Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 187

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 187: Quỷ mị bên trong nhà họ QuáchCó thể là do quá đột ngột, Kiều Bích Ngọccòn chưa kịp phản ứng, cả người đã chìm vàohồ, cá trong hồ bị dọa sợ bơi loạn.“Mợ chủ… Cô sao thế?” Điều này cũng khiếncho người giúp việc nữ đi ngang qua hành langgấp khúc hoảng sợ, vội vàng kêu cứu mạng.“Tôi, tôi không sao.”Nước ở trong hồ này là nước tinh khiết, rấttrong, không tanh, hồ không quá sâu, chỉ khoảnghai mét mà thôi, kỹ năng bơi của Kiều Bích Ngọcrất tốt, chỉ là quá giật mình, cho nên mới chìmxuống, cô nhanh chóng nhô đầu lên khỏi mặtnước, hai tay vịn vào mép hồ ho khan.Người làm nữ hoảng sợ đến mức sắc mặttrắng bệch, một đám người cẩn thận từng li từngtí đưa cô từ trong hồ nâng lên bờ.“Mợ chủ, cô sao rồi, cô đừng sợ, bác sĩ sẽnhanh chóng đến thôi.” Chiếc khăn lông sạch sẽđược phủ lên người cô, người làm vội vàng trấnan cô.“Tôi thật sự không sao.“ Kiều Bích Ngọccầm khăn lông lau mái tóc dài bị ẩm ướt, ngườitrong cuộc rất bình tĩnh, xua tay nói với bọn họ:“Không cần tìm bác sĩ đến ”“Vậy bây giờ chúng tôi đi tìm cậu chủ CaoMinh.”“Đừng nói cho Quách Cao Minh biết.“ Lời nóicủa người làm dọa cho Kiều Bích Ngọc quýnh lên.Buổi chiều mặt trời bắt đầu ngả về tây, lúcnày ông cụ Quách đã về biệt thự Yên Viên đểnghỉ ngơi, đám người cậu chủ vừa ra cửa, mợchủ nhà bọn họ thế mà rơi xuống hồ, chuyện lớnnhư thế, đám người làm nhất thời sốt ruột, khôngcó chủ ý gì.Kiều Bích Ngọc lau sạch sẽ nước trên mặt,chậm rãi giải thích một câu: “Quách Cao Minhbận rộn nhiều việc, một lúc nữa bác sĩ đến khám,sau đó hãy liên lạc với anh ấy. Tôi thật sự khôngsao đâu, vừa rồi giống như bỗng nhiên có thứ gìđó ném về phía đầu gối của tôi.”Nói đến đây, ánh mắt của Kiều Bích Ngọcsiết chặt, khẩn trương quay đầu nhìn về phía sau lưng.Phía sau hồ là hoa cỏ, còn có bàn đá và ghếđá, cung cấp chỗ chơi cờ ngắm cá, không có gìkhác thường.Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.Hiện tại cả người cô ướt sũng, ngơ ngẩnngồi trên lớp đá cuội gần hồ, trong lúc nhất thờinghĩ mãi không rõ.“Mợ chủ, làm sao cô lại ngã xuống hồ thế?”Người làm nữ thấy sắc mặt cô ổn hơn, tronglòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, nếu như mợchủ nhà bọn họ xảy ra chuyện gì, đám người bọnhọ nhất định chết chắc.“Có phải ai đó cố ý đẩy…“ Một người làm cònnhỏ tuổi kích động suy đoán.Ai lại to gan lớn mật như thế.Người bên ngoài không biết, nhưng trêndưới nhà họ Quách bọn họ có ai không biết mợchủ tuyệt đối không thể xảy ra sơ xuất gì, bọn họđã chứng kiến cậu chủ nhiều lần vì cô mà nổitrận lôi đình, đâu ai chán sống chứ.Kiều Bích Ngọc được mấy người đỡ, côchậm rãi đứng lên, lông mày thanh tú cau lại,trầm mặc rất lâu: “Không phải.”Chỉ là một vật thẳng tắp ném về phía cô, tốcđộ va chạm rất mạnh.Nhưng vấn đề là, Kiều Bích Ngọc tỉ mỉ nhìnmột lượt, không phát hiện ra thứ gì đáng nghị.“Các cô thử tìm ở xung quanh đây xem, xemcó một v*t c*ng to bằng nắm tay, đại khái nặngkhoảng một kilogram không.” Cô không biếtmiêu tả như thế nào, chỉ có thể dựa vào cảm giác.“Mợ chủ, những hòn đá cuội này nặng nhấtchỉ có nửa cân, không lớn như cô nói.”Bọn họ không biết Kiều Bích Ngọc muốn tìmgì, rõ ràng có cái gì đó đập trúng sau đầu gối củacô, vì thế chân cô mới mềm nhữn ngã xuống, saolại không tìm thấy chứ.“Mợ chủ, bác sĩ đã đến đây rồi.Phương Vi là người phụ trách sinh hoạtthường ngày của Kiều Bích Ngọc, vừa nghe thấyngười làm nữ nói cô bị rơi vào trong hồ, bà ấy bịdọa mất hồn mất vía, may mắn hiện tại xem rakhông có việc gì lớn, chẳng qua nhất định phảiđể bác sĩ kiểm tra qua một lượt mới có thể yên tâm.Kiểu Bích Ngọc được dì Phương đỡ đi,nhưng cô có chút không cam tâm, quay đầu vẫnluôn trừng mắt nhìn bên hồ.Dù sao không thể là do cô trượt chân téxuống, Kiều Bích Ngọc cô đâu phải phụ nữ yếuđuối.Chết tiệt.“Mợ chủ, bây giờ cô đang mang thai, antoàn là quan trọng nhất, những chuyện khác côkhông cần phải lo lắng, chúng tôi nhất định sẽđiều tra rõ ràng, không ai có thể giở trò ở nhà họQuách chúng ta. Dì Phương nhìn thấu tâm tưcủa cô, nói chắc như đỉnh đóng cột cam đoanvới cô.“Chỉ sợ có một số người, các người điều tracũng không điều tra được.”Kiều Bích Ngọc cau mày, lạnh lùng nói,thoáng dùng sức đẩy dì Phương ra, sống lưngthẳng tắp trở về phía bên hồ, cô đứng ở bên hồ,không ai đến đẩy cô, cô lại ngã vào trong… Saucùng chỉ có thể nói chính cô không cẩn thận.Nhưng rõ ràng có thứ gì đó ném vào cô.Nhất là khi nhớ đến gần đây cô luôn cảmgiác được có một đôi mắt quỷ dị nhìn chằmchằm mình, trong lòng càng bực bội, cô dồn hếtsức, nhất định muốn biết rõ ràng.“Mợ chủ, cô vừa rơi xuống nước, mặc dùmới đầu thu, nhưng như thế cũng rất dễ cảmlạnh, chúng ta quay về phòng trước thôi.”Đám người dì Phương ở phía sau, muốnkhuyên cô nhưng lại không khuyên nổi, lại khôngdám tùy tiện kéo Kiều Bích Ngọc về, nhất thờicảm thấy khó xử.“Xảy ra chuyện gì.”Trên hành lang gấp khúc, ông cụ Quách vộivàng đi đến, ông cụ còn chưa cài hết cúc áokhoác ngoài, chống gậy, trầm giọng quát về phíabên hồ.Kiểu Bích Ngọc có chút sợ hãi ông cụ, côđứng tại chỗ, lúng túng ngẩng đầu lên đối mặtvới ông cụ Quách.Dì Phương đi đến bên người cô, bà ấy cũngSợ ông cụ Quách nổi giận, nhỏ giọng khuyên mộtcâu: “Mợ chủ, đứa nhỏ là quan trọng nhất.”“Ừ”” Kiều Bích Ngọc rất không tình nguyện ừmột tiếng.Cô không dám nhìn vào sắc mặt âm trầmcủa ông cụ nữa, quay đầu, buồn bực đi theo đámngười dì Phương.“Không thể nào, rõ ràng có thứ gì đó ném vào tôi.”Với tính tình của Kiều Bích Ngọc, chỉ cầntrong lòng cô hơi nghi hoặc, cô sẽ không an tĩnh,không nhịn được lẩm bẩm.Vẻ mặt ông cụ Quách nghiêm khắc đứng ởlối rẽ hành lang gấp khúc, nhìn thấy Kiều BíchNgọc ngoan ngoãn đi theo người làm, lúc nàybàn tay phải nắm gậy mới thoáng buông lỏng.Quản gia đi đến chỗ người làm hỏi thăm tìnhhình rõ ràng, lúc này mới đi đến nói nhỏ bên taiông cụ.Ông cụ Quách nghe xong lại không có quánhiều phản ứng.Gió thu nổi lên, làm cho góc áo của ông cụphất lên: “Việc này không cần nhắc đến với Cao Minh.”Chỉ nói một câu như thế, ông cụ Quách lậptức xoay người đi về phía Yên Viên.Quản gia giật mình một lúc, đối với thái độlạnh nhạt của ông cụ, ông ta có chút không hiểu,trong lúc suy nghĩ sâu xa, ông ta quay đầu nhìnxung quanh một lượt, nhìn chỗ mà Kiều BíchNgọc vừa rơi xuống hồ.Vườn hoa phía sau nhà họ Quách rất đẹp,ánh nắng buổi chiều chiếu xuống càng thêmhoàn mỹ, rất yên bình.Chỉ là… Những con cá cảnh nhiệt đới tronghồ đang tập trung ở một góc trong hồ, nhữngcon cá này không thích lạnh, mà một bên kháccủa hồ lại có một tảng băng cứng tan dần dầntan ra.Băng cứng tan ra, hóa thành nước đá, giốngnhư từ trước đến giờ chưa từng tồn tại.Giống như quỷ mị biến mất không còn tungtích, cho dù muốn điều tra cũng không điều tra được.“Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại ngã xuống.”Bác sĩ cẩn thận kiểm tra cho Kiều BíchNgọc, sau khi kiểm tra không có vấn đề gì, cô rấtkhỏe mạnh, lúc này mới để cho cô về phòng ngủ.Dì Phương vẫn cảm thấy việc này quá kỳ lạ,bà ấy lại hỏi thêm Kiều Bích Ngọc một lần nữa.“Chúng tôi đã phái người đi tìm bốn xungquanh, lại hỏi người giúp việc làm ở gần đó, bọnhọ đều nói không phát hiện gì.” Dì Phương nhìncô, để cho cô ngâm nước nóng, thay áo ngủ rồiđuổi cô về giường nghỉ ngơi.“Được rồi, đoán chừng là do tôi tự mình xui xẻo.”Tuy Kiều Bích Ngọc không cam lòng, nhưngkhông ghi hận, dù sao cô cũng không bị thương,chỉ là hiện tại nhắm mắt lại, cô không khỏi cảmthấy sống lưng lạnh toát, chẳng lẽ là trúng tà.Dì Phương thấy cô ngoan ngoãn nằm trêngiường nghỉ ngơi, bà ấy không quấy rầy nữa:“Đúng rồi, tối nay cậu Cao Minh không về ăn cơm.”“Anh ấy đã nói với tôi rồi.”Dì Phương cười, bà ấy biết Quách Cao Minhđối xử với cô như bảo bối.“Vậy cơm tối tôi sẽ bảo người làm mangthẳng đến đây, cô đừng đi lung tung, tôi đi xuốngtrước.” Sau khi nói xong, bà ấy thuận tay đóngcửa phòng.Kiều Bích Ngọc nghe được câu “đừng dilung tung” nhất thời cảm thấy phiền muộn, câucửa miệng của Quách Cao Minh cũng là câu này,haizz, Kiều Bích Ngọc thở dài một hơi.“Cả ngày nói mình làm càn, chạy lung tung,một lúc nữa trở về lại nói mình tự ngã xuống hồ.”Quách Cao Minh quả thật không thích cô rangoài, các trường hợp công chúng cũng ít khi đểcô lộ diện, anh chỉ muốn cô ở lại nhà họ Quách,không đi đâu.Kiều Bích Ngọc ngủ mơ màng, ngoài cửa sổ,mặt trời đã lặn, lúc này là chạng vạng tối, có mộttiếng động quấy rầy giấc ngủ của cô.Cô s* s**ng đưa tay bật đèn ngủ ở đầugiường, không ngờ chỗ cửa phòng có một bóngđen, cô bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch.

Chương 187: Quỷ mị bên trong nhà họ Quách

Có thể là do quá đột ngột, Kiều Bích Ngọc

còn chưa kịp phản ứng, cả người đã chìm vào

hồ, cá trong hồ bị dọa sợ bơi loạn.

“Mợ chủ… Cô sao thế?” Điều này cũng khiến

cho người giúp việc nữ đi ngang qua hành lang

gấp khúc hoảng sợ, vội vàng kêu cứu mạng.

“Tôi, tôi không sao.”

Nước ở trong hồ này là nước tinh khiết, rất

trong, không tanh, hồ không quá sâu, chỉ khoảng

hai mét mà thôi, kỹ năng bơi của Kiều Bích Ngọc

rất tốt, chỉ là quá giật mình, cho nên mới chìm

xuống, cô nhanh chóng nhô đầu lên khỏi mặt

nước, hai tay vịn vào mép hồ ho khan.

Người làm nữ hoảng sợ đến mức sắc mặt

trắng bệch, một đám người cẩn thận từng li từng

tí đưa cô từ trong hồ nâng lên bờ.

“Mợ chủ, cô sao rồi, cô đừng sợ, bác sĩ sẽ

nhanh chóng đến thôi.” Chiếc khăn lông sạch sẽ

được phủ lên người cô, người làm vội vàng trấn

an cô.

“Tôi thật sự không sao.“ Kiều Bích Ngọc

cầm khăn lông lau mái tóc dài bị ẩm ướt, người

trong cuộc rất bình tĩnh, xua tay nói với bọn họ:

“Không cần tìm bác sĩ đến ”

“Vậy bây giờ chúng tôi đi tìm cậu chủ Cao

Minh.”

“Đừng nói cho Quách Cao Minh biết.“ Lời nói

của người làm dọa cho Kiều Bích Ngọc quýnh lên.

Buổi chiều mặt trời bắt đầu ngả về tây, lúc

này ông cụ Quách đã về biệt thự Yên Viên để

nghỉ ngơi, đám người cậu chủ vừa ra cửa, mợ

chủ nhà bọn họ thế mà rơi xuống hồ, chuyện lớn

như thế, đám người làm nhất thời sốt ruột, không

có chủ ý gì.

Kiều Bích Ngọc lau sạch sẽ nước trên mặt,

chậm rãi giải thích một câu: “Quách Cao Minh

bận rộn nhiều việc, một lúc nữa bác sĩ đến khám,

sau đó hãy liên lạc với anh ấy. Tôi thật sự không

sao đâu, vừa rồi giống như bỗng nhiên có thứ gì

đó ném về phía đầu gối của tôi.”

Nói đến đây, ánh mắt của Kiều Bích Ngọc

siết chặt, khẩn trương quay đầu nhìn về phía sau lưng.

Phía sau hồ là hoa cỏ, còn có bàn đá và ghế

đá, cung cấp chỗ chơi cờ ngắm cá, không có gì

khác thường.

Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hiện tại cả người cô ướt sũng, ngơ ngẩn

ngồi trên lớp đá cuội gần hồ, trong lúc nhất thời

nghĩ mãi không rõ.

“Mợ chủ, làm sao cô lại ngã xuống hồ thế?”

Người làm nữ thấy sắc mặt cô ổn hơn, trong

lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, nếu như mợ

chủ nhà bọn họ xảy ra chuyện gì, đám người bọn

họ nhất định chết chắc.

“Có phải ai đó cố ý đẩy…“ Một người làm còn

nhỏ tuổi kích động suy đoán.

Ai lại to gan lớn mật như thế.

Người bên ngoài không biết, nhưng trên

dưới nhà họ Quách bọn họ có ai không biết mợ

chủ tuyệt đối không thể xảy ra sơ xuất gì, bọn họ

đã chứng kiến cậu chủ nhiều lần vì cô mà nổi

trận lôi đình, đâu ai chán sống chứ.

Kiều Bích Ngọc được mấy người đỡ, cô

chậm rãi đứng lên, lông mày thanh tú cau lại,

trầm mặc rất lâu: “Không phải.”

Chỉ là một vật thẳng tắp ném về phía cô, tốc

độ va chạm rất mạnh.

Nhưng vấn đề là, Kiều Bích Ngọc tỉ mỉ nhìn

một lượt, không phát hiện ra thứ gì đáng nghị.

“Các cô thử tìm ở xung quanh đây xem, xem

có một v*t c*ng to bằng nắm tay, đại khái nặng

khoảng một kilogram không.” Cô không biết

miêu tả như thế nào, chỉ có thể dựa vào cảm giác.

“Mợ chủ, những hòn đá cuội này nặng nhất

chỉ có nửa cân, không lớn như cô nói.”

Bọn họ không biết Kiều Bích Ngọc muốn tìm

gì, rõ ràng có cái gì đó đập trúng sau đầu gối của

cô, vì thế chân cô mới mềm nhữn ngã xuống, sao

lại không tìm thấy chứ.

“Mợ chủ, bác sĩ đã đến đây rồi.

Phương Vi là người phụ trách sinh hoạt

thường ngày của Kiều Bích Ngọc, vừa nghe thấy

người làm nữ nói cô bị rơi vào trong hồ, bà ấy bị

dọa mất hồn mất vía, may mắn hiện tại xem ra

không có việc gì lớn, chẳng qua nhất định phải

để bác sĩ kiểm tra qua một lượt mới có thể yên tâm.

Kiểu Bích Ngọc được dì Phương đỡ đi,

nhưng cô có chút không cam tâm, quay đầu vẫn

luôn trừng mắt nhìn bên hồ.

Dù sao không thể là do cô trượt chân té

xuống, Kiều Bích Ngọc cô đâu phải phụ nữ yếu

đuối.

Chết tiệt.

“Mợ chủ, bây giờ cô đang mang thai, an

toàn là quan trọng nhất, những chuyện khác cô

không cần phải lo lắng, chúng tôi nhất định sẽ

điều tra rõ ràng, không ai có thể giở trò ở nhà họ

Quách chúng ta. Dì Phương nhìn thấu tâm tư

của cô, nói chắc như đỉnh đóng cột cam đoan

với cô.

“Chỉ sợ có một số người, các người điều tra

cũng không điều tra được.”

Kiều Bích Ngọc cau mày, lạnh lùng nói,

thoáng dùng sức đẩy dì Phương ra, sống lưng

thẳng tắp trở về phía bên hồ, cô đứng ở bên hồ,

không ai đến đẩy cô, cô lại ngã vào trong… Sau

cùng chỉ có thể nói chính cô không cẩn thận.

Nhưng rõ ràng có thứ gì đó ném vào cô.

Nhất là khi nhớ đến gần đây cô luôn cảm

giác được có một đôi mắt quỷ dị nhìn chằm

chằm mình, trong lòng càng bực bội, cô dồn hết

sức, nhất định muốn biết rõ ràng.

“Mợ chủ, cô vừa rơi xuống nước, mặc dù

mới đầu thu, nhưng như thế cũng rất dễ cảm

lạnh, chúng ta quay về phòng trước thôi.”

Đám người dì Phương ở phía sau, muốn

khuyên cô nhưng lại không khuyên nổi, lại không

dám tùy tiện kéo Kiều Bích Ngọc về, nhất thời

cảm thấy khó xử.

“Xảy ra chuyện gì.”

Trên hành lang gấp khúc, ông cụ Quách vội

vàng đi đến, ông cụ còn chưa cài hết cúc áo

khoác ngoài, chống gậy, trầm giọng quát về phía

bên hồ.

Kiểu Bích Ngọc có chút sợ hãi ông cụ, cô

đứng tại chỗ, lúng túng ngẩng đầu lên đối mặt

với ông cụ Quách.

Dì Phương đi đến bên người cô, bà ấy cũng

Sợ ông cụ Quách nổi giận, nhỏ giọng khuyên một

câu: “Mợ chủ, đứa nhỏ là quan trọng nhất.”

“Ừ”” Kiều Bích Ngọc rất không tình nguyện ừ

một tiếng.

Cô không dám nhìn vào sắc mặt âm trầm

của ông cụ nữa, quay đầu, buồn bực đi theo đám

người dì Phương.

“Không thể nào, rõ ràng có thứ gì đó ném vào tôi.”

Với tính tình của Kiều Bích Ngọc, chỉ cần

trong lòng cô hơi nghi hoặc, cô sẽ không an tĩnh,

không nhịn được lẩm bẩm.

Vẻ mặt ông cụ Quách nghiêm khắc đứng ở

lối rẽ hành lang gấp khúc, nhìn thấy Kiều Bích

Ngọc ngoan ngoãn đi theo người làm, lúc này

bàn tay phải nắm gậy mới thoáng buông lỏng.

Quản gia đi đến chỗ người làm hỏi thăm tình

hình rõ ràng, lúc này mới đi đến nói nhỏ bên tai

ông cụ.

Ông cụ Quách nghe xong lại không có quá

nhiều phản ứng.

Gió thu nổi lên, làm cho góc áo của ông cụ

phất lên: “Việc này không cần nhắc đến với Cao Minh.”

Chỉ nói một câu như thế, ông cụ Quách lập

tức xoay người đi về phía Yên Viên.

Quản gia giật mình một lúc, đối với thái độ

lạnh nhạt của ông cụ, ông ta có chút không hiểu,

trong lúc suy nghĩ sâu xa, ông ta quay đầu nhìn

xung quanh một lượt, nhìn chỗ mà Kiều Bích

Ngọc vừa rơi xuống hồ.

Vườn hoa phía sau nhà họ Quách rất đẹp,

ánh nắng buổi chiều chiếu xuống càng thêm

hoàn mỹ, rất yên bình.

Chỉ là… Những con cá cảnh nhiệt đới trong

hồ đang tập trung ở một góc trong hồ, những

con cá này không thích lạnh, mà một bên khác

của hồ lại có một tảng băng cứng tan dần dần

tan ra.

Băng cứng tan ra, hóa thành nước đá, giống

như từ trước đến giờ chưa từng tồn tại.

Giống như quỷ mị biến mất không còn tung

tích, cho dù muốn điều tra cũng không điều tra được.

“Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại ngã xuống.”

Bác sĩ cẩn thận kiểm tra cho Kiều Bích

Ngọc, sau khi kiểm tra không có vấn đề gì, cô rất

khỏe mạnh, lúc này mới để cho cô về phòng ngủ.

Dì Phương vẫn cảm thấy việc này quá kỳ lạ,

bà ấy lại hỏi thêm Kiều Bích Ngọc một lần nữa.

“Chúng tôi đã phái người đi tìm bốn xung

quanh, lại hỏi người giúp việc làm ở gần đó, bọn

họ đều nói không phát hiện gì.” Dì Phương nhìn

cô, để cho cô ngâm nước nóng, thay áo ngủ rồi

đuổi cô về giường nghỉ ngơi.

“Được rồi, đoán chừng là do tôi tự mình xui xẻo.”

Tuy Kiều Bích Ngọc không cam lòng, nhưng

không ghi hận, dù sao cô cũng không bị thương,

chỉ là hiện tại nhắm mắt lại, cô không khỏi cảm

thấy sống lưng lạnh toát, chẳng lẽ là trúng tà.

Dì Phương thấy cô ngoan ngoãn nằm trên

giường nghỉ ngơi, bà ấy không quấy rầy nữa:

“Đúng rồi, tối nay cậu Cao Minh không về ăn cơm.”

“Anh ấy đã nói với tôi rồi.”

Dì Phương cười, bà ấy biết Quách Cao Minh

đối xử với cô như bảo bối.

“Vậy cơm tối tôi sẽ bảo người làm mang

thẳng đến đây, cô đừng đi lung tung, tôi đi xuống

trước.” Sau khi nói xong, bà ấy thuận tay đóng

cửa phòng.

Kiều Bích Ngọc nghe được câu “đừng di

lung tung” nhất thời cảm thấy phiền muộn, câu

cửa miệng của Quách Cao Minh cũng là câu này,

haizz, Kiều Bích Ngọc thở dài một hơi.

“Cả ngày nói mình làm càn, chạy lung tung,

một lúc nữa trở về lại nói mình tự ngã xuống hồ.”

Quách Cao Minh quả thật không thích cô ra

ngoài, các trường hợp công chúng cũng ít khi để

cô lộ diện, anh chỉ muốn cô ở lại nhà họ Quách,

không đi đâu.

Kiều Bích Ngọc ngủ mơ màng, ngoài cửa sổ,

mặt trời đã lặn, lúc này là chạng vạng tối, có một

tiếng động quấy rầy giấc ngủ của cô.

Cô s* s**ng đưa tay bật đèn ngủ ở đầu

giường, không ngờ chỗ cửa phòng có một bóng

đen, cô bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 187: Quỷ mị bên trong nhà họ QuáchCó thể là do quá đột ngột, Kiều Bích Ngọccòn chưa kịp phản ứng, cả người đã chìm vàohồ, cá trong hồ bị dọa sợ bơi loạn.“Mợ chủ… Cô sao thế?” Điều này cũng khiếncho người giúp việc nữ đi ngang qua hành langgấp khúc hoảng sợ, vội vàng kêu cứu mạng.“Tôi, tôi không sao.”Nước ở trong hồ này là nước tinh khiết, rấttrong, không tanh, hồ không quá sâu, chỉ khoảnghai mét mà thôi, kỹ năng bơi của Kiều Bích Ngọcrất tốt, chỉ là quá giật mình, cho nên mới chìmxuống, cô nhanh chóng nhô đầu lên khỏi mặtnước, hai tay vịn vào mép hồ ho khan.Người làm nữ hoảng sợ đến mức sắc mặttrắng bệch, một đám người cẩn thận từng li từngtí đưa cô từ trong hồ nâng lên bờ.“Mợ chủ, cô sao rồi, cô đừng sợ, bác sĩ sẽnhanh chóng đến thôi.” Chiếc khăn lông sạch sẽđược phủ lên người cô, người làm vội vàng trấnan cô.“Tôi thật sự không sao.“ Kiều Bích Ngọccầm khăn lông lau mái tóc dài bị ẩm ướt, ngườitrong cuộc rất bình tĩnh, xua tay nói với bọn họ:“Không cần tìm bác sĩ đến ”“Vậy bây giờ chúng tôi đi tìm cậu chủ CaoMinh.”“Đừng nói cho Quách Cao Minh biết.“ Lời nóicủa người làm dọa cho Kiều Bích Ngọc quýnh lên.Buổi chiều mặt trời bắt đầu ngả về tây, lúcnày ông cụ Quách đã về biệt thự Yên Viên đểnghỉ ngơi, đám người cậu chủ vừa ra cửa, mợchủ nhà bọn họ thế mà rơi xuống hồ, chuyện lớnnhư thế, đám người làm nhất thời sốt ruột, khôngcó chủ ý gì.Kiều Bích Ngọc lau sạch sẽ nước trên mặt,chậm rãi giải thích một câu: “Quách Cao Minhbận rộn nhiều việc, một lúc nữa bác sĩ đến khám,sau đó hãy liên lạc với anh ấy. Tôi thật sự khôngsao đâu, vừa rồi giống như bỗng nhiên có thứ gìđó ném về phía đầu gối của tôi.”Nói đến đây, ánh mắt của Kiều Bích Ngọcsiết chặt, khẩn trương quay đầu nhìn về phía sau lưng.Phía sau hồ là hoa cỏ, còn có bàn đá và ghếđá, cung cấp chỗ chơi cờ ngắm cá, không có gìkhác thường.Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.Hiện tại cả người cô ướt sũng, ngơ ngẩnngồi trên lớp đá cuội gần hồ, trong lúc nhất thờinghĩ mãi không rõ.“Mợ chủ, làm sao cô lại ngã xuống hồ thế?”Người làm nữ thấy sắc mặt cô ổn hơn, tronglòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, nếu như mợchủ nhà bọn họ xảy ra chuyện gì, đám người bọnhọ nhất định chết chắc.“Có phải ai đó cố ý đẩy…“ Một người làm cònnhỏ tuổi kích động suy đoán.Ai lại to gan lớn mật như thế.Người bên ngoài không biết, nhưng trêndưới nhà họ Quách bọn họ có ai không biết mợchủ tuyệt đối không thể xảy ra sơ xuất gì, bọn họđã chứng kiến cậu chủ nhiều lần vì cô mà nổitrận lôi đình, đâu ai chán sống chứ.Kiều Bích Ngọc được mấy người đỡ, côchậm rãi đứng lên, lông mày thanh tú cau lại,trầm mặc rất lâu: “Không phải.”Chỉ là một vật thẳng tắp ném về phía cô, tốcđộ va chạm rất mạnh.Nhưng vấn đề là, Kiều Bích Ngọc tỉ mỉ nhìnmột lượt, không phát hiện ra thứ gì đáng nghị.“Các cô thử tìm ở xung quanh đây xem, xemcó một v*t c*ng to bằng nắm tay, đại khái nặngkhoảng một kilogram không.” Cô không biếtmiêu tả như thế nào, chỉ có thể dựa vào cảm giác.“Mợ chủ, những hòn đá cuội này nặng nhấtchỉ có nửa cân, không lớn như cô nói.”Bọn họ không biết Kiều Bích Ngọc muốn tìmgì, rõ ràng có cái gì đó đập trúng sau đầu gối củacô, vì thế chân cô mới mềm nhữn ngã xuống, saolại không tìm thấy chứ.“Mợ chủ, bác sĩ đã đến đây rồi.Phương Vi là người phụ trách sinh hoạtthường ngày của Kiều Bích Ngọc, vừa nghe thấyngười làm nữ nói cô bị rơi vào trong hồ, bà ấy bịdọa mất hồn mất vía, may mắn hiện tại xem rakhông có việc gì lớn, chẳng qua nhất định phảiđể bác sĩ kiểm tra qua một lượt mới có thể yên tâm.Kiểu Bích Ngọc được dì Phương đỡ đi,nhưng cô có chút không cam tâm, quay đầu vẫnluôn trừng mắt nhìn bên hồ.Dù sao không thể là do cô trượt chân téxuống, Kiều Bích Ngọc cô đâu phải phụ nữ yếuđuối.Chết tiệt.“Mợ chủ, bây giờ cô đang mang thai, antoàn là quan trọng nhất, những chuyện khác côkhông cần phải lo lắng, chúng tôi nhất định sẽđiều tra rõ ràng, không ai có thể giở trò ở nhà họQuách chúng ta. Dì Phương nhìn thấu tâm tưcủa cô, nói chắc như đỉnh đóng cột cam đoanvới cô.“Chỉ sợ có một số người, các người điều tracũng không điều tra được.”Kiều Bích Ngọc cau mày, lạnh lùng nói,thoáng dùng sức đẩy dì Phương ra, sống lưngthẳng tắp trở về phía bên hồ, cô đứng ở bên hồ,không ai đến đẩy cô, cô lại ngã vào trong… Saucùng chỉ có thể nói chính cô không cẩn thận.Nhưng rõ ràng có thứ gì đó ném vào cô.Nhất là khi nhớ đến gần đây cô luôn cảmgiác được có một đôi mắt quỷ dị nhìn chằmchằm mình, trong lòng càng bực bội, cô dồn hếtsức, nhất định muốn biết rõ ràng.“Mợ chủ, cô vừa rơi xuống nước, mặc dùmới đầu thu, nhưng như thế cũng rất dễ cảmlạnh, chúng ta quay về phòng trước thôi.”Đám người dì Phương ở phía sau, muốnkhuyên cô nhưng lại không khuyên nổi, lại khôngdám tùy tiện kéo Kiều Bích Ngọc về, nhất thờicảm thấy khó xử.“Xảy ra chuyện gì.”Trên hành lang gấp khúc, ông cụ Quách vộivàng đi đến, ông cụ còn chưa cài hết cúc áokhoác ngoài, chống gậy, trầm giọng quát về phíabên hồ.Kiểu Bích Ngọc có chút sợ hãi ông cụ, côđứng tại chỗ, lúng túng ngẩng đầu lên đối mặtvới ông cụ Quách.Dì Phương đi đến bên người cô, bà ấy cũngSợ ông cụ Quách nổi giận, nhỏ giọng khuyên mộtcâu: “Mợ chủ, đứa nhỏ là quan trọng nhất.”“Ừ”” Kiều Bích Ngọc rất không tình nguyện ừmột tiếng.Cô không dám nhìn vào sắc mặt âm trầmcủa ông cụ nữa, quay đầu, buồn bực đi theo đámngười dì Phương.“Không thể nào, rõ ràng có thứ gì đó ném vào tôi.”Với tính tình của Kiều Bích Ngọc, chỉ cầntrong lòng cô hơi nghi hoặc, cô sẽ không an tĩnh,không nhịn được lẩm bẩm.Vẻ mặt ông cụ Quách nghiêm khắc đứng ởlối rẽ hành lang gấp khúc, nhìn thấy Kiều BíchNgọc ngoan ngoãn đi theo người làm, lúc nàybàn tay phải nắm gậy mới thoáng buông lỏng.Quản gia đi đến chỗ người làm hỏi thăm tìnhhình rõ ràng, lúc này mới đi đến nói nhỏ bên taiông cụ.Ông cụ Quách nghe xong lại không có quánhiều phản ứng.Gió thu nổi lên, làm cho góc áo của ông cụphất lên: “Việc này không cần nhắc đến với Cao Minh.”Chỉ nói một câu như thế, ông cụ Quách lậptức xoay người đi về phía Yên Viên.Quản gia giật mình một lúc, đối với thái độlạnh nhạt của ông cụ, ông ta có chút không hiểu,trong lúc suy nghĩ sâu xa, ông ta quay đầu nhìnxung quanh một lượt, nhìn chỗ mà Kiều BíchNgọc vừa rơi xuống hồ.Vườn hoa phía sau nhà họ Quách rất đẹp,ánh nắng buổi chiều chiếu xuống càng thêmhoàn mỹ, rất yên bình.Chỉ là… Những con cá cảnh nhiệt đới tronghồ đang tập trung ở một góc trong hồ, nhữngcon cá này không thích lạnh, mà một bên kháccủa hồ lại có một tảng băng cứng tan dần dầntan ra.Băng cứng tan ra, hóa thành nước đá, giốngnhư từ trước đến giờ chưa từng tồn tại.Giống như quỷ mị biến mất không còn tungtích, cho dù muốn điều tra cũng không điều tra được.“Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại ngã xuống.”Bác sĩ cẩn thận kiểm tra cho Kiều BíchNgọc, sau khi kiểm tra không có vấn đề gì, cô rấtkhỏe mạnh, lúc này mới để cho cô về phòng ngủ.Dì Phương vẫn cảm thấy việc này quá kỳ lạ,bà ấy lại hỏi thêm Kiều Bích Ngọc một lần nữa.“Chúng tôi đã phái người đi tìm bốn xungquanh, lại hỏi người giúp việc làm ở gần đó, bọnhọ đều nói không phát hiện gì.” Dì Phương nhìncô, để cho cô ngâm nước nóng, thay áo ngủ rồiđuổi cô về giường nghỉ ngơi.“Được rồi, đoán chừng là do tôi tự mình xui xẻo.”Tuy Kiều Bích Ngọc không cam lòng, nhưngkhông ghi hận, dù sao cô cũng không bị thương,chỉ là hiện tại nhắm mắt lại, cô không khỏi cảmthấy sống lưng lạnh toát, chẳng lẽ là trúng tà.Dì Phương thấy cô ngoan ngoãn nằm trêngiường nghỉ ngơi, bà ấy không quấy rầy nữa:“Đúng rồi, tối nay cậu Cao Minh không về ăn cơm.”“Anh ấy đã nói với tôi rồi.”Dì Phương cười, bà ấy biết Quách Cao Minhđối xử với cô như bảo bối.“Vậy cơm tối tôi sẽ bảo người làm mangthẳng đến đây, cô đừng đi lung tung, tôi đi xuốngtrước.” Sau khi nói xong, bà ấy thuận tay đóngcửa phòng.Kiều Bích Ngọc nghe được câu “đừng dilung tung” nhất thời cảm thấy phiền muộn, câucửa miệng của Quách Cao Minh cũng là câu này,haizz, Kiều Bích Ngọc thở dài một hơi.“Cả ngày nói mình làm càn, chạy lung tung,một lúc nữa trở về lại nói mình tự ngã xuống hồ.”Quách Cao Minh quả thật không thích cô rangoài, các trường hợp công chúng cũng ít khi đểcô lộ diện, anh chỉ muốn cô ở lại nhà họ Quách,không đi đâu.Kiều Bích Ngọc ngủ mơ màng, ngoài cửa sổ,mặt trời đã lặn, lúc này là chạng vạng tối, có mộttiếng động quấy rầy giấc ngủ của cô.Cô s* s**ng đưa tay bật đèn ngủ ở đầugiường, không ngờ chỗ cửa phòng có một bóngđen, cô bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch.

Chương 187