, ý bảo rót một ly nước, đưa tới trước
mặt người phụ nữ bên cạnh.
Trong chiếc xe sang trọng này có nước uống
cũng như rất nhiều đồ uống, đống thức uống này
làm Lục Khánh Nam vô cùng tuyệt vọng, bởi vì
tất cả đều là vị xoài.
Quách Cao Minh bị dị ứng với xoài bẩm sinh,
mà Kiều Bích Ngọc lại yêu tha thiết vị xoài, đúng
là nghiệt duyên mà.
Kiều Bích Ngọc nhận nửa ly nước lọc uống
hai ngụm, quả thực cô có hơi khát nước, đôi mắt
to xinh đẹp quét qua Lục Khánh Nam, càng nhìn
càng cảm thấy tên họ Lục này khó ưa.
Cô mở miệng oán giận anh ta một câu: “Tên
họ Lục kia, anh đừng có cả ngày suy nghĩ xấu xa,
không được dạy hư Quách Cao Minh đó!”
Lục Khánh Nam cảm thấy khó hiểu, vô thức
muốn đáp trả lại cô, nhưng vì lý do an toàn, ánh
mắt len lén liếc sang một người đàn ông khác.
Quách Cao Minh thấy vợ mình vô lương tâm
ăn h**p anh em tốt, thế mà khóe môi khẽ nhếch,
tâm trạng trông còn không tệ.
Thật ra là vì câu này nghe như Kiều Bích
Ngọc đang bảo vệ anh.
“Lục Khánh Nam, anh đừng phủ nhận, cái
khăn lụa xấu xí này nhất định là anh bảo Hà Thủy
Tiên mua cho tôi, hừ.”
Nhàn rỗi sinh nhàm chán, cách nhà họ
Đường còn một đoạn, Kiều Bích Ngọc buồn bực
kiếm chuyện với họ Lục, lời nói của cô chắc
chắn, hơn nữa rõ ràng còn chứa một chút bực
dọc.
Hà Thủy Tiên tặng cái khăn lụa xấu xí này
cho cô, cô thật sự rất giận.
Quách Cao Minh làm sao biết dỗ dành phụ
nữ, suy cho cùng nhất định là Lục Khánh Nam
đưa ra ý tưởng tệ hại, bảo Hà Thủy Tiên đi chọn
một món quà thích hợp cho cô.
Nhưng Hà Thủy Tiên tặng cái gì cô cũng
cảm thấy không thích hợp.
“Tôi cảm thấy mắt thẩm mỹ của Thủy Tiên
không tệ, cái khăn lụa màu trắng này có chất lụa
vô cùng tốt, là nhãn hiệu cao cấp đấy, chọc phải
cô Kiều đây chỗ nào rồi.” Lục Khánh Nam thẳng
thắn thừa nhận, mở quà ra, nhìn thoáng qua,
cảm thấy không có khuyết điểm gì.
Đúng vậy, sáng nay lúc anh và Quách Cao
Minh cùng đến bệnh viện thăm Hà Thủy Tiên,
sắc mặt cô ta đỡ hơn rất nhiều, nói muốn đến
phố thương mại mua sắm.
Đúng lúc mấy ngày trước Quách Cao Minh
giúp nhà họ Lục bọn họ một việc lớn, ông cụ ở
nhà luôn muốn cảm ơn Quách Cao Minh, vì vậy
anh ta mới nghĩ kế, dùng danh nghĩa của Quách
Cao Minh tặng quà cho Kiều Bích Ngọc, dù sao
Kiều Bích Ngọc vui, nhất định Quách Cao Minh
cũng sẽ vui.
Không ngờ rằng vậy mà người phụ nữ này lại
chê bai, đúng là khó hầu.
Quách Cao Minh nhìn thoáng qua cái khăn
lụa màu trẳng kia, thực ra nó có màu xám nhạt
nhưng chất tơ tằm xuyên thấu, in bức tranh trăm
hoa màu tím, tiên khí thoát tục, lúc đong đưa còn
hiện lên chút ánh sáng sặc sỡ, đúng là chất liệu
thượng thừa.
“Không thích à?”
Kiểu Bích Ngọc căng mặt, trả ly nước trong
tay cho Quách Cao Minh, có chút thất thường:
“Không thích đó.”
Lục Khánh Nam buồn bực gần chết, được,
cô Kiều bảo không thích, vậy giá trị của thứ này
lập tức giảm xuống rất nhiều.
Quách Cao Minh không nói gì, rất tùy ý ném
chiếc khăn kia xuống gầm xe, suy nghĩ một lúc
lâu: “Màu đỏ hợp với em hơn.”
Kiều Bích Ngọc không hợp với màu trắng, cô
không dịu dàng, càng không thích hợp khiêm
tốn, trời sinh cô là một người cởi mở, tư thái ngũ
quan đều khiến hai mắt người ta tỏa sáng, có rất
ít người dám mặc màu đỏ kiều diễm, nhưng nó
lại vừa khéo tôn lên làn da trắng nõn của cô càng
xinh đẹp, quyến rũ.
Quách Cao Minh cực kỳ thích cô mặc váy
ngủ lụa ngắn màu đỏ, mỗi lần mặc màu sắc sặc
sỡ kia, nhất định tối đó Kiều Bích Ngọc sẽ bị giày
vò thê thảm.
“Em không thích màu đỏ.” Kiều Bích Ngọc
đã mang thù rồi.
Thật ra màu gì cũng không quan trọng:
“Không có người phụ nữ nào thích món quà tình
địch chọn cho mình.”
Lòng tràn đầy vui vẻ nhận được quà của
người đàn ông, nhưng lại là do người phụ nữ
khác chọn giúp, đúng vậy, chọn quà giúp không
có gì sai, nhưng nghĩ thôi cũng đã rất buồn nôn.
“Tặng quà cốt yếu ở tấm lòng, anh không có
lòng thì đừng tặng! Nếu lần này em nói thích, vậy
có phải lần sau chỉ cần Hà Thủy Tiên thích, các
người cũng hiển nhiên cho rằng em cũng thích
không.”
Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc khó chịu, trừng hai
tên đàn ông thối này.
Mấy người đàn ông lăn lộn trên thương
trường, EQ đối phó với phụ nữ thật sự quá thấp!
Vẻ mặt Lục Khánh Nam tỉnh ngộ, cảm thán
rồi lại không để bụng: “Thảo nào mấy ngày trước
Mary không vui cho lắm” Mary đã là bạn gái cũ
của anh ta.
Bình thường phụ nữ bất mãn nào dám nói
thẳng như vậy, chỉ có Kiều Bích Ngọc cô là to
gan lớn mật mà thôi.
Kiểu Bích Ngọc trực tiếp tặng anh ta một
chữ: “Ngul”
Lục Khánh Nam đen mặt, Quách Cao Minh
nhìn người phụ nữ ồn ào bên cạnh, ngược lại tâm
trạng không tệ cười ra tiếng.
Kiểu Bích Ngọc có chút mệt mỏi, đầu tựa
vào vai Quách Cao Minh rất tự nhiên, nhìn dáng
vẻ kinh ngạc của Lục Khánh Nam, trong lòng đắc
ý, tầm mắt liếc cửa sổ xe, trong mắt hiện lên
căng thẳng, sắp đến nhà họ Đường rồi.
Quách Cao Minh đưa tay đỡ người cô, dứt
khoát ôm cô, để cô dựa thoải mái một chút.
Mặt Lục Khánh Nam không biểu cảm nhìn về
phía cửa sổ bên kia, anh ta không muốn nhìn đôi
vợ chồng vô lương này nữa, xong rồi, anh em
như tay chân, Quách Cao Minh đã tự cắt hai tay
của mình, đúng là nghiệp chướng!
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 172: Cậu – Quách phải học cách dỗ phụ nữ“Kiều Bích Ngọc, cô thật sự quen ĐườngTuấn Nghĩa hả?”Một chiếc Bugatti màu đen dài vững vàngchạy như bay tới nhà họ Đường, trong xe rộng rãithoải mái, bầu không khí lại rất kỳ lạ.Lục Khánh Nam luôn dùng ánh mắt phức tạpnhìn người phụ nữ đối diện: “Nè, Kiều Bích Ngọc,lần trước cô nói.. “Lần trước chính miệng Kiều Bích Ngọc bảocô quen với Đường Tuấn Nghĩa từ rất lâu.Khi ấy anh ta chỉ cho là cô nói giỡn, bởi vìchuyện này không có khả năng lắm.Ngay cả ánh mắt của Quách Cao Minh bêncạnh của dừng lại trên người cô, khẽ nhướngmày, định mở miệng nói gì đó.“Em không thích món quà này.”Kiều Bích Ngọc không trả lời, trực tiếp nhétcái túi giấy màu đen đắt tiền trên tay cho QuáchCao Minh, trong lời nói của cô không hề che giấughét bỏ.Quách Cao Minh liếc túi quà tặng trong tay,đương nhiên anh biết từ khi lên xe người phụ nữnày luôn mặt mày nhăn nhó, rõ ràng là không vui.“Chuyện của bạn em, anh đã cho bộ phậnnhân sự đi xử lý.“ Quách Cao Minh đoán, có lẽ làvì người phụ nữ tên Châu Mỹ Duy kia nên cô mớicáu kỉnh.“Em không cần anh giúp.”Kiều Bích Ngọc quay đầu ra cửa sổ, rất cóchí khí từ chối.Lục Khánh Nam tuyệt vọng, yêu nữ nàykhông trả lời câu hỏi, vòng một cái còn muốn vớbở, vậy mà còn dám từ chối.Anh ta không nhịn được nói móc một câu:“Cao Minh, Kiều Bích Ngọc căn bản không cókinh nghiệm lăn lộn trong xã hội, chuyện này nênxử lý thế nào thì xử lý thế đó đi, cô ấy không hiểunhững chuyện đấy” Tuyệt đối đừng bị họa thủynày ảnh hưởng!Quách Cao Minh chưa từng cân nhắc nhữngchuyện này, anh cần gì phải quan tâm việc đuổimột nhân viên nhỏ, nếu như giữ lại một nhânviên có thể khiến gia đình bình yên thì cũngđáng giá.Nhưng người họ Kiều nào đó vốn ngắmphong cảnh ngoài cửa sổ thoáng cái đã giậnđiên lên.Cô giống như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lập tứckhông khách sáo nữa: “Lục Khánh Nam, tôikhông hiểu anh đang nói cái gì, tôi không hiểuđám gian thương các người, nhưng tôi có canthiệp tới chuyện của các người à. Mấy chuyện hưhỏng kia của các người, tôi không có khả năngcũng không xen vào.”“Thủy Tiên xử lý không phải nhắm vào cô,Kiều Bích Ngọc cô đừng có cả ngày ăn no rửngmỡ thì đoán mò.”“Tôi ăn no rửng mỡ đoán mò cái gì, LụcKhánh Nam, ý của anh là tôi ngoại trừ việc làmcông cụ sinh con ra thì không làm nên tích sự gì,chỉ cản trở các người đúng không!”Kiều Bích Ngọc càng nói càng tức giận:“Chuyện này Hà Thủy Tiên muốn làm gì thì làm,Mỹ Duy ở lại cũng không có ý nghĩa gì, tránh chongày nào đó bị đào cái hố to, một cước đạpxuống dưới, rơi xuống vực sâu còn không leo lênđược, hừ”Lục Khánh Nam thấy cô nổi giận như vậy, cóchút bất thường, cảm giác như lúc trước cô bị ailàm cho phát bực vậy. Cậu chủ nhà họ Lục dựavào kinh nghiệm của mình nhanh chóng suynghĩ, quyết định ngậm miệng, tránh cho việcphải làm bia đỡ đạn.Kiều Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam khôngkhiêu khích mình nữa, không nói gì thêm, hờndỗi mà nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìnbọn họ nữa.“Cầm lấy.”Quách Cao Minh thấy cô giận tới mức gươngmặt nhỏ nhắn đỏ hồng, đuôi mắt liếc vệ sĩ ở phíagóc một cái, ý bảo rót một ly nước, đưa tới trướcmặt người phụ nữ bên cạnh.Trong chiếc xe sang trọng này có nước uốngcũng như rất nhiều đồ uống, đống thức uống nàylàm Lục Khánh Nam vô cùng tuyệt vọng, bởi vìtất cả đều là vị xoài.Quách Cao Minh bị dị ứng với xoài bẩm sinh,mà Kiều Bích Ngọc lại yêu tha thiết vị xoài, đúnglà nghiệt duyên mà.Kiều Bích Ngọc nhận nửa ly nước lọc uốnghai ngụm, quả thực cô có hơi khát nước, đôi mắtto xinh đẹp quét qua Lục Khánh Nam, càng nhìncàng cảm thấy tên họ Lục này khó ưa.Cô mở miệng oán giận anh ta một câu: “Tênhọ Lục kia, anh đừng có cả ngày suy nghĩ xấu xa,không được dạy hư Quách Cao Minh đó!”Lục Khánh Nam cảm thấy khó hiểu, vô thứcmuốn đáp trả lại cô, nhưng vì lý do an toàn, ánhmắt len lén liếc sang một người đàn ông khác.Quách Cao Minh thấy vợ mình vô lương tâmăn h**p anh em tốt, thế mà khóe môi khẽ nhếch,tâm trạng trông còn không tệ.Thật ra là vì câu này nghe như Kiều BíchNgọc đang bảo vệ anh.“Lục Khánh Nam, anh đừng phủ nhận, cáikhăn lụa xấu xí này nhất định là anh bảo Hà ThủyTiên mua cho tôi, hừ.”Nhàn rỗi sinh nhàm chán, cách nhà họĐường còn một đoạn, Kiều Bích Ngọc buồn bựckiếm chuyện với họ Lục, lời nói của cô chắcchắn, hơn nữa rõ ràng còn chứa một chút bựcdọc.Hà Thủy Tiên tặng cái khăn lụa xấu xí nàycho cô, cô thật sự rất giận.Quách Cao Minh làm sao biết dỗ dành phụnữ, suy cho cùng nhất định là Lục Khánh Namđưa ra ý tưởng tệ hại, bảo Hà Thủy Tiên đi chọnmột món quà thích hợp cho cô.Nhưng Hà Thủy Tiên tặng cái gì cô cũngcảm thấy không thích hợp.“Tôi cảm thấy mắt thẩm mỹ của Thủy Tiênkhông tệ, cái khăn lụa màu trắng này có chất lụavô cùng tốt, là nhãn hiệu cao cấp đấy, chọc phảicô Kiều đây chỗ nào rồi.” Lục Khánh Nam thẳngthắn thừa nhận, mở quà ra, nhìn thoáng qua,cảm thấy không có khuyết điểm gì.Đúng vậy, sáng nay lúc anh và Quách CaoMinh cùng đến bệnh viện thăm Hà Thủy Tiên,sắc mặt cô ta đỡ hơn rất nhiều, nói muốn đếnphố thương mại mua sắm.Đúng lúc mấy ngày trước Quách Cao Minhgiúp nhà họ Lục bọn họ một việc lớn, ông cụ ởnhà luôn muốn cảm ơn Quách Cao Minh, vì vậyanh ta mới nghĩ kế, dùng danh nghĩa của QuáchCao Minh tặng quà cho Kiều Bích Ngọc, dù saoKiều Bích Ngọc vui, nhất định Quách Cao Minhcũng sẽ vui.Không ngờ rằng vậy mà người phụ nữ này lạichê bai, đúng là khó hầu.Quách Cao Minh nhìn thoáng qua cái khănlụa màu trẳng kia, thực ra nó có màu xám nhạtnhưng chất tơ tằm xuyên thấu, in bức tranh trămhoa màu tím, tiên khí thoát tục, lúc đong đưa cònhiện lên chút ánh sáng sặc sỡ, đúng là chất liệuthượng thừa.“Không thích à?”Kiểu Bích Ngọc căng mặt, trả ly nước trongtay cho Quách Cao Minh, có chút thất thường:“Không thích đó.”Lục Khánh Nam buồn bực gần chết, được,cô Kiều bảo không thích, vậy giá trị của thứ nàylập tức giảm xuống rất nhiều.Quách Cao Minh không nói gì, rất tùy ý némchiếc khăn kia xuống gầm xe, suy nghĩ một lúclâu: “Màu đỏ hợp với em hơn.”Kiều Bích Ngọc không hợp với màu trắng, côkhông dịu dàng, càng không thích hợp khiêmtốn, trời sinh cô là một người cởi mở, tư thái ngũquan đều khiến hai mắt người ta tỏa sáng, có rấtít người dám mặc màu đỏ kiều diễm, nhưng nólại vừa khéo tôn lên làn da trắng nõn của cô càngxinh đẹp, quyến rũ.Quách Cao Minh cực kỳ thích cô mặc váyngủ lụa ngắn màu đỏ, mỗi lần mặc màu sắc sặcsỡ kia, nhất định tối đó Kiều Bích Ngọc sẽ bị giàyvò thê thảm.“Em không thích màu đỏ.” Kiều Bích Ngọcđã mang thù rồi.Thật ra màu gì cũng không quan trọng:“Không có người phụ nữ nào thích món quà tìnhđịch chọn cho mình.”Lòng tràn đầy vui vẻ nhận được quà củangười đàn ông, nhưng lại là do người phụ nữkhác chọn giúp, đúng vậy, chọn quà giúp khôngcó gì sai, nhưng nghĩ thôi cũng đã rất buồn nôn.“Tặng quà cốt yếu ở tấm lòng, anh không cólòng thì đừng tặng! Nếu lần này em nói thích, vậycó phải lần sau chỉ cần Hà Thủy Tiên thích, cácngười cũng hiển nhiên cho rằng em cũng thíchkhông.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc khó chịu, trừng haitên đàn ông thối này.Mấy người đàn ông lăn lộn trên thươngtrường, EQ đối phó với phụ nữ thật sự quá thấp!Vẻ mặt Lục Khánh Nam tỉnh ngộ, cảm thánrồi lại không để bụng: “Thảo nào mấy ngày trướcMary không vui cho lắm” Mary đã là bạn gái cũcủa anh ta.Bình thường phụ nữ bất mãn nào dám nóithẳng như vậy, chỉ có Kiều Bích Ngọc cô là togan lớn mật mà thôi.Kiểu Bích Ngọc trực tiếp tặng anh ta mộtchữ: “Ngul”Lục Khánh Nam đen mặt, Quách Cao Minhnhìn người phụ nữ ồn ào bên cạnh, ngược lại tâmtrạng không tệ cười ra tiếng.Kiểu Bích Ngọc có chút mệt mỏi, đầu tựavào vai Quách Cao Minh rất tự nhiên, nhìn dángvẻ kinh ngạc của Lục Khánh Nam, trong lòng đắcý, tầm mắt liếc cửa sổ xe, trong mắt hiện lêncăng thẳng, sắp đến nhà họ Đường rồi.Quách Cao Minh đưa tay đỡ người cô, dứtkhoát ôm cô, để cô dựa thoải mái một chút.Mặt Lục Khánh Nam không biểu cảm nhìn vềphía cửa sổ bên kia, anh ta không muốn nhìn đôivợ chồng vô lương này nữa, xong rồi, anh emnhư tay chân, Quách Cao Minh đã tự cắt hai taycủa mình, đúng là nghiệp chướng!