Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 175

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 175: Cách nuôi trẻ, vú em không dê làmKiều Bích Ngọc ngoan ngoãn ngồi tronggóc, nhàm chán quay đầu nhìn xung quanh,đúng lúc một ánh mắt phức tạp sáng rực nhìn vềphía cô.Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt cô hơi ngơ ngác:“Sao thế?”Quách Cao Minh nhìn sang cô, ánh mắt củaanh rất kỳ lạ.Cô đứng dậy theo bản năng, muốn đi vềphía bọn họ, nhưng Kiều Bích Ngọc vừa đứngdậy đã nhìn thấy Lục Khánh Nam bên kia cườiđến ngang ngược, cô mơ hồ cảm giác được tênhọ Lục kia đang nhạo báng mình.Quách Cao Minh không nói lời nào nhưthường ngày, chỉ giơ nửa ly rượu cụng ly với BùiHưng Nam ở đối diện, một hơi cạn sạch.Kiều Bích Ngọc từ từ quay lại chỗ ngồi, cảmgiác có thể mình đã suy nghĩ nhiều, ba người đànông tụ tập một chỗ uống rượu, hơn nữa LụcKhánh Nam cười nham hiểm như vậy, nhất địnhlà lại lấy mình ra nói giỡn.Quả thực Lục Khánh Nam đang nói bậy vềcô: “Bây giờ Kiều Bích Ngọc bị anh nuôi ra tínhtình như vậy, vừa độc ác lại tùy hứng, còn ngườiđàn ông nào dám tới gần nữa. Nếu như có mộtngày Cao Minh thật sự muốn ly hôn với cô ấy, cólẽ là nửa đời sau cô ấy cũng không gả đi được,chậc chậc… Nếu có ngày ấy thật thì nhớ báo chotôi, tôi muốn đi xem thử ha ha ha.”Lục Khánh Nam cười đến phát rồ, anh ta oángiận yêu nữ kia cực kỳ sâu đậm.Tuy rằng cảm thấy khả năng vô cùng thấp,nhưng tưởng tượng, chẳng hiểu sao đã cảm thấyrất sảng khoái, Kiều Bích Ngọc không còn QuáchCao Minh, để xem cô còn kiêu ngạo thế nào hừ!Vốn dĩ Bùi Hưng Nam vừa ly hôn xong tâmtrạng hơi nặng nề, có điều tới bữa tiệc này thấynụ cười vô tâm của anh em mình, khóe môi khẽnhếch, cũng cười khẽ một tiếng.“Cao Minh, tôi nghe ông cụ Lục nói, anhđồng ý để Khánh Nam làm cha nuôi cặp songsinh của anh hả?“ Bùi Hưng Nam nói câu nàymang theo chút trêu chọc.Lục Khánh Nam nhớ tới việc này, cực kỳcảm khái: “Tôi đã sắp làm cha nuôi của người ta rồi.”Mặt Quách Cao Minh không biểu cảm nhìnhai người bạn nối khố, nụ cười bên môi Bùi HưngNam rõ ràng mang theo chút hả hê, Lục KhánhNam thì xúc động cái gì.Quách Cao Minh tức giận mặc kệ bọn họ,anh em khá bình thường bên cạnh anh cũng chỉđó Đường Tuấn Nghĩa, nhưng Đường Tuấn Nghĩa…“Xảy ra chuyện gì?”Bỗng dưng một người trông trẻ mặc đồngphục giúp việc vội vã đi về phía bọn họ, vẻ mặtbà căng thẳng lo lắng: “Cậu chủ nhỏ biến mất rồi.”Gương mặt cười hì hì của Lục Khánh Namlập tức cương lại, vội vàng hỏi đầu tiên: “Biếnmất cái gì, thằng nhóc Bùi Thanh Tùng kia mấttích?”“Cậu chủ nhỏ được trường cử tới thành phốĐà Lạt tham gia cuộc thi diễn thuyết… Giànhhạng nhất, tôi chờ cậu ấy dưới sân khấu, nhưngmãi mà không thấy cậu ấy lên sân khấu nhận giảithưởng.” Giọng nói của bảo mẫu rất bối rối, sợ bịtrách cứ.“Tổng giám đốc Bùi, tôi thật sự theo dõi cậuấy sát sao, không biết tại sao đứa bé lại biếnmất… Tôi nghĩ liệu có phải vì Thanh Tùng biếthôm nay cậu sẽ tới đây nên tự chạy qua tìm cậuhay không.”Lục Khánh Nam hành động rất nhanh: “Tôisẽ nói người của nhà họ Đường tìm ở xungquanh thử.” Vừa nói, anh ta vừa đi về phía cửalớn.Con của Bùi Hưng Nam rất thông minh, xemra là cậu bé tự chạy trốn, nhưng dù sao vẫn chỉlà một đứa bé, phải đề phòng bất trắc.Quách Cao Minh nhíu mày: “Tôi pháingười…”“Thanh Tùng từng bỏ trốn rất nhiều lần rồi,không cần quá lo lắng.”Bùi Hưng Nam thân là cha rất bình tĩnh, anhta lấy điện thoại ra, chạm nhẹ vài cái vào mànhình, chỉ chốc lát sau đã xuất hiện một bản đồvới chấm đỏ định vị nhấp nháy.Bùi Hưng Nam đưa vị trí thể hiện trên điệnthoại cho bảo mẫu xem, giọng điệu bình tĩnhdặn: “Thanh Tùng ở trong quán cà phê này, bâygiờ bà qua đón nó đi, có chuyện gì trực tiếp gọicho tôi.”“Vâng, vâng”Trong lòng bảo mẫu căng thẳng gần chết,cậu chủ nhỏ nhà bà thật sự rất thích chạy lungtung, đây đã là lần thứ ba trong tháng rồi, khôngsao thì tốt, lỡ như gặp phải kẻ xấu, cái mạng giàcủa bà không đền nổi.Bảo mẫu không dám trì hoãn giây nào,nhanh chóng tới quán cà phê kia tìm người.Quách Cao Minh liếc định vị trên điện thoạiBùi Hưng Nam, lông mày chau lại: “Thứ này rấtthực dụng.” Vị kia nhà anh cũng phải có một cái.Bùi Hưng Nam biết rõ anh đang tính toánđiều gì, không nhịn được bật cười: “Tôi cá KiềuBích Ngọc sẽ không vui.”Thật ra con anh ta là Bùi Thanh Tùng cũngkhông vui, thằng nhóc luôn cảm thấy đồng hồđịnh vị trẻ em rất thiểu năng, từ chối đeo, cuốicùng hai cha con thỏa thuận đặt đồng hồ trongba lô nhỏ đeo trên người.“Đây là cái gì?”Châu Mỹ Duy trong quán cà phê thoáng cáikích động: “Cô nhớ cái đồng hồ trẻ em này cóchức năng trò chuyện, quỷ nhỏ, mau gọi chacháu tới đón cháu đi.”“Không.” Thằng nhóc rất lạnh lùng từ chối.Châu Mỹ Duy tức giận muốn trực tiếp giànhcái ba lô nhỏ của cậu bé, cô ấy liên tục tự nói vớibản thân, thằng quỷ nhỏ này chỉ mới có nămtuổi, năm tuổi mà thôi, đừng so đo với đứa trẻ,đừng làm nó sợ.Châu Mỹ Duy lại nở nụ cười, ôn hòa nghĩcách dỗ dành cậu bé, nhưng còn chưa mởmiệng, thằng nhóc ngồi bên cạnh cô ấy giốngnhư khát nước, cánh tay nhỏ duỗi ra, không hềđỏ mặt cầm ly trà sữa trên bàn mà uống.Châu Mỹ Duy tức giận, còn sợ làm cậu bégiận cái rắm, oa, thằng quỷ nhỏ chết dẫm nàycòn có gan cướp trà sữa của cô ấy.Như cảm nhận được ánh mắt mang theochút sát khí của Châu Mỹ Duy, động tác của đứabé khựng lại, ngước đôi mắt to ngây thơ nhìn côấy, sau đó cực kỳ bình tĩnh kéo khóa kéo, móc rahai tờ tiền màu đỏ từ trong ba lô nhỏ của mìnhCậu bé đưa bảy trăm ngàn tới, còn cực kỳngầu vứt ra một cái: “Cho cô này, đừng làmphiền cháu nữa”Dù tính tình Châu Mỹ Duy có dễ chịu, nhưnggiờ phút này sắc mặt cô ấy lại hơi nghiêm túc:“Quỷ nhỏ, ai dạy cháu chuyện này!”Cô ấy không hề cảm thấy đứa bé này có sựngây thơ của đứa trẻ năm tuổi, dáng vẻ của nógià dặn, trưởng thành sớm.“Cha cháu nói với cháu, vấn đề mà tiền cóthể giải quyết thì không phải vấn để, đừng vìchuyện không quan trọng mà phiền não, bởi vìkhông đáng.” Vẻ mặt Bùi Thanh Tùng nghiêm túcnói với cô ấy.Châu Mỹ Duy cau mày, Bùi Hưng Nam dạycon anh ta mấy thứ lung tung gì vậy.“Bình thường cha của cháu làm việc quá liềumạng, chưa tỉnh ngủ nên nói mò đấy, cháu đừngnhớ.” Châu Mỹ Duy nói móc một câu.“Cha cháu nói đúng.”Châu Mỹ Duy nhướng mày, thấy dáng vẻ cậubé cực kỳ tin tưởng, trêu chọc cậu bé: “Nếucháu nghe lời như vậy, sao lại lén cha cháu lénchạy ra ngoài một mình.”“Sau này cháu không thể gặp bà ấy nữa!”Đột nhiên thằng nhóc kích động kêu lên, giốngnhư trút những cảm xúc bị đè nén.Nói xong, gương mặt nhỏ nhắn của cậu bénặng nề cúi xuống, không nói gì nữa.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy kinh ngạc, ánh mắtnhìn về phía mấy người phụ nữ kia theo bảnnăng, cô ấy biết “Bà ấy” trong miệng của cậu bélà mẹ ruột của cậu bé, Quan Liên.Cô ấy đã nghe Kiều Bích Ngọc nó, gần đâyBùi Hưng Nam và Quan Liên đang ồn ào chuyệnly hôn?Ly hôn, nỗi đau lớn nhất của một đứa bé,cho dù đây là một thằng quỷ nhỏ bướng bỉnhtrưởng thành sớm, cậu bé cũng sẽ đau lòng.“Có muốn cô… Nếu không cháu qua đóchào hỏi cô ta với cô nhé?” Châu Mỹ Duy do dựtrong chốc lát, cẩn thận hỏi một câu.Đứa bé vẫn không lên tiếng, hình như cậu béđang căng thẳng, ôm ba lô nhỏ trong ngực chặthơn một chút, giọng điệu trầm thấp có chút ấmức: “Mẹ cháu không thích cháu.”Châu Mỹ Duy nghe cậu chủ nhỏ tính tìnhbướng bỉnh nói như vậy, bỗng dưng có chút đau lòng.Cô ấy hơi dùng sức nắm bàn tay nhỏ ngắncủa cậu bé, nói: “Đã gặp ở đây rồi, chúng ta quađó chào hỏi cô ta một tiếng nhé.”Thật ra cậu bé có hơi kháng cự, cậu bé nhưsợ hãi lại chần chờ, nhưng vẫn đi theo Châu MỹDuy từng bước nhỏ, cô ấy to gan đi về phíanhóm người Quan Liên.Nói thật ra, Châu Mỹ Duy xem như là “kẻthù” với ba người phụ nữ trước mắt, bây giờ lạitự động đưa tới cửa, thật sự là ấm đầu rồi.

Chương 175: Cách nuôi trẻ, vú em không dê làm

Kiều Bích Ngọc ngoan ngoãn ngồi trong

góc, nhàm chán quay đầu nhìn xung quanh,

đúng lúc một ánh mắt phức tạp sáng rực nhìn về

phía cô.

Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt cô hơi ngơ ngác:

“Sao thế?”

Quách Cao Minh nhìn sang cô, ánh mắt của

anh rất kỳ lạ.

Cô đứng dậy theo bản năng, muốn đi về

phía bọn họ, nhưng Kiều Bích Ngọc vừa đứng

dậy đã nhìn thấy Lục Khánh Nam bên kia cười

đến ngang ngược, cô mơ hồ cảm giác được tên

họ Lục kia đang nhạo báng mình.

Quách Cao Minh không nói lời nào như

thường ngày, chỉ giơ nửa ly rượu cụng ly với Bùi

Hưng Nam ở đối diện, một hơi cạn sạch.

Kiều Bích Ngọc từ từ quay lại chỗ ngồi, cảm

giác có thể mình đã suy nghĩ nhiều, ba người đàn

ông tụ tập một chỗ uống rượu, hơn nữa Lục

Khánh Nam cười nham hiểm như vậy, nhất định

là lại lấy mình ra nói giỡn.

Quả thực Lục Khánh Nam đang nói bậy về

cô: “Bây giờ Kiều Bích Ngọc bị anh nuôi ra tính

tình như vậy, vừa độc ác lại tùy hứng, còn người

đàn ông nào dám tới gần nữa. Nếu như có một

ngày Cao Minh thật sự muốn ly hôn với cô ấy, có

lẽ là nửa đời sau cô ấy cũng không gả đi được,

chậc chậc… Nếu có ngày ấy thật thì nhớ báo cho

tôi, tôi muốn đi xem thử ha ha ha.”

Lục Khánh Nam cười đến phát rồ, anh ta oán

giận yêu nữ kia cực kỳ sâu đậm.

Tuy rằng cảm thấy khả năng vô cùng thấp,

nhưng tưởng tượng, chẳng hiểu sao đã cảm thấy

rất sảng khoái, Kiều Bích Ngọc không còn Quách

Cao Minh, để xem cô còn kiêu ngạo thế nào hừ!

Vốn dĩ Bùi Hưng Nam vừa ly hôn xong tâm

trạng hơi nặng nề, có điều tới bữa tiệc này thấy

nụ cười vô tâm của anh em mình, khóe môi khẽ

nhếch, cũng cười khẽ một tiếng.

“Cao Minh, tôi nghe ông cụ Lục nói, anh

đồng ý để Khánh Nam làm cha nuôi cặp song

sinh của anh hả?“ Bùi Hưng Nam nói câu này

mang theo chút trêu chọc.

Lục Khánh Nam nhớ tới việc này, cực kỳ

cảm khái: “Tôi đã sắp làm cha nuôi của người ta rồi.”

Mặt Quách Cao Minh không biểu cảm nhìn

hai người bạn nối khố, nụ cười bên môi Bùi Hưng

Nam rõ ràng mang theo chút hả hê, Lục Khánh

Nam thì xúc động cái gì.

Quách Cao Minh tức giận mặc kệ bọn họ,

anh em khá bình thường bên cạnh anh cũng chỉ

đó Đường Tuấn Nghĩa, nhưng Đường Tuấn Nghĩa…

“Xảy ra chuyện gì?”

Bỗng dưng một người trông trẻ mặc đồng

phục giúp việc vội vã đi về phía bọn họ, vẻ mặt

bà căng thẳng lo lắng: “Cậu chủ nhỏ biến mất rồi.”

Gương mặt cười hì hì của Lục Khánh Nam

lập tức cương lại, vội vàng hỏi đầu tiên: “Biến

mất cái gì, thằng nhóc Bùi Thanh Tùng kia mất

tích?”

“Cậu chủ nhỏ được trường cử tới thành phố

Đà Lạt tham gia cuộc thi diễn thuyết… Giành

hạng nhất, tôi chờ cậu ấy dưới sân khấu, nhưng

mãi mà không thấy cậu ấy lên sân khấu nhận giải

thưởng.” Giọng nói của bảo mẫu rất bối rối, sợ bị

trách cứ.

“Tổng giám đốc Bùi, tôi thật sự theo dõi cậu

ấy sát sao, không biết tại sao đứa bé lại biến

mất… Tôi nghĩ liệu có phải vì Thanh Tùng biết

hôm nay cậu sẽ tới đây nên tự chạy qua tìm cậu

hay không.”

Lục Khánh Nam hành động rất nhanh: “Tôi

sẽ nói người của nhà họ Đường tìm ở xung

quanh thử.” Vừa nói, anh ta vừa đi về phía cửa

lớn.

Con của Bùi Hưng Nam rất thông minh, xem

ra là cậu bé tự chạy trốn, nhưng dù sao vẫn chỉ

là một đứa bé, phải đề phòng bất trắc.

Quách Cao Minh nhíu mày: “Tôi phái

người…”

“Thanh Tùng từng bỏ trốn rất nhiều lần rồi,

không cần quá lo lắng.”

Bùi Hưng Nam thân là cha rất bình tĩnh, anh

ta lấy điện thoại ra, chạm nhẹ vài cái vào màn

hình, chỉ chốc lát sau đã xuất hiện một bản đồ

với chấm đỏ định vị nhấp nháy.

Bùi Hưng Nam đưa vị trí thể hiện trên điện

thoại cho bảo mẫu xem, giọng điệu bình tĩnh

dặn: “Thanh Tùng ở trong quán cà phê này, bây

giờ bà qua đón nó đi, có chuyện gì trực tiếp gọi

cho tôi.”

“Vâng, vâng”

Trong lòng bảo mẫu căng thẳng gần chết,

cậu chủ nhỏ nhà bà thật sự rất thích chạy lung

tung, đây đã là lần thứ ba trong tháng rồi, không

sao thì tốt, lỡ như gặp phải kẻ xấu, cái mạng già

của bà không đền nổi.

Bảo mẫu không dám trì hoãn giây nào,

nhanh chóng tới quán cà phê kia tìm người.

Quách Cao Minh liếc định vị trên điện thoại

Bùi Hưng Nam, lông mày chau lại: “Thứ này rất

thực dụng.” Vị kia nhà anh cũng phải có một cái.

Bùi Hưng Nam biết rõ anh đang tính toán

điều gì, không nhịn được bật cười: “Tôi cá Kiều

Bích Ngọc sẽ không vui.”

Thật ra con anh ta là Bùi Thanh Tùng cũng

không vui, thằng nhóc luôn cảm thấy đồng hồ

định vị trẻ em rất thiểu năng, từ chối đeo, cuối

cùng hai cha con thỏa thuận đặt đồng hồ trong

ba lô nhỏ đeo trên người.

“Đây là cái gì?”

Châu Mỹ Duy trong quán cà phê thoáng cái

kích động: “Cô nhớ cái đồng hồ trẻ em này có

chức năng trò chuyện, quỷ nhỏ, mau gọi cha

cháu tới đón cháu đi.”

“Không.” Thằng nhóc rất lạnh lùng từ chối.

Châu Mỹ Duy tức giận muốn trực tiếp giành

cái ba lô nhỏ của cậu bé, cô ấy liên tục tự nói với

bản thân, thằng quỷ nhỏ này chỉ mới có năm

tuổi, năm tuổi mà thôi, đừng so đo với đứa trẻ,

đừng làm nó sợ.

Châu Mỹ Duy lại nở nụ cười, ôn hòa nghĩ

cách dỗ dành cậu bé, nhưng còn chưa mở

miệng, thằng nhóc ngồi bên cạnh cô ấy giống

như khát nước, cánh tay nhỏ duỗi ra, không hề

đỏ mặt cầm ly trà sữa trên bàn mà uống.

Châu Mỹ Duy tức giận, còn sợ làm cậu bé

giận cái rắm, oa, thằng quỷ nhỏ chết dẫm này

còn có gan cướp trà sữa của cô ấy.

Như cảm nhận được ánh mắt mang theo

chút sát khí của Châu Mỹ Duy, động tác của đứa

bé khựng lại, ngước đôi mắt to ngây thơ nhìn cô

ấy, sau đó cực kỳ bình tĩnh kéo khóa kéo, móc ra

hai tờ tiền màu đỏ từ trong ba lô nhỏ của mình

Cậu bé đưa bảy trăm ngàn tới, còn cực kỳ

ngầu vứt ra một cái: “Cho cô này, đừng làm

phiền cháu nữa”

Dù tính tình Châu Mỹ Duy có dễ chịu, nhưng

giờ phút này sắc mặt cô ấy lại hơi nghiêm túc:

“Quỷ nhỏ, ai dạy cháu chuyện này!”

Cô ấy không hề cảm thấy đứa bé này có sự

ngây thơ của đứa trẻ năm tuổi, dáng vẻ của nó

già dặn, trưởng thành sớm.

“Cha cháu nói với cháu, vấn đề mà tiền có

thể giải quyết thì không phải vấn để, đừng vì

chuyện không quan trọng mà phiền não, bởi vì

không đáng.” Vẻ mặt Bùi Thanh Tùng nghiêm túc

nói với cô ấy.

Châu Mỹ Duy cau mày, Bùi Hưng Nam dạy

con anh ta mấy thứ lung tung gì vậy.

“Bình thường cha của cháu làm việc quá liều

mạng, chưa tỉnh ngủ nên nói mò đấy, cháu đừng

nhớ.” Châu Mỹ Duy nói móc một câu.

“Cha cháu nói đúng.”

Châu Mỹ Duy nhướng mày, thấy dáng vẻ cậu

bé cực kỳ tin tưởng, trêu chọc cậu bé: “Nếu

cháu nghe lời như vậy, sao lại lén cha cháu lén

chạy ra ngoài một mình.”

“Sau này cháu không thể gặp bà ấy nữa!”

Đột nhiên thằng nhóc kích động kêu lên, giống

như trút những cảm xúc bị đè nén.

Nói xong, gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé

nặng nề cúi xuống, không nói gì nữa.

Vẻ mặt Châu Mỹ Duy kinh ngạc, ánh mắt

nhìn về phía mấy người phụ nữ kia theo bản

năng, cô ấy biết “Bà ấy” trong miệng của cậu bé

là mẹ ruột của cậu bé, Quan Liên.

Cô ấy đã nghe Kiều Bích Ngọc nó, gần đây

Bùi Hưng Nam và Quan Liên đang ồn ào chuyện

ly hôn?

Ly hôn, nỗi đau lớn nhất của một đứa bé,

cho dù đây là một thằng quỷ nhỏ bướng bỉnh

trưởng thành sớm, cậu bé cũng sẽ đau lòng.

“Có muốn cô… Nếu không cháu qua đó

chào hỏi cô ta với cô nhé?” Châu Mỹ Duy do dự

trong chốc lát, cẩn thận hỏi một câu.

Đứa bé vẫn không lên tiếng, hình như cậu bé

đang căng thẳng, ôm ba lô nhỏ trong ngực chặt

hơn một chút, giọng điệu trầm thấp có chút ấm

ức: “Mẹ cháu không thích cháu.”

Châu Mỹ Duy nghe cậu chủ nhỏ tính tình

bướng bỉnh nói như vậy, bỗng dưng có chút đau lòng.

Cô ấy hơi dùng sức nắm bàn tay nhỏ ngắn

của cậu bé, nói: “Đã gặp ở đây rồi, chúng ta qua

đó chào hỏi cô ta một tiếng nhé.”

Thật ra cậu bé có hơi kháng cự, cậu bé như

sợ hãi lại chần chờ, nhưng vẫn đi theo Châu Mỹ

Duy từng bước nhỏ, cô ấy to gan đi về phía

nhóm người Quan Liên.

Nói thật ra, Châu Mỹ Duy xem như là “kẻ

thù” với ba người phụ nữ trước mắt, bây giờ lại

tự động đưa tới cửa, thật sự là ấm đầu rồi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 175: Cách nuôi trẻ, vú em không dê làmKiều Bích Ngọc ngoan ngoãn ngồi tronggóc, nhàm chán quay đầu nhìn xung quanh,đúng lúc một ánh mắt phức tạp sáng rực nhìn vềphía cô.Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt cô hơi ngơ ngác:“Sao thế?”Quách Cao Minh nhìn sang cô, ánh mắt củaanh rất kỳ lạ.Cô đứng dậy theo bản năng, muốn đi vềphía bọn họ, nhưng Kiều Bích Ngọc vừa đứngdậy đã nhìn thấy Lục Khánh Nam bên kia cườiđến ngang ngược, cô mơ hồ cảm giác được tênhọ Lục kia đang nhạo báng mình.Quách Cao Minh không nói lời nào nhưthường ngày, chỉ giơ nửa ly rượu cụng ly với BùiHưng Nam ở đối diện, một hơi cạn sạch.Kiều Bích Ngọc từ từ quay lại chỗ ngồi, cảmgiác có thể mình đã suy nghĩ nhiều, ba người đànông tụ tập một chỗ uống rượu, hơn nữa LụcKhánh Nam cười nham hiểm như vậy, nhất địnhlà lại lấy mình ra nói giỡn.Quả thực Lục Khánh Nam đang nói bậy vềcô: “Bây giờ Kiều Bích Ngọc bị anh nuôi ra tínhtình như vậy, vừa độc ác lại tùy hứng, còn ngườiđàn ông nào dám tới gần nữa. Nếu như có mộtngày Cao Minh thật sự muốn ly hôn với cô ấy, cólẽ là nửa đời sau cô ấy cũng không gả đi được,chậc chậc… Nếu có ngày ấy thật thì nhớ báo chotôi, tôi muốn đi xem thử ha ha ha.”Lục Khánh Nam cười đến phát rồ, anh ta oángiận yêu nữ kia cực kỳ sâu đậm.Tuy rằng cảm thấy khả năng vô cùng thấp,nhưng tưởng tượng, chẳng hiểu sao đã cảm thấyrất sảng khoái, Kiều Bích Ngọc không còn QuáchCao Minh, để xem cô còn kiêu ngạo thế nào hừ!Vốn dĩ Bùi Hưng Nam vừa ly hôn xong tâmtrạng hơi nặng nề, có điều tới bữa tiệc này thấynụ cười vô tâm của anh em mình, khóe môi khẽnhếch, cũng cười khẽ một tiếng.“Cao Minh, tôi nghe ông cụ Lục nói, anhđồng ý để Khánh Nam làm cha nuôi cặp songsinh của anh hả?“ Bùi Hưng Nam nói câu nàymang theo chút trêu chọc.Lục Khánh Nam nhớ tới việc này, cực kỳcảm khái: “Tôi đã sắp làm cha nuôi của người ta rồi.”Mặt Quách Cao Minh không biểu cảm nhìnhai người bạn nối khố, nụ cười bên môi Bùi HưngNam rõ ràng mang theo chút hả hê, Lục KhánhNam thì xúc động cái gì.Quách Cao Minh tức giận mặc kệ bọn họ,anh em khá bình thường bên cạnh anh cũng chỉđó Đường Tuấn Nghĩa, nhưng Đường Tuấn Nghĩa…“Xảy ra chuyện gì?”Bỗng dưng một người trông trẻ mặc đồngphục giúp việc vội vã đi về phía bọn họ, vẻ mặtbà căng thẳng lo lắng: “Cậu chủ nhỏ biến mất rồi.”Gương mặt cười hì hì của Lục Khánh Namlập tức cương lại, vội vàng hỏi đầu tiên: “Biếnmất cái gì, thằng nhóc Bùi Thanh Tùng kia mấttích?”“Cậu chủ nhỏ được trường cử tới thành phốĐà Lạt tham gia cuộc thi diễn thuyết… Giànhhạng nhất, tôi chờ cậu ấy dưới sân khấu, nhưngmãi mà không thấy cậu ấy lên sân khấu nhận giảithưởng.” Giọng nói của bảo mẫu rất bối rối, sợ bịtrách cứ.“Tổng giám đốc Bùi, tôi thật sự theo dõi cậuấy sát sao, không biết tại sao đứa bé lại biếnmất… Tôi nghĩ liệu có phải vì Thanh Tùng biếthôm nay cậu sẽ tới đây nên tự chạy qua tìm cậuhay không.”Lục Khánh Nam hành động rất nhanh: “Tôisẽ nói người của nhà họ Đường tìm ở xungquanh thử.” Vừa nói, anh ta vừa đi về phía cửalớn.Con của Bùi Hưng Nam rất thông minh, xemra là cậu bé tự chạy trốn, nhưng dù sao vẫn chỉlà một đứa bé, phải đề phòng bất trắc.Quách Cao Minh nhíu mày: “Tôi pháingười…”“Thanh Tùng từng bỏ trốn rất nhiều lần rồi,không cần quá lo lắng.”Bùi Hưng Nam thân là cha rất bình tĩnh, anhta lấy điện thoại ra, chạm nhẹ vài cái vào mànhình, chỉ chốc lát sau đã xuất hiện một bản đồvới chấm đỏ định vị nhấp nháy.Bùi Hưng Nam đưa vị trí thể hiện trên điệnthoại cho bảo mẫu xem, giọng điệu bình tĩnhdặn: “Thanh Tùng ở trong quán cà phê này, bâygiờ bà qua đón nó đi, có chuyện gì trực tiếp gọicho tôi.”“Vâng, vâng”Trong lòng bảo mẫu căng thẳng gần chết,cậu chủ nhỏ nhà bà thật sự rất thích chạy lungtung, đây đã là lần thứ ba trong tháng rồi, khôngsao thì tốt, lỡ như gặp phải kẻ xấu, cái mạng giàcủa bà không đền nổi.Bảo mẫu không dám trì hoãn giây nào,nhanh chóng tới quán cà phê kia tìm người.Quách Cao Minh liếc định vị trên điện thoạiBùi Hưng Nam, lông mày chau lại: “Thứ này rấtthực dụng.” Vị kia nhà anh cũng phải có một cái.Bùi Hưng Nam biết rõ anh đang tính toánđiều gì, không nhịn được bật cười: “Tôi cá KiềuBích Ngọc sẽ không vui.”Thật ra con anh ta là Bùi Thanh Tùng cũngkhông vui, thằng nhóc luôn cảm thấy đồng hồđịnh vị trẻ em rất thiểu năng, từ chối đeo, cuốicùng hai cha con thỏa thuận đặt đồng hồ trongba lô nhỏ đeo trên người.“Đây là cái gì?”Châu Mỹ Duy trong quán cà phê thoáng cáikích động: “Cô nhớ cái đồng hồ trẻ em này cóchức năng trò chuyện, quỷ nhỏ, mau gọi chacháu tới đón cháu đi.”“Không.” Thằng nhóc rất lạnh lùng từ chối.Châu Mỹ Duy tức giận muốn trực tiếp giànhcái ba lô nhỏ của cậu bé, cô ấy liên tục tự nói vớibản thân, thằng quỷ nhỏ này chỉ mới có nămtuổi, năm tuổi mà thôi, đừng so đo với đứa trẻ,đừng làm nó sợ.Châu Mỹ Duy lại nở nụ cười, ôn hòa nghĩcách dỗ dành cậu bé, nhưng còn chưa mởmiệng, thằng nhóc ngồi bên cạnh cô ấy giốngnhư khát nước, cánh tay nhỏ duỗi ra, không hềđỏ mặt cầm ly trà sữa trên bàn mà uống.Châu Mỹ Duy tức giận, còn sợ làm cậu bégiận cái rắm, oa, thằng quỷ nhỏ chết dẫm nàycòn có gan cướp trà sữa của cô ấy.Như cảm nhận được ánh mắt mang theochút sát khí của Châu Mỹ Duy, động tác của đứabé khựng lại, ngước đôi mắt to ngây thơ nhìn côấy, sau đó cực kỳ bình tĩnh kéo khóa kéo, móc rahai tờ tiền màu đỏ từ trong ba lô nhỏ của mìnhCậu bé đưa bảy trăm ngàn tới, còn cực kỳngầu vứt ra một cái: “Cho cô này, đừng làmphiền cháu nữa”Dù tính tình Châu Mỹ Duy có dễ chịu, nhưnggiờ phút này sắc mặt cô ấy lại hơi nghiêm túc:“Quỷ nhỏ, ai dạy cháu chuyện này!”Cô ấy không hề cảm thấy đứa bé này có sựngây thơ của đứa trẻ năm tuổi, dáng vẻ của nógià dặn, trưởng thành sớm.“Cha cháu nói với cháu, vấn đề mà tiền cóthể giải quyết thì không phải vấn để, đừng vìchuyện không quan trọng mà phiền não, bởi vìkhông đáng.” Vẻ mặt Bùi Thanh Tùng nghiêm túcnói với cô ấy.Châu Mỹ Duy cau mày, Bùi Hưng Nam dạycon anh ta mấy thứ lung tung gì vậy.“Bình thường cha của cháu làm việc quá liềumạng, chưa tỉnh ngủ nên nói mò đấy, cháu đừngnhớ.” Châu Mỹ Duy nói móc một câu.“Cha cháu nói đúng.”Châu Mỹ Duy nhướng mày, thấy dáng vẻ cậubé cực kỳ tin tưởng, trêu chọc cậu bé: “Nếucháu nghe lời như vậy, sao lại lén cha cháu lénchạy ra ngoài một mình.”“Sau này cháu không thể gặp bà ấy nữa!”Đột nhiên thằng nhóc kích động kêu lên, giốngnhư trút những cảm xúc bị đè nén.Nói xong, gương mặt nhỏ nhắn của cậu bénặng nề cúi xuống, không nói gì nữa.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy kinh ngạc, ánh mắtnhìn về phía mấy người phụ nữ kia theo bảnnăng, cô ấy biết “Bà ấy” trong miệng của cậu bélà mẹ ruột của cậu bé, Quan Liên.Cô ấy đã nghe Kiều Bích Ngọc nó, gần đâyBùi Hưng Nam và Quan Liên đang ồn ào chuyệnly hôn?Ly hôn, nỗi đau lớn nhất của một đứa bé,cho dù đây là một thằng quỷ nhỏ bướng bỉnhtrưởng thành sớm, cậu bé cũng sẽ đau lòng.“Có muốn cô… Nếu không cháu qua đóchào hỏi cô ta với cô nhé?” Châu Mỹ Duy do dựtrong chốc lát, cẩn thận hỏi một câu.Đứa bé vẫn không lên tiếng, hình như cậu béđang căng thẳng, ôm ba lô nhỏ trong ngực chặthơn một chút, giọng điệu trầm thấp có chút ấmức: “Mẹ cháu không thích cháu.”Châu Mỹ Duy nghe cậu chủ nhỏ tính tìnhbướng bỉnh nói như vậy, bỗng dưng có chút đau lòng.Cô ấy hơi dùng sức nắm bàn tay nhỏ ngắncủa cậu bé, nói: “Đã gặp ở đây rồi, chúng ta quađó chào hỏi cô ta một tiếng nhé.”Thật ra cậu bé có hơi kháng cự, cậu bé nhưsợ hãi lại chần chờ, nhưng vẫn đi theo Châu MỹDuy từng bước nhỏ, cô ấy to gan đi về phíanhóm người Quan Liên.Nói thật ra, Châu Mỹ Duy xem như là “kẻthù” với ba người phụ nữ trước mắt, bây giờ lạitự động đưa tới cửa, thật sự là ấm đầu rồi.

Chương 175