Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 191
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 191: Phòng cháy phòng trộm phòng người thứ baAnh không nói thêm câu nào nữa, xoay người rời khỏi phòng ngủ.Kiều Bích Ngọc trầm mặc nhìn bóng lưng đi xa của anh, hơi hé mắt, nhìn chằm chằm.Cô rất chắc chắn, đó không phải ảo giác, cử chỉ bất thường vừa rồi của Quách Cao Minh, hơn nữa lúc này cả bước chân của anh cũng vội vàng, mất trật tự.Rốt cuộc anh làm sao vậy?Chẳng lẽ là bị bệnh ư?Chỉ chốc lát sau, cửa phòng lại bị đẩy vào, dì Phương bưng một bát cháo thịt nạc nấu ốc vào:“Nóng lắm đó, ăn cẩn thận một chút.”Phương Vi vẫn cẩn thận dặn dò.Cô nằm trên giường, không vội ăn mà rướn cổ lên nhìn dì Phương bày bát sứ và thìa cho mình, bỗng nhiên nói một câu.“Dì mang một ít qua phòng sách cho Quách Cao Minh đi, có lẽ anh ấy vẫn chưa ăn cơm chiều.”Dì Phương vừa múc nửa bát cháo cho cô, vừa nói: “Vâng, đúng là cậu ấy vẫn chưa ăn cơm chiều.”“Vừa nãy cô Thủy Tiên gọi điện nhắc tôi rồi,bảo cậu Cao Minh ở bên ngoài uống nhiều rượu,chưa ăn cơm chiều, tôi đã dặn đầu bếp nấu phầnhai người, cái này để lại là được, cậu ấy muốn ănchung với cô hơn.”Kiều Bích Ngọc im lặng.Cô tùy tiện “À“ một tiếng.Kiều Bích Ngọc trở mình trên giường, nửamặt vùi vào gối, dường như không muốn ăn.Sau đó chợt nghe thấy một tiếng “cạch”, dìPhương nhẹ tay đóng cửa rồi ra ngoài.Trong phòng ngủ yên tĩnh trở lại.“Hà Thủy Tiên thật biết quan tâm.”Sau khi dì Phương ra ngoài, cô mới từ trêngiường bò dậy, có lẽ cảm giác mình quá ghentuông, không muốn để người khác cho là cô sođo từng li từng tí.Kiều Bích Ngọc có kiêu ngạo của bản thân,thể trở thành gánh nặng của anh.Cô rất muốn làm việc gì đó cho anh, nhưngcô có thể làm gì chứ?Chiếc đồng hồ to tròn tỉnh xảo trên tườngphòng ngủ chỉ mười giờ, kim đồng hồ quay mấyvòng, đầu óc cô hỗn loạn suy nghĩ một việc, lúcbuồn bực ngẩng đầu lên nhìn lại thì đã mười haigiờ khuya.Kiểu Bích Ngọc liếc ra cửa phòng, QuáchCao Minh vẫn chưa về phòng ngủ, chẳng lẽ anhđịnh ở trong phòng sách suốt đêm ư?Cô gãi đầu, phiền muộn bực bội.“Cháo của anh sắp lạnh rồi.”Cô không biết đó là cảm xúc gì, hơi nóngnảy nói, cô cầm điện thoại lên rất trực tiếp gọicho dãy số quen thuộc kia.Người đàn ông bên kia điện thoại nghe thấygiọng nói của cô, không trả lời.Trong lòng Kiều Bích Ngọc càng mất tựnhiên, cao giọng đường hoàng nói: “Cháo củaanh, dì Phương dặn đầu bếp nấu phần của anh,đặt bên phòng ngủ!”Đôi mắt lạnh lùng của Quách Cao Minh kinhngạc, không yên lòng nhìn tư liệu vừa được gửitới trên màn hình máy tính, bên tai là giọng nóicủa cô, nghe rất rõ ràng.Cô muốn anh về phòng ngủ.“ðỪ””Nghe thấy anh lên tiếng, trong lòng KiểuBích Ngọc có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, chộtdạ vội vàng ngắt điện thoại.“Cứ như gọi anh ấy tới để sủng hạnh mìnhvậy, thật là kỳ lạ.” Cô cũng không nhịn được nóimóc bản thân.Không biết có phải Quách Cao Minh thật sựđói bụng hay không, động tác của anh rất nhanh,tắt máy tính thu dọn tài liệu trên bàn rồi quay lại.“Em ăn xong rồi, cháo trong bát kia cònnóng, còn lại đều cho anh.”Bọn họ có rất ít cơ hội đối diện ăn cơm nóichuyện phiếm như vợ chồng bình thường giốngbây giờ, Kiều Bích Ngọc hiếm khi săn sóc múccho anh nửa bát, đặt trước mặt anh, người đànông đối diện giật mình nhìn cô.“Ừ” Anh cầm thìa tao nhã húp cháo, không nói nhiều.Bỗng nhiên phòng ngủ rộng rãi yên tĩnh trở lại.Châu Mỹ Duy thường xuyên giáo dục cô,giữa vợ chồng phải trao đổi nhiều, nhưng KiềuBích Ngọc phát hiện mình và Quách Cao Minhkhông có chủ đề nào chung nào.Hơn nữa đêm nay anh cố ý không nóichuyện với cô, cô biết, Quách Cao Minh có việckhông muốn cho cô biết.Tên đàn ông thối thaiKiểu Bích Ngọc ngước mắt nhìn người đànông ở đối diện.“Chiều nay em bị ngã xuống hồ, không có gì,không bị cảm, rất khỏe mạnh.”Thấy chán, Kiều Bích Ngọc dứt khoát nói, dùgì sau này nhất định anh cũng sẽ tính sổ với cô.“Còn nữa, không phải tự em muốn đếnkhách sạn Gordon… Là Hà Thủy Tiên lấy điệnthoại của anh gửi tin nhắn cho em.” Câu tiếptheo, giọng điệu quái gở, ép tới mức thấp nhất.Vừa nhắc tới Hà Thủy Tiên kia, cô có chútbuồn bực.Quách Cao Minh không lên tiếng, anh đặtbát sứ xuống bàn, nhìn gương mặt rõ ràng hơiphiền muộn của cô.Rất ít khi cô chủ động giải thích với anh nhưvậy, bình thường đều là người làm báo cáo vớianh, sau đó anh sẽ nổi đóa tìm cô răn dạy, đêmnay nghe Kiều Bích Ngọc thẳng thắn để đượckhoan hồng, anh rất bất ngờ.Chuyện cô rơi xuống hồ cá, Phương Vi đãnói với anh rồi, anh biết kỹ năng bơi lội của cô rấttốt, hơn nữa khi người phụ nữ này chưa mangthai còn có thể nhảy lên nhảy xuống, Quách CaoMinh không để trong lòng, dù sao hiện tại côcũng không có chuyện gì.Nhưng việc tin nhắn thì hơi kỳ lạ.“Thủy Tiên không gửi tin nhắn cho em, đưadi động của em cho anh xem thử.”“Trừ cô ta ra thì còn ai nhàm chán như vậy?”Kiều Bích Ngọc lập tức nhăn mặt: “Em gọitới cũng là cô ta nghe.”Rõ ràng cô nhận được tin nhắn từ số điệnthoại của anh gửi tới, điện thoại của Quách CaoMinh lại không thể để người qua đường tùy tiệnmượn dùng, trừ Hà Thủy Tiên ra, còn có thể là aiđược nữa.“Không phải cô ấy”Giọng điệu của Quách Cao Minh rất chắcchắn, trong mắt mang theo chút dò xét, nhìnchiếc điện thoại màu trắng trong tay cô: “Đưađiện thoại đây.”Nhưng cô siết chặt điện thoại, hờn dỗikhông chịu đưa cho anh.Tại sao anh lại tin tưởng Hà Thủy Tiên kianhư vậy.“Vậy xem như em nói dối là được, đêm hômem nhàm chán mạo hiểm mưa to ra ngoài làmcàn, hại các người lo lắng tìm em, ngại quá đi!”Cô nhanh chóng đứng dậy, không để ý tớianh nữa, trực tiếp quay về bên giường lớn.“Kiểu Bích Ngọc!”Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp nhìnbóng lưng cô gọi một tiếng.Cảnh cáo? Cô miễn dịch rồi.Kiều Bích Ngọc nằm trên giường cầm chănmỏng kéo lên đầu, mặc kệ anh.Mặt cô vùi trong chăn mỏng, lỗ tai cảnh giácdựng thẳng lên, không lâu sau, cô nghe thấytiếng nước chảy, hình như Quách Cao Minh đi tắm.Đêm nay vậy mà anh lại không truy cứu, kểcả việc ngã xuống hồ cá cũng không mắng cô,cũng không cường thế giành xem tin nhắn kia.Kiều Bích Ngọc xốc chăn lên, thò đầu ra,nhìn quanh một vòng, quả nhiên anh ở trongphòng tắm.Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình hơi ngây thơ,mở điện thoại ra xem tin nhắn mình vừa nhậnđược tối nay, quả thật là từ điện thoại của QuáchCao Minh.Cô rất phiền muộn, chẳng hề buồn ngủ.Chuyện liên quan tới anh mà cô không biết,có lẽ Hà Thủy Tiên lại biết.Nghĩ tới người phụ nữ Hà Thủy Tiên này thìtrong lòng càng buồn bực, không tính là ghen,chỉ là có một người phụ nữ vây quanh người đànông nhà mình cả ngày, sau lưng còn làm nhiềuchuyện mờ ám như vậy.Cô bực nhất là đám bạn thân của QuáchCao Minh, nói nhiều thì biến thành mình hẹp hòi,đáng ghét.Bọn họ còn nói cô bắt nạt Hà Thủy Tiên, dùsao người phụ nữ họ Hà này cũng không phải kẻxấu, cô ta thật sự quan tâm và giúp đỡ tảngbăng nhà cô.Muốn Quách Cao Minh cách xa cô ta mộtchút, nhưng ở công ty nhất định bọn họ có qualại với nhau, hơn nữa Hà Thủy Tiên còn thân thiếtvới ông cụ nhà họ Quách, mẹ chồng khó hầu, kểcả cô em chồng kia của cô nữa.Haiz, thật đúng là phiền!Nếu bạo lực có thể giải quyết vấn đề, KiềuBích Ngọc muốn cầm một cái chảo siêu to, tànnhẫn mà đập văng người phụ nữ họ Hà này tớiThái Bình Dương, không nhìn thấy nữa.Thân là người đã có gia đình, bất chợt KiềuBích Ngọc tràn đầy cảm xúc, quả nhiên phảiphòng cháy phòng trôm phòng người thứ ba.
Chương 191: Phòng cháy phòng trộm phòng người thứ ba
Anh không nói thêm câu nào nữa, xoay người rời khỏi phòng ngủ.
Kiều Bích Ngọc trầm mặc nhìn bóng lưng đi xa của anh, hơi hé mắt, nhìn chằm chằm.
Cô rất chắc chắn, đó không phải ảo giác, cử chỉ bất thường vừa rồi của Quách Cao Minh, hơn nữa lúc này cả bước chân của anh cũng vội vàng, mất trật tự.
Rốt cuộc anh làm sao vậy?
Chẳng lẽ là bị bệnh ư?
Chỉ chốc lát sau, cửa phòng lại bị đẩy vào, dì Phương bưng một bát cháo thịt nạc nấu ốc vào:
“Nóng lắm đó, ăn cẩn thận một chút.”
Phương Vi vẫn cẩn thận dặn dò.
Cô nằm trên giường, không vội ăn mà rướn cổ lên nhìn dì Phương bày bát sứ và thìa cho mình, bỗng nhiên nói một câu.
“Dì mang một ít qua phòng sách cho Quách Cao Minh đi, có lẽ anh ấy vẫn chưa ăn cơm chiều.”
Dì Phương vừa múc nửa bát cháo cho cô, vừa nói: “Vâng, đúng là cậu ấy vẫn chưa ăn cơm chiều.”
“Vừa nãy cô Thủy Tiên gọi điện nhắc tôi rồi,
bảo cậu Cao Minh ở bên ngoài uống nhiều rượu,
chưa ăn cơm chiều, tôi đã dặn đầu bếp nấu phần
hai người, cái này để lại là được, cậu ấy muốn ăn
chung với cô hơn.”
Kiều Bích Ngọc im lặng.
Cô tùy tiện “À“ một tiếng.
Kiều Bích Ngọc trở mình trên giường, nửa
mặt vùi vào gối, dường như không muốn ăn.
Sau đó chợt nghe thấy một tiếng “cạch”, dì
Phương nhẹ tay đóng cửa rồi ra ngoài.
Trong phòng ngủ yên tĩnh trở lại.
“Hà Thủy Tiên thật biết quan tâm.”
Sau khi dì Phương ra ngoài, cô mới từ trên
giường bò dậy, có lẽ cảm giác mình quá ghen
tuông, không muốn để người khác cho là cô so
đo từng li từng tí.
Kiều Bích Ngọc có kiêu ngạo của bản thân,
thể trở thành gánh nặng của anh.
Cô rất muốn làm việc gì đó cho anh, nhưng
cô có thể làm gì chứ?
Chiếc đồng hồ to tròn tỉnh xảo trên tường
phòng ngủ chỉ mười giờ, kim đồng hồ quay mấy
vòng, đầu óc cô hỗn loạn suy nghĩ một việc, lúc
buồn bực ngẩng đầu lên nhìn lại thì đã mười hai
giờ khuya.
Kiểu Bích Ngọc liếc ra cửa phòng, Quách
Cao Minh vẫn chưa về phòng ngủ, chẳng lẽ anh
định ở trong phòng sách suốt đêm ư?
Cô gãi đầu, phiền muộn bực bội.
“Cháo của anh sắp lạnh rồi.”
Cô không biết đó là cảm xúc gì, hơi nóng
nảy nói, cô cầm điện thoại lên rất trực tiếp gọi
cho dãy số quen thuộc kia.
Người đàn ông bên kia điện thoại nghe thấy
giọng nói của cô, không trả lời.
Trong lòng Kiều Bích Ngọc càng mất tự
nhiên, cao giọng đường hoàng nói: “Cháo của
anh, dì Phương dặn đầu bếp nấu phần của anh,
đặt bên phòng ngủ!”
Đôi mắt lạnh lùng của Quách Cao Minh kinh
ngạc, không yên lòng nhìn tư liệu vừa được gửi
tới trên màn hình máy tính, bên tai là giọng nói
của cô, nghe rất rõ ràng.
Cô muốn anh về phòng ngủ.
“ðỪ””
Nghe thấy anh lên tiếng, trong lòng Kiểu
Bích Ngọc có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, chột
dạ vội vàng ngắt điện thoại.
“Cứ như gọi anh ấy tới để sủng hạnh mình
vậy, thật là kỳ lạ.” Cô cũng không nhịn được nói
móc bản thân.
Không biết có phải Quách Cao Minh thật sự
đói bụng hay không, động tác của anh rất nhanh,
tắt máy tính thu dọn tài liệu trên bàn rồi quay lại.
“Em ăn xong rồi, cháo trong bát kia còn
nóng, còn lại đều cho anh.”
Bọn họ có rất ít cơ hội đối diện ăn cơm nói
chuyện phiếm như vợ chồng bình thường giống
bây giờ, Kiều Bích Ngọc hiếm khi săn sóc múc
cho anh nửa bát, đặt trước mặt anh, người đàn
ông đối diện giật mình nhìn cô.
“Ừ” Anh cầm thìa tao nhã húp cháo, không nói nhiều.
Bỗng nhiên phòng ngủ rộng rãi yên tĩnh trở lại.
Châu Mỹ Duy thường xuyên giáo dục cô,
giữa vợ chồng phải trao đổi nhiều, nhưng Kiều
Bích Ngọc phát hiện mình và Quách Cao Minh
không có chủ đề nào chung nào.
Hơn nữa đêm nay anh cố ý không nói
chuyện với cô, cô biết, Quách Cao Minh có việc
không muốn cho cô biết.
Tên đàn ông thối thai
Kiểu Bích Ngọc ngước mắt nhìn người đàn
ông ở đối diện.
“Chiều nay em bị ngã xuống hồ, không có gì,
không bị cảm, rất khỏe mạnh.”
Thấy chán, Kiều Bích Ngọc dứt khoát nói, dù
gì sau này nhất định anh cũng sẽ tính sổ với cô.
“Còn nữa, không phải tự em muốn đến
khách sạn Gordon… Là Hà Thủy Tiên lấy điện
thoại của anh gửi tin nhắn cho em.” Câu tiếp
theo, giọng điệu quái gở, ép tới mức thấp nhất.
Vừa nhắc tới Hà Thủy Tiên kia, cô có chút
buồn bực.
Quách Cao Minh không lên tiếng, anh đặt
bát sứ xuống bàn, nhìn gương mặt rõ ràng hơi
phiền muộn của cô.
Rất ít khi cô chủ động giải thích với anh như
vậy, bình thường đều là người làm báo cáo với
anh, sau đó anh sẽ nổi đóa tìm cô răn dạy, đêm
nay nghe Kiều Bích Ngọc thẳng thắn để được
khoan hồng, anh rất bất ngờ.
Chuyện cô rơi xuống hồ cá, Phương Vi đã
nói với anh rồi, anh biết kỹ năng bơi lội của cô rất
tốt, hơn nữa khi người phụ nữ này chưa mang
thai còn có thể nhảy lên nhảy xuống, Quách Cao
Minh không để trong lòng, dù sao hiện tại cô
cũng không có chuyện gì.
Nhưng việc tin nhắn thì hơi kỳ lạ.
“Thủy Tiên không gửi tin nhắn cho em, đưa
di động của em cho anh xem thử.”
“Trừ cô ta ra thì còn ai nhàm chán như vậy?”
Kiều Bích Ngọc lập tức nhăn mặt: “Em gọi
tới cũng là cô ta nghe.”
Rõ ràng cô nhận được tin nhắn từ số điện
thoại của anh gửi tới, điện thoại của Quách Cao
Minh lại không thể để người qua đường tùy tiện
mượn dùng, trừ Hà Thủy Tiên ra, còn có thể là ai
được nữa.
“Không phải cô ấy”
Giọng điệu của Quách Cao Minh rất chắc
chắn, trong mắt mang theo chút dò xét, nhìn
chiếc điện thoại màu trắng trong tay cô: “Đưa
điện thoại đây.”
Nhưng cô siết chặt điện thoại, hờn dỗi
không chịu đưa cho anh.
Tại sao anh lại tin tưởng Hà Thủy Tiên kia
như vậy.
“Vậy xem như em nói dối là được, đêm hôm
em nhàm chán mạo hiểm mưa to ra ngoài làm
càn, hại các người lo lắng tìm em, ngại quá đi!”
Cô nhanh chóng đứng dậy, không để ý tới
anh nữa, trực tiếp quay về bên giường lớn.
“Kiểu Bích Ngọc!”
Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp nhìn
bóng lưng cô gọi một tiếng.
Cảnh cáo? Cô miễn dịch rồi.
Kiều Bích Ngọc nằm trên giường cầm chăn
mỏng kéo lên đầu, mặc kệ anh.
Mặt cô vùi trong chăn mỏng, lỗ tai cảnh giác
dựng thẳng lên, không lâu sau, cô nghe thấy
tiếng nước chảy, hình như Quách Cao Minh đi tắm.
Đêm nay vậy mà anh lại không truy cứu, kể
cả việc ngã xuống hồ cá cũng không mắng cô,
cũng không cường thế giành xem tin nhắn kia.
Kiều Bích Ngọc xốc chăn lên, thò đầu ra,
nhìn quanh một vòng, quả nhiên anh ở trong
phòng tắm.
Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình hơi ngây thơ,
mở điện thoại ra xem tin nhắn mình vừa nhận
được tối nay, quả thật là từ điện thoại của Quách
Cao Minh.
Cô rất phiền muộn, chẳng hề buồn ngủ.
Chuyện liên quan tới anh mà cô không biết,
có lẽ Hà Thủy Tiên lại biết.
Nghĩ tới người phụ nữ Hà Thủy Tiên này thì
trong lòng càng buồn bực, không tính là ghen,
chỉ là có một người phụ nữ vây quanh người đàn
ông nhà mình cả ngày, sau lưng còn làm nhiều
chuyện mờ ám như vậy.
Cô bực nhất là đám bạn thân của Quách
Cao Minh, nói nhiều thì biến thành mình hẹp hòi,
đáng ghét.
Bọn họ còn nói cô bắt nạt Hà Thủy Tiên, dù
sao người phụ nữ họ Hà này cũng không phải kẻ
xấu, cô ta thật sự quan tâm và giúp đỡ tảng
băng nhà cô.
Muốn Quách Cao Minh cách xa cô ta một
chút, nhưng ở công ty nhất định bọn họ có qua
lại với nhau, hơn nữa Hà Thủy Tiên còn thân thiết
với ông cụ nhà họ Quách, mẹ chồng khó hầu, kể
cả cô em chồng kia của cô nữa.
Haiz, thật đúng là phiền!
Nếu bạo lực có thể giải quyết vấn đề, Kiều
Bích Ngọc muốn cầm một cái chảo siêu to, tàn
nhẫn mà đập văng người phụ nữ họ Hà này tới
Thái Bình Dương, không nhìn thấy nữa.
Thân là người đã có gia đình, bất chợt Kiều
Bích Ngọc tràn đầy cảm xúc, quả nhiên phải
phòng cháy phòng trôm phòng người thứ ba.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 191: Phòng cháy phòng trộm phòng người thứ baAnh không nói thêm câu nào nữa, xoay người rời khỏi phòng ngủ.Kiều Bích Ngọc trầm mặc nhìn bóng lưng đi xa của anh, hơi hé mắt, nhìn chằm chằm.Cô rất chắc chắn, đó không phải ảo giác, cử chỉ bất thường vừa rồi của Quách Cao Minh, hơn nữa lúc này cả bước chân của anh cũng vội vàng, mất trật tự.Rốt cuộc anh làm sao vậy?Chẳng lẽ là bị bệnh ư?Chỉ chốc lát sau, cửa phòng lại bị đẩy vào, dì Phương bưng một bát cháo thịt nạc nấu ốc vào:“Nóng lắm đó, ăn cẩn thận một chút.”Phương Vi vẫn cẩn thận dặn dò.Cô nằm trên giường, không vội ăn mà rướn cổ lên nhìn dì Phương bày bát sứ và thìa cho mình, bỗng nhiên nói một câu.“Dì mang một ít qua phòng sách cho Quách Cao Minh đi, có lẽ anh ấy vẫn chưa ăn cơm chiều.”Dì Phương vừa múc nửa bát cháo cho cô, vừa nói: “Vâng, đúng là cậu ấy vẫn chưa ăn cơm chiều.”“Vừa nãy cô Thủy Tiên gọi điện nhắc tôi rồi,bảo cậu Cao Minh ở bên ngoài uống nhiều rượu,chưa ăn cơm chiều, tôi đã dặn đầu bếp nấu phầnhai người, cái này để lại là được, cậu ấy muốn ănchung với cô hơn.”Kiều Bích Ngọc im lặng.Cô tùy tiện “À“ một tiếng.Kiều Bích Ngọc trở mình trên giường, nửamặt vùi vào gối, dường như không muốn ăn.Sau đó chợt nghe thấy một tiếng “cạch”, dìPhương nhẹ tay đóng cửa rồi ra ngoài.Trong phòng ngủ yên tĩnh trở lại.“Hà Thủy Tiên thật biết quan tâm.”Sau khi dì Phương ra ngoài, cô mới từ trêngiường bò dậy, có lẽ cảm giác mình quá ghentuông, không muốn để người khác cho là cô sođo từng li từng tí.Kiều Bích Ngọc có kiêu ngạo của bản thân,thể trở thành gánh nặng của anh.Cô rất muốn làm việc gì đó cho anh, nhưngcô có thể làm gì chứ?Chiếc đồng hồ to tròn tỉnh xảo trên tườngphòng ngủ chỉ mười giờ, kim đồng hồ quay mấyvòng, đầu óc cô hỗn loạn suy nghĩ một việc, lúcbuồn bực ngẩng đầu lên nhìn lại thì đã mười haigiờ khuya.Kiểu Bích Ngọc liếc ra cửa phòng, QuáchCao Minh vẫn chưa về phòng ngủ, chẳng lẽ anhđịnh ở trong phòng sách suốt đêm ư?Cô gãi đầu, phiền muộn bực bội.“Cháo của anh sắp lạnh rồi.”Cô không biết đó là cảm xúc gì, hơi nóngnảy nói, cô cầm điện thoại lên rất trực tiếp gọicho dãy số quen thuộc kia.Người đàn ông bên kia điện thoại nghe thấygiọng nói của cô, không trả lời.Trong lòng Kiều Bích Ngọc càng mất tựnhiên, cao giọng đường hoàng nói: “Cháo củaanh, dì Phương dặn đầu bếp nấu phần của anh,đặt bên phòng ngủ!”Đôi mắt lạnh lùng của Quách Cao Minh kinhngạc, không yên lòng nhìn tư liệu vừa được gửitới trên màn hình máy tính, bên tai là giọng nóicủa cô, nghe rất rõ ràng.Cô muốn anh về phòng ngủ.“ðỪ””Nghe thấy anh lên tiếng, trong lòng KiểuBích Ngọc có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, chộtdạ vội vàng ngắt điện thoại.“Cứ như gọi anh ấy tới để sủng hạnh mìnhvậy, thật là kỳ lạ.” Cô cũng không nhịn được nóimóc bản thân.Không biết có phải Quách Cao Minh thật sựđói bụng hay không, động tác của anh rất nhanh,tắt máy tính thu dọn tài liệu trên bàn rồi quay lại.“Em ăn xong rồi, cháo trong bát kia cònnóng, còn lại đều cho anh.”Bọn họ có rất ít cơ hội đối diện ăn cơm nóichuyện phiếm như vợ chồng bình thường giốngbây giờ, Kiều Bích Ngọc hiếm khi săn sóc múccho anh nửa bát, đặt trước mặt anh, người đànông đối diện giật mình nhìn cô.“Ừ” Anh cầm thìa tao nhã húp cháo, không nói nhiều.Bỗng nhiên phòng ngủ rộng rãi yên tĩnh trở lại.Châu Mỹ Duy thường xuyên giáo dục cô,giữa vợ chồng phải trao đổi nhiều, nhưng KiềuBích Ngọc phát hiện mình và Quách Cao Minhkhông có chủ đề nào chung nào.Hơn nữa đêm nay anh cố ý không nóichuyện với cô, cô biết, Quách Cao Minh có việckhông muốn cho cô biết.Tên đàn ông thối thaiKiểu Bích Ngọc ngước mắt nhìn người đànông ở đối diện.“Chiều nay em bị ngã xuống hồ, không có gì,không bị cảm, rất khỏe mạnh.”Thấy chán, Kiều Bích Ngọc dứt khoát nói, dùgì sau này nhất định anh cũng sẽ tính sổ với cô.“Còn nữa, không phải tự em muốn đếnkhách sạn Gordon… Là Hà Thủy Tiên lấy điệnthoại của anh gửi tin nhắn cho em.” Câu tiếptheo, giọng điệu quái gở, ép tới mức thấp nhất.Vừa nhắc tới Hà Thủy Tiên kia, cô có chútbuồn bực.Quách Cao Minh không lên tiếng, anh đặtbát sứ xuống bàn, nhìn gương mặt rõ ràng hơiphiền muộn của cô.Rất ít khi cô chủ động giải thích với anh nhưvậy, bình thường đều là người làm báo cáo vớianh, sau đó anh sẽ nổi đóa tìm cô răn dạy, đêmnay nghe Kiều Bích Ngọc thẳng thắn để đượckhoan hồng, anh rất bất ngờ.Chuyện cô rơi xuống hồ cá, Phương Vi đãnói với anh rồi, anh biết kỹ năng bơi lội của cô rấttốt, hơn nữa khi người phụ nữ này chưa mangthai còn có thể nhảy lên nhảy xuống, Quách CaoMinh không để trong lòng, dù sao hiện tại côcũng không có chuyện gì.Nhưng việc tin nhắn thì hơi kỳ lạ.“Thủy Tiên không gửi tin nhắn cho em, đưadi động của em cho anh xem thử.”“Trừ cô ta ra thì còn ai nhàm chán như vậy?”Kiều Bích Ngọc lập tức nhăn mặt: “Em gọitới cũng là cô ta nghe.”Rõ ràng cô nhận được tin nhắn từ số điệnthoại của anh gửi tới, điện thoại của Quách CaoMinh lại không thể để người qua đường tùy tiệnmượn dùng, trừ Hà Thủy Tiên ra, còn có thể là aiđược nữa.“Không phải cô ấy”Giọng điệu của Quách Cao Minh rất chắcchắn, trong mắt mang theo chút dò xét, nhìnchiếc điện thoại màu trắng trong tay cô: “Đưađiện thoại đây.”Nhưng cô siết chặt điện thoại, hờn dỗikhông chịu đưa cho anh.Tại sao anh lại tin tưởng Hà Thủy Tiên kianhư vậy.“Vậy xem như em nói dối là được, đêm hômem nhàm chán mạo hiểm mưa to ra ngoài làmcàn, hại các người lo lắng tìm em, ngại quá đi!”Cô nhanh chóng đứng dậy, không để ý tớianh nữa, trực tiếp quay về bên giường lớn.“Kiểu Bích Ngọc!”Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp nhìnbóng lưng cô gọi một tiếng.Cảnh cáo? Cô miễn dịch rồi.Kiều Bích Ngọc nằm trên giường cầm chănmỏng kéo lên đầu, mặc kệ anh.Mặt cô vùi trong chăn mỏng, lỗ tai cảnh giácdựng thẳng lên, không lâu sau, cô nghe thấytiếng nước chảy, hình như Quách Cao Minh đi tắm.Đêm nay vậy mà anh lại không truy cứu, kểcả việc ngã xuống hồ cá cũng không mắng cô,cũng không cường thế giành xem tin nhắn kia.Kiều Bích Ngọc xốc chăn lên, thò đầu ra,nhìn quanh một vòng, quả nhiên anh ở trongphòng tắm.Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình hơi ngây thơ,mở điện thoại ra xem tin nhắn mình vừa nhậnđược tối nay, quả thật là từ điện thoại của QuáchCao Minh.Cô rất phiền muộn, chẳng hề buồn ngủ.Chuyện liên quan tới anh mà cô không biết,có lẽ Hà Thủy Tiên lại biết.Nghĩ tới người phụ nữ Hà Thủy Tiên này thìtrong lòng càng buồn bực, không tính là ghen,chỉ là có một người phụ nữ vây quanh người đànông nhà mình cả ngày, sau lưng còn làm nhiềuchuyện mờ ám như vậy.Cô bực nhất là đám bạn thân của QuáchCao Minh, nói nhiều thì biến thành mình hẹp hòi,đáng ghét.Bọn họ còn nói cô bắt nạt Hà Thủy Tiên, dùsao người phụ nữ họ Hà này cũng không phải kẻxấu, cô ta thật sự quan tâm và giúp đỡ tảngbăng nhà cô.Muốn Quách Cao Minh cách xa cô ta mộtchút, nhưng ở công ty nhất định bọn họ có qualại với nhau, hơn nữa Hà Thủy Tiên còn thân thiếtvới ông cụ nhà họ Quách, mẹ chồng khó hầu, kểcả cô em chồng kia của cô nữa.Haiz, thật đúng là phiền!Nếu bạo lực có thể giải quyết vấn đề, KiềuBích Ngọc muốn cầm một cái chảo siêu to, tànnhẫn mà đập văng người phụ nữ họ Hà này tớiThái Bình Dương, không nhìn thấy nữa.Thân là người đã có gia đình, bất chợt KiềuBích Ngọc tràn đầy cảm xúc, quả nhiên phảiphòng cháy phòng trôm phòng người thứ ba.