Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 190

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 190: Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnhKiều Bích Ngọc nghiêng người, nhàm chánnhìn về phía cửa nhà hàng.Một giây sau cô trợn tròn mắt, thật sự bị dọa sợ.“Thì ra cô ở chỗ này.” Một bóng dáng mảnhmai đi về phía bên này, thở hổn hển, lúc nóichuyện còn có phần đứt quãng.Kiều Bích Ngọc không hiểu nổi, Hà ThủyTiên này người ướt đẫm, quần áo, tóc, ngón taycủa cô ta còn đang không ngừng ch** n**c,dáng vẻ rất chật vật.“Cô làm gì thế?”“Kiểu Bích Ngọc, tôi rất xin lỗi, tôi mượn điệnthoại di động của Cao Minh, tôi… Vừa rồi tôikhông nên trực tiếp nghe điện thoại của cô.” HàThủy Tiên bị mưa to xối xuống, sắc mặt cô tatrắng bệch, vừa thở hổn hển vừa giải thích chocô: “Chúng tôi rất lo lắng cho cô, cô đừng giậndỗi với Cao Minh, rất xin lỗi.”rRất xin lỗi.Cần gì phải xin lỗi tôi chứ?“Kiều Bích Ngọc, cô lại chơi trò tùy hứng!”Chỗ cửa của nhà hàng lại xuất hiện mộtbóng dáng người đàn ông, anh ta nhanh chân điđến, giọng nói cắn răng nghiến lợi.“Trời mưa to, cô chạy đi mất, còn tắt máy,Kiều Bích Ngọc, cô đang cố ý tìm cảm giác tồntại à?“Lục Khánh Nam nổi giận đùng đùng, nhìnthấy cô thế mà bình tĩnh ngồi ăn cơm tối, sosánh với Hà Thủy Tiên cả người chật vật, anh tathật sự không nhịn được muốn mắng cô.Anh ta đã nhắc nhở Quách Cao Minh rấtnhiều lần, không thể nuông chiều người phụ nữnày, đơn giản chính là được sủng sinh hư.Nhà hàng này rộng chưa đến một trăm métvuông, bởi vì mấy người này mà bầu không khítrở nên căng thẳng.Ngay cả mấy nhân viên phục vụ đều co lạimột góc, nếu như bọn họ không nhớ lầm, ngườiđàn ông tóc nâu kia là người được phái nữ trongthành phố này hoan nghênh nhất – Cậu chủ nhàhọ Lục, mà một người khác… Tuy bọn họ khôngbiết, nhưng xem ra càng thêm không dễ trêuchọc.Ở đâu ra nhiều nhân vật lớn như thế?Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc không thay đổi,không có động tác gì, vẫn ngồi ở trên ghế.Cô hoàn toàn không để ý đến những lờitrách mắng của Lục Khánh Nam, cũng không trảlời anh ta, hơn nữa cô còn biết, tuy Quách CaoMinh không lên tiếng mắng cô, nhưng ánh mắtthâm trầm kia lại hung dữ nhìn chằm chằm cô.Cô đã làm sai chuyện gì chứ?Vẻ mặt cô không cảm xúc, sau cùng ánhmắt của cô dừng ở trên người Hà Thủy Tiên cảngười ẩm ướt.Đầu thu, nhất là đêm nay Hà Thủy Tiên mặcmột bộ lễ phục hơi mỏng trên người, hơn nữacòn là chất liệu màu trắng có tính xuyên thấu,trang phục ẩm ướt dính chặt lên người, lộ ra bảvai trắng nõn và đôi chân dài, dưới ánh đèn trongnhà hàng không tính là thấy rõ bên trong, nhưngcó thể thấy rõ được cô ta mặc áo ngực màu đỏ.Rất hiếm khi Kiều Bích Ngọc thế mà khôngphản bác.Nói gì thì nói, nhà hàng là nơi công chúng,hơn nữa đúng là lúc ăn cơm tối, cho nên lượngkhách tương đối nhiều, mấy người yên lặng đứngdậy.“Cao Minh, một lát nữa mấy người trở về,đừng mắng cô ấy, đều là do em không tốt.”Dáng vẻ chật vật ướt đẫm này của Hà ThủyTiên, khẳng định phải nhanh chóng rời đi, khôngbiết đôi nam nữ ở bên ngoài nói gì, chỉ thấy trênmặt người phụ nữ tràn ngập áy náy, mà ngườiđàn ông đứng đối diện cô ta không nói gì, chỉ cởiáo khoác đưa cho cô ta.Hà Thủy Tiên rất tự nhiên phủ thêm áokhoác của anh, cười với anh một tiếng, dứt khoátxoay người ngồi lên xe.Xe đi vào trong màn đêm mưa gió, ngườiphụ nữ ngồi trong xe liên tiếp quay đầu lại,quyến luyến…Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, cẩn thậnđặt một bát cháo xuống, Kiều Bích Ngọc thu hồitầm mắt, không nhìn cảnh “tình ý miên man” bênngoài cửa sổ nữa, thật đúng là phiền.“Khẩu vị của cô thật đúng là tốt.“ Lục KhánhNam ngồi ở đối diện cô, quái gở nói.Kiều Bích Ngọc không tức giận, cô rất bìnhtĩnh cầm thìa lên ăn.Trực tiếp coi anh ta như không khí.Lục Khánh Nam càng thêm tức giận: “Này,Kiều Bích Ngọc, tốt xấu gì cô cũng nên tỉnh lại,Thủy Tiên cô ấy rất khẩn trương, lo lắng cô ghenkhóa máy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, cô ấy áynáy nên mới xông vào trong mưa, cuống quýt tìmcô, cô thế mà chẳng có chút lương tâm nào”Kiều Bích Ngọc vẫn không để ý đến anh ta.“Cô cảm thấy tôi nói oan cho cô à?“ LụcKhánh Nam nghĩ, cảm thấy tối hôm nay Kiều BíchNgọc có hơi khác thường.“Không phải.”Cô ăn nửa bát, cảm giác bát cháo này cómùi vị khá nhạt, cô không muốn ăn nữa, đặt thìaxuống, giọng điệu bình tĩnh trả lời một câu: “Đầulà lỗi của tôi.” Nói xong, vẻ mặt cô không cảmxúc, đứng dậy rời đì.Lục Khánh Nam trừng to mắt, nhìn sốnglưng thẳng tắp của cô từng bước đi về phía cửa,trong lòng anh ta dâng lên cảm xúc khácthường, nếu là bình thường, cô nhất định sẽ quátto một câu “Đầu là lỗi của tôi” như vậy nhất địnhlà đang nói lẫy, nhưng lần này cô lại bình tĩnhnhư vậy.Cô sao thế?Về đến nhà họ Quách, dì Phương đã sớmchờ ở cửa chính của biệt thự Uyển Như, chờ bọnhọ đi xuống xe, bà ấy vội vàng chạy chậm đến.“Mợ chủ, cô không sao chứ?”Giọng điệu của dì Phương rất khẩn trương,nhưng người phụ nữ từ trong xe bước xuống lạigiống như không có chuyện gì xảy ra, vừa xuốngxe đã nói muốn ăn: “Tôi muốn ăn cháo ốc nấu vớithịt, làm phiền dì nấu giúp tôi một bát”Dì Phương nghe thấy cô nói thế thì giậtmình, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy mộtngười đàn ông từ trong xe đi ra: “Cậu chủ CaoMinh, vừa rồi ở trong điện thoại cậu nói… NóiKiểu Bích Ngọc không đến khách sạn, khôngnhìn thấy cô.Quách Cao Minh không nói gì, nhanh chânvượt qua người Kiều Bích Ngọc, đi thẳng đếnphòng làm việc trên tầng hai.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc không cảm xúc,nhìn bước chân nặng nề của người đàn ông kia,rõ ràng anh đang tức giận.Trước kia lúc bọn họ cãi nhau, anh nhất địnhsẽ lên tiếng dạy dỗ cô, nhưng bây giờ không biếtbắt đầu từ khi nào, giống như vừa rồi trên đườngbọn họ về nhà, ngồi ở trong xe, chỉ còn lại trầm mặc.Đối với khi cãi nhau, trầm mặc lại càng lạnh lùng.Dì Phương nhìn thoáng qua bọn họ, tronglòng run lên, bọn họ cáu kỉnh ư? Bà ấy vội vàngkhuyên nhủ: “Mợ chủ, thật ra cậu chủ rất lo lắngcho cô.”“Ai cần anh ta lo lắng chứ?”Tối hôm nay Kiều Bích Ngọc nhịn một bụnglửa giận, vừa về đến nhà đã bùng nổ, cô khôngnhịn được nữa, mắng một câu, tức giận đi lênlầu, đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh, có bảnlĩnh thì cả đời này đừng nói chuyện với em.Kiều Bích Ngọc cảm thấy rất phiền, cầmtheo áo ngủ đi đến phòng tắm để ngâm mình, cảngười nằm trong bồn tắm, nước ấm làm cho cảmxúc của cô bình tĩnh hơn.Cô nhàm chán vốc nước trong bồn tắm lên,bọt nước bắn văng tung tóe lên mặt và tóc cô.Phòng tắm này rất rộng, bốn phía đều trangbị hệ thống thông gió, cô thoải mái ngâm mình,đầu óc trống rỗng.Cũng không biết cô đã ngâm mình trong baolâu, chiếc gương bên tay phải đã bị hơi nước phủlên, toàn bộ không gian là hơi nước trắng xóa.“Ừ, không thể để con trai mình bị đói.Đầu óc cô mơ mơ màng màng nhớ đến cơmtối mình còn chưa ăn no, tranh thủ đứng lên.Đúng lúc này cửa phòng tắm “Rầm” mộttiếng mở ra, dọa cho người nào đó sợ hãi, dướichân trượt đi, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được ngâmquá lâu, đứng vững.”Kiều Bích Ngọc hoảng hốt giữ lấy người đànông ở trước mặt, đại khái là quá bất ngờ, côkhông nghĩ đến Quách Cao Minh lại đột nhiênxông đến, bị anh mắng như thế, cô quên mấtphải mạnh miệng.Quách Cao Minh thuần thục lấy khăn tắmphủ lên người cô, bế cô đi ra.Lực của tay anh rất tốt, ôm ba mẹ con cô rấtnhẹ nhàng, gương mặt Kiều Bích Ngọc dán lênngực anh, không cách nào xem nhẹ nhịp tỉmmạnh mẽ hữu lực của anh, khiến cho người phụnữ an tâm, đại khái là bởi vì có cảm giác an toàn.Dường như anh vẫn luôn rất lợi hại, rất báđạo, giống như không chuyện gì làm khó đượcanh.“Quách Cao Minh, anh sao thế?”Kiều Bích Ngọc cũng không biết sao vậy, côđột nhiên kêu lên một tiếng, hoảng sợ, vội vàngdùng tay ôm lấy cổ anh.Quách Cao Minh thế mà đi tới đi lui va vàobàn trà, cơ thể lảo đảo, trong nháy mắt anh hơiluống cuống, thiếu chút nữa đã bế cô cùng ngãxuống.Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên nhìn anh, côgiật mình, cả người ngây ngẩn.Sắc mặt người đàn ông tái nhợt, trong mắtanh hiện lên cảm xúc sợ hãi, sợ hãi? Từ nàykhông thuộc về Quách Cao Minh.Giống như vừa rồi đột nhiên ánh mắt củaanh không nhìn thấy, trong lòng Kiều Bích Ngọclập tức lo lắng.Rốt cuộc là như thế nào.“Quách Cao Minh.” Cô nhỏ giọng gọi anh một câu.Kiểu Bích Ngọc chưa từng nhìn thấy anhluống cuống như thế, cô rất bối rối, cô cảm giácđược anh đang cố gắng điều chỉnh hô hấp, cốgắng đứng vững, giống như đang liều mạng giảbộ.Vành mắt cô đỏ lên: “Quách Cao Minh, anhthả em xuống.” Cô đẩy lồng ngực của anh, muốntự mình đứng vững, bởi vì tình hình hiện tại, côchính là một vướng víu của anh.Cô vẫn luôn chán ghét chính mình là gánhnặng cho anh.“Anh không sao?”Sức lực của anh rất lớn, rất cố chấp.Anh vẫn đứng thẳng người, từng bước đi rấtvững vàng, an toàn bế cô đặt lên giường mớibằng lòng buông tay.Kiều Bích Ngọc không nói nữa, giống nhưvừa rồi chỉ là ảo giác.

Chương 190: Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh

Kiều Bích Ngọc nghiêng người, nhàm chán

nhìn về phía cửa nhà hàng.

Một giây sau cô trợn tròn mắt, thật sự bị dọa sợ.

“Thì ra cô ở chỗ này.” Một bóng dáng mảnh

mai đi về phía bên này, thở hổn hển, lúc nói

chuyện còn có phần đứt quãng.

Kiều Bích Ngọc không hiểu nổi, Hà Thủy

Tiên này người ướt đẫm, quần áo, tóc, ngón tay

của cô ta còn đang không ngừng ch** n**c,

dáng vẻ rất chật vật.

“Cô làm gì thế?”

“Kiểu Bích Ngọc, tôi rất xin lỗi, tôi mượn điện

thoại di động của Cao Minh, tôi… Vừa rồi tôi

không nên trực tiếp nghe điện thoại của cô.” Hà

Thủy Tiên bị mưa to xối xuống, sắc mặt cô ta

trắng bệch, vừa thở hổn hển vừa giải thích cho

cô: “Chúng tôi rất lo lắng cho cô, cô đừng giận

dỗi với Cao Minh, rất xin lỗi.”r

Rất xin lỗi.

Cần gì phải xin lỗi tôi chứ?

“Kiều Bích Ngọc, cô lại chơi trò tùy hứng!”

Chỗ cửa của nhà hàng lại xuất hiện một

bóng dáng người đàn ông, anh ta nhanh chân đi

đến, giọng nói cắn răng nghiến lợi.

“Trời mưa to, cô chạy đi mất, còn tắt máy,

Kiều Bích Ngọc, cô đang cố ý tìm cảm giác tồn

tại à?“

Lục Khánh Nam nổi giận đùng đùng, nhìn

thấy cô thế mà bình tĩnh ngồi ăn cơm tối, so

sánh với Hà Thủy Tiên cả người chật vật, anh ta

thật sự không nhịn được muốn mắng cô.

Anh ta đã nhắc nhở Quách Cao Minh rất

nhiều lần, không thể nuông chiều người phụ nữ

này, đơn giản chính là được sủng sinh hư.

Nhà hàng này rộng chưa đến một trăm mét

vuông, bởi vì mấy người này mà bầu không khí

trở nên căng thẳng.

Ngay cả mấy nhân viên phục vụ đều co lại

một góc, nếu như bọn họ không nhớ lầm, người

đàn ông tóc nâu kia là người được phái nữ trong

thành phố này hoan nghênh nhất – Cậu chủ nhà

họ Lục, mà một người khác… Tuy bọn họ không

biết, nhưng xem ra càng thêm không dễ trêu

chọc.

Ở đâu ra nhiều nhân vật lớn như thế?

Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc không thay đổi,

không có động tác gì, vẫn ngồi ở trên ghế.

Cô hoàn toàn không để ý đến những lời

trách mắng của Lục Khánh Nam, cũng không trả

lời anh ta, hơn nữa cô còn biết, tuy Quách Cao

Minh không lên tiếng mắng cô, nhưng ánh mắt

thâm trầm kia lại hung dữ nhìn chằm chằm cô.

Cô đã làm sai chuyện gì chứ?

Vẻ mặt cô không cảm xúc, sau cùng ánh

mắt của cô dừng ở trên người Hà Thủy Tiên cả

người ẩm ướt.

Đầu thu, nhất là đêm nay Hà Thủy Tiên mặc

một bộ lễ phục hơi mỏng trên người, hơn nữa

còn là chất liệu màu trắng có tính xuyên thấu,

trang phục ẩm ướt dính chặt lên người, lộ ra bả

vai trắng nõn và đôi chân dài, dưới ánh đèn trong

nhà hàng không tính là thấy rõ bên trong, nhưng

có thể thấy rõ được cô ta mặc áo ngực màu đỏ.

Rất hiếm khi Kiều Bích Ngọc thế mà không

phản bác.

Nói gì thì nói, nhà hàng là nơi công chúng,

hơn nữa đúng là lúc ăn cơm tối, cho nên lượng

khách tương đối nhiều, mấy người yên lặng đứng

dậy.

“Cao Minh, một lát nữa mấy người trở về,

đừng mắng cô ấy, đều là do em không tốt.”

Dáng vẻ chật vật ướt đẫm này của Hà Thủy

Tiên, khẳng định phải nhanh chóng rời đi, không

biết đôi nam nữ ở bên ngoài nói gì, chỉ thấy trên

mặt người phụ nữ tràn ngập áy náy, mà người

đàn ông đứng đối diện cô ta không nói gì, chỉ cởi

áo khoác đưa cho cô ta.

Hà Thủy Tiên rất tự nhiên phủ thêm áo

khoác của anh, cười với anh một tiếng, dứt khoát

xoay người ngồi lên xe.

Xe đi vào trong màn đêm mưa gió, người

phụ nữ ngồi trong xe liên tiếp quay đầu lại,

quyến luyến…

Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, cẩn thận

đặt một bát cháo xuống, Kiều Bích Ngọc thu hồi

tầm mắt, không nhìn cảnh “tình ý miên man” bên

ngoài cửa sổ nữa, thật đúng là phiền.

“Khẩu vị của cô thật đúng là tốt.“ Lục Khánh

Nam ngồi ở đối diện cô, quái gở nói.

Kiều Bích Ngọc không tức giận, cô rất bình

tĩnh cầm thìa lên ăn.

Trực tiếp coi anh ta như không khí.

Lục Khánh Nam càng thêm tức giận: “Này,

Kiều Bích Ngọc, tốt xấu gì cô cũng nên tỉnh lại,

Thủy Tiên cô ấy rất khẩn trương, lo lắng cô ghen

khóa máy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, cô ấy áy

náy nên mới xông vào trong mưa, cuống quýt tìm

cô, cô thế mà chẳng có chút lương tâm nào”

Kiều Bích Ngọc vẫn không để ý đến anh ta.

“Cô cảm thấy tôi nói oan cho cô à?“ Lục

Khánh Nam nghĩ, cảm thấy tối hôm nay Kiều Bích

Ngọc có hơi khác thường.

“Không phải.”

Cô ăn nửa bát, cảm giác bát cháo này có

mùi vị khá nhạt, cô không muốn ăn nữa, đặt thìa

xuống, giọng điệu bình tĩnh trả lời một câu: “Đầu

là lỗi của tôi.” Nói xong, vẻ mặt cô không cảm

xúc, đứng dậy rời đì.

Lục Khánh Nam trừng to mắt, nhìn sống

lưng thẳng tắp của cô từng bước đi về phía cửa,

trong lòng anh ta dâng lên cảm xúc khác

thường, nếu là bình thường, cô nhất định sẽ quát

to một câu “Đầu là lỗi của tôi” như vậy nhất định

là đang nói lẫy, nhưng lần này cô lại bình tĩnh

như vậy.

Cô sao thế?

Về đến nhà họ Quách, dì Phương đã sớm

chờ ở cửa chính của biệt thự Uyển Như, chờ bọn

họ đi xuống xe, bà ấy vội vàng chạy chậm đến.

“Mợ chủ, cô không sao chứ?”

Giọng điệu của dì Phương rất khẩn trương,

nhưng người phụ nữ từ trong xe bước xuống lại

giống như không có chuyện gì xảy ra, vừa xuống

xe đã nói muốn ăn: “Tôi muốn ăn cháo ốc nấu với

thịt, làm phiền dì nấu giúp tôi một bát”

Dì Phương nghe thấy cô nói thế thì giật

mình, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy một

người đàn ông từ trong xe đi ra: “Cậu chủ Cao

Minh, vừa rồi ở trong điện thoại cậu nói… Nói

Kiểu Bích Ngọc không đến khách sạn, không

nhìn thấy cô.

Quách Cao Minh không nói gì, nhanh chân

vượt qua người Kiều Bích Ngọc, đi thẳng đến

phòng làm việc trên tầng hai.

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc không cảm xúc,

nhìn bước chân nặng nề của người đàn ông kia,

rõ ràng anh đang tức giận.

Trước kia lúc bọn họ cãi nhau, anh nhất định

sẽ lên tiếng dạy dỗ cô, nhưng bây giờ không biết

bắt đầu từ khi nào, giống như vừa rồi trên đường

bọn họ về nhà, ngồi ở trong xe, chỉ còn lại trầm mặc.

Đối với khi cãi nhau, trầm mặc lại càng lạnh lùng.

Dì Phương nhìn thoáng qua bọn họ, trong

lòng run lên, bọn họ cáu kỉnh ư? Bà ấy vội vàng

khuyên nhủ: “Mợ chủ, thật ra cậu chủ rất lo lắng

cho cô.”

“Ai cần anh ta lo lắng chứ?”

Tối hôm nay Kiều Bích Ngọc nhịn một bụng

lửa giận, vừa về đến nhà đã bùng nổ, cô không

nhịn được nữa, mắng một câu, tức giận đi lên

lầu, đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.

Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh, có bản

lĩnh thì cả đời này đừng nói chuyện với em.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy rất phiền, cầm

theo áo ngủ đi đến phòng tắm để ngâm mình, cả

người nằm trong bồn tắm, nước ấm làm cho cảm

xúc của cô bình tĩnh hơn.

Cô nhàm chán vốc nước trong bồn tắm lên,

bọt nước bắn văng tung tóe lên mặt và tóc cô.

Phòng tắm này rất rộng, bốn phía đều trang

bị hệ thống thông gió, cô thoải mái ngâm mình,

đầu óc trống rỗng.

Cũng không biết cô đã ngâm mình trong bao

lâu, chiếc gương bên tay phải đã bị hơi nước phủ

lên, toàn bộ không gian là hơi nước trắng xóa.

“Ừ, không thể để con trai mình bị đói.

Đầu óc cô mơ mơ màng màng nhớ đến cơm

tối mình còn chưa ăn no, tranh thủ đứng lên.

Đúng lúc này cửa phòng tắm “Rầm” một

tiếng mở ra, dọa cho người nào đó sợ hãi, dưới

chân trượt đi, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được ngâm

quá lâu, đứng vững.”

Kiều Bích Ngọc hoảng hốt giữ lấy người đàn

ông ở trước mặt, đại khái là quá bất ngờ, cô

không nghĩ đến Quách Cao Minh lại đột nhiên

xông đến, bị anh mắng như thế, cô quên mất

phải mạnh miệng.

Quách Cao Minh thuần thục lấy khăn tắm

phủ lên người cô, bế cô đi ra.

Lực của tay anh rất tốt, ôm ba mẹ con cô rất

nhẹ nhàng, gương mặt Kiều Bích Ngọc dán lên

ngực anh, không cách nào xem nhẹ nhịp tỉm

mạnh mẽ hữu lực của anh, khiến cho người phụ

nữ an tâm, đại khái là bởi vì có cảm giác an toàn.

Dường như anh vẫn luôn rất lợi hại, rất bá

đạo, giống như không chuyện gì làm khó được

anh.

“Quách Cao Minh, anh sao thế?”

Kiều Bích Ngọc cũng không biết sao vậy, cô

đột nhiên kêu lên một tiếng, hoảng sợ, vội vàng

dùng tay ôm lấy cổ anh.

Quách Cao Minh thế mà đi tới đi lui va vào

bàn trà, cơ thể lảo đảo, trong nháy mắt anh hơi

luống cuống, thiếu chút nữa đã bế cô cùng ngã

xuống.

Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên nhìn anh, cô

giật mình, cả người ngây ngẩn.

Sắc mặt người đàn ông tái nhợt, trong mắt

anh hiện lên cảm xúc sợ hãi, sợ hãi? Từ này

không thuộc về Quách Cao Minh.

Giống như vừa rồi đột nhiên ánh mắt của

anh không nhìn thấy, trong lòng Kiều Bích Ngọc

lập tức lo lắng.

Rốt cuộc là như thế nào.

“Quách Cao Minh.” Cô nhỏ giọng gọi anh một câu.

Kiểu Bích Ngọc chưa từng nhìn thấy anh

luống cuống như thế, cô rất bối rối, cô cảm giác

được anh đang cố gắng điều chỉnh hô hấp, cố

gắng đứng vững, giống như đang liều mạng giả

bộ.

Vành mắt cô đỏ lên: “Quách Cao Minh, anh

thả em xuống.” Cô đẩy lồng ngực của anh, muốn

tự mình đứng vững, bởi vì tình hình hiện tại, cô

chính là một vướng víu của anh.

Cô vẫn luôn chán ghét chính mình là gánh

nặng cho anh.

“Anh không sao?”

Sức lực của anh rất lớn, rất cố chấp.

Anh vẫn đứng thẳng người, từng bước đi rất

vững vàng, an toàn bế cô đặt lên giường mới

bằng lòng buông tay.

Kiều Bích Ngọc không nói nữa, giống như

vừa rồi chỉ là ảo giác.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 190: Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnhKiều Bích Ngọc nghiêng người, nhàm chánnhìn về phía cửa nhà hàng.Một giây sau cô trợn tròn mắt, thật sự bị dọa sợ.“Thì ra cô ở chỗ này.” Một bóng dáng mảnhmai đi về phía bên này, thở hổn hển, lúc nóichuyện còn có phần đứt quãng.Kiều Bích Ngọc không hiểu nổi, Hà ThủyTiên này người ướt đẫm, quần áo, tóc, ngón taycủa cô ta còn đang không ngừng ch** n**c,dáng vẻ rất chật vật.“Cô làm gì thế?”“Kiểu Bích Ngọc, tôi rất xin lỗi, tôi mượn điệnthoại di động của Cao Minh, tôi… Vừa rồi tôikhông nên trực tiếp nghe điện thoại của cô.” HàThủy Tiên bị mưa to xối xuống, sắc mặt cô tatrắng bệch, vừa thở hổn hển vừa giải thích chocô: “Chúng tôi rất lo lắng cho cô, cô đừng giậndỗi với Cao Minh, rất xin lỗi.”rRất xin lỗi.Cần gì phải xin lỗi tôi chứ?“Kiều Bích Ngọc, cô lại chơi trò tùy hứng!”Chỗ cửa của nhà hàng lại xuất hiện mộtbóng dáng người đàn ông, anh ta nhanh chân điđến, giọng nói cắn răng nghiến lợi.“Trời mưa to, cô chạy đi mất, còn tắt máy,Kiều Bích Ngọc, cô đang cố ý tìm cảm giác tồntại à?“Lục Khánh Nam nổi giận đùng đùng, nhìnthấy cô thế mà bình tĩnh ngồi ăn cơm tối, sosánh với Hà Thủy Tiên cả người chật vật, anh tathật sự không nhịn được muốn mắng cô.Anh ta đã nhắc nhở Quách Cao Minh rấtnhiều lần, không thể nuông chiều người phụ nữnày, đơn giản chính là được sủng sinh hư.Nhà hàng này rộng chưa đến một trăm métvuông, bởi vì mấy người này mà bầu không khítrở nên căng thẳng.Ngay cả mấy nhân viên phục vụ đều co lạimột góc, nếu như bọn họ không nhớ lầm, ngườiđàn ông tóc nâu kia là người được phái nữ trongthành phố này hoan nghênh nhất – Cậu chủ nhàhọ Lục, mà một người khác… Tuy bọn họ khôngbiết, nhưng xem ra càng thêm không dễ trêuchọc.Ở đâu ra nhiều nhân vật lớn như thế?Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc không thay đổi,không có động tác gì, vẫn ngồi ở trên ghế.Cô hoàn toàn không để ý đến những lờitrách mắng của Lục Khánh Nam, cũng không trảlời anh ta, hơn nữa cô còn biết, tuy Quách CaoMinh không lên tiếng mắng cô, nhưng ánh mắtthâm trầm kia lại hung dữ nhìn chằm chằm cô.Cô đã làm sai chuyện gì chứ?Vẻ mặt cô không cảm xúc, sau cùng ánhmắt của cô dừng ở trên người Hà Thủy Tiên cảngười ẩm ướt.Đầu thu, nhất là đêm nay Hà Thủy Tiên mặcmột bộ lễ phục hơi mỏng trên người, hơn nữacòn là chất liệu màu trắng có tính xuyên thấu,trang phục ẩm ướt dính chặt lên người, lộ ra bảvai trắng nõn và đôi chân dài, dưới ánh đèn trongnhà hàng không tính là thấy rõ bên trong, nhưngcó thể thấy rõ được cô ta mặc áo ngực màu đỏ.Rất hiếm khi Kiều Bích Ngọc thế mà khôngphản bác.Nói gì thì nói, nhà hàng là nơi công chúng,hơn nữa đúng là lúc ăn cơm tối, cho nên lượngkhách tương đối nhiều, mấy người yên lặng đứngdậy.“Cao Minh, một lát nữa mấy người trở về,đừng mắng cô ấy, đều là do em không tốt.”Dáng vẻ chật vật ướt đẫm này của Hà ThủyTiên, khẳng định phải nhanh chóng rời đi, khôngbiết đôi nam nữ ở bên ngoài nói gì, chỉ thấy trênmặt người phụ nữ tràn ngập áy náy, mà ngườiđàn ông đứng đối diện cô ta không nói gì, chỉ cởiáo khoác đưa cho cô ta.Hà Thủy Tiên rất tự nhiên phủ thêm áokhoác của anh, cười với anh một tiếng, dứt khoátxoay người ngồi lên xe.Xe đi vào trong màn đêm mưa gió, ngườiphụ nữ ngồi trong xe liên tiếp quay đầu lại,quyến luyến…Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, cẩn thậnđặt một bát cháo xuống, Kiều Bích Ngọc thu hồitầm mắt, không nhìn cảnh “tình ý miên man” bênngoài cửa sổ nữa, thật đúng là phiền.“Khẩu vị của cô thật đúng là tốt.“ Lục KhánhNam ngồi ở đối diện cô, quái gở nói.Kiều Bích Ngọc không tức giận, cô rất bìnhtĩnh cầm thìa lên ăn.Trực tiếp coi anh ta như không khí.Lục Khánh Nam càng thêm tức giận: “Này,Kiều Bích Ngọc, tốt xấu gì cô cũng nên tỉnh lại,Thủy Tiên cô ấy rất khẩn trương, lo lắng cô ghenkhóa máy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, cô ấy áynáy nên mới xông vào trong mưa, cuống quýt tìmcô, cô thế mà chẳng có chút lương tâm nào”Kiều Bích Ngọc vẫn không để ý đến anh ta.“Cô cảm thấy tôi nói oan cho cô à?“ LụcKhánh Nam nghĩ, cảm thấy tối hôm nay Kiều BíchNgọc có hơi khác thường.“Không phải.”Cô ăn nửa bát, cảm giác bát cháo này cómùi vị khá nhạt, cô không muốn ăn nữa, đặt thìaxuống, giọng điệu bình tĩnh trả lời một câu: “Đầulà lỗi của tôi.” Nói xong, vẻ mặt cô không cảmxúc, đứng dậy rời đì.Lục Khánh Nam trừng to mắt, nhìn sốnglưng thẳng tắp của cô từng bước đi về phía cửa,trong lòng anh ta dâng lên cảm xúc khácthường, nếu là bình thường, cô nhất định sẽ quátto một câu “Đầu là lỗi của tôi” như vậy nhất địnhlà đang nói lẫy, nhưng lần này cô lại bình tĩnhnhư vậy.Cô sao thế?Về đến nhà họ Quách, dì Phương đã sớmchờ ở cửa chính của biệt thự Uyển Như, chờ bọnhọ đi xuống xe, bà ấy vội vàng chạy chậm đến.“Mợ chủ, cô không sao chứ?”Giọng điệu của dì Phương rất khẩn trương,nhưng người phụ nữ từ trong xe bước xuống lạigiống như không có chuyện gì xảy ra, vừa xuốngxe đã nói muốn ăn: “Tôi muốn ăn cháo ốc nấu vớithịt, làm phiền dì nấu giúp tôi một bát”Dì Phương nghe thấy cô nói thế thì giậtmình, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy mộtngười đàn ông từ trong xe đi ra: “Cậu chủ CaoMinh, vừa rồi ở trong điện thoại cậu nói… NóiKiểu Bích Ngọc không đến khách sạn, khôngnhìn thấy cô.Quách Cao Minh không nói gì, nhanh chânvượt qua người Kiều Bích Ngọc, đi thẳng đếnphòng làm việc trên tầng hai.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc không cảm xúc,nhìn bước chân nặng nề của người đàn ông kia,rõ ràng anh đang tức giận.Trước kia lúc bọn họ cãi nhau, anh nhất địnhsẽ lên tiếng dạy dỗ cô, nhưng bây giờ không biếtbắt đầu từ khi nào, giống như vừa rồi trên đườngbọn họ về nhà, ngồi ở trong xe, chỉ còn lại trầm mặc.Đối với khi cãi nhau, trầm mặc lại càng lạnh lùng.Dì Phương nhìn thoáng qua bọn họ, tronglòng run lên, bọn họ cáu kỉnh ư? Bà ấy vội vàngkhuyên nhủ: “Mợ chủ, thật ra cậu chủ rất lo lắngcho cô.”“Ai cần anh ta lo lắng chứ?”Tối hôm nay Kiều Bích Ngọc nhịn một bụnglửa giận, vừa về đến nhà đã bùng nổ, cô khôngnhịn được nữa, mắng một câu, tức giận đi lênlầu, đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh, có bảnlĩnh thì cả đời này đừng nói chuyện với em.Kiều Bích Ngọc cảm thấy rất phiền, cầmtheo áo ngủ đi đến phòng tắm để ngâm mình, cảngười nằm trong bồn tắm, nước ấm làm cho cảmxúc của cô bình tĩnh hơn.Cô nhàm chán vốc nước trong bồn tắm lên,bọt nước bắn văng tung tóe lên mặt và tóc cô.Phòng tắm này rất rộng, bốn phía đều trangbị hệ thống thông gió, cô thoải mái ngâm mình,đầu óc trống rỗng.Cũng không biết cô đã ngâm mình trong baolâu, chiếc gương bên tay phải đã bị hơi nước phủlên, toàn bộ không gian là hơi nước trắng xóa.“Ừ, không thể để con trai mình bị đói.Đầu óc cô mơ mơ màng màng nhớ đến cơmtối mình còn chưa ăn no, tranh thủ đứng lên.Đúng lúc này cửa phòng tắm “Rầm” mộttiếng mở ra, dọa cho người nào đó sợ hãi, dướichân trượt đi, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được ngâmquá lâu, đứng vững.”Kiều Bích Ngọc hoảng hốt giữ lấy người đànông ở trước mặt, đại khái là quá bất ngờ, côkhông nghĩ đến Quách Cao Minh lại đột nhiênxông đến, bị anh mắng như thế, cô quên mấtphải mạnh miệng.Quách Cao Minh thuần thục lấy khăn tắmphủ lên người cô, bế cô đi ra.Lực của tay anh rất tốt, ôm ba mẹ con cô rấtnhẹ nhàng, gương mặt Kiều Bích Ngọc dán lênngực anh, không cách nào xem nhẹ nhịp tỉmmạnh mẽ hữu lực của anh, khiến cho người phụnữ an tâm, đại khái là bởi vì có cảm giác an toàn.Dường như anh vẫn luôn rất lợi hại, rất báđạo, giống như không chuyện gì làm khó đượcanh.“Quách Cao Minh, anh sao thế?”Kiều Bích Ngọc cũng không biết sao vậy, côđột nhiên kêu lên một tiếng, hoảng sợ, vội vàngdùng tay ôm lấy cổ anh.Quách Cao Minh thế mà đi tới đi lui va vàobàn trà, cơ thể lảo đảo, trong nháy mắt anh hơiluống cuống, thiếu chút nữa đã bế cô cùng ngãxuống.Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên nhìn anh, côgiật mình, cả người ngây ngẩn.Sắc mặt người đàn ông tái nhợt, trong mắtanh hiện lên cảm xúc sợ hãi, sợ hãi? Từ nàykhông thuộc về Quách Cao Minh.Giống như vừa rồi đột nhiên ánh mắt củaanh không nhìn thấy, trong lòng Kiều Bích Ngọclập tức lo lắng.Rốt cuộc là như thế nào.“Quách Cao Minh.” Cô nhỏ giọng gọi anh một câu.Kiểu Bích Ngọc chưa từng nhìn thấy anhluống cuống như thế, cô rất bối rối, cô cảm giácđược anh đang cố gắng điều chỉnh hô hấp, cốgắng đứng vững, giống như đang liều mạng giảbộ.Vành mắt cô đỏ lên: “Quách Cao Minh, anhthả em xuống.” Cô đẩy lồng ngực của anh, muốntự mình đứng vững, bởi vì tình hình hiện tại, côchính là một vướng víu của anh.Cô vẫn luôn chán ghét chính mình là gánhnặng cho anh.“Anh không sao?”Sức lực của anh rất lớn, rất cố chấp.Anh vẫn đứng thẳng người, từng bước đi rấtvững vàng, an toàn bế cô đặt lên giường mớibằng lòng buông tay.Kiều Bích Ngọc không nói nữa, giống nhưvừa rồi chỉ là ảo giác.

Chương 190