Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 186

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 186: Anh trai rất cưng chiều chị dâu“Anh rất thích chị dâu.”“Đúng thế, vì thế Thanh Châu nhất định phảicẩn thận một chút, đừng chọc chị dâu em khôngvui, nếu không anh trai em sẽ tức giận đấy.”Sau bữa cơm trưa, hôm nay là cuối tuần, mọingười đều rảnh rỗi, mấy người đi tản bộ ở vườnhoa phía sau nhà họ Quách, Kiều Bích Ngọc cầmthức ăn cho cá, hào hứng chơi đùa với cá tronghồ, thỉnh thoảng nhìn thoáng qua hai cô gáitrong đình nghỉ mát, hình như bọn họ trò chuyệnrất thân thiết.Cô không biết Hà Thủy Tiên nói gì với QuáchThanh Châu, chỉ cảm thấy lúc Quách ThanhChâu quay đầu nhìn cô, ánh mắt kia có hơi kỳ lạ.Đối với Quách Thanh Châu, Kiều Bích Ngọckhông có ấn tượng gì, chỉ cảm thấy cô ta rấthướng nội, vốn dĩ muốn bồi dưỡng chút tìnhcảm, nhưng bọn họ đều nói cô quá bá đạo,không cho phép cô dọa Quách Thanh Châu.Kiều Bích Ngọc rất phiền muộn, làm sao côlại dọa sợ Quách Thanh Châu chứ.Trước kia Đường Tuấn Nghĩa cũng có chứngtự kỷ, haizz, vì sao lại là thế chứ.Ném thức ăn cho cá xuống hồ, mấy con cánhô lên khỏi mặt nước để giành ăn, bọt nước bắntung tóe, tạo nên từng gợn sóng, Kiều Bích Ngọccảm thấy rất thú vị, ánh mắt cô sáng rực, nổi lêntính tình trẻ con, ném thức ăn sang một góckhác.Trong lòng xấu xa nghĩ, nhìn người khác mệtgần chết, thật đúng là thoải mái.Kiều Bích Ngọc rất ngây thơ, vươn phần cổtrắng nõn ra, ánh mắt hơi nheo lại nhìn xuống ao,khóe môi giương lên cười như gian thần, chơiđùa vui vẻ với đám cá dưới ao.“Cô ấy có thể chơi một mình cả ngày”Sau lưng loáng thoáng truyền đến giọng nóiquen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn,Kiều Bích Ngọc hơi ngơ ngác một lúc, quay đầunhìn lại, lập tức nhìn thấy Quách Cao Minh đangđi về phía cô, gò má của cô hơi ửng đỏ, có lẽ làdo nắng chiều, hoặc có lẽ là do nụ cười nhưkhông cười trên mặt Quách Cao Minh, lần nhìnnày khiến tim cô đập loạn.Kiều Bích Ngọc vô thức đi về phía anh,nhưng ao cá này không có hàng rào bảo vệ, dướichân đều là đá cuội, bên dưới trơn trượt, cơ thểlảo đảo.Bóng dáng phía trước giật mình, vội vàng điđến, Kiều Bích Ngọc không mảnh mai như thế,cô nhanh chóng ổn định cơ thể, xua tay nói:“Không sao, không có việc gì.”“Nghiêm túc nhìn đường.” Quách Cao Minhđứng trước mặt cô, trầm giọng dặn dò.Phương thức dạy dỗ của Quách Cao Minhvới cô rất đặc biệt, ví dụ như nghiêm túc bước di,nghiêm túc ăn cơm, giống như lúc nào anh cũngmuốn nhìn chằm chằm cô.“Quách Cao Minh, anh đừng cho rằng emsuốt ngày làm loạn, thật ra em cảm thấy mình rấthữu dụng.”Còn không biết xấu hổ nói cô hữu dụng.Thật sự là bị cô chọc giận, Quách Cao Minhđỡ cô, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ ửng của cô,anh muốn tiếp tục dạy dỗ cô, lại không nhịnđược bật cười.“Đừng đứng quá gần ao.”Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn như thế, cô hơichột dạ, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”Lục Khánh Nam ở phía sau chậm rãi đi đến,ánh mắt tràn đầy bà tám, nở nụ cười mập mờ vớihọ, cảm thấy đôi vợ chồng vô lương tâm nàycũng rất đáng yêu.Lúc này vừa khéo ông cụ Quách đi qua hànhlang gấp khúc, quay đầu từ xa nhìn lại.Người nào đang trừng mắt nhìn mình?Không biết có phải do cô đa nghi hay không,Kiều Bích Ngọc đột nhiên vô thức cảnh giác, sắcmặt nghiêm túc, nheo mắt lại nhìn xung quanhmột lượt.“Em đang nhìn gì thế?”“Không có gì.“ Đối mặt với câu hỏi thăm củaQuách Cao Minh, cô cũng không thể nói rõnguyên nhân.Gần đây cô luôn cảm thấy có một đôi mắtsáng rực nhìn chằm chằm vào mình.Quách Cao Minh thấy gương mặt nhỏ nhắncủa cô hơi trầm xuống, đang tự hỏi chuyện gì đó,anh muốn hỏi thêm một câu, nhưng đúng lúcnày, chuông điện thoại của anh vang lên, là phótổng giám đốc của tập đoàn gọi đến, có lẽ làchuyện quan trọng.Anh buông cô ra, đi về phía trước hai bước,lúc này mới ấn nút nghe máy: “Chuyện gì?”Liên quan đến chuyện của tập đoàn, liênquan đến mấy chuyện rắc rối, Quách Cao Minhđều vô thức không muốn để cô tiếp xúc, anh đãtừng nói, cô không phải cấp dưới của anh, khôngcần thiết biết.Người lớn bởi vì biết càng nhiều, cho nênmới có nhiều phiền não như thế.Anh nói không muốn để cho cô biết quánhiều, cường thế lại bá đạo, đây là phương thứcQuách Cao Minh bảo vệ một người.Kiều Bích Ngọc nhìn một bên sườn mặt anhtuấn của anh, trong lòng rối bời.Cô yên tĩnh đứng ở một bên, không đi đếnquấy rầy anh, cô nghe không hiểu nội dung cuộctrò chuyện của Quách Cao Minh và đối phương,thế nhưng nghe giọng điệu trầm thấp lạnh lùngcủa anh, hình như Quách Cao Minh đang nổi giận.Người nào chọc giận anh?Lục Khánh Nam đứng cách đó không xahóng chuyện, hình như Hà Thủy Tiên đang ngồitrong đình nghỉ mát cũng nhận được tin tức gìđó, vội vàng đi đến bên này.“Sao thế?“ Lục Khánh Nam không rảnh rỗi,nhíu mày hỏi một câu.“Mạc Cảnh Sơn từ chối khoản đầu tư củatập đoàn tập đoàn IP&G.”Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi giật mình, nhưnglại có phần châm chọc, thế mà lại từ chối đầu tưcủa tập đoàn tập đoàn IP&G, đây là chê tiền haylà có dụng ý khác.“Đầu óc của tên Mạc Cảnh Sơn này bị nướcvào.” Lục Khánh Nam không nhịn được châmchọc khiêu khích một câu.Trong khoảng nửa năm gần đây, mấy hạngmục của Mạc Cảnh Sơn đều gây được tiếng vanglớn trong giới kinh doanh, đầu tuần này, ông tachính thức công khai một dự án mới liên quanđến nguồn năng lượng mới. Mọi người đều biếtmiếng bánh nguồn năng lượng mới này không dễchơi, phải đầu tư một lượng vốn khổng lồ, khảnăng thu hồi vốn chậm, nhưng Mạc Cảnh Sơnvẫn đầu tư, mọi người thăm dò được Mạc CảnhSơn đang huy động vốn, cho nên mấy ngườicũng tò mò đầu tư, bỏ vốn thử nghiệm.Thế mà ông ta lại từ chối khoản đầu tư củatập đoàn tập đoàn IP&G có thực lực nhất, thậtkhông biết trong hồ lô của ông ta bán thuốc gì.Chức danh quản lý cấp cao của Hà ThủyTiên này không phải là chơi, cô ta nhanh chóngcảm thấy có gì đó không ổn: “Lần trước CaoMinh để chúng ta điều tra kỹ tất cả các hạngmục đầu tư của Mạc Cảnh Sơn, nhất là danhsách đối tác hợp tác với Mạc Cảnh Sơn.”Nói đến đây, cô ta hơi dừng lại một lúc, ánhmắt nhìn thẳng Lục Khánh Nam: “Khánh Nam,anh hãy thẳng thắn nói cho em biết, có phải CaoMinh và Mạc Cảnh Sơn này có khúc mắc cá nhânnào không?”“Cái rắm cũng không điều tra được.”Lục Khánh Nam trầm mặc, anh ta có chútbực bội, lần trước ở văn phòng Quách Cao Minhnổi trận lôi đình, để cho cấp dưới điều tra về MạcCảnh Sơn, nhưng không điều tra được gì, tất cảđều bình thường.Lục Khánh Nam không nói, Hà Thủy Tiêncũng có thể cảm giác được bất thường: “Rõ ràngMạc Cảnh Sơn không muốn để Quách Cao Minhcó cổ phần trong dự án mới của ông ta, trongviệc này nhất định có ẩn tình.”Lúc bọn họ đang nói chuyện, bên kia QuáchCao Minh đã cúp điện thoại.Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên nhìnthoáng qua nhau, chần chờ muốn đi lên muốnnói gì đó. Thật ra có rất nhiều chuyện không cầnbọn họ nói, so với bọn họ, Quách Cao Minh càngthêm rõ ràng hơn.“Vừa rồi em nhìn xung quanh là do phát hiệnra chuyện gì à?”Quách Cao Minh cất điện thoại di động đi,dường như đã xử lý xong chuyện công việc, anhxoay người nhìn về phía Kiều Bích Ngọc đứng ởsau lưng, rất thản nhiên nói sang chuyện khác.Kiều Bích Ngọc bị anh hỏi như thế, cô cóchút không kịp phản ứng: “Không có gì.”“Có chuyện gì thì trực tiếp tìm quản gia”Nghe cô nói như thế, Quách Cao Minh khôngquá để ý, ánh mắt nhiều hơn một phần dịu dàngnhìn về phía cô đang mặc chiếc váy bầu, bụngcô nhô lên, trong đó là con của anh và cô.“Tối nay anh không về ăn cơm, em ngủ sớm đi nhé.”Anh rất tự nhiên ôm vai cô, đôi môi lạnh hônlên trán cô, trầm thấp dặn dò một câu.“À“ Lúc Kiều Bích Ngọc lấy lại được tỉnhthần, mặt cô đã đỏ bừng.Quách Cao Minh không phải là người đànông biết dỗ ngon dỗ ngọt, sau khi nói một câu,anh dứt khoát bước về phía cổng lớn của nhà họQuách.Vệ sĩ nhanh chóng đến gara để lấy xe, LụcKhánh Nam và Hà Thủy Tiên cũng nhanh chóngđi theo, nhìn dáng vẻ vội vàng của bọn họ, KiềuBích Ngọc cau mày “Xảy ra chuyện gì?”Mọi việc rất trùng hợp.Ngay khi xe của đám người Quách Cao Minhvừa rời khỏi cổng nhà họ Quách, Kiều Bích Ngọcđứng bên hồ nghĩ một số việc, phía sau lưng độtnhiên có một luồng lực, cô căn bản không biếtđã xảy ra chuyện gì, người nghiêng về phíatrước, “bịch“ một tiếng, Kiều Bích Ngọc ngã vàotrong hồ.

Chương 186: Anh trai rất cưng chiều chị dâu

“Anh rất thích chị dâu.”

“Đúng thế, vì thế Thanh Châu nhất định phải

cẩn thận một chút, đừng chọc chị dâu em không

vui, nếu không anh trai em sẽ tức giận đấy.”

Sau bữa cơm trưa, hôm nay là cuối tuần, mọi

người đều rảnh rỗi, mấy người đi tản bộ ở vườn

hoa phía sau nhà họ Quách, Kiều Bích Ngọc cầm

thức ăn cho cá, hào hứng chơi đùa với cá trong

hồ, thỉnh thoảng nhìn thoáng qua hai cô gái

trong đình nghỉ mát, hình như bọn họ trò chuyện

rất thân thiết.

Cô không biết Hà Thủy Tiên nói gì với Quách

Thanh Châu, chỉ cảm thấy lúc Quách Thanh

Châu quay đầu nhìn cô, ánh mắt kia có hơi kỳ lạ.

Đối với Quách Thanh Châu, Kiều Bích Ngọc

không có ấn tượng gì, chỉ cảm thấy cô ta rất

hướng nội, vốn dĩ muốn bồi dưỡng chút tình

cảm, nhưng bọn họ đều nói cô quá bá đạo,

không cho phép cô dọa Quách Thanh Châu.

Kiều Bích Ngọc rất phiền muộn, làm sao cô

lại dọa sợ Quách Thanh Châu chứ.

Trước kia Đường Tuấn Nghĩa cũng có chứng

tự kỷ, haizz, vì sao lại là thế chứ.

Ném thức ăn cho cá xuống hồ, mấy con cá

nhô lên khỏi mặt nước để giành ăn, bọt nước bắn

tung tóe, tạo nên từng gợn sóng, Kiều Bích Ngọc

cảm thấy rất thú vị, ánh mắt cô sáng rực, nổi lên

tính tình trẻ con, ném thức ăn sang một góc

khác.

Trong lòng xấu xa nghĩ, nhìn người khác mệt

gần chết, thật đúng là thoải mái.

Kiều Bích Ngọc rất ngây thơ, vươn phần cổ

trắng nõn ra, ánh mắt hơi nheo lại nhìn xuống ao,

khóe môi giương lên cười như gian thần, chơi

đùa vui vẻ với đám cá dưới ao.

“Cô ấy có thể chơi một mình cả ngày”

Sau lưng loáng thoáng truyền đến giọng nói

quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn,

Kiều Bích Ngọc hơi ngơ ngác một lúc, quay đầu

nhìn lại, lập tức nhìn thấy Quách Cao Minh đang

đi về phía cô, gò má của cô hơi ửng đỏ, có lẽ là

do nắng chiều, hoặc có lẽ là do nụ cười như

không cười trên mặt Quách Cao Minh, lần nhìn

này khiến tim cô đập loạn.

Kiều Bích Ngọc vô thức đi về phía anh,

nhưng ao cá này không có hàng rào bảo vệ, dưới

chân đều là đá cuội, bên dưới trơn trượt, cơ thể

lảo đảo.

Bóng dáng phía trước giật mình, vội vàng đi

đến, Kiều Bích Ngọc không mảnh mai như thế,

cô nhanh chóng ổn định cơ thể, xua tay nói:

“Không sao, không có việc gì.”

“Nghiêm túc nhìn đường.” Quách Cao Minh

đứng trước mặt cô, trầm giọng dặn dò.

Phương thức dạy dỗ của Quách Cao Minh

với cô rất đặc biệt, ví dụ như nghiêm túc bước di,

nghiêm túc ăn cơm, giống như lúc nào anh cũng

muốn nhìn chằm chằm cô.

“Quách Cao Minh, anh đừng cho rằng em

suốt ngày làm loạn, thật ra em cảm thấy mình rất

hữu dụng.”

Còn không biết xấu hổ nói cô hữu dụng.

Thật sự là bị cô chọc giận, Quách Cao Minh

đỡ cô, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ ửng của cô,

anh muốn tiếp tục dạy dỗ cô, lại không nhịn

được bật cười.

“Đừng đứng quá gần ao.”

Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn như thế, cô hơi

chột dạ, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”

Lục Khánh Nam ở phía sau chậm rãi đi đến,

ánh mắt tràn đầy bà tám, nở nụ cười mập mờ với

họ, cảm thấy đôi vợ chồng vô lương tâm này

cũng rất đáng yêu.

Lúc này vừa khéo ông cụ Quách đi qua hành

lang gấp khúc, quay đầu từ xa nhìn lại.

Người nào đang trừng mắt nhìn mình?

Không biết có phải do cô đa nghi hay không,

Kiều Bích Ngọc đột nhiên vô thức cảnh giác, sắc

mặt nghiêm túc, nheo mắt lại nhìn xung quanh

một lượt.

“Em đang nhìn gì thế?”

“Không có gì.“ Đối mặt với câu hỏi thăm của

Quách Cao Minh, cô cũng không thể nói rõ

nguyên nhân.

Gần đây cô luôn cảm thấy có một đôi mắt

sáng rực nhìn chằm chằm vào mình.

Quách Cao Minh thấy gương mặt nhỏ nhắn

của cô hơi trầm xuống, đang tự hỏi chuyện gì đó,

anh muốn hỏi thêm một câu, nhưng đúng lúc

này, chuông điện thoại của anh vang lên, là phó

tổng giám đốc của tập đoàn gọi đến, có lẽ là

chuyện quan trọng.

Anh buông cô ra, đi về phía trước hai bước,

lúc này mới ấn nút nghe máy: “Chuyện gì?”

Liên quan đến chuyện của tập đoàn, liên

quan đến mấy chuyện rắc rối, Quách Cao Minh

đều vô thức không muốn để cô tiếp xúc, anh đã

từng nói, cô không phải cấp dưới của anh, không

cần thiết biết.

Người lớn bởi vì biết càng nhiều, cho nên

mới có nhiều phiền não như thế.

Anh nói không muốn để cho cô biết quá

nhiều, cường thế lại bá đạo, đây là phương thức

Quách Cao Minh bảo vệ một người.

Kiều Bích Ngọc nhìn một bên sườn mặt anh

tuấn của anh, trong lòng rối bời.

Cô yên tĩnh đứng ở một bên, không đi đến

quấy rầy anh, cô nghe không hiểu nội dung cuộc

trò chuyện của Quách Cao Minh và đối phương,

thế nhưng nghe giọng điệu trầm thấp lạnh lùng

của anh, hình như Quách Cao Minh đang nổi giận.

Người nào chọc giận anh?

Lục Khánh Nam đứng cách đó không xa

hóng chuyện, hình như Hà Thủy Tiên đang ngồi

trong đình nghỉ mát cũng nhận được tin tức gì

đó, vội vàng đi đến bên này.

“Sao thế?“ Lục Khánh Nam không rảnh rỗi,

nhíu mày hỏi một câu.

“Mạc Cảnh Sơn từ chối khoản đầu tư của

tập đoàn tập đoàn IP&G.”

Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi giật mình, nhưng

lại có phần châm chọc, thế mà lại từ chối đầu tư

của tập đoàn tập đoàn IP&G, đây là chê tiền hay

là có dụng ý khác.

“Đầu óc của tên Mạc Cảnh Sơn này bị nước

vào.” Lục Khánh Nam không nhịn được châm

chọc khiêu khích một câu.

Trong khoảng nửa năm gần đây, mấy hạng

mục của Mạc Cảnh Sơn đều gây được tiếng vang

lớn trong giới kinh doanh, đầu tuần này, ông ta

chính thức công khai một dự án mới liên quan

đến nguồn năng lượng mới. Mọi người đều biết

miếng bánh nguồn năng lượng mới này không dễ

chơi, phải đầu tư một lượng vốn khổng lồ, khả

năng thu hồi vốn chậm, nhưng Mạc Cảnh Sơn

vẫn đầu tư, mọi người thăm dò được Mạc Cảnh

Sơn đang huy động vốn, cho nên mấy người

cũng tò mò đầu tư, bỏ vốn thử nghiệm.

Thế mà ông ta lại từ chối khoản đầu tư của

tập đoàn tập đoàn IP&G có thực lực nhất, thật

không biết trong hồ lô của ông ta bán thuốc gì.

Chức danh quản lý cấp cao của Hà Thủy

Tiên này không phải là chơi, cô ta nhanh chóng

cảm thấy có gì đó không ổn: “Lần trước Cao

Minh để chúng ta điều tra kỹ tất cả các hạng

mục đầu tư của Mạc Cảnh Sơn, nhất là danh

sách đối tác hợp tác với Mạc Cảnh Sơn.”

Nói đến đây, cô ta hơi dừng lại một lúc, ánh

mắt nhìn thẳng Lục Khánh Nam: “Khánh Nam,

anh hãy thẳng thắn nói cho em biết, có phải Cao

Minh và Mạc Cảnh Sơn này có khúc mắc cá nhân

nào không?”

“Cái rắm cũng không điều tra được.”

Lục Khánh Nam trầm mặc, anh ta có chút

bực bội, lần trước ở văn phòng Quách Cao Minh

nổi trận lôi đình, để cho cấp dưới điều tra về Mạc

Cảnh Sơn, nhưng không điều tra được gì, tất cả

đều bình thường.

Lục Khánh Nam không nói, Hà Thủy Tiên

cũng có thể cảm giác được bất thường: “Rõ ràng

Mạc Cảnh Sơn không muốn để Quách Cao Minh

có cổ phần trong dự án mới của ông ta, trong

việc này nhất định có ẩn tình.”

Lúc bọn họ đang nói chuyện, bên kia Quách

Cao Minh đã cúp điện thoại.

Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên nhìn

thoáng qua nhau, chần chờ muốn đi lên muốn

nói gì đó. Thật ra có rất nhiều chuyện không cần

bọn họ nói, so với bọn họ, Quách Cao Minh càng

thêm rõ ràng hơn.

“Vừa rồi em nhìn xung quanh là do phát hiện

ra chuyện gì à?”

Quách Cao Minh cất điện thoại di động đi,

dường như đã xử lý xong chuyện công việc, anh

xoay người nhìn về phía Kiều Bích Ngọc đứng ở

sau lưng, rất thản nhiên nói sang chuyện khác.

Kiều Bích Ngọc bị anh hỏi như thế, cô có

chút không kịp phản ứng: “Không có gì.”

“Có chuyện gì thì trực tiếp tìm quản gia”

Nghe cô nói như thế, Quách Cao Minh không

quá để ý, ánh mắt nhiều hơn một phần dịu dàng

nhìn về phía cô đang mặc chiếc váy bầu, bụng

cô nhô lên, trong đó là con của anh và cô.

“Tối nay anh không về ăn cơm, em ngủ sớm đi nhé.”

Anh rất tự nhiên ôm vai cô, đôi môi lạnh hôn

lên trán cô, trầm thấp dặn dò một câu.

“À“ Lúc Kiều Bích Ngọc lấy lại được tỉnh

thần, mặt cô đã đỏ bừng.

Quách Cao Minh không phải là người đàn

ông biết dỗ ngon dỗ ngọt, sau khi nói một câu,

anh dứt khoát bước về phía cổng lớn của nhà họ

Quách.

Vệ sĩ nhanh chóng đến gara để lấy xe, Lục

Khánh Nam và Hà Thủy Tiên cũng nhanh chóng

đi theo, nhìn dáng vẻ vội vàng của bọn họ, Kiều

Bích Ngọc cau mày “Xảy ra chuyện gì?”

Mọi việc rất trùng hợp.

Ngay khi xe của đám người Quách Cao Minh

vừa rời khỏi cổng nhà họ Quách, Kiều Bích Ngọc

đứng bên hồ nghĩ một số việc, phía sau lưng đột

nhiên có một luồng lực, cô căn bản không biết

đã xảy ra chuyện gì, người nghiêng về phía

trước, “bịch“ một tiếng, Kiều Bích Ngọc ngã vào

trong hồ.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 186: Anh trai rất cưng chiều chị dâu“Anh rất thích chị dâu.”“Đúng thế, vì thế Thanh Châu nhất định phảicẩn thận một chút, đừng chọc chị dâu em khôngvui, nếu không anh trai em sẽ tức giận đấy.”Sau bữa cơm trưa, hôm nay là cuối tuần, mọingười đều rảnh rỗi, mấy người đi tản bộ ở vườnhoa phía sau nhà họ Quách, Kiều Bích Ngọc cầmthức ăn cho cá, hào hứng chơi đùa với cá tronghồ, thỉnh thoảng nhìn thoáng qua hai cô gáitrong đình nghỉ mát, hình như bọn họ trò chuyệnrất thân thiết.Cô không biết Hà Thủy Tiên nói gì với QuáchThanh Châu, chỉ cảm thấy lúc Quách ThanhChâu quay đầu nhìn cô, ánh mắt kia có hơi kỳ lạ.Đối với Quách Thanh Châu, Kiều Bích Ngọckhông có ấn tượng gì, chỉ cảm thấy cô ta rấthướng nội, vốn dĩ muốn bồi dưỡng chút tìnhcảm, nhưng bọn họ đều nói cô quá bá đạo,không cho phép cô dọa Quách Thanh Châu.Kiều Bích Ngọc rất phiền muộn, làm sao côlại dọa sợ Quách Thanh Châu chứ.Trước kia Đường Tuấn Nghĩa cũng có chứngtự kỷ, haizz, vì sao lại là thế chứ.Ném thức ăn cho cá xuống hồ, mấy con cánhô lên khỏi mặt nước để giành ăn, bọt nước bắntung tóe, tạo nên từng gợn sóng, Kiều Bích Ngọccảm thấy rất thú vị, ánh mắt cô sáng rực, nổi lêntính tình trẻ con, ném thức ăn sang một góckhác.Trong lòng xấu xa nghĩ, nhìn người khác mệtgần chết, thật đúng là thoải mái.Kiều Bích Ngọc rất ngây thơ, vươn phần cổtrắng nõn ra, ánh mắt hơi nheo lại nhìn xuống ao,khóe môi giương lên cười như gian thần, chơiđùa vui vẻ với đám cá dưới ao.“Cô ấy có thể chơi một mình cả ngày”Sau lưng loáng thoáng truyền đến giọng nóiquen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn,Kiều Bích Ngọc hơi ngơ ngác một lúc, quay đầunhìn lại, lập tức nhìn thấy Quách Cao Minh đangđi về phía cô, gò má của cô hơi ửng đỏ, có lẽ làdo nắng chiều, hoặc có lẽ là do nụ cười nhưkhông cười trên mặt Quách Cao Minh, lần nhìnnày khiến tim cô đập loạn.Kiều Bích Ngọc vô thức đi về phía anh,nhưng ao cá này không có hàng rào bảo vệ, dướichân đều là đá cuội, bên dưới trơn trượt, cơ thểlảo đảo.Bóng dáng phía trước giật mình, vội vàng điđến, Kiều Bích Ngọc không mảnh mai như thế,cô nhanh chóng ổn định cơ thể, xua tay nói:“Không sao, không có việc gì.”“Nghiêm túc nhìn đường.” Quách Cao Minhđứng trước mặt cô, trầm giọng dặn dò.Phương thức dạy dỗ của Quách Cao Minhvới cô rất đặc biệt, ví dụ như nghiêm túc bước di,nghiêm túc ăn cơm, giống như lúc nào anh cũngmuốn nhìn chằm chằm cô.“Quách Cao Minh, anh đừng cho rằng emsuốt ngày làm loạn, thật ra em cảm thấy mình rấthữu dụng.”Còn không biết xấu hổ nói cô hữu dụng.Thật sự là bị cô chọc giận, Quách Cao Minhđỡ cô, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ ửng của cô,anh muốn tiếp tục dạy dỗ cô, lại không nhịnđược bật cười.“Đừng đứng quá gần ao.”Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn như thế, cô hơichột dạ, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”Lục Khánh Nam ở phía sau chậm rãi đi đến,ánh mắt tràn đầy bà tám, nở nụ cười mập mờ vớihọ, cảm thấy đôi vợ chồng vô lương tâm nàycũng rất đáng yêu.Lúc này vừa khéo ông cụ Quách đi qua hànhlang gấp khúc, quay đầu từ xa nhìn lại.Người nào đang trừng mắt nhìn mình?Không biết có phải do cô đa nghi hay không,Kiều Bích Ngọc đột nhiên vô thức cảnh giác, sắcmặt nghiêm túc, nheo mắt lại nhìn xung quanhmột lượt.“Em đang nhìn gì thế?”“Không có gì.“ Đối mặt với câu hỏi thăm củaQuách Cao Minh, cô cũng không thể nói rõnguyên nhân.Gần đây cô luôn cảm thấy có một đôi mắtsáng rực nhìn chằm chằm vào mình.Quách Cao Minh thấy gương mặt nhỏ nhắncủa cô hơi trầm xuống, đang tự hỏi chuyện gì đó,anh muốn hỏi thêm một câu, nhưng đúng lúcnày, chuông điện thoại của anh vang lên, là phótổng giám đốc của tập đoàn gọi đến, có lẽ làchuyện quan trọng.Anh buông cô ra, đi về phía trước hai bước,lúc này mới ấn nút nghe máy: “Chuyện gì?”Liên quan đến chuyện của tập đoàn, liênquan đến mấy chuyện rắc rối, Quách Cao Minhđều vô thức không muốn để cô tiếp xúc, anh đãtừng nói, cô không phải cấp dưới của anh, khôngcần thiết biết.Người lớn bởi vì biết càng nhiều, cho nênmới có nhiều phiền não như thế.Anh nói không muốn để cho cô biết quánhiều, cường thế lại bá đạo, đây là phương thứcQuách Cao Minh bảo vệ một người.Kiều Bích Ngọc nhìn một bên sườn mặt anhtuấn của anh, trong lòng rối bời.Cô yên tĩnh đứng ở một bên, không đi đếnquấy rầy anh, cô nghe không hiểu nội dung cuộctrò chuyện của Quách Cao Minh và đối phương,thế nhưng nghe giọng điệu trầm thấp lạnh lùngcủa anh, hình như Quách Cao Minh đang nổi giận.Người nào chọc giận anh?Lục Khánh Nam đứng cách đó không xahóng chuyện, hình như Hà Thủy Tiên đang ngồitrong đình nghỉ mát cũng nhận được tin tức gìđó, vội vàng đi đến bên này.“Sao thế?“ Lục Khánh Nam không rảnh rỗi,nhíu mày hỏi một câu.“Mạc Cảnh Sơn từ chối khoản đầu tư củatập đoàn tập đoàn IP&G.”Vẻ mặt Hà Thủy Tiên hơi giật mình, nhưnglại có phần châm chọc, thế mà lại từ chối đầu tưcủa tập đoàn tập đoàn IP&G, đây là chê tiền haylà có dụng ý khác.“Đầu óc của tên Mạc Cảnh Sơn này bị nướcvào.” Lục Khánh Nam không nhịn được châmchọc khiêu khích một câu.Trong khoảng nửa năm gần đây, mấy hạngmục của Mạc Cảnh Sơn đều gây được tiếng vanglớn trong giới kinh doanh, đầu tuần này, ông tachính thức công khai một dự án mới liên quanđến nguồn năng lượng mới. Mọi người đều biếtmiếng bánh nguồn năng lượng mới này không dễchơi, phải đầu tư một lượng vốn khổng lồ, khảnăng thu hồi vốn chậm, nhưng Mạc Cảnh Sơnvẫn đầu tư, mọi người thăm dò được Mạc CảnhSơn đang huy động vốn, cho nên mấy ngườicũng tò mò đầu tư, bỏ vốn thử nghiệm.Thế mà ông ta lại từ chối khoản đầu tư củatập đoàn tập đoàn IP&G có thực lực nhất, thậtkhông biết trong hồ lô của ông ta bán thuốc gì.Chức danh quản lý cấp cao của Hà ThủyTiên này không phải là chơi, cô ta nhanh chóngcảm thấy có gì đó không ổn: “Lần trước CaoMinh để chúng ta điều tra kỹ tất cả các hạngmục đầu tư của Mạc Cảnh Sơn, nhất là danhsách đối tác hợp tác với Mạc Cảnh Sơn.”Nói đến đây, cô ta hơi dừng lại một lúc, ánhmắt nhìn thẳng Lục Khánh Nam: “Khánh Nam,anh hãy thẳng thắn nói cho em biết, có phải CaoMinh và Mạc Cảnh Sơn này có khúc mắc cá nhânnào không?”“Cái rắm cũng không điều tra được.”Lục Khánh Nam trầm mặc, anh ta có chútbực bội, lần trước ở văn phòng Quách Cao Minhnổi trận lôi đình, để cho cấp dưới điều tra về MạcCảnh Sơn, nhưng không điều tra được gì, tất cảđều bình thường.Lục Khánh Nam không nói, Hà Thủy Tiêncũng có thể cảm giác được bất thường: “Rõ ràngMạc Cảnh Sơn không muốn để Quách Cao Minhcó cổ phần trong dự án mới của ông ta, trongviệc này nhất định có ẩn tình.”Lúc bọn họ đang nói chuyện, bên kia QuáchCao Minh đã cúp điện thoại.Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên nhìnthoáng qua nhau, chần chờ muốn đi lên muốnnói gì đó. Thật ra có rất nhiều chuyện không cầnbọn họ nói, so với bọn họ, Quách Cao Minh càngthêm rõ ràng hơn.“Vừa rồi em nhìn xung quanh là do phát hiệnra chuyện gì à?”Quách Cao Minh cất điện thoại di động đi,dường như đã xử lý xong chuyện công việc, anhxoay người nhìn về phía Kiều Bích Ngọc đứng ởsau lưng, rất thản nhiên nói sang chuyện khác.Kiều Bích Ngọc bị anh hỏi như thế, cô cóchút không kịp phản ứng: “Không có gì.”“Có chuyện gì thì trực tiếp tìm quản gia”Nghe cô nói như thế, Quách Cao Minh khôngquá để ý, ánh mắt nhiều hơn một phần dịu dàngnhìn về phía cô đang mặc chiếc váy bầu, bụngcô nhô lên, trong đó là con của anh và cô.“Tối nay anh không về ăn cơm, em ngủ sớm đi nhé.”Anh rất tự nhiên ôm vai cô, đôi môi lạnh hônlên trán cô, trầm thấp dặn dò một câu.“À“ Lúc Kiều Bích Ngọc lấy lại được tỉnhthần, mặt cô đã đỏ bừng.Quách Cao Minh không phải là người đànông biết dỗ ngon dỗ ngọt, sau khi nói một câu,anh dứt khoát bước về phía cổng lớn của nhà họQuách.Vệ sĩ nhanh chóng đến gara để lấy xe, LụcKhánh Nam và Hà Thủy Tiên cũng nhanh chóngđi theo, nhìn dáng vẻ vội vàng của bọn họ, KiềuBích Ngọc cau mày “Xảy ra chuyện gì?”Mọi việc rất trùng hợp.Ngay khi xe của đám người Quách Cao Minhvừa rời khỏi cổng nhà họ Quách, Kiều Bích Ngọcđứng bên hồ nghĩ một số việc, phía sau lưng độtnhiên có một luồng lực, cô căn bản không biếtđã xảy ra chuyện gì, người nghiêng về phíatrước, “bịch“ một tiếng, Kiều Bích Ngọc ngã vàotrong hồ.

Chương 186