Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 174

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 174: Ly hôn, thật sự rất khó chịu“Có chuyện gì với cậu bên đó vậy?”Kiều Bích Ngọc nhiệt tình nói với Châu MỹDuy ở thành phố Đà Lạt chơi ở đâu thì có lợi hơn,nhưng chợt nghe thấy bên kia đầu điện thoạitruyền đến mấy tiếng kêu kỳ lạ, vội vàng hỏi: “MỹDuy, có phải cậu gặp ai hay không?”“Không có gì.“ Giọng điệu Châu Mỹ Duy cóchút lúng túng.Cô ấy ngẩng đầu nhìn đứa bé trai đột ngộtxuất hiện, tên nhóc năm tuổi này mặc đồng phụcthủy thủ màu xanh trắng, gương mặt nhỏ nhắntrắng nõn, trông cực kỳ đẹp trai, đôi tay núc níchkia còn ôm chặt một cái ba lô nhỏ.Lúc cô ấy uống trà chiều trong quán cà phênày, chẳng hiểu sao đứa bé này lại lao tới chỗ côấy, khiến cô ấy sợ tới mức không kịp phản ứng.“Tránh ra một chút, cháu muốn ngồi bêntrong.“ Thằng nhóc như ghét bỏ phản ứng chậmchạp của cô, giọng nói non nớt giục một câu.Châu Mỹ Duy mở to hai mắt trừng cậu bé,mặc dù biết cậu bé là con nhà giàu, nhưng cậubé quá kiêu ngạo rồi, thằng quỷ nhỏ chết dẫmnày lại dám ra lệnh cho mình!“Quỷ nhỏ, cha mẹ cháu đâu?”Thấy dáng vẻ cậu chủ nhỏ này trông rấttrắng trẻo đáng yêu, Châu Mỹ Duy nén giận hỏinó một câu.Thằng nhóc dùng sức chen vào chỗ bêntrong, leo lên ghế, ôm ba lô nhỏ của mình ngồingay ngắn, giống như có tâm sự gì, đung đưa haicái chân nhỏ ngăn ngắn của mình, gương mặtbánh bao của cậu bé căng chặt, rõ ràng khôngmuốn để ý tới cô ấy.Châu Mỹ Duy buồn bực muốn chết, bây giờtrẻ con to gan như vậy rồi à, chạy lung tung tớichỗ người lạ.Nhưng tính ra thì bọn họ cũng không đượcxem là người lạ, lần trước cô ấy còn xui xẻo màchăm sóc quỷ nhỏ này một đêm.“Cháu… Cha cháu đâu?” Châu Mỹ Duy suynghĩ một chút, dù sao đối phương chỉ là đứanhóc năm tuổi, cô ấy dịu dàng hỏi.“Không có ở đây.”Thằng nhóc như bị ánh mắt sáng rực của côấy nhìn tới mất tự nhiên, dáng vẻ như ông cụnon, rất không tình nguyện nói ra mấy chữ.“Đương nhiên là cô biết anh ta không ởquán cà phê này rồi, cô hỏi cha cháu đi đâu rồi,bảo anh ta mau tới đón cháu đi.”Châu Mỹ Duy thoáng cái nổi giận, thằng quỷnhỏ chết dẫm này lần trước đã khinh bỉ cô ấykhông ít, bây giờ gặp lại vẫn kiêu ngạo như vậy,rốt cuộc là có được dạy dỗ hay không.Nhưng mắng thì mắng, Châu Mỹ Duy để ýthấy thằng nhóc luôn nhìn bên phải đằng trước.Cơ thể cậu nhóc gầy teo nho nhỏ, mái tócđen ngắn hơi lộn xộn, cổ áo cũng hơi lệch, cậubé im lặng nhìn về một hướng, đôi mắt to sángngời của đứa bé ngân ngấn nước, giống nhưchuẩn bị khóc.Châu Mỹ Duy bị dọa chết khiếp, mình khôngcó bắt nạt nó mài“Mỹ Duy, rốt cuộc chỗ cậu có chuyện gìvậy?” Kiều Bích Ngọc thấy lâu như vậy mà cô ấykhông đáp lại bèn lo lắng hỏi: “Có phải hôm quacậu say rượu khiến dạ dày khó chịu.”Giọng nói của Kiều Bích Ngọc khiến ChâuMỹ Duy lập tức hoàn hồn, cô ấy nhìn theo tầmmắt của đứa bé, vẻ mặt kinh ngạc.Thì ra là cô ta…Thằng quỷ nhỏ này cố ý tới đây nhìn lén mẹruột của mình.Châu Mỹ Duy cười bất đắc dĩ với điện thoại:“Mình không sao, vẫn khỏe, chỉ là oan gia ngõhẹp gặp phải kẻ thù.”“Kẻ thù nào?”Kiều Bích Ngọc lập tức căng thẳng hơn, lolắng cô ấy “chiến đấu” với người khác sẽ chịuthiệt.“Còn là ai được nữa, chính là mấy kẻ hạimình bị ép nghỉ việc, hai chị em Quan Doanh vàQuan Liên, cùng với Hà Thủy Tiên.”“Hà Thủy Tiên”Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại, lẩm nhẩmcái tên này.Cô ta không tới nhà họ Đường, thì ra là đi vớibạn thân, tình cảm đúng là tốt.Kiều Bích Ngọc muốn hỏi thêm vài câu,nhưng phát hiện Châu Mỹ Duy đã cúp điện thoại,đúng lúc một bóng người bước tới, giọng nói ônhòa và nho nhã lên tiếng chào hỏi: “Cao Minhcam lòng để một mình cô ngồi đây à?”“Chào anh.”Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu, giật mình trongchốc lát, không ngờ rằng Bùi Hưng Nam lại chủđộng tới đây chào hỏi cô.Bùi Hưng Nam vẫn mang dáng vẻ nhã nhặntuấn tú xưa giờ, chỉ là hôm nay đôi mắt dướigọng kính bạc có vẻ hơi ủ rũ.“Quách Cao Minh và Lục Khánh Nam ở bênkia” Kiều Bích Ngọc không có chủ đề gì để nóivới người đàn ông này, trực tiếp chỉ về mộthướng, nghĩ rằng Bùi Hưng Nam tới đây nhấtđịnh là tìm bọn họ.Bùi Hưng Nam cười khẽ một tiếng: “Khôngcần phiền phức như vậy, tôi đứng đây, tự nhiênbọn họ sẽ tới.”Đôi mắt của Kiều Bích Ngọc sáng lên, côkhông hiểu vị cậu chủ nhà họ Bùi này lắm, nhưngtrong ấn tượng anh ta không thân thiết như LụcKhánh Nam, rất nho nhã nhiệt tình, nhưng lại rấtxa cách, cô luôn cảm thấy cậu Bùi có hơi bíhiểm.“Hưng Nam, cuối cùng cậu đã tới rồi, tôi cònsợ cậu vừa ly hôn tâm trạng không tốt đấy”Giọng điệu không đứng đắn mang theo ý cườilưu manh, quả nhiên Lục Khánh Nam nhanhchóng đi tới.Ly hôn?Bùi Hưng Nam ly hôn với người vợ ngực tokia ư?Kiều Bích Ngọc nhìn Lục Khánh Nam với ánhmắt hơi nhiều chuyện, đang định đào chút tin tứcnhỏ, nhưng đột nhiên một bàn tay vỗ đầu cô:“Đừng uống nhiều quá.” Dứt lời, non nửa cốcnước trái cây còn lại đã bị một bàn tay trắng nõnthon dài lấy đi.“Đợi hai mươi phút nữa thì chúng ta đi.”Quách Cao Minh thấp giọng nói một câu vớicô, giống như dỗ cô kiên nhẫn một chút, nóixong nhìn Lục Khánh Nam, ba người đàn ôngcao to dáng người vượt trội đi về phía khu rượu.“Thật có lỗi, vừa rồi tôi nhất thời nhanh mồmnhanh miệng.” Lục Khánh Nam có chút xấu hổnhún vai.Anh ta biết hình như Kiều Bích Ngọc vàQuan Liên, Hà Thủy Tiên có chút mâu thuẫn nhỏ,Quách Cao Minh ước gì vợ anh không bị bất cứchuyện gì làm phiền lòng.Sắc mặt Bùi Hưng Nam trầm xuống, lấy mộtly cocktail màu lam từ khay trên tay nhân viênphục vụ, nâng tay lên uống ực một ngụm, sứclực đó ẩn chứa chút bực bội, nhưng khi ly rượuhết anh ta vẫn mang vẻ mặt tao nhã, giống nhưkhông còn quá để ý nữa.“Ly hôn thì ly hôn, việc này không liên quantới Kiều Bích Ngọc, cũng không phải là vì CaoMinh… Là tự bản thân tôi nghĩ thông.”Lục Khánh Nam nghe anh ta nói vậy, lập tứckích động: “Bùi Hưng Nam, cậu thật sự thoátkhỏi biển khổ rồi, đầu óc cậu cuối cùng cũngbình thường rồi!” Thật sự rất đáng mừng.Quách Cao Minh lạnh lùng liếc Lục KhánhNam, tiện tay cầm một nửa ly rượu vang nhétvào tay anh ta: “Uống rượu của cậu đi.” Cậu Lụccầm ly rượu này, lập tức bớt lại, vừa rồi quá kíchđộng.Chuyện ly hôn này, dù sao đối với ngườitrong cuộc mà nói vẫn là chuyện buồn, đặc biệtlà người đã từng yêu.Lục Khánh Nam thật sự không rõ, Quan Liênkia có gì tốt, không tuân thủ chuẩn mực mờ ámvới đàn ông khắp nơi, sao Bùi Hưng Nam cònthích cô ta như vậy.“Lần trước để Kiều Bích Ngọc bị khinh bỉ,thật xin lỗi” Bùi Hưng Nam lại cầm một lycocktail, nâng ly với Quách Cao Minh, giọng nóitrầm thấp trịnh trọng.Lần trước Quan Liên lầm tưởng Kiểu BíchNgọc là một nhân viên nhận lương bình thường,mắng thẳng mặt cô vì đơn đặt hàng mang thaicon hoang của khách hàng, Kiều Bích Ngọc ởnhà tức giận, Quách Cao Minh trực tiếp lấy nhàhọ Quan ra khai đao.Nâng ly rượu lên, Bùi Hưng Nam lại uốngmột hớp đến thấy đáy, tửu lượng của anh takhông tốt lắm, rượu vào cổ họng cay sặc khiếnanh ta ho khan không ngứớt.Lục Khánh Nam lập tức võ lưng anh ta:“Không sao chứ, đừng uống quá nhiều, bác sĩnói thể chất của cậu không thích hợp uốngrượu.”Quách Cao Minh không nói gì an ủi, xưa nayanh không am hiểu an ủi người khác, thấy giữahai đầu lông mày anh ta có chút không cam lòngxoắn xuýt: “Khó chịu lắm à?” Anh lãnh đạm hỏimột câu khó hiểu.Là anh em mới có thể nói thật lòng, BùiHưng Nam ngẩng đầu, cười khổ: “Rất khó chịu.”“Nếu có một ngày Kiều Bích Ngọc làm rachuyện khiến anh không thể nào tha thứ, anh cóchọn ly hôn với cô ấy không?”Bàn tay cầm ly rượu của Quách Cao Minhcứng lại, gương mặt lạnh lùng không có bất kỳbiểu cảm nào.Anh từ chối suy nghĩ vấn đề này.

Chương 174: Ly hôn, thật sự rất khó chịu

“Có chuyện gì với cậu bên đó vậy?”

Kiều Bích Ngọc nhiệt tình nói với Châu Mỹ

Duy ở thành phố Đà Lạt chơi ở đâu thì có lợi hơn,

nhưng chợt nghe thấy bên kia đầu điện thoại

truyền đến mấy tiếng kêu kỳ lạ, vội vàng hỏi: “Mỹ

Duy, có phải cậu gặp ai hay không?”

“Không có gì.“ Giọng điệu Châu Mỹ Duy có

chút lúng túng.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn đứa bé trai đột ngột

xuất hiện, tên nhóc năm tuổi này mặc đồng phục

thủy thủ màu xanh trắng, gương mặt nhỏ nhắn

trắng nõn, trông cực kỳ đẹp trai, đôi tay núc ních

kia còn ôm chặt một cái ba lô nhỏ.

Lúc cô ấy uống trà chiều trong quán cà phê

này, chẳng hiểu sao đứa bé này lại lao tới chỗ cô

ấy, khiến cô ấy sợ tới mức không kịp phản ứng.

“Tránh ra một chút, cháu muốn ngồi bên

trong.“ Thằng nhóc như ghét bỏ phản ứng chậm

chạp của cô, giọng nói non nớt giục một câu.

Châu Mỹ Duy mở to hai mắt trừng cậu bé,

mặc dù biết cậu bé là con nhà giàu, nhưng cậu

bé quá kiêu ngạo rồi, thằng quỷ nhỏ chết dẫm

này lại dám ra lệnh cho mình!

“Quỷ nhỏ, cha mẹ cháu đâu?”

Thấy dáng vẻ cậu chủ nhỏ này trông rất

trắng trẻo đáng yêu, Châu Mỹ Duy nén giận hỏi

nó một câu.

Thằng nhóc dùng sức chen vào chỗ bên

trong, leo lên ghế, ôm ba lô nhỏ của mình ngồi

ngay ngắn, giống như có tâm sự gì, đung đưa hai

cái chân nhỏ ngăn ngắn của mình, gương mặt

bánh bao của cậu bé căng chặt, rõ ràng không

muốn để ý tới cô ấy.

Châu Mỹ Duy buồn bực muốn chết, bây giờ

trẻ con to gan như vậy rồi à, chạy lung tung tới

chỗ người lạ.

Nhưng tính ra thì bọn họ cũng không được

xem là người lạ, lần trước cô ấy còn xui xẻo mà

chăm sóc quỷ nhỏ này một đêm.

“Cháu… Cha cháu đâu?” Châu Mỹ Duy suy

nghĩ một chút, dù sao đối phương chỉ là đứa

nhóc năm tuổi, cô ấy dịu dàng hỏi.

“Không có ở đây.”

Thằng nhóc như bị ánh mắt sáng rực của cô

ấy nhìn tới mất tự nhiên, dáng vẻ như ông cụ

non, rất không tình nguyện nói ra mấy chữ.

“Đương nhiên là cô biết anh ta không ở

quán cà phê này rồi, cô hỏi cha cháu đi đâu rồi,

bảo anh ta mau tới đón cháu đi.”

Châu Mỹ Duy thoáng cái nổi giận, thằng quỷ

nhỏ chết dẫm này lần trước đã khinh bỉ cô ấy

không ít, bây giờ gặp lại vẫn kiêu ngạo như vậy,

rốt cuộc là có được dạy dỗ hay không.

Nhưng mắng thì mắng, Châu Mỹ Duy để ý

thấy thằng nhóc luôn nhìn bên phải đằng trước.

Cơ thể cậu nhóc gầy teo nho nhỏ, mái tóc

đen ngắn hơi lộn xộn, cổ áo cũng hơi lệch, cậu

bé im lặng nhìn về một hướng, đôi mắt to sáng

ngời của đứa bé ngân ngấn nước, giống như

chuẩn bị khóc.

Châu Mỹ Duy bị dọa chết khiếp, mình không

có bắt nạt nó mài

“Mỹ Duy, rốt cuộc chỗ cậu có chuyện gì

vậy?” Kiều Bích Ngọc thấy lâu như vậy mà cô ấy

không đáp lại bèn lo lắng hỏi: “Có phải hôm qua

cậu say rượu khiến dạ dày khó chịu.”

Giọng nói của Kiều Bích Ngọc khiến Châu

Mỹ Duy lập tức hoàn hồn, cô ấy nhìn theo tầm

mắt của đứa bé, vẻ mặt kinh ngạc.

Thì ra là cô ta…

Thằng quỷ nhỏ này cố ý tới đây nhìn lén mẹ

ruột của mình.

Châu Mỹ Duy cười bất đắc dĩ với điện thoại:

“Mình không sao, vẫn khỏe, chỉ là oan gia ngõ

hẹp gặp phải kẻ thù.”

“Kẻ thù nào?”

Kiều Bích Ngọc lập tức căng thẳng hơn, lo

lắng cô ấy “chiến đấu” với người khác sẽ chịu

thiệt.

“Còn là ai được nữa, chính là mấy kẻ hại

mình bị ép nghỉ việc, hai chị em Quan Doanh và

Quan Liên, cùng với Hà Thủy Tiên.”

“Hà Thủy Tiên”

Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại, lẩm nhẩm

cái tên này.

Cô ta không tới nhà họ Đường, thì ra là đi với

bạn thân, tình cảm đúng là tốt.

Kiều Bích Ngọc muốn hỏi thêm vài câu,

nhưng phát hiện Châu Mỹ Duy đã cúp điện thoại,

đúng lúc một bóng người bước tới, giọng nói ôn

hòa và nho nhã lên tiếng chào hỏi: “Cao Minh

cam lòng để một mình cô ngồi đây à?”

“Chào anh.”

Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu, giật mình trong

chốc lát, không ngờ rằng Bùi Hưng Nam lại chủ

động tới đây chào hỏi cô.

Bùi Hưng Nam vẫn mang dáng vẻ nhã nhặn

tuấn tú xưa giờ, chỉ là hôm nay đôi mắt dưới

gọng kính bạc có vẻ hơi ủ rũ.

“Quách Cao Minh và Lục Khánh Nam ở bên

kia” Kiều Bích Ngọc không có chủ đề gì để nói

với người đàn ông này, trực tiếp chỉ về một

hướng, nghĩ rằng Bùi Hưng Nam tới đây nhất

định là tìm bọn họ.

Bùi Hưng Nam cười khẽ một tiếng: “Không

cần phiền phức như vậy, tôi đứng đây, tự nhiên

bọn họ sẽ tới.”

Đôi mắt của Kiều Bích Ngọc sáng lên, cô

không hiểu vị cậu chủ nhà họ Bùi này lắm, nhưng

trong ấn tượng anh ta không thân thiết như Lục

Khánh Nam, rất nho nhã nhiệt tình, nhưng lại rất

xa cách, cô luôn cảm thấy cậu Bùi có hơi bí

hiểm.

“Hưng Nam, cuối cùng cậu đã tới rồi, tôi còn

sợ cậu vừa ly hôn tâm trạng không tốt đấy”

Giọng điệu không đứng đắn mang theo ý cười

lưu manh, quả nhiên Lục Khánh Nam nhanh

chóng đi tới.

Ly hôn?

Bùi Hưng Nam ly hôn với người vợ ngực to

kia ư?

Kiều Bích Ngọc nhìn Lục Khánh Nam với ánh

mắt hơi nhiều chuyện, đang định đào chút tin tức

nhỏ, nhưng đột nhiên một bàn tay vỗ đầu cô:

“Đừng uống nhiều quá.” Dứt lời, non nửa cốc

nước trái cây còn lại đã bị một bàn tay trắng nõn

thon dài lấy đi.

“Đợi hai mươi phút nữa thì chúng ta đi.”

Quách Cao Minh thấp giọng nói một câu với

cô, giống như dỗ cô kiên nhẫn một chút, nói

xong nhìn Lục Khánh Nam, ba người đàn ông

cao to dáng người vượt trội đi về phía khu rượu.

“Thật có lỗi, vừa rồi tôi nhất thời nhanh mồm

nhanh miệng.” Lục Khánh Nam có chút xấu hổ

nhún vai.

Anh ta biết hình như Kiều Bích Ngọc và

Quan Liên, Hà Thủy Tiên có chút mâu thuẫn nhỏ,

Quách Cao Minh ước gì vợ anh không bị bất cứ

chuyện gì làm phiền lòng.

Sắc mặt Bùi Hưng Nam trầm xuống, lấy một

ly cocktail màu lam từ khay trên tay nhân viên

phục vụ, nâng tay lên uống ực một ngụm, sức

lực đó ẩn chứa chút bực bội, nhưng khi ly rượu

hết anh ta vẫn mang vẻ mặt tao nhã, giống như

không còn quá để ý nữa.

“Ly hôn thì ly hôn, việc này không liên quan

tới Kiều Bích Ngọc, cũng không phải là vì Cao

Minh… Là tự bản thân tôi nghĩ thông.”

Lục Khánh Nam nghe anh ta nói vậy, lập tức

kích động: “Bùi Hưng Nam, cậu thật sự thoát

khỏi biển khổ rồi, đầu óc cậu cuối cùng cũng

bình thường rồi!” Thật sự rất đáng mừng.

Quách Cao Minh lạnh lùng liếc Lục Khánh

Nam, tiện tay cầm một nửa ly rượu vang nhét

vào tay anh ta: “Uống rượu của cậu đi.” Cậu Lục

cầm ly rượu này, lập tức bớt lại, vừa rồi quá kích

động.

Chuyện ly hôn này, dù sao đối với người

trong cuộc mà nói vẫn là chuyện buồn, đặc biệt

là người đã từng yêu.

Lục Khánh Nam thật sự không rõ, Quan Liên

kia có gì tốt, không tuân thủ chuẩn mực mờ ám

với đàn ông khắp nơi, sao Bùi Hưng Nam còn

thích cô ta như vậy.

“Lần trước để Kiều Bích Ngọc bị khinh bỉ,

thật xin lỗi” Bùi Hưng Nam lại cầm một ly

cocktail, nâng ly với Quách Cao Minh, giọng nói

trầm thấp trịnh trọng.

Lần trước Quan Liên lầm tưởng Kiểu Bích

Ngọc là một nhân viên nhận lương bình thường,

mắng thẳng mặt cô vì đơn đặt hàng mang thai

con hoang của khách hàng, Kiều Bích Ngọc ở

nhà tức giận, Quách Cao Minh trực tiếp lấy nhà

họ Quan ra khai đao.

Nâng ly rượu lên, Bùi Hưng Nam lại uống

một hớp đến thấy đáy, tửu lượng của anh ta

không tốt lắm, rượu vào cổ họng cay sặc khiến

anh ta ho khan không ngứớt.

Lục Khánh Nam lập tức võ lưng anh ta:

“Không sao chứ, đừng uống quá nhiều, bác sĩ

nói thể chất của cậu không thích hợp uống

rượu.”

Quách Cao Minh không nói gì an ủi, xưa nay

anh không am hiểu an ủi người khác, thấy giữa

hai đầu lông mày anh ta có chút không cam lòng

xoắn xuýt: “Khó chịu lắm à?” Anh lãnh đạm hỏi

một câu khó hiểu.

Là anh em mới có thể nói thật lòng, Bùi

Hưng Nam ngẩng đầu, cười khổ: “Rất khó chịu.”

“Nếu có một ngày Kiều Bích Ngọc làm ra

chuyện khiến anh không thể nào tha thứ, anh có

chọn ly hôn với cô ấy không?”

Bàn tay cầm ly rượu của Quách Cao Minh

cứng lại, gương mặt lạnh lùng không có bất kỳ

biểu cảm nào.

Anh từ chối suy nghĩ vấn đề này.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 174: Ly hôn, thật sự rất khó chịu“Có chuyện gì với cậu bên đó vậy?”Kiều Bích Ngọc nhiệt tình nói với Châu MỹDuy ở thành phố Đà Lạt chơi ở đâu thì có lợi hơn,nhưng chợt nghe thấy bên kia đầu điện thoạitruyền đến mấy tiếng kêu kỳ lạ, vội vàng hỏi: “MỹDuy, có phải cậu gặp ai hay không?”“Không có gì.“ Giọng điệu Châu Mỹ Duy cóchút lúng túng.Cô ấy ngẩng đầu nhìn đứa bé trai đột ngộtxuất hiện, tên nhóc năm tuổi này mặc đồng phụcthủy thủ màu xanh trắng, gương mặt nhỏ nhắntrắng nõn, trông cực kỳ đẹp trai, đôi tay núc níchkia còn ôm chặt một cái ba lô nhỏ.Lúc cô ấy uống trà chiều trong quán cà phênày, chẳng hiểu sao đứa bé này lại lao tới chỗ côấy, khiến cô ấy sợ tới mức không kịp phản ứng.“Tránh ra một chút, cháu muốn ngồi bêntrong.“ Thằng nhóc như ghét bỏ phản ứng chậmchạp của cô, giọng nói non nớt giục một câu.Châu Mỹ Duy mở to hai mắt trừng cậu bé,mặc dù biết cậu bé là con nhà giàu, nhưng cậubé quá kiêu ngạo rồi, thằng quỷ nhỏ chết dẫmnày lại dám ra lệnh cho mình!“Quỷ nhỏ, cha mẹ cháu đâu?”Thấy dáng vẻ cậu chủ nhỏ này trông rấttrắng trẻo đáng yêu, Châu Mỹ Duy nén giận hỏinó một câu.Thằng nhóc dùng sức chen vào chỗ bêntrong, leo lên ghế, ôm ba lô nhỏ của mình ngồingay ngắn, giống như có tâm sự gì, đung đưa haicái chân nhỏ ngăn ngắn của mình, gương mặtbánh bao của cậu bé căng chặt, rõ ràng khôngmuốn để ý tới cô ấy.Châu Mỹ Duy buồn bực muốn chết, bây giờtrẻ con to gan như vậy rồi à, chạy lung tung tớichỗ người lạ.Nhưng tính ra thì bọn họ cũng không đượcxem là người lạ, lần trước cô ấy còn xui xẻo màchăm sóc quỷ nhỏ này một đêm.“Cháu… Cha cháu đâu?” Châu Mỹ Duy suynghĩ một chút, dù sao đối phương chỉ là đứanhóc năm tuổi, cô ấy dịu dàng hỏi.“Không có ở đây.”Thằng nhóc như bị ánh mắt sáng rực của côấy nhìn tới mất tự nhiên, dáng vẻ như ông cụnon, rất không tình nguyện nói ra mấy chữ.“Đương nhiên là cô biết anh ta không ởquán cà phê này rồi, cô hỏi cha cháu đi đâu rồi,bảo anh ta mau tới đón cháu đi.”Châu Mỹ Duy thoáng cái nổi giận, thằng quỷnhỏ chết dẫm này lần trước đã khinh bỉ cô ấykhông ít, bây giờ gặp lại vẫn kiêu ngạo như vậy,rốt cuộc là có được dạy dỗ hay không.Nhưng mắng thì mắng, Châu Mỹ Duy để ýthấy thằng nhóc luôn nhìn bên phải đằng trước.Cơ thể cậu nhóc gầy teo nho nhỏ, mái tócđen ngắn hơi lộn xộn, cổ áo cũng hơi lệch, cậubé im lặng nhìn về một hướng, đôi mắt to sángngời của đứa bé ngân ngấn nước, giống nhưchuẩn bị khóc.Châu Mỹ Duy bị dọa chết khiếp, mình khôngcó bắt nạt nó mài“Mỹ Duy, rốt cuộc chỗ cậu có chuyện gìvậy?” Kiều Bích Ngọc thấy lâu như vậy mà cô ấykhông đáp lại bèn lo lắng hỏi: “Có phải hôm quacậu say rượu khiến dạ dày khó chịu.”Giọng nói của Kiều Bích Ngọc khiến ChâuMỹ Duy lập tức hoàn hồn, cô ấy nhìn theo tầmmắt của đứa bé, vẻ mặt kinh ngạc.Thì ra là cô ta…Thằng quỷ nhỏ này cố ý tới đây nhìn lén mẹruột của mình.Châu Mỹ Duy cười bất đắc dĩ với điện thoại:“Mình không sao, vẫn khỏe, chỉ là oan gia ngõhẹp gặp phải kẻ thù.”“Kẻ thù nào?”Kiều Bích Ngọc lập tức căng thẳng hơn, lolắng cô ấy “chiến đấu” với người khác sẽ chịuthiệt.“Còn là ai được nữa, chính là mấy kẻ hạimình bị ép nghỉ việc, hai chị em Quan Doanh vàQuan Liên, cùng với Hà Thủy Tiên.”“Hà Thủy Tiên”Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại, lẩm nhẩmcái tên này.Cô ta không tới nhà họ Đường, thì ra là đi vớibạn thân, tình cảm đúng là tốt.Kiều Bích Ngọc muốn hỏi thêm vài câu,nhưng phát hiện Châu Mỹ Duy đã cúp điện thoại,đúng lúc một bóng người bước tới, giọng nói ônhòa và nho nhã lên tiếng chào hỏi: “Cao Minhcam lòng để một mình cô ngồi đây à?”“Chào anh.”Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu, giật mình trongchốc lát, không ngờ rằng Bùi Hưng Nam lại chủđộng tới đây chào hỏi cô.Bùi Hưng Nam vẫn mang dáng vẻ nhã nhặntuấn tú xưa giờ, chỉ là hôm nay đôi mắt dướigọng kính bạc có vẻ hơi ủ rũ.“Quách Cao Minh và Lục Khánh Nam ở bênkia” Kiều Bích Ngọc không có chủ đề gì để nóivới người đàn ông này, trực tiếp chỉ về mộthướng, nghĩ rằng Bùi Hưng Nam tới đây nhấtđịnh là tìm bọn họ.Bùi Hưng Nam cười khẽ một tiếng: “Khôngcần phiền phức như vậy, tôi đứng đây, tự nhiênbọn họ sẽ tới.”Đôi mắt của Kiều Bích Ngọc sáng lên, côkhông hiểu vị cậu chủ nhà họ Bùi này lắm, nhưngtrong ấn tượng anh ta không thân thiết như LụcKhánh Nam, rất nho nhã nhiệt tình, nhưng lại rấtxa cách, cô luôn cảm thấy cậu Bùi có hơi bíhiểm.“Hưng Nam, cuối cùng cậu đã tới rồi, tôi cònsợ cậu vừa ly hôn tâm trạng không tốt đấy”Giọng điệu không đứng đắn mang theo ý cườilưu manh, quả nhiên Lục Khánh Nam nhanhchóng đi tới.Ly hôn?Bùi Hưng Nam ly hôn với người vợ ngực tokia ư?Kiều Bích Ngọc nhìn Lục Khánh Nam với ánhmắt hơi nhiều chuyện, đang định đào chút tin tứcnhỏ, nhưng đột nhiên một bàn tay vỗ đầu cô:“Đừng uống nhiều quá.” Dứt lời, non nửa cốcnước trái cây còn lại đã bị một bàn tay trắng nõnthon dài lấy đi.“Đợi hai mươi phút nữa thì chúng ta đi.”Quách Cao Minh thấp giọng nói một câu vớicô, giống như dỗ cô kiên nhẫn một chút, nóixong nhìn Lục Khánh Nam, ba người đàn ôngcao to dáng người vượt trội đi về phía khu rượu.“Thật có lỗi, vừa rồi tôi nhất thời nhanh mồmnhanh miệng.” Lục Khánh Nam có chút xấu hổnhún vai.Anh ta biết hình như Kiều Bích Ngọc vàQuan Liên, Hà Thủy Tiên có chút mâu thuẫn nhỏ,Quách Cao Minh ước gì vợ anh không bị bất cứchuyện gì làm phiền lòng.Sắc mặt Bùi Hưng Nam trầm xuống, lấy mộtly cocktail màu lam từ khay trên tay nhân viênphục vụ, nâng tay lên uống ực một ngụm, sứclực đó ẩn chứa chút bực bội, nhưng khi ly rượuhết anh ta vẫn mang vẻ mặt tao nhã, giống nhưkhông còn quá để ý nữa.“Ly hôn thì ly hôn, việc này không liên quantới Kiều Bích Ngọc, cũng không phải là vì CaoMinh… Là tự bản thân tôi nghĩ thông.”Lục Khánh Nam nghe anh ta nói vậy, lập tứckích động: “Bùi Hưng Nam, cậu thật sự thoátkhỏi biển khổ rồi, đầu óc cậu cuối cùng cũngbình thường rồi!” Thật sự rất đáng mừng.Quách Cao Minh lạnh lùng liếc Lục KhánhNam, tiện tay cầm một nửa ly rượu vang nhétvào tay anh ta: “Uống rượu của cậu đi.” Cậu Lụccầm ly rượu này, lập tức bớt lại, vừa rồi quá kíchđộng.Chuyện ly hôn này, dù sao đối với ngườitrong cuộc mà nói vẫn là chuyện buồn, đặc biệtlà người đã từng yêu.Lục Khánh Nam thật sự không rõ, Quan Liênkia có gì tốt, không tuân thủ chuẩn mực mờ ámvới đàn ông khắp nơi, sao Bùi Hưng Nam cònthích cô ta như vậy.“Lần trước để Kiều Bích Ngọc bị khinh bỉ,thật xin lỗi” Bùi Hưng Nam lại cầm một lycocktail, nâng ly với Quách Cao Minh, giọng nóitrầm thấp trịnh trọng.Lần trước Quan Liên lầm tưởng Kiểu BíchNgọc là một nhân viên nhận lương bình thường,mắng thẳng mặt cô vì đơn đặt hàng mang thaicon hoang của khách hàng, Kiều Bích Ngọc ởnhà tức giận, Quách Cao Minh trực tiếp lấy nhàhọ Quan ra khai đao.Nâng ly rượu lên, Bùi Hưng Nam lại uốngmột hớp đến thấy đáy, tửu lượng của anh takhông tốt lắm, rượu vào cổ họng cay sặc khiếnanh ta ho khan không ngứớt.Lục Khánh Nam lập tức võ lưng anh ta:“Không sao chứ, đừng uống quá nhiều, bác sĩnói thể chất của cậu không thích hợp uốngrượu.”Quách Cao Minh không nói gì an ủi, xưa nayanh không am hiểu an ủi người khác, thấy giữahai đầu lông mày anh ta có chút không cam lòngxoắn xuýt: “Khó chịu lắm à?” Anh lãnh đạm hỏimột câu khó hiểu.Là anh em mới có thể nói thật lòng, BùiHưng Nam ngẩng đầu, cười khổ: “Rất khó chịu.”“Nếu có một ngày Kiều Bích Ngọc làm rachuyện khiến anh không thể nào tha thứ, anh cóchọn ly hôn với cô ấy không?”Bàn tay cầm ly rượu của Quách Cao Minhcứng lại, gương mặt lạnh lùng không có bất kỳbiểu cảm nào.Anh từ chối suy nghĩ vấn đề này.

Chương 174