Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 176
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 176: Người đàn bà chanh chua“Châu Mỹ Duy?”Còn chưa đến bên cạnh bàn của bọn họ, HàThủy Tiên đã chú ý đến cô ấy.“Chào mọi người.” Châu Mỹ Duy nhìn bọnhọ, giọng nói có phần phức tạp gọi một câu.“Cô đến tìm tôi là vì chuyện công việc à?”“Không phải, chỉ là tôi…”Châu Mỹ Duy bị Hà Thủy Tiên nhìn thẳngnhư thế, trong lòng cô ấy có hơi sợ, cô ấy đangcố gắng sắp xếp lại những lời mình định nói, màbóng dáng nhỏ bé bên cạnh cô ấy đột nhiên khẽgọi một người phụ nữ: “Mẹ.”Giọng nói non nớt này khiến Hà Thủy Tiêncũng hơi ngạc nhiên một xíu, cô ta cúi đầu, lúcnày mới nhìn rõ Châu Mỹ Duy đang dắt tay mộtđứa bé trai, đứa bé này là Bùi Thanh Tùng, contrai của Bùi Hưng Nam.Thế nhưng một tiếng gọi “mẹ” này lại làmcho Quan Liên thẹn quá hóa giận, sắc mặt củacô ta tối sầm lại, dùng lực đập lên bàn, dáng vẻhùng hổ dọa người mắng đứa bé.“Tao với cha mày đã ly hôn rồi, mày đừngquấn lấy tao nữa, tao không phải mẹ mày.”Gương mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ cứng đờ,giống như là sợ hãi, cơ thể nhỏ bé đứng im,không dám nhúc nhích gì.Châu Mỹ Duy cũng bị khí thế hùng hổ dọangười này của cô ta dọa, không nghĩ đến QuanLiên lại đối xử hung dữ như thế với con mình.“Quan Liên, cậu đừng như thế.” Hà ThủyTiên có chút không nhịn được, khuyên nhủ mộtcâu.Nhưng hôm nay tâm trạng của Quan Liên rấtxấu, không nghe lời khuyên của Hà Thủy Tiên,ngược lại còn trừng mắt nhìn đứa nhỏ ở bêncạnh bàn: “Ngay từ lúc đầu tớ đã không muốnsinh ra nó, là Bùi Hưng Nam ép tớ sinh, bây giờ lyhôn rồi, nhìn thấy nó tớ chỉ cảm thấy chướng mắtmà thôi.”Lúc này Quan Liên càng thêm kích động,dường như cô ta muốn đưa tất cả oán niệm củamình trút lên người đứa nhỏ, cô ta bắt đầu chửiầm lên: “Thủy Tiên, cậu có biết sinh một đứanhỏ có bao nhiêu phiền phức hay không.”“Lúc tớ mang thai, cả người sưng phù, nônnghén rất dữ dội, ăn gì nôn đấy, nửa đêm còn bịchuột rút tra tấn, lúc sinh còn phải sinh mổ, đểlại một vết sẹo xấu xí trên bụng, tớ thật sự khôngbiết tại sao phải vất vả đi sinh ra nó làm gì.”“lm miệng!”“Cô nói đủ chưa?”Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy tức giậnmắng to một người, cô ấy thật sự không nhịnđược nữa, thậm chí cô ấy còn cảm giác đượcbàn tay nhỏ bé của Bùi Thanh Tùng đang khôngngừng run rẩy.“Cô là cái thá gì chứ, không phải là ỷ vàocon khốn Kiều Bích Ngọc kia để cáo mượn oaihùm à, cô thật sự cho rằng tôi sợ người phụ nữtên Kiều Bích Ngọc kia ư.”Sắc mặt của Quan Liên hung ác nham hiểm,giống như là bị k*ch th*ch, cô ta đột nhiên đẩy HàThủy Tiên đang đứng chắn trước mặt mình ra, đithẳng đến chỗ Châu Mỹ Duy, giơ tay lên, hungác đánh xuống.Một cái tát này đánh cho Châu Mỹ Duy kinhngạc, người cô ấy lùi lại, má phải sưng đỏ.“Quan Liên, cậu bình tĩnh một chút.”Hà Thủy Tiên thấy mọi chuyện ầm ï như thế,vội vàng đi lên giữ lấy cô ta.Hà Thủy Tiên quay đầu nhìn thoáng quagương mặt sưng đỏ in dấu tay của Châu Mỹ Duy,cô ta hơi cau mày, từ đầu đến cuối đều có chútkhông yên lòng, giọng điệu gượng gạo nói vớiChâu Mỹ Duy một câu: “Mỹ Duy, hôm nay tâmtrạng của Quan Liên rất xấu, cô đừng so đo vớicô ấy”“Thủy Tiên, cậu thật sự sợ mấy con khốnnày à, cô ả họ Kiều kia là thứ không biết xấu hổ,gả cho em họ, sau đấy lại tái hôn với anh họ,thanh danh của Kiều Bích Ngọc trong giớithượng lưu này, mọi người đều rõ ràng, vừa bòlên được giường của Quách Cao Minh đã chorằng mình là phượng hoàng, tớ nhổ vào.”Quan Liên vẫn giận dữ ngút trời, khôngngừng lớn tiếng chửi mắng, mấy người trong nhàhàng nghe thấy âm thanh cãi lộn, đều rối rít nhìnvề phía bên này.Quan Doanh và Hà Thủy Tiên một trái mộtphải giữ lấy Quan Liên đang rất kích động lại:“Châu Mỹ Duy không đắc tội với chị, chị bìnhtĩnh một chút, rất nhiều người đang nhìn chị đó.”Hà Thủy Tiên và Quan Doanh đều biết, hômnay Quan Liên ly hôn, hơn phân nửa nguyênnhân là liên quan đến Kiều Bích Ngọc, ngườiQuan Liên muốn mắng chính là mợ chủ nhà họQuách kia.“Mỹ Duy, cô nhanh dẫn Thanh Tùng rời đi.”Sắc mặt Hà Thủy Tiên rất khó coi, ngườixung quanh chỉ trỏ bàn tán khiến cho cô ta cảmthấy rất khó chịu, nhỏ giọng ra lệnh.Trong lúc nhất thời Châu Mỹ Duy cảm thấyđầu óc trống rỗng, cô ấy bị nhiều người nhìnchằm chằm như thế, bốn phía đều là nhữngtiếng xì xào, ngay cả giám đốc và nhân viên củanhà hàng đều rối rít chạy đến bên này.Tính tình của cô ấy cũng không giống KiềuBích Ngọc, từ nhỏ cô ấy đã rất an phận, khônglàm qua chuyện khác người nào, lúc này độtnhiên xảy ra chuyện ầm ï khiến cô ấy luốngcuống chân tay.“Chúng ta rời đi nhé?”Cô ấy cúi đầu nhìn đứa nhỏ bên chân, rõràng bản thân cô ấy rất khẩn trương, nhưngcũng muốn giả bộ bình tĩnh hỏi cậu bé một câu.Đứa nhỏ vẫn luôn cúi đầu, không để ý đếncô ấy, đột nhiên cậu bé dùng sức hất tay cô ra,đôi chân ngắn ngủn chạy về phía cửa, nhanhchóng chạy ra ngoài.Ánh mắt của Châu Mỹ Duy rơi vào trên mubàn tay phải của mình, trên đó dính chút nướcmắt, thằng nhóc kia khóc.Châu Mỹ Duy là người mềm lòng, Quan Liêntát cô ấy một cái, mắng cô ấy và bạn đều khôngsao, quan trọng là đứa nhỏ này chạy loạn rất dễxảy ra chuyện.Nhưng nực cười chính là, lúc Châu Mỹ Duydự định xoay người rời đi, lại nghe thấy Hà ThủyTiên ở sau lưng nói một câu: “Việc này đừng kểvới Kiều Bích Ngọc, Quan Liên đánh cô chỉ là vôý mà thôi, Mỹ Duy, cô đừng để trong lòng.”Nói cho cùng mấy người bọn họ vẫn kiêngky Kiều Bích Ngọc, kiêng ky nhà họ Quách.“Quan Liên, vừa rồi cậu quá xúc động.”Mấy người Hà Thủy Tiên đi đến phòng riêngtrên tầng hai của quán cà phê, tránh cho bịngười xung quanh nói ra nói vào.Trên mặt Quan Liên vẫn còn sót lại cơn giận,nhưng lúc này cô ta cũng biết mình hơi quáđáng: “Buổi sáng hôm nay tớ bị Bùi Hưng Namép qua cục dân chính ly hôn, chẳng lẽ tớ cònkhông tức giận à.”Cô ta và Bùi Hưng Nam đã kết hôn được hơnnăm năm, những năm này, cô ta từng đơnphương nhắc đến việc ly hôn rất nhiều lần, chỉ làBùi Hưng Nam không đồng ý, nhưng khi chuyệnvới Kiều Bích Ngọc vừa xảy ra, thái độ của anh tatrở nên cường ngạnh, cho dù Quan Liên ly hôntheo đúng ý nguyện, trong lòng của cô ta cũngcảm thấy không thoải mái.“Cậu cứ thế ly hôn không hối hận à?” HàThủy Tiên nhìn bạn thân của mình, không nhịnđược hỏi thêm một câu.Vẻ mặt của Quan Liên hơi không kiên nhẫn,từ trong túi xách của mình lấy ra một điếu thuốc:“Thủy Tiên, cậu cũng biết tớ vẫn luôn muốn lyhôn với Bùi Hưng Nam mà, nhà họ Bùi của anh tacó gì tốt chứ, cả ngày chỉ biết liều mạng làmviệc, cho dù anh ta làm việc mệt gần chết cũngkém hơn nhà họ Quách.”“Hiện tại nhân lúc tớ còn trẻ, tớ muốn tìmmột người đàn ông yêu thương mình, việc tớtheo đuổi hạnh phúc là không sai đúng không,mỗi tháng anh ta ngoại trừ cho tớ ba trăm nămmươi triệu tiền tiêu vặt thì còn có thể cho tớ cái gi”“Đừng hút.” Hà Thủy Tiên cau mày, đưa taylấy thuốc của cô ta.“Quan Liên, thật ra tớ đã sớm muốn nói vớicậu, con của cậu đã lớn như thế, cậu gả cho BùiHưng Nam cũng là một loại may mắn, ít nhất nhàhọ Bùi không phức tạp như vậy. Quan Liên à, chodù cậu có ly hôn hay không, tính tình của cậucũng nên thay đổi, sau khi cậu tốt nghiệp đã gảcho Bùi Hưng Nam, cậu căn bản không biết xãhội này khó khăn biết bao, thật ra Bùi Hưng Namđã đối xử với cậu rất tốt.”“Thủy Tiên, những lời này của cậu, tớ khôngthích nghe.”Quan Liên lập tức nổi giận.“Cậu nhìn con khốn Kiều Bích Ngọc kia xem,hiện tại cô ta rất đắc ý, Quách Cao Minh rất cưngchiều cô ta, ý cậu nói là mình kém Kiểu BíchNgọc à, nếu như Bùi Hưng Nam được một phầnmười như người ta, tớ cũng đâu ly hôn với anh ta,sự nghiệp không bằng người ta, ngay cả vợ mìnhcũng không chăm sóc tốt, anh ta chỉ là một kẻvô dụng mà thôi.”Quan Liên nghiến răng nghiến lợi, giọng nóimang theo ghen ty và tức giận.Hà Thủy Tiên cúi đầu xuống, trong mắt lóelên cảm xúc phức tạp.“Quách Cao Minh, anh ấy thật sự đối xử vớivợ rất tốt.“ Vô cùng tốt.
Chương 176: Người đàn bà chanh chua
“Châu Mỹ Duy?”
Còn chưa đến bên cạnh bàn của bọn họ, Hà
Thủy Tiên đã chú ý đến cô ấy.
“Chào mọi người.” Châu Mỹ Duy nhìn bọn
họ, giọng nói có phần phức tạp gọi một câu.
“Cô đến tìm tôi là vì chuyện công việc à?”
“Không phải, chỉ là tôi…”
Châu Mỹ Duy bị Hà Thủy Tiên nhìn thẳng
như thế, trong lòng cô ấy có hơi sợ, cô ấy đang
cố gắng sắp xếp lại những lời mình định nói, mà
bóng dáng nhỏ bé bên cạnh cô ấy đột nhiên khẽ
gọi một người phụ nữ: “Mẹ.”
Giọng nói non nớt này khiến Hà Thủy Tiên
cũng hơi ngạc nhiên một xíu, cô ta cúi đầu, lúc
này mới nhìn rõ Châu Mỹ Duy đang dắt tay một
đứa bé trai, đứa bé này là Bùi Thanh Tùng, con
trai của Bùi Hưng Nam.
Thế nhưng một tiếng gọi “mẹ” này lại làm
cho Quan Liên thẹn quá hóa giận, sắc mặt của
cô ta tối sầm lại, dùng lực đập lên bàn, dáng vẻ
hùng hổ dọa người mắng đứa bé.
“Tao với cha mày đã ly hôn rồi, mày đừng
quấn lấy tao nữa, tao không phải mẹ mày.”
Gương mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ cứng đờ,
giống như là sợ hãi, cơ thể nhỏ bé đứng im,
không dám nhúc nhích gì.
Châu Mỹ Duy cũng bị khí thế hùng hổ dọa
người này của cô ta dọa, không nghĩ đến Quan
Liên lại đối xử hung dữ như thế với con mình.
“Quan Liên, cậu đừng như thế.” Hà Thủy
Tiên có chút không nhịn được, khuyên nhủ một
câu.
Nhưng hôm nay tâm trạng của Quan Liên rất
xấu, không nghe lời khuyên của Hà Thủy Tiên,
ngược lại còn trừng mắt nhìn đứa nhỏ ở bên
cạnh bàn: “Ngay từ lúc đầu tớ đã không muốn
sinh ra nó, là Bùi Hưng Nam ép tớ sinh, bây giờ ly
hôn rồi, nhìn thấy nó tớ chỉ cảm thấy chướng mắt
mà thôi.”
Lúc này Quan Liên càng thêm kích động,
dường như cô ta muốn đưa tất cả oán niệm của
mình trút lên người đứa nhỏ, cô ta bắt đầu chửi
ầm lên: “Thủy Tiên, cậu có biết sinh một đứa
nhỏ có bao nhiêu phiền phức hay không.”
“Lúc tớ mang thai, cả người sưng phù, nôn
nghén rất dữ dội, ăn gì nôn đấy, nửa đêm còn bị
chuột rút tra tấn, lúc sinh còn phải sinh mổ, để
lại một vết sẹo xấu xí trên bụng, tớ thật sự không
biết tại sao phải vất vả đi sinh ra nó làm gì.”
“lm miệng!”
“Cô nói đủ chưa?”
Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy tức giận
mắng to một người, cô ấy thật sự không nhịn
được nữa, thậm chí cô ấy còn cảm giác được
bàn tay nhỏ bé của Bùi Thanh Tùng đang không
ngừng run rẩy.
“Cô là cái thá gì chứ, không phải là ỷ vào
con khốn Kiều Bích Ngọc kia để cáo mượn oai
hùm à, cô thật sự cho rằng tôi sợ người phụ nữ
tên Kiều Bích Ngọc kia ư.”
Sắc mặt của Quan Liên hung ác nham hiểm,
giống như là bị k*ch th*ch, cô ta đột nhiên đẩy Hà
Thủy Tiên đang đứng chắn trước mặt mình ra, đi
thẳng đến chỗ Châu Mỹ Duy, giơ tay lên, hung
ác đánh xuống.
Một cái tát này đánh cho Châu Mỹ Duy kinh
ngạc, người cô ấy lùi lại, má phải sưng đỏ.
“Quan Liên, cậu bình tĩnh một chút.”
Hà Thủy Tiên thấy mọi chuyện ầm ï như thế,
vội vàng đi lên giữ lấy cô ta.
Hà Thủy Tiên quay đầu nhìn thoáng qua
gương mặt sưng đỏ in dấu tay của Châu Mỹ Duy,
cô ta hơi cau mày, từ đầu đến cuối đều có chút
không yên lòng, giọng điệu gượng gạo nói với
Châu Mỹ Duy một câu: “Mỹ Duy, hôm nay tâm
trạng của Quan Liên rất xấu, cô đừng so đo với
cô ấy”
“Thủy Tiên, cậu thật sự sợ mấy con khốn
này à, cô ả họ Kiều kia là thứ không biết xấu hổ,
gả cho em họ, sau đấy lại tái hôn với anh họ,
thanh danh của Kiều Bích Ngọc trong giới
thượng lưu này, mọi người đều rõ ràng, vừa bò
lên được giường của Quách Cao Minh đã cho
rằng mình là phượng hoàng, tớ nhổ vào.”
Quan Liên vẫn giận dữ ngút trời, không
ngừng lớn tiếng chửi mắng, mấy người trong nhà
hàng nghe thấy âm thanh cãi lộn, đều rối rít nhìn
về phía bên này.
Quan Doanh và Hà Thủy Tiên một trái một
phải giữ lấy Quan Liên đang rất kích động lại:
“Châu Mỹ Duy không đắc tội với chị, chị bình
tĩnh một chút, rất nhiều người đang nhìn chị đó.”
Hà Thủy Tiên và Quan Doanh đều biết, hôm
nay Quan Liên ly hôn, hơn phân nửa nguyên
nhân là liên quan đến Kiều Bích Ngọc, người
Quan Liên muốn mắng chính là mợ chủ nhà họ
Quách kia.
“Mỹ Duy, cô nhanh dẫn Thanh Tùng rời đi.”
Sắc mặt Hà Thủy Tiên rất khó coi, người
xung quanh chỉ trỏ bàn tán khiến cho cô ta cảm
thấy rất khó chịu, nhỏ giọng ra lệnh.
Trong lúc nhất thời Châu Mỹ Duy cảm thấy
đầu óc trống rỗng, cô ấy bị nhiều người nhìn
chằm chằm như thế, bốn phía đều là những
tiếng xì xào, ngay cả giám đốc và nhân viên của
nhà hàng đều rối rít chạy đến bên này.
Tính tình của cô ấy cũng không giống Kiều
Bích Ngọc, từ nhỏ cô ấy đã rất an phận, không
làm qua chuyện khác người nào, lúc này đột
nhiên xảy ra chuyện ầm ï khiến cô ấy luống
cuống chân tay.
“Chúng ta rời đi nhé?”
Cô ấy cúi đầu nhìn đứa nhỏ bên chân, rõ
ràng bản thân cô ấy rất khẩn trương, nhưng
cũng muốn giả bộ bình tĩnh hỏi cậu bé một câu.
Đứa nhỏ vẫn luôn cúi đầu, không để ý đến
cô ấy, đột nhiên cậu bé dùng sức hất tay cô ra,
đôi chân ngắn ngủn chạy về phía cửa, nhanh
chóng chạy ra ngoài.
Ánh mắt của Châu Mỹ Duy rơi vào trên mu
bàn tay phải của mình, trên đó dính chút nước
mắt, thằng nhóc kia khóc.
Châu Mỹ Duy là người mềm lòng, Quan Liên
tát cô ấy một cái, mắng cô ấy và bạn đều không
sao, quan trọng là đứa nhỏ này chạy loạn rất dễ
xảy ra chuyện.
Nhưng nực cười chính là, lúc Châu Mỹ Duy
dự định xoay người rời đi, lại nghe thấy Hà Thủy
Tiên ở sau lưng nói một câu: “Việc này đừng kể
với Kiều Bích Ngọc, Quan Liên đánh cô chỉ là vô
ý mà thôi, Mỹ Duy, cô đừng để trong lòng.”
Nói cho cùng mấy người bọn họ vẫn kiêng
ky Kiều Bích Ngọc, kiêng ky nhà họ Quách.
“Quan Liên, vừa rồi cậu quá xúc động.”
Mấy người Hà Thủy Tiên đi đến phòng riêng
trên tầng hai của quán cà phê, tránh cho bị
người xung quanh nói ra nói vào.
Trên mặt Quan Liên vẫn còn sót lại cơn giận,
nhưng lúc này cô ta cũng biết mình hơi quá
đáng: “Buổi sáng hôm nay tớ bị Bùi Hưng Nam
ép qua cục dân chính ly hôn, chẳng lẽ tớ còn
không tức giận à.”
Cô ta và Bùi Hưng Nam đã kết hôn được hơn
năm năm, những năm này, cô ta từng đơn
phương nhắc đến việc ly hôn rất nhiều lần, chỉ là
Bùi Hưng Nam không đồng ý, nhưng khi chuyện
với Kiều Bích Ngọc vừa xảy ra, thái độ của anh ta
trở nên cường ngạnh, cho dù Quan Liên ly hôn
theo đúng ý nguyện, trong lòng của cô ta cũng
cảm thấy không thoải mái.
“Cậu cứ thế ly hôn không hối hận à?” Hà
Thủy Tiên nhìn bạn thân của mình, không nhịn
được hỏi thêm một câu.
Vẻ mặt của Quan Liên hơi không kiên nhẫn,
từ trong túi xách của mình lấy ra một điếu thuốc:
“Thủy Tiên, cậu cũng biết tớ vẫn luôn muốn ly
hôn với Bùi Hưng Nam mà, nhà họ Bùi của anh ta
có gì tốt chứ, cả ngày chỉ biết liều mạng làm
việc, cho dù anh ta làm việc mệt gần chết cũng
kém hơn nhà họ Quách.”
“Hiện tại nhân lúc tớ còn trẻ, tớ muốn tìm
một người đàn ông yêu thương mình, việc tớ
theo đuổi hạnh phúc là không sai đúng không,
mỗi tháng anh ta ngoại trừ cho tớ ba trăm năm
mươi triệu tiền tiêu vặt thì còn có thể cho tớ cái gi”
“Đừng hút.” Hà Thủy Tiên cau mày, đưa tay
lấy thuốc của cô ta.
“Quan Liên, thật ra tớ đã sớm muốn nói với
cậu, con của cậu đã lớn như thế, cậu gả cho Bùi
Hưng Nam cũng là một loại may mắn, ít nhất nhà
họ Bùi không phức tạp như vậy. Quan Liên à, cho
dù cậu có ly hôn hay không, tính tình của cậu
cũng nên thay đổi, sau khi cậu tốt nghiệp đã gả
cho Bùi Hưng Nam, cậu căn bản không biết xã
hội này khó khăn biết bao, thật ra Bùi Hưng Nam
đã đối xử với cậu rất tốt.”
“Thủy Tiên, những lời này của cậu, tớ không
thích nghe.”
Quan Liên lập tức nổi giận.
“Cậu nhìn con khốn Kiều Bích Ngọc kia xem,
hiện tại cô ta rất đắc ý, Quách Cao Minh rất cưng
chiều cô ta, ý cậu nói là mình kém Kiểu Bích
Ngọc à, nếu như Bùi Hưng Nam được một phần
mười như người ta, tớ cũng đâu ly hôn với anh ta,
sự nghiệp không bằng người ta, ngay cả vợ mình
cũng không chăm sóc tốt, anh ta chỉ là một kẻ
vô dụng mà thôi.”
Quan Liên nghiến răng nghiến lợi, giọng nói
mang theo ghen ty và tức giận.
Hà Thủy Tiên cúi đầu xuống, trong mắt lóe
lên cảm xúc phức tạp.
“Quách Cao Minh, anh ấy thật sự đối xử với
vợ rất tốt.“ Vô cùng tốt.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 176: Người đàn bà chanh chua“Châu Mỹ Duy?”Còn chưa đến bên cạnh bàn của bọn họ, HàThủy Tiên đã chú ý đến cô ấy.“Chào mọi người.” Châu Mỹ Duy nhìn bọnhọ, giọng nói có phần phức tạp gọi một câu.“Cô đến tìm tôi là vì chuyện công việc à?”“Không phải, chỉ là tôi…”Châu Mỹ Duy bị Hà Thủy Tiên nhìn thẳngnhư thế, trong lòng cô ấy có hơi sợ, cô ấy đangcố gắng sắp xếp lại những lời mình định nói, màbóng dáng nhỏ bé bên cạnh cô ấy đột nhiên khẽgọi một người phụ nữ: “Mẹ.”Giọng nói non nớt này khiến Hà Thủy Tiêncũng hơi ngạc nhiên một xíu, cô ta cúi đầu, lúcnày mới nhìn rõ Châu Mỹ Duy đang dắt tay mộtđứa bé trai, đứa bé này là Bùi Thanh Tùng, contrai của Bùi Hưng Nam.Thế nhưng một tiếng gọi “mẹ” này lại làmcho Quan Liên thẹn quá hóa giận, sắc mặt củacô ta tối sầm lại, dùng lực đập lên bàn, dáng vẻhùng hổ dọa người mắng đứa bé.“Tao với cha mày đã ly hôn rồi, mày đừngquấn lấy tao nữa, tao không phải mẹ mày.”Gương mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ cứng đờ,giống như là sợ hãi, cơ thể nhỏ bé đứng im,không dám nhúc nhích gì.Châu Mỹ Duy cũng bị khí thế hùng hổ dọangười này của cô ta dọa, không nghĩ đến QuanLiên lại đối xử hung dữ như thế với con mình.“Quan Liên, cậu đừng như thế.” Hà ThủyTiên có chút không nhịn được, khuyên nhủ mộtcâu.Nhưng hôm nay tâm trạng của Quan Liên rấtxấu, không nghe lời khuyên của Hà Thủy Tiên,ngược lại còn trừng mắt nhìn đứa nhỏ ở bêncạnh bàn: “Ngay từ lúc đầu tớ đã không muốnsinh ra nó, là Bùi Hưng Nam ép tớ sinh, bây giờ lyhôn rồi, nhìn thấy nó tớ chỉ cảm thấy chướng mắtmà thôi.”Lúc này Quan Liên càng thêm kích động,dường như cô ta muốn đưa tất cả oán niệm củamình trút lên người đứa nhỏ, cô ta bắt đầu chửiầm lên: “Thủy Tiên, cậu có biết sinh một đứanhỏ có bao nhiêu phiền phức hay không.”“Lúc tớ mang thai, cả người sưng phù, nônnghén rất dữ dội, ăn gì nôn đấy, nửa đêm còn bịchuột rút tra tấn, lúc sinh còn phải sinh mổ, đểlại một vết sẹo xấu xí trên bụng, tớ thật sự khôngbiết tại sao phải vất vả đi sinh ra nó làm gì.”“lm miệng!”“Cô nói đủ chưa?”Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy tức giậnmắng to một người, cô ấy thật sự không nhịnđược nữa, thậm chí cô ấy còn cảm giác đượcbàn tay nhỏ bé của Bùi Thanh Tùng đang khôngngừng run rẩy.“Cô là cái thá gì chứ, không phải là ỷ vàocon khốn Kiều Bích Ngọc kia để cáo mượn oaihùm à, cô thật sự cho rằng tôi sợ người phụ nữtên Kiều Bích Ngọc kia ư.”Sắc mặt của Quan Liên hung ác nham hiểm,giống như là bị k*ch th*ch, cô ta đột nhiên đẩy HàThủy Tiên đang đứng chắn trước mặt mình ra, đithẳng đến chỗ Châu Mỹ Duy, giơ tay lên, hungác đánh xuống.Một cái tát này đánh cho Châu Mỹ Duy kinhngạc, người cô ấy lùi lại, má phải sưng đỏ.“Quan Liên, cậu bình tĩnh một chút.”Hà Thủy Tiên thấy mọi chuyện ầm ï như thế,vội vàng đi lên giữ lấy cô ta.Hà Thủy Tiên quay đầu nhìn thoáng quagương mặt sưng đỏ in dấu tay của Châu Mỹ Duy,cô ta hơi cau mày, từ đầu đến cuối đều có chútkhông yên lòng, giọng điệu gượng gạo nói vớiChâu Mỹ Duy một câu: “Mỹ Duy, hôm nay tâmtrạng của Quan Liên rất xấu, cô đừng so đo vớicô ấy”“Thủy Tiên, cậu thật sự sợ mấy con khốnnày à, cô ả họ Kiều kia là thứ không biết xấu hổ,gả cho em họ, sau đấy lại tái hôn với anh họ,thanh danh của Kiều Bích Ngọc trong giớithượng lưu này, mọi người đều rõ ràng, vừa bòlên được giường của Quách Cao Minh đã chorằng mình là phượng hoàng, tớ nhổ vào.”Quan Liên vẫn giận dữ ngút trời, khôngngừng lớn tiếng chửi mắng, mấy người trong nhàhàng nghe thấy âm thanh cãi lộn, đều rối rít nhìnvề phía bên này.Quan Doanh và Hà Thủy Tiên một trái mộtphải giữ lấy Quan Liên đang rất kích động lại:“Châu Mỹ Duy không đắc tội với chị, chị bìnhtĩnh một chút, rất nhiều người đang nhìn chị đó.”Hà Thủy Tiên và Quan Doanh đều biết, hômnay Quan Liên ly hôn, hơn phân nửa nguyênnhân là liên quan đến Kiều Bích Ngọc, ngườiQuan Liên muốn mắng chính là mợ chủ nhà họQuách kia.“Mỹ Duy, cô nhanh dẫn Thanh Tùng rời đi.”Sắc mặt Hà Thủy Tiên rất khó coi, ngườixung quanh chỉ trỏ bàn tán khiến cho cô ta cảmthấy rất khó chịu, nhỏ giọng ra lệnh.Trong lúc nhất thời Châu Mỹ Duy cảm thấyđầu óc trống rỗng, cô ấy bị nhiều người nhìnchằm chằm như thế, bốn phía đều là nhữngtiếng xì xào, ngay cả giám đốc và nhân viên củanhà hàng đều rối rít chạy đến bên này.Tính tình của cô ấy cũng không giống KiềuBích Ngọc, từ nhỏ cô ấy đã rất an phận, khônglàm qua chuyện khác người nào, lúc này độtnhiên xảy ra chuyện ầm ï khiến cô ấy luốngcuống chân tay.“Chúng ta rời đi nhé?”Cô ấy cúi đầu nhìn đứa nhỏ bên chân, rõràng bản thân cô ấy rất khẩn trương, nhưngcũng muốn giả bộ bình tĩnh hỏi cậu bé một câu.Đứa nhỏ vẫn luôn cúi đầu, không để ý đếncô ấy, đột nhiên cậu bé dùng sức hất tay cô ra,đôi chân ngắn ngủn chạy về phía cửa, nhanhchóng chạy ra ngoài.Ánh mắt của Châu Mỹ Duy rơi vào trên mubàn tay phải của mình, trên đó dính chút nướcmắt, thằng nhóc kia khóc.Châu Mỹ Duy là người mềm lòng, Quan Liêntát cô ấy một cái, mắng cô ấy và bạn đều khôngsao, quan trọng là đứa nhỏ này chạy loạn rất dễxảy ra chuyện.Nhưng nực cười chính là, lúc Châu Mỹ Duydự định xoay người rời đi, lại nghe thấy Hà ThủyTiên ở sau lưng nói một câu: “Việc này đừng kểvới Kiều Bích Ngọc, Quan Liên đánh cô chỉ là vôý mà thôi, Mỹ Duy, cô đừng để trong lòng.”Nói cho cùng mấy người bọn họ vẫn kiêngky Kiều Bích Ngọc, kiêng ky nhà họ Quách.“Quan Liên, vừa rồi cậu quá xúc động.”Mấy người Hà Thủy Tiên đi đến phòng riêngtrên tầng hai của quán cà phê, tránh cho bịngười xung quanh nói ra nói vào.Trên mặt Quan Liên vẫn còn sót lại cơn giận,nhưng lúc này cô ta cũng biết mình hơi quáđáng: “Buổi sáng hôm nay tớ bị Bùi Hưng Namép qua cục dân chính ly hôn, chẳng lẽ tớ cònkhông tức giận à.”Cô ta và Bùi Hưng Nam đã kết hôn được hơnnăm năm, những năm này, cô ta từng đơnphương nhắc đến việc ly hôn rất nhiều lần, chỉ làBùi Hưng Nam không đồng ý, nhưng khi chuyệnvới Kiều Bích Ngọc vừa xảy ra, thái độ của anh tatrở nên cường ngạnh, cho dù Quan Liên ly hôntheo đúng ý nguyện, trong lòng của cô ta cũngcảm thấy không thoải mái.“Cậu cứ thế ly hôn không hối hận à?” HàThủy Tiên nhìn bạn thân của mình, không nhịnđược hỏi thêm một câu.Vẻ mặt của Quan Liên hơi không kiên nhẫn,từ trong túi xách của mình lấy ra một điếu thuốc:“Thủy Tiên, cậu cũng biết tớ vẫn luôn muốn lyhôn với Bùi Hưng Nam mà, nhà họ Bùi của anh tacó gì tốt chứ, cả ngày chỉ biết liều mạng làmviệc, cho dù anh ta làm việc mệt gần chết cũngkém hơn nhà họ Quách.”“Hiện tại nhân lúc tớ còn trẻ, tớ muốn tìmmột người đàn ông yêu thương mình, việc tớtheo đuổi hạnh phúc là không sai đúng không,mỗi tháng anh ta ngoại trừ cho tớ ba trăm nămmươi triệu tiền tiêu vặt thì còn có thể cho tớ cái gi”“Đừng hút.” Hà Thủy Tiên cau mày, đưa taylấy thuốc của cô ta.“Quan Liên, thật ra tớ đã sớm muốn nói vớicậu, con của cậu đã lớn như thế, cậu gả cho BùiHưng Nam cũng là một loại may mắn, ít nhất nhàhọ Bùi không phức tạp như vậy. Quan Liên à, chodù cậu có ly hôn hay không, tính tình của cậucũng nên thay đổi, sau khi cậu tốt nghiệp đã gảcho Bùi Hưng Nam, cậu căn bản không biết xãhội này khó khăn biết bao, thật ra Bùi Hưng Namđã đối xử với cậu rất tốt.”“Thủy Tiên, những lời này của cậu, tớ khôngthích nghe.”Quan Liên lập tức nổi giận.“Cậu nhìn con khốn Kiều Bích Ngọc kia xem,hiện tại cô ta rất đắc ý, Quách Cao Minh rất cưngchiều cô ta, ý cậu nói là mình kém Kiểu BíchNgọc à, nếu như Bùi Hưng Nam được một phầnmười như người ta, tớ cũng đâu ly hôn với anh ta,sự nghiệp không bằng người ta, ngay cả vợ mìnhcũng không chăm sóc tốt, anh ta chỉ là một kẻvô dụng mà thôi.”Quan Liên nghiến răng nghiến lợi, giọng nóimang theo ghen ty và tức giận.Hà Thủy Tiên cúi đầu xuống, trong mắt lóelên cảm xúc phức tạp.“Quách Cao Minh, anh ấy thật sự đối xử vớivợ rất tốt.“ Vô cùng tốt.